Category Archives: Ôn Cố Tri Tân

Những chuyện “lich sử” hình thành Little Saigon

“Trời cao có mắt” nhưng xã hội có tai. Xem VOICE họp báo trâng tráo, trơ trẽn, gom bi không bẽn lẽn

https://thienhasu2018.com/2018/12/10/nguyen-thanh-tu-ket-lieu-bang-dang-voice-viet-tan-tung-buoc-mot/

https://thienhasu2018.com/2019/10/13/nph2019_560-voice-khong-hoi-cai-con-nguy-bien-xao-ngon/

Và ông Nam Lộc nói gì?

Tổ Chức Voice Thông Báo Tiến Trình Định Cư Đồng Bào Tỵ Nạn Việt Nam

22/07/201920:44:00(Xem: 2399)

Nam Lộc
 

Bangkok, Thái Lan, July 18, 2019Đúng một năm, sau cuộc họp tổng quát vào mùa Hè 2018 để công bố kế hoạch định cư một số đồng bào tỵ nạn Việt Nam hiện đang lánh nạn tại Thái Lan, Phi Luật Tân và Indonesia. Vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm, 18 tháng Bẩy, 2019 vừa qua, cũng tại địa điểm cũ, phòng họp chính của khách sạn Bangkok Chada, tổ chức VOICE đã trở lại để thông báo kết quả cùng cập nhật tin tức liên quan đến tiến trình định cư người Việt tỵ nạn tại Canada. Quang cảnh của buổi họp với cử tọa và thuyết trình đoàn Tương tự như kỳ trước, cuộc họp lần này được công khai mở rộng cho tất cả mọi người tham dự, đồng thời bất cứ ai đều có thể đặt các câu hỏi liên quan đến hoạt động của VOICE, đặc biệt là việc định cư người Việt tỵ nạn. Khoảng 50 đồng hương thuộc đủ mọi thành phần, đã đến tham dự buổi  họp. Ngoài ra còn có sự hiện điện của linh mục Peter Prayoon Namwong, cùng luật sư Kristian Benestad thuộc tổ chức CAP (Center for Asylum Protection tức Trung Tâm Bảo Vệ Người Tỵ Nạn), và các vị luật sư, thực tập viện tình nguyện. Có mặt trong chuyến viếng thăm đồng bào tỵ nạn tại Thái Lan, và tham dự buổi họp lần này còn có những vị ân nhân đã âm thầm ủng hộ cũng như đóng góp tài chánh để hỗ trợ các việc làm của VOICE từ trước đến nay. Họ đã đến Manila và Bangkok để đích thân tìm hiểu sự thật liên quan đến các chương trình mà VOICE đã gây quỹ để hoạt động.

blank

LS Trịnh Hội, Nam Lộc, LM Peter Namwong, LS Kristian Benestad Mở đâu cuộc họp, LS Trịnh Hội, giám đốc điều hành của tổ chức VOICE đã trình bầy cũng như phân phát tận tay cho quý vị cử tọa, các tài liệu bao gồm những dữ kiện đòi hỏi, ảnh hưởng trực tiếp đến các chương trình định cư người Việt tỵ nạn hiện nay tại Canada, cùng sự khác biệt và điều kiện nhận người tỵ nạn tại quốc gia nhân đạo này, đặc biệt là các tin tức cập nhật, tùy thuộc và liên quan đến hoàn cảnh của từng nhóm người tỵ nạn VN tại Thái Lan trong thời điểm của năm 2019. Một trong những chi tiết quan trọng cần lưu ý, là kể từ năm 2016, sau khi VOICE hoàn tất việc định cư 108 thuyền nhân, những người đã từng sống ở trại tỵ nạn Sikhew, Thái Lan vào các năm 1989, 90 và 91 do linh mục Peter Namwong giới thiệu được đến Canada, thì với chương trình định cư mới hiện nay, VOICE đã hoàn toàn mở rộng, ngoài các thuyền nhân năm xưa, nay còn bao gồm cả những tù nhân lương tâm, nạn nhân của sự đàn áp tôn giáo, các nhà hoạt động môi trường, đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ hóa VN, các đồng bào thiểu số Tây Nguyên, Khmer Krom, H’mong v..v…   Sau Trịnh Hội, tôi đã hân hạnh được mời chia sẻ và minh xác hầu tránh sự hiểu lầm gây ra bởi các tin đồn thất thiệt về lý do cùng mục đích của các cuộc gây quỹ giúp tổ chức VOICE hiện nay tại nhiều nơi trên thế giới. Hội đồng quản trị của VOICE đã ra thông cáo khẳng định rằng mục tiêu chính của các buổi gây quỹ mà VOICE đang phát động trong giai đoạn này hoàn toàn tập trung vào việc có đủ tài chánh theo các quy chế mà chính phủ Canada đòi hỏi để hoàn tất việc định cư 50 người tỵ nạn trong đợt đầu tiên mà thôi. Trách nhiệm này rất nặng nề và đầy thử thách, cho nên VOICE sẽ không đủ khả năng hay điều kiện để gây quỹ giúp đỡ hoặc cung cấp phương tiện sinh sống cho người tỵ nạn VN tại Thái Lan. Tuy nhiên VOICE hoan nghênh và cổ vũ bất cứ ai đứng ra thực hiện các việc làm đầy tình nhân ái này, để hỗ trợ cho cuộc sống gian truân của đồng bào tỵ nạn đang tạm trú tại đây. VOICE cũng tha thiết, mong mỏi cũng như kêu gọi các cá nhân hay cơ quan đoàn thể hoặc bất kỳ một tổ chức tư nhân hay cộng đồng tại các quốc gia tự do hãy đứng lên và ra tay vận động với chính quyền sở tại để xin cứu vớt và định cư người tỵ nạn VN. Đây không phải là việc làm hay trách nhiệm “dành riêng” cho VOICE, mà bất cứ tổ chức nào, hoặc bất cứ ai cũng có thể thực hiện được nếu thật lòng quan tâm đến những người tỵ nạn muộn màng và thiếu may mắn hơn chúng ta. 

blank

Ông Đỗ Kỳ Anh, VOICE Canada Sau phần trình bầy của chúng tôi thì đến lượt ông Đỗ Kỳ Anh, đại diện cho VOICE Canada, là tổ chức tranh đấu và vận động định cư người tỵ nạn tại đây loan báo các tin tức cập nhật liên quan đến tình trạng hồ sơ xin định cư của nhóm 50 người tỵ nạn đầu tiên. Vì không thể có mặt tại Thái Lan trong thời gian này cho nên ông Đỗ Kỳ Anh đã thu âm sẵn những chi tiết sau đây để thông báo và giải thích cho mọi người được rõ:

1. Chính phủ Canada đã và đang cứu xét hồ sơ xin tỵ nạn của nhóm đầu tiên gồm 50 người VN tại TL. Tuy nhiên hiện nay với những diễn biến và thay đổi chính sách về di dân của các quốc gia trên thế giới kể cả Canada, nên việc cứu xét đơn xin tỵ nạn tại quốc gia này có vẻ khắt khe và phức tạp hơn ngày trước rất nhiều. Tỷ lệ hồ sơ bị từ chối lên khá cao!

2. Mặc dù phải đối đầu với những khó khăn kể trên, nhưng tương đối đơn xin tỵ nạn của người VN tại TL được chấp nhận đông hơn so với các chủng tộc khác, con số đã lên đến trên 50%. Những hồ sơ còn lại, một phần thì sở di trú Canada chưa trả lời, còn một phần khác thì bị từ chối. Tuy nhiên ông Kỳ Anh đã trấn an mọi người rằng, VOICE Canada sẽ làm đủ mọi cách để thúc dục sở di trú Canada cứu xét các hồ sơ còn lại, cũng như tiếp xúc với SDT Canada hầu tìm hiểu và kháng cáo các hồ sơ bị từ chối. Ông cho biết là sẽ nhờ các luật sư chuyên mộn về di trú ở Canada tiếp tay để duyệt xét kỹ càng các hồ sơ trước khi tái nộp lên cho SDT Canada.3. Sau cùng ông Kỳ Anh tâm sự rằng, VOICE Canada rất thông cảm với những khó khăn và hiểm nguy mà đồng bào chúng ta đang phải đối phó trong cuộc sống hàng ngày. Ông xin mọi người hãy cố gắng, kiên nhẫn, vững tin vào sự cam kết và quyết tâm của các thành viên của tổ chức VOICE cũng như VOICE Canada trong tiến trình định cư đồng bào tỵ nạn VN tại TL hiện nay.  LS Kristian Benestad trình bầy, LS Trịnh Hội phiên dịch  Chương trình hội thảo được tiếp tục với phần trình bầy của luật sư Kristian Benestad, thay mặt cho tổ chức CAP, hiện đang điều hành một dự án được cơ quan BPSOS bảo trợ. Ông Benestad đã nói về hoạt động và nỗ lực của CAP trong việc giúp đỡ những người đang trốn tránh khỏi sự ngược đãi tại quốc gia của mình có thể xin được quy chế tỵ nạn do Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ cung cấp, hoặc lập thủ tục khiếu nại nếu đơn bị từ chối. Ông đặc biệt nhấn mạnh đến hai yếu tố ưu tiên hàng đầu mà Cao Ủy đang chú tâm và áp dụng để đưa người tỵ nạn được đi định cư một cách khẩn cấp. Trường hợp thứ nhất là lý do y tế, và thứ hai là sự an toàn đến tính mạng hay cuộc sống của những người ở trong hoàn cảnh này. Ông giải thích thêm và đưa ra một vài thí dụ điển hình: Về lý do y tế, nếu một người tỵ nạn đang tạm dung tại Thái Lan, nhưng mắc phải một chứng bệnh hiểm nghèo mà hệ thống y khoa tại đây không thể chữa trị được, thì Cao Ủy sẽ ưu tiên cho đương sự được đến các nước định cư có khả năng hay phương tiện trị liệu. Còn về vấn đề an ninh thì nếu một người tỵ nạn, có nguy cơ bị nhà cầm quyền của quốc gia mà họ phải chạy trốn, truy nã hay lùng bắt, thì Cao Ủy cũng sẽ ưu tiên cho đương sự cùng gia đình của họ đi định cư khẩn cấp tại một nước thứ Ba. Cha Namwong cùng một số đồng bào tỵ nạn và phái đoàn thiện nguyện từ HK đến thăm (hình chụp tại nhà thờ Wat Noi Catholic ở TP Khorat) Người sau cùng được VOICE mời chia sẻ và phát biểu, đó chính là linh mục Peter Prayoon Namwong, vị cứu tinh của đồng bào tỵ nạn VN tại Thái Lan từ hơn 4 thập niên qua. Mặc dù ngài đã về hưu nhưng vẫn tận tâm lo lắng cho người tỵ nạn, thậm chí vẫn còn che chở và chăm nuôi một số gia đình tỵ nạn không có phương tiện sinh sống. Linh mục Peter Namwong đã không quản ngại đường xá xa xôi, vượt hàng trăm cây số. Từ ngôi giáo đường nơi ngài đang cư ngụ ở thành phố Khorat, tỉnh Nakhon Ratchasima phải mất hơn 4 tiếng đồng hồ lái xe mới đến địa điểm họp ngày hôm nay. Tuy nhiên đứng trước nhu cầu cấp thiết cùng sự hoang mang, lo lắng của đồng bào, gây ra bởi các tin tức thiếu chính xác đang bị những người không tốt tung ra với dụng ý đánh phá uy tín của VOICE, nhất là họ đã lợi dụng tên tuổi của Cha để sử dụng vào các mục tiêu mờ ám, làm phương hại đến danh dự của ngài cùng tiến trình định cư người tỵ nạn VN tại TL. Để cho rõ ràng và chính xác, linh mục Namwong đã sử dụng tiếng Thái để nói chuyện và nhờ người dịch lại sang tiếng Việt. Một lần nữa, ngài lên tiếng  xác nhận lại danh sách 108 người tỵ nạn ở trại Sikiew được định cư tại Canada trong các năm 2014,15 và 16 là đều do Cha đích thân trao cho LS Trịnh Hội cũng như tổ chức VOICE, và tòa đại sứ Canada để nhờ giúp đỡ và phỏng vấn định cư, nếu ai nói khác đi thì đều không đúng với sự thật. Cha Namwong cũng yêu cầu những người phao tin thất thiệt hãy chấm dứt ngay việc làm thiếu đứng đắn của họ và nếu ai thực sự quan tâm về số phận của người tỵ nạn thì hãy tập trung vào việc giúp đỡ cho đồng bào sớm được đi định cư như những người tỵ nạn may mắn khác. 

blank

 Sôi nổi nhất vẫn là phần trả lời trực tiếp các câu hỏi của đồng bào tham dự. Thời gian hơn 1 giờ đồng hồ còn lại VOICE đã để dành cho phần hỏi đáp. Rất nhiều thắc mắc đã được nêu lên và được thuyết trình đoàn cùng cha Peter Namwong giải thích cũng như giải quyết một cách tận tình và đầy đủ.

blank

 Cuộc họp mặt để cập nhật tin tức và thông báo tiến trình định cư người Việt tỵ nạn tại Canada do VOICE tổ chức đã chấm dứt vào lúc 12 giờ trưa trong niềm hy vọng của mọi người tham dự. Hy vọng vào một tương lai sáng sủa hơn, một hoàn cảnh tốt đẹp hơn và có lẽ quan trọng hơn cả là một quê hương dân chủ hơn, một đất nước tự do hơn để mọi người trong chúng ta không ai phải ra đi và tất cả đều có cơ hội trở về!  Nam Lộc(tường trình từ Bangkok, Thái Lan)

Trần Đông Đức loan tin: Báo Sài Gòn Nhỏ sẽ dính nhiều vụ kiện về tội vu khống và mạ lỵ

