VIET TAN admitted to provide funding to undermine the Vietnamese government 2017 – English subtitles

Advertisements

Vì sao Đoan Trang và đồng bọn xin tị nạn cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga?

Kỳ 2: Đoan Trang đang vận động thay đổi hướng đấu tranh của bản thân và đồng bọn?

Loa Phường

Trong phần trước đã đề cập, để đưa ra 3 lý do “thuyết phục “ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga đi tị nạn, Trang đã chỉ đưa ra ba lý do thể hiện rõ tính ngụy biện. Sự ngụy biện này càng trơ tráo, khi nó phản bội chính những dòng mà Trang viết trước đây. 

Chỉ 5 tháng trước, vào ngày 10 tháng 9 năm 2017, Trang từng viết trên blog của mình những dòng sau (2):

“Được biết, cả luật sư Nguyễn Văn Đài và blogger Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh) đều đã từ chối việc tị nạn chính trị ở phương Tây để tiếp tục ngồi lại nhà tù nhỏ, mặc cho an ninh ra sức dụ dỗ.

Các anh đã ở lại để góp phần vào cuộc chiến đấu vì tự do cho cả nhà tù lớn, theo cách của các anh – cách tuyệt vời của những người tù chính trị.

Trước các anh, một người tù đang thụ án 16 năm là anh Trần Huỳnh Duy Thức cũng đã nhiều lần từ chối lời dụ dỗ đi tị nạn của an ninh để ở lại Việt Nam.

Vậy là ý đồ của an ninh thất bại. Dù giỏi nhì thế giới (chắc phải sau quan thầy Bắc Kinh chứ làm sao mà giỏi nhất được), dù đã rất kiên cường đàn áp, quyết tâm “làm cỏ” Hội Anh em Dân chủ và vô hiệu hóa hoàn toàn trang web Ba Sàm, nhưng an ninh ta vẫn không thu được thắng lợi tuyệt đối khi đương đầu với những người tù như Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Hữu Vinh… Mà đối với bản chất hiếu chiến, hiếu thắng của các đồng chí an ninh, thì không thu được thắng lợi tuyệt đối trước “bọn dân chủ” tức là kém vẻ vang rồi, coi như là thất bại rồi.

Mục tiêu bỏ tù người bất đồng chính kiến, suy cho cùng, cũng chỉ để khủng bố nhân dân, để ai nấy đều bụng bảo dạ và bảo nhau: “Thôi, chúng nó mạnh lắm, mình chẳng làm được gì đâu, chống đối rồi lại đi tù mọt gông”. Và cũng để dằn mặt giới đấu tranh nữa.

Tuy nhiên, mục tiêu đó đã đổ vỡ, khi mà “bọn trong tù” thì cứng đầu, “bọn còn ở ngoài” thì nhơn nhơn, xem như trò trẻ con, như trải nghiệm cho vui”. (hết trích)

Rõ ràng Đoan Trang thể hiện việc ca ngợi những người không chấp nhận phương án “xuất khẩu dân chủ” ra hải ngoại, xem đó là thất bại của lực lượng an ninh và chính quyền khi muốn “trục xuất những công dân đặc biệt” này tới “xứ sở là khuôn mẫu tự do, dân chủ” của họ.

Thậm chí cực đoan hơn, trong bài viết “Nhà báo Đoan Trang sẽ nói gì khi gặp Obama”, Đoan Trang yêu cầu chấm dứt ngay việc đem các “tù nhân lương tâm” ra mặc cả lấy “dân chủ, nhân quyền” bằng cách xuất ngoại, xin trích:

 “Ông biết đấy, nhiều người Việt Nam muốn chính phủ Việt Nam cải thiện nhân quyền và đặt nặng vào việc phải trả tự do tất cả các tù nhân lương tâm.
Nhưng cá nhân tôi không nghĩ vậy. Chính phủ Việt Nam có xu hướng “trục xuất”, hoặc “xuất khẩu” các tù nhân sang Mỹ để nhận được một số lợi ích kinh tế hay chính trị, bằng cách đó họ bỏ qua những nhu cầu cho một cuộc cải cách pháp lý và thể chế toàn diện. Và tôi muốn sự việc này phải ngừng lại. Tôi nghĩ rằng lúc này là thời điểm tốt để chính phủ Việt Nam phải chấm dứt việc trao đổi công dân của mình cho các giao dịch thương mại với Mỹ, thay vào đó, họ phải thực hiện một cuộc cải cách pháp lý và thể chế toàn diện cho tự do và nhân quyền.”

Như vậy, quan điểm của Phạm Đoan Trang về việc đồng ý đi tị nạn để khỏi phải ở tù đã thay đổi rất đột ngột. Thêm nữa, cần nhớ rằng hồi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga còn tại ngoại, Trang thường kèn cựa với Quỳnh (như trọng vụ Hiến chương 2015), và khinh Nga là dân oan cực đoan, dốt nát. Vậy vì sao lần này, Trang lại viết thư thuyết phục Quỳnh và Nga đi tị nạn, bằng ba lý do rất sến như đã nêu?

Mời xem tiếp kỳ 3 “Suy đoán đằng sau cuộc vận động cho các tù nhân xuất ngoại”

Bản chất của lực lượng chống Cộng trong dòng Chúa Cứu thế Việt Nam Kỳ 1

Loa Phường

Nguyễn Ngọc Nam Phong – một trong những linh mục cực đoan của Dòng Chúa cứu thế Thái Hà

Trên truyền thông, một số linh mục chống Cộng của tu viện Thái Hà nói riêng và Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam nói chung thường làm như thể họ là những hiệp sĩ thánh chiến, chuyên bảo vệ “công lý và hòa bình”. Trong khi đó, ngày càng có nhiều blog lại cáo buộc rằng số linh mục này là những phần tử phản động chuyên lợi dụng đức tin tôn giáo để chống phá nhà nước. Vậy đâu là sự thật? Để có cái nhìn toàn cảnh về vấn đề phức tạp này,chúng ta cần nhìn nhận lại lịch sử, nguyên nhân và cách thức chống cộng của một số linh mục Dòng Chúa cứu thế để có đánh giá toàn cảnh và có cách ứng xử phù hợp với họ. Mời các bạn đón đọc phóng sự dài 7 phần của chúng tôi.

Kỳ 1: Những nét chính trong lịch sử Dòng Chúa Cứu thế ở Việt Nam

  1. “Tất cả vì người nghèo”

Hồi thế kỷ 18, khi đi tĩnh tâm ở vùng núi Scala, Italy, tu sĩ Alphonsus Liguori đã gặp những nông dân, mục đồng miền núi sống rất nghèo khổ, nhưng lại rất sùng đạo. Vì vậy, ngày 9 tháng 11 năm 1732, tại vương quốc Napoli, ông cùng một nhóm linh mục nhiệt thành lập một dòng tu mới, ban đầu đặt tên là “Dòng Chúa Cứu chuộc”, sau đổi thành “Dòng Chúa Cứu thế” (DCCT). Dòng này đặt mục đích truyền đạo cho những người nghèo khổ, cô thân. Họ chọn câu “Tất cả vì người nghèo” làm phương châm hành động.

Từ đó đến nay, DCCT tập trung truyền đạo cho các tầng lớp ở dưới đáy xã hội, như người nghèo, người ở tù, người bị bỏ rơi, người bị bệnh phong, người nhiễm AIDS… Để việc truyền đạo hiệu quả hơn, DCCT không chỉ dựa vào các tổ chức tu viện đơn thuần, mà còn lập ra nhiều hội đoàn từ thiện và các dạng tổ chức chính trị – xã hội khác. Ba mũi nhọn phát triển hiện tại của họ là ba vựa người nghèo của thế giới: Đông Nam Á, châu Phi và châu Mỹ Latin. Hiện nay, họ có khoảng 6500 tu sĩ ở 77 nước.

Dòng Chúa Cứu thế ở Việt Nam cũng được thành lập theo phương châm và khuynh hướng đó.

Năm 1923, theo yêu cầu của Giám mục Henry Lecroart, Khâm sai Tòa thánh tại Việt Nam, Chủ tịch Thánh bộ Truyền giáo Vatican là Hồng y Van Rossum (vốn thuộc DCCT) đã cho thành lập Dòng Chúa Cứu thế tại Việt Nam. Tỉnh dòng thánh Anna Beaupre (Canada) được giao thực hiện nhiệm vụ thành lập đó. Ngày 30 tháng 11 năm 1925, hai linh mục và một thầy đồng trợ của DCCT ở Canada được gửi đến Đông Dương. Dòng này dần phát triển và lan rộng từ ba trung tâm ban đầu, là ba “đền Đức Mẹ” ở ấp Thái Hà (Hà Nội), ở Huế, và ở Kỳ Đồng (Sài Gòn). Đến năm 1964, DCCT Việt Nam mới trở thành một tỉnh dòng độc lập.

Năm 2016, DCCT được giao cai quản 14 giáo xứ của giáo phận Kon Tum ở Tây Nguyên, Việt Nam. Đây có thể là kết quả của một trong hai, hoặc cả hai lý do chính. Thứ nhất, do thực hiện phương châm chung của DCCT trên toàn thế giới, DCCT Việt Nam đã ưu tiên truyền đạo cho các sắc tộc thiểu số, bao gồm những người Thượng ở vùng Tây Nguyên, trong một thời gian khá dài. Thứ hai, dư luận bắt đầu đặt nghi vấn về việc DCCT đã bị một số chức sắc cực đoan hướng lái, đã hướng đến Tây Nguyên để khai thác kho mâu thuẫn từ đầu thập niên 2000 đến nay, khiến Tây Nguyên đã liên tục là một trong những nơi chứa đựng nhiều mâu thuẫn và bất ổn chính trị nhất trong cả nước. Trong số các biến cố chính trị phát sinh từ Tây Nguyên, phải kể đến các cuộc bạo loạn của hàng vạn người Thượng theo đạo Tin Lành trong năm 2001, 2004, và phong trào phản đối dự án khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên.

  1. Đặt trọng tâm vào truyền thông

Một điểm đặc trưng quan trọng, hiện diện trong suốt lịch sử của dòng Chúa Cứu thế Việt Nam, là việc dòng này luôn đặt trọng tâm vào truyền thông, dùng truyền thông để hỗ trợ truyền đạo và xây dựng tầm ảnh hưởng chính trị. Trong lễ ra mắt chi nhánh Houston của Truyền thông Chúa Cứu thế vào năm 2012, phần phát biểu của linh mục Lê Ngọc Thanh, linh mục đặc trách về truyền thông của DCCT TP.HCM, có đoạn (3):

“Từ năm 1935, tức là mới sau 10 năm sau khi thành lập, thì DCCT Việt Nam đã dấn thân vào truyền thông rồi và truyền thông trở thành một cái ‘máu’ của DCCT vì nó là cơ hội giúp cho dân Chúa được nhiều nhất.”

Vào thời điểm hiện tại (đầu năm 2018), “truyền thông Chúa Cứu thế” vẫn đang được xem là một trong những đơn vị truyền thông mạnh, được đào tạo chuyên nghiệp, có cơ sở vật chất dồi dào và hoạt động bền bỉ nhất trong các phong trào chính trị đối lập ở Việt Nam. Hằng năm, “truyền thông Chúa Cứu thế” cũng mở các lớp dạy truyền thông, để đào tạo cho nhiều nhóm đối lập cả trong lẫn ngoài đạo Công giáo.

