4 người gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì trồng cần sa tại nhà

4 người gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì trồng cần sa tại nhà

(PLO)- Các nghi phạm bị phát hiện sở hữu 253 cây cần sa được trồng trong tầng hầm của ngôi nhà. T

Bốn người gốc Việt ở hạt Hall, thuộc bang Georgia, bao gồm ba người đàn ông và một phụ nữ, đã bị bắt vì trồng cần sa trong nhà, đài Fox News đưa tin ngày 18-3.

Vụ bắt giữ được thực hiện vào ngày 13-3. Tuan Le Khac (39 tuổi), James Thanh Nguyen (52 tuổi), Thu Loan Phan (44 tuổi) và Vinh Thein Tran (54 tuổi), đã bị bắt tại một ngôi nhà tại lô 6000 trên đường Old Wood Hollow Way ở TP Buford.

4 người gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì trồng cần sa tại nhà - ảnh 1


Bốn nghi phạm vừa bị bắt. Ảnh: AJC 

Họ đã bị bắt với các tội danh sản xuất cần sa và sở hữu cần sa với mục đích phân phối.

Các nghi phạm bị phát hiện sở hữu 253 cây cần sa được trồng trong tầng hầm của ngôi nhà. Theo các điều tra viên, cả bốn nghi phạm đều “tích cực tham gia” vào việc trồng cây cần sa tại thời điểm bị bắt giữ.

4 người gốc Việt ở Mỹ bị bắt vì trồng cần sa tại nhà - ảnh 2


Những cây cần sa bị phát hiện. Ảnh: FOX NEWS

Nhà chức trách cũng thu giữ hơn 45kg cần sa chế biến, hơn 54kg phụ phẩm chế biến cần sa, 159 cụm rễ từ cây cần sa đã được thu hoạch, cùng 1.074 USD tiền mặt, vật liệu đóng gói và cân kỹ thuật số.

Các nhà điều tra ước tính giá trị thị trường ước tính của số hàng bị thu giữ là khoảng 706.000 USD.

Cả bốn nghi phạm đang bị giam giữ tại nhà tù hạt Hall.

Người gốc Việt lãnh 8 năm tù vì buôn bán cần sa ở Mỹ

Người gốc Việt lãnh 8 năm tù vì buôn bán cần sa ở Mỹ

(PLO)- Một người đàn ông gốc Việt ở bang California (Mỹ) đã bị kết án tám năm tù vào ngày 16-1 vì tội buôn bán và tàng trữ cần sa.

TRÙNG QUANG

Advertisements

Bộ Công an bắt đường dây ma tuý ‘khủng’ nhất TPHCM

Ngô Bình   

TPO – Cá đơn vị nghiệp vụ Bộ công an phối hợp cùng Đặc nhiệm biên phòng miền Nam, công an tỉnh Đắc Nông vừa triệt phá đường dây ma tuý được cho là “khủng” nhất từ trước đến nay tại TPHCM, thu giữ gần nửa tấn ma tuý.

Lượng lớn ma tuý bị thu giữ đang được lực lượng chức năng kiểm đếm.

© Tiền Phong Lượng lớn ma tuý bị thu giữ đang được lực lượng chức năng kiểm đếm.

Sau thời gian dài điều tra, khoảng 14h30 chiều 20/3, tại khu vực dân cư Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân, TPHCM, tổ công tác của Cục Điều tra tội phạm về ma túy – Bộ Công an chủ trì, phối hợp với Đoàn Đặc nhiệm Biên Phòng Miền Nam, Công an tỉnh Đắc Nông đã bắt vụ vận chuyển ma tuý lớn nhất từ trước đến nay.

Công an đã thu giữ một xe bán tải chở đầy ma tuý với khối lượng lên đến gần nửa tấn may tuý cùng 5 đối tượng….

Hiện lực lượng chức năng vẫn đang tiếp tục khám xét khẩn cấp ngôi nhà được cho là nơi cất giấu ma tuý. Đồng thời thống kê số lượng ma tuý đã thu giữ được.

Cảnh sát giao thông lại hầu tòa vì gọi côn đồ đánh chết người

TTO – Sáng 20-3, Phạm Sỹ Hoài Như – cựu cảnh sát giao thông Công an quận Tân Bình, TP.HCM và 4 đồng phạm tiếp tục hầu tòa về hành vi cố ý gây thương tích.

Cảnh sát giao thông lại hầu tòa vì gọi côn đồ đánh chết người - Ảnh 1.

Bị cáo Phạm Sỹ Hoài Như (áo đen) và các đồng phạm tại tòa sáng 20-3 – Ảnh: T.L

Vụ án kéo dài đến nay đã 5 năm và đây là lần thứ 3 bị cáo Như và các đồng phạm phải hầu tòa.

Nạn nhân trong vụ án là ông Nguyễn Văn Chín, đã tử vong vì bị nhóm côn đồ do Như gọi đến đánh chết.

Bị đánh vỡ ruột non

Trước đó, tháng 9-2016, TAND TP.HCM đã xét xử sơ thẩm và tuyên phạt Phạm Sỹ Hoài Như mức án 12 năm tù. Bốn bị cáo cùng vụ án cũng phải lãnh từ 9-14 năm tù.

Tháng 9-2017, TAND cấp cao tại TP.HCM đã hủy án sơ thẩm để xét xử lại vì cấp sơ thẩm thu thập chứng cứ chưa đầy đủ, áp dụng chưa đúng quy định của pháp luật.

Cáo trạng thể hiện tối 25-6-2014, tổ công tác của Đội cảnh sát giao thông (CSGT) Công an quận Tân Bình do Phạm Sỹ Hoài Như làm tổ trưởng lập chốt kiểm tra tại đài tưởng niệm liệt sĩ, giao lộ Trường Chinh – Tân Kỳ Tân Quý.

Trong đêm, tổ công tác lập biên bản vi phạm hành chính với ông Nguyễn Văn Chín về lỗi “điều khiển phương tiện giao thông khi nồng độ cồn vượt mức cho phép”. Tổ công tác lập biên bản tạm giữ xe nhưng ông Chín không ký tên vào biên bản mà cự cãi lại.

Sau đó, Như điện thoại cho Nguyễn Minh Chung (đối tượng có tiền án về tội cướp giật tài sản, vừa ra tù không lâu) để “nhờ Chung giúp đỡ”.

Nhận điện thoại, Chung gọi điện thoại cho 3 người khác cùng tới địa điểm gần tổ CSGT làm nhiệm vụ. Tại đây, Như nhờ Chung đánh dằn mặt ông Chín và chỉ ông Chín cho nhóm Chung biết.

Chung lừa ông Chín tới khu vực vắng người rồi cả nhóm lao vào đánh tới khi ông gục ngã, khi người dân quanh đó tới can ngăn mới bỏ đi.

Ông Chín được đưa vào bệnh viện cấp cứu nhưng đã tử vong do chấn thương bụng gây vỡ ruột non, suy hô hấp do sặc chất chứa trong dạ dày 2 ngày sau đó.Bốn người tham gia đánh ông Chín gồm Nguyễn Minh Chung, Phạm Thanh Kim Hạnh, Ngô Thành Vương và Trần Đức Vững đều bị khởi tố. Riêng Phạm Sỹ Hoài Như bị tước danh hiệu Công an nhân dân và cùng bị khởi tố về tội cố ý gây thương tích.

Chỉ gọi đến để đưa ông Chín về”?

Trước đó, Chung khai được Như gọi điện đến chỉ mặt ông Chín để đánh dằn mặt cho bõ tức. Tuy nhiên, tại tòa sáng 20-3, bị cáo Chung cho rằng lời khai này không đúng sự thật.

Sự thật, theo bị cáo, “Như chỉ gọi điện thoại cho bị cáo nhờ đến đưa ông Chín về nhà vì ông Chín say xỉn, không nhận thức được hành vi của mình”. Tuy nhiên, do ông Chín lớn tiếng mắng chửi nên các bị cáo mới dùng tay đánh ông Chín.

Đại diện VKS giữ quyền công tố tại tòa cho rằng việc ông Chín chết có trách nhiệm của các bị cáo nhưng các bị cáo lại quanh co, thay đổi lời khai và không thành khẩn trong khai báo.

Thừa nhận mình có trách nhiệm trong cái chết của ông Chín nhưng bị cáo Như cho rằng mình bị truy tố, xét xử về tội cố ý gây thương tích là oan, bởi bị cáo “không chỉ đạo các bị cáo khác đánh ông Chín mà chỉ gọi điện nhờ đưa ông Chín về nhà”.

Trong khi đó, bà Dương Thị Thảo (vợ ông Chín) cho biết khi được gọi đến bệnh viện, bà thấy ông Chín bị đau quằn quại. Ông nói với vợ: “Bố bị công an đánh, công an ác quá!”.

Theo bà Thảo, trước khi mất, ông Chín kể khi bị CSGT bắt, ông chỉ yêu cầu được lập biên bản nhưng CSGT không lập. Sau đó có người gọi ông Chín nói nếu muốn lấy biên bản thì đi theo. Sau khi đi theo họ thì bị đánh.

HĐXX cho biết lời khai này của bà không có căn cứ bởi khi sự việc xảy ra bà không chứng kiến, HĐXX cũng không được chứng kiến.

Phiên tòa chiều 20-3 đã tạm hoãn vì vắng mặt luật sư bị hại. Dự kiến chiều 21-3, phiên tòa xét xử vụ án trên sẽ tiếp tục với phần tranh luận của luật sư.

Luật sư ông Nguyễn Văn Chín: 'Nạn nhân không thể chết do vỡ ruột non'

Luật sư ông Nguyễn Văn Chín: “Nạn nhân không thể chết do vỡ ruột non”

TTO – Cựu thượng úy CSGT Phạm Sỹ Hoài Như cùng đồng phạm chính trong vụ gọi côn đồ đến đánh người vi phạm giao thông cự cãi cảnh sát là Nguyễn Minh Chung cùng bị đề nghị mức án 10-11 năm tù.

TÂM LỤA

Vợ giám đốc sở được cử bồi dưỡng ở nước ngoài trái quy định

TTO – Kết quả xác minh đơn tố cáo nặc danh của Thanh tra TP cho thấy vợ của giám đốc Sở GD-ĐT TP.HCM và chánh văn phòng sở này được cử tham dự bồi dưỡng ở nước ngoài năm 2018 trái quy định.

Mới đây, Thanh tra TP.HCM có báo cáo kết quả xác minh đơn tố cáo về việc Sở GD-ĐT cử thành viên dự lớp bồi dưỡng ở Đức năm 2018.

Trước đó, tháng 11-2018, UBND TP và Thanh tra TP nhận được đơn tố cáo nặc danh từ “Nhóm hiệu trưởng TP.HCM”, tố cáo Sở GD-ĐT cử thành viên dự lớp bồi dưỡng kỹ năng quản lý và nâng cao chất lượng trường công ở Đức năm 2018 không công khai, minh bạch về tiêu chí lựa chọn và qua đó kiến nghị được biết về các tiêu chí lựa chọn này.

Thanh tra TP vào cuộc xác minh và kết luận nội dung tố cáo là có cơ sở. Theo đó, việc Sở GD-ĐT cử thành viên tham dự lớp bồi dưỡng ở Đức “có sai sót”. 

Cụ thể, Sở GD-ĐT tự đề xuất thêm tiêu chí lựa chọn thành viên tham dự lớp bồi dưỡng ở Đức năm 2018 gồm “đứng đầu điểm thi đua xét theo từng khối” và “ưu tiên các đơn vị vùng sâu, vùng xa”. Các tiêu chí này không có trong điều kiện tham dự tại kế hoạch được ban hành trước đó của Sở Nội vụ.

Sở GD-ĐT không công khai tiêu chí lựa chọn thành viên tham dự lớp bồi dưỡng này để các cán bộ, công chức, viên chức có liên quan của sở được biết và góp ý.

Trong danh sách 23 thành viên của Sở GD-ĐT cử đi học ở Đức có 2 người đã được đi nước ngoài về việc công 2 lần trong năm 2018, vi phạm quy định của UBND TP về quản lý và xét duyệt cán bộ, công chức, viên chức đi nước ngoài. 

Đó là ông Đỗ Minh Hoàng, chánh văn phòng sở và bà Nguyễn Thị Yến Trinh – hiệu trưởng Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, là vợ ông Lê Hồng Sơn – giám đốc sở.

Từ kết quả xác minh, Thanh tra TP kiến nghị Chủ tịch UBND TP giao giám đốc Sở GD-ĐT tổ chức kiểm điểm nghiêm túc, xác định cụ thể trách nhiệm của các cá nhân tham mưu, trách nhiệm cá nhân của lãnh đạo sở có liên quan đến việc cử thành viên tham dự lớp bồi dưỡng kỹ năng quản lý và nâng cao chất lượng trường công ở Đức năm 2018.

Thủy điện của vợ phó giám đốc sở công thương làm nứt nhà dân

Thủy điện của vợ phó giám đốc sở công thương làm nứt nhà dân

TTO – Sở Công thương tỉnh Đắk Lắk và tỉnh Đắk Nông vừa phối hợp kiểm tra hiện trường và kết luận hàng loạt nhà dân bị nứt là do việc nổ mìn thi công nhà máy thủy điện tại khu vực giáp ranh hai tỉnh gây ra.

ÁI NHÂN – MAI HƯƠNG

Xác minh chùa Ba Vàng ‘thỉnh vong báo oán, giải nghiệp’ thu tiền tỉ

TTO – Lãnh đạo TP Uông Bí và các sở ngành tỉnh Quảng Ninh cho biết sẽ thành lập đoàn kiểm tra, xác minh thông tin về việc chùa Ba Vàng trên địa bàn tỉnh này tổ chức truyền bá vong báo oán, giải nghiệp để thu tiền tỉ.

Xác minh chùa Ba Vàng thỉnh vong báo oán, giải nghiệp thu tiền tỉ - Ảnh 1.

Những hình ảnh nhóm PV báo Lao Động ghi nhận được về hoạt động truyền bá vong báo oán, giải nghiệp thu tiền tỉ tại chùa Ba Vàng – Ảnh: Báo Lao Động

Trao đổi qua điện thoại với Tuổi Trẻ Online chiều 20-3, bà Lê Thị Hạnh – giám đốc Sở Nội vụ tỉnh Quảng Ninh, đơn vị quản lý hoạt động tôn giáo, tín ngưỡng trên địa bàn, cho biết đang bận họp và thông tin nhanh về việc cũng vừa mới tiếp nhận được thông tin qua báo chí phản ánh sự việc tại chùa Ba Vàng.

Bà Hạnh cho biết đơn vị sẽ phối hợp cùng các cơ quan chức năng để rà soát, xác minh lại sự việc trước khi có thông tin phản hồi chính thức.

Trao đổi thêm với Tuổi Trẻ Online, sư thầy Bảo Hội – thư ký ban trị sự chùa Ba Vàng, cho biết ban trị sự của chùa đang xây dựng kế hoạch để tổ chức một buổi họp báo thông tin chính thức về sự việc.

Theo thầy Hội, thông tin báo chí phản ánh về vấn đề tâm linh tại chùa Ba Vàng có nhiều điểm chưa chính xác, nhưng không nói rõ nội dung nào. Về thời gian cũng như địa điểm tổ chức họp báo, thầy Hội chưa cho biết cụ thể do còn phải sắp xếp.

Bài phản ánh của báo Lao Động nêu câu chuyện “Truyền bá chuyện vong báo oán, chùa Ba Vàng mỗi năm thu trăm tỉ” cho biết cứ đến ngày mồng 8 (âm lịch) hằng tháng, không chỉ diễn ra khóa tu “Bát quan trai giới”, còn là ngày nhà chùa tổ chức thỉnh vong giải nghiệp cho những người có nhu cầu.

Đã thành lịch cố định, cứ mỗi tháng 3 đợt, mỗi đợt 2 ngày tại chùa Ba Vàng sẽ diễn lễ thỉnh vong giải nghiệp thu hút hàng ngàn người tham dự/đợt.

Mọi bệnh tật và xui xẻo trong cuộc sống đều được lý giải là bởi oán hồn gây ra. Muốn thoát nạn thì buộc phải “trả nợ” cho vong từ vài triệu đến hàng chục triệu đồng thông qua hình thức công đức vào nhà chùa. Đáng nói, hoạt động này đã công khai diễn ra từ nhiều năm nay tại chùa Ba Vàng, một cơ sở thờ tự lớn và rất nổi tiếng ở phía Bắc.

Chiều 20-3, UBND tỉnh Quảng Ninh cũng có công văn số 1710, yêu cầu UBND TP Uông Bí chủ trì phối hợp cùng với các sở, ngành liên quan tổ chức kiểm tra ngay nội dung việc báo chí phản ánh về chuyện vong báo oán, giải nghiệp tại chùa Ba Vàng. 

UBND tỉnh yêu cầu TP Uông Bí chủ trì, phối hợp cùng với Sở Nội vụ, Sở Văn hoá – Thể thao, Công an tỉnh và các đơn vị liên quan kiểm tra, xác minh làm rõ những nội dung thông tin báo Lao Động phản ánh. Có biện pháp kịp thời ngăn chặn, xử lý nghiêm những hành vi vi phạm (nếu có) và thông tin cho các cơ quan báo chí biết kết quả giải quyết. 

Trong công văn cũng đề nghị báo cáo kết quả về UBND tỉnh trước ngày 25-3.

Thăm chùa Ba Vàng - điểm đến tâm linh ở xứ than

Thăm chùa Ba Vàng – điểm đến tâm linh ở xứ than

TTO – Một khung cảnh bao la, hùng vĩ với những mái vòm cong vút in hình lên trời xanh, không khí thanh tịnh, hương trầm thơm ngát là không gian ở chùa Ba Vàng, điểm đến tâm linh ở thành phố Uông Bí, Quảng Ninh.

TIẾN THẮNG

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Hưởng ứng trào lưu chụp ảnh nhặt rác, nhiều người ở Đà Nẵng, Ninh Thuận… từ trẻ đến già rủ nhau lập nhóm đi nhặt rác ở các bãi biển, lưng núi.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Sáng 17/3, Mai Văn Vinh (23 tuổi, Ninh Thuận, giáo viên tiểu học) đã huy động được nhiều bạn trẻ từ nhiều địa phương trong tỉnh đến Hòn Đỏ (xã Thanh Hải, huyện Ninh Hải, Ninh Thuận) để tham gia thách thức dọn rác. Không có nhà tài trợ, hơn 40 người đã bỏ tiền túi để mua nước uống, bao bì đựng rác, và đồ ăn nhẹ để phục vụ cho các thành viên.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Nhiều người hưởng ứng hoạt động phải đi cả trăm km để đến điểm dọn rác rồi vội quay về để kịp giờ làm việc buổi chiều. “Ở đây mảnh chai nhiều vô kể nhưng may mắn là không ai gặp sự cố. Thậm chí có những em nhỏ 7-8 tuổi cũng rất hăng hái và làm việc rất an toàn”. Từ 7 giờ sáng đến 4 giờ chiều, đã có hơn 100 túi rác được nhóm bạn này thu nhặt. Những túi đựng được sử dụng lại để tránh gây ảnh hưởng đến môi trường.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Dẫn con trai Nguyễn Đức Thịnh, 8 tuổi (mũ đỏ, áo đỏ), đến góp sức, chị Đào Thị Loan (phó chủ tịch xã Thanh Hải) chia sẻ, “tôi thấy hoạt động này rất hay, tôi muốn con trai tham gia để cháu có ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường”.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Còn tại Đà Nẵng, khu vực bán đảo Sơn Trà, ngoài việc một số người dân nuôi gia súc tự do, đây cũng là nơi nhiều người lui tới vui chơi, ăn uống. Vì địa hình núi dốc, có đá lởm chởm, nơi này không được vệ sinh thường xuyên. Rác trên bờ đã nhiều, rác ở dưới biển bị sóng đánh mắc vào các hốc đá lại nhiều hơn, gây mất mỹ quan. 