THS2018 – Một bài viết cũ trên Việt Weekly 8/9/2012 có đá nhẹ Ngô Kỷ

°LÊ KIỆN TỤNG tổng hợp

Từ vụ kiện của báo Người Việt (Cali) với báo Sài Gòn Nhỏ
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012, Trần Đông Đức, chủ bút tuần báo Người Việt Đông Bắc (Philadelphia) bắn ra một “thư ngỏ” gởi cho bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo (chủ nhân hệ thống báo Sài Gòn Nhỏ) một lá “thư ngỏ” với ngôn ngữ rất hài hước nhưng tiết lộ nhiều chi tiết rất nóng bỏng. Lá thư này đồng thời cũng gởi cho nhiều người, trong đó có tòa soạn Việt Weekly, nội dung như sau (trích):
“Dear Ms. Hoàng Dược Thảo (aka Ms. Huỳnh Thuỵ Châu)!
Ối Dời ơi! Lại có chiện đáo tụng đình. Hèn chi ngày hôm qua mềnh đọc báo Sài Gòn Nhỏ Philadelphia số 802, đọc muốn đỏ tròng mắt mà không thấy bài nào nhắc tới báo Người Việt một chữ. Diễn đàn phiếm dị thì của bả lúc nào cũng liên tục bươi móc Người Việt thì nay chỉ còn nước trích bài của quan làm báo về Bố Già Kiên. Ngạc nhiên quá! Thì ra là bả đang bị kiện rùi đâm ra nín khe như kiểu Ngô Kỷ bị mềnh dí.
Cứ tưởng có tờ báo trong tay vu khống người ta là được bình yên à? Bà thấy tui cũng có tờ báo trong tay mà có bao giờ đăng tin vịt, đi vu khống mạ lị ai không. Tự khen là làm báo lâu năm mà đạo đức nghề nghiệp hạ giá khủng hoảng luôn.
Hình như tội Đào Nương vu khống tôi tính ra về pháp lý hơi nặng à nha. Nhất là cái thư nặc danh đã dùng bài của bả để đi phá, làm phiền thân chủ quảng cáo của Người Việt Đông Bắc. Mềnh đã ghi xuống hết các tình tiết. Chối đằng trời! Mềnh đang phân vân không biết là nên kiện ấn bản Philadelphia, hay là kiện bả, hay là tất cả các ấn bản đăng bài này trên toàn nước Mỹ.
Khi nào Đào Nương lên Philadelphia thì nhân tiện cũng ghé thăm chú Quang đang bị tai nạn xe hơi. Anh Nương bảo chú bị rách một đường thừ mỏ ác tới màng tang, chắc là nghĩ lại chuyện thế sự mang mang, chú cũng buồn lắm. Mềnh đâu có làm gì xấu mà chú xử bạc chứ! Thế là cái đầu hòa thượng của chú Quang từ nay phải mọc tóc lại để che sẹo rùi.
Đúng là kịch tình Bolsa đang chuyển chương hồi.”
Cách hay nhứt hiện nay là bà Đào Nương phải sang gặp ông Phan Huy Đạt rót trà xin lỗi đàng hoàng, chứ nín thin là không ai chịu chấp nhận đâu á!”
(Ngưng trích)
Tới vụ kiện của báo Người Việt Đông Bắc với báo Sài Gòn Nhỏ
Đi kèm theo lá thư này, có “phụ bản” luôn một bài viết của báo OC Weekly (xem trong số báo này). Tiếp theo lá thư, Trần Đông Đức hé lộ vài chi tiết cho thấy báo Người Việt Đông Bắc có thể cũng sẽ kiện báo Sài Gòn Nhỏ. Nội dung như sau (trích):
“Còn anh Ngô Kỷ thì chỉ có 4 chữ “đả thảo kinh xà”. Cái chữ Kỷ trong chữ Hán có hình như là con rắn chốc đầu. Chắc là quả kiện này làm ảnh tiệt vọng luôn chứ bỗng dưng vui cái gì được nữa.
Luôn tiện cho mềnh hỏi bà Hoàng Dược Thảo tiết lộ giùm cái tên “thân hữu” nào đưa hình mềnh chụp với Hồng Thuận rồi nói láo là chụp ở Việt Nam và cái email cắt đầu cắt đuôi xuyên tạc như bà vu khống.
Bà tiết lộ ngay thì mọi việc có thể thương lượng, không thì ra trước tòa bà cũng phải trả lời à. Khi có chuyện hữu quan pháp điển là nhà báo nào phải cung cấp nguồn đàng hoàng chứ không phải dựng đứng bằng hai chữ “thân hữu” là ông tòa chịu nghe đâu á.
Lại ắp có phin hay coi rùi.” (Ngưng trích)

Và vụ yêu cầu cải chính của ông Huỳnh Sỹ Nghị với báo Sài Gòn Nhỏ
Ngày thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012, Trần Đông Đức tiếp tục gởi ra công chúng một điện thư khác, tiết lộ một vụ kiện nữa sẽ đến với báo Sài Gòn Nhỏ. Dưới đây là nội dung vụ việc (trích):
“Hello toàn gia,
Cứ theo cái đà này thì hình như ông Huỳnh Sỹ Nghị cũng đâm đơn kiện thì phải. Tội Đào Nương vu khống Huỳnh Sỹ Nghị cũng rất nặng. Dù gì cũng đến thăm báo của người ta, chị chị em em mà lại trở quẻ xiên tạc bậy bạ. Kỳ này không chừng Hoàng Dược Nương phải lên Minnesota với một tư thế mới lạ.
Attached là nội dung thư xiên tạc ông Huỳnh Sỹ Nghị đăng trên tuần báo Sài Gòn Nhỏ khắp nơi vào ngày 10 tháng 8, 2012. Trong đó bả đá xiên qua gọi mềnh là Đức “Cống”. Đọc nghe buồn cười bỏ mẹ.
Dưới đây là bức thư ông Huỳnh Sĩ Nghị yêu cầu Đào Nương Cải chính vào này 17 tháng 8, 2012.
Ông Huỳnh Sĩ Nghị yêu cầu Đào Nương Hoàng Dược Thảo cải chính
Gởi bà Hoàng Dược Thảo, báo Sài Gòn Nhỏ, và những ấn bản Sài Gòn Nhỏ tuần báo đã đăng bài viết không đúng sự thật.

Đọc được hai bài viết có liên quan đến cá nhân tôi (Huỳnh Sĩ Nghị) đăng trên số báo Sài Gòn Nhỏ Minnesota 8-10-12 nên tôi buộc phải nêu ra những thông tin sai lầm của tờ Sài Gòn Nhỏ.
A. Cải chính về những thông tin cá nhân liên quan đến Huỳnh Sĩ Nghị đăng trên tuần báo Sài Gòn Nhỏ 8/10/12.
1. Tôi làm và sống bằng báo tiếng Anh từ 30 năm nay – tuần báo ASIAN AMERICAN PRESS.
(1982- bây giờ), không có liên hệ với tờ báo NGÀY NAY.
2. Tôi không nằm trong nhóm của GS. Steve Young và không dính nhiều đến lãnh vực Chính trị
mà đặt trọng tâm thuần tuý về báo chí và sinh hoạt cộng đồng mà thôi.
3. Tôi không hề lấy danh nghĩa người Hmong để xin ngân khoản. Ngân khoản chính là Bộ Thương Mại Hoa kỳ cấp cho việc dạy điện toán và báo chí cho người thiểu số qua sự hổ trợ của đại học Minnesota. Sự việc xảy ra khi tôi là chủ tịch hội đồng quản trị của tổ chức SEARCH. Tổ chức này cho đuổi một nhân viên gốc Hmong vì khả năng công việc. Anh này huy động một số thân nhân biểu tình đòi phục hồi job. Sau ba ngày tòa án St. Paul ra lệnh giải tán và cấm không được biểu tình tại ASIAN AMERICAN PRESS vì đây không phải là cơ sở của SEARCH.
4. Không hề có vụ bán nhà/cơ sở (Nơi mà bà Hoàng Dược Thảo đã có dịp ghé thăm) để trả lại tiền cho người Hmong.
5. Họp tác giữa nhật báo Ngươì Việt và tuần báo Người Việt Minnesota (NVMN) hoàn toàn độc lập. NVMN có Ban Biên Tập riêng tại địa phương và có những cây viết khắp nơi (không nằm trong Ban Biên tập của Nhật Báo Người Việt- CA).
6. Tôi trực tiếp làm việc với Chủ Bút đặc nhiệm của nhật báo khi quyết định chọn bài cho NVMN.
B. Bài viết đăng trên Sài gòn Nhỏ CA về việc tổ chức một năm phát hành NVMN và ngày Truyền Thông báo chí Việt Nam tại Minnesota.
1. Chương trình này được phác họa trước ngày tổ chức khoảng 3 tháng. Thẩm phán Phan Quang Tuệ cũng được mời khoảng hai tháng trước nên không dính dấp gì đến việc thư độc giả trên Nhật báo Người Việt.Do đó việc bà gán cho NVMN có hậu ý là không đúng sự thật.
2. Tôi không hề tuyên bố Sài Gòn nhỏ là” báo Lá cải”
3. Ngày Truyền Thông báo chí Việt Nam nhằm giới thiệu sáu cơ sở truyến thông tại Minnesota là rất chính danh. Tất cả cơ quan truyền thông được hội ý. Bốn cơ quan tham dự là VBM ( truyền hình), VNRadio ( truyền thanh), tuần báo NVMN và ASIAN AMERICAN PRESS. Cơ quan Sài gòn Nhỏ không đến dược vì bận (Sĩ Nguyễn cho biết)
Nói tóm lại tất cả những gì bà bà viết về tôi hoàn toàn không đúng sự thật. Bà hãy kiểm chứng sự thật và hãy lập tức cải chính những thông tin này.
Chúc bà luôn khỏe mạnh.
Huỳnh Sĩ Nghị
Chủ nhiêm/Chủ bút ASIAN AMERICAN PRESS (www.aapress.com)
Chủ nhiệm NVMN
651-224-6570 (o)
651-755-6864 (c)” (Ngưng trích)
Như vậy, trong năm nay, lại có thêm vài vụ kiện liên quan tới vấn đề chụp mũ, vu khống nhau là cộng sản xảy ra tại những vùng bị/được xem là “tập thể tị nạn cộng sản,” sẽ nổi đình nổi đám. Gay cấn và hồi hộp nhất, chắc chắn sẽ là vụ kiện giữa báo Người Việt và báo Sài Gòn Nhỏ. Cả hai “đại báo” này vừa lâu đời, vừa giàu có, đều vỗ ngực xưng danh “thành trì chống cộng” và “chống cộng bất biến” sẽ cùng nhau đối chất trước tòa án Hoa Kỳ. Phe luật sư kỳ này nặng thêm túi. Phe chống cộng (thật lẫn giả) sẽ mất đi tiềm lực chống cộng vì “trâu bò húc nhau, con nào cũng chết.” Chỉ có người dân lương hảo là sướng tê người vì chuyện hậu trường của cả hai tờ báo sẽ được khui ra đầy đủ cho bà con được thấy hết bên trong. Sau vụ này, báo chí tự do, đa chiều sẽ có vị thế đứng xứng đáng trong làng báo. Kiểu “chống cộng kiếm cơm” hay “chống cộng nuôi con” sẽ dần dần bị đào thải trong một xã hội văn minh, tôn trọng lẽ phải và sự thật. Chuyện kiện tụng của đôi bên chắc chắn phải là một tin đáng mừng trong sinh hoạt báo chí, chính trị ở hải ngoại.

Đàm Vĩnh Hưng từng bị chống 10 năm nay

Bolsa Thiên Hạ sự 19-11-2009

Cứ tưởng bở là ai cũng ngu

Tuần qua màn xiệc “Tập Thể” do bà bầu Thuấn đã “diễn” dở trên Việt Weekly trở thành chuyện diễu ăn khách hơn hề Hoài Linh. Nhiều bạn đọc gọi điện thoại với người viết “Thôi ông ơi tha cho bà ta đi, tôi nghiệp.” Tha thì tha nhưng ông bầu gánh Nguyễn Xuân Vinh có chịu “tha” (tha đây 2 nghĩa cũng có nghĩa vác lê lết như mèo tha chuột) không? Chính ông Vinh tuyển dụng bà ta vào Tập Thể với vai tuồng “Hội Gia Đình Quân Đội.”  Tôi đâu có tuyển nhân viên cho Tập Thể đâu mà “tha” với “kéo”? Ông Nguyễn Xuân Vinh rời Việt Nam từ 1962 chắc quên hết cơ cấu quân đội nên tưởng Gia Đình Quân Đội cũng thuộc về quân số của Bộ Quốc Phòng chăng?

Màn hài kịch diễu dở bà Thuấn chưa hết thì tuần qua độc giả trên trên Việt Weekly lại được thưởng thức tiết hài “luật sư” với diễn viên “xuất sắc” số một Lê Công Tâm trong bài bản “Nói Cần Có Sách, Mách cần Có Chứng”. Theo tờ “quảng cáo” (flyer) trang 33, Việt Weekly số 46 phát hành 12/11/2009 thì người viết thấy cả gần chục điểm cười bể bụng. Người viết chỉ phân tích vài điểm cần “Nói Lại Cho Rõ”.

Trước hết cái gọi là “Nói Cần Có Sách, Mách Cần Có Chứng” người viết nhắn với “luật sư” Lê Công Tâm nhắc nhở Nghị viên Andrew Đỗ về cái vụ người viết ra Hội Đồng Thành Phố Garden Grove yêu cầu ông chứng minh cái “Nói Cần Có Sách, Mách cần Có Chứng” đấy nhé. Người viết là cư dân Garden Grove yêu cầu ông Nghị giải quyết, ông không giải quyết. Ngược lại, ông Nghị với cánh tay dài thườn thượt lên tận San Jose đòi làm sáng tỏ vụ du sinh họ Hồ. Cái này mới là dzô diên. Một bà Giám Sát Viên quận Cam, một ông Nghị Viên Garden Grove chuyện nhà không lo đi lo chuyện hàng xóm. Người ta lập cơ cấu điạ phương để quý vị tập trung thời giờ giải quyết chuyện điạ phương. Khi không hưởn thì giờ, rỗi hơi đi lo chuyện điạ phương cách xa vài trăm dặm đường. Nếu làm dân cử tiểu bang thì còn có lý, đằng này chỉ là dân cử tại điạ phương nhỏ mà đòi leo sang hàng rào hàng xóm xen chuyện nội bộ thật dzô diên. Ông Nghị viên họ Đỗ vẫn còn nợ tôi một lời xin lỗi chưa trả. Đừng để tôi “lỡ may ra chó ngáp phải ruồi” đắc cử nghị viên ngồi chung với ông mà chưa xin lỗi thì kỳ cục lắm. Nghị Đỗ có cần tôi “hành quân” ra HĐ/TPGG lần nữa không?

Trở lài bài phỏng vấn “Nói Lại Cho Rõ” của Đoàn Trọng tạo điều kiện cho ông Lê Công Tâm cũng xêm xêm như  bài “Nói Lại Cho Rõ” của Việt Herald Daily News. Đọc bài phỏng vấn và phóng ảnh độc giả thấy ngay là ông Lê Công Tâm muốn “Nói Lại Cho Rõ” với dư luận ông là luật sư thật. Không phải là luật sự đóng mở ngoặc kép như cựu thẩm phán Nguyễn Cần nói. Trước hết tại sao người viết lại bảo bài phỏng vấn là “Nói Lại Cho Rõ”. Thật ra khi thấy tác giả bài phỏng vấn là Đoàn Trọng, người viết nghĩ ngay lại là chuyện tối thui thui rùi. Vì nếu Đoàn Trọng phỏng vấn Lê Công Tâm về chuyện lời tuyên bố đi vào lịch sử đấu tranh Bolsa của Ngô Kỷ trong vũ biểu tình nhật báo Người Việt và đã được Lưỡng Vân đả Cậu Cóc trên đài “Thánh Gióng” về 2 tấm hình Đỗ Ngọc Yến là hợp tình hợp lý hơn là tạo điều kiện cho ông Lê Công Tâm để: “Tôi là luật sư bởi vì ….” Người viết chưa thấy các luật sư Việt và Mỹ trong cộng đồng Việt Nam phải “thề thốt” tôi là luật sư vì … cái này hoặc cái kia. Thôi thì có gì viết nấy, đọc thấy sao viết vậy. Người ta cung cấp đạn “miễn phí” thì mình cứ tập tác xạ no star where. Cám ơn Đoàn Trọng và Lê Công Tâm cung cấp cho tôi đề tài viết tuần này. Nhưng đừng quên chuyện “2 tấm hình” cũng cần nói lại cho rõ.