Đế chế truyền thông của DCCT Việt Nam ra đời vào ngày 1 tháng 7 năm 1935, khi dòng này xuất bản một tờ nguyệt san bằng chữ quốc ngữ mang tên “Đức Bà hằng cứu giúp” ở Hà Nội (1). Số báo đầu tiên in 2000 bản, khổ nhỏ, 24 trang, giá bán 1 đồng 1 năm. Đến năm 1940, mỗi số báo được in 5000 bản. Con số này cho thấy đây là một tờ báo lớn và có ảnh hưởng vào thời đó, vì khi đó số người Việt Nam biết chữ không nhiều.

Trong số bốn tôn chỉ được những người sáng lập vạch ra cho tờ báo, tôn chỉ đầu tiên là “rao giảng lời Chúa cho người nghèo khổ bằng ngôn ngữ bình dân”. Đây cũng là tôn chỉ quan trọng nhất, và giúp phân biệt “truyền thông Chúa Cứu thế” với những lực lượng truyền thông Công giáo khác.

Vì khi tờ báo thành lập vào năm 1935, DCCT chưa có linh mục người Việt nào, nên các linh mục người Canada phải phụ trách toàn bộ mảng truyền thông. Linh mục Joseph Laplante là chủ bút kiêm chủ nhiệm đầu tiên, phụ trách cả việc tập hợp bài viết, kiểm duyệt, biên tập, dàn trang lẫn phát hành. Ông Đông Bích, một cây bút của tờ Trung Hòa Nhật báo, phụ trách dịch các bài viết bằng tiếng Pháp của Laplante và các linh mục người Canada khác ra tiếng Việt.

Năm 1944, khi Nhật chiếm đóng Việt Nam, tờ báo bị đình bản sau khi ra số 105. Năm 1949, tờ báo được tái bản, in khổ lớn (khổ A4), dưới tên mới là “Đức Mẹ hằng cứu giúp”. Vào thời điểm này, chủ bút của tờ báo là linh mục Vũ Ngọc Bích. Báo được in từ 1000 đến 2000 bản vào những ngày mới tái bản, rồi lên đến con số 50.000 bản vào cuối thập niên 1950.

Vào năm 1954, khi Việt Nam bị chia đôi do hiệp định Geneva, có khoảng 1 triệu người miền Bắc di cư vào Nam, trong đó có 800.000 người Công giáo. Mọi dòng tu ở miền Bắc đều di tản, chỉ trừ một số đại diện của DCCT ở Thái Hà (Hà Nội). Số ở lại bao gồm hai linh mục người Canada, linh mục Vũ Ngọc Bích, và hai tu sĩ người Việt. Trong số này, hai linh mục người Canada lần lượt bị trục xuất vào các năm 1958 và 1959, cùng những linh mục ngoại quốc cuối cùng ở miền Bắc Việt Nam. Hai tu sĩ người Việt đều bị bắt đi tù vào đầu thập niên 1960, trong đó có một người chết trong tù.

Do biến cố năm 1954, tòa soạn của tờ “Đức Mẹ hằng cứu giúp” được chuyển từ Thái Hà, Hà Nội vào Kỳ Đồng, Sài Gòn. Ngoài các nhà văn Công giáo, ban biên tập mới của tờ báo cũng bao gồm nhiều nhà văn quân đội. Trong thập niên 1960 và 1970, tủ sách Tuổi Hoa và chương trình “Mỗi quân nhân, một Thánh kinh” là hai đều sản phẩm truyền thông của DCCT Kỳ Đồng được đông đảo giới trẻ và quân nhân miền Nam Việt Nam biết đến (3).

Năm 1963, linh mục Chân Tín, một người có quan điểm chính trị trung lập, được bổ nhiệm làm giám đốc tờ “Đức Mẹ hằng cứu giúp”. Vì quan điểm trung lập của ông Tín không được ưa thích bởi những người Công giáo ở miền Nam Việt Nam, nhất là những người di cư từ miền Bắc vào, ông làm cả tờ báo bị độc giả phản đối. Vì vậy, ông phải bàn giao lại tờ báo cho một linh mục khác.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ban truyền thông của DCCT Việt Nam ngừng hoạt động. Đến năm 1998, khi Internet bắt đầu phổ biến ở Việt Nam, truyền thông Chúa Cứu thế mới bắt đầu hoạt động trở lại, nhưng ban đầu chỉ giới hạn dưới hình thức email (3). Đến năm 2005, dưới sự thúc đẩy của linh mục Phạm Trung Thành, DCCT Việt Nam mới mở trang chuacuuthe.com. Trang này trở thành nơi đưa tin chính khi DCCT ở Thái Hà đụng độ với chính quyền trong hai vụ tranh chấp đất đai vào năm 2008 và 2011, và trở thành một trang truyền thông quan trọng trong phong trào chính trị đối lập ở Việt Nam kể từ đó.

Ngoài trang web vừa kể, hiện truyền thông Chúa Cứu thế còn có nhiều trang khác, như Tin Mừng Cho Người Nghèo, ducme.tv và Radio An Phong.

Ngoài những nội dung liên quan đến việc truyền đạo và đòi đất đai của dòng, các hoạt động truyền thông của DCCT Việt Nam từ năm 2005 đến nay thường khai thác mâu thuẫn giữa chính quyền với các gương mặt đối lập ở Việt Nam, các cựu quân nhân Việt Nam Cộng hòa và các nhóm nông dân bất mãn. Truyền thông Chúa Cứu thế thường mô tả các đối tượng vừa kể như những nhóm người cùng khổ, bị chính quyền áp bức và tước đoạt. Song song với việc bênh vực và ca ngợi các đối tượng này trên mặt báo, DCCT Việt Nam cũng thường xuyên tổ chức các hoạt động tiếp xúc, giao lưu với họ, và cung cấp nhiều lợi ích vật chất cho họ dưới danh nghĩa hoạt động thiện nguyện. Chẳng hạn, từ sau biến cố vào năm 2008 ở nhà thờ Thái Hà đến nay, DCCT ở Hà Nội và TP.HCM đã thường xuyên cung cấp nơi ở cho các nhân vật đối lập đang trốn tránh chính quyền, và cung cấp địa điểm để họ tổ chức những buổi hội thảo bất hợp pháp. Từ khi ra đời vào năm 2013, Văn phòng Công lý & Hòa Bình của DCCT Kỳ Đồng đã thường xuyên “cố vấn pháp lý” miễn phí cho các đoàn nông dân khiếu kiện tập thể, và hỗ trợ truyền thông cho các cuộc biểu tình của họ. Ngày 28 tháng 4 năm 2014, văn phòng này tổ chức một sự kiện mang tên “Ngày tri ân thương phế binh Việt Nam Cộng hòa”, trong đó họ hỗ trợ 1 triệu đồng/người cho tổng cộng 435 cựu binh (4). Phương châm “tất cả vì người nghèo” của DCCT đã phát huy tác dụng trong môi trường Việt Nam: từ năm 2011 đến nay, dòng này đã cải một lượng lớn các gương mặt đối lập Việt Nam sang đạo Công giáo.

  1. Nhận định: Một dòng tu dân túy có thù với chính quyền

Vì sao ngay từ khi được thành lập vào năm 1932, DCCT đã dùng khẩu hiệu “Tất cả vì người nghèo”, và đã tập trung truyền đạo cho những người nghèo, người bị bỏ rơi, hay những tầng lớp ở dưới đáy xã hội? Khi một tổ chức tôn giáo đưa ra khẩu hiệu và theo đuổi khuynh hướng kể trên, người ta thường đưa ra một trong ba lối giải thích. Một: môi trường giáo dục của tổ chức này khiến họ thật lòng yêu thương người nghèo hơn các tổ chức tôn giáo khác. Hai: họ tin rằng đời sống khổ hạnh, nghèo đói giúp các tu sĩ dễ tiến bộ hơn về mặt tâm linh. Ba:họ tin rằng so với các tầng lớp khác trong xã hội, người nghèo dễ gia nhập tôn giáo hơn, nên truyền đạo cho họ sẽ dễ hơn.

Xem xét các đặc điểm của DCCT trên thế giới và ở Việt Nam, chúng ta thấy lối giải thích thứ ba có vẻ hợp lý nhất. Thứ nhất, vì trước thập niên 1975, truyền thông Chúa Cứu thế yêu quý những đồng đạo no đủ ở miền Nam hơn những người Cộng sản nghèo đói ở miền Bắc, rõ ràng việc yêu thương người nghèo của DCCT không tách rời việc truyền đạo, và DCCT không yêu thương người nghèo ngoài Công giáo một cách thật tâm. Thứ hai, vì DCCT không phải là một dòng tu khổ hạnh, có thể thấy họ không thật sự tin rằng những người sống trong cảnh khổ hạnh, bần hàn sẽ dễ tiến bộ về mặt tâm linh hơn những người khác. Thứ ba, có nhiều bằng chứng cho thấy ngay từ khi tu sĩ Alphonsus Liguori thành lập DCCT, ông đã chủ động nhắm đến người nghèo vì tin rằng họ dễ gia nhập tôn giáo hơn các tầng lớp trên. Chính DCCT cũng thừa nhận việc này, khi kể rằng Alphonsus đã lập dòng sau khi gặp những nông dân, mục đồng miền núi sống nghèo khổ nhưng sùng đạo. Thêm vào đó, cần lưu ý rằng DCCT được thành lập vào thế kỷ 18, khi cuộc cách mạng nghệ thuật thời Phục hưng và cách mạng khoa học – kỹ thuật kế sau đó đã khiến cả châu Âu xét lại quyền lực của giáo hội, và các cuộc cách mạng dân chủ sắp xảy đến, đưa quyền lực thế tục lên ngôi. Vào thời điểm đó, rõ ràng những người dân nghèo, ít học, ít được tiếp cận thông tin ở miền núi sẽ sùng đạo hơn những người dân thành thị thường xuyên tiếp cận với nghệ thuật, khoa học và tin tức.

Ngoài ra, nếu DCCT thật sự quan tâm đến người nghèo, thì họ đã dồn tiền cho các hoạt động thiện nguyện hướng đến người nghèo nói chung, thay vì chỉ hướng đến những nhóm dân nghèo có chung lợi ích chính trị với họ. Nếu DCCT muốn đạt được tiến bộ tâm linh bằng phương thức khổ hạnh, họ đã thường xuyên tịnh khẩu như nhiều dòng tu khổ hạnh trong Công giáo, thay vì xây dựng một đế chế truyền thông. Việc DCCT Việt Nam đặt trọng tâm vào truyền thông và kết hợp truyền thông với từ thiện để lôi kéo các nhóm dân nghèo bất mãn cải đạo sang Công giáo, cho thấy tính dân túy của dòng này. Khẩu hiệu “Tất cả vì người nghèo” của họ thực ra không phục vụ người nghèo, mà phục vụ việc truyền giáo.

Thêm vào đó, qua lịch sử của DCCT ở Thái Hà trong giai đoạn 1954 – 1975, qua việc hoạt động của cả báo “Đức Mẹ hằng cứu giúp” lẫn Văn phòng Công lý & Hòa bình đều gắn chặt với giới quân nhân Việt Nam Cộng hòa và việc linh mục Chân Tín bị buộc phải rời ghế giám đốc tòa soạn của tờ “Đức Mẹ hằng cứu giúp” vì quan điểm chính trị trung lập của ông, có thể thấy DCCT bị thao túng, đẩy vào thế đối lập, hận thù dai dẳng với chính quyền Việt Nam và truyền thông Chúa Cứu thế bị hận thù định hướng. 