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Võ Thành An (mũ trắng), 28 tuổi, Đà Nẵng, làm nghề tổ chức sự kiện, hay đi cắm trại ở các bãi biển này, thường xuyên thấy những người vui chơi ở đây xả rác lại. Ngày 16/3 vừa qua anh đã huy động được 8 người bạn cùng nhau đến bãi Đá Đen. Vì vách đá nguy hiểm nên mất khoảng 4 tiếng đồng hồ để dọn xong. “Việc trầy xước là chuyện bình thường, nhưng không sao, làm xong thấy bãi biển sạch sẽ là mình vui rồi. Chỉ hy vọng nó không còn là trào lưu nữa mà thực sự trở thành thói quen”.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Sau khi dọn được 30 bao rác, anh cùng bạn bè vận chuyển “thành quả” từ chân núi lên, chất đầy xe máy và chở về bãi tập kết cách đó 5 km. Sau khi đăng tải hình ảnh lên mạng xã hội, đã có hàng chục người đăng ký tham gia chiến dịch tiếp theo của anh vào cuối tuần này. Anh cũng khuyến nghị người tham gia không nên nhặt rác bằng tay, kể cả có bao tay chuyên dụng để tránh bị vật nhọn làm tổn thương da.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Cũng ở Đà Nẵng, sáng 17/3, chị Nguyễn Thị Tịnh (36 tuổi), làm việc tại một trung tâm giáo dục ở Đà Nẵng, cùng 4 người bạn đến âu thuyền Thọ Quang (Sơn Trà, Đà Nẵng) để thực hiện dọn dẹp vệ sinh. Ở đây, rác tràn ngập xung quanh nhà dân, bên bờ biển, nơi có rất nhiều lồng cá đang được nuôi.

“Chỉ cần mỗi người làm sạch mỗi khu vực nơi mình sinh sống đã khiến môi trường được sạch sẽ hơn”, chị Tịnh nói.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Từ 9 đến 12 giờ trưa, nhóm của chị Tịnh đã làm sạch được khu vực khoảng 300 m2, số lượng rác thu gom được 30 bao. “Vui nhất là có một tài xế xe trong xóm đã đồng ý giúp chuyển toàn bộ rác thu gom được ra đến nơi tập kết rác của phường Thọ Quang. Người dân ủng hộ như vậy tiếp thêm động lực cho chúng tôi rất nhiều”, chị Tịnh vui vẻ nói.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Còn ông Nguyễn Hữu Đức (58 tuổi, Đà Nẵng) đạp xe hơn 85 km đến đỉnh Dốc Kiền, giáp huyện vùng cao Đông Giang (Quảng Nam) cùng ông Quốc (50 tuổi) và hai người cháu.

“Đạp xe đường dốc là đam mê xưa nay, nhưng leo núi thì cả 4 người chưa từng. Trước đây tôi đã thấy bãi rác làm mình khó chịu ở lưng núi này nên đã chuẩn bị trước dây thừng để leo xuống và đưa rác lên mặt đường. Sau đó chúng tôi nhờ xe tải qua đường chở giúp vận chuyển rác xuống điểm tập kết”.

Nhiều người miền Trung dọn rác ở các bãi biển, lưng núi

Ông Đức cho rằng môi trường Đà Nẵng khá tốt so với các địa phương khác. Nhiều bạn trẻ tích cực tham gia bảo vệ môi trường như nhặt rác sau đêm pháo hoa, nhặt rác ở bán đảo Sơn Trà…Tuy nhiên, một bộ phận dân cư trong đó có nhiều bạn trẻ vẫn chưa ý thức giữ gìn.

“Tôi đi nhặt rác thì cũng bình thường thôi, nhưng tôi rất trân trọng sự nhiệt huyết của hai cháu ủng hộ mình. Dù đi quãng đường rất dài bằng xe đạp, nhưng không suy nghĩ nhiều và rất háo hức. Hy vọng nhiều người trẻ sẽ thấy được điều này”, ông Đức (áo sọc) bày tỏ.

Trọng Nghĩa

Giáo sư kinh tế học alan krueger cố vần tổng thống bill clinton và barack obama tự tử chết

Ông Alan Krueger (trái) và Tổng thống Barack Obama.

Ông Alan Krueger (trái) và Tổng thống Barack Obama.


Ông Alan Krueger, 58 tuổi, một giáo sư kinh tế nổi bật tại Đại học Princeton, từng cố vấn cho các cựu Tổng thống Bill Clinton và Barack Obama, đã tự sát cuối tuần qua, gia đình ông cho biết hôm 18/3.

Theo Reuters, tuyên bố từ người thân của ông, cũng như của Đại học Princeton trước đó, không nói rõ về hoàn cảnh dẫn tới cái chết của ông.

Ông bỏ lại vợ và hai con.Ông Krueger từng phục vụ trong hai chính quyền gần đây nhất thuộc Đảng Dân chủ.Trên Facebook cá nhân, cựu Tổng thống Obama viết rằng cựu cố vấn của mình “sâu sắc hơn các con số trên màn hình và biểu đồ trên trang giấy”.

“Ông ấy coi chính sách kinh tế không phải là một vấn đề gồm các lý thuyết trừu tượng mà là một cách thức để làm cho cuộc sống của mọi người tốt đẹp hơn”, ông Obama viết.

Ông Krueger dạy môn kinh tế tại Đại học Princeton từ năm 1987. Mới tuần trước, ông còn giảng bài tại Đại học Stanford ở California về phân phối thu nhập và điều tiết thị trường lao động.

BS Hoàng Mỹ Lâm – Bài 2

SGT LOGO EMAIL.jpg


Kính thưa Quý vị,

Chúng tôi vừa nhận được bài Phỏng vấn BS Hoàng Mỹ Lâm, Chủ tịch LHNVTNCS tại Đức, của Bà Hoàng Lan Chi. Đọc bài Phỏng vấn, chúng tôi có mấy suy nghĩ, xin được mạnh dạn chia sẻ.

Thứ nhất, trong cương vị lãnh đạo CĐ, BS Hoàng Mỹ Lâm, đã sai lầm và nguy hiểm, khi chủ trương thoái thác trách nhiệm, tìm hiểu và đánh giá các cá nhân và tổ chức mệnh danh là “chống cộng” TRƯỚC KHI cho những cá nhân và tổ chức “chống cộng” đó, tiếp xúc với CĐ người Việt và chính giới tại Đức. Thay vào đó, BS Lâm trao cho người Việt địa phương trách nhiệm, tự tìm hiểu, so sánh, đánh giá qua tiếp xúc. (Xem thêm BS Hoàng Thị Mỹ Lâm Bài 1)

Thứ hai, trong cương vị lãnh đạo CĐ, BS Hoàng Mỹ Lâm đã sai lầm và nguy hiểm, khi từ chối vai trò tìm hiểu và đánh giá những thắc mắc, nghi ngờ chính đáng của đồng hương, qua mạng truyền thông xã hội (social media), từ chối “nghĩa vụ đọc tài liệu từ net của những tác giả có uy tín, có chứng cớ kèm theo bài viết”. Thay vào đó, BS Lâm đòi hỏi một cách không hợp lý và bất khả thi: Người nào có thắc mắc, nghi ngờ ai “có hành động vi phạm pháp luật, thì xin hãy chứng minh trước tòa án hoặc  đem giấy  tòa xử án ra chứng minh trước cộng đồng. Tài liệu trên mạng không có giá trị pháp lý”. BS Lâm quên mất sự thật, mỗi ngày truyền thông thế giới vẫn hành xử quyền tự do ngôn luận, đăng tải hàng trăm ngàn tin tức về tham nhũng, hối lộ, giết người, gián điệp cho CS,… mà không cần phải “chứng minh trước toà án” hay đem án quyết của toà án ra chứng minh.

Bà Ngoan (Ký giả Ca Dao), Phó Chủ tịch của Liên đoàn Lao động Việt Tự do.

Thứ ba, BS Hoàng Mỹ Lâm cho biết, nhờ có bà Ca Dao giới thiệu, nên BS Lâm tích cực hậu thuẫn LS Trần Kiều Ngọc, người đã nhiều lần công khai kêu gọi giới trẻ “KHÔNG CHỐNG CỘNG”. Vậy bà Ca Dao là ai? Ngắn gọn 2 điểm.

Một, ngày 31/3/2012, Tin Paris đăng tin: “Bs Phan Minh Hiển cảnh cáo Nguyễn Quốc Nam, Nguyễn Mạnh Hà, Ca Dao về việc “đánh bóng” Tây Cộng Hồ Cương Quyết André Menras!” Lúc đó, Hồ Cương Quyết cho chiếu tại Pháp phim “Hoàng Sa – Việt Nam: nỗi đau mất mát” do VC quay để quyên tiền đem cho VC. Và nên nhớ, Hồ Cương Quyết André Menras được báo chí VC ca ngợi: “Năm 1968, André Menras tới Việt Nam dạy tiếng Pháp tại Lycée Blaise Pascal ở Đà Nẵng và năm 1970 tại trường phổ thông trung học Jean-Jacques Rousseau ở Sài Gòn. Với tinh thần phản đối Chiến tranh và đứng hẳn về phía cuộc Chống Mỹ, Cứu nước của Mật trận dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam, André Menras đã cùng bạn là Jean-Pierre Debris leo lên tượng Thủy quân Lục chiến ở Sai Gòn để treo cờ xanh đỏ vàng. Vì hành động này, André Menras và Jean-Pierre Debris đã bị xử tù người ba năm, người bốn năm. Ra tù, trở về Pháp, hai anh tiếp tục cuộc đấu tranh cho độc lập và thống nhất của nước Việt Nam mà các anh yêu quý.” (xem nguyên văn)

HaiCa Dao (bà Ngoan) hiện là Phó Chủ tịch “Liên đoàn Lao động Việt Tự do”, được thành lập năm 2014 tại Thái Lan. Trước đó, năm 2006, “Ủy Ban Bảo vệ Người Lao Động VN” được thành lập tại Ba Lan. Chủ tịch Uỷ ban là Trần Ngọc Thành (quê Nghệ An, thuộc thành phần ưu tú của chế độ VC, được VC cho du học tại Ba Lan, nhưng nay báo chí VC trong đó có Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng CS, lên án là “chống cộng khét tiếng”). Tổng Thư Ký Uỷ Ban hiện nay là Nha sỹ Chu Văn Cương (Chủ tịch Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam – Chủ tịch cũ của Tổ Chức này là Trần Quốc Bảo, người khi tới Úc cùng LM Nguyễn Hữu Lễ, đã rùm beng quảng cáo nguyên trang trên báo Việt Luận, kêu gọi mọi người đối thoại với VC Nguyễn Minh Triết, và báo SGT đã có bài phê phán); TTK của Uỷ Ban trước đây là Đoàn Việt Trung (cựu CT/CĐ NVTD Úc châu, người chúng tôi nghi ngờ là Việt Tân và SGT đã viết bài phân tích sai lầm của ông, khi ông tự tiện đưa CĐNVTD Úc vô “Nhóm vì Tự Do”, để vận động cho “Ngày Tỵ Nạn VN” nhằm xoá bỏ Ngày Quốc Hận vào cuối năm 2005)“Liên đoàn Lao động Việt Tự do” cũng như “Ủy Ban Bảo vệ Người Lao Động VN”, tuy rêu rao danh nghĩa “bảo vệ người lao động VN”, nhưng thực chất là bảo vệ quyền lợi cho chế độ CS tại các quốc gia có người lao động do VC xuất cảng, với tổng số khoảng 500,000 người, mang về cho VC trung bình mỗi năm khoảng 3 tỷ đô la. Hơn chục năm trước, SGT đã có bài phân tích âm mưu của VC qua Uỷ Ban này, khi ông Đoàn Việt Trung (lúc đó là Tổng Thư Ký Uỷ Ban) muốn dùng sức mạnh của CĐNVTD, vận động chính giới và nghiệp đoàn Úc hậu thuẫn cho quyền lợi của người lao động do VC xuất cảng. Với nhân sự và dụng tâm đầy thâm đọc của VC qua Uỷ Ban, Liên Đoàn, vai trò quan trọng của bà Ca Dao hàng chục năm qua, và đặc biệt qua bản tin: “Bs Phan Minh Hiển cảnh cáo Nguyễn Quốc Nam, Nguyễn Mạnh Hà, Ca Dao về việc “đánh bóng” Tây Cộng Hồ Cương Quyết André Menras!”; chúng tôi thấy hợp tình và hợp lý khi NGHI NGỜ bà Ngoan (Ca Dao), cũng như dụng tâm nguy hiểm của bà khi bà giới thiệu LS Trần Kiều Ngọc với BS Mỹ Lâm. Rất mong bà Ca Dao lên tiếng để thấy NGHI NGỜ CỦA CHÚNG TÔI LÀ SAI.

Hình trên (từ trái): Ông Hoàng Kim Thiên, Ông Nguyễn Văn Rị, LS Trần Kiều Ngọc, BS Hoàng Mỹ Lâm, và Ông Phạm Công Hoàng

Thứ ba, trả lời câu hỏi của HLC, “ô Hoàng Kim Thiên, phu quân BS có phải là đảng viên của VT hay không?” BS Mỹ Lâm viết: “Trong nghĩa phu thê có cả sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi không thể kể lể phân bua trước mọi người về việc làm của chồng con, mong chị thông cảm”. Đọc câu trả lời của BS Mỹ Lâm, chúng tôi ngạc nhiên, sự thật thế nào, BS trả lời như thế, đâu có gì mà BS phải viết nghĩa phu thê, tôn trọng hay không tôn trọng??? Và làm sao, khi trả lời lại có chuyện BS phải kể lể phân bua ở đây? Chẳng lẽ, ông Kim Thiên là đảng viên VT CHÌM, BS Mỹ Lâm không được phép thừa nhận, nhưng BS cũng biết là chuyện đó chẳng che giấu được đồng hương, nên nếu trả lời KHÔNG, hoá ra BS dối trá, mà trả lời CÓ thì BS bị kẹt cả với chồng lẫn VT??? Nếu vậy, chúng tôi e rằng, chính sự né tránh quanh co của BS đã là câu trả lời: Hoàng Kim Thiên là đảng viên VT CHÌM!!! Và nếu SỰ THẬT quả là như vậy, e rằng SỰ THẬT đó, cộng với câu trả lời quanh co của BS, càng khiến cho uy tín của vợ chồng BS Mỹ Lâm thêm tổn thương.

Cuối cùng, chân thành cảm ơn Bà Hoàng Lan Chi, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng Quý vị nguyên văn bài phỏng vấn, với hy vọng được sự đóng góp, chia sẻ. Nếu Quý vị nhận email này hơn một lần, xin thông cảm; nếu phiền lòng, xin thứ lỗi và email về huunguyen@saigontimes.org.

Trân trọng,
Hữu Nguyên

PV Bs Chủ Tịch LHNVTNCS về Bốn buổi gây quỹ ở Đức, cộng tác với Voice

Bs Trần Văn Tích, Đức Quốc, viết bài “ Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  cộng tác Voice, gây quỹ ở 4 nơi, có vài sai lầm”. BS Hoàng Mỹ Lâm, Chủ Tịch Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  có trả lời vài điểm phụ. Chúng tôi đã phỏng vấn Bs Hoàng Mỹ Lâm các điểm chính. Qua những câu trả lời của BS Lâm, chúng tôi muốn tiếp tục gửi câu hỏi để RÕ RÀNG MỌI SỰ nhưng BS Lâm yêu cầu stop để Bs lo việc cộng đồng. Tôn trọng, chúng tôi stop.

Tuy chúng tôi phỏng vấn nhưng chúng tôi cũng là người thường xuyên quan tâm đến các sinh hoạt thời sự cộng đồng nên có viết các nhận định. Dưới đây là vài nhận định của chúng tôi về bài phỏng vấn bs Hoàng Mỹ Lâm:

1) Hầu như những cá nhân nào, ra gánh vác ngà voi thì đều biết khá nhiều thời sự cộng đồng hải ngoại để biết được việc gì đang xảy ra ở đâu; tổ chức hoặc cá nhân nào đã làm được những việc gì có ích cho công cuộc chống cộng hoặc ngược lại. Thậm chí còn có thế hệ “hậu duệ” tức chủ tịch Tổ Chức Cộng Đồng đã tham gia từ khi còn nhỏ, cùng với cha mẹ: vd Chủ tịch cộng đồng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn.

2) Bs Hoàng Mỹ Lâm, người mà Bs Tích giới thiệu: trước kia bà ít hoạt động, không ai biết bà, và Bs Tích phải khuyến khích bà ra gánh vác “ngà voi”: có lẽ là một trường hợp đặc biệt. Bà biết rất ít về thời sự cộng đồng. Với những câu hỏi như lý do vì sao bà đem danh nghĩa của Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  bảo trợ cho người A, tổ chức B, chỉ qua giới thiệu của “thân hữu”, hoặc do cá nhân bà tiếp xúc một lần thì đây là nhưng câu trả lời của bà:

  • Tôi không xét người qua tin tức mạng. Tôi cũng chưa gặp Trúc Hồ bao giờ .
  • Chúng ta đang sống trong một xã hội có luật pháp nghiêm minh. Nếu họ là người “có hành động vi phạm pháp luật” thì xin hãy chứng minh trước tòa án hoặc  đem giấy  tòa xử án ra chứng minh trước cộng đồng. Tài liệu trên mạng không có giá trị pháp lý.
  • Tin này do Nguyễn Thanh Tú đưa ra , mà Nguyễn Thanh Tú là ai ? xin xem những Youtube dưới đây.
  • Liên Hội luôn muốn tạo cơ hội để các nhân vật trong Cộng Đồng  chống Cộng  đến với cộng đồng người Việt tại Đức. Chúng tôi biết TKN qua PTGTVNQ và qua  những hình ảnh rất đẹp với chiếc áo dài trắng gắn liền với cờ VNCH . Do đó, trước khi Ca Dao giới thiệu , cộng đồng trẻ tại Đức cũng đã rất muốn tìm hiểu trực tiếp về hoạt động của con người trẻ tuổi này. Đối với VOICE cũng vậy , sau khi tiếp xúc với ba người thật của VOICE thì chúng tôi cũng muốn tạo cơ hội cho VOICE tiếp xúc với người Việt ở Đức để họ trình bày trước công chúng về việc làm của họ. Nếu VOICE có hành vi phi pháp thì xin hãy cho chúng tôi xem giấy tòa án xử.Liên Hội không có “bạn bè” mà chỉ có “thân hữu”. Liên Hội cũng không “bảo trợ” cho ai cả .
  • Chúng tôi chỉ tạo cơ hội cho các nhân vật trong Cộng Đồng chống Cộng tiếp xúc với người Việt ở Đức mà không hứa hẹn hay bảo đảm bất cứ một lợi nhuận vật chất hay tinh thần cho nhân vật đó cả. Bản thân chúng tôi giúp hoàn toàn thiện nguyện.

3) Chúng tôi khá ngạc nhiên. Theo chúng tôi thì người hoạt động cộng đồng có nghĩa vụ đọc tài liệu từ net của những tác giả có uy tín, có chứng cớ kèm theo bài viết. Nếu không đọc thì không biết và coi như “mù tin tức”. Trường hợp Trúc Hồ đã rộ từ 2012 mà bà Mỹ Lâmviết rằng bà hoàn toàn không biết gì! Ô Nguyễn Thanh Tú trưng clip với bằng cớ rõ ràng về nhân vật Dũng Loa, coi như tiêu biểu cho việc Voice đưa lậu người không đủ điều kiện vào Canada thì bà Mỹ Lâm nói rằng tài liệu mạng không có giá trị pháp lý!!!! Nhưng sau đó chính bà lại trích dẫn các youtube đã bị fans VT-Định  cắt khúc đầu hay đuôi để chụp mũ cho ô Nguyễn Thanh Tú. Thật là mâu thuẫn! Như vậy, những chứng cớ mà các vị “tù Vc” kể lại trong các hồi ký, trong các chương trình “Lịch sử qua lời kể”, theo bà Lâm: cũng không có giá trị gì? Có những sự việc, chúng ta chỉ biết qua net, qua tường thuật và từ đó xác định được nhân vật/hoặc tổ chức XYZ là loại gì, chứ không có dính líu đến luật pháp, để bà Mỹ Lâm đòi chứng cớ có “giá trị pháp lý”. Xin hỏi bà “ cái tên của ô Dũng Loa được quảng cáo là giám đốc một công ty du lịch ở VN mà là giả mạo ư? Xin hỏi bà, đài RFA, nhiều năm xưa, phỏng vấn ô Dũng Loa với tư cách là người đã về VN, cũng không có giá trị pháp lý ư? Xin hỏi bà, clip ô Trúc Hồ tuyên bố “ chúng ta phải giúp Quốc Hội VN. Chúng ta không được kêu gọi lật đổ. Làm thế là sai” là không có giá trị gì ư? Nếu vậy, ai đó nói bản phỏng vấn bà cũng là vô giá trị, những lời tâm tình, trả lời của bà, cũng là vô giá trị, vì là tài liệu mạng, thì bà nghĩ sao ạ?

4) Tóm lại: Bà Hoàng Mỹ Lâm, chủ tịch Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  đã dựa vào thân hữu Ca Dao để dùng danh nghĩa cộng đồng Đức bảo trợ cho Ls Trần Kiều Ngọc và cô này đã khẳng định, lập trường của Phong Trào Giới Trẻ là chống Ác, không chống cộng. Cũng bà Mỹ Lâm, qua tiếp xúc vài người thật của Voice, và nhắm mắt không xem tài liệu trên mạng về Voice, tự ý quyết định, dùng danh nghĩa cộng đồng Đức, giúp Voice gây quỹ.