Cái khôi hài nhất là 2 phóng ảnh bản Anh và Việt ngữ. Đọc xong bản Anh và Việt ngữ tôi không thấy chỗ nào nói ông Lê Công Tâm là luật sư. Kết luận: giấy chứng nhận đủ điều kiện để đi thi lấy bằng luật sư chưa phải là giấy phép hành nghề luật sư. Đọc báo OC Register hằng ngày vẫn thấy thỉnh thoảng có vài ông “coi trời bằng vung” về tội giả dạng luật sư. Người viết lập lại “đủ điều kiện để thi luật sư, dược sĩ hay bác sĩ; thi không đậu hay không thi cũng chưa có quyền hành nghề và được gọi là luật sư.”

Câu phụ đề Việt ngữ nguyên văn dưới phóng ảnh: “Hai tài liệu LS Lê Công Tâm muốn chứng minh cho nhà báo Lữ Giang thấy ông là luật sư thực thụ có bằng hành nghề rõ ràng” lại là chuyện không cần chứng minh. Trong phần phỏng vấn, ông Lê Công Tâm xác nhận ông Lữ Giang tức thẩm phán Nguyễn Cần tại Việt Nam trước năm 1975. Như vậy ông Nguyễn Cần biết rõ Lê Công Tâm là luật sư hay “luật sư”, vì tổng số luật sư cũng không có nhiều đến nỗi không nhớ nổi. Vì biết rõ “luật sư” nên ông Nguyễn Cần mới bảo ông Lê Công Tâm là luật sư đóng ngoặc kép.

Một bức hình khác ông Lê Công Tâm mặc áo “trạng sư” với lời chú” “Ảnh LS Lê Công Tâm chụp năm 1970, khi đang hành nghề luật sư cho văn phòng luật sư Nguyễn Ngọc San, Luật sư đoàn Sài Gòn.” Người viết nghĩ rằng câu viết đúng phải là “đang hành nghề luật sư tập sự” đúng hơn.

Màn hài kịch thứ hai mới thật buồn cười “pể pụng” khi ông Lê Công Tâm trả lời: “Trong hội ai cũng gọi tôi là luật sư, chỉ có anh Nguyễn Cần không hiểu vì cớ gì lại để hai chữ luật sư vào trong ngoặc kép buồn cười như vậy.” Buồn cười thiệt, buồn cười “pể pụng” làm ngộ muốn chít luôn. Vì các vị luật sư trong Hội ái hữu luật sư đoàn miền nam California có gọi ông Lê Công tâm là luật sư thì không có nghĩa ông Lê Công Tâm là luật sư không có ngoặc kép. Chỉ có State Bar mới có thẩm quyền xác định sau một kỳ thi sát hạch. Thứ hai họ gọi ông là luật sư vì họ biết ông ham danh thích “chức vụ không có thật” nên họ gọi cho ông vui lòng. “Lời nói không mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Chưa kể khi không có người “tình nguyện” làm công việc chạy giấy (TTK) cho tổ chức miễn phí mà lại thích được gọi là luật sư thì thôi ban phát miễn phí 2 chữ “luật sư” cho đương sự hài lòng để làm việc “tốt” cũng no star where. Một cái bằng làm nails thi cũng còn khó khăn, trầy da tróc vẩy đừng nói chi đến luật sư. Chưa có bằng hàn h nghề chưa phải là luật sư. Period. 

Nói chuyện có bằng cấp người viết nhớ chuyện trước năm 1975 có người bạn gặp lại trong quân đội mang cấp bậc Trung sĩ. Hỏi ra tại sao không đi sĩ quan mà lại đi Trung sĩ. Anh ta trả lời thi tú tài 4 lần rớt cả 4 thì lấy bằng đâu mà đi Thủ Đức. Như vậy có thư xác nhận đủ diều kiện đi thi lấy bằng từ năm 1982 mà không thi lấy bằng lẽ dĩ nhiên vẫn là trung sĩ “luật sư” chưa thể là luật sư và được gọi là sĩ quan luật sư, trừ Hội ái hữu luật sư đoàn nam California. Nếu hỏi một trong 2 người Nguyễn Cần và Lê Công Tâm phải có một người nói láo. Người viết dù không có cảm tình với ông Nguyễn Cần, nhưng vẫn tin ông Nguyễn Cần nói đúng 2 chữ “luật sư” trong ngoặc kép.

Dzăng Bút Việt Nam Hải Ngoại

Câu chuyện “Dzăng Bút” Việt Nam Hải Ngoại là chuyện dài nhân dân tự vận kéo dài nhiều năm. Tưởng yên mà vẫn lại chưa yên, cuối năm 2009 sóng gió ba đào lại nổi lên. Vì những đống rác to lớn không người xúc đổ nên nhiều người văn bút “bẻ bút” dùng keyboard không thèm xin làm hội viên Văn Bút nữa. Người viết định không viết vì chuyện xảy ra tại điạ đầu giới tuyến miền Đông, nhưng vì có liên quan đến Bolsa bởi một bài viết của văn hữu Trần Thy Vân, chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Tây Nam Hoa Hoa Kỳ.

Câu chuyện xảy ra từ nguyên nhân đài truyền hình Việt Nam Hải Ngoại (VNHN) của ông Ngô Ngọc Hùng em bà Ngô Thị Hiền. Khi ông Nguyễn Đăng Tuấn, chủ tịch VBVNHN lên tiếng “cổ võ” cho tiệc kỷ niệm 12 năm thành lập đài VNHN thì câu chuyện bùng lên. Vì hiện nay các cộng sự viên của VNHN như các ông Hồng Phúc Lê Hồng Long chủ báo Ngày Nay (Wichita, KS), Đoàn Trọng Hiếu và Huy Tâm (Buồn Vui Đời Lính), mục sư Huỳnh Quốc Bình (Seattle)…v…v… đã không còn cộng tác và tố cáo Ban Giám Đốc gồm có Ngô Ngọc Hùng, Dương Văn Hiệp & Lưu Ngọc Lệ (2 vợ chồng) đã có những âm mưu mở văn phòng đại diện tại VN, tiếp xúc với đại diện csVN tại Ba Lan và tiếp đãi tại tư gia của Hiệp-Lệ tiệc sinh nhật là Nguyễn Tuệ Sỹ (Đệm Tam Tham Tán, Tòa Đại Sứ VC tại Hoa Thịnh Đốn.) Câu chuyện khá dài và nhiều chi tiết không nằm trong chủ đề bài viết hôm nay. Độc giả có thể theo dõi toàn bộ các bài viết, thư từ, audio và video tại điạ chỉ website:

http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=497 .

Nguyễn Đăng Tuấn là người trong Văn Bút khá lâu. Nhưng bất ngờ “được” ông Trần Thy Vân gửi e-mail dán nhãn hiệu cao đơn hoàn tán “Chó Nhảy Bàn Độc” trong tuần qua. Người viết không bênh Văn Bút Trần Thy Vân vì anh là Biệt Động Quân mà là vì anh dán nhãn hiệu đúng y boong. Ông NĐT đắc cử chủ tịch văn bút này nhờ cái “lòng” thối chí của các hội viên Văn Bút chân chính không ai muốn ra ứng cử chức chủ tịch sau khi nhà văn Sơn Tùng mãn nhiệm kỳ. Có 2 vấn đề làm nhiều người thắc mắc: 1. Ông Sơn Tùng thay đổi điều lệ cho bầu bằng thơ (e-mail ?) để giảm bớt gánh nặng tổ chức Đại Hội cho ban tổ chức và tiền bạc hội viên vbề tham dự? (Người viết nghĩ mấy năm mới bầu có lẽ anh em văn bút cũng mong có dịp gặp mặt hàn huyên.) 2. Nguyễn Đăng Tuấn ra ứng cử với một đối thủ là một tân hội viên (dược sĩ mới viết một cuốn sách duy nhất) đa số nhiều người chưa biết mặt và cũng chưa biết sách. Do đó kết quả một người hoạt động lâu năm trong Văn Bút, “xông xáo” như Nguyễn Đăng Tuấn nắm chắc phần thắng trong tay.

Chuyện làm chủ tịch hay không chẳng có gì cần phải “Nói Lại Cho Rõ” nhưng ông nhà văn chủ tịch này làm 2 hành động rất là lố lăng gây ra tranh cãi khiến VB Trần Thy Vân phải dán nhãn cao đơn hoàn tán cho NĐT. Trước hết hiện nay đa số dư luận đang tẩy chay đài truyền hình VNHN vì lý do trên thì ông VB NĐT ra thông báo mời anh em văn bút đến tham dự tiệc kỷ niệm 12 năm thành lập đài VNHN và khuyến khích (dụ khị) các văn hữu tự do mang tác phẩm đến bày hàng “On Sale.” VB NĐT sợ không có người đến “ủng hộ” VNHN đang trên đà có triển vọng sa xuống điạ ngục vì tiền chi phí của đài do cộng đồng người đóng góp bị cắt giảm. Khi người Việt tắt truyền hình không xem thì chính quyền csVN có thèm tiếp hơi “bơm ông Washington” nữa không? Không lẽ BGĐ ngồi nhà do-it-yourself chương trình của mình? VB Nguyễn Đăng Tuấn đăng là một cộng tác viên với VNHN, và có một chương trình “ham nói”. Thay vì đi xuôi theo các đồng nghiệp “bất hợp tác” thì lại đi ngược về phía ông Nguyễn Tường Thược, chủ tịch cộng đồng New Jersey (Người viết sẽ có bài viết về nhóm các ông “Tổng Thống” miền Đông Bắc đang yểm trợ VNHN,) để làm nghề rao hàng bán thuốc dán made in VNHN.

Ông Tuấn nghĩ rằng “tâm lý” các nhà văn ai cũng muốn tác phẩm của mình được phổ biến. Chất đống trong garage cũng hoá mọt, “on sale” được đồng nào hay đồng nấy. Không đủ tiền cho phu nhân đi St. John thì đi Nortrom cũng được mà lại còn được người đời biết đến khả năng văn chương. Tại Việt Nam trước 1975 được trở thành hội viên văn bút là một hãnh diện vì tất cả đều xứng đáng về cả phẩm (nội dung) đến lượng (tác phẩm.) Tại hải ngoại vì VC trong nước không được là thành viên văn bút quốc tế nên Văn Bút VNCH lưu vong được VB Quốc Tế công nhận. Nhưng hội viên ngày càng mai một theo thời gian, những cây viết cổ thụ nổi danh hầu như không “Tạ Từ trong đêm” thì cũng “Tạ Từ trong ngày”, nhân tài hải ngoại phút chốc rơi rụng hàng loạt như lá cây phong Gia Nã Đại vào mùa thu. Cần tuyển gấp điều kiện dễ dàng: 1. Viết một cuốn “văn bút” tự truyện cũng được, không bán được cũng no star where; 2. Bầu cho tao trong đại hội kế tiếp. Thế là trở thành hội viên văn bút.  “Từ đó em buồn” Văn Bút có thêm chữ “dê” (G) đằng sau chữ “VĂN”. Văn mà không DÊ thì chưa phải là văn bút. Thật là điều giản dị: “Nếu có điều gì giản dị thì “eo ôi” đó là Văn Bút chúng ta” (Nhạc phẩm Điều Giản Dị.)   

Lẽ dĩ nhiên trong cái văn bút “Thượng Vàng Hạ Cám và Vàng Thau Lẫn Lộn” vẫn còn có vàng cho nên một trận chiến “văng bút” đã xảy ra giữa các nhà văn Văn Bút “Vàng” và “Thau.” Tất cả những vũ khí “đạn bắn bằng miệng” được xử dụng tối đa, có gì xài nấy. Cho tới tuần qua một e-mail gửi cho một vi hữu cựu Trung Tá Matthew Trần, ông chủ tịch VB/NĐT đã xổ nho “ĐM mày Matthew Trần”. Hình như các nhà văn không “tăm tiếng” thích được có “tiếng tăm” thường xính dùng “văn chương du đảng” để trở thành “đại văn hào”. Bolsa đã có ông đại văn hào “Bolsa có gì lạ không em?” Nay VBVNHN lại có thêm ông chủ tịch “ĐM có gì lạ không em?” chắc là văn hóa Việt Nam đang đà trên đường phát triển văn chương Chợ cá Trần Quốc Toản, văn hóa chợ Cầu Ông Lãnh và văn bút bến xe đò An Đông. Các vị cựu chủ tịch Văn Bút như bà Minh Đức Hoài Trinh, Viên Linh, Sơn Tùng …v…v… quý vị không lẽ ngồi yên chấp nhận “văn  bút ngày nay tệ thế ư?”    

Nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng làm cộng đồng chia rẽ?

Ca sĩ Top Hit của Việt Nam, người nổi tiếng vì lời phát biểu hơn là tài nghệ gào thét là Đàm Vĩnh Hưng lại xuất hiện. Lần này không phải anh được khán giả ái mộ mà là cộng đồng “dàn chào” biểu tình chống đối. Anh này từng chê ca sĩ hải ngoại tài nghệ “xuống cấp,”  bạn nhạc không có “chất lượng cao”. Có một dạo các nghệ sĩ hải ngoại lên án và tẩy chay không thèm hát chung. Anh giận chê “kiều bào” hải ngoại chưa có trình độ thưởng thức và không thèm ra hải ngoại hát nữa. Chờ thời gian nguôi ngoai là “liều thuốc bổ” để sự xúc động lắng diụ, anh chàng “nhổ” (không thèm đem tài nghệ trình diễn cho dân hải ngoại) và “liếm” lại qua những buổi trình diễn khởi đầu từ Dallas, Texas trong tuần lễ Tạ Ơn sau đó là Nam California và Seattle và vài nơi khác.

Tại Dallas chủ tịch cộng đồng Thái Hóa Tố cũng là giám đốc một chương trình phát thanh và một tờ báo điạ phương cùng ký tên ông Nguyễn Xuân Hùng, chủ tịch Chủ Tịch/CĐNVQG Hạt Tarran, phối hợp với các tổ chức Cựu Quân Nhân của các quân binh chủng VNCH tại Dallas tổ chức biểu tình; Ngày Giờ và Địa Điểm : Lúc 6:00 giờ chiều, ngày 28-11-2009, tại Special Events Center, địa chỉ 4999 Naaman Forest Blvd. Garland, TX 75040-2734. Ban tổ chức cung cấp thực phẩm, nước giải khát và phương tiện chuyên chở. Cuộc biểu tình nhắm chống lại sự trình diễn của Đàm Vĩnh Hưng và một số ca sĩ trong nước.