Tính dân túy và khuynh hướng thù hận này ảnh hưởng đáng kể đến lợi ích của các nhóm dân nghèo mà DCCT Việt Nam tiếp cận. Sau khi được DCCT giúp đỡ, các gương mặt chính trị đối lập và các nhóm dân nghèo bất mãn thường không có đời sống khá hơn. Thay vào đó, họ ngày càng bị cuốn sâu vào các xung đột với chính quyền, bị cắt kế sinh nhai và tự cô lập mình với phần còn lại của xã hội. Chẳng hạn, các nhóm nông dân khiếu kiện tập thể được DCCT cố vấn về mặt pháp lý thường thua kiện và trở thành các nhóm biểu tình dai dẳng, thay vì đòi lại được đất để trở về canh tác. Những gương mặt đối lập được DCCT cải đạo sang Công giáo thường trở nên cực đoan, ít cởi mở, chậm tiến hơn, và tự cô lập mình trong cộng đồng Công giáo và cộng đồng chống Cộng.

Loa Phường (còn tiếp)

Chú thích:

(1)http://www.academia.edu/32390110/Nguy%E1%BB%87t_san_%C4%90%E1%BB%A9c_M%E1%BA%B9_H%E1%BA%B1ng_C%E1%BB%A9u_gi%C3%BAp

(2) http://diemtinvn.blogspot.com/2011/11/lich-su-nha-dong-chua-cuu-va-giao-xu.html

(3) https://chuacuuthemedia.wordpress.com/2012/01/13/khai-tr%C6%B0%C6%A1ng-truy%E1%BB%81n-thong-dong-chua-c%E1%BB%A9u-th%E1%BA%BF-vi%E1%BB%87t-nam-t%E1%BA%A1i-houston-tx/

(4) http://vietnamvanquan.blogspot.com/2014/04/uc-ket-ngay-tri-thuong-phe-binh-viet.html

Ai đang muốn “tiêu diệt” Đoan Trang và cuốn “Chính trị Bình dân”?

Mới đây, sau khi được cơ quan công an mời lên trụ sở để trao đổi về nội dung cuốn sách “Chính trị Bình dân”, tác giả Phạm Đoan Trang đã tung ra một bản tuyên bố viết tay, đề ngày 26 tháng 2 năm 2018 (1). Trong bản tuyên bố, Trang lớn tiếng khẳng định rằng bà “khinh ghét những kẻ đã và đang muốn tiêu diệt” bà và cuốn “Chính trị Bình dân”. Ngay khi bản tuyên bố xuất hiện, phong trào chống Cộng đã phát động một chiến dịch truyền thông đình đám để ca ngợi Đoan Trang và cuốn “Chính trị Bình dân”.

Sau khi theo dõi làn sóng dư luận này, tôi có cảm giác cả Phạm Đoan Trang lẫn những người đang tạo sóng truyền thông để ca ngợi bà đều giả dối.

Sự giả dối của Đoan Trang nằm ở chỗ bà đã bịa ra những mối đe dọa không có thật để ăn vạ dư luận. Nhắc lại, trong bản tuyên bố, Đoan Trang khẳng định rằng đang có kẻ muốn “tiêu diệt” bà và cuốn “Chính trị Bình dân”. Nhưng chính quyền có thể “tiêu diệt” Trang và cuốn sách bằng cách nào?

Trang không giải thích, và cũng không đưa ra bất cứ bằng chứng nào cho việc đó. Trong thực tế, chính quyền chỉ có một động thái duy nhất: mời Trang lên trụ sở để trao đổi về nội dung cuốn sách, rồi để bà ra về. Chỉ kẻ hoang tưởng mới cho rằng mình có thể bị “tiêu diệt” bằng một cuộc trao đổi ở công sở.

Nếu bình tĩnh suy nghĩ, chúng ta sẽ thấy cuốn “Chính trị Bình dân” không thể bị bất cứ chính quyền nào tiêu diệt. Chính quyền không thể đình bản, thu hồi để tiêu hủy hay ngăn độc giả tiếp cận cuốn sách này, vì nó được phát hành trên Amazon thay vì in bởi các nhà xuất bản trong nước. Nếu cuốn sách thật sự có chất lượng, độc giả Việt Nam trong và ngoài nước sẽ sẵn sàng bỏ tiền ra để mua bản mềm. Chẳng ai có thể “tiêu diệt” cuốn sách này ngoài chính tác giả Phạm Đoan Trang, người khiến nó có chất lượng thấp.

Sau Phạm Đoan Trang, chính những người mở chiến dịch truyền thông để ca tụng bà cũng đang giả dối. Trên mạng ảo, họ đều tuyên bố rằng họ sẽ đồng hành cùng bà Trang trong lúc hiểm nguy. Bằng cách đó, họ tạo ra một ảo tưởng rằng mình là người tốt, can đảm, không bỏ rơi đồng đội, và toàn bộ phong trào chống Cộng là một khối người đoàn kết, đồng lòng. Tuy nhiên, chỉ cần làm một phép thử, bà Trang sẽ nhận ra họ nói dối.

Cuối bản tuyên bố viết tay, Phạm Đoan Trang khẳng định rằng bà coi “nhà nước Cộng sản ở Việt Nam hiện nay” là một “nhà nước độc tài”, và bà đang đấu tranh để “xóa bỏ” nhà nước đó. Tôi nghĩ để kiểm tra đồng đội, bà Trang nên viết một lời kêu gọi “xóa bỏ” nhà nước hiện hành ở Việt Nam. Sau đó, bà kêu gọi những người đã và đang “đồng hành” với bà – như Nguyễn Đình Hà, Lưu Văn Minh, Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến, Phạm Lê Vương Các… – cùng ký tên dưới lời kêu gọi này, và đi biểu tình đòi “xóa bỏ” nhà nước với bà. Nếu họ sẵn sàng làm vậy, bất chấp điều 79 trong Bộ Luật Hình sự của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thì họ quả là những người can đảm, không bỏ rơi đồng đội, và phong trào chống Cộng quả là một khối đoàn kết. Còn nếu bà tự biết họ sẽ không ký vì sợ, thì cả bà lẫn họ hãy tỉnh mộng đi. Thực ra những người đồng đội đó không hề đồng hành với bà, và bà cũng không hề dẫn đầu bất cứ phong trào hay hội nhóm nào. Cả bà lẫn những người nói trên chỉ đang lợi dụng nhau cho những toan tính vị kỷ.

Khi Phạm Đoan Trang tung ra bản viết tay trên, bà đã công khai vi phạm điều 79 Bộ luật Hình sự. Nhưng bà Trang không làm việc này một cách dại dột, nông nổi hoặc thiếu suy tính. Thay vào đó, bà đã chủ động lên kế hoạch để biến mình thành vị thánh tử đạo của phong trào chống Cộng Việt Nam. Kế hoạch của Trang gồm ba bước:

_ Trong bước một, bà tự làm hồ sơ để trao giải Homi Homini cho chính mình (2). Giải thưởng này có hai tác dụng. Thứ nhất, nó khiêu khích chính quyền, khiến chính quyền chú ý đến bà hơn. Thứ hai, khi châu Âu đã trao một giải thưởng nhân quyền quốc tế cho bà, họ sẽ có trách nhiệm giải cứu bà khi bà bị bắt. Nói cách khác, bà Trang đã bẫy châu Âu vào thế phải giúp bà đi tị nạn.

_ Trong bước hai, Đoan Trang mở một chiến dịch truyền thông để vận động cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga được đi tị nạn chính trị ở nước ngoài. Bằng chiến dịch này, Trang thuyết phục cư dân mạng rằng khi một “nhà đấu tranh” xin đi tị nạn để thoát bản án tù, họ không phải đang bỏ cuộc và không phải là kẻ hèn nhát. Nhưng chủ đích của Trang không phải là biện hộ cho Quỳnh, Nga hoặc các “nhà đấu tranh” khác, mà là biện hộ cho chính mình trong tương lai (3).

_ Trong bước ba, Đoan Trang công khai vi phạm điều 79 Bộ Luật Hình sự, khiến chính quyền không có lựa chọn nào khác ngoài khởi tố bà để thực hiện đúng quy định của luật pháp. Vụ bắt giữ này sẽ biến Trang thành một vị thánh tử đạo của phong trào chống Cộng. Nhờ đó, Trang bán được sách, được đi nước ngoài tị nạn, và có đủ danh tiếng, thành tựu để hiện diện trong mắt quốc tế như một Aung San Suu Kyi của Việt Nam. Trang mong rằng trong tương lai, khi tình hình trong nước và quốc tế chuyển biến theo hướng có lợi, quốc tế sẽ rước Trang về Việt Nam rồi đưa Trang lên ngôi. Còn nếu Trang không diễn vai thánh tử đạo, thì hoạt động của bà sẽ tiếp tục xuống dốc. Cuốn “Chính trị Bình dân” tiếp tục không bán được vì chất lượng quá kém, nhóm Green Trees tiếp tục sống thực vật bằng những hoạt động văn nghệ vô bổ, Trang tiếp tục sa lầy trong nơi trú ẩn mà Dòng Chúa Cứu thế cho bà, và quốc tế tiếp tục cắt tiền tài trợ cho phong trào chống Cộng Việt Nam, do thấy phong trào không có hoạt động hay sự kiện nào đáng chú ý.

Trong khi Trang sẵn sàng sắm vai thánh tử đạo, thì phong trào chống Cộng cũng đang cần một vụ tử đạo mới. Nếu không có những vụ việc ồn ào nhưng vô bổ, như sóng truyền thông mà Đoan Trang đang tạo, thì do ảnh hưởng từ đợt triệt phá năm ngoái, phong trào sẽ tiếp tục chìm xuống do các “nhà đấu tranh” đồng loạt ngậm miệng vì sợ và lượng tiền tài trợ tiếp tục giảm đi. Khi đó, người trong phong trào sẽ lộ mặt hèn, và chuyển sang đấu đá nhau để giành những đồng tiền tài trợ cuối cùng. Còn nếu Đoan Trang sắm vai tử đạo, phong trào sẽ lại được diễn với nhau một màn “can đảm”, “đoàn kết” giả vờ, và những nguy cơ trên sẽ tạm thời không còn nữa.

Tóm lại, Đoan Trang và phong trào chống Cộng đang diễn kịch “tử đạo” để chấm dứt tình trạng sống dở chết dở, sống không bằng chết lúc này của họ. Giống như Chí Phèo, giờ họ không biết làm gì để có miếng ăn và khỏi bị lãng quên, ngoài khích người ta đánh mình và ăn vạ quốc tế. Rốt cuộc chẳng ai muốn “tiêu diệt” Phạm Đoan Trang và cuốn sách chất lượng thấp của bà Trang, ngoài chính bà và các “đồng đội”.