Việc làm của một Bác Sĩ gần 60t, luôn dùng danh nghĩa Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  bảo trợ, giúp cá nhân A, tổ chức B tiếp xúc với dân chúng Đức, bất kể nhân thân người đó , có được bà xem xét kỹ lưỡng qua tiếp xúc trực tiếp, và tham khảo tài liệu về người đó…: xin để mọi người quốc gia chống cộng khắp nơi nhận định. Cá nhân chúng tôi: KHÔNG BAO GIỜ BẦU CHO MỘT NGƯỜI NHƯ THẾ vào cương vị chủ tịch cộng đồng vì như thế hơi nguy hiểm. Vị này sẽ có thể giúp vc nằm vùng XYZ,  tiếp xúc với đồng bào chỉ vì vị này thấy “cái vỏ chống cộng bề ngoài của XYZ”!!!

Ngoài ra, chúng tôi không có thì giờ nên hỏi các vị ở Đức: vị nào biết rõ quan hệ giữa VT với ô Hoàng Kim Thiên, với bằng cớ (audio, hình ảnh, bài viết của VT) thì cho mọi người biết với. Lý do: bà Mỹ Lâm từ chối trả lời câu hỏi này (Phu quân bà có phải là đảng viên VT hay không?) Trân trọng cảm ơn.

Hoàng Lan Chi
3/2019

LGT: Vừa qua một bài viết gửi net từ Bs Trần Văn Tích (Đức Quốc), nội dung thắc mắc vì sao Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức hơp tác với Voice-Nam Lộc để tổ chức gây quỹ và có nhiều sai lầm. Bs Chủ Tịch LH, Hoàng Mỹ Lâm, có giải đáp vài điểm phụ nhưng các điểm chính thì chưa. Để mọi người nghe được hai chiều, chúng tôi đã phỏng vấn Bs Hoàng Mỹ Lâm. 

**************************** 

Hỏi: Xin chào Bs Chủ Tịch. Thông báo được gửi từ chính Bs và Phu quân, ô Hoàng Thiên như sau:  

When: 4 địa điểm ở Đức vào  8, 10, 16, 17 

Where: 4 thành phố Đức 

Who: Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức , các hội đoàn địa phương và Voice (Trích:Trong tinh thần hỗ trợ phi lợi nhuận, Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức và các Hội Đoàn địa phương sẽ hợp tác với VOICE 2019 ). Lưu ý: flyer có thêm SBTN! Voice bên trái, SBTN bên phải.   

What:  Buổi Nhạc Hội gây quỹ giúp Đồng Bào (tỵ nạn Thái Lan, định cư Canada)  1) giúp đồng bào tỵ nạn VN còn kẹt lại Thái Lan định cư ở Canada; 2) hỗ trợ và phát triển Xã hội Dân sự Việt Nam qua vận động EU và đào tạo các bạn trẻ hoạt động trong nước. Chủ đề Our Voice Our Future 

How: Với sự góp mặt của những Nghệ Sĩ nổi tiếng từ Hoa Kỳ : Nam Lộc, Trịnh Hội, Diễm Liên, Nguyên Khang.Giao lưu trực tuyến với Nhạc Sĩ Trúc Hồ. Ban nhạc tại Đức Quốc : Hương Ca & Friends Band. Đặc biệt: vào cửa tự do, 

Hỏi: Xin chào Bs Mỹ Lâm. Xin hỏi Bs, bình thường loại thư này do Tổng Thư Ký gửi ra. Lý do nào Bs phải đích thân gửi? 

BS Mỹ Lâm: Tổng Thư Ký của Liên Hội NVTN tại CHLB Đức là ông Lê Trung Ưng . Thời gian qua ông Lê Trung Ưng vì bận viêc gia đình và  chuyển đổi chỗ ở nên gặp nhiều khó khăn trong việc trao đổi bằng điện thư và tiếp xúc bằng điện thoại . Vì vậy cho nên chúng tôi dù rất bận nhiều việc cũng phải đảm nhiệm luôn việc gửi thư / thông cáo cho các Hội Đoàn Hội Viên và thân hữu giúp ông.

Hỏi:  Liên Hội qui tụ bao nhiêu Hội đoàn Địa phương và trong số những Hội đoàn Địa phương đó có bao nhiêu Hội đoàn ủng hộ Liên Hội cộng tác với nhóm NL-TH? 

BS Mỹ Lâm: Liên Hội có cả thảy 25 Hội Đoàn Hội Viên ( xin xem Homepage của Liên Hội www.lienhoinvtn.de ) . Trong việc tổ chức cho VOICE có dịp  tiếp xúc  trực tiếp với người Việt tại Đức Quốc thì nhiều Hội Đoàn Hội Viên ủng hộ.

Chứng minh thực tiễn :

-tại Berlin ngày 8.3.19 có sự đóng góp làm việc trực tiếp của Nhà Việt Nam Berlin, Hội NVTNCS tại Hamburg, Hội NVTN CS tại Bremen , Ủy Ban Liên Lạc Cộng Đồng  và có sự ủng hộ gián tiếp của Hội Người Việt Cao Niên München và Hội NVTN tại Mannheim ( thành viên LH ). Ngoài ra còn có sự góp sức nhân sự của Hội Đoàn địa phương là Liên Đoàn Hướng Đạo  Berlin , Gia Đình  Phật Tử Chánh Niệm Berlin , Giáo Xứ Thánh Gia Berlin và Ca Đoàn Thánh Linh Hamburg .

-tại München ngày 10.3.2019 có sự góp sức đắc lực của các anh chị em Hội NVTNCS tại  Nürnberg (thành viên LH).

-tại Mönchengladbach ngày 16.3.2019 có sự đóng góp làm việc trực tiếp của Hội NVTN Mönchengladbach , Hội NVTN Bremen, Hội NVTN Krefeld , Hội NVTN Recklinghausen, Hội NVTNCS Dortmund, Ủy Ban Liên Lạc Cộng Đồng , Tổ Chức Sinh Hoạt NVTN tại CHLB Đức   thành viên LH ) . Hội Bác Ái Vinh Sơn tại Mönchengladbach cũng đóng góp nhân sự giúp đỡ .

-tại Frankfurt  ngày 17.3.2019  có sự góp sức  của Hội Ái Hữu NV Miền Trung Tỵ Nạn Âu Châu , Hội NVTNCS tại Mannheim , Hội NVTNCS tại Odenwald, Hội NVTNCS Dortmund  thành viên LH) .Ngoài ra còn có sự giúp đỡ nhân sự địa phương của Liên Đoàn Hướng Đạo Hùng Vương Frankfurt , Ca Đoàn Mannheim, Hội Văn Hóa Việt Nam 2000 vùng Rhein Main  .

Hỏi: Toàn Ban Chấp Hành Liên Hội có hoàn toàn ủng hộ Bs và Ô Nguyễn Văn Rị trong việc cộng tác với Nam Lộc-Trúc Hồ  hay không? 

BS Mỹ Lâm: Trúc Hồ không hiện diện, chỉ có Trịnh Hội. Ban Chấp Hành Liên Hội NVTN tại CHLB Đức chủ trương tạo cơ hội cho Cộng Đồng người Việt tại đây mở rộng tiếp xúc trực tiếp với các sinh hoạt của người Việt chống Cộng trên toàn thế giới  để người Việt địa phương tự mình đánh giá các tin tức trên các mạng diễn đàn. Từ ý niệm đó, khi Tổ chức VOICE liên lạc với BCH Liên Hội với mong muốn trong chương trình đến Âu Châu qua Na Uy , Đan Mạch và Hòa Lan  và luôn thể qua Đức Quốc để nói chuyện với đồng hương tại đây thì toàn  Ban Chấp Hành Liên Hội với sự yểm trợ của một số Hội Đoàn địa phương  đã nhận lời.

Hỏi: Là người hoạt động cộng đồng, Bs có biết là mình cần xem các tài liệu được phổ biến ở net về một số nhân vật để chọn lựa thái độ. Trúc Hồ là người đã bị khắp nơi chỉ trích vì 2012 đã tuyên bố “ phải giúp đỡ QH VNCS. Không được phá. Chỉ xin nhân quyền”. Cho hỏi: BS có xem những tài liệu đó hay không?

BS Mỹ Lâm: Tôi không xét người qua tin tức mạng. Tôi cũng chưa gặp Trúc Hồ bao giờ . Xin xem bài viết vừa đăng  trên Việt Báo https://vietbao.com/a291968/hay-den-voi-nhau

Hoàng Lan Chi: xin xem nhà báo Hữu Nguyên nhận định về bài viết trên của Bs HT Mỹ Lâm tại link sau: Hữu Nguyên- BS Hoàng Thị Mỹ Lâm- “Hãy đến với nhau” …là đến với ai? March 18, 2019

Lan Chi: Xem tin tức đúng ( CÓ CHỨNG CỚ) qua mạng là NGHĨA VỤ CỦA NGƯỜI LÀM VIỆC CỘNG ĐỒNG.

Hỏi: Bs và phu quân có tham dự buổi văn nghệ do NL-TH tổ chức tại Berlin vào tối thứ sáu 08.03 vừa qua hay không? Trong buổi văn nghệ đó có chào quốc kỳ và cử quốc ca VNCH không? Và trong ba buổi đại nhạc hội còn lại ở M’gladbach, Frankfurt và München có dự trù tiến hành các nghi lễ tôn trọng chính nghĩa quốc gia vừa kể hay không? 

BS Mỹ Lâm: Trong tất cả 4 buổi văn nghệ trong tháng 3/2019 của VOICE ở Đức Quốc và ngay cả các buổi trình diễn ở Na Uy , Đan Mạch , Hòa Lan đều được bắt đầu với nghi thức chào Quốc Kỳ VNCH và mặc niệm nghiêm chỉnh.

Hỏi: BS có biết rằng Người Buôn Gió và Đăng Khoa, hai người phỏng vấn Nam Lộc-Trúc Hồ  vừa rồi đều xuất thân từ Miền Bắc và đều có liên lạc với ViXi, nhất là Đăng Khoa?  

BS Mỹ Lâm: Người Buôn Gió là một Blogger nổi tiếng và được chấp thuận quy chế tỵ nạn cộng sản tại Đức Quốc . Lê Trung Khoa ( không phải là Đăng Khoa )  là nhà báo chuyên nghiệp , chủ biên  tờ báo thoibao.de  thường  đăng tin theo dõi về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh . Những người này có hoạt động riêng của họ. 

Hỏi: Bs có biết buổi phỏng vấn diễn ra tại Chợ Đồng Xuân, khu chợ do VC khai thác? 

BS Mỹ Lâm: Tôi chỉ biết văn phòng tờ báo thoibao.de nằm trong khu chợ Đồng Xuân/ Berlin. Lê Trung Khoa là nhà báo và Người Buôn Gió là Blogger, họ có quyền tác nghiệp của họ.

 Hỏi: BS có xem tài liệu với chứng cớ hiển nhiên về Voice nhập lậu người vào Canada không? Nếu không thì vì sao? Lý do: đây là vụ khá quan trọng mà người “vác ngà voi cộng đồng” nên biết.  

BS Mỹ Lâm: Hoạt động của VOICE do VOICE chịu trách nhiệm trực tiếp trước pháp luật  nếu họ làm việc sai trái.

Hỏi: Có nghĩa là Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  sẵn sàng cộng tác với XYZ, gây quỹ mà không cần xem tài liệu báo chí về nhân vật XYZ cho dù đó là người xấu, có hành động vi phạm pháp luật?

BS Mỹ Lâm:  Chúng ta đang sống trong một xã hội có luật pháp nghiêm minh. Nếu họ là người “có hành động vi phạm pháp luật” thì xin hãy chứng minh trước tòa án hoặc  đem giấy  tòa xử án ra chứng minh trước cộng đồng. Tài liệu trên mạng không có giá trị pháp lý.

(Hoàng Lan Chi  nhận định: “Nhóm thổ tả” CNN chuyên đưa fake news. TT Trump đã phải dùng twitter, Facebook để gửi tin đúng cho dân chúng. Tài liệu trên mạng từ những người tử tế, có uy tín, viết bằng ngôn ngữ đàng hoàng, có giáo dục, kèm theo chứng cớ là clip, hình ảnh, audio: là những tài liệu có giá trị. Người vác ngà voi, có nghĩa vụ xem, để nhận dạng ai là ai.)

Hỏi: Sự việc ô Dũng Loa, đã về VN sinh sống, kinh doanh, giàu có nhưng lại đi Canada bằng tiền của bá tánh do Trịnh Hội –Nam Lộc xin,  thì theo BS, điều đó sai hay đúng? Nếu đúng thì tại sao?  

Bs Mỹ Lâm:  Tôi không biết ông Dũng Loa là ai và chưa hân hạnh được tiếp xúc .

Hỏi: Ô Dũng Loa là thuyền nhân Thái Lan, đã về VN kinh doanh thành công nhưng lại vượt biên qua Thái, để cuối cùng được Trịnh Hội –Voice, đưa tị nạn qua canada bằng tiền xin của bá tánh. ( không hề ở Thái Lan trên 20 năm như điều kiện của Canada). Có nghĩa là, trên cương vị chủ tịch Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  nhưng bà đã “bịt mắt” không xem các tài liệu về các tổ chức, hoặc nhân vật mà bà hoàn toàn cộng tác dựa vào cảm tính cá nhân của bà chỉ qua một lần tiếp xúc?

Bs Mỹ Lâm:   Tin này do Nguyễn Thanh Tú đưa ra , mà Nguyễn Thanh Tú là ai ? xin xem những Youtube dưới đây:

– Nguyễn Thanh Tú miệt thị cộng đồng người Việt hải ngoại: https://www.youtube.com/watch?v=pNwEEFGw4Ks

– Nguyễn Thanh Tú miệt thị các ân nhân giúp người tỵ nạn: https://www.youtube.com/watch?v=2fJD3p4BD2Y

– Nguyễn Thanh Tú phỉ báng các tù nhân lương tâm: https://www.youtube.com/watch?v=r3L1OYyXQEE

– Nguyễn Thanh Tú tuyên bố không còn người tỵ nạn từ VN: https://www.youtube.com/watch?v=YlWJSEQ4y4E

– Nguyễn Thanh Tú phỉ báng truyền thông hải ngoại: https://www.youtube.com/watch?v=XVc2bGEKPS8

(Hoàng Lan Chi  nhận định: bà Mỹ Lâm không xem youtube nên không thấy toàn bộ sự việc ô Tú đưa về vụ Dũng Loa: đều là fact). Fans VT-Định đã cắt đầu đuôi vu cáo cho ô Tú thì bà Mỹ Lâm tin. Còn clip có đủ chứng cớ về Voice đưa lậu người thì bà Mỹ Lấm nhất quyết nhắm mắt không xem!)

Hỏi: Năm 2016, Bs cũng dùng danh nghĩa của Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  để tổ chức cho Ls Trần Kiều Ngọc. Sau đó, khắp nơi chỉ trích TKN vì lập trường của phong trào do LS TKN dẫn đầu rất mơ hồ và còn chủ trương không chống cộng, chỉ chống ác. Bs đã giải thích với tôi: qua sự giới thiệu của một người quen. Vậy kỳ này, chỉ cần tiếp xúc với một thành viên của Voice mà BS đã tự quyết định yểm trợ Voice, bất kể những tai tiếng của họ. Xin Bs vui lòng cho biết lý do?  

Bs Mỹ Lâm:  Trong tinh thần chủ trương tạo cơ hội cho Cộng Đồng người Việt tại Đức mở rộng tiếp xúc trực tiếp với các sinh hoạt của người Việt chống Cộng trên toàn thế giới , Liên Hội cũng đã tổ chức cho Trần Kiều Ngọc nói chuyện trực tiếp với người Việt tại Đức vào 3 buổi : 24.2.2017 tại Frankfurt , 25.2.2017 tại München và 26.2.2017 tại Mönchengladbach . Người quen giới thiệu Trần Kiều Ngọc là một phụ nữ hoạt động tích cực trong Cộng Đồng Việt tại Pháp; đó chính là Ca Dao , vừa là phóng viên của RFA vừa  là  một trong những Sáng Lập Viên của Lao Động Việt . Chính nhờ những cuộc tiếp xúc trực tiếp mà con người và hoạt động của Trần Kiều Ngọc  đã được  người Việt tại Đức đánh giá chính xác , chứ không qua lời đồn của người thứ ba.

Chúng tôi  biết đến tổ chức VOICE từ Lê Thu Hà ( Cộng Sự Viên của LS Nguyễn Văn Đài , bị phóng thích  chung với LS Đài từ trong tù thẳng qua Đức ngày 8.6.2018 ), cô  đã được VOICE đào tạo và đưa về VN hoạt động . Lê Thu Hà là một trường hợp chấn thương tâm lý rất đáng thương sau khi bị tù tội tra khảo trong nhà tù Cộng Sản . Sau đó chúng tôi  được tiếp xúc thêm với một thanh niên sanh năm 1991, cậu thanh niên này được đào tạo từ VOICE và đang hoạt động tại VN . Anh ta được chính phủ Đức mời sang đây ngắn hạn để trình bày về hiện trạng  tại VN. Người thứ ba đã được VOICE đào tạo mà chúng tôi đã gặp tại Geneve ngày 21-22.01.2019 là người bạn trẻ Nguyễn Trung Trọng Nghĩa,con trai của MS Nguyễn Trung Tôn đang nằm trong lao tù CS . Những sự việc này khiến chúng tôi muốn  cho VOICE có cơ hội trình bày việc làm của họ trước công chúng .

HLC:Có nghĩa là chỉ qua bà Ca Dao, bà đã nhận lời giúp Trần Kiều Ngọc. Trước đó bà hoàn toàn không biết gì về xuất xứ, về tiểu sử, về hoạt động chống cộng của TKN, có phải không? Tương tự, cũng chỉ qua Lê thu Hà, Nguyễn Trung Trọng Nghĩa: bà đã đưa Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  bảo trợ cho Voice mà không cần biết Voice đang bị kết án, đang có những hành động phi pháp nào?

Bs Mỹ Lâm:  Liên Hội luôn muốn tạo cơ hội để các nhân vật trong Cộng Đồng  chống Cộng  đến với cộng đồng người Việt tại Đức. Chúng tôi biết TKN qua PTGTVNQ và qua  những hình ảnh rất đẹp với chiếc áo dài trắng gắn liền với cờ VNCH . Do đó, trước khi Ca Dao giới thiệu , cộng đồng trẻ tại Đức cũng đã rất muốn tìm hiểu trực tiếp về hoạt động của con người trẻ tuổi này. Đối với VOICE cũng vậy , sau khi tiếp xúc với ba người thật của VOICE thì chúng tôi cũng muốn tạo cơ hội cho VOICE tiếp xúc với người Việt ở Đức để họ trình bày trước công chúng về việc làm của họ. Nếu VOICE có hành vi phi pháp thì xin hãy cho chúng tôi xem giấy tòa án xử.

(Hoàng Lan Chi nhận định: kể từ nay, khi bà Mỹ Lâm còn làm chủ tịch Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức thì bất cá nhân/hoặc tổ chức XYZ nào cứ mặc áo dài có cờ vàng, rồi tuyên bố này nọ là sẽ được Bs Mỹ Lâm mời qua Đức tiếp xúc với đồng bào.)

Hỏi: Câu này (Trong tinh thần hỗ trợ phi lợi nhuận) có nghĩa gì? Phải chăng là chỉ giúp Voice thu tiền còn sau đó mọi Chi Thu thì Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  không cần biết tới? Nếu câu trả lời là Đúng thì theo bs, một Tổ Chức Cộng Đồng có được phép làm như thế hay không vì bất cứ chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến Ban Chấp Hành và trong vài trường hợp còn phải lấy ý kiến của các hội đoàn, các cố vấn nữa? 

Bs Mỹ Lâm:  Chương trình hoạt động của VOICE có được đồng hương ủng hộ hay không và ủng hộ bằng cách nào  là hoàn toàn do VOICE chịu trách nhiệm . Liên Hội NVTN chỉ tạo môi trường cho VOICE đến tiếp xúc. Ban Chấp Hành Liên Hội NVTN và một số lớn các Hội Đoàn Hội Viên, như trong danh sách đã nêu trên, cùng đồng tâm thiện nguyện đứng ra tổ chức 4 buổi sinh hoạt văn nghệ cho VOICE  và quyết định không thu phí vào cửa.