Chuyện chống Đàm Vĩnh Hưng của cộng đồng Dallas là chuyện không ngạc nhiên. Điều ngạc nhiên là trong khi Seattle cũng đang chuẩn bị thành lập Ban Tổ Chức chống Đại Nhạc Hội có sự xuất hiện của Đàm Vĩnh Hưng thì tại Nam California một đài phát thanh mệnh danh là thành trì chống cộng từ trước đến nay là đài Sài Gòn nho nhỏ xinh xinh lại có một quảng cáo nghe không lọt lỗ tai. Thông báo không những quảng cáo cho ĐNH Đàm Vĩnh Hưng lại còn “yểm trợ” thêm bằng cách “Tình Cho Không Biếu Không” nào là free tuần báo Sóng Việt (Việt Tide), bớt lê phí Tinh Thần Việt (Hồn Việt TV.) Không lẽ tờ Việt Tide và Hồn Việt TV bị ế độ đến nỗi phải nương tựa vào ca sĩ VC trong nước để sống?  Một quảng cáo sống thêm được bao nhiêu giờ? Từ ngày giáo sư Lê Tinh Thông sugar you, you go – sugar me, me go thì lập trường của cái Sàigon nhỏ có vẻ sao sao ấy. Bà Đỗ Thị Thuấn tức Bút Vàng là dì của bà Tổng Giám Đốc tức con gái nhà văn Nhật Tiến điều tra giùm xem có “Việt gian” NPH cộng tác không? Tờ Việt Tide ấn bản Houston còn đăng nguyên trang quảng cáo bìa sau một doanh gia điạ ốc từng đó tiếp đón Nguyễn Tấn Dũng tại Houston. Các ca nhạc sĩ Nam Cali cũng vậy không lẽ hết tự ái và không thèm chống đối để được hi vọng hát ké với ĐVH kiếm chút cháo thừa canh cặn?

Blosa quả là nhiều chuyện thiên hạ sự và không chuyện nào giống chuyện nào, nhưng tất cả hình như đều là chuyện sao y bản chánh từ một “nhà sản xuất”.                    

Môi Việt Herald hở, răng VNCR phải lạnh

Bolsa Thiên Hạ Sự 15/7/2010

Cách nay hơn 2 tuần ngồi quán Zen dưới hàng hiên Câu Lạc Bộ “báo đường”, tức là làm báo ngồi ngoài đường bàn chuyện Tam Quốc Chí làng báo, không phải là Sugar Newspaper, người viết đã tiết lộ tin về “khủng hoảng tài chánh” của công ty VMG. Lúc đó có lẽ không ai tin vì “Trong đôi mắt em anh làm vất vả” của các nhà báo ai cũng có vẻ “làm sao biết được tình yêu, tình yêu vỗ cánh, vỗ cánh bay đi, father ai mà tin” nhìn về phía người viết đăm đăm, không phải là cái nhìn nửa tin nửa ngờ, mà là cái nhìn ngầm hỏi “Are you OK, man?”.

Người viết OK hay không thì nay đã có câu trả lời, nhưng chắc chắn chuyện nội bộ của Việt Herald và VNCR không OK rồi. Không tin người viết, giờ ai cũng cũng phải tin câu chuyện “hàng hiên quán Zen” là bản tin “xịn” thứ thiệt, nói tầm bậy trúng tùm lum. Danh hiệu thám tử của Việt Weekly đặt cho người viết vậy mà linh đáo để! Ngày 1 tháng 7 năm 2010, nhà báo Vũ Ánh, đã lặng lẽ đi vào “chỗ đứng” về hưu qua bức thư tình ngắn ngủi “Anh ra đi mùa Thu, mùa Thu không trở lại.” Trước đó, vài ngày người viết được biết đã có một cuộc “chỉnh lý” của các nhà truyền thông trẻ trong cộng đồng Việt Herald. Hai tháng không lương, lấy gì nuôi bao tử? Khi mà “bao tử” nổi giận thì “nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc” (Chuyện Trung Hoa Nụ Cười Bao Tự, cười lần thứ nhất mất thành, cười lần sau mất nước. Cười Việt Herald là cười foreclosure, không tiền trả biu) Nhà báo Đỗ Dzũng người được “bảo đảm” trả lương 2 năm cho dù Việt Herald có mệnh hệ gì. Nhưng khổ nỗi Đỗ Dzũng lại có “phần hùn” tức là cổ đông (chủ nhân) thì làm sao khiếu nại cái gọi là  “bảo đảm” lương lậu này? “2 tháng làm việc không lương, sức chiụ đựng của chúng tôi có giới hạn” đó là lời than phiền của nhà báo trẻ Đỗ Dzũng. Người viết hoàn toàn đồng ý với Đỗ Dzũng, tình yêu cũng không thể ngồi uống nước lạnh để “bốn mắt nhìn nhau trào máu họng” hà huống chi công ăn việc làm “no money, no honey” cũng là chuyện thường tình trên cõi đời vật chất xa hoa đầy quyến rũ này.

Chuyện cần đến đã đến, Chủ Nhật 4/7/2010 ngày lễ Độc Lâp Hoa Kỳ, trong khi dân chúng cờ Hoa ăn mừng 234 năm Lễ Độc Lập thì tại tòa soạn nhật báo Việt Herald cũng cắt bánh ăn mừng thôi nôi 1 tuổi. Với hình ảnh bà Bùi Bích Hà đứng giữa (những cái gì “chính” thường phải ở giữa. Period.) Sau buổi tiệc thì những tràng pháo bông đã nổ tung toà soạn bằng một cơn điạ chấn qua lời tuyên bố “từ chức” của “đại ký giả” trẻ Đỗ Dzũng. Nhưng sự từ chức của Đỗ Dzũng không im lặng bình thản như sự di chuyển “chỗ đứng” của người ký giả già Vũ Ánh. Được biết là một ký giả trẻ, nóng tính, lanh chanh (họp báo Diễn Đàn Công Luận) nên sự ra đi của Đỗ Dzũng cũng sẽ không bình thường. Một trận cãi nhau kịch liệt tại toà báo mà ông Lê Công Tâm, trong một buổi chiều tình cờ gặp nhau tại Office Depot, Garden Grove (8/7/2010) đã xác nhận với người viết: “Ông Bí (Đỗ Việt Anh) thì chủ quan và độc tài, ông Đỗ Dzũng thì nóng nảy, bộp chộp. Sự va chạm lẽ dĩ nhiên không tránh khỏi. Một trong 2 ông sẽ phải ra đi mà thôi.” Ông Lê Công Tâm còn xác quyết: “Tài chánh không phải là sự kiện quan tâm, management (Ban Quản Trị) mới chính là nguyên ủy của vấn đề.”

Đó là nguyên văn ông Lê Công Tâm nói với người viết, ông Tâm nói vậy biết vậy. Nhưng sự thật đúng như lời nói của ông Tâm, thật hay không chỉ có ông biết. Người viết chỉ biết nhìn sự kiện từ bên ngoài, vận dụng suy nghĩ “đoán bạch tuộc” mà thôi. Việc trước mắt ngày đầu tháng 7 “cây cổ thụ” Vũ Ánh đã từ nhiệm với lý do “permanent retirement” (về hưu vĩnh viễn,) 4 ngày sau “chủ bút” Đỗ Dzũng” cũng “vẫy tay vẫy tay chào nhau.” Thế lày nà thế lào. Tại sao tin Vũ Ánh về hưu không loan báo? Chuyện về hưu có gì xấu cần che đậy? Thói đời cái gì càng che càng làm cho người ta thắc mắc. Chuyện gì, chuyện gì? Hết Vũ Ánh đến Đỗ Dzũng, tất cả không công khai loan báo. À thì ra có “vấn đề”. Nếu bình thường sao lại phải dấu? À thì ra vấn đề không đơn giản, nên cần dấu? Thế rồi chuyện xảy ra lại lên đài cấm không cho thiên hạ thắc mắc. Thế mới dzô dziên.

Chuyện dễ hiểu thôi, người viết số trước bận viết bài về “chỗ đứng, chỗ nằm” của ông Lê Khắc Lý, trước đó chuyện “bò vào, bò ra đài VBS” của Dương Đại Hải, thêm một tuần ngao du sơn thuỷ Houston ngày Quân Lực nên không kịp “súng ống” viết bài bàn về Việt Herald, dù đã nói chuyện tại “báo đường”. Tuần này ông TTK Việt Weekly la làng “tới rồi, tới rồi” ầm ĩ, nên người viết đành phải “suốt đêm tâm sự bên tách cà phê đen” nhớ lại biến cố 1 năm Herald để viết. “Tới rồi, tới rồi”, đúng vậy, điều gì tiên đoán về Việt Herald người viết đề cập đến Việt Weekly trong năm qua mọi việc xảy ra đúng như Không Minh Gia Cát Lượng bấm độn trúng phoóc. Ông Trần Văn Chi: “Không biết anh Hùng lấy tin từ ai, từ đâu, nhưng mỗi tháng lỗ 30 ngàn mỹ kim là con số rất chính xác. 50 ngàn tiền chi, 20 ngàn thu về từ quảng cáo, vị chi là 30 ngàn.”  Câu nói này ông Chi chỉ tâm sự với người viết cách đây khoảng 2 tuần, nhân dịp “hộ tống” phu nhân lên đài VHN-TV talks show của Lệ Hằng trước ngày 25/6/2010.       

Ông Chi nhìn thấy khó khăn của Việt Herald thì đương mọi người trong Ban Quản Trị cũng thấy. Không thấy sao nhà báo Đỗ Dzũng la làng, trời ơi 2 tháng không lương lấy gì mà sống? Nhà báo Tú Gàn bị “cắt” không biết có phải đây là một “kế hoạch” mượn tay ông Ngô Kỷ “biểu tình” để có lý do chặt bớt thế lực và để ông Chi “ngậm miệng ăn tiền?” Chuyện “biểu tình” lần này có được trả lương hay không thì người viết không biết, vì lần này Ngô Kỷ “biểu tình” do-it-himself cho chắc ăn. One man show không ai biết được khỏi thắc mắc. Vụ biểu tình đạt được nhất cử lưỡng (tam, tứ) tiện: 1-Đuổi cổ Tú Gàn, 2-Xoá sổ chức vụ Trần Văn Chi, 3-Treo cờ VNCH trên xe Ngô Kỷ để đậu trước cửa toà soạn mà vẫn không mất lòng “chủ nhân”, 4-Được tiếng trung thành với lực lượng cách mạng 1-11-1963 (Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu).

Cổ phần cuả ông Trần Văn Chi và ông Đỗ Việt Anh nghe nói ngang ngửa, nhưng tại sao thế lực của ông Đỗ Việt Anh “to” hơn ông Trần Văn Chi? Chuyện này viết ra rất dài dòng văn tự, viết toạc móng heo nhiều khi ông Vũ Ánh không thèm về hưu mà “về quê” luôn cho tiện sổ sách thì cũng mệt. Ngày 15/7/2010 Ban Quản Trị Việt Herald sẽ làm tiệc đưa chân (go away lunch) nhà báo Đỗ Dzũng với quan điểm giữ người ở, không ai giữ người đi. You muốn sugar go thì you “gâu” sugar you. Toà soạn Việt Herald cũng không thích buôn đường (sợ blood sugar) chứng tỏ chuyện ông Lê Công Tâm muốn dàn xếp cho Đỗ Dzũng ở lại coi như đã “chấm xuống hàng” thôi chia ly từ đây.

Chuyện buồn cười là trong mục Sổ Tay ông Vũ  Ánh từng viết “Trong ngày vui của tòa soạn nhân lễ khai trương, trộm phép tâm sự một vài điều, có thể là vớ vẩn, nhưng nghĩ sao nói vậy. Tuổi 70 cũng chẳng còn bao nhiêu năm để làm việc. Ấy vậy mà tới giờ vẫn phải biết lắng nghe thì mới tồn tại được. Làm nên một sự nghiệp là điều đã khó, giữ được sự nghiệp còn khó hơn nhiều.” Vớ vẩn vẩn thật, ông Vũ Ánh viết sao đúng vào hoàn cảnh của ông 1 năm sau. Cái sự nghiệp mới của ông tại Việt Herald sao mà mau tàn như lá rụng mùa Thu, cái sự nghiệp đứng sau lưng Đỗ Dzũng sao mà khó giữ đến thế. “Phải biết lắng nghe mới tồn tại được” vậy cái chuyện ông không tồn tại chỉ vì ông không biết lắng nghe? Lắng nghe ai, lắng nghe cái gì? Lắng nghe ở đâu? Hi vọng ông Vũ Ánh cũng cho bà con biết “chúc chúc” cho dzui cửa dzui nhà được không? Với người viết thì câu trả lời chẳng qua tiền ơi là tiền. Vũ Ánh trong các bài viết sổ tay thường ký tên Vũ Ánh/Việt Herald, nhưng bài viết ngày 10/7/2010 thì không còn ngoài 2 chữ tắt cuối bài (V.A.). Cũng dễ hiểu một đàng thì “cổ động” (hi sinh không lãnh lương,) một đàng “mì ăn liền” viết bài nào lãnh tiền nhuận bút bài đó. Cái này có lẽ chắc ăn hơn là cái chức vụ có tiếng mà không có miếng (ăn)?

Nhớ ngày xưa thân ái, ông Vũ Ánh, Đỗ Dzũng, Vũ Đình Trọng và Đỗ Trọng “jumped out the boat” (nhảy ra con thuyền sắp chìm,) nhà báo “kinh nguyệt” (sorry kinh nghiệm) Vũ Ánh viết bài “Vì cớ làm âu sầu mà không chịu nói” để giải thích chuyện từ giã con” tim” Người Việt để sang ngang con “tim” Việt Herald. Ôi cái thời vàng son của thuở ban đầu sao nỡ vội đi qua. Những huy hoàng đã được che đậy bằng những hào quang lộng lẫy nhưng phù phiếm như lâu đài xây trên cát biển. Ngày nay, không ai trách ông Đỗ Dzũng đi tìm “kinh tế”, nhưng người ta ngạc nhiên ở chỗ “nghe nói” Đỗ Dzũng trở lại con “tim” Người Việt. Sự kiện Đỗ Dzũng trở lại Người Việt thì chẳng có gì chê trách, vì những Mr. Bill không ai mời nhưng lại cứ lẽo đẽo theo “gió heo may” bay đến nhà hàng tháng. Cháu nhỏ có bông sữa WIC và Cash Assistance và văn phòng phục vụ quận Cam (GSV Janet Nguyễn) giúp điền đơn. Nhưng mà bill thì hơi khó à, không có ai giúp đâu trừ ông thần Washington. Người ta nếu thắc mắc thì  thắc mắc là bài viết của ông Vũ Ánh, nhảy từ cái thuyền sắp chìm (nGƯỜI vIỆT) qua cái thuyền thứ nhì (Việt Herald,) nay cái thuyền thứ nhì cũng sắp chìm thì Đỗ Dzũng lại nhảy trở lại cái thuyền mà ông Vũ Ánh đã chê trước đây. Chỉ có Vũ Quí Hạo Nhiên là thích thú vuốt cằm (không cầm) tự khen mình là khôn ngoan. Dại gì mà nhảy.