Võ Khánh Linh

Chú thích:

(1) https://scontent.fhan3-1.fna.fbcdn.net/v/t1.0-9/28167289_10156438462063322_5294701406039001752_n.jpg?oh=b4e108d3e9904491c08a84ffb764120f&oe=5B4BFBB3

(2) http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2018/02/pham-oan-trang-tu-trao-giai-homi-homini.html

(3) http://www.loaphuong.org/2018/02/vi-sao-oan-trang-va-ong-bon-xin-ti-nan.html

Tượng Thích Quảng Đức – Vị Thánh Hoà Bình Đông Dương sẽ được xây dựng tại Hoa Kỳ .

(kbchn) – Nhờ sự tranh cãi về hóa thân của ngài Thích Quảng Đức giữa các học giả chúng ta học hỏi thêm nhiều sự kiện lịch sử chưa hề nói đến

Trong những người phản đối tôi lâu nay, phải nói là Ông Vinh Phạm là người lịch sự nhất, kế là Ông Vũ Linh Châu.

thich-quang-duc.png

Tôi đáp lễ với vi hữu Vinh Pham thế này:

Nói chuyện quá khứ, thì phải có liên hệ của vấn đề đến hiện tại và tương lai.

Ông Giê Su trước kia là một nhà dân chủ đấu tranh nhân quyền giải cứu dân Do thái và các nô lệ vùng Trung đông khỏi ách độc tài xâm lăn của La Mã. Ông GIê Su có thể nói là một nhà hiền triết, còn là một Phật tử tu luyện gần hai thập niên tuổi thanh xuân tại vùng Ấn độ sau đó Ông ta truyền bá đạo học Đông phương sang phía Trung đông. Từ là một nhà hiền triết, GIê su đấu tranh nhân quyền giải cứu dân nô lệ, và mắc phải quân la mã bắt Ông ta. Đơn giản vậy thôi. Cá nhân Giê su làm và bị bắt rồi treo thánh giá trừng trị.

Còn Bồ Tát Thích Quảng Đức thì có khác.

Mồm Chà Bá Bà La Sát Móng Đỏ Trần Lệ Xuân từng tuyên bố là Chế độ ta phải đóng cửa sổ chính quyền lại để không bị tạp chủng xía vào chế độ. Nghĩa là bà ta há mồm ra thì ruồi bay vào, đóng lại thì cơ mai chế độ độc tài toàn quyền và không cho Dân chủ quyền xen vào chế độ. Vì lý do độc tài của bộ máy Bà La Sát Móng Đỏ Mồm Chà Bá Trần Lệ Xuân, với bộ máy Đảng công giáo NGô Đình THuc muốn chứng minh sức mạnh giáo quyền, cộng với thằng Em Ngô Đình Nhu chủ trương phát xít quân phiệt bảo vệ chế độ đảng công giáo, thằng em Ngô Đình Cẩn và các chị giúp CIA thống lãnh bộ máy rửa tiền đô la, áp phiện, gạo lậu cho CSBV, và giới kinh tế Sàigòn Tàu Chợ lớn, chưa kể là tội ác phá rừng buôn lậu chiếm đất của Thục có khác gì tụi VC hôm nay?

Bồ Tát Thích Quảng Đức như là cái giọt nước tràn ly. Ngài đòi hỏi chấm dứt độc tài đảng Công giáo, một chế độ từng gây ra tội ác chiến tranh tay sai cho ngoại bang. Tâm lực của Bồ Tát Thích Quảng Đức quyết định sự kiện tự thiêu đã thúc đẩy cho quốc tế quyết định về vấn đề độc tài đảng giáo Ki tô tại VN.

Theo tôi nghiên cứu lại vấn đề VN, và tất cả đọc giả có thể kiểm chứng là từ khi giai đoạn Diệm được đưa về nước, đến ngày chết, là một tiến trình đảng Cộng hòa Hoa Kỳ cầm quyền đến thời điểm Diệm chết cũng là lúc chấm dứt chính sách của Đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ. Sự thay đổi của chính sách mới thuộc về Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ của Kennedy. Sự thúc đẩy của chủ trương “Dân chủ tiến bộ tự do” (Liberal) của Đảng Dân CHủ Hoa Kỳ làm cho Hoa Kỳ tái nhận định tình hình VN theo chủ trương Độc tài giáo quyền của chủ nghĩa Cộng hoà Thiên chúa giáo chuyên về chính sách Đảng Giáo HÓa Chính quyền Hoa Kỳ và quốc tế CÔng giáo.

Với tâm lực của hành động THích Quảng Đức, cộng với thời cơ của Dân chủ Đảng Hoa Kỳ thay đổi chính sách lỗi thời của phe Cộng HÒa Hoa Kỳ bảo kê cho Công giáo đảng của Diệm. Hoa Kỳ mới là chủ chốt cùng CIA tái xác định vấn đề độc tài và tham nhũng của Diệm và gia đình buôn lậu làm mất chính nghĩa đấu tranh chống cộng sản của Hoa Kỳ tại Đông Dương, khi các sự kiện tham nhũng độc hại của gia đình Diệm buôn lậu với CSBV, và tay sai của Trung Cộng cùng bộ máy tình báo Hoa Nam tại miền Nam đã hiện rõ qua sự kiện DIệm trốn tại nhà Mã Tuyên, cho chúng ta thấy rõ cấu kết bang giao của Diệm thờ chủ Vatican, chứ không thờ chủ Hoa Kỳ. Với hành động của Thích Quảng Đức và quyết định đúng của bộ máy chính quyền mới của Kennedy nhận định về tội ác của Diệm, thờ Vatican, và ảnh hượng thiệt hại cho Hoa Kỳ nên cái chết của Diệm đã được quyết định.

Bồ Tát Thích Quảng Đức nếu đã không tự thiêu, thì chưa chắc gì du luận Hoa Kỳ và thế giới có quyết định đúng. Chính vì lý do này, tụi công giáo đảng rất hận Bồ Tát Thích Quảng Đức.

Cái khác của GIê Su là chết rồi, gần 300 năm sau thế lực La Mã lại kết nạp Giê Su đạo thành Công giáo để phục vụ cho La Mã Quốc Tế.

Bồ Tát Thích Quảng Đức chỉ trong phạm vi đòi độc lập tự do cho dân tộc không bị La Mã quốc tế đảng tàn sát người Việt qua bàn tay của bọn Tà giáo đảng phiệt tại VN trong bộ máy Diệm mà thôi.

Như vậy, tôi tin rằng, nếu chúng ta muốn cái đúng cho giống Giê Su của BỒ Tát THích Quảng Đức thì trong tương lai, một đảng chính trị mới tại Đông Dương với chủ nghĩa Đại Đông Á của Việt Nam phải ra mặt và chọn Bồ Tát Thích Quảng Đức làm một trong những vị tướng lãnh tinh thần Đông Á đó vì lý do để trấn thủ bọn Công giáo đảng xâm lược VN lần nữa.

Từ giai đoạn 1. Thích Quảng Đức Tự Thiêu cứu dân tộc khỏi chiến tranh do La Mã Đảng Giáo biệt khu Đông Dương (AKA Đảng Phiệt Hội Đồng Giám Mục Phản Quốc VN). 1954-1975.

Đến giai đoạn 2. Thích Quang Đức – Vị Thánh Trấn Thủ Đông Dương khỏi ách tàn phá chiến tranh do Công giáo đảng quốc tế gây ra của phe Cộng hòa Hoa Kỳ liên hợp Vatican. Là mốt tiến trình cam go. Vì bọn chúng thừ sức bắt tay Tàu-Mỹ (Nixon-Mao) tàn phả tài nguyên Việt, Đông Dương. Thì một Dân Chủ Đảng Hoa Kỳ tương lai như thời Obama tuyên bố tái hiện diện Thái Bình Dương, thăm các chùa VIệt, quả là một tiến trình vận động rất cần thiết vì một hòa bình Đông Dương.

Điều đó, tôi cũng xin nhắc nhở với công luận VN. Là Giải pháp Dân chủ đảng HOa Kỳ là cần thiết cho Đông Dương.

Inline image
Tượng Thích Quảng Đức – Vị Thánh Hoà Bình Đông Dương sẽ được xây dựng tại Hoa Kỳ  .

 

GH

On Friday, February 23, 2018, 9:39:57 PM PST, Vinh Pham nguyenxuong09@yahoo.com [VIDANVIET] <VIDANVIET@yahoogroups.com> wrote:

Ông lại cố Ngụy biện rồi !

Chúa bị bọn lính La mã bắt đóng đinh . Thầy Thích Quảng Đức bị tên sư đang tưới xăng lên đầu … Cả Thế giới ai cũng thấy cả .

Còn ông nói Thầy TQĐ tự thiêu có nhờ người đưa đến ngã tư Phản Đình Phùng và Lê văn Duyệt không ? Thầy tự mua xăng giao cho người ta và nói nhờ tưới lên đầu …. ông Giác Hạnh có nghe và biết chuyện này không ? Hay là khi bể chuyện ra mới bắt đầu đẻ ra chuyện nhờ vả …! Cái lập luận này không vững đâu .

Chúa nói chết thay cho dân , còn thầy Quảng Đức nói thiêu đẻ cứu đạo pháp thì cớ sao Việt Cọng lại xây tượng đài và phong Thánh , Bồ Tát ?

Muốn lưu lại hậu thế sau bày hiểu thì cứ đem ra hỏi Trẻ em thì rõ nhất . Cứ đưa tấm hình của Thầy Quảng Đức ngồi đàn bị tưới xăng rồi hỏi các em học sinh : Bị hay Tự là biết liền . Đây là phương pháp Sư Phạm để vật trước lời của nền  giáo dục Cộng đồng mà cả Thế giới đã công nhận giảng dạy .

Chẳng qua tất cả đều do con người cuồng tín tâng bốc lên thành Thánh,  Thần , Anh hùng , Liệt sĩ thôi . Cứ như mấy em chết tại Đài Phát Thanh Huế thì có công gì mà thành THÁNH ?  

Sent from Yahoo Mail for iPhone

On Friday, February 23, 2018, 9:08 PM, giac hanh giachanh2015@yahoo.com [VIDANVIET] <VIDANVIET@yahoogroups.com> wrote:

Làm sao mà giống được.

 

Ông Giê Su bị tụi La mã giết. Bồ Tát Thích Quảng Đức tự thiêu là rõ ràng có cả thế giới chứng minh.

 

Nếu là tôi muốn tự thiêu, tôi là Sư Thích Quảng Đức tôi muốn tự thiêu, tôi yêu cầu các đệ tử đổ xăng lên đầu tôi, tôi vẫn là tôi tự thiêu. Lý do là trong cái tự thiêu đó, đâu chỉ có việc kỹ thuật thiêu, mà tôi còn có cả 5 đề nghị quyết định lý do tôi tự thiêu.

 

Nhiêu con chiên cứ nói là thế nào là bị thiêu, thế nào là tự thiêu, họ vẫn cố tình không dám nói đến 5 điểm quyết định lý do đưa ra của sự kiện tự thiêu này.

 

Chỉ có tự thiêu thôi mà đám con chiên vẫn không hiểu cái phẩm giá đó, thì làm sao nói đến chuyện sáng suốt cho được. Chính điểm này mà năm xưa bà mồm chà bá dragon lady cùng một lập luận của các con chiên như vậy, thành ra bà tà tự đốt sạch chế độ công giáo VNCH.