Hỏi: có nghĩa là trong tương lai, cứ bạn bè giới thiệu là bà đem Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  ra bảo trợ cho một tổ chức hoặc một cá nhân XYZ nào đó mà không quan tâm điều gì nữa cả. Như thế, vì sao bà không ghi rõ trong flyer “Mọi tài chánh thu được do Voice quản lý và Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  không dính líu?”

Bs Mỹ Lâm : Liên Hội không có “bạn bè” mà chỉ có “thân hữu”. Liên Hội cũng không “ảo trợ”cho ai cả . Chúng tôi chỉ tạo cơ hội cho các nhân vật trong Cộng Đồng chống Cộng tiếp xúc với người Việt ở Đức mà không hứa hẹn hay bảo đảm bất cứ một lợi nhuận vật chất hay tinh thần cho nhân vật đó cả. Bản thân chúng tôi giúp hoàn toàn thiện nguyện.

(Hoàng Lan Chi nhận định: Đã rõ. Bs Mỹ Lâm chỉ làm nhiệm vụ “cầu nối” chứ không chịu trách nhiệm gì cả. Điều này làm chúng tôi nhớ đến trường hợp Đệ Tam Thám tá Tòa Đại Sứ vc, Nguyễn Sĩ Tuệ, đã được vợ chồng bà Lưu Lệ Ngọc, Giám Đốc Tài Chánh Đài Việt Nam Hải Ngọai ở Hoa Thịnh Đốn vào 2008, đã tổ chức nhiều lần cho Tuệ có cơ hội gặp gỡ các tai to mặt lớn của DC. Nguyễn Sỹ Tuệ là Đệ Tam Tham Tán đặc trách người nước ngoài của Tòa Đại Sứ vc. Như thế, việc làm của bà Mỹ Lâm, có vẻ không khác gì việc làm cầu nối của bà Lưu Lệ Ngọc?)

Hỏi: qua thắc mắc của Bs Trần Văn Tích và được đông đảo người quốc gia đồng ý (cá nhân tôi không chú trọng đến fans của VT-Định nhất là Hồng Lĩnh. Với tôi : ô này là một loại bất bình thường và tôi không quan tâm, không trả lời cái gì từ ô ta), BS rút kinh nghiệm gì cho mình ở tương lai?  

Bs Mỹ Lâm : Sự thắc mắc của BS Tích tôi đã ghi nhận và đã giải thích nhiều lần . -Cái E-Mail gửi Thông Báo của Liên Hội mà Bs Tích nhắc đến là E-Mail của Bùi Thanh Sĩ / Berlin chuyển cho ông . Dù chuyển qua chuyển lại nhiều lần cái PDF vẫn đi theo mà rất đáng tiếc là BS Tích không thấy. (Hoàng Lan Chi đính chính: mail từ ô Hoàng Thiên, phu quân Bs Lâm, trong body của email là thông báo và không có logo)

Bs Mỹ Lâm : Xin xem cái PDF trong phần cuối E Mail kèm theo ngay dưới đây. Từ năm 2014 đến nay , Thông Báo của Liên Hội có LOGO chỉ được gửi qua dạng PDF . Cái Body trong Email không có LOGO nhưng được gửi theo là chỉ giúp cho mọi người đọc nhanh cái Thông Cáo mà khỏi phải mất thì giờ mở PDF .

Gesendet: Mittwoch, 27. Februar 2019 um 00:40 Uhr
Von: “Thien Hoang” <hthien@hotmail.com>
An: Kein Empfänger
Betreff: WG: thong cao dem van nghe 8.3.19

Kính thưa quý vị,

Trong tinh thần hỗ trợ phi lợi nhuận, Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức và các Hội Đoàn địa phương sẽ hợp tác với VOICE 2019 để cùng tổ chức: 

 Buổi Nhạc Hội gây quỹ giúp Đồng Bào Tôi trong với chủ đề Our Voice Our Future

tại 4 địa điểm trên toàn Đức Quốc :

1.   Tại Berlin vào Thứ Sáu ngày 08.03.2019 ,từ 18 giờ đến 24 giờ, địa điểm : ATZE Musiktheater, Luxemburger Str.20 – 13353 Berlin ( Wedding )

2.   Tại München vào Chủ Nhật ngày 10.03.2019 , từ 15 giờ đến 21 giờ, địa điểm: Willi-Graf-Gymnasium, Borschtallee 26 -80804 München.

3.   Tại Mönchengladbach vào Thứ Bảy ngày 16.03.2019, từ 18 giờ đến 24 giờ, địa điểm: Krahnendonk Neuwerk, Gathersweg 55 in 41066 Mönchengladbach.

4.   Tại Frankfurt a.M. vào Chủ Nhật ngày 17.03.2019, từ 15 giờ đến 21 giờ, địa điểm : Saalbau, Siegener Str. 22 -65936 Frankfurt am Main.

Với sự góp mặt của những Nghệ Sĩ nổi tiếng từ Hoa Kỳ :

Nam Lộc, Trịnh Hội, Diễm Liên, Nguyên Khang

Giao lưu trực tuyến với Nhạc Sĩ Trúc Hồ

Ban nhạc tại Đức Quốc : Hương Ca & Friends Band

Đặc biệt: vào cửa tự do,

Chúng tôi trân trọng kính mời quý đồng hương , tùy vào nơi trú ngụ mà đến nơi gần nhất , để tham dự đông đảo buổi  Nhạc Hội đầy ý nghĩa này.

Liên lạc : ông Nguyễn Văn Rị, Tel. Nr. 0176 57880762

Đức Quốc , ngày 26.02.2019

TM Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức e.V.

BS Hoàng Thị Mỹ Lâm    Ông Nguyễn Văn Rị

<Thong cao cho dem van nghe am 8.3.2019 (1).pdf>

-Our Voice Our Future là chủ đề của toàn chuyến đi  VOICE qua Âu Châu từ  Na Uy , Đan Mạch đến Hòa Lan chứ không riêng gì ở Đức.

-Đồng Bào Tôi là Đồng Bào của người Việt tỵ nạn , là những người cùng chung số phần tỵ nạn như chúng tôi.

-Trúc Hồ là một trong những nghệ sĩ muốn tiếp xúc với người Việt ở Âu Châu nhưng anh  không đến được . Trúc Hồ được ghi riêng vào hàng dưới để cho người hâm mộ biết là Trúc Hồ không có mặt mà chỉ có hình ảnh và tiếng nói thôi.

Thắc mắc của BS Tích được một số người đồng ý , nhưng cũng có nhiều  ý kiến phản đối như nội dung những E-Mail được kèm  đây. Đặc biệt lưu ý là lá Thư Lên Tiếng viết ngày 14.03.2019 của ông Nguyễn Quang Kế , Chủ Tịch CĐVNTNCS Hòa Lan với sự đồng ý của ông Nguyễn Hữu Phước , người tiền nhiệm của ông Nguyễn Quang Kế.

Chúng tôi là những người làm việc Cộng Đồng và luôn giữ nguyên tắc đưa Cộng Đồng người Việt chống Cộng trên thế giới đến với nhau mà  không thiên vị đảng phái, tổ chức hay tôn giáo. Chỉ có sự tiếp xúc trực tiếp thì chúng ta tự mỗi người mới  đánh giá được phẩm chất  công việc của người khác. Có khi sau  tiếp xúc thì thất vọng và cũng có khi sau tiếp xúc lại hiểu nhau hơn.

Hỏi: Vài vị lão thành hoạt động cộng đồng lâu năm góp ý như sau: Các cộng đồng chống cộng toàn thế giới vẫn có liên lạc với nhau. Ở đây là: vấn đề một Tổ Chức Cộng Đồng của Người Việt Tị Nạn CS, lại tiếp tay hỗ trợ cho tổ chức Voice ( nhiều tai tiếng mà BS Lâm đã không có cơ hội hoặc thì giờ để đọc!), cho cá nhân Trần Kiều Ngọc ( một người trẻ tự nhiên nổi lên và chưa hề có thành tích/quá khứ nào có ích cho cộng đồng, cho công cuộc chống cộng mà ngược lại còn hô hào người trẻ chống ác, không chống cộng). Bs nghĩ thế nào? Trong tương lai, BS vẫn hành xử như sau: bạn bè giới thiệu XYZ là Bs sẵn sàng đem danh hiệu của Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức  ra bảo trợ cho XYZ nói chuyện hoặc xin tiền?

Bs Mỹ Lâm: Liên Hội không có „ bạn bè“ mà chỉ có „thân hữu „  và Liên Hội không „bảo trợ“ cho ai cả . Chúng tôi chỉ tạo môi trường sinh hoạt cho những nhân vật trong Cộng Đồng chống Cộng  đến  tiếp xúc với người Việt ở Đức mà không hề hứa hẹn hay bảo đảm một lợi nhuận vật chất hay tinh thần cho nhân vật đó .Thành công hay thất bại trong khi  và sau khi tiếp xúc là do chính nhân vật đó có tạo được niềm tin cho người khác không . Trăm nghe không bằng mắt thấy. Có khi sự tiếp xúc trực tiếp làm cho người ta thất vọng và cũng có khi sự tiếp xúc trực tiếp làm cho người ta hiểu nhau hơn

Hỏi: Tước khi tạm biệt, xin một câu hỏi từ nhiều người gửi tới: ô Hoàng Kim Thiên, phu quân BS có phải là đảng viên của VT hay không?

Bs Mỹ Lâm: Trong nghĩa phu thê có cả sự tôn trọng lẫn nhau . Tôi không thể kể lể phân bua trước mọi người về việc làm của chồng con , mong chị thông cảm . Nếu chị muốn biết về hoạt động của ông Hoàng Thiên xin cứ hỏi trực tiếp qua E-Mail mà chị đã có.

HLC: Xin trân trọng cảm ơn BS Hoàng Mỹ Lâm đã trả lời phỏng vấn để mọi người quốc gia khắp nơi được rõ về các hoạt động của Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức.

Mỹ Lâm : xin trân trọng cám ơn chị Hoàng Lan Chi .

TIN NHẬN ĐƯỢC QUA NET VỀ CÁC BUỔI GÂY QUỸ CỦA VOICE
DO BS HOÀNG MỸ LÂM GIÚP ĐỠ:

 Hallo chị …,

Hôm nay tôi đã nhận được tin chính thức từ người đi tham dự (quan sát ) rằng, buổi tổ chức đại nhạc hội tại Frankfurt vẩn diễn ra với thành phần ca sĩ của ban nhạc. Trịnh Hội, Nam Lộc , Việt Khang và Nguyên Khang không có đến trình diễn vì đã bay về Mỹ. Có lẽ đã bị thất bại từ Berlin, Oslo, Hòa Lan, Mönchen-Gladbach, nếu về Ffm thì bể đấu …. nên cuốn gói về sớm!Thế là ban nhạc mang ca sĩ ra hát cho 2/3 số thành phần không phải tỵ nạn tham dự. Như vậy là chương trình bị bể (treo đầu heo bán thịt chó), Nguyễn văn Rị đã cử người hai lần xách nón đi quyên góp.

Tại Berlin cũng bị tẩy chay, không thành công.

Tại Frankfurt thì xem như lỗ nặng, vì phí tổn thuê phòng là 3.600,00 € + tiền thuê ban nhạc / ca sĩ +  tiền thuê giàn âm thanh Hòa lan. Thế là từ lỗ đến huể vốn!

Một số người đổ lổi là tại Hội Ffm lên tiếng nên mới thất bại như vậy!

Cuối cùng ban tổ chức tại FRnakfurt (Thủy, Thanh, Rị, Lâm) chia nhau phần thiếu hụt còn lại!

Thôi thì mặc kệ họ, mình không dính líu gì tới, và ngưng việc gửi đơn đi, vì Trịnh Hội, Nam Lộc, VKhang, Nguyên Khang đều đã về Mỹ.

Hoàng Lan Chi viết: Tôi không biết thực hư. Ai là người địa phương, tại 4 thành phố, xin cho biết thêm chi tiết. Bs Mỹ Lâm thì cho rằng rất thành công?

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình


 Tất cả các ban thờ Phật, thờ Mẫu của chùa Bái Đính cổ đều được đặt giữa lòng những sơn động u minh, làm tăng thêm không khí linh thiêng và huyền bí nơi cửa thiền.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 1

Chùa Bái Đính cổ (Ninh Bình) có lịch sử hơn 1000 năm, tọa lạc trên một ngọn núi cao thuộc xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn. Không chỉ có kiến trúc cổ độc đáo, ngôi chùa còn có ý nghĩa quan trọng trong lịch sử Phật giáo Việt Nam. 

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 2

Tương truyền, vào triều Lý, khi Đức Thánh Nguyễn Minh Không về núi Bái Đính tìm thuốc chữa bệnh cho nhà vua, ông đã nhận ra đây là vùng đất tiên cảnh, với thế núi hướng về phía Tây như chầu về đất Phật, rừng núi mênh mông với muôn vàn cây thuốc quý nên quyết định dừng chân xây chùa.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 3

Chùa Bái Đính cổ mang đậm lối kiến trúc thời Lý. Chùa không có những mái chùa cong vút, những trụ cột to lớn, đồ sộ hay thượng điện nguy nga lộng lẫy mà được tạo dựng theo lối kiến trúc chùa động khá phổ biến như các chùa cổ khác ở Ninh Bình.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 4

Lên thăm hang động ở núi Bái Đính phải bước trên 300 bậc đá, qua cổng tam quan ở lưng chừng núi. Lên hết dốc là tới ngã ba: bên phải là hang sáng thờ Phật và Thần, bên trái là động tối thờ Mẫu và Tiên.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 5

Động Tối  gồm 7 buồng, có hang trên cao, có hang ở dưới sâu. Các hang đều thông nhau qua nhiều ngách đá. Nơi đây là nơi thờ Mẫu và Tiên.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 6

Không gian trang nghiêm bên trong lòng hang

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 7

Trong động Tối có giếng ngọc tạo thành do nước lạnh từ trần động rơi xuống. 

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 8

Ngoài khu vực Động Tối, chùa Bái Đính cổ còn có có Hang Sáng nơi thờ Phật. Động thờ Phật của chùa Bái Đính cổ có chiều dài 25m cao 2m. 

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 9

Bàn thờ Phật được đặt ngay chính giữa hang sơn động. 

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 10

Trần hang động đã trở thành những mái chùa kiên cố, che chắn chốn thiêng ngự trị của Phật, của Mẫu đã hàng bao thế kỷ nay.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 11

Bên trong hang Sáng, các pho tượng được đặt trang hoàng, linh thiêng

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 12

Đi hết hang Sáng sẽ dẫn đến một sườn thung lũng cây cối xanh tốt, đi hết các bậc đá hiện ra đền thờ Thần Cao Sơn. Đền được xây tựa lưng vào núi, là nơi thờ vị thần cai quản vùng núi Vũ Lâm ở phía Nam kinh đô Hoa Lư xưa.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 13

Tương truyền, Cao Sơn đại vương là Lạc tướng Vũ Lâm, con thứ 17 vua Lạc Long Quân. Thần Cao Sơn cùng với thần Thiên Tôn và thần Quý Minh là ba vị thần trấn ngự ở ba cửa ngõ phía tây, đông và nam của cố đô Hoa Lư xưa.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 14

Vùng núi quanh chùa Bái Đính cổ đã diễn ra nhiều sự kiện oai hùng trong lịch sử Việt Nam. Đây chính là nơi Đinh Tiên Hoàng Đế lập đàn tế trời cầu mưa thuận gió hòa, sau này tiếp tục được vua Quang Trung chọn để làm lễ tế cờ động viên quân sĩ trước khi ra Thăng Long đại phá quân Thanh.

Kỳ lạ ngôi chùa cổ 1000 năm, tọa lạc trong lòng hang động ở Ninh Bình - 15

Trong kháng chiến chống Pháp – Nhật, vùng núi này thuộc chiến khu Quỳnh Lưu, một căn cứ cách mạng quan trọng ở miền Bắc. Năm 1997 chùa Bái Đính cổ đã được công nhận là di tích lịch sử – văn hóa – cách mạng cấp quốc gia. Khác với sự uy nghi, tráng lệ của khu chùa Bái Đính mới, chùa Bái Đính cổ lại trầm mạc, tĩnh lặng và linh thiêng.

Toàn Vũ – Hà Trang

__._,_.___

Chiến dịch Tây Nguyên

Chiến dịch Tây Nguyên (từ 4 tháng 3 đến 3 tháng 4 năm 1975), mật danh Chiến dịch 275, là chiến dịch mở đầu cuộc Tổng tấn công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 do Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam phát động tấn công.

Với cuộc tiến công của phía Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam ngày 10 tháng 3 năm 1975 vào Buôn Ma Thuột, cánh Nam của Quân đoàn II, Quân lực Việt Nam Cộng hòa đã bị sụp đổ. Những nỗ lực tái chiếm Buôn Ma Thuột của Quân lực Việt Nam Cộng hòa (QLVNCH) trong các trận phản công ngày 11 và 13 tháng 3 đều thất bại.

Ngày 14 tháng 3Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu, đồng thời là Tổng tư lệnh Quân lực Việt Nam Cộng hòa đã có một bước đi hết sức sai lầm khi ông ta quyết định rút quân trên toàn địa bàn Tây Nguyên để về giữ miền duyên hải Trung bộ. Ba ngày sau đó, hầu như toàn bộ Quân đoàn II Quân lực Việt Nam Cộng hòa bị tiêu diệt và tan rã trong cuộc rút quân hỗn loạn trên con đường số 7 định mệnh.

Chiến dịch này đã tạo nên một lỗ hổng rất lớn trong tuyến phòng thủ quân sự của Quân lực Việt Nam Cộng hòa tại địa bàn Quân khu II – Quân đoàn II QLVNCH.

Chiến dịch này mở đầu cho những thất bại quân sự khó có thể cứu vãn nổi của Quân lực Việt Nam Cộng hoà. Cùng với những sai lầm có tính chiến lược trong phương án và cách thức điều quân, phối trí lại lực lượng của các cấp chỉ huy QLVNCH mà đứng đầu là tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, chiến dịch này đã tạo nên những đột biến lớn trên chiến trường mở đầu cho sự thất bại và tan rã toàn diện của QLVNCH tại miền Nam Việt Nam chỉ trong 55 ngày mùa xuân năm 1975, dẫn đến sự chấm dứt Chiến tranh Việt Nam (1954-1975) và tái thống nhất Việt Nam sau 21 năm bị chia cắt.

BanMeThuot.jpg

Buôn Ma Thuột 11.3.1975 (Nguồn: Việt Nam 30 năm chiến tranh giải phóng- Nhà xuất bản Thông tin 2004)
.
Thời gian
4/3 – 3/4/1975
Địa điểm
Tây Nguyên, bao gồm các tỉnh Đắc Lắc, Phú Bổn, Gia Lai, Kon Tum, Quảng Đức, Việt Nam
Kết quả
Chiến thắng quyết định của 
Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam
Tham chiến
 Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam
 Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam
 Việt Nam Cộng hòa
Chỉ huy
 Hoàng Minh Thảo
 Phạm Văn Phú


Lực lượng
65.141 người (trong đó có 43.020 quân chủ lực)
57 
xe tăng, 679 ô tô,
88 khẩu pháo cỡ lớn (105 mm – 130 mm), 55 pháo phản lực cỡ nhỏ (
DKBH12)
349 
sơn pháosúng không giật hoặc súng cối 120mm, 160mm
343 súng phòng không các cỡ
1561 súng chống tăng cá nhân, 6 cơ cấu bắn 
B-72
78.300 người
488 
xe tăngxe thiết giáp, hàng nghìn ô tô
376 khẩu pháo cỡ lớn (105mm – 175mm), vài trăm pháo cỡ nhỏ và súng cối hạng nặng
134 máy bay chiến đấu, 250 trực thăng, 101 máy bay trinh sát, vận tải và huấn luyện
2 hải đoàn tuần duyên, 2 giang đội trên sông
Tổn thất
~600 chết,
2416 bị thương
Hơn 3/4 quân số bị chết, bị bắt hoặc tan rã.
Hầu hết vũ khí hạng nặng bị phá hủy hoặc thu giữ


Lực lượng quân sự của các bên

Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam

Lực lượng Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tham chiến tại Mặt trận Tây Nguyên tháng 3 năm 1975 ban đầu được đặt dưới sự chỉ huy của Bộ Tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên (mật danh 275) trên cơ sở tổ chức lại Bộ Tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên (B3) trước đây.