Chuyện bắt buồn cười là nếu Đỗ Dzũng trở về Ngưới Việt thì sẽ làm Vũ Ánh mất mặt vì bài báo xưa (break away) biện minh cho chuyện VQHN viết “Anh biết em đi chẳng trở về”. Thế mà nay em lại về thật. Đỗ Dzũng có thể cãi chầy cãi cố tôi đi mua “xi” về trám lại vết lủng của con thuyền Người Việt. Nếu báo Người Việt chơi khăm mướn lại Đỗ Dzũng để làm mất mặt Việt Herald (tạm thời trong lúc này,) sau đó cho nghỉ việc mới là chuyện vui? “Vẫn biết trên cõi đời, tình yêu (báo chí) là con nước trôi, trôi mênh mang ….”  Khó ai đoán được chuyện tương lai trên con đường tự do báo chí (Freedom Press – Moran) khi từ ngày có em (Việt Herald) về. Cũng có thể Đỗ Dzũng sẽ trở lại nhiệm sở cũ là làm việc cho văn phòng GSV đơn vị 1 quận Cam, nơi mà Đỗ Dzũng đã làm 2 tháng và chê (vì không thích thắt “ca-vạt và mặc áo vét-tông.) Đỗ Dzũng thuộc tuýp người lăn xả, xông pha trận mạc, nên quần tây, áo Polo có vẻ thích hợp với kiểu người và dáng người anh ta hơn là đóng bộ ngồi trong phòng máy điều hoà không khí. Mặc quần áo vét-tông mà đòi gọi cảnh sát thì quả thật chẳng giống ai. Nhưng “Em ơi nếu mộng (Người Việt) không thành thì sao?” Vì kinh tế gia đình Đỗ Dzũng đành phải quay về GSV để lãnh “hot dog” thôi. (Từ ngày 30/4 đến World Cup, người viết tìm ra được chân lý, GSV Janet Nguyễn có vẻ thích Hot Dog và có lẽ có sẵn hang trong kho. May mà World Cup chấm dứt 1 tháng, nếu kéo dài thì hơn 1 tháng có lẽ bà con mê đá banh còn được ăn hot dog dài dài. “Dù sao đi nữa, dù sao đi nữa tôi cũng chê em”, chắc chỉ có GSV Janet Nguyễn mừng vì ít ra từ nay sẽ không phải “mau mắn” nhận lời phỏng vấn của anh Đỗ Dzũng vì sợ anh Đỗ Dzũng mang lên báo dũa te tua (Nghe câu này thấy Đỗ Dzũng tệ thật, việc gọi cảnh sát cũng chỉ còn là chuyện nhỏ đáng bỏ qua.)          

Đó là chuyện Đỗ Dzũng, nhưng trường hợp Vũ Ánh thì coi như đã hết thuốc chữa. Đúng ra thì sự nghiệp làm báo của Vũ Ánh đã chấm dứt kể từ ngày ông viết bài nhận trách nhiệm cho đăng bài và hình cờ VNCH trong chậu rửa chân cũng như bênh vực Hùynh Thuỷ Châu. Ông Nguyễn Xuân Tùng đã có bài trả lời Vũ Ánh, nên người viết không đăng bài của mình nữa. Tuần trước người viết định viết bài trả lời Vũ Ánh về các bài viết “tân Ban Đại Diện” chưa kịp viết thì nay ông lại về quê nghỉ hưu. Giá mà nhà báo Vũ Ánh trước khi ra đi cho bà con cộng đồng và độc giả théc méc cái chuyện tại sao có trang in chậu rửa chân và bài viết lọt vào báo Xuân Người Việt ngày này năm xưa thì hay biết mấy.

Câu chuyện môi Việt Herald hở thì răng VNCR bắt buộc phải lạnh vì Tổng Giám Đốc Việt Herald cũng kiêm nhiệm dám xúi VNCR, nếu không muốn nói là “dám đốc” cả 2 cơ quan truyền thông. Trưa nay thứ Ba 13/7/2010, bài viết chuẩn bị gửi đi cho Việt Weekly thì phải tạm ngưng gửi, cắt phần sau và viết tiếp vì nguồn tin sốt dẻo của 2 phóng viên “one way” (không hề có mặt săn tin trừ phi được lệnh bà “gâu” (go) và một “dám đốc” đòi bịt miệng nhà truyền thông klhông biên giới (có lẽ ám chỉ nhà báo tự do Nguyễn Phương Hùng?) Mở đài nghe biết ngày tình trạng Cuba đang “căng thẳng” nghĩa là không khí trong đài VNCR không cần nhìn vào cũng biết họ bồn chồn không đủ kiên nhẫn chờ đợi vì “Mother Cái đồng hồ bữa sao nó chạy chậm thế nhỉ?

Ngay sau màn nhạc hiệu và giới thiệu chương trình là chuyện đưa ngay lên bàn mổ một chương trình phát thanh ban đêm (1190AM của Người Việt Tị Nạn?) với những bản tin của một phóng viên không biên giới (tức nhà báo NPH?) Bà “dám đốc” và 2 ông “dám xúi” luân phiên hăm dọa sẽ đưa ra toà những ai loan tin thất thiệt (không thấy nói tin thất thiệt gì nội dung ra sao, ngày tháng năm sinh?) làm phương hại đến “tài chánh” của đài (cũng không cho biết mất bao nhiêu quảng cáo và thiệt hại bao nhiêu?) cuối cùng cả 3 đều “hăm doạ” ai đó chuẩn bị vác chiếu hầu toà. Chó suả là chó không cắn. Theo luật muốn gì phải viết thư 30 ngày yêu cầu cải chánh trước khi “càng đi xa anh càng nhớ em, càng nhớ em anh càng đi xa”. Sau đó hạ hồi phân bua buá liềm thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Bà “dám đốc” thì giọng Bắc Kỳ chanh chua, người ta chưa chết mà bảo người ta chết làm cho thân chủ “vẫy tay chào nhau” là ác ý, là xuyên tạc. Ông “dám xúi” trẻ tuổi, tiếp lời đúng vậy “mất bao nhiêu tiền bạc” sẽ phải ra toà bồi thường. Chà nghe lạnh xương sống, một là phóng viên không biên giới (ai vậy?) phải câm họng, hai là chuẩn bị in tiền bắng Photoshop để bồi thường? Tin trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông?

Nghe dư luận nói, không đúng tim đỏ thì tim đen cũng đâu sao? Không đúng thì lên đài từ từ nói năng, nhỏ nhẹ, đàn bà con gái già 70 tuổi sao tính vẫn còn nóng hổi, vừa thổi vừa nói chanh chua, con dâu con rể nghe mẹ chồng, mẹ vợ như vậy thì làm sao gỡ rối tơ lòng thiên hạ được? Chúng nó cũng buồn chứ? À! cái chuyện ông “phóng dziên” đó nói thì chúng tôi xin tâm sự với độc giả chuyện đó hoàn toàn không có, đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm. Thế có phải là văn chương giáo sư, gỡ rối tâm tình không? Làm gì cuống quýt bỏ cả ghế nhảy chồm hổm lên bàn ghi âm mà hổn hển nghe mất trật tự truyền thông. Ghê quá. May mà cái thằng ông nhà báo phải gió này không biết giọng cái mai-cờ-phôn vào họng như ông “cụ” Lê Khắc Lý, nếu không thì bà chết với con, nghe chưa? Tin đồn bên ngoài thì Việt Herald đang đang bị căng thẳng thần kinh vì nhân viên 3 tháng không lương và đó là lý do nhà báo Đỗ Dzũng phải “Em ra đi mùa Thu (tháng 7)” và từ đó “em VNCR cũng phải nên buồn”. Trong lúc tang gia bối rối người ta bàn loạn cũng cấm không cho được xiá vào chuyện nhà tôi. Thế ông “cụ” (Cựu) Đại tá Lê Khắc Lý xía vào Ban Đại Diện khác sao quý dzị không lên tiếng cảnh báo cụ Lê Khắc Lý cho em nhờ?

Trong một câu khắc để khoả lấp sự “hoang mang của dư luận” bà dám đốc “bật mí” tin bí mật. Này này bà bảo cho mày biết nhé con, không biết chuyện của bà thì đừng chõ mỏ, bà đang có những “vấn đề” chưa tiện nói ra thôi. Bà đang chuẩn bị chương trình làm đài “tàng hình” và nhiều chương trình truyền thông khác nhưng chưa ký xong khế ước nên chưa tiện nói. Câu trước chưa xong thì câu sau bà cho biết: cho mày biết luôn bà sắp sửa đóng “phinh” (làm them đài tàng hình.) Ra cái điều không có đóng báo nói, nếu có đóng  thì bà mở báo hình. Làm 2 cái một càng sướng. Mỹ nó gọi là double pleasure. Bà già “dám đốc” này này thật là mâu thuẫn, chưa tiện nói lại nói toạc móng heo. Giấy tờ ký xong chưa mà đã lại “thành thật khai báo”? Bà được phép (đại) tiện nói ra chưa hay vẫn còn (tiểu) tiện che dấu, hay chỉ vì “ấm ức” nên xổ ra cho nhẹ bầu tâm sự, tức quá phải “phun châu nhả ngọc” cho bà con nghe? Trước đó ông “dám xúi” trẻ tuổi thì vẫn cái không biết nói gì hơn ảnh hưởng “tài chánh” là phải ra toà bồi thường. Tài chánh bế tắc mà lại sắp ký khế ước đài tàng hình. Mâu thuẫn không? Làm gì phải doạ nhau như công an của “đầy tớ nhân dân” doạ nạt thằng “dân làm chủ”? Thật ra thì ông “dám xuí” trẻ chỉ cần nói như sau: “Tội nghiệp ông phóng viên không biên giới ơi, tôi buồn cho kiến thức hẹn hẹp của ông, thật là tôi nghiệp. Này này ông bảo cho mà biết, ông đã từng bthách thức cộng cộng đồng phát bài “Nhớ Bác Lâm Li” do Đàm Vĩnh Hưng hát, ông đếch sợ nào; mai mốt ông sửa soạn mở đài tàng hình chiếu bác “Lâm Li” trong bộ phim Cuba “căng thẳng” chúng mày mở to mắt như sau ngày 30/4/75 mà xem.”

Cuối cùng, ông “bán nước” Vũ Chung phạng một câu đại khái, nói cho cùng thì ông phóng viên không biên giới này nói chẳng đâu vào đâu, chẳng có ai nghe. Ông này đâu có uy tín để thuyết phục người nghe…v…v… Cái chiện này mới là dzô dziên thuộc loại 13 con giáp “bán nước” buôn “hot dog” Chê người ta không có khả năng, uy tín vậy mà ngay đầu chương trình 1, 2, 3 cả ba ta cùng nhảy chồm hổm lên bàn “phun châu nhả ngọc”. Lỗ tai Vũ Chung nằm 2 bên đầu óc tăm tối của mình chứ có nằm trong đầu người khác đâu mà biết được thuyết phục thính giả hay không? Mà nếu nói không ai nghe tại sao lại phải dẫy nẩy như điả phải vôi? Sốt ruột không chờ nổi. Mắc mớ gì phải tốn giờ airtime mắc hơn vàng từ 12 giờ trưa đến 4 giờ chiều để bàn chuyện người phóng viên không ai tin này. Lại them một nhân vật thứ ba mâu thuẫn. Nếu đài có đóng chỉ vì 3 cái lẩm cẩm của quý vị mà thôi. Đừng đổ lỗi cho người khác trước khi chạy làng. Người viết đã tha không thưa kiện nay lại ngang nngược đòi kiện lại. Go ahead, make my day man.

Định viết chuyện cổ phần VNCR sắp được phân phối 30% vẫn còn của Người Việt 70% còn lại ai muốn giữ, ai muốn bán? Ai lên đài VNCR ngồi than thở, không lẽ mình cứ ngồi gặm mai-cờ-phôn suốt đời (hàm ý mở lời bắn tiếng thấy người ta go mình cũng “gâu”.) Có gì đâu mà hăm mới doạ! Có tiền mở thêm đài tàng hình thì lên chứ làm gì xuống được? Đứa nào sai kệ mother nó, thằng đoán sai tẽn tò chứ người nghe sao tẽn tò được. Bởi vậy không nói không ai biết tâm trạng, chương trình “tâm tình với Thái Hà”  từ 10 đêm đến 12 giờ khuya thứ Bảy tự nhiên mang lên phát 12 giờ trưa thứ Ba 13/7/2010 (không thông báo trước) làm bà con không biết “oắt-sờ-heo-go-inh-ỏi”. Vô tình cho thính giả biết tiếng nói của thằng ký giả không biên giới ghê gớm lắm. Nhớ đón nghe mỗi tối thứ Hai và tối thứ Tư và “đột xuất” vào thứ Sáu đầu tháng. Cám ơn các táo tàu (2 ông, 1 bà) “VNCR” có lòng thòng quảng cáo miễn phí cho chương trình Tiếng Nói Người Việt Tự Do. Để đáp lại tấm thạnh tính kính mời 3 vị quá bộ tối Chủ Nhật 8/8/2010 ghé chơi buổi tiệc gây quỹ của thằng phải gió không biên giới tại nhà hàng Paracel giá báo chí 30 mỹ kim một người. Giá VIP 50 mỹ kim ngồi bàn danh dự.                                

Việt Weekly phỏng vấn ông Đại sứ Lê Công Phụng về các vấn đề chính sách ngoại giao và quan tâm của cộng đồng Việt hải ngoại

Trần Nhật Phong thực hiện

Theo blog Trần Đông Đức

Lời BLOG: Đây là cuộc phỏng vấn do ký giả Trần Nhật Phong, Việt Weekly phỏng vấn ông Lê Công Phụng, đại sứ của nước CHXHCN Việt Nam trong chuyến viếng thăm thành phố San Diego. Nhận thấy cuộc phỏng vấn có những nội dung rất thời sự như Cách Mạng Hoa Nhài, Biển Đông, đảng Việt Tân, cảm tình tam giác Mỹ-Việt-Hoa rất là “giao lộ định mệnh” tràn đầy kịch tính…, blog của Trần Đông Đức xin giới thiệu đến độc giả bài phỏng vấn này với sự cho phép của Việt Weekly. Đây cũng là ấn bản điện tử đầu tiên vì Việt Weekly chỉ xuất bản bài này trên báo giấy ở Little Saigon – Quận Cam. Phần ở dưới đây là toàn bộ nguyên văn thực hiện phỏng vấn, xin mời các bạn xem nhé.