 

On Friday, February 23, 2018, 6:49:06 PM PST, Vinh Pham nguyenxuong09@yahoo.com [VIDANVIET] <VIDANVIET@yahoogroups.com> wrote:

 

 

Ông Giác Hạnh à? Vậy cứ xem như Chúa Giê-su và Thầy Thích Quảng Đức chết giống nhau , túc BỊ chết chứ không Tự chết !  Vậy thì ông và mấy người kia cố giải oan làm gì ???? hè ! Ông đã tự giải mặt rồi đó x cám ơn ,

Đừng nói lung tung chuyện này qua chuyện nọ làm chi , ông cứ lấy thực tế như tôi đã dẫn chứng : Để Vật Trước Lời , phương pháp Sư Phạm dạy học Cụ thể , dễ hiểu , do chương trình Giáo dục Cộng Đồng của  Hoa Kỳ được Bộ Giao Dục VNCH áp dụng năm  1964 giảng dạy tại các trường Sư Phạm ,

Tôi nói theo quý vị – Tự thiêu … ôi nhưng xem hình thì Bị Thiêu mà !!!! 

Sent from Yahoo Mail for iPhone
On Friday, February 23, 2018, 8:30 PM, giac hanh giachanh2015@yahoo.com [VIDANVIET] <VIDANVIET@yahoogroups.com> wrote:

 

Tự thiêu là sao? Bị thiêu là sao?

 

Trong vấn đề này dù rằng cả thế giới rất rõ về sự kiện tự thiêu của Bồ Tát Thích Quảng Đức.

 

Nhưng cái đám con chiên vẫn cố tình tìm đủ mọi cớ để chứng minh nào là Bị thiêu, nào là không có tự thiêu là để làm gì?

 

Để tôi nói có sai không này?

 

Lý do cái đám con chiên muốn là VÔ HIỆU HÓA chính nghĩa của sự kiện lịch sử này.

 

Nó có hai trọng tâm.

 

Trong tâm thứ nhất, và NẾU ở cái thời Diệm còn cầm quyền. Cái thời nếu là năm 2018 này các con chiên còn cầm quyền, và tương lai khi các con chiên có thể cầm quền. Thì họ sẽ dùng hết tất cả tuyên truyền, thế lực, sức mạnh quân đội nếu có, và bang giao quốc tế để nói rằng sự kiện lịch sử đó của Bồ Tát Thích Quảng Đức là Bị Thiêu. Mà Bị Thiêu là tức thì, nghĩa là vi phạm tội giết người, ai đó giết Bồ Tát THích Quảng Đức cho mưu đồ chính trị, và có nghĩa là Bô` Tát Thích Quảng Đức không có giá trị đích thực về đạo đức, và tất nhiên là họ sẽ có luật nghiêm cấm tự thiêu, nghiêm cấm bị thiêu.

 

À. Phải chi cái thời đó bà con chiên cái Dragon Lady phun ra lưa BBQ mấy ông thầy chùa biết chuyện Bồ Tát Thích Quảng Đức bị thiêu là bà ta đã ra luật cấm rồi.

 

Đằng này, bà chiên cái có cái mồm chà bá đó cũng không dám nói Bồ Tát Bị Thiêu, mà bà ta chỉ nói ai có muốn thiêu nữa như BBQ thì bà sẽ cho xăng dầu để bà đốt. Bà muốn cho các Sư bị thiêu sống.

 

Bởi một mạng người, trăm mạng người có bị thiêu sống như vậy cũng không động được tâm thức của bà ta.

 

Mấy con chiên cũng vậy, tôi thấy hết sức bất bình cho rất nhiều người thanh niên Công giáo hiện nay đang bị VC cầm tù, bị VC đánh.

 

Tui VC nó làm rách da tay, hay đánh lên đầu mấy thanh niên u một chút thôi, có khi thì có chảy máu thiệt. Thì mấy con chiên chống cộng la làng lên VC nó ác, VC nó giết người.

 

Chúa Giê su lúc xưa bị mấy thằng lính La Mã treo lên, đánh, đâm lũng bụng…. Giê Su cũng bị treo, cũng bị đánh. Giê su có tự treo đâu, Giê sư có tự đâm bụng đâu mà tụi Công giáo cũng ca tụng là Giê Su đã tự xá thân mình cứu nhân loại? (SIC)

 

Cái mà lý do đám Con chiên mãi muốn chứng minh là Bồ Tát THích Quảng Đức không có tự thiêu là vì tụi này không thể nào tin nổi, không thể nào ngờ nổi là một Ông sư Phật giáo nhỏ bé, tầm thường mà sự hy sinh của ông ta còn cao cả hơn trăm ngàn lần, gan dạ hôn triệu lần Chúa Giê su của mấy con chiên.

 

Con chiên không thể tin nổi là một Ông thầy chùa tầm thường vậy, không có bom đạn gì trong tay, mà vẫn tự thiêu cho cái bộ máy VNCH Công giáo đảng bị thảm bại.

 

Con chiên càng không tin nổi là trong khi chúng kê đủ cách để chứng minh Bồ Tát Không có tự thiêu để mà hạ nhục một Ông sư có thể vì một diêm quẹt mà đốt sạch nhà Ngô.

 

Con chiên càng không tin nổi là tại sao chúng ta (đàn chiên) tôn vinh Chúa Diệm anh minh như vậy, sáng suốt, anh dũng như vậy mà gần chết thì như con chuột lột, như con chó chui cửa hậu, nhút nhát, sợ chết, và cuối cũng ChúĐiệm đâu có Tự Hy sinh tánh mạng mình cho muôn dân? Mà là Chú Diệm bị tướng lãnh thộc ké, bắn từ sau ót. Chúa Diệm không chỉ bị chết nhục, mà còn bị tướng lãnh tuột quần cái xác chết còn thốc ké để xem Diệm phải là đàn ông không?

 

Con chiên càng không tin nổi là tại sao Chú Diệm anh dũng như vậy, mà chết rồi, đem so sánh ra hai cái hy sinh của Chúa Diệm, và Bồ Tát Thích Quảng Đức, thì Chúa Diệm chẳng là cái thá gì cả.

 

Chính vì cái thá gì nhục nhã đó của cụ Diệm, mà đám con chiên cố hết mình làm sao đó cho sự hy sinh của Bồ Tát Thích Quảng Đức bị hạ gục.

 

Không hiểu sao, càng ha gục Bồ Tát thì nó phản tác dụng là chúng ta (toàn dân) càng thấy rõ ra là từ Giê Su tới Diệm toàn là bị giết, bị chui cửa hậu, bị trốn chui, trốn nhục. Ông Giê Su thì sau khi ngất xĩu, ông bỏ chạy sang Kismir sống tới già cùng vợ con, còn Diệm thi chui ống cống trốn chết mà cuối cùng cũng bị tướng lãnh giết và làm nhục.

 

Có thể nhiều người không tin, nhưng tôi tin cái này: Một khi cái tâm linh quyết định của một vị tu sĩ Phật giáo đã đặt rồi, và dùng cái mạng mình để đối lấy, thì sức mạnh tâm linh đó vang rộng khắp toàn giới. Sức mạnh tâm linh đó quá mạnh đến nổi một khi ai nhắc tới mà làm nhục, thì khác gì tự mình bị thần bẻ cổ mà thôi. Khi đám con chiên làm nhực Bồ Tát Thích Quảng Đức, thì nó phản tác dụng, cái xấu của mấy con chiên và cả đảng giáo bị bại lộ ra hết. Thật là linh thiêng….

 

Giác Hạnh

 

On Friday, February 23, 2018, 5:45:20 PM PST, Vinh Pham nguyenxuong09@yahoo.com [VIDANVIET] <VIDANVIET@yahoogroups.com> wrote:

 

 

Đến giờ này mà còn “đội đá vá trồi sao ? “
Trong môn Sư Phạm Chuyên Nghiệp đào tạo khi giảng dạy cho học sinh ví dụ dạy Con Gà thì phải có con gà đem đến  , dạy con chuột phải có con chuột đem đến , nếu dạy những con không thể bắt đem đến được thì phải có Hình ảnh con vật ấy đem đến cho học sinh xem …. Phương pháp này gọi là “Để vật trước lời ” Vậy thì Nói TỰ THIÊU thì không thể dẫn người sống đển rồi đẻ họ Diễn tả hành động tự thiêu , Nếu nói BỊ THIÊU thì đem cái  hình  Có Người thứ hai nhúng tay vào để hoàn tất đó không thể gọi là TỰ …. nữa , vậy thì cái hình của Thằy Thích Quảng Đức đã tự nó nói ra rất rõ rồi , cải làm gì nữa hè ? Bây giờ cứ đem cái hình của TQD đến lớp hỏi học sinh : Các em xem hành động trong hình này là Bị  Thiêu hay Tu Thiêu ? Các em sẽ trả lời thì biết…..Thôi thì cứ cho là Tự Thiêu cho vừa lòng , xong chuyện …… mà sự thật vẫn là Bị Thiêu ! ( chuyện Quá Đất Vuông và Tròn !!!! ) 

Sent from Yahoo Mail for iPhone

On Friday, February 23, 2018, 6:55 PM, Tran Quang Dieu <tranquangdieu@hotmail.com> wrote:

 

Hoài Ngô viết nói “Hành động trong hình là hành động GIẾT NGƯỜI” ?  Nhưng, từ ngày 11.6.1963 đến ngày 31.10.1963 là những tháng ngày mà nhà Ngô Đình Diệm tam đại Việt gian còn nắm quyền sinh sát trong tay mà ngu ngốc quá cho nên không làm được chuyện câu lưu để truy tố những kẻ nào là “giết người” ra trước tòa án? 

Ngược lại, cái chết của nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam là “thêm một cây đinh đóng vào quan tài nhà Ngô” lúc bấy giờ!

 

Sau khi nhà sư Thích Quảng Đức viết để lại di bút và nhờ người phụ giúp tẩm xăng lên người ông để nhà sư tự tay mình bật lửa?

 

Nhà Ngô đã quýnh quáng lên cho nên mới sai tay chân bày ra cuộc gặp gỡ giữa Ủy ban Liên bộ (Bộ Quốc phòng & Bộ Nội vụ) và Ủy ban Liên phái Bảo vệ Phật giáo mà trước đây tôi đã từng phản bác Cao Xuân Vỹ bằng mấy đoạn này:

 

“Đến khi cái chết của Nhất Linh xảy ra; vụ tự châm lửa thiêu thân của ngài Hòa thượng Thích Quảng Đức lan đi khắp thế giới, thì anh em ông Ngô Đình Diệm mới hoảng hốt lên, nhưng cũng vẫn giữ nguyên chích sách độc tài nhằm xoa dịu dư luận, mới chỉ thị cho 3 ông Nguyễn Ngọc Thơ, Nguyễn Đình Thuần và Bùi Văn Lương đóng vai Ủy ban Liên bộ, gọi là “dàn xếp” chứ “phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ cố gắng dàn xếp” cái gì?

Cụ thể nhất trong việc “phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ dàn xếp” là một “Thông Cáo Chung” giữa Ủy ban Liên bộ (của Chính phủ) và Ủy ban Liên phái (của Phật giáo) thì làm sao ông Vỹ có thể nói là Phật giáo đưa sa những yêu sách “không cách nào làm được”?