Ngày 5 tháng 2 năm 1975, Bộ Tư lệnh được thành lập do Trung tướng Hoàng Minh Thảo làm Tư lệnh, Đại tá Đặng Vũ Hiệp làm chính uỷ, Thiếu tướng Vũ Lăng (nguyên Cục trưởng Cục tác chiến) và các đại tá Phan HàmNguyễn Năng, Nguyễn Lang làm Phó tư lệnh. Đại tá Phí Triệu Hàm làm Phó chính uỷ, Đại tá Hồ Đệ làm Tham mưu trưởng Quân đoàn kiêm Sư trưởng sư 10, sau làm Phó Tư lệnh quân đoàn 3

Trực tiếp chiến đấu

Bộ binh:

  • Các sư đoàn 2 Quảng-Đà, 10 Đắktô, 316 Bông Lau, 320A Đồng Bằng, 968 Trường Sơn.
  • Các trung đoàn độc lập: 25, 271, 95A, 95B.

Đặc công: Trung đoàn 198 và 2 tiểu đoàn độc lập 14, 27.
Xe tăng-thiết giáp: Trung đoàn 273.
Pháo binh: Các trung đoàn 40 và 675.
Phòng không: Các trung đoàn 232, 234, 593.

Bảo đảm chiến đấu

Công binh: Các trung đoàn 7 và 575.
Thông tin: Trung đoàn 29.
Vận tải: một trung đoàn ô tô.

Tổng quân số các đơn vị Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam thuộc Bộ Tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên là 65.141 người, trong đó có 44.900 người trực tiếp tham gia chiến đấu. Riêng khối chủ lực có quân số 43.020 người; các đơn vị này được trang bị 57 xe tăng, 88 khẩu pháo lớn từ 105 mm đến 130 mm hàng trăm khẩu pháo 85 mm và cối 120, 160 mm, 6 bộ khí tài tên lửa chống tăng B-72, 1.561 súng chống tăng B-40, B-41, hàng vạn súng bộ binh RPD, RPK, AK-47, K-63 và CKC, 343 súng phòng không các cỡ, 679 ô tô các loại. Các kho dự trữ hậu cần của mặt trận Tây Nguyên bảo đảm cung cấp cho các đơn vị từ 2 đến 3 tháng trong điều kiện chiến đấu liên tục.[

Đầu tháng 3 năm 1975, các lực lượng nói trên được bố trí như sau:

  • Cụm Buôn Ma Thuột: Sư đoàn bộ binh 316, trung đoàn bộ binh 95B, trung đoàn bộ binh 24 (thiếu tiểu đoàn), tiểu đoàn bộ binh 4 (trung đoàn 24), trung đoàn đặc công 198, trung đoàn xe tăng 273 (thiếu 1 tiểu đoàn), 2 trung đoàn pháo binh 40 (thiếu) và 675, 2 trung đoàn công binh 7 và 575, trung đoàn thông tin 29.
  • Cụm Đức Lập: Sư đoàn 10 bộ binh (thiếu trung đoàn 24), trung đoàn bộ binh 271, tiểu đoàn đặc công 14, một tiểu đoàn pháo binh (thuộc trung đoàn pháo binh 40), 2 tiểu đoàn phòng không (thuộc trung đoàn phòng không 234.
  • Khu vực đường 19 từ Bình Khê đi Pleibon: Sư đoàn 2, trung đoàn 95A.[
  • Cụm Thuần Mẫn – đường 14: Sư đoàn bộ binh 320A (binh chủng hợp thành) được bổ sung một trung đoàn của F968.
  • Cụm Pleiku-Kon Tum: Sư đoàn 968 (thiếu) và lực lượng vũ trang 2 tỉnh đảm nhiệm.
  • Khu vực đường 21: trung đoàn bộ binh 25.

Ngoài ra, để thực hiện thành công kế hoạch nghi binh và tấn công của mình, Quân Giải phóng đã huy động được sự hỗ trợ từ những người đồng bào dân tộc thiểu số tại Tây Nguyên. Họ giúp đỡ làm đường, kéo pháo, đặc biệt là phao tin để kế hoạch nghi binh thành công. Phối hợp với hoạt động của quân chủ lực, các đơn vị vũ trang địa phương tỉnh, huyện và dân quân du kích các buôn làng đã tham gia chiến đấu, phục kích tiêu diệt binh lính VNCH trên đường rút chạy.


Những vùng VNCH kiểm soát ở Bắc Tây Nguyên đã nổ ra gần 200 cuộc biểu tình thu hút hàng vạn người tham gia đấu tranh. Binh vận là một mũi giáp công quan trọng.


Ở vùng dân tộc thiểu số, binh vận không chỉ đánh vào QLVNCH mà còn góp phần làm tan rã hệ thống chính quyền của VNCH. Bằng các hình thức rải truyền đơn, viết thư tay cho thân nhân trong binh lính VNCH và công chức, nhân viên VNCH, chỉ riêng đồng bào các dân tộc ở Đắc Lắc đã làm rã ngũ 1000 lính VNCH và 250 chính quyền cấp xã.
Các địa phương khác như Gia Lai, Kon Tum, Lâm Đồng… làm tan rã hàng chục đơn vị vũ trang của QLVNCH.

Quân lực Việt Nam Cộng hòa[

Vùng duyên hải Trung-Nam Trung bộ

Bộ binh: Sư đoàn 22 (4 trung đoàn: 41, 42, 43, 52) và 45 tiểu đoàn bảo an.
Pháo binh: 5 tiểu đoàn với 146 khẩu các cỡ từ 105 đến 155 mm.
Xe tăng-Thiết giáp: 1 thiết đoàn và 8 chi đội tổng cộng 117 xe
Không quân: 12 phi đoàn gồm 102 máy bay chiến đấu phản lực và cánh quạt, 164 trực thăng, 69 máy bay vận tải, trinh sát và huấn luyện.
Hải quân: 2 hải đoàn tuần duyên, 2 giang đội trên sông

Chỉ huy cụm quân tại duyên hải miền Trung thuộc địa bàn Quân đoàn II – Quân khu II là Chuẩn tướng Lê Văn Thân, phó tư lệnh phụ trách về lãnh thổ. Lực lượng hải quân do Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh tư lệnh vùng 2 hải quân chỉ huy. Các sĩ quan chỉ huy cấp dưới và các lực lượng có Chuẩn tướng Phan Đình Niệm, tư lệnh sư đoàn 22; các tiểu khu quân sự cấp tỉnh do các đại tá tỉnh trưởng phụ trách gồm: đại tá Lý Bá Phẩm, tỉnh trưởng Khánh Hòa, đại tá Trần Đình Vi, tỉnh trưởng Bình Định, đại tá Vũ Quốc gia, tỉnh trưởng Phú Yên, đại tá Nguyễn Văn Tư, tỉnh trưởng Ninh Thuận, đại tá Ngô Tấn Nghĩa, tỉnh trưởng Bình Thuận.[

Vùng Cao nguyênBộ binh: Sư đoàn 23 (3 trung đoàn: 44, 45, 53), 7 liên đoàn biệt động quân (4, 6, 21, 22, 23, 24, 25; các đơn vị này có quân số tương đương 10 trung đoàn), 36 tiểu đoàn bảo an.
Pháo binh: 8 tiểu đoàn với 230 khẩu các cỡ từ 105 đến 175 mm.
Xe tăng-thiết giáp: 4 thiết đoàn với 371 xe
Không quân: 1 phi đoàn chiến đấu (32 chiếc), 2 phi đoàn trực thăng (86 chiếc), 1 phi đoàn vận tải, trinh sát và huấn luyện (32 chiếc).

Bộ tư lệnh tiếp vận Quân khu II – Quân đoàn II QLVNCH có các kho dự trữ đủ khả năng cung cấp cho Quân đoàn chiến đấu ác liệt trong hai tháng.[

Theo đại tá Phạm Bá Hoa, tham mưu trưởng Tổng cục tiếp vận QLVNCH, các lực lượng này được bố trí theo thế “nặng đầu nhẹ đuôi” trên địa bàn Cao nguyên trung phần. Trung đoàn 44 (sư đoàn 23) và 3 thiết đoàn xe tăng, 5 tiểu đoàn pháo, 5 liên đoàn biệt động quân (6, 22, 23, 24, 25) đóng quanh khu vực Kon Tum – Pleiku và chốt giữ đường 19 đi An Khê (Bình Định); toàn bộ 4 phi đoàn không quân đóng tại sân bay Cù Hanh; Trung đoàn 45 (sư đoàn 23) và 1 chi đoàn thiết giáp (thuộc thiết đoàn 8) giữ Quảng Đức, liên đoàn 4 biệt động quân và 1 tiểu đoàn pháo binh giữ Thanh An – Đồn Tằm.

Tại Buôn Ma Thuột chỉ có trung đoàn 53, liên đoàn 21 biệt động quân, trung đoàn pháo binh 232, thiết đoàn 8 (thiếu) và một chi đội thiết giáp, 3 liên đoàn bảo an, hậu cứ trung đoàn 45 (khu B50), các đơn vị hậu cứ và Bộ chỉ huy nhẹ của sư đoàn 23. Tổng số quân 8.350 người, trong đó có 5.920 quân đóng tại các căn cứ trong thị xã, 2.430 quân đóng tại các cứ điểm ngoại vi thị xã. Lực lượng này được trang bị 19 pháo 105 mm, 4 pháo 155 mm, 16 xe tăng M-41 và M48, 50 xe bọc thép M-113, phi đội trinh sát có 6 máy bay trinh sát L-19 và trực thăng UH-1 tại sân bay Hòa Bình (Phụng Dực).[

Thiếu tướng Phạm Văn Phú chỉ huy các lực lượng của Quân đoàn II-QLVNCH.

Các chỉ huy cấp tại cụm quân Cao nguyên có Chuẩn tướng Trần Văn Cẩm phó tư lệnh phụ trách hành quân; chuẩn tướng Phạm Ngọc Sang, tư lệnh sư đoàn 6 không quân, chuẩn tướng Lê Trung Tường, tư lệnh sư đoàn 23; Đại tá Lê Khắc Lý, tham mưu trưởng quân đoàn; Đại tá Phạm Duy Tất, chỉ huy biệt động quân, đại tá Vũ Thế Quang, Phó tư lệnh sư đoàn 23. Các tiểu khu quân sự tỉnh do các đại tá tỉnh trưởng nắm giữ gồm: đại tá Phạm Văn Nghìn, tỉnh trưởng Quảng Đức, đại tá Nguyễn Trọng Luật, Tỉnh trưởng Đắc Lắc và tỉnh trưởng các tỉnh trưởng Kon Tum, Pleiku, Phú Bổn, Tuyên Đức.[

Trên toàn mặt trận Tây Nguyên, so với lực lượng QLVNCH, lực lượng bộ binh Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam ít hơn một chút và kém hơn đáng kể về hỏa lực hạng nặng (xe tăng, xe thiết giáp, pháo cỡ lớn và máy bay). Nhưng do Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tập trung chủ lực tại cánh Nam trong khi phần lớn QLVNCH kéo về phòng thủ tại cánh Bắc (do bị mắc bẫy nghi binh của đối phương), nên tại điểm quyết chiến Buôn Ma Thuột vào giờ khai hỏa, ưu thế của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam so với QLVNCH tại đây có tỉ lệ áp đảo: bộ binh 5:1, thiết giáp 2:1, pháo lớn 2:1[. Ưu thế này bảo đảm cho Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam khả năng thắng lợi nhanh chóng do đối phương khó có khả năng cầm cự lâu dài chờ quân phản kích ứng cứu.

Ý đồ chiến lược, chiến thuật quân sự của các bên

Phía Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam

Từ ngày 17 đến ngày 19 tháng 2, Bộ Tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên họp mở rộng để bàn phương án tác chiến. Đánh giá tình hình Quân lực Việt Nam Cộng hòa trên địa bàn, các tướng lĩnh và sĩ quan chỉ huy cao cấp của Bộ Tư lệnh chiến dịch thống nhất nhận định:

  • Đối phương có thể huy động cao nhất từ 5 đến 7 đơn vị cấp trung đoàn để lần lượt phản đội kích ngăn chặn cuộc tấn công. Nếu không phải đối phó trên nhiều hướng, đối phương có thể huy động lực lượng dự bị chiến lược và từ các quân khu khác khoảng từ 9 đến 12 trung đoàn.
  • Do phải cơ động bằng đường bộ, và nếu phái đối phó trên nhiều hướng tiến công, các đơn vị phản kích của đối phương (nếu có) sẽ chỉ có thể đến chiến trường từ 3 đến 4 trung đoàn một lượt. Nếu đối phương cơ động đường không thì với lực lượng máy bay và bãi đáp, sân bay hiện có, mỗi ngày chỉ có thể đưa một trung đoàn vào trận.
  • Đối phương có thể huy động chi viện đến mặt trận từ 1 đến 2 thiết đoàn, sử dụng từ 3 đến 5 tiểu đoàn pháo lớn cho hướng chủ yếu và chi viện không quân khoảng 80 lần chiếc/ngày. Hội nghị cũng dự kiến không quân Hoa Kỳ có thể tham chiến trở lại với cường suất 100 đến 120 lần chiếc/ngày.

Căn cứ tình hình bố trí binh lực hai bên, hội nghị đã vạch ra 5 vấn đề lớn về tác chiến gồm có:

  • Hướng và khu vực tác chiến chủ yếu là thị xã Buôn Ma Thuột – Đức Lập. Mục tiêu quyết định là thị xã Buôn Ma Thuột.
  • Hướng và mục tiêu quan trọng là khu vực Cẩm Ga (Thuần Mẫn) để cắt đứt đường 14, chia cắt các lực lượng đối phương ở Bắc Tây Nguyên và Nam Tây Nguyên, ngăn chặn cánh quân ở khu vực Kon Tum – Pleiku xuống ứng cứu cho Buôn Ma Thuột.
  • Hướng phát triển chiến dịch đến Phú Bổn và Quảng Đức, chủ yếu là Phú Bổn, gồm cả thị xã Cheo Reo.
  • Hướng bao vây chia cắt chiến dịch là cắt đứt đường 19 trên tuyến Pleiku – An Khê – đông Bình Khê, cắt đứt đường 21 ở phía Đông và Tây Chư Cúc, chặn cánh quân đồng bằng duyên hải từ Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa lên ứng cứu cho Tây Nguyên đồng thời ngăn chặn cánh quân ở Tây Nguyên rút về đồng bằng ven biển.
  • Hướng nghi binh chiến dịch là Pleiku và Kon Tum, các đơn vị ở lại trên hướng này phải tạo thế chuẩn bị tấn công, kiềm chế, giam chân khối chủ lực của Quân đoàn II tại khu vực Pleiku – Kon Tum.

Bộ Tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên đưa ra hai phương án tác chiến để lựa chọn:

Phương án thứ nhất: Tấn công khi đối phương chưa điều toàn bộ sư đoàn 23 và các đơn vị tăng cường khác về phòng thủ Buôn Ma Thuột. Đây là phương án lý tưởng nhất, đảm bảo tháng nhanh gọn và ít gây thiệt hại cho các mục tiêu dân sự trong thị xã. Điều này phụ thuộc vào hiệu quả thực hiện nghi binh chiến lược trên hướng Pleiku-Kon Tum bảo đảm giam chân 4 trung đoàn bộ binh, 3 thiết đoàn xe tăng-thiết giáp và 5 liên đoàn biệt động quân đang bố trí tại đây

Phương án thứ hai: Tấn công khi đối phương đã tăng cường phòng thủ thị xã Buôn Ma Thuột. Đây là phương án đánh chắc tiến chắc và cuộc chiến sẽ giằng co ác liệt gay go.

Bộ Tư lệnh chiến dịch yêu cầu các đơn vị dưới quyền tổ chức chuẩn bị tấn công theo phương án 2; trong khi thực hiện phải tạo thời cơ và nhanh chóng chuyển sang phương án 1 khi điều kiện thời cơ xuất hiện.

Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã phát hiện ra điểm yếu trong toàn bộ tuyến phòng thủ của Quân lực Việt Nam Cộng hòa do tập trung phần lớn lực lượng mạnh nhất của mình ở Quân khu I (phía Bắc đèo Hải Vân) và quân khu III (quanh Sài Gòn). Quân khu II, trong đó có địa bàn trọng điểm Tây Nguyên chính là địa đoạn yếu nhất trên toàn bộ tuyến phòng thủ do chỉ có một quân đoàn đóng giữ. Quân đoàn này lại phải bổ đôi lực lượng cho hai khu vực đồng bằng và cao nguyên, giao thông không thuận tiện, dễ bị chia cắt. Địa đoạn yếu này lại càng yếu hơn khi các lực lượng mạnh nhất tập trung ở cánh Bắc xung quanh Pleiku – Kon Tum và gần như để ngỏ cánh Nam với Buôn Ma Thuột là trọng điểm. Bộ tư lệnh chiến dịch Tây Nguyên cho rằng khi mất Tây Nguyên QLVNCH sẽ khó tổ chức phản công tái chiếm vì sẽ phải điều từ 5 tới 6 sư đoàn đến chiến trường trong khi không có đủ lực lượng để bảo vệ Quân khu III, Biệt khu thủ đô và Quân khu I sát miền Bắc nếu các Quân khu này cũng đồng thời bị tấn công.

Phía Quân lực Việt Nam Cộng hòa

Ngày 18 tháng 2 năm 1975, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu triệu tập phiên họp các tướng lĩnh tại Dinh Độc lập để soát xét việc thực thi Kế hoạch quân sự Lý Thường Kiệt 1975 đã được Hội đồng An ninh quốc gia phê chuẩn hồi tháng 12 năm 1974. Trong báo cáo “Ước lượng tình báo” do Đại tá Hoàng Ngọc Lung, Trưởng phòng 2 Bộ Tổng tham mưu có một số điểm đáng chú ý:

  • Lực lượng tổng trù bị của Bắc Việt gồm 7 sư đoàn vẫn đóng tại vùng “cán xoong” phía Bắc Quân khu I nhưng các sư đoàn 312, 316 và 341 đang có hiện tượng chuẩn bị di chuyển.
  • Nhiều dấu hiệu cho thấy đối phương có thể phát động tấn công Xuân-Hè 1975 trong một ngày gần đây. Mấu chốt của cuộc tấn kích này vẫn là phá bình định, giành đất, giành dân.
  • Quân khu II sẽ là hướng trọng điểm, hai quân khu bạn (I và III) là hướng phối hợp.[

Ngay sau Hội nghị, Thiếu tướng Phạm Văn Phú, tư lệnh Quân đoàn II trở về Pleiku và tức khắc triệu tập chỉ huy trưởng các đơn vị và các tiểu khu quân sự dưới quyền bàn cách đối phó. Thế bố trí “nặng đầu nhẹ đuôi” như hiện có theo tướng Phú là phù hợp vì Đại tá Trịnh Tiếu, Trưởng phòng 2 Bộ tham mưu Quân đoàn cho biết thám báo mặt đất, thám sát điện đài và trinh sát đường không đã phát hiện Sư đoàn 968 của đối phương mới từ Lào về nhưng chưa biết sẽ di chuyển đến đâu. Tại khu vực Pleiku – Kon tum, đối phương đã có hai sư đoàn 10 và 320, chỉ có hai trung đoàn 271, 201 bố trí sát Quảng Đức. Chỉ có trung đoàn 205 bố trí ở Tây Bắc Buôn Hồ (Bắc Buôn Ma Thuột). Đại tá Tiếu phán đoán: Nếu đánh lớn, đối phương sẽ lấy Pleiku – Kon tum làm “điểm”, những vùng còn lại chỉ là “diện”. Nếu đánh vừa họ có thể sẽ chiếm nốt Quảng Đức để nối liền với Phước Long và mở thông hành lang Đông Trường Sơn, chuẩn bị cho năm sau tổng công kích. Khi đó, điểm quyết định phải là Đông Nam Bộ. Không có sĩ quan cao cấp nào của Quân đoàn II có ý kiến đánh giá khác. Chỉ có đại tá Phạm Văn Nghìn, tiểu khu trưởng đồng thời là tỉnh trưởng Quảng Đức xin thêm 1.000 quân tăng phái. Với các phân tích trên, Phạm Văn Phú kết luận:

  • Tập trung sưu tra sự di chuyển của sư đoàn 10 và sư đoàn 320 Bắc Việt. Hai sư đoàn này ở đâu thì ở đó sẽ có đánh lớn. Sư đoàn 968 chuyên bảo vệ hậu cứ, ít kinh nghiệm sơn chiến nên không đáng ngại, có thể dùng không quân ngăn chặn.
  • Khu vực Pleiku – Kon Tum phải tăng cường bố phòng sục sạo từ xa để sớm phát hiện đối phương; nới rộng tuyến phòng thủ ra ngoài để giảm sức tiến công của đối phương khi đánh sâu vào các cụm phòng ngự trong thị xã.
  • Chấp thuận đề nghị của đại tá Nghìn, tăng phái cho Quảng Đức trung đoàn 53.
  • Ban Mê Thuột (Buôn Ma Thuột) có thể bị tấn kích nhưng chỉ là “diện”, chưa cần tăng thêm lực lượng.
  • Các tiểu khu, đơn vị có và thực thi ngay kế hoạch giải toả các đường giao thông khi bị đối phương cắt đứt.[

Sáng ngày 2 tháng 3, trưởng chi nhánh CIA tại Quân khu II Howard Arche từ Nha Trang bay lên Buôn Ma Thuột và thông báo cho đại tá Nguyễn Trọng Luật tin tức tình báo về việc Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam chuẩn bị tấn công Buôn Ma Thuột nhưng không thể tìm hiểu rõ hơn về lực lượng của họ. Tướng Phú rút lại quyết định điều trung đoàn 53 lên Quảng Đức và gửi nó đến Buôn Hồ, đồng thời lệnh rút trung đoàn 45 từ Thuần Mẫn (Cẩm Ga) về giữ Thanh An-Đồn Tằm.