Việt Weekly phỏng vấn ông Đại sứ Lê Công Phụng về các vấn đề chính sách ngoại giao và quan tâm của cộng đồng Việt hải ngoại

LTS: Trong hai ngày đầu tuần qua, thứ Hai và thứ Ba, 28 tháng 2 và 1 tháng 3, 2011, phái đoàn của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, dẫn đầu là ông Đại sứ Lê Công Phụng đã đến thành phố San Diego để tổ chức diễn thuyết về cơ hội kinh doanh ở Việt Nam. Trong dịp này, Việt Weekly có cơ hội tiếp xúc và trao đổi với ông Đại sứ về nhiều vấn đề liên quan tới chính sách ngoại giao và những quan tâm khác của cộng đồng người Việt hải ngoại. Trong hơn một giờ gặp gỡ, ông Đại sứ đã thẳng thắn trả lời các câu hỏi nêu lên từ phía báo chí. Việt Weekly xin tường trình cuộc trao đổi.

Việt Weekly (VW): Ông Đại sứ Lê Công Phụng đánh giá chuyến đi này và nhiệm kỳ của ông tại Hoa kỳ trong suốt thời gian vừa qua?

Đại sứ Lê Công Phụng (LCP): Chuyến đi này, đây là lần đầu tiên tôi xuống, tôi cũng quá bận. San Diego quá đẹp. Mình không xuống đây là một thiệt thòi lớn. Xuống đây, tôi mới thấy là đúng với suy nghĩ của chúng tôi lâu nay, San Diego cũng như các nơi khác, chính quyền, nhân dân, giới doanh nghiệp, giáo dục, an ninh, tôi đều quí trọng tất cả. Trong trao đổi, trong làm việc, họ thể hiện tinh thần rất phù hợp với suy nghĩ của người Việt Nam.

Quan hệ Mỹ Việt trong quá khứ có những thăng trầm nhưng đến bây giờ là lúc hai bên phải cố gắng hết sức để thúc đẩy quan hệ đó. Tôi có gặp các trường đại học, có những bàn chuyện với các giáo sư, các lãnh đạo của các trường, gặp một số doanh nhân. Hai hôm nay, chúng tôi hoạt động liên tục.

Ngày Chủ Nhật, tôi cũng đã đánh golf với ông Ron Robert, Supervisor District 4, của San Diego. Vì mình là khách, ông mời, cho nên không thắng ông, đánh cho hòa. Thứ nhất là, thể hiện sự tôn trọng với chủ nhà. Thứ hai là, thể hiện tình hòa khí giữa Mỹ với Việt Nam.

Phải nói là chuyến đi này thành công. Tình cảm của người Mỹ đối với người Việt Nam được đánh giá rất cao. Đất nước với con người Việt Nam được đánh giá rất cao về vị trí hiện nay trong mối quan hệ bang giao giữa Việt Nam và Mỹ.

VW: Trong suốt nhiệm kỳ ở Hoa kỳ, ông đánh giá quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam đã tiến tới mức độ nào?

LCP: Hôm qua, tôi có trao đổi với ông Thị trưởng Jerry Sanders. Cuối cùng, ông đã trao cho tôi chìa khóa vàng của thành phố San Diego. Oâng nói rằng, với chìa khóa này tôi có thể mở cửa bất kỳ cánh cửa nào của San Diego để vào. Tôi cũng đề nghị với ông là, quan hệ giữa Việt Nam với Mỹ đang lúc tốt, quan hệ giữa Việt Nam với California đang lúc tốt, và muốn đẩy quan hệ giữa Việt Nam và các địa phương miền Nam với thành phố San Diego, một trong những thành phố đẹp nhất của Mỹ. Tôi muốn ông ấy thúc đẩy việc kết nghĩa giữa thành phố San Diego với một, hai thành phố ở Việt Nam. Đấy là bước đầu. Ông ấy đã cam kết với tôi là sẽ thúc đẩy văn phòng làm việc này. Chúng tôi cũng đã ghi nhận mối quan hệ thành phố kết nghĩa. Tôi đã nêu tên một số thành phố để ông tự chọn. Oâng nói rằng, trong thời điểm bây giờ với tầm quan hệ của Việt Nam, lẽ ra việc này ông đã làm từ lâu, nhưng bây giờ làm cũng hơi muộn, nhưng ông sẽ làm.

Về công tác của tôi ở đây và mối quan hệ Mỹ, thời gian ba năm qua, tôi có may mắn sống trong không khí quan hệ Việt Mỹ rất là thuận lợi. Sự nỗ lực của chính quyền Mỹ, các lãnh đạo Mỹ, các lãnh đạo Việt Nam, chính phủ Việt Nam và nhiệt tình của nhân dân hai nước, giới doanh nghiệp, quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ đã vượt qua khuôn khổ bình thường.

Bao lâu nay, việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao giữa hai nước từ năm 1995, sau 15 năm, bây giờ là 16 năm, sự hợp tác trên nhiều lãnh vực rất có hiệu quả như kinh tế, thương mại rất tốt. Hiện nay, Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất cho Việt Nam. Việt Nam có buôn bán với 87 nước khu vực và lãnh thổ. Kinh ngạch buôn bán của Việt Nam với một số nước rất là lớn. Với Trung quốc là 25 tỉ, Nhật là 20 tỉ, Hàn quốc cũng vậy. Với Mỹ chỉ mới hơn 18 tỉ. Con số đó đã tăng so với năm ngoái, 2009, là 19%. Quan trọng nhất là, trong kinh ngạch dù lớn dù bé, giá trị Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ là lớn nhất. Đối với các khu vực và quốc gia khác, Việt Nam nhập khẩu nhiều hơn là xuất khẩu.

VW: Nước Mỹ rộng lớn với 50 tiểu bang. Ngạch xuất khẩu hay nhập khẩu từ Hoa kỳ sang Việt Nam, hay từ Việt Nam sang Hoa kỳ, California là cửa khẩu chính chiếm tầm quan trọng. Trong những năm kế tiếp, Việt Nam có kế sách nào để triển khai và phát triển thêm về xuất khẩu hoặc nhập khẩu từ California hay không?

LCP: Phục vụ về phát triển kinh tế phải làm hết sức mình để làm cho nền kinh tế đi lên một cách bền vững. Xuất khẩu là một trong những nhân tố giúp cho kinh tế phát triển nhanh. Nhưng mà, nếu chỉ dựa vào xuất nhập khẩu, kinh tế phát triển không ổn định. Thị trường Việt Nam là thị trường lớn, 96-98 triệu dân. Đi cùng với xuất khẩu và nhập khẩu, phải tăng cường sức mua của thị trường nội địa. Muốn được như vậy, phải từng bước thay đổi cơ cấu kinh tế, cách nhìn nhận về phát triển kinh tế. Thực ra, Việt Nam đang lần mò tìm phương cách tốt nhất.

Đối với Mỹ, xuất khẩu hiện nay là rất tốt. Trong mấy năm liền đều tăng về ngạch xuất khẩu và đang cố tăng số nhập khẩu của Mỹ. Về nhập khẩu, năm 2010 so với năm 2009 đã tăng 23%. Không có ý định cân bằng xuất nhập khẩu vì do nhu cầu của thị trường, nhưng quan trọng là, với đà xuất khẩu với Mỹ qua cửa khẩu California, Việt Nam cần phải lên phương án làm cho hàng xuất khẩu mang tính thương mại hơn, nhiều hơn. Không chỉ sang Tây, mà phải sang Đông, có thể thêm hai ngày nữa đi sang kênh đào Panama đến Houston, Texas. Chỉ tập trung vào Tây, lâu nay là tốt, nhưng chưa đủ, cần phải làm thêm. Và phải lôi kéo các doanh nghiệp Mỹ vào Việt Nam để sản xuất và xuất trở lại Mỹ. Phải tăng cường khuyến khích doanh nghiệp Việt Nam sang Mỹ đầu tư. Đây là lợi ích cho cả hai bên.

Với thuận lợi trong hợp tác kinh tế, đầu tư, buôn bán, là chỗ dựa cho phát triển quan hệ các lĩnh vực khác. Quan hệ Việt Nam – Mỹ bây giờ phát triển đến tầm mức cao hơn mức lâu nay chúng ta suy nghĩ. Chúng tôi đang cùng với phía Mỹ nâng cấp quan hệ này. Hai bên đã nhất trí nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ thành đối tác chiến lược chứ không phải hợp tác về việc này.

Ký giả Trần Nhật Phong của Việt Weekly


VW: Ông vừa khuyến khích doanh nghiệp Mỹ vào Việt Nam mở công ty sản xuất. Một trong những trở ngại khiến cho doanh nghiệp Mỹ chưa đầu tư vào Việt Nam nhiều vì họ cho rằng Việt Nam chưa có đủ biện pháp ngăn chặn nạn vi phạm tác quyền. Oâng nhận xét về vấn đề này thế nào?

LCP: Có ý kiến đấy nhưng rất là ít, phải nói là rất là ít. Thực ra, ý kiến đó là do một số người chưa nắm rõ thông tin. Trọng tâm hiện nay hai bên cần bàn với nhau là thúc đẩy mạnh hơn nữa hợp tác kinh tế. Về bản quyền của Việt Nam đã được Mỹ xác nhận đã rất tiến bộ trong thời gian qua. Cho đến bây giờ, trên 90% tập đoàn công ty đầu tư vào Việt Nam đều thuận lợi. Hãn hữu có công ty chưa thuận lợi. Nhưng cũng phải nói rõ cho họ biết là Việt Nam phát triển nhanh nhưng vẫn còn nhiều khó khăn. Không giấu khó khăn của mình, vì họ làm họ biết, mà mình phải trong sáng, khi họ làm ăn, hợp tác mới thoải mái được.

Chúng tôi nói rõ rằng, Việt Nam khó nhất ở điểm hạ tầng cơ sở, đường sá, bến cảng, sân bay. Khó nhất về kinh nghiệm và cách thức quản trị, đang học chưa giỏi như người ta. Công ty thua lỗ do quản lý kém. Thủ tục đôi khi phức tạp, rườm rà, mất thời gian, mất tính cạnh tranh của các tập đoàn. Bản thân họ cũng biết những khiếm khuyết như vậy. Lớn hơn nữa là lực lượng lao động. Tay chân khéo, cần cù nhưng để có được lực lượng lao động được huấn luyện, đào tạo phục vụ khoa học công nghệ mới, phục vụ dự án công nghệ cao, Việt Nam còn thiếu nhiều. Cho nên, chúng tôi đã khuyến khích họ đầu tư và hợp tác để có đội ngũ lao động được đào tạo tốt. Hai bên sẽ có lợi. Cứ nói là Việt Nam có lao động rẻ. Lao động rẻ là một chuyện. Nhưng phải cần có đào tạo, phải biết máy móc, kỹ thuật. Tay chân khéo léo là một chuyện nhưng phải có cái đầu. Không giấu cái dốt, không giấu yếu kém, có giấu cũng không được. Đó là những khiếm khuyết cần được khắc phục và cần được hợp tác để khắc phục, như thế sẽ làm ăn được lâu dài với nhau.

VW: Theo đánh giá của ông, sự hợp tác kinh tế giữa Việt Nam và Hoa Kỳ hiện đang tiến triển rất tốt về kinh tế, văn hóa cũng như chính trị, về lãnh vực quân sự có những bước hợp tác nào đáng được ghi nhận?

LCP: Trong mối xác lập quan hệ, đối tác toàn diện giữa Việt Nam với Hoa Kỳ, như bà Ngoại trưởng Hillary Clinton từng nêu lên tầm quan trọng giữa đôi bên, và chúng ta nhất trí phải làm. Mối quan hệ giữa hai nước sau 15 năm, không thể bó gọn trong một lãnh vực nào, vì hai nước đều có nhu cầu, và xây dựng được sự tin tưởng lẫn nhau. Đến mức mà hai nước có thể đẩy lên một mức hợp tác mới. Về quân sự, Việt Nam đã có sự hợp tác với Hoa Kỳ khá chặt chẽ. Tôi có thể nói như vậy.

VW: Trong năm 2010, bà Ngoại trưởng Hillary Clinton đã có hai chuyến đi Việt Nam, điều này cho thấy mối quan tâm và hợp tác giữa Hoa Kỳ là Việt Nam rất tốt. Được biết ông Đại sứ cũng là một chuyên viên nghiên cứu về vấn đề Biển Đông liên quan đến Trung Quốc, trong thế đứng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, ông có thể cho biết ý kiến về mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ cũng như Trung Quốc?

LCP: Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai siêu cường. Sự cạnh tranh giữa hai siêu cường đối với khu vực là chuyện tất yếu. Với vị trí chiến lược của Việt Nam nằm ở giữa trung tâm Đông Nam Á, tôi cho rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc đều đánh giá Việt Nam rất cao. Hoa Kỳ đang thực hiện chủ trương quay trở lại Đông Nam Á, còn Trung Quốc đang phát triển mạnh ở Đông Nam Á, cả hai xu hướng này đều có nhu cầu quan hệ tốt với Việt Nam.

Việt Nam là một nước nhỏ, nên phải hết sức khéo léo. Việt Nam phải sống với Trung Quốc với bất kỳ tình hình nào xảy ra, cốt lõi là phải giữ được an ninh và lợi ích của dân tộc và trọn vẹn biên giới lãnh thổ Việt Nam.

VW: Ông cho biết thêm Việt Nam làm thế nào để hóa giải tình hình chính trị giữa gọng kềm của hai nước Hoa Kỳ và Trung Quốc?

LCP: Như tôi đã nói, Việt Nam đã sống cạnh bạn láng giềng Trung Quốc hàng nghìn năm nay. Vậy thì, Việt Nam cũng sẽ biết cách làm thế nào để hàng nghìn năm tới, để giữ mối giao hảo này. Trong ngoại giao, Việt Nam cũng cần nguyên tắc để bảo vệ lợi ích của dân tộc.

Hoa Kỳ có nhu cầu đối tác chiến lược với Việt Nam, nhưng chúng ta cũng không thể đi với Hoa Kỳ để đối đầu với Trung Quốc, và cũng không chiều theo Trung Quốc để đối chọi với Hoa Kỳ. Những nước lớn có nhu cầu với nhau, và Việt Nam cũng không làm xiếc trong mối quan hệ. Việt Nam cũng không leo giây để giữ thăng bằng, mà chỉ giữ những gì thuộc về chúng ta. Việt Nam muốn hợp tác với nước này, nhưng không làm hại, đối đầu với nước khác.

Bà Hillary Clinton nói rất mạnh về vấn đề Biển Đông, phía Trung Quốc lúc đầu gay gắt, sau dịu lại. Nói như thế là hết cỡ rồi. Việt Nam nhất trí với Hoa Kỳ là, Biển Đông là bờ biển chung, không chỉ với các nước có liên quan, mà còn liên quan đến với các nước trên thế giới, vì đây là đường hàng hải các nước đi qua.