Mở đầu cuộc “dàn xếp” xảy ra vào lúc 9 giờ sáng ngày 14 tháng 6 năm 1963 cho đến 1 giờ đêm ngày 16 tháng 6 năm 1963 thì hai bên đã làm được, đã thỏa thuận và đưa ra được “Thông Cáo Chung” đó. “Thông Cáo Chung” có đệ lên cho Tổng thống duyệt y (duyệt và ký, thông qua, cho thi hành). Bên Phật giáo cũng có chữ ký đồng thuận của Hòa thượng Hội chủ Tổng Hội Phật giáo Việt Nam Thích Tịnh Khiết thì sao ông Vỹ có thể kết án là “không cách nào làm được”? Phải chăng, đó chỉ là thái độ muốn bóp méo nhằm khỏa lấp trước lịch sử về một chế độ độc tài gia đình trị lẫn tôn giáo ngoại bang trị, rồi đâm ra kỳ thị với các tôn giáo khác của dân tộc? Nhưng ông Vỹ cũng như bất kỳ ai nữa thì thiết thưởng: đừng có hòng mà chạy tội!

“Thông Cáo Chung” cũng đã đưa ra được năm điều:

I: Về Quốc kỳ và Đạo kỳ.

II: Về Dụ số 10. 

III: Vấn đề bắt bớ và giam giữ Phật giáo đồ.

IV: Tự do truyền đạo và hành đạo.

V: Trách nhiệm và trợ giúp.”

5 điều nêu trên chưa ráo mực. Anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm chỉ hứa cuội cho qua búa rìu dư luận trong lúc lòng người đang phẫn uất lên cao độ về cái chết của nhà văn Nhất Linh và ngọn lửa của Hòa thượng Thích Quảng Đức (cùng 6, 7 Tăng, Ni và Phật tử khác). thì nhà Ngô lại điên khùng sai con chiên là Đại Tá Lê Quang Tung “Chỉ huy tổng quát” … tấn công vào hầu hết những cơ sở lãnh đạo Phật giáo trên toàn cõi Nam Việt Nam mà khốc liệt nhất là Chùa Xá Lợi – Sài gòn trong đêm 20.8.1963 như tôi đã trích và từng nhiều lần chuyển tải chia sẻ ở thời đại hôm nay:

Trung Tướng Trần Văn Đôn, quyền Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH dưới thời ông Diệm, qua hồi ký “Việt Nam Nhân Chứng”, Xuân Thu, USA, 1989, từ trang 171 đến 179, ông viết trong lúc mà hầu như mọi Tướng Lãnh quân nhân QLVNCH đều còn sống và phần đông là có mặt tại Hoa Kỳ:

“Đại Tướng Lê Văn Tỵ (Tổng Tham Mưu trưởng QLVNCH – tqd) đi Mỹ chữa bệnh. Đến ngày 19 tháng 8 năm 1963, ông Diệm chỉ định tôi chức quyền Tổng Tham Mưu Trưởng, rồi ông Nhu ra lịnh tấn công chùa để cho tôi và quân đội chịu trách nhiệm. Dĩ nhiên sự việc đó làm cho dư luận trong và ngoài nước kết án quân đội mà người đứng mũi chịu sào là tôi”.

Chiều ngày 20 tháng 8, ông Ngô Đình Nhu mời tôi, quyền Tổng Tham Mưu Trưởng, Thiếu Tướng Trần Thiện Khiêm, Tham Mưu Trưởng, Thiếu Tướng Tôn Thất Đính, Quân trấn Sài gòn, và Đại Tá Nguyễn Văn Y, Tổng giám đốc Công an Cảnh sát, đến dinh Độc Lập ra lịnh: “Tối nay sẽ bắt các sư sãi cộng sản.”

Đêm 20 tháng 8, lợi dụng lịnh giới nghiêm, dinh Độc Lập ra lịnh riêng cho Đại Tá Lê Quang Tung, chỉ huy trưởng Lực Lượng Đặc Biệt cùng Cảnh Sát Đặc Biệt của Dương Văn Hiếu, Mật vụ và Cảnh sát chiến đấu của ông Trần Văn Tư, Giám đốc Cảnh sát Đô thành bao vây tấn công các chùa trong đô thành để bắt các Thượng tọa, Đại đức, Tăng ni và Phật tử.

Lực Lượng Đặc Biệt là một tổ chức của quân đội, được thành lập từ năm 1956 gồm gần 10 Đại Đội (mỗi đại đội 120 người), võ trang súng ống tối tân nhất, được huấn luyện kỹ như Nhảy Dù, bơi lội, đột kích sau lưng địch… Một số ít chiến sĩ Lực Lượng Đặc Biệt này đã từng nhảy dù ra Bắc để hoạt động, vì vậy nên được lựa chọn rất kỹ, đòi hỏi nhiều tiêu chuẩn. Đại Tá Lê Quang Tung chỉ huy lực lượng này.

Nghe lịnh tấn công chùa như vậy, chúng tôi biết là việc này sẽ làm suy sụp thêm cho chế độ nhưng không thể can gián được. Đêm đó, tôi và Trần Thiện Khiêm theo dõi tại bộ Tổng Tham Mưu trên máy riêng Motorola của Cảnh sát nên chúng tôi biết cuộc tấn công này do Đại Tá Lê Quang Tung chỉ huy tổng quát.

Tôi và ông Khiêm lấy xe đến chùa Xá Lợi vào khoảng 1 giờ khuya. Đến nơi tôi thấy đèn còn bật sáng, cảnh sát còn đi qua lại. Bước vào chính điện, tôi giở mũ, ông Khiêm cũng giở theo. Lính cảnh sát thấy vậy cũng giở mũ và đứng im. Tôi hỏi:

– Quý Thầy đâu hết rồi?

Họ nói dẫn qua Phú Nhuận, còn Hòa thượng Thích Tịnh Khiết thì được đưa về cơ quan tình báo của Đại Tá Nguyễn Văn Y.

Tôi ra lịnh họ tắt đèn đóng cửa lại, đừng làm mất trang nghiêm nơi thờ phượng. Dặn xong chúng tôi ra về, đến cơ quan của Đại Tá Y. Ông Y cho biết Hòa thượng rất mệt, mai sáng phải cho vô bịnh viện quân sự Cộng Hòa. Chúng tôi trở ra đi thẳng đến dinh Gia Long. Lúc đó khoảng 3 giờ sáng. Gặp ông Nhu, ông ta bảo ra lịnh thiết quân luật. Lịnh này ban ra là có ý đổ trách nhiệm tấn công chùa cho quân đội, tôi hiểu ý của ông Nhu nhưng im lặng thi hành.

Lúc 5 giờ sáng, ông Diệm tập hợp Nội Các chánh phủ để trình bày sự việc. Ngay trong phiên họp đó, Ngoại Trưởng Vũ Văn Mẫu từ chức để phản đối sự đàn áp Phật giáo của anh em ông Diệm. Sự từ chức nầy của ông Mẫu làm thế giới xôn xao, Phật tử xúc động, dân chúng cảm phục một người đã thẳng thắn từ bỏ chức vụ để phản đối hành động bất công và tàn bạo.

Lúc đó ông Trần Văn Chương đang là Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Mỹ, bà Chương là Quan sát viên cho Việt Nam Cộng Hòa tại Liên Hiệp Quốc, nhận thấy anh em Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo, con gái mình tiếp tay phát ngôn hỗn xược mà mình không thể can ngăn được nên cả hai ông bà đều từ chức.

Sự từ chức của ông Mẫu và ông bà Trần Văn Chương là những ngọn đòn đau đớn cho anh em nhà họ Ngô.

Giới nghiêm là hạn chế sự lưu thông về đêm, còn Thiết quân luật là phải đem quân đội ra đường canh gác. Mỗi thứ phù hợp với một tình trạng mà Thiết quân luật chỉ áp dụng khi thật sự nguy hiểm cho nước nhà. Bởi vậy nghe lịnh Thiết quân luật, các tướng ngơ ngác.

Ngày 21 tháng 8, đài VOA loan tin quân đội nghe theo lịnh Tổng Thống đi tấn công chùa. Tôi không biết làm sao cải chính tin đó với đài VOA nên tôi cho Đại Úy Lê Văn Khấn, sĩ quan tùy viên của tôi đi mời ông Conein, sĩ quan CIA quen tôi từ năm 1946 ở Hà Nội hiện đang ở góc đường Công Lý và Nguyễn Đình Chiểu đến Bộ Tổng Tham Mưu gặp tôi đêm đó. Ông Conein sợ tôi gài bẫy nên mang theo súng tùy thân.

Chín giờ tối, ông Conein lại, chúng tôi cho biết quân đội không tham gia trong việc tấn công các chùa như đài VOA đã loan tin để ông Conein về trình lại đại sứ Mỹ. Ông Conein hỏi: “Các tướng lãnh Việt Nam có ý định đảo chánh không?” Tôi trả lời: “Chuyện này rất quan trọng sẽ nói sau.” Rồi ông Conein ra về.

Hai hôm sau đài VOA cải chính, nói rõ là quân đội Việt Nam không tấn công chùa. Ông Nhu nghe tin cải chính nầy rất tức giận, buộc mấy ông tướng phải họp lại (cái này thì quả nhiên là độc tài gia đình trị chứ còn gì nữa? – tqd), tuyên bố đứng sau lưng Tổng Thống và tôi phải ra nhật lịnh nói rằng quân đội có tham gia việc đó. Tôi phải tuân lời. Tuân lời ra nhật lịnh kêu gọi quân đội xiết chặt hàng ngũ sau lưng Ngô Tổng Thống thì được, nhưng nói làm sao cho anh em quân nhân và đồng bào hiểu mình đang tìm cách hạ một chính quyền đang bị dân oán hận!  Tôi ra lịnh cho Đại Úy Phạm Văn Túy, tín đồ Thiên Chúa giáo đang làm việc ở văn phòng tôi thảo nhật lịnh. Cùng tâm trạng như tôi và hiểu ý tôi nên Đại Úy Túy viết đoạn chót mà tôi rất hài lòng:

– Cuộc chiến đấu rất nhiều gian khổ, thử thách lòng hy sinh của chúng ta cho chính nghĩa và Tổ quốc. Chúng ta phải cương quyết giữ vững ý chí, chủ động trên khắp các lãnh vực đấu tranh. Tôi (“Tôi” ở đây là Trung Tướng quyền Tổng Tham Mưu Trưởng Trần Văn Đôn – tqd) luôn luôn ở bên cạnh các anh em. Hãy tuyệt đối tin tưởng ở thắng lợi cuối cùng.

Báo chí lúc ấy bất bình hành động của ông Ngô Đình Diệm và vợ chồng Ngô Đình Nhu có mấy tờ in đậm câu chót trong nhật lịnh nên nhiều người đọc tinh ý sẽ hiểu câu: “Hãy tuyệt đối tin tưởng ở thắng lợi cuối cùng.

(…)

Việc một nữ sinh (Quách Thị Trang – tqd) bị bắn chết (sáng ngày 25.8.1963 trước chợ Bến Thành, Sài gòn – tqd) làm cho chúng tôi thấy hổ thẹn với quần chúng khi khoác áo quân nhân ra đường. Việc Phật tử bị giam cầm làm cho tôi có mặc cảm tội lỗi. Nói làm sao cho dân chúng hiểu được rằng chúng tôi không làm việc đàn áp đó, chúng tôi không chủ trương giết người biểu tình bất bạo động, chúng tôi không đồng ý bắt giam người như vậy? Nhưng chúng tôi cúi đầu nhẫn nhục chờ ngày không xa chúng tôi sẽ trả lời với mọi người bằng hành động.