Ngoài những cuộc điều quân có tính chất địa phương kể trên, binh lực Cộng hòa tại Tây Nguyên không có những thay đổi lớn trong thế bố trí chiến lược và vẫn giữ nguyên phương án “phòng thủ diện địa” và đây chính là điểm yếu khiến Quân lực Việt Nam Cộng hòa mất đi sức mạnh vốn có của họ là tính cơ động do các phương tiện chuyển quân hiện đại (cơ giới và trực thăng) mang lại.

Do những phán đoán sai lầm từ cơ quan tình báo CIA tại Sài Gòn về việc “cộng sản có ý định bao vây và cắt đứt các đường giao thông” nên tại Buôn Ma Thuột, QLVNCH không có một phương án khả thi nào để phòng thủ Buôn Ma Thuột trong trường hợp thị xã trở thành chiến trường trọng điểm.

Diễn biến chiến dịch

Nghi binh, tạo thế và cài thế

Nghi binh

Quân Giải phóng miền Nam Việt Namhành quân vào phía Nam Tây Nguyên

Giữa tháng 2, trong dịp Tết Nguyên đán Ất Mão, một binh sĩ Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đào ngũ đã khai với Phòng 2 (Bộ tham mưu Quân đoàn II) về việc Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam điều động sư đoàn 10 đánh Đức Lập (căn cứ Núi Lửa), sư đoàn 320 đã đến Ea H’leo chuẩn bị đánh Thuần Mẫn (Cẩm Ga), một lực lượng khác sẽ tấn công Buôn Ma Thuột. Nhưng đúng vào ngày diễn ra cuộc họp các sĩ quân chỉ huy thuộc Quân khu II, một cuộc pháo kích lớn của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam chụp xuống Pleiku nên tướng Phú lại cho rằng đây là kế trá hàng lừa địch của đối phương. Mặc dù có lúc ông ta đã định điều Sư đoàn 23 về Buôn Ma Thuột nhưng các chi nhánh CIA tại Quân khu II và phòng 2 Bộ Tổng Tham mưu QLVNCH đều khẳng định sư đoàn 10 (QGP) và sư đoàn 320 (QGP) của đối phương vẫn ở nguyên chỗ cũ.  Trên bản đồ tình báo của Phủ đặc ủy tình báo VNCH, của Bộ Tổng tham mưu QLVNCH, của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn và Sở chỉ huy Quân đoàn II đều cho thấy một cụm quân rất lớn gồm 2 đến 3 sư đoàn có trang bị mạnh của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đang chiếm lĩnh vị trí quanh Kon Tum và cả Pleiku cách đó hơn 20 km.

Giữa tháng 2, trong dịp Tết Nguyên đán Ất Mão, một binh sĩ Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đào ngũ đã khai với Phòng 2 (Bộ tham mưu Quân đoàn II) về việc Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam điều động sư đoàn 10 đánh Đức Lập (căn cứ Núi Lửa), sư đoàn 320 đã đến Ea H’leo chuẩn bị đánh Thuần Mẫn (Cẩm Ga), một lực lượng khác sẽ tấn công Buôn Ma Thuột. Nhưng đúng vào ngày diễn ra cuộc họp các sĩ quân chỉ huy thuộc Quân khu II, một cuộc pháo kích lớn của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam chụp xuống Pleiku nên tướng Phú lại cho rằng đây là kế trá hàng lừa địch của đối phương.

Mặc dù có lúc ông ta đã định điều Sư đoàn 23 về Buôn Ma Thuột nhưng các chi nhánh CIA tại Quân khu II và phòng 2 Bộ Tổng Tham mưu QLVNCH đều khẳng định sư đoàn 10 (QGP) và sư đoàn 320 (QGP) của đối phương vẫn ở nguyên chỗ cũ.  Trên bản đồ tình báo của Phủ đặc ủy tình báo VNCH, của Bộ Tổng tham mưu QLVNCH, của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn và Sở chỉ huy Quân đoàn II đều cho thấy một cụm quân rất lớn gồm 2 đến 3 sư đoàn có trang bị mạnh của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đang chiếm lĩnh vị trí quanh Kon Tum và cả Pleiku cách đó hơn 20 km.

Thực ra, các hoạt động nghi binh của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã bắt đầu từ tháng 12 năm 1974, khi trận Phước Long chuẩn bị mở màn. Trung đoàn 7 công binh 559 mở thông đường 220 nối đường 14 ở Bắc Võ Định với đường 19 gần đềo Mang Yang sau khi vòng qua Đông Bắc thị xã Kon Tum. Hai trận địa pháo binh 130 mm giả được triển khai phía Bắc Kon Tum (thực ra chỉ có súng cối 120 mm). Một số xe tăng (cũ), xe xích kéo pháo, xe vận tải được tổ chức cơ động liên tục suốt ngày đêm quanh phòng tuyến. Hai bến phà (gỗ) được triển khai tại cầu Diên Bình và sông Đakbla. Sư đoàn 10 để lại một lực lượng nhỏ liên tục dùng súng cối bắn phá thị xã Kon Tum và đào nhiều hầm hào trong tuyến phòng ngự.

Sư đoàn 320 cũng để lại một bộ phận lực lượng hoạt động ở đường 19 phía Tây Pleiku, cùng súng cối bắn phá các căn cứ La Sơn, Thanh An, Đồn Tằm. Trung đoàn 95 hoạt động mạnh ở đường 19 Đông, chặn đánh các đoàn xe quân sự và tập kích một số chốt của QLVNCH. Trung đoàn đặc công 198 để lại 2 trung đội tập kích kho xăng Pleiku. Khi lực lượng chủ lực của các sư đoàn 10, 320 và các trung đoàn 40, 234, 273, 675 di chuyển về quanh Buôn Ma Thuột, hệ thống điện đài của các đơn vị này vẫn giữ nguyên vị trí và liên tục phát đi các bức điện giả, báo cáo giả, mệnh lệnh giả với tần suất ngày càng cao.

Trong khi các đơn vị này di chuyển vào Đắc Lắc thì Sư đoàn 968 (thiếu) từ Lào về lần lượt thay thế các đơn vị này và vẫn sử dụng hệ thống liên lạc vô tuyến điện đã có tại địa bàn. Sở chỉ huy mặt trận Tây Nguyên cũng để lại và duy trì hoạt động của các bộ máy điện đài 15W (loại dùng cho sở chỉ huy sư đoàn trở lên) tại K’Leng, bắc Võ Định, điểm cao 518 bên đường 19 đông. Lực lượng an ninh giải phóng Pleiku và Kon Tum còn cho người vào tìm người thân” trong khu vực do QLVNCH kiểm soát, phao tin Quân giải phóng sắp đánh lớn và Kon Tum và Pleiku.

Dân chúng trong các vùng do Mặt trận kiểm soát ở các khu vực Đông, Bắc và Tây Pleiku – Kon Tum làm nhiều cờ, hoa, biểu ngữ với nội dung chào mừng Pleiku và Kon Tum được giải phóng.

Khi Trung đoàn 45 (sư đoàn 23) Quân lực Việt Nam Cộng hòa tổ chức các cuộc hành quân lùng sục xung quanh khu vực Buôn Ma Thuột, Thuần Mẫn và Đức Lập; Bộ tư lệnh mặt trận Tây Nguyên đã lệnh cho các đơn vị của Sư đoàn 320A tạm lùi về phía Tây, tránh giao chiến, không bộc lộ lực lượng. Hà Nội đã tung ra đơn vị dự trữ chiến thuật mạnh: Sư đoàn 316, bố trí phía sau Sư đoàn 320A được lệnh không tiến hành bất kỳ hoạt động quân sự nào.[

Các hành động nghi binh trên đây của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã dẫn đến những thông tin trái ngược trong các báo cáo tình báo của CIA, Phủ đặc ủy tình báo, Bộ Tổng tham mưu QLVNCH và Bộ tham mưu và cơ quan tình báo Quân đoàn II QLVNCH. Và nó dẫn đến kết quả là ngày 18 tháng 2 năm 1975, Tư lệnh quân đoàn II, Thiếu tướng Phạm Văn Phú đã có một quyết định sai lầm: giữ sư đoàn 23 (thiếu) ở lại khu vực Pleiku – Kontum mặc dù chỉ trước đó một ngày, ông ta đã phê chuẩn kế hoạch chuyển sư đoàn này về Buôn Ma Thuột.

Cho đến cuối tháng 2, CIA tại Sài Gòn vẫn chưa biết gì về việc tập trung quân của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tại đây và vẫn phán đoán rằng mục tiêu tấn công chủ yếu vẫn là Pleiku và Kon Tum . Mãi đến 4 giờ sáng ngày 10/3, khi xe tăng Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã tiến vào Buôn Ma Thuột, tướng Phú mới được cấp dưới đánh thức và biết Buôn Ma Thuột là mục tiêu chính, nhưng đã quá muộn.

Tạo thế và cài thế

Một trong các căn cứ hậu cần của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam

Chiến dịch Tây Nguyên chính thức bắt đầu đêm 3 rạng ngày 4 tháng 3 với trận đánh của Trung đoàn 95A diệt căn cứ Ayun do 1 tiểu đoàn bảo an chiếm hữu và một số điểm chốt giao thông nhỏ của QLVNCH trên 20 km đường 19 từ ngã ba Pleibon đến ấp Phú Yên (Tây An Khê) ở. Cùng thời gian này, trung đoàn 9, sư đoàn 320A cắt đường 14 ở Ea H’Leo (Bắc Cẩm Ga). Ngày 4 tháng 3, Sư đoàn 3 Sao Vàng (thiếu) của Quân khu 5 tấn công và tràn ngập 11 chốt do 2 đại đội bảo an đóng giữ (có 300 quân VNCH bị tiêu diệt ], chiếm đoạn đường 19 từ đèo Thượng An đến cầu số 13 ở Đông An Khê. Đêm 4 rạng ngày 5 tháng 3 Trung đoàn 25 (QGP) tổ chức trận phục kích một đoàn xe vận tải của QLVNCH tại Chư Cúc, cắt đứt đường số 21 ở tây Khánh Dương, đông Buôn Ma Thuột.

Tướng Phú một mặt xin viện binh để khôi phục tình hình trên đường 19 phía Đông Pleiku, mặt khác rút trung đoàn 45 từ Thuần Mẫn (căn cứ Cẩm Ga) lui về giữ đường 14 tại Thanh An, phía Nam Pleiku. Bộ Tổng tham mưu QLVNCH chấp nhận tăng viện liên đoàn 4 biệt động quân lên Pleiku bằng đường không. Tướng Phú lập tức điều động tăng phái đơn vị này cho Thiết đoàn 2 do đại tá Nguyễn Văn Đồng chỉ huy đang trấn giữa phía Đông Pleiku tổ chức tấn công nhổ các chốt của Trung đoàn 95A (QGP) trên đường 19 nhưng không thành công. Trung đoàn 53 do đại tá Vũ Thế Quang (phó tư lệnh sư đoàn 23 chỉ huy) đang tăng phái cho Quảng Đức cũng được tướng Phú điều về Buôn Ma Thuột phòng thủ thị xã.[ Đến ngày 8 tháng 3, Tây Nguyên đã bị cô lập với đồng bằng ven biển miền Trung và Nam Trung bộ về đường bộ, trừ đường số 7 rất xấu đã lâu không sử dụng. Thế trận ở Tây Nguyên đã được thiết lập.

Ngày 5 tháng 3, đại tá Quang đích thân chỉ huy 1 tiểu đoàn của trung đoàn 53 cùng 14 xe hành quân vè Buôn Ma Thuột thì bị trung đoàn 9, sư đoàn 320 phục kích tại Thuần Mẫn. 8 xe bị bắn cháy, 2 pháo 105 mm bị đối phương chiếm được. 7 xe còn lại phải quay về Pleiku. Đại tá Quang phải trở về Buôn Ma Thuột bằng trực thăng. Ngày 7 và ngày 8 tháng 3, trung đoàn 48 (sư đoàn 320A QGP) với sự chi viện của 5 khẩu đội pháo binh (2 pháo 105 mm, 3 pháo 85 mm) tấn công đánh chiếm Chư Sê và Thuần Mẫn (căn cứ Cẩm Ga) loại khỏi vòng chiến đấu 1 tiểu đoàn bảo an QLVNCH (có 121 người bị bắt làm tù binh ), cô lập Buôn Ma Thuột với Bắc Tây Nguyên.

Tướng Phú điều liên đoàn 21 biệt động quân từ Kon Tum đến Buôn Hồ bằng trực thăng vận và lệnh cho đơn vị này phối hợp với trung đoàn 53 mở cuộc hành quân lấy lại căn cứ Cẩm Ga trong ngày 9 tháng 3. Trong khi liên đoàn 21 và trung đoàn 53 không lấy lại được Cẩm Ga thì đêm ngày 8 rạng ngày 9 tháng 3, sư đoàn 10 QGP (thiếu) tấn công cụm cứ điểm Đức Lập (gồm căn cứ Núi Lửa và căn cứ liên đoàn 23 biệt động quân do 1 đại đội trinh sát, 1 chi đội xe tăng, 14 khẩu pháo, 1 tiểu đoàn và 2 đại đội bảo an, 18 trung đội dân vệ, 1 trung đội cảng sát có quân số tổng cộng là 2400 chiếm giữ), chiếm giữ hoàn toàn các cứ điểm này vào ngày 10 tháng 3.

11 giờ trưa ngày 9 tháng 3, thiếu tướng Phạm Văn Phú từ Nha Trang bay lên sân bay Buôn Ma Thuột và triệu tập cuộc họp với chuẩn tướng Lê Trung Tường, đại tá Vũ Thế Quang và đại tá Nguyễn Trọng Luật để đánh giá tình hình. Theo tướng Phú: tình hình Đức Lập quá xấu, không còn khả năng cứu vãn nên không tăng thêm viện binh, rút liên đoàn 21 biệt động quân từ Buôn Hồ về bảo vệ phía Bắc thị xã; tiểu đoàn 2, trung đoàn 53 phải cố giữ ngã ba Đắc Sắc, chờ thời cơ phản kích lấy lại Đức Lập; tăng viện một chi đoàn thiết giáp cho thị xã và rút 2 tiểu đoàn bảo an ở Bản Đôn về phòng thủ ngoại vi thị xã. Đại tá Vũ Thế Quang được bổ nhiệm làm tư lệnh các lực lượng phòng thủ Buôn Ma Thuột.

Cho đến lúc đó, tướng Phú vẫn một mực cho rằng: Cộng sản đánh Quảng Đức, uy hiếp Buôn Ma Thuột là để nghi binh và vài ngày tới, họ sẽ tập trung tấn kích mạnh vào Pleiku – Kon Tum. 6 giờ chiều ngày 9 tháng 3, tướng Phú về đến Pleiku và ra lệnh cấm trại 100%. Ngay cả đến khi Buôn Ma Thuột bị tấn công, tướng Phú và cả Bộ Tư lệnh Quân đoàn II cũng chưa biết rằng cuộc tấn công này được thực hiện chủ yếu bởi sư đoàn 316 đã bí mật hành quân xuống Nam Tây Nguyên theo sau sư đoàn 320A, dùng sư đoàn 320A làm bình phong che giấu sự có mặt của mình.

Lợi dụng việc các đơn vị chủ lực của QLVNCH tại Buôn Ma Thuột tập trung giải tỏa đường 14 trên hướng Thuần Mẫn – Buôn Hồ, các trung đoàn công binh 7 và 575 (QGP) đã mở thông các con đường 50B, 50C, 50D, 51, 57B, 57C bảo đảm cho xe pháo các loại có thể kéo thẳng vào Buôn Ma Thuột. Riêng đường 20C ở Tây Nam Buôn Ma Thuột nằm trên hướng đột kích của trung đoàn xe tăng 273 được mở một cách độc đáo. Các cây lớn chỉ được cưa 3/4 gần gốc. Khi xe tăng xuất kích, có thể húc đổ cây tự mở đường trong hành tiến. Vì vậy, trinh sát đường không của QLVNCH không phát hiện được sự có mặt của trung đoàn xe tăng 273 tại đây. Việc chỉ huy tác chiến được thực hiện hoàn toàn bằng thông tin hữu tuyến đã vô hiệu hóa các hoạt động trinh sát điện đài của QLVNCH. Các đơn vị chủ lực của QLVNCH tại Quân khu II đã bị căng kéo ra nhiều hướng và chôn chân tại các cứ điểm phòng thủ, giảm thiểu khả năng cơ động ứng cứu cho nhau. Thế trận xung quanh Buôn Ma Thuột đã được cài đặt.

Trận Buôn Ma Thuột

Hỏa tiễn H-12 có tầm bắn 8 km, được Mặt trận Tây Nguyên sử dụng để đánh chiếm thị xã Buôn Ma Thuột sáng ngày 10 tháng 3 năm 1975. Hiện vật trưng bày tại Bảo tàng Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Cuộc chiến trong thị xã

Buôn Ma Thuột nằm ở giữa ngã ba của hai con đường chiến lược 14 và 21, là chốt giữ giao thông của Nam Tây Nguyên. Từ Buôn Ma Thuột dễ dàng đi lên các tỉnh phía Bắc và đi xuống Đông Nam Bộ-Sài Gòn bằng cả đường không và đường bộ. Chính về tầm quan trọng đó nên Buôn Ma Thuột có các căn cứ, sân bay, kho đạn hậu phương của các đơn vị chủ lực của Quân khu 2; Quân đoàn 2 VNCH, được bảo vệ bởi các đơn vị khá tinh nhuệ gồm 1 Trung đoàn bộ binh, Trung đoàn 232 pháo binh và 2 Tiểu đoàn pháo binh, Trung đoàn 8 thiết giáp, cùng với lực lượng bảo an, cảnh sát, mật vụ… với tổng quân số hơn 8.000 lính. Tuy nhiên, do QLVNCH chỉ lo bố trí lực lượng để đối phó ở phía Bắc, còn lực lượng bảo vệ Buôn Ma Thuột tuy đông nhưng khả năng chiến đấu khá thấp do lơi lỏng phòng bị.

2 giờ sáng 10 tháng 3 năm 1975, cuộc tiến công của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam vào Buôn Ma Thuột bắt đầu với các trận đột kích sâu của trung đoàn 198 đặc công vào các mục tiêu: Sân bay Hòa Bình, khu kho Mai Hắc Đế, khu hậu cứ của trung đoàn 53 (QLVNCH) với sự yểm hộ của hỏa tiễn tầm ngắn ĐKB và H-12. Theo lời kể của thiếu tá Phạm Huấn, trợ lý báo chí của tướng Phạm Văn Phú, trận pháo kích gây kinh hoàng cho cả hai vị chỉ huy QLVNCH tại Buôn Ma Thuột là đại tá Nguyễn Trọng Luật và đại tá Vũ Thế Quang. Tại thời điểm đó, đại tá Quang vẫn nhận định rằng: “Cộng quân chỉ dùng đặc công và pháo binh quấy rối rồi đến sáng, họ sẽ rút ra”.

Đến 3 giờ 30 phút, tiểu đoàn 4 (trung đoàn 198) đã khai thông đường Phan Chu Trinh và chiếm được phần phía Nam sân bay Hòa Bình chốt giữ tại đó, chờ bộ binh và xe tăng chi viện. Tiểu đoàn 5 (trung đoàn 198) đánh vào khu kho Mai Hắc Đế và đoạn đường 429, tiếp tục pháo kích bằng hỏa lực ĐKB, H-12 (trong đó ĐKB là hỏa lực chủ công kiểm soát toàn bộ các mục tiêu trong thị xã. theo yêu cầu của bộ binh)vào Sở chỉ huy sư đoàn 23, Sở chỉ huy tiểu khu, trung tâm thông tin, doanh trại thiết giáp và khống chế trận địa pháo. Lúc 5 giờ sáng, cửa ngõ tiến quân bằng cơ giới của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam từ hướng đông bắc, tây bắc, tây và tây nam vào Buôn Ma Thuột đã được khai thông. Sau khi pháo binh sư đoàn và pháo binh chiến dịch tiếp tục pháo kích vào thị xã, các đại đội xe tăng có bộ binh đi kèm bật đèn pha mở hết công suất, húc đổ các cây rừng đã cưa sẵn, vượt qua các tuyến phòng thủ vòng ngoài đánh thẳng vào trung tâm thị xã.