Trong vấn đề Biển Đông, có ba chuyện phải tách biệt: 1) Tự do hàng hải, bảo vệ an ninh cho Biển Đông và được cả thế giới quan tâm; 2) Các hoạt động trong vùng biển này phải theo Công pháp quốc tế, không thể đi ngược lại Công pháp quốc tế. Không thể ỷ vào nước lớn mà áp đặt lên nước bé, nước yếu một cách tùy tiện. Ví dụ phía Trung Quốc yêu cầu về đường Lưỡi Bò chín khúc, phía Hoa Kỳ phản đối và thế giới không ủng hộ ý kiến của Hoa Kỳ, và các nước có liên quan chống lại Trung Quốc; 3) Là chuyện tranh chấp lãnh thổ. Vấn đề này phải để các nước tranh chấp giải quyết với nhau, chứ không lôi nước khác vào xử lý được.

Việt Nam không thể kéo Hoa Kỳ vào giành phần hơn trong vấn đề tranh chấp giữa Trung Quốc và các quốc gia khác. Trong vấn đề tranh chấp lãnh thổ có 5 quốc gia: Trung Quốc, Đài Loan, Phi Luật Tân, Mã Lai, Brunei và Việt Nam. Trong đó, Trung Quốc và Đài Loan là một phe. Các quốc gia này phải cùng nhau xử lý vấn đề.

Vấn đề Biển Đông liên quan đến hai hòn đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam khẳng định hai hòn đảo này là của Việt Nam. Ông cha ta đã quản lý, cho dù Trung Quốc có chiếm lấy, Việt Nam vẫn đòi. Bây giờ Trung Quốc mạnh, chúng ta chưa đòi được, sau này con cháu chúng ta đòi. Phải đòi cho bằng được, không bỏ. Vấn đề Biển Đông là như vậy, có ba vấn đề tách biệt. Việt Nam không thể dựa vào anh này để chống lại anh khác. Nếu chẳng may, có chuyện xung đột xảy ra, Hoa Kỳ cũng không thể đứng về phía Việt Nam để nổ súng bắn Trung Quốc.

VW: Theo phần trình bày vừa rồi của ông, Việt Nam đang đóng vai trò “cây cầu” cho nhiều hướng trong khu vực, từ Trung Quốc tới các quốc gia Đông Nam Á như Thái Lan, Malaysia hay Indonesia, cũng như “cây cầu” giữa hai thế lực Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực. Việt Nam mong muốn đóng vai trò này?

LCP: Cục diện thế giới bây giờ khác rất xa. Không phân biệt rõ ràng bạn và thù, không có ranh giới rõ ràng giữa bạn và thù hiện nay. Việt Nam hợp tác với Mỹ, chia sẻ quan diểm với Mỹ ở những vấn đề mà lợi ích trùng hợp với Mỹ, và đấu tranh với Mỹ về thái độ và việc làm của Mỹ đi ngược lại với Việt Nam. Đối với Trung Quốc cũng vậy, Việt Nam hợp tác làm ăn vì biên giới hai nước sát gần nhau và hai bên cùng có lợi. những gì mà Trung Quốc đi ngược lại quyền lợi của Việt Nam, Việt Nam chiến đấu tới cùng, đấu tranh tới cùng.

VW: Trong thời gian vừa qua có nhiều đánh giá cho rằng, phía Việt Nam mềm dẻo với Trung Quốc hơn là đối với Hoa Kỳ?

LCP: Hoa Kỳ xa, Trung Quốc gần. Ông cha chúng ta ngày xưa sau khi đánh bại Trung Quốc, thả tướng trải thảm đỏ cho về. Nguyên tắc lớn của Việt Nam là phải sống hòa thuận với Trung Quốc. Anh tấn công tôi, tôi đánh anh, anh thua, tôi cũng tha, trải thảm đưa các anh về, cung cấp nước, lương thực, xe ngựa cho các anh. Đối với Trung Quốc, thật ra không chỉ là bạn bè ở ngoài nước, mà ngay cả bà con ở trong nước cũng có những bức xúc, nói thế này, nói thế kia, bảo tại sao không làm cái này, không làm cái kia. Nhưng tính cho cặn kẽ, cảm xúc, có thể xử lý được tình cảm của người Việt Nam, lòng yêu nước của người Việt Nam, và cảm xúc đôi khi không thể giải quyết được những vấn đề gai góc. Nhưng mà làm sao để sống cho hòa thuận, cũng khó. Hiện nay quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc là tốt, hợp tác rất tốt. Còn Việt Nam kinh tế hơi yếu một chút, vì Trung Quốc lên quá nhanh. Việt Nam cũng có một chút thiệt thòi, nhưng mà trên cơ bản là quan hệ tốt. Việt Nam chỉ còn vướng với Trung Quốc là vấn đề biên giới và biển Đông, chỉ có mỗi chuyện đấy thôi, làm sao xử lý cho tốt lành, đừng vì một chuyện mà làm đổ vỡ các mối quan hệ và làm ảnh hưởng đến an ninh chính trị của Việt Nam.

VW: Là chuyên gia đàm phán trong hiệp ước biên giới 2008 giữa Trung Quốc và Việt Nam, ông cho biết thêm chi tiết về sự kiện này?

LCP: Việt Nam và Trung Quốc ở sát cạnh nhau, đường biên giới của hai nước kéo dài từ đất liền ra tới biển đông. Đương nhiên trong lúc thương thuyết, đôi bên vẫn có nhiều điều gay gắt. Tuy nhiên kết quả đạt được về đất liền xem như đã xong. Theo đó, Việt Nam cũng dựa trên nhiều yếu tố lịch sử, nền văn hóa khu vực để thương thuyết với phía Trung Quốc. Ngược lại, họ cũng đưa ra những lý luận của họ, ví dụ như Ải Nam Quan. Nếu biên giới Việt Nam giáp với Trung Quốc, là phía bắc của lãnh thổ, phải nên gọi là Ải Bắc Quan chứ sao gọi là Nam Quan, đại khái như vậy. Rồi những đường trũng giữa các dãy núi, trước đây cũng là con sông nhưng bây giờ con sông bị cạn, phía họ cũng không vừa, họ đắp đất cao lên bên phía kia khiến cho dòng nước tràn qua bờ phía mình, lâu ngày rồi, phần trũng lại lấn về phía mình. Có rất nhiều những điều phải nói rõ ra để đôi bên thảo luận, đấy chỉ là những vấn đề trong nhiều vấn đề gây tranh cãi giữa hai nước.

VW: Vậy còn thác Bản Giốc?

LCP: Chúng tôi cũng biết được có nhiều thông tin về vụ này. Người nói mất, kẻ nói còn và có nhiều tài liệu được đưa ra để minh chứng cho đôi bên. Như tôi đã nói, phần trũng có vấn để của nó, phần cao cũng có vấn đề. Ví dụ như khi mưa xuống, chỗ cao nhất, nước mưa tẽ làm hai, nơi đó sẽ là biên giới giữa đôi bên. Thác Bản Giốc có vị trí như vậy, phải phân định lại, không thể chỗ nào trũng mới dễ phân biệt. Thật ra, cuối cùng thác Bản Giốc, mỗi bên lại được một phần, riêng phần phía Việt Nam lại có thêm thác phụ ở kế bên. Không những Việt Nam có lợi về phía đất liền, mà ngay cả trên biển cũng có lợi, đó là vì Vịnh Bắc Bộ. Theo địa hình, nó bẻ ra, còn phía Trung Quốc lại cong vào. Do vậy, Việt Nam lại nhiều hơn so với Trung Quốc.

VW: Trong ba năm qua, giữ chức đại sứ Việt Nam tại Washington DC, nơi có nhiều người Việt sinh sống, ông có tiếp xúc với họ hay không và ghi nhận của ông như thế nào?

LCP: Ba năm làm việc ở đây, tôi có may mắn phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, phục vụ bà con và phục vụ cho sự phát triển của mối quan hệ Việt-Mỹ, tôi rất hài lòng nhưng chưa thỏa mãn vì còn rất nhiều việc phải làm, tôi muốn làm nhưng chưa có thời gian để làm. Tuy thường trú tại Washington DC, nhưng tôi cũng đã đi khắp nơi để làm việc với các địa phương lẫn chính quyền, như xuống đây San Diego, tôi làm việc với ông thị trưởng, làm việc với các doanh nghiệp hay đi các tiểu bang khác cũng vậy, gặp gỡ với bà con.

Tôi có một điều cảm nhận là cần phải tiếp tục làm thêm. Cơ bản, bà con có suy nghĩ rất khác nhau. Ngay khi xuống đây, tôi cũng biết là một số bà con nghe nói tôi xuống đây cũng đến biểu tình phản đối. Hôm qua, cũng gặp bà con, tôi đi cửa chính bà con lại tưởng tôi đi cửa sau, nên đứng ở cửa sau. Lúc ở viện bảo tàng, gặp được 3, 4 anh em đứng ở cửa sau cũng nói này nói khác. Nhưng phải nói rằng, chính sách ở trong nước đang hướng về bà con, đất nước chúng ta mạnh hơn 10 năm trước, năm nay mạnh hơn năm ngoái. Tuy đất nước mình còn nhiều khó khăn, tuy còn nhiều vấn đề, những vấn đề trong nước còn bàn cãi với nhau, không riêng gì bà con bàn cãi với chúng tôi, trong nước cũng bàn cãi nhau, thế nhưng đất nước được người ta đánh giá thật cao. Nếu như quan hệ Việt-Mỹ là đối tác chiến lược, toàn bộ các nước đồng minh của Mỹ phải kính nể vai trò của Việt Nam, người dân Việt cũng hài lòng. Nếu quan hệ Việt-Mỹ tốt, tôi chắc rằng bà con người Mỹ gốc Việt cũng không chống đối quyết liệt chính quyền Mỹ thúc đẩy mối quan hệ với Việt Nam, nó có nhiều tác động. Nhưng quan trọng là, bà con là con dân nước Việt, dù là quốc tịch này hay quốc tịch khác, dù là 2 quốc tịch hay dù là thẻ xanh, nhưng phải thật lòng nói với các bạn, đất nước và đồng bào trong nước lúc nào cũng ý thức trách nhiệm rằng, dù là con cháu của mình sống ở đâu kể cả những anh em đang nói to lắm, đôi khi mình không dùng chữ chưởi bới, nhưng bộc lộ suy nghĩ của to lắm, ồn ào lắm, nhưng mà gốc của người Việt, nhân cách của người Việt Nam là con dại cái mang, nếu bà con có sai lầm chỗ này chỗ khác, cá nhân có sai lầm, đất nước cũng trăn trở, đồng bào trong nước cũng trăn trở. Tôi nghĩ rằng, với đà như thế này, đất nước mạnh lên, phát triển lên, vai trò và vị trí có trọng lượng, như năm ngoái Việt Nam giữ vai trò chủ tịch ASEAN quá đẹp. Trong ASEAN thành công như vậy, bà con bên ngoài, dù rằng anh này có chống tôi, nhưng mà nhìn thấy hình ảnh đất nước Việt Nam họ cũng có một chút sung sướng, không nói ra thôi, rất là phấn khởi vì thấy đất nước tốt lành, đến lúc nào đấy bà con nên suy nghĩ lại.

Hôm qua tôi rất cảm động. Trong khi làm việc, có một cháu học sinh sinh ra ở Quận Cam, làm thiện nguyện ở Việt Nam và ở đây, nhưng nói tiếng Việt rất giỏi. Bố mẹ ở đây và trưởng thành ở đây, đã hỏi một điều rằng, các bạn của cháu và một số chú bác vẫn hay nói xấu Việt Nam mình, bác khuyên cháu nói chuyện với họ thế nào để họ thay đổi cách nhìn. Cháu nói như vậy tôi mới biết rằng, có thể còn vài bà con còn trăn trở về những mất mát và không quên được chuyện cũ cho nên vẫn còn gay gắt lắm. Đất nước không mặc cảm về chuyện đấy, lãnh đạo cũng không mặc cảm về chuyện đấy, bà con chưởi bới gay gắt cũng được nhưng muốn về Việt Nam cứ về, miễn là về tới đừng có phá phách thôi. Người nước nào về đấy phá phách cũng bị luật pháp xử lý. Ngoài ra, muốn về quê của mình, về đất tổ của mình, cứ về.

VW: Gần đây, xảy ra những cuộc cách mạng tại Tunisia, Ai Cập, Lybia, nhiều đảng phái chính trị của người Việt hải ngoại như đảng Việt Tân, đều muốn thúc đẩy truyền đạt các thông tin đó đến Việt Nam cũng như muốn tạo những sự kiện tương tự như vậy ở Việt Nam. Ông đánh giá thế nào và phương cách tốt đẹp nhất để giải quyết?

LCP: Trưa nay tôi dùng cơm ở trường đại học quốc gia ở San Diego, ông giám đốc Paul Wong là người gốc Hoa, người Hong Kong, ngồi sát tôi. Ông là chủ còn tôi là khách. Ông có nói chuyện tôi và sau khi nói chuyện xong, ông nói rằng, suy nghĩ của ông cũng giống hệt của tôi. Ông nói rằng, ngày xưa ông ghét Trung Cộng ghê gớm, ghét Trung Hoa Đại Lục, vì đối với ông như là bát nước đổ đi. Bây giờ, ông vào Trung Quốc có thể đi bất bất kỳ chỗ nào, và các vị quan chức Trung Quốc đều sẵn sàng tiếp đón ông và làm việc rất tốt. Khi tôi hỏi ông, ông nói cứ suy gẫm theo người Việt gốc Hoa, ông ông biết, khi mà Trung Quốc vào Liên Hiệp Quốc, Đài Loan rút ra. Trung Quốc gia nhập làm ủy viên thường trực của hội đồng bảo an, hàng vạn người Trung Quốc đều chống Trung Hoa Đại Lục. Nhưng đến bây giờ, quan hệ Mỹ-Trung như vậy, mạnh như vậy, uy thế mạnh như vậy, những người không thích Trung Hoa Đại Lục cũng không chống Trung Hoa Đại Lục.

Câu hỏi của anh về tình hình Trung Đông, nếu để ý tin tức sẽ thấy là Việt Nam không ngăn chặn tin tức về tình hình Trung Đông, khác với Trung Quốc, khác với một số nước. BBC cũng phải khẳng định, trên internet, tất cả các thông tin về những cuộc biểu tình, cuộc cách mạng Hoa Nhài của Trung Đông, Việt Nam không hề ngăn cấm, không ngại.