 

Ngày 22 tháng 8, tôi đến thăm Hòa Thượng Thích Tịnh Khiết. Với giọng nói mệt nhọc, ngài hỏi:

– Tại sao lại đánh chúng tôi?

Nghe hỏi tôi xót xa quá, nhưng không biết trả lời sao!

Vì thiết quân luật, chúng tôi ở trong trại không về nhà, nhiều anh em cũng như tôi nhận những cú điện thoại trách móc của vợ, không những chỉ các gia đình theo đạo Phật mà người phụ nữ thuộc các tôn giáo khác cũng có người trách chồng sao lại tham gia vào việc đàn áp Phật giáo… Đại Tá Trần Ngọc Huyến, một tín đồ Thiên Chúa giáo, người ủng hộ ông Diệm hết tình cũng chống vấn đề đàn áp Phật giáo đó của anh em ông Diệm.

Những gì chúng tôi nung nấu từ đầu năm 1960 đến nay đã đến lúc phải bộc phát. Những độc tài, bất công, đàn áp của chính quyền mà suốt mấy năm trời chúng tôi bất bình đến nay phải bùng nổ. Những chuẩn bị từ lâu nay đến lúc phải thi hành.” (bằng vào 1 giờ 30 chiều ngày 1.11. 1963 – tqd).

“Ông Nhu đã tỏ vẻ coi thường khi nhận được báo cáo đầu tiên về những đoàn quân tiến về dinh Tổng Thống. Ông tin rằng việc tấn công nầy nằm trong chiến lược của ông nhằm phát giác và tiêu diệt những người đối nghịch của ông.

Theo kế hoạch của ông Nhu thì vài đơn vị trung thành của ông sẽ chiếm vài nơi trọng yếu tại thủ đô. Lúc đó ông và ông Diệm sẽ bay ra Vũng Tàu. Chỉ vài ngày sau, tình trạng lộn xộn và không luật lệ đó sẽ mở ngõ cho kẻ thù của chính quyền vào. Các đơn vị trung thành với chế độ đánh chiếm lại. Lúc đó quân phản loạn của Mỹ sẽ bị sập bẫy chết trong đô thị nầy (Sài Gòn – tqd).

Một việc không may cho anh em nhà Ngô là ông Nhu đã nhờ Tướng Tôn Thất Đính thực hiện kế hoạch nầy. Trước đó (cũng trong chiều ngày 1.11.1963 – tqd) ông Nhu có điện thoại cho ông Đính nhưng không gặp. Sau đó ông ta có liên lạc với vài tướng lãnh mà ông nghĩ trung thành với chế độ, nhưng cũng không gặp ai cả. Lúc đó, ông mới biết là đảo chánh có thật” – (Trần Văn Đôn, Sđd, tr 270).

Đến 3 giờ 30 chiều ngày 1 tháng 11, Tổng Thống Ngô Đình Diệm điện thoại cho tôi lần đầu tiên và hỏi:

– Các anh làm gì đó?

 Thưa cụ, quân đội đứng lên đáp lại lòng mong mỏi của dân. Chúng tôi yêu cầu Cụ từ chức vô điều kiện. Chúng tôi sẽ lo cho Cụ và gia đình đi ngoại quốc.

Ông Ngô Đình Diệm hỏi tiếp:

– Tại sao các anh làm như vậy?

– Vì chúng tôi yêu cầu đã nhiều lần mà Cụ không chịu thay đổi gì hết. Xin Cụ cải tổ chính phủ, chấm dứt đàn áp Phật giáo và ngày hôm qua tôi có gặp Cụ thì Cụ cũng cương quyết không thay đổi.

 Nói vậy chứ tôi định ngày nay tuyên bố cải tổ chính phủ. – (Y như con nít? – tqd).

– Thưa Cụ muộn quá rồi.”  Đây có Trung Tướng Dương Văn Minh xác nhận lời nói của tôi.

Tôi chuyển điện thoại cho Trung Tướng Dương Văn Minh.

Khi điện đàm, các tướng tá đang đứng ngồi xung quanh nên chúng tôi nghe Trung Tướng Minh nói:

– Chúng tôi chịu đựng từ mấy năm nay rồi. (Chứ không phải khởi sự từ biến cố triệt hạ cờ Phật giáo và đàn áp giết chết Phật tử đêm 8.5.1963 – tqd).

Rồi ông nói tiếp:

Anh em chúng tôi có mặt ở đây là… Trung Tướng Dương Văn Minh.

Nói đến đây, ông Minh đưa cho từng người hiện diện xưng cấp bực và tên họ của mình, rồi lần lượt các vị như:

– Trung Tướng Nguyễn Ngọc Lễ,

– Thiếu Tướng Lê Văn Kim,

– Thiếu Tướng Trần Thiện Khiêm,

– Thiếu Tướng Lê Văn Nghiêm,

– Thiếu Tướng Nguyễn Văn Là,

– Thiếu Tướng Phạm Xuân Chiểu,

– Thiếu Tướng Trần Tử Oai,

– Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân,

– Thiếu Tướng Nguyễn Giác Ngộ,

– Đại Tá Nguyễn Đức Thắng,

– Đại Tá Đặng Văn Quang,

– Đại Tá Nguyễn Văn Chuân,

– Đại Tá Nguyễn Khương,

– Trung Tá Nguyễn Văn Thiện,

– Trung Tá Lê Nguyên Khang.

Sau đó, ông Ngô Đình Nhu xin nói chuyện với tôi:

– Tại sao các anh lại phải đánh, có việc gì không bằng lòng thì nói với nhau (Ở đó mà “nói với nhau”! Nếu “có gì không bằng lòng thì nói với nhau” thì ông Nhu đã không thể đe dọa “những Tướng nào mà âm mưu đảo chánh thì sẽ treo cổ nó trên đường Công Lý” và; không thể có chuyện như bắt cóc thủ tiêu man rợ bằng hình thức dìm hai ông Nguyễn Bảo Toàn và Phạm Xuân Gia xuống lòng sông Nhà Bè? – tqd). Sao mà thiếu tình như vậy? (Tình? đối với Đảng Cần Lao, những Mật vụ, hành xử người dân qua cái gọi là “phong trào tố Cộng”, việc triệt tiêu đối lập, thanh trừng các chính khách v.v… là những điều mỉa mai, cay đắng nhất suốt khung thời gian mà nhà Ngô cầm quyền! – tqd).

Tôi trả lời:

– Chúng tôi hành động như vậy chỉ vì ý dân. Hôm qua, chính ông Cố Vấn đã nói với tôi rằng ông Cụ không chịu thay đổi gì hết, và sau đó ông Cụ đã xác nhận với tôi là tình hình tốt đẹp (“tốt đẹp” trong việc đi đêm với Bắc Việt, dùng gián điệp VC vào dinh Tổng thống, vào chức vụ Tỉnh trưởng, dùng nhà ông Tàu Mã Tuyên liên lạc với MTGPMNVN, đàn áp khốc liệt Phật giáo, Cao Đài, Hòa Hảo v.v…nhưng “tố Cộng” giết người thì cứ làm, cứ ra tay? – tqd) không cần thay đổi gì hết…

– Thôi được! Mời mấy anh lên đây (dinh Gia Long – tqd) thương thuyết với chúng tôi. Tôi sẽ bảo đảm an ninh cho các anh.

Tôi chuyển lời mời lên thương thuyết của ông Nhu với các anh em hiện diện để biết ý kiến, đa số các anh em lắc đầu không đồng ý vì nhớ lại cuộc đảo chánh năm 1960, ông Diệm ông Nhu nói thương thuyết, thỏa thuận nhưng đó chỉ là cớ kéo dài để chờ quân tiếp cứu (đích thực là thế chứ không thể có chuyện “Tổng thống không cho quân đội đánh nhau với quân đội” bao giờ, và, việc xỉ gạt đó – 1960, na ná cái họa vua U Vương bên Tàu vào hồi nhà Chu đốt Lộc Đài ở Trung nguyên báo động giả cho chư hầu kéo quân về triều ca cứu giá để cho Bao Tỷ và Muội Hỷ cười! – tqd).

Tôi trả lời với ông Nhu:

– Các Tướng Tá ở đây không một ai đồng ý lên thương thuyết, vì biết đây là một cớ hoãn binh, một cái bẫy mà thôi.

“Cũng trong lúc 4 giờ chiều, các sĩ quan cao cấp vào thêm Bộ Tổng Tham Mưu như Đại Tá Dương Ngọc Lắm, Đại Tá Đặng Thanh Liêm, Đại Tá Bùi Hữu Nhơn…

Để yểm trợ cho đoàn quân tấn công thành Cộng Hòa, tôi cho hai khu trục phát xuất từ căn cứ Không quân Tân Sơn Nhất bay lên bắn yểm trợ cho Bộ Binh.

Các Tư Lệnh Vùng I và Vùng II gọi về báo cáo tình hình và tôi cũng cho biết tình hình thủ đô.

Đến 6 giờ chiều ngày 1 tháng 11, Thiếu Tướng Đính đang chỉ huy tấn công các công sở cho tôi biết ông đã giải thoát nam nữ sinh viên, học sinh bị giam giữ vì tham gia biểu tình phản đối chính quyền đàn áp Phật giáo. Tôi yêu cầu cho chở tất cả anh em vào bộ Tổng Tham Mưu gặp chúng tôi.

Đến 7 giờ 30, các anh em sinh viên học sinh được giải thoát vào thẳng bộ Tổng Tham Mưu. Nghe tin, chúng tôi xuống tiếp họ.

Vừa xuống cầu thang, chúng tôi nghe tiếng một anh sinh viên (Về sau chúng tôi biết là anh Nguyễn Hữu Đống, sinh viên Kiến trúc) hô to:

– Anh chị em! Quỳ xuống lạy các tướng lãnh đã cứu mạng chúng ta!

Thấy họ sắp quỳ, chúng tôi vội la to:

– Thôi! Thôi! Đừng…

Chúng tôi không nói thêm được gì vì trước cảnh nầy ai cũng quá cảm động, chảy nước mắt.

Nguyễn Hữu Đống đại diện anh em bày tỏ lòng biết ơn và niền hân hoan vui sướng vì quân đội lật đổ được chế độ độc tài tàn ác của gia đình họ Ngô. Giọng anh phát biểu có lúc hét lên như trút uất hận, có lúc hùng hồn đanh thép, lúc lại run run vì cảm động”.

Về sau chúng tôi nghe một vài nhân chứng đi sát với ông Diệm và ông Nhu như Đại úy Đỗ Thọ, sĩ quan tùy viên, Đại úy An, sĩ quan cận vệ cho biết:

– sau khi nói chuyện với đại sứ Mỹ Cabot Lodge vào lúc 3 giờ chiều ngày 1.11.1963,

– sau khi nói chuyện với tôi (Trần Văn Đôn) và ông Minh,

– sau khi biết hầu hết các cấp chỉ huy cao cấp trung thành với ông đã bị bắt,

– sau khi biết hầu hết quân đội theo lịnh của các tướng lãnh đảo chánh và không có Vùng Chiến Thuật nào gởi quân tiếp cứu,

– sau khi biết quân đảo chánh đang đánh thành Cộng Hòa và sẽ tập trung tất cả quân lực đánh dinh Gia Long,

Hai ông ấy (Diệm, Nhu) quyết định đi ra khỏi dinh Gia Long.” (Trần Văn Đôn, Sđd, từ trang 221 đến 225).