Hướng Tây Nam, trung đoàn 174 có 1 đại đội xe tăng yểm hộ vượt qua các chốt Chi Lăng, Chư Di và khu kho Mai Hắc Đế. Hướng Tây Bắc, trung đoàn 148 có 1 đại đội xe tăng mở đường đánh vào Sở chỉ huy tiểu khu Đắc Lắc và dùng 1 tiểu đoàn tấn công ấp Châu Sơn. Hướng Tây, có tiểu đoàn 4 (trung đoàn 24 sư đoàn 10) và 2 đại đội xe tăng đánh vào Sở chỉ huy sư đoàn 23 và mặc dù xe tăng bị sa lầy và bị máy bay QLVNCH bắn phá song họ vẫn tấn công vào khu quân y, khu truyền tin. Hướng Đông Bắc có trung đoàn 95B đánh vào khu vực ngã sáu, hướng Đông Nam, trung đoàn 149 (không có xe tăng đi kèm) dùng một tiểu đoàn tấn công cứ điểm Chư Blom và điểm cao 582, 1 tiểu đoàn còn lại đánh thốc qua cứ điểm Ba Lê và điểm cao 491 tiến thẳng vào trung tâm thị xã. Phía Đông thị xã, trung đoàn 3 (sư đoàn 10) có 1 đại đội xe tăng yểm hộ phối hợp với 1 tiểu đoàn của trung đoàn 149 (sư 316) tấn công đánh chiếm sân bay Hòa Bình từ hai hướng Đông Bắc và Tây Nam khép lại. Trung đoàn 2 (sư đoàn 10) đánh chiếm cứ điểm Phước An.[

Từ hầm chỉ huy của sư đoàn 23, đại tá Nguyễn Trọng Luật điều 2 chi đội thiết giáp M-113 ra giữ Ngã Sáu nhưng đã bị các xe tăng của đại đội 5, tiểu đoàn 3, trung đoàn xe tăng 273 đẩy lùi. Tiểu đoàn biệt động quân đóng giữ Sở chỉ huy tiểu khu Đắc Lắc chống trả quyết liệt. Phải đến 17 giờ 30, sau đợt tấn công thứ sáu, trung đoàn 95B mới chiếm được sở chỉ huy tiểu khu.

Ở hướng Đông Bắc thị xã, tiểu đoàn 9 liên đoàn 21 biệt động quân chỉ giữ được đến trưa thì bị đẩy lùi ra ngoại vi phía Đông thị xã, chịu mất các khu pháo binh, thiết giáp và hậu cứ của trung đoàn 45. Ở hướng Tây, Sư đoàn 6 không quân QLVNCH điều động 8 chiếc A-37 ném bom vào đội hình của trung đoàn 24 (sư đoàn 10 QGP) gây một số thương vong nhưng không làm chậm lại tốc độ tiến quân của đơn vị này. Ở hướng Tây Nam, đại tá Vũ Thế Quang liên tục tung các lực lượng dự bị có trong tay phản kích nhằm chiếm lại khu kho Mai Hắc Đế, đồng thời gọi không quân đánh phá ngăn chặn. Trung đoàn 174 (F316) phải để lại một tiểu đoàn bao vây khu vực này, điều 2 tiểu đoàn còn lại đánh vòng qua khu kho để tiếp cận Sở chỉ huy sư đoàn 23. Ở hướng Đông Nam, các tiểu đoàn 7 và 8 (trung đoàn 149) mặc dù bị nhiều tốp máy bay A-37 của không quân VNCH oanh tạc vào đội hình, gây nhiều thương vong nhưng họ vẫn đẩy lùi các lực lượng của trung đoàn 53, đánh chiếm khu cư xá sĩ quan, khu tiếp vận, Sở Thú y, Sở Ngân khố, nhà lao, đến 15 giờ thì gặp các đơn vị của trung đoàn 95B.

Đến 14 giờ 30, đại tá Trịnh Tiếu, trưởng phòng quân báo Quân đoàn II mới trình tướng Phú bản báo cáo trong đó kết luận: đã phát hiện sư đoàn 316 (QGP) từ Lào về đang di chuyển xuống phía Nam. Tướng Phú lập tức ra lệnh phá các cầu trên đường 14 để ngăn chặn đơn vị này nhưng đã quá muộn. Đến lúc đó thì toàn bộ sư đoàn 316 đã giao chiến với quân VNCH trong nội đô thị xã được hơn 10 tiếng đồng hồ. Lúc 17 giờ, tiểu đoàn 9 (trung đoàn 149) phối hợp với các đơn vị của trung đoàn 198 đặc công vây đánh nhưng không chiếm được sở chỉ huy sân bay Hòa Bình do một tiểu đoàn biệt động quân QLVNCH phòng giữ. Trong thị xã, tiểu đoàn 7 (trung đoàn 149) đánh chiếm khu tham mưu – truyền tin và nhầm lẫn rằng đó là Sở chỉ huy sư đoàn 23.[

Tượng đài kỷ niệm chiến thắng ngày 11-3-1975 tại Quảng trường Ngã Sáu, thành phố Buôn Ma Thuột. Tác giả: Gorick Francois

Đêm 10 tháng 3, chiến sự tạm lắng. Các đơn vị QLVNCH còn lại trong thị xã co cụm trong các cứ điểm còn giữ được như Sở chỉ huy sư đoàn 23, khu nhà ga sân bay Hòa Bình, đài phát thanh. Đại tá Vũ Thế Quang điện cho chuẩn tướng Lê Trung Tường xin tiếp ứng nhưng chỉ nhận được câu trả lời: “Bộ chỉ huy đang bận đối phó trên hướng Pleiku-Kon Tum. Đại tá ráng giữ vững. Cộng quân có đánh lớn thì cũng chỉ được vài ngày rồi rút như hồi Mậu Thân”. Sáng 11 tháng 3, các đơn vị Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tiếp tục tấn công trong làn mưa bom từ các máy bay A-37 của không quân VNCH trút xuống thị xã. Lúc 7 giờ 55, một tốp A-37 trong khi ném bom ngăn chặn 10 xe tăng của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã đánh hai quả bom trúng hầm chỉ huy và truyền tin Sở chỉ huy sư đoàn 23. Bộ tư lệnh quân đoàn II QLVNCH mất liên lạc hoàn toàn với Bộ tư lệnh sư đoàn 23 kể từ giờ phút đó[.

Mất sở chỉ huy, đồng thời bị vây đánh từ nhiều phía, các đơn vị còn sống sót của QLVNCH cố gắng chống cự chờ viện binh nhưng đến 11 giờ ngày 11 tháng 3, các đơn vị của sư đoàn 316 đã hoàn toàn làm chủ thị xã Buôn Ma Thuột. Chỉ còn liên đoàn 21 biệt động quân (thiếu) và một số đơn vị còn lại của trung đoàn 53 đang cố giữ chốt phòng ngự cuối cùng tại sân bay Hòa Bình (phi trường Phụng Dực) với hy vọng không quân sẽ đến đổ quân chi viện.

Phản kích và chống phản kích

Đến ngày 12 tháng 3, khu vực hậu cứ trung đoàn 53 (sư đoàn 23) và sân bay Hòa Bình (Phụng Dực) trở thành nơi đồn trú của hầu hết các lực lượng QLVNCH còn lại sau hai ngày tác chiến đổ về đây. Tuy nhiên, trong số đó không có đại tá Vũ Thế Quang và đại tá Nguyễn Trọng Luật. Hai ông này đã bị bắt làm tù binh lúc 2 giờ sáng ngày 12 tháng 3 năm 1975. Trung tá Võ Ấn, trung đoàn tưởng trung đoàn 53 chỉ huy cánh quân này. Từ Sài Gòn, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu lệnh cho tướng Phạm Văn Phú phải giữ bằng được các vị trí còn lại ở phía Đông thị xã làm bàn đạp và phải có ngay kế hoạch phản kích giải tỏa cho Buôn Ma Thuột. Rạng sáng ngày 12 tháng 3, kế hoạch tái chiếm Buôn Ma Thuột được Nguyễn Văn Thiệu chấp thuận gồm các hoạt động quân sự lớn sau đây:

  • Sử dụng liên đoàn 21 biệt động quân (thiếu) phối hợp với số quân còn lại của trung đoàn 53 tại trại B50 (hậu cứ sư đoàn 23) hình thành một cánh quân tại chỗ để phản kích.
  • Điều động toàn bộ hai trung đoàn còn lại của sư đoàn 23 (44 và 45) dùng trực thăng vận đổ bộ xuống khu vực Nông Trại – Phước An (phía Đông Buôn Ma Thuột), hình thành cánh quân phản kích chủ yếu đánh thẳng vào thị xã.
  • Huy động tối đa các sư đoàn không quân 6 (thuộc Quân đoàn II), 1 (tại Đà Nẵng), 4 (tại Cần Thơ) yểm trợ tối đa cho cuộc hành quân.
  • Điều động liên đoàn 7 biệt động từ Sài Gòn lên Pleiku thay thế hai trung đoàn 44 và 45 được rút đi để ném xuống Buôn Ma Thuột.

Chiều ngày 12 tháng 3, sau trận oanh kích dọn bãi của 81 máy bay cường kích A-1, A-37, F-5; hai tiểu đoàn của trung đoàn 45 và một đại đội thám báo của sư đoàn 23 do trung tá Phùng Văn Quang (trung đoàn trưởng trung đoàn 45 chỉ huy) là những đơn vị đầu tiên đổ quân xuống Phước An. Hơn 100 máy bay trực thăng đủ loại, kể cả loại hạng nặng CH-47 Chinook được huy động cho cuộc chuyển quân. Lúc 13 giờ 10 phút chiều 12 tháng 3, đích thân thiếu tướng Phạm Văn Phú bay trên phi cơ hạng nhẹ U-17 lên vùng trời Buôn Ma Thuột chỉ huy cuộc phản kích. Từ trên máy bay, tướng Phú điện cho trung tá Võ Ấn đang chỉ huy các lực lượng giữ sân bay Hòa Bình biết cuộc đổ quân xuống Phước An – Nông Trại đã bắt đầu và động viên các đơn vị này cố gắng giữ vững. Sang ngày 13 tháng 3, 145 chiếc trực thăng đã đổ trung đoàn 44, pháo đội 232 và tiểu đoàn còn lại của trung đoàn 45 xuống khu vực điểm cao 581, Nông Trại, Phước An, Chư Cúc dọc đường 21. Chiều tối 12 tháng 3, sau khi đợt 1 của cuộc đổ quân hoàn tất, tướng Phú quay lại Pleiku gặp tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trên máy liên lạc cao tần để báo cáo cho tổng thống Thiệu tin tức mới nhất về sự xuất hiện của sư đoàn 316 QGP trên chiến trường Buôn Ma Thuột.[

Trong khi đang thực hiện việc chuyển quân của sư đoàn 23 từ Pleiku về Buôn Ma Thuột, sân bay Cù Hanh tiếp tục bị các đơn vị của sư đoàn 968 Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam pháo kích. Bộ Tư lệnh Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tại mặt trận Tây Nguyên đã dự liệu được phản ứng của QLVNCH và hành động theo phương châm: tranh thủ được một tiếng đồng hồ, lực lượng có thể tăng gấp đôi; tranh thủ được 24 tiếng đồng hồ, lực lượng có thể tăng gấp mười[. Ngày 11 tháng 3 trong khi các trận đánh trong thị xã còn tiếp diễn, tiểu đoàn 6, trung đoàn 24 (sư đoàn 10) đã tấn công cứ điểm Chư Nga và căn cứ 45 phía Đông thị xã. Việc để mất căn cứ 45 và cứ điểm Chư Nga đã buộc các trung đoàn 44 và 45 QLVNCH phải thay đổi địa điểm đổ quân đến Nông Trại – Phước An.

Từ chiều 13 tháng 3, các trung đoàn 24 và 28 (sư đoàn 10) được tăng cường hai đại đội xe tăng và một tiểu đoàn pháo binh đã hành quân suốt đêm và áp sát quận lỵ Phước An vào rạng sáng. 7 giờ 7 phút sáng 14 tháng 3, trong khi các đơn vị của hai trung đoàn 44 và 45 QLVNCH còn chưa triển khai đội hình, trung đoàn 24 (sư đoàn 10 QGP) có hai tiểu đoàn của trung đoàn xe tăng 273 yểm hộ đã từ hai phía nổ súng tấn công trung đoàn 45 tại điểm cao 581.

Đến 12 giờ trưa ngày 14 tháng 3, các tiểu đoàn 1 và 2 của trung đoàn 45 cùng tiểu đoàn bảo an tại điểm cao 581 hầu như bị đánh tan. Tiểu đoàn còn lại vừa đánh vừa lùi về khu vực Nông Trại. Bây giờ thì nhiệm vụ trước mắt của trung đoàn 44 (sư đoàn 23 QLVNCH) chưa phải là giải toả Buôn Ma Thuột mà là ứng viện cho trung đoàn 45 đang bị vây ép.

Ngày 15 tháng 3, cánh quân còn lại của sư đoàn 23, trong đó có Sở chỉ huy nhẹ của sư đoàn đổ quân xuống Phước An. Ngày 16 tháng 3, cả hai cụm quân của sư đoàn 23 tại Phước An và Nông Trại cùng lúc bị tấn công. Đến 8 giờ 15 phút, tiểu đoàn 3, đơn vị cuối cùng của trung đoàn 45 (sư đoàn 23 QLVNCH) bị đánh tan, trung tá Phùng Văn Quang và toàn bộ ban chỉ huy trung đoàn bị bắt làm tù binh cùng với chiếc trực thăng đã nổ máy định bốc họ lên không.

Ngày 17 tháng 3, Bộ Tư lệnh mặt trận Tây Nguyên điều tiếp trung đoàn 28 (sư đoàn 10) và tiểu đoàn xe tăng còn lại của trung đoàn 273 tăng cường cho trung đoàn 24 tấn công Phước An. Cùng ngày, trung đoàn 66 (sư đoàn 10) và trung đoàn đặc công 198 mở đợt tổng công kích vào cụm quân còn lại của trung đoàn 53 và liên đoàn 21 biệt động quân tại sân bay Hòa Bình (Phụng Dực). 11 giờ 30 sáng 17 tháng 3, sân bay Hòa Bình bị chiếm. Trung đoàn 53 bị xóa sổ. Một nhóm nhỏ gần 20 binh sĩ của cụm quân này thoát vây chạy về được Phước An[. Trong ngày 17 tháng 3, trung đoàn 44 bị tấn công liên tục tan rã tại Phước An. Đại tá Đức (tư lệnh mới của sư đoàn 23) đưa sở chỉ huy nhẹ sư đoàn và hơn 700 quân còn lại về Chư Cúc. Ngay lập tức, họ bị trung đoàn 28 (sư đoàn 10) và 1 tiểu đoàn của trung đoàn xe tăng 273 QGP truy kích, phải bỏ Chư Cúc chạy về Pleiku. Trận phản kích của QLVNCH với ý định tái chiếm Buôn Ma Thuột thất bại.

Cuộc rút quân trên đường số 7

Quyết định sai lầm chiến lược của Nguyễn Văn Thiệu

Khi trận Buôn Ma Thuột và chiến sự ở Tây Nguyên đang diễn ra thì QLVNCH tại Quân khu I cũng đang phải đối phó với các hoạt động của các sư đoàn 324, 325 QGP tại Trị Thiên Huế. Nhiều đơn vị cấp tiểu đoàn của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã xâm nhập xuống đồng bằng. Từ ngày 8 đến ngày 13 tháng 3, một số trận đánh đã nổ ra ở Truồi (phía Nam Huế), chi khu quân sự Mai Lĩnh, căn cứ Mỏ Tàu (Thừa Thiên), các chi khu quân sự Tiên Phước, Hậu Đức (Quảng Tín). Tại phía Nam Quân khu I, một loại căn cứ ven sông Vệ ở Quảng Ngãi bị tiến công. Nhưng áp lực của đối phương tăng mạnh ở Quân khu I đã khiến cho Bộ Tổng tham mưu QLVNCH không dám rút các sư đoàn thuộc lực lượng tổng trù bị chiến lược của mình (sư dù và sư thủy quân lục chiến) để ứng cứu cho Tây Nguyên.

Ngày 11 tháng 3, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã họp với các thủ tướng Trần Thiện Khiêm, đại tướng tổng tham mưu trưởng Cao Văn Viên và trung tướng Đặng Văn Quang để bàn về việc tái phối trí lại lực lượng. Tại cuộc họp này, Nguyễn Văn Thiệu thông báo quyết định của ông: “Với khả năng và lực lượng ta đang có, chắc chắn chúng ta không thể bảo vệ được tất cả lãnh thổ muốn bảo vệ. Như vậy chúng ta nên tái phối trí lực lượng và bảo vệ những vùng đông dân, trù phú, vì những vùng đất đó mới thực sự quan trọng”[.

11 giờ trưa 14 tháng 3, tại Cam Ranh diễn ra một cuộc họp mà sau này, nhiều nhà bình luận quân sự cho rằng nó là một trong những nguyên nhân gây ra một thảm họa quân sự lớn nhất trong chiến tranh Việt Nam. Tại cuộc họp, thiếu tướng Phạm Văn Phú báo cáo tổng quát diễn biến chiến sự tại Tây Nguyên; trong đó, tướng Phú thỉnh cầu xin thêm máy bay cho sư đoàn 6 không quân, bổ sung quân số bị tổn thất, tăng viện từ 1 đến 2 lữ đoàn dù để phòng giữ Kon Tum, Pleiku và sau đó dùng để phản kích chiếm lại các vùng đã mất. Nguyễn Văn Thiệu không chấp nhận đề nghị của tướng Phú với lý do “không còn quân tăng phái, Cộng sản có thể đánh mạnh hơn năm 1972” và lệnh cho ông này rút quân về đồng bằng, tái phối trí lại lực lượng.

Về hướng rút quân, đại tướng Cao Văn Viên lưu ý về những nguy hiểm khó lường khi rút theo đường 19, ông nhắc lại thảm họa đã xảy ra đối với Binh đoàn cơ động số 100 của quân viễn chinh Pháp trên đường 19 năm 1954. Sau khi thảo luận nhiều lần về việc chọn đường rút quân, Nguyễn Văn Thiệu và các tướng lĩnh đã quyết định rút theo đường số 7 vì họ cho rằng, con đường đó tuy xấu nhưng gây được bất ngờ cho đối phương.