Về phía dân chúng đồng bào:

“Không phải đợi đến sáng ngày 2 tháng 11, dân chúng mới tràn ra đường, mà mọi người đã ra đường hoan hô quân đảo chánh ngay trong lúc súng nổ, trong lúc tấn công thành Cộng Hòa.

Đêm 1 tháng 11, chúng tôi ra lịnh giới nghiêm từ lúc 8 giờ tối tới 6 giờ sáng, vì không cho dân chúng ra đường sợ lạc đạn, vậy mà đồng bào vẫn ra đường theo sau quân đảo chánh để ủng hộ tinh thần. Sáng ngày 2 tháng 11, dân chúng Sài gòn tràn ra đường vui mừng hoan hô Quân Đội đã lật đổ một chế độ độc tài gia đình trị. Chúng tôi không làm sao quên được những nét mặt hân hoan, những đôi mắt ngời sáng, những cánh tay đưa cao và những tiếng hoan hô quân cách mạng vào ngày 2 tháng 11 đó.” (Trần Văn Đôn).

Trích nguyên văn!

Trần Quang Diệu

Vì sao linh mục Đặng Hữu Nam bị chuyển đến giáo xứ Mỹ Khánh?

Kể từ khi sự cố môi trường biển miền Trung xảy ra, tình hình an ninh trật tự ở Nghệ An, Hà Tĩnh đã liên tục bị xáo trộn, “đóng góp công đầu” vào sự bất ổn ấy, không ai khác là các linh mục và giáo dân thuộc giáo phận Vinh, trong đó có linh mục Đặng Hữu Nam.

Linh mục Đặng Hữu Nam, phụ trách giáo xứ Phú Yên, tỉnh Nghệ An nhận được quyết định thuyên chuyển sang phụ trách giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An ào ngày 7/2/2018.

Đặng Hữu Nam bị điều chuyển địa bàn mục vụ được coi là đột ngột hay bất thường theo cách nói của RFA, nhưng cũng là tất yếu bởi những gì mà vị chủ chăn này đã gây ra cho xã hội.

Chiếm giữ vị trí “ngồi mát ăn bát vàng”, Đặng Hữu Nam được coi là một linh mục ăn chơi đàng điếm nhất trong số các linh mục nơi đây. Ngoài hoạt động mục vụ, Đặng Hữu Nam có nhiệm vụ khác là lợi dụng các sự cố xã hội, các sơ hở, khiếm khuyết của chính quyền để chống phá nhà nước. Khi phát hiện các sự kiện có thể lợi dụng, Nam chỉ việc áp dụng chiêu “Xuých chó bụi rậm” là ngay lập tức có đội quân mọi rợ sẵn sàng huyết chiến, bất chấp luật pháp và tín điều thiên chúa.

Người dân biết đến Đặng Hữu Nam là một trong số kẻ lợi dụng tôn giáo chống nhà nước thuộc dạng điên cuồng nhất ở Giáo phận Vinh. Nam cũng là kẻ cầm đầu, giật dây kích động giáo dân gây ra hàng loạt vụ lộn xộn với quy mô lớn tại địa bàn Nghệ An, Hà Tĩnh. Sở dĩ Nam còn được một bộ phận giáo dân tin tưởng vì có cái mác Linh mục và mọi hoạt động chống nhà nước đều được che dấu bởi lớp vỏ bọc bảo vệ môi trường, bảo vệ tự do tôn giáo tín ngưỡng, tự do ngôn luận. Một số con chiên thần tượng Nam tới mức, họ nghĩ Nam là bất khả xâm phạm ngay cả khi hắn có hoạt động vi phạm pháp luật.

Bạn đọc có thể thấy trên mạng xã hội có hàng trăm, hàng ngàn bài viết phản ánh Lm Đặng Hữu Nam xuyên tạc lịch sử dân tộc, bóp méo và làm sai lệch bản chất cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ của dân tộc ta; bôi nhọ, lăng mạ Chủ tịch Hồ Chí Minh và lãnh đạo đảng, nhà nước…Ngoài ra, Đặng Hữu Nam cũng thường xuyên có các hành vi gây chia rẽ khối đoàn kết dân tộc, xuyên tạc các chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước.

Chỉ tính riêng sự kiện Formosa, Đặng Hữu Nam cùng Nguyễn Đình Thục đã kích động hàng ngàn giáo dân gây ra hàng loạt vụ gây rối trật tự công cộng, chặn đường quốc lộ, tấn công chiếm giữ trái phép Trụ sở chính quyền, đánh đập bị thương hàng loạt cán bộ, trong đó có cả cán bộ công an đang thực thi nhiệm vụ. Khốn nạn và độc ác hơn, Đặng Hữu Nam còn gây sức ép tới các giáo dân cấm trẻ em đi học; tổ chức các cuộc “đổ bộ” chiếm đất của trường mầm non, chiếm đất nông nghiệp để xây dựng cơ sở thờ tự trái pháp luật.

Dù cơ quan pháp luật chưa có thông báo chính thức, nhưng cư dân mạng đã có nhiều bằng cớ và chỉ dấu cho thấy, Đặng Hữu Nam có mối liên hệ mật thiết với nhiều tổ chức phản động chống Việt Nam ở nước ngoài, mà tiêu biểu nhất là tổ chức khủng bố Việt Tân.
Việc chính quyền chưa hoặc không có động thái quyết liệt với hành vi đe dọa tới an ninh trật tự của Đặng Hữu Nam khiến nhiều người hoài nghi về sức mạnh, tính chuẩn mực của pháp luật và hoài nghi ngay cả những gì mà linh mục này phát ngôn hàng ngày, nhất là những người từng bị Nam và đám tay chân đe dọa.

Người dân ở quanh giáo xứ Phú Yên, xin được dấu tên vì sợ trả thù, nói rằng, “Lm Đặng Hữu Nam bề ngoài tỏ ra đạo mạo nhưng bên trong thì hành xử không khác gì côn đồ. Chúng tôi ở đây từ bao đời nay, đều bị ông Nam cho người đến vận động theo đạo của ông ta, khi không được thì hăm dọa và cô lập chúng tôi”.

Một người khác nói, “vào tháng 10/2016, khi bị UBND tỉnh Nghệ An có văn bản đề nghị trục xuất, Lm Nam nghi ngờ chúng tôi báo cáo chính quyền nên cho người theo dõi và hăm dọa. Thậm chí cho côn đồ đến tận nhà dọa đốt nhà, đêm đến thì ném đá vào nhà. Ông Nam còn ở đây chúng tôi sẽ không được yên thân”.
Nhận được quyết định thuyên chuyển sang phụ trách giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An vao hôm 7/2/2018, Đặng Hữu Nam nói, quyết định thuyên chuyển này là do chính quyền gây sức ép lên Hội đồng Giám mục Việt Nam:
“Nhà cầm quyền không chỉ bằng văn bản giấy tờ mà còn trực tiếp yêu cầu và làm sức ép lên Đức cha Phao-lô Nguyễn Thái Hợp. Họ đã công khai làm điều đó, là yêu cầu trục xuất Lm Đặng Hữu Nam ra khỏi địa bàn của tỉnh Nghệ An. Đặc biệt, họ yêu cầu là cùng lắm thì đưa đi chỗ khác chứ không thể để tại Giáo xứ Phú Yên vì nó có môi trường Formosa và người dân Phú Yên làm ngư nghiệp. Họ không chỉ nhiều lần ép lên Hội đồng Bề Trên của Giáo phận Vinh mà còn ép lên Hội đồng Giám mục Việt Nam. Thậm chí, họ còn vươn vòi đến cả Vatican.”
Phát biểu này của Lm Nam được coi là lời giải thích lý do bị thuyên chuyển địa bàn mục vụ nhưng cũng đồng thời được coi là những vớt vát để níu kéo chút uy tín, dự dự vốn dĩ đã quá bị hoen ố với người dân cả nước. Ngoài ra, lời phát biểu Nam có hàm ý trách móc các bề trên đã không thể “bảo kê” cho các hành động “vượt quá giới hạn” của hắn.
Dù phản ứng, nhưng Đặng Hữu Nam cũng vẫn phải chấp hành, từ bỏ một giáo xứ đã mang lại nguồn thu nhập cực kỳ cao và ổn định để lên đường sang giáo xứ Mỹ Khánh vào hôm 21/2/2018.
Một Linh mục thuộc giáo phận Vinh (cũng xin được dấu tên) cho biết, “Việc cha Nam phải ra đi là cái giá phải trả cho quá trình hoạt động mục vụ tại đây. Không phải chính quyền mà chính là từ những bà con giáo dân trong giáo xứ Phú Yên có đơn gửi Toà Giám mục phản ánh tình trạng lạm thu, lạm chi trong hoạt động mục vụ, và cũng từ những nghi ngờ về các mối quan hệ bất chính của cha Đặng Hữu Nam với không chỉ Việt Tân mà còn với các phụ nữ. Tôi cho là, việc có đơn của chính bà con trong giáo xứ thật sự đã khiến người đứng đầu Giáo hội cảm thấy khó xử và nhất định phải đi tới quyết định thuyên chuyển cha Nam để làm yên lòng bà con giáo dân. Quyết định này có lẽ cũng nằm trong sự tính toán, mang tính “bảo vệ nội bộ”, làm dịu sự ấm ức âm ỉ lâu nay trong lòng bà con giáo dân của phía bề trên khi xem xét đến trường hợp của cha Đặng Hữu Nam”.

Ý kiến của vị Linh mục này hoàn toàn phù hợp với những gì mà người đọc báo mạng sẻ chia.

Khách quan mà nói, phát biểu có tính vớt vát của Lm Đặng Hữu Nam cho thấy thái độ quyết liệt của chính quyền đối với những hành vi lợi dụng tôn giáo để phá rối an ninh trật tự, và cũng đồng thời cho thấy sức mạnh của chính quyền Việt Nam.

Người viết cũng tin rằng, nếu không gây được áp lực lên Hội đồng Bề Trên của Giáo phận Vinh, Hội đồng Giám mục Việt Nam hay Vatican thì chắc chắn chính quyền sẽ có quyết định táo bạo hơn để đảm bảo rằng pháp luật ở Việt Nam được thượng tôn. Nói toạc móng heo là, nếu Hội đồng Giám mục Việt Nam không điều chuyển, rất có thể Nam sẽ bị áp dụng pháp luật một cách nghiêm khắc.

(Ong bắp cày)

Trịnh Hoài Nam aka Trần Hải Yến bị tố cáo làm clip chửi kiếm view thu tiền vé từ Google

Phoenix Huỳnh một CTV với Trịnh Hoài Nam một thời gian đã tốcáo ông Trung tá này lợi dụng nhà báo Nguyễn Phương Hùng để kiếm tiền. Sau này vì nb NPH không đăng bài của THY và GVB chửi PGS/TS Phan Huy Lê về bộ Lịch Sử Việt Nam ông THY đã dàn dựng nói xấu rất hèn hạ nb NPH.

 

Advertisements

kbchn, kbc hải ngoại, thienhasu, thiên hạ sự, NVHN, CCCĐ