Trở về Pleiku, Phạm Văn Phú không biết rằng trước đó một ngày, Ngô Quang Trưởng, tư lệnh Quân khu I cũng được lệnh rút các lực lượng của mình khỏi địa bàn quân khu.[ 16 giờ ngày 14 tháng 3, tướng Phú triệu tập ngay chuẩn tướng Trần Văn Cẩm, chuẩn tướng Phạm Ngọc Sang, chuẩn tướng Phạm Duy Tất (mới được thăng) và đại tá Lê Khắc Lý bàn việc rút quân với mấy yêu cầu:

  • Về kế hoạch chung: Bảo đảm bí mật tuyệt đối, không làm văn bản, chỉ truyền khẩu lệnh; cấm tiết lộ cho địa phương quân và các tiểu khu. Phải rút nhanh gọn, đem theo vũ khí và một cơ số đạn đủ cho một trận chiến đấu. Rút theo kiểu cuốn chiếu, ở xa rút trước, ở gần rút sau.
  • Về điều phối: Giao chuẩn tướng Phạm Duy Tất chỉ huy hành quân; chuẩn tướng Cẩm đôn đốc kiểm tra; chuẩn tướng Sang điều điều động máy bay vận tải chở hàng hóa quý hiếm, dọn sạch hai bên đường rút quân bằng máy bay oanh tạc; đại tá Lý điều động công binh sửa đường, bắc cầu, giữ liên lạc với Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu II tại Nha Trang và Bộ Tổng tham mưu tại Sài Gòn để xin tiếp ứng khi cần.[

Thảm họa trên đường số 7

Mặc dù Bộ tư lệnh Quân đoàn II QLVNCH cố gắng giữ bí mật tối đa cuộc rút quân nhưng những hoạt động nhộn nhịp bất thường của không quân tại Pleiku trong ngày 14 tháng 3 đã gây nên những nghi ngờ trong gia đình các sĩ quan cấp dưới, binh sĩ và cả dân chúng. Sáng sớm ngày 15 tháng 3, một đoàn xe quân sự lớn của các liên đoàn 6 và 23 biệt động quân từ Kon Tum di chuyển qua Pleiku xuống phía Nam càng làm cho tâm lý của cán, chính, dân, binh thêm xao xuyến. Đến trưa ngày 15 thì mọi mệnh lệnh để ổn định tình hình của chuẩn tướng Trần Văn Cẩm và đại tá Lê Khắc Lý đều trở nên vô hiệu. Một số sĩ quan, công chức, binh lính đã bỏ đơn vị và nhiệm sở để lo cho gia đình di tản. Nhiều vụ cướp bóc, tống tiền đã xảy ra. Ngay cả CIA cũng bắt đầu di tản người Mỹ khỏi Pleiku vì theo họ đánh giá, thị xã này đã giống như một thùng thuốc súng.[

13 giờ chiều 15 tháng 3, cuộc di tản của Quân đoàn II chính thức bắt đầu trong sự cập rập, vội vã. Thiết đoàn 19 và liên đoàn 6 biệt động quân mở đường từ Pleiku đi Phú Túc. Tiếp đó là bộ phận còn lại của Bộ tư lệnh Quân đoàn II, bộ tư lệnh lữ đoàn 2 kỵ binh thiết giáp, các đơn vị bộ binh, hậu cần. Theo tính toán của tướng Phú, các đơn vị Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tập trung vây đánh trung đoàn 53, căn cứ B50 ở Buôn Ma Thuột và lo đối phó với cuộc phản kích của sư đoàn 23 tại Phước An nên phải mất ba đến năm ngày mới có thể điều quân đến do đường sá rất xấu, cơ động khó khăn. Còn sư đoàn 968 nếu có đuổi theo cũng phải hành quân bộ, đánh vuốt đuôi và sẽ bị liên đoàn 25 biệt động quân cản hậu chặn đánh. Hai ngày đầu cuộc di tản diễn ra thuận lợi. Sáng 16 tháng 3, khi đội thiết giáp đi đầu trong đoàn xe quân sự dài đến hơn 2.000 chiếc kèm theo gần 2.000 phương tiện giao thông dân sự các loại đã đến Cheo Reo an toàn và bắt đầu di chuyển xuống Củng Sơn thì toán cuối của đoàn xe này mới ra khỏi thị xã Pleiku.[

Kế hoạch rút quân của Quân đoàn II QLVNCH không quá bất ngờ đối với Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam. Bất ngờ duy nhất mà Tổng thống Thiệu và tướng Phú tạo ra được là cuộc di tản này được tiến hành quá nhanh. Đến chiều 15 tháng 3, khi cánh quân đi đầu của thiết đoàn 19 đã qua Cheo Reo, Bộ Tư lệnh mặt trận Tây nguyên mới được tin QLVNCH bắt đầu rút khỏi Pleiku và Kon Tum. 20 giờ tối 16 tháng 3, lệnh truy kích mới được ban bố. Tiểu đoàn 9, trung đoàn 64 (sư đoàn 320 QGP) là đơn vị đầu tiên được điều động đã hành quân cắt rừng suốt đêm để lập một chốt chặn ở phía Nam thị xã Cheo Reo. Theo sát họ là đội hình chính của trung đoàn 64 hành quân trên 110 xe ô tô các loại được huy động. Bộ Tư lệnh mặt trận Tây Nguyên đã có ngay một kế hoạch chặn đánh trên đường số 7, sử dụng toàn bộ sư đoàn 320, tiểu đoàn xe tăng 2 (trung đoàn 273), trung đoàn pháo binh 675, trung đoàn cao xạ 593 và hai tiểu đoàn quân địa phương ở Phú Yên.

Sáng 17 tháng 3, tốp xe tăng, thiết giáp đi đầu của thiết đoàn 19 và liên đoàn 6 biệt động quân QLVNCH đã chạm súng với tiểu đoàn 9, trung đoàn 64 Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tại đèo Tuna, cách Cheo Reo 4 km về Đông đông Phú Bổn. Đoàn xe di tản khổng lồ ứ lại tại Cheo Reo. Từ chiều tối 17 đến sáng 18 tháng 3, chuẩn tướng Tất sử dụng liên đoàn 7 biệt động quân với sự yểm họ của không quân, pháo binh và thiết giáp liên tục công kích nhổ chốt, vu hồi bọc chốt để mở đường nhưng đều bị đẩy lùi.[ Sáng 18 tháng 3, toàn bộ trung đoàn 64 (sư đoàn 320A Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam) đã triển khai xong các chốt chặn tiếp theo phía hạ lưu đèo Tuna; trung đoàn 48 (thiếu) của sư đoàn này và trung đoàn 9 (sư đoàn 968) đã bao vây Cheo Reo từ ba mặt.

Trưa ngày 18, chuẩn tướng Phạm Văn Tất điều liên đoàn 25 biệt động quân đang làm nhiệm vụ cản hậu vượt lên trước cùng với lữ đoàn 2 thiết kỵ mở cuộc công kích cuối cùng để mở đường. Cũng thời điểm đó, các đơn vị pháo binh của trung đoàn 675 bắt đầu pháo kích các vị trí đóng quân tạm thời của QLVNCH trong thị xã Cheo Reo và 3 trung đoàn bộ binh Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam bắt đầu tấn công. Trong sự hỗn loạn, mọi cố gắng ổn định lại tình hình và tổ chức kháng cự của các vị chỉ huy QLVNCH trở nên vô vọng. 17 giờ chiều, chuẩn tướng Phạm Duy Tất nhận được lệnh phá bỏ tất cả các chiến cụ nặng. 17 giờ 30, một chiếc HU-1A vượt qua làn đạn phòng không của đối phương hạ cách xuống sân trường tiểu học Phú Bổn để đưa tướng Tất và đại tá Hoàng Thọ Nhu (tỉnh trưởng Pleiku) về Nha Trang. Đến 9 giờ sáng ngày 19 tháng 3, các đơn vị QLVNCH bị vây tại Cheo Reo chấm dứt kháng cự. Chỉ có thiết đoàn 19 và liên đoàn 6 biệt động quân về được đến Củng Sơn với ít thiệt hại, thương vong nhất. Trên đường về Tuy Hoà, họ phải dừng lại tại sông Ba bốn ngày để chờ công binh thiết lập lại bến phà. Cuối cùng, các đơn vị này về đến Tuy Hòa ngày 25 tháng 3 năm 1975.

Kết quả và ý nghĩa

Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam

Thắng lợi của Chiến dịch Tây Nguyên đã làm rung chuyển, đảo lộn cả thế trận của QLVNCH và tạo cho phía Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam phát triển vô cùng thuận lợi, biến thắng lợi chiến dịch thành thắng lợi chiến lược, tạo ra cục diện mới của chiến lược, thúc đẩy chiến tranh chuyển biến rất nhanh chóng có lợi cho iên minh Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam. Chiến thắng tại Tây Nguyên đã đánh sập ý chí kháng cự của QLVNCH, khiến cho QLVNCH thực sự hoảng sợ và hỗn loạn. Điều này khiến cho chiến thắng đến với QGP với tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Theo báo Nhân dân: “Chiến dịch Tây Nguyên thực sự là đòn điểm huyệt quân đội Sài Gòn trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975…mở đầu cho sự cáo chung của chế độ Sài Gòn”.

Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, nguyên Chính ủy Chiến dịch Tây Nguyên cũng tâm niệm và nhắc lại:

“Chiến thắng Buôn Ma Thuột mãi mãi là dấu son trên trang sử vẻ vang của quân đội ta. Nó là kết quả của cả một quá trình chuẩn bị lâu dài của quân và dân Tây Nguyên. Nếu chúng ta đều biết tới hình ảnh từng đoàn dân công gồm cả người già, trẻ em của các buôn làng đã đi gùi đạn, gùi gạo, mở đường cho chiến dịch; nếu chúng ta biết tới những đồng chí cán bộ của Đảng đã từng cà răng căng tai, sống hàng vài chục năm với đồng bào các dân tộc Tây Nguyên để bám dân, bám đất xây dựng địa bàn, xây dựng chỗ cho chúng ta đứng chân mà đánh giặc; nếu chúng ta biết rằng trước khi chúng ta có xe pháo mà mở những trận đánh lớn như vậy đã có hàng ngàn đồng chí đi trước mở đường, mở địa bàn, giành đi giật lại với địch từng tấc đất trong điều kiện đói cơm, rách áo, thiếu thuốc men, thiếu vũ khí kéo dài hàng chục năm ròng để chúng ta có những quân hùng tướng mạnh mà đánh địch với thế mạnh như chẻ tre. Nếu chúng ta biết một cách đầy đủ tất cả những gì diễn ra trước khi có trận Buôn Ma Thuột, có mùa xuân cao nguyên 1975, thì chúng ta càng thấy tự hào hơn về Đảng ta, nhân dân ta và quân đội ta”[

Ý nghĩa về phương diện học thuật quân sự

Chiến thắng Tây Nguyên mang ý nghĩa lớn về học thuật. Tại đây, Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã mục tiêu chủ yếu (Buôn Ma Thuật) vào đúng nơi hiểm nhưng yếu của QLVNCH và khiến cho nó “yếu” hơn bằng cách nghi binh điều QLVNCH lên hướng bắc, đồng thời bí mật cơ động lực lượng lớn về hướng nam, nhờ vậy Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã tập trung ưu thế áp đảo ở nơi cần thiết, tạo yếu tố bất ngờ. Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã bố trí thế trận hiểm, chia cắt chiến lược và chiến dịch địch, khiến các cụm quân của QLVNCH bị cô lập. Từ đó buộc QLVNCH phải chấp nhận các tình huống mà Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã dự kiến (thí dụ: do thế trận của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, QLVNCH chỉ còn một khả năng duy nhất là đổ bộ trực thăng xuống đường 21 sau khi mất Buôn Ma Thuật. Tại đây, Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã bố trí sẵn sàng Sư đoàn 10 và Trung đoàn 25. Có nghĩa là QLVNCH đã rơi vào đúng kế, đúng định của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam). Nắm thời cơ có QLVNCH rút chạy, phía Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã kịp thời và kiên quyết truy kích tiêu diệt QLVNCH, đưa QLVNCH đến thất bại chưa từng có.[

Quân lực VNCH

Tổn thất quân sự và dân sự

Đại tướng Cao Văn Viên nhận xét: “Cuộc triệt thoái khỏi cao nguyên là một thất bại chiến lược về phương diện quân sự. 75% lực lượng của Quân đoàn 2, gồm sư đoàn 23, biệt động quân, thiết kỵ, pháo binh, truyền tin và công binh bị hao tổn chỉ trong 10 ngày. Kế hoạch tái chiếm Ban Mê Thuột cũng bị thất bại vì Quân đoàn không còn quân. Cộng sản chiếm được Kon Tum và Pleiku không tốn một viên đạn”.[

Theo các nhà bình luận quân sự phương Tây, thất bại trong của cuộc rút lui của Quân đoàn II QLVNCH trên đường số 7 kèm theo những tổn thất rất nặng nề cả về quân sự và dân sự. Ít nhất 3/4 lực lượng của Quân đoàn II đã bị bắt sống hoặc đào ngũ. Cơ quan CIA tại Sài Gòn nhận xét rằng chỉ cần một sư đoàn rút về được đến ven biển với tổn thất tối thiểu cũng đã là một sự may mắn.[ Số tài sản quân sự gồm xe tăng M48 Patton, xe bọc thép M-113, đại bác M-107 175 mm, đại bác HM-3 155 mm, đại bác HM-2 105 mm bị phá hủy hoặc rơi vào tay Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam lên đến con số hàng nghìn.

Phía Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam cho biết họ chỉ sau tám ngày cuối chiến dịch, họ đã loại khỏi vòng chiến 28.514 sĩ quan và binh sĩ QLVNCH, trong số đó có 4.502 chết hoặc bị thương, 16.822 người bị bắt làm tù binh, có 779 sĩ quan từ chuẩn úy đến chuẩn tướng và có 7.190 người được thả. Họ đã thu giữ và phá 17.183 súng các loại, trong đó có 79 khẩu pháo từ 105 mm trở lên, gồm 48 khẩu pháo 105mm, 14 khẩu 155mm và 12 khẩu M107 175mm (mệnh danh Vua Chiến trường); phá hủy và thu giữ hơn 2.000 xe quân sự, trong đó có 207 xe tăng và xe bọc thép; bắn rơi 44 máy bay, thu và phá 110 chiếc khác của Không lực VNCH[. Về phía họ, chỉ tổn thất 56 người chết và hơn 100 người bị thương.

Trong cuộc di tản hỗn độn, các sĩ quan và binh sĩ QLVNCH đem theo cả gia đình họ và cùng với những nhân viên dân sự chen chúc nhau trên con đường ngập cỏ, bụi cây đã rơi vào tình thế cực kỳ náo loạn và thậm chí còn bị chính máy bay của họ bắn nhầm trong một cuộc hành trình đầy nước mắt. Thậm chí khi các cây cầu bị phá hủy, đoàn xe dồn ứ lại, các xe quân sự vẫn lao đại qua sông rồi chìm nghỉm, thậm chí cán qua các xe khác. Những binh sĩ đào ngũ của VNCH lợi dụng cơ hội đã cướp bóc dã man nhiều gia đình sĩ quan và cả dân thường hoặc công chức chính quyền. Số binh sĩ bị chết do xe cán lên tới vài nghìn. Trong số gần 400.000 người di tản xuống đồng bằng thì chỉ có non một phần tư đến nơi, số còn lại tan rã, thất lạc tứ tán. Cuộc thoái lui của binh lính và viên chức VNCH đã trở thành một cuộc tháo chạy tán loạn, vô tổ chức, vô kỷ luật, thể hiện sự yếu kém và hèn nhát của QLVNCH. Chính sự hoảng loạn này đã đẩy quá trình sụp đổ của chính quyền Sài Gòn tới gần hơn.

Theo tính toán của Hoa Kỳ, sự tổn thất vượt quá mọi sự đo lường. Trong số 60.000 quân khởi hành thì chỉ có 20.000 về đến đích và hầu như không còn sức chiến đấu. Trong số 7.000 biệt động quân chỉ còn 700 đến đích. Sau trận Buôn Ma Thuột và cuộc rút lui thảm họa trên đường số 7, Quân đoàn II không còn thực sự hiện hữu như là một lực lượng chiến đấu tương xứng với quy mô của nó nữa.[

Nguyên nhân thất bại của VNCH

Nguyên nhân thất bại của VNCH xuất phát trước hết từ việc mất hết bình tĩnh khi đánh giá tình hình của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Nếu như trước đây, ông đã quá tin vào cơ quan tình báo quân đội nhưng đến khi bị gài thế về quân sự quá chặt, không kịp trở tay gỡ ra thì lại quay ra mất tin tưởng hoàn toàn vào tình báo quân đội. Từ khi Buôn Ma Thuột thất thủ, thái độ của Nguyễn Văn Thiệu đã làm cho cơ quan này mất sự tự tin và bản thân ông ta cũng coi cơ quan tình báo quân đội có cũng như không cho đến tận phút chót của cuộc chiến. Việc mất lòng tin vào cơ quan tình báo quân đội và kể cả vào CIA đã dẫn đến những sai lầm chiến lược quân sự của Nguyễn Văn Thiệu và ông ta đã bỏ ngoài tai những lời bàn thảo hợp lý của các tướng lĩnh, kể cả đại tướng Cao Văn Viên để rồi tự mình định đoạt mọi chuyện. Khi thiếu tướng Phạm Văn Phú khăng khăng đòi tăng quân để bảo vệ Tây Nguyên thì ông Thiệu đã đặt ra cho tướng Phú hai lựa chọn: hoặc là thi hành lệnh, hoặc là bị thay thế và ngồi tù để người khác thi hành lệnh. Và đương nhiên, tướng Phú chọn giải pháp chấp hành.[

Nguyên nhân thứ hai dẫn đến việc thất thủ ở Tây Nguyên là sự quá tin tưởng của Nguyễn Văn Thiệu vào sự chi viện trực tiếp bằng quân sự của Hoa Kỳ. Trong khi cả Quân đoàn II của tướng Phú đang phải vật lộn sống chết trên đường số 7 và mặc dù biết rằng “nội một vài ngày tới, tình hình sẽ trầm trọng hết sức mau lẹ” nhưng ông vẫn hy vọng vào việc “đặt với Hoa Kỳ câu hỏi “yes or non” (có hay không) buộc họ phải dứt khoát có muốn giúp hay không”. Trong khi đó thì lời tuyên bố của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Jame Schlesinger sau khi được tin Phước Long thất thủ và lời an ủi của Thứ trưởng William Clement đã chứng tỏ phần nào việc Hoa Kỳ không muốn dính líu trở lại về quân sự tại Việt Nam.[

Nguyên nhân thứ ba làm cho việc thất thủ Tây Nguyên của QLVNCH là họ muốn một cuộc rút quân có tổ chức, có chỉ huy, có giữ bí mật nhưng chính sự yếu kém về tổ chức và tính linh hoạt khi xử lý các tình huống đã làm hại họ. Lực lượng đông, binh khí kỹ thuật nhiều nhưng lại kéo dài đội hình trên đường độc đạo nên khó tránh được ùn tắc. Đoàn quân này lại kéo theo cả hàng vạn thường dân, trong đó quá nửa là gia đình các sĩ quan, binh sĩ và công chức, rất khó tránh khỏi rối loạn khi gặp tình huống bất ngờ. Hy vọng duy nhất có thể trông cậy được là tính bất ngờ thì chỉ sau hai ngày cũng không còn. Khi bị đối phương chặn đánh quyết liệt thì sự tan rã không phải là điều khó hiểu. Báo cáo tường trình về cuộc rút quân của khỏi Tây Nguyên của Bộ tư lệnh Quân đoàn II trình tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ghi nhận: “Cuộc hành quân dự trù không có áp lực của đối phương; nhưng khi thực thi đã gặp áp lực nặng nề làm cho chỉ huy lúng túng không sao đối phó được”.[

Nguyên nhân cuối cùng dẫn đến thất bại ở Tây Nguyên năm 1975 của QLVNCH là yếu tố tinh thần. Cuộc chiến kéo dài dai dẳng nhiều năm làm cho tinh thần binh sĩ sa sút. Sự bi quan trong các sĩ quan chỉ huy còn tăng thêm khi ngoại trưởng Trần Văn Lắm từ Hoa Kỳ trở về thông báo khả năng Mỹ tăng thêm viện trợ gần như không còn và phái đoàn của Quốc hội Hoa Kỳ cũng không hứa hẹn gì trong cuộc đi thăm chính thức hồi tháng 2 năm 1975. Khi rút quân, phần lớn các sĩ quan và binh sĩ QLVNCH đem theo cả gia đình. Lúc lâm trận, không ít người đã bỏ đi tìm người nhà thay vì xông ra giao chiến; và lòng trung thành của họ với gia đình nhiều hơn là với cấp chỉ huy đã ảnh hưởng lớn đến tinh thần chiến đấu của họ.[

Từ thời chiến tranh Đông Dương 1945-1954, người Pháp và Việt Minh đều coi Tây Nguyên là mái nhà và là cái chìa khóa của Đông Dương. Mất các căn cứ cơ bản trụ cột phòng thủ cao nguyên mà trong tay không còn lực lượng dự bị cơ động nào khả dĩ nào để có thể xoay chuyển tình thế, QLVNCH ở vào tình thế rất nguy hiểm. Những lực lượng của họ tuy còn khá đông nhưng lại chiếm giữ một cách không chắc chắn dải đất hẹp ven biển miền Trung và có nguy cơ bị tấn công chia cắt bất cứ lúc nào. Quyết định bỏ Tây Nguyên và rút các lực lượng còn lại về cố thủ dải đồng bằng ven biển miền Trung của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trong cuộc họp ngày 14 tháng 3 tại căn cứ quân sự Cam Ranh với các ông Cao Văn ViênTrần Thiện Khiêm và Phạm Văn Phú mặc dù có một trong những nguyên nhân là tình trạng suy yếu lực lượng của Việt Nam Cộng hòa lúc đó nhưng đã trở thành một lỗi lầm chí tử. Kế hoạch này cùng với viện thực hiện rút quân thiếu tổ chức không những không cứu vãn được tình thế của Quân đoàn II mà còn đẩy họ đến chỗ bị tiêu diệt và tan rã, mở đầu cho sự sụp đổ không tránh khỏi của Việt Nam Cộng hoà.

Advertisements

kbchn, kbc hải ngoại, thienhasu, thiên hạ sự, NVHN, CCCĐ