Riêng với đảng Việt Tân, các anh ấy đã đưa ba đợt Đông tiến vào Việt Nam rồi. Ngày xưa, chế độ cũ cùng với 50 vạn quân Mỹ cũng có làm gì nổi nhân dân Việt Nam đâu. Bây giờ, mấy vụ cỏn con thế này làm sao được. Quan trọng nhất là người Việt Nam có lòng yêu nước rất cao, những người la lớn nói to này, lòng yêu nước của họ cũng rất cao, vì người ta không hiểu nên người ta chưởi bới. Nhưng anh nào đụng Việt Nam xem sẽ không được với họ. Đụng đến đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam sẽ không xong với họ. Tinh thần cách mạng lớn và tinh thần yêu nước lớn lắm. Tôi có gặp một số đề đốc hải quân, một số tướng tá hải quân trong chế độ cũ, ăn cơm nói chuyện, các bác ấy già hết rồi, nhưng họ nói nếu bây giờ huy động đánh với Trung Quốc ở Trường Sa, hay đánh chiếm lại Hoàng Sa, họ sẵn sàng xung phong trở về nếu chính phủ Việt Nam cho phép. Tôi nghe xong đã nói rằng, đất nước ghi nhận tấm lòng của bác, nhưng bác cũng lớn tuổi rồi không chạy nổi đâu vì thuyền lớn sóng to, bác cứ ngồi đấy ủng hộ chúng tôi, chúng ta tìm cách bảo vệ lãnh thổ.

Trung Đông khác. Trung Đông gia đình trị nhiều, tham nhũng ghê gớm lắm. Đất nước mình 20, 30 năm đổi mới, kinh tế đang lên, tuy chưa giàu nhưng tạm đủ ăn. Đôi khi tôi thấy ở Hà Nội còn xài sang hơn ở đây, tôi cũng chịu. Tôi cũng thường nói chuyện với anh em, có hai chuyện không cần kêu gọi cũng thống nhất. Một là xâm lăng, bất kỳ anh là ai cũng liều chết với xâm lược. Thứ hai là chuyện rất vui nhưng mà có thật là đá bóng. Nếu đội tuyển quốc gia Việt Nam tham gia là màu cờ sắc áo. Nếu mà Việt Nam thắng, phá loạn cả Hà Nội lên, xe gắn máy chạy lung tung. Nếu Việt Nam thua, giống như một đám tang. Có cần tuyên truyền vận động gì đâu, đó là lòng yêu nước, ý thức dân tộc nằm trong tâm trí, tâm thức của người Việt Nam.

Đúng là có rất nhiều tổ chức hoạt động chống xã hội, chính quyền Việt Nam. So với xã hội Mỹ, chính quyền Mỹ, Việt Nam còn quá trẻ, dân tộc già hơn dân tộc Mỹ rất nhiều, nhưng chính quyền mới bắt đầu từ năm 1945, mới chỉ có tạm gọi là chính quyền, đến sau chiến tranh năm 1975, chính quyền mới được củng cố, tức là mới hơn 30 năm, quá trẻ. Vẫn còn nhiều thế lực, vẫn còn những anh em chống phá, những người chưa hài lòng với chế độ này. Cho nên, không nên so sánh thoải mái giống như chính quyền Mỹ. Mỹ nói chuyện gì cũng được, chưởi bới chuyện gì cũng được, nhưng phải hiểu chính quyền của họ là 317 năm, hơn 300 năm, còn mình chỉ hơn 30 năm. Dân tộc mình tuy nói rằng có lịch sử 4,000 năm, Mỹ lập quốc hơn 300 năm, nhưng 300 năm đó chính quyền Mỹ vẫn hiện hữu. Chúng ta không có, suốt ngày cứ đánh nhau, nhưng đâu có phải chúng ta muốn đánh. Người ta đến đánh mình, mình phải đánh. Phong kiến Tàu đánh, Pháp đánh, Nhật đánh rồi người Mỹ đánh, không lẽ chúng ta ngồi yên. Người ta cứ nghĩ là Việt Nam hiếu chiến, nhưng thật ra người ta đem chiến tranh đến, còn mình chỉ gìn giữ độc lập thôi. Việt Nam không giống những nơi khác. Chính quyền còn đang học. Việt Nam chưa có trường đào tạo quản lý hành chánh. Thoát khỏi chiến tranh lo cái ăn cái mặc đã mất một thời gian dài. Mãi đến năm 80 vẫn sai lầm về cách làm ăn khiến dân đói, khi mở cửa ra dân no. Đang lo chuyện cơm áo gạo tiền trước đã, cho dân no, dân đi học, giữ gìn độc lập, bảo vệ an ninh tổ quốc. Ngay cách quản lý đâu có giỏi, đâu có những chương trình như là Young Leadership, đâu có thời gian mà đào tạo. Mới có vài ba chục năm. Bây giờ có ý kiến này, có ý kiến khác, Việt Nam không giống những xã hội khác. Tôi làm việc với phía Mỹ người ta cũng có ý kiến về dân chủ, nhân quyền, tôi nói là các ông đã được 300 năm đến bây giờ các ông mới được như thế này. Nên nhớ rằng, năm 1945 ở đây phụ nữ Mỹ vẫn chưa được đi bầu, và đến giữa thập niên 50 nhiều quán ăn của các ông vẫn đề “cấm chó và người da đen.” Lịch sử của các ông hơn 300 năm lập quốc đến khoảng đấy là cũng 250 năm rồi vẫn còn như thế. Cho nên, dân chủ, nhân quyền còn tùy thuộc vào trình độ phát triển, văn hóa của từng quốc gia, từng dân tộc. Và dân chủ cũng phải bàn thêm. Giải phóng đất nước đem lại lợi ích độc lập cho nhân dân, trước đây con người Việt Nam bị trói buộc trong nô lệ, chủ bảo chết là chết, bảo không chết là không chết. Nhưng khi mình có độc lập rồi, cả dân có nền độc lập, làm dân của một nước độc lập khác lắm, đấy chính là nền dân chủ, nhân quyền của đất nước Việt Nam. Giành độc lập, giữ độc lập, sau chiến tranh bà con có thể đoàn tụ gia đình với nhau, bố mẹ, vợ chồng đoàn tụ với nhau, đấy chính là dân chủ nhân quyền, cao lắm anh ạ. Người ta vẫn không hiểu điều này, do đó vẫn còn những thế lực chống phá. Tuy nhiên, chúng ta không như ông Lý Quang Diệu nói, ông khuyên là một đất nước đang phát triển giống Singapore từ năm 56 cho đến giữa thập niên 60, là phải độc tài. Tuy nhận rất nhiều lời khuyên của ông ấy về mô hình kinh tế, kế hoạch phát triển kinh tế, nhưng Việt Nam không thể chấp nhận lời khuyên là phải độc tài để phát triển đất nước, không thể độc tài được.

VW: Có nhận định cho rằng, Việt Nam có chiều hướng đang lên, từ những thành công liên tục như tổ chức APEC, hoa hậu thế giới, gia nhập WTO, gia nhập thành viên không thường trực của hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, đoạt giải vô địch bóng tròn khu vực Đông Nam Á. Chính phủ Việt Nam có những dự tính triển khai tiếp tục thúc đẩy phát triển kinh tế?

LCP: Vận nước đúng là đang lên, có nhiều cơ hội làm cho vận nó thăng tiến, có những chính sách rất rõ ràng cho đến năm 2015 hay 2020 trở thành một nước công nghiệp phát triển. Đường lối chính sách đã có, bây giờ tùy thuộc vào việc thực hiện đường lối ấy.

Trước hết là sự chỉ đạo, triển khai đường lối chính sách. Lãnh đạo và đất nước rất trăn trở, đội ngũ lãnh đạo mới, tất nhiên là cũng có những lãnh đạo cũ, họ cũng đang đau đầu là đã đến mức này rồi, sắp tới phải làm gì cho nó xứng tầm. Thứ hai là, đường lối là như vậy, nhưng mà muốn phát triển được là phải do dân chứ không do lãnh đạo. Lãnh đạo chỉ là người lo, dân mới là người làm. Dân trong nước, dân 4 chiều, dân ngoài nước, vì vậy chính phủ phải làm thế nào để người dân không phật lòng mà không thực hiện đường lối do chính phủ đề ra. Lãnh đạo phải biết rõ nguyện vọng của dân, biết cách tổ chức dân, biết huy động dân và phải biết tập hợp lại, mới làm được. Chả có ông thánh tướng nào ngồi một mình hay một nhóm người có thể đưa đất nước lên, mà là do dân đưa.

Riêng bà con nước ngoài được đánh giá rất cao tình cảm, lòng yêu nước và tiềm năng. Nhưng nhìn quanh, bà con không giàu như cộng đồng khác, vì bà con ở Mỹ là rất mới. Thật ra, người nhập cư đầu tiên vào nước Mỹ là ông Hồ Chí Minh chứ không phải bà con đâu. Ông nhập cư từ lúc trên đường đi Pháp, ông ở Boston làm bánh mì trên đấy. Bây giờ căn nhà vẫn giữ lại chỗ ông làm ở đấy. Nhưng bây giờ phải làm thế nào quy tập được bà con trong nước cũng như ngoài nước, lãnh đạo mới mong thực hiện được chính sách đưa ra. Riêng đối với bà con bên ngoài, đất nước mong bà con có tiền đầu tư vào, thấy có lãi đầu tư, thấy không có lãi đừng đầu tư. Cũng có một số bà con nói rằng, đưa tiền về bị lừa, nhưng không phải nhà nước lừa. Lúc mà bà con gởi tiền về đầu tư, toàn là cho anh em, bà con trong nhà, họ xoay qua xoay lại, cờ bạc đánh đề mất hết tiền khiến bà con trắng tay rồi quay sang nói rằng nước làm như thế. Bà con đầu tư về, rất quí, nhưng chúng tôi không hiểu tại sao bà con cứ đổ cho nhà nước lừa. Trong khi tiền đầu tư của bà con phần là tin người thân mà giao phó.

Hiện nay, đang có 500 dự án do bà con đầu tư về, có cái vài chục ngàn, có cái vài chục triệu đô. Như là Trần Group ở Baltimore sắp đầu tư thêm tại Việt Nam, họ đã đầu tư tại Đà Nẵng, bây giờ sắp vào Phú Quốc đầu tư với vốn là khoảng 200 đến 300 triệu đô. Những đóng góp của bà con, đầu tư của bà con là một điều rất quí. Nhưng phải thấy rõ là, nhân dân trong nước, chính phủ trong nước không ép bà con đầu tư, và nhân dân cũng như chính phủ trong nước cũng ý thức rõ là xây dựng đất nước Việt Nam, bảo vệ đất nước Việt Nam, bảo vệ 85 triệu người là trách nhiệm. Bà con nên thúc đẩy để đất nước mình đẹp hơn, nổi tiếng hơn, tưng xứng hơn.

VW: Câu hỏi cuối cùng. Ông cho biết sau khi mãn nhiệm kỳ đại sứ, ông sẽ tiếp tục phục vụ trong các chức vị khác hay sẽ về hưu?

LCP: Theo luật, trên 60 tuổi là phải về hưu. Tôi năm nay đã gần 65 tuổi, đáng lý phải về hưu gần 5 năm trước. Theo dự tính, tôi sẽ về hưu. Tuy nhiên, nếu chính phủ hoặc cơ quan, hoặc bộ ngoại giao có nhu cầu, tôi cũng sẵn sàng đóng góp. Tôi cũng có một số dự kiến cá nhân vì tôi đã làm trong nghề này 40 năm rồi. Nếu như không làm những việc chính thức, tôi cũng sẽ làm những công việc không chính thức để giúp cho thế hệ trẻ, giúp cho quê hương và giúp cho các cơ quan mà tôi có quan tâm, quan hệ lâu nay.

Người biểu tình chống ông Lê Công Phụng ở San Diego

HOÀNG CƠ ĐỊNH ANH LÀ AI?

THS2018 – Bỏ qua chính kiến chính trị, tòa soạn đăng bài viết năm 2017 để giới thiệu độc giả tiếng nói của một người từ tổ chức rút ra lên tiếng về thủ lãnh “đầu bò”

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành Phố Westminster, Quận Cam, Thủ đô Người Việt Tị Nạn Cộng Sản,

Ngày Chúa Nhật, 29 tháng 10 năm 2017

Thưa anh Hoàng Cơ Định,

Hình sưu tập từ Internet không rõ nguồn

Tôi không cần tự giới thiệu với anh, tôi là ai. Bởi vì Mặt Trận đã từng cho người gọi điện thoại dọa giết tôi, khủng bố tinh thần vợ con tôi, khi tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Không Quân Đào Vũ Anh Hùng trên giai phẩm Lý Tưởng, yêu cầu Nguyễn Kim Huờn cho biết sự thật về câu tuyên bố “10 ngàn quân” của Tướng Hoàng Cơ Minh. Anh Trần văn Nghiêm, nguyên Phi đoàn trưởng Phi đoàn 516, người hùng Bắc Phạt  Hội trưởng Không Quân Houston lúc bấy giờ  cũng bị Mặt Trận gọi điện thoại hăm dọa đến nỗi ông phải phát khóc trong buổi họp đông đảo anh em, vì tức tối.

Trước năm 1975, tôi không hề biết trong Hải Quân VNCH có ông Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh. Vào giữa năm 1977, tôi dùng phương pháp dây chuyền, người này mời người kia, để có một số nhân vật tị nạn tên tuổi, đến nhà tôi bàn bạc việc thành lập Ủy ban Đấu tranh Nhân quyền cho Việt Nam.

·       Thành phần tôn giáo tham dự gồm có: Thượng tọa Giác Đức và linh mục Trần Duy Nhất.

·       Thành phần chính trị tham dự gồm có: Quý ông Chủ tịch Đảng Đại Việt Cách Mạng Hà Thúc Ký, Nghị sĩ Đoàn văn Cầu, Dân biểu Nguyễn văn Kim, Tổng trưởng Châu Kim Nhân, Cụ bà Đức Thụ (đồng chí cách mạng với bà Cả Tề), bà Lê thị Anh (đại diện Hòa Hảo), Đổng lý Chử Ngọc Liễn (thân sinh nhà báo Chử bá Anh), Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Luật sư Đỗ Đức Hậu, Luật sư Lê Chí Thảo, Sinh viên tranh đấu Ngô Vương Toại.

·       Thành phần quân đội tham dự gồm có: Trung tướng Phạm Quốc Thuần, Trung tướng Nguyễn Bảo Trị, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, Đại tá Nguyễn Hợp Đoàn (Tỉnh trưởng Đà Lạt), Trung tá TQLC Nguyễn văn Phán và tôi (Thiếu tá Không Quân VNCH).

Ở thời điểm mới bước chân vào đời tị nạn, mà có cuộc họp với thành phần tên tuổi tham dự không phải là chuyện dễ dàng. Tôi điều hợp buổi họp trôi chảy, được Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đánh giá cao. Ông nói: “Tôi tưởng cậu chỉ biết lái máy bay thôi!”

Tôi đề nghị giáo sư Nguyễn Ngọc Bích làm Chủ tịch Ủy Ban Nhân Quyền, được mọi người chấp nhận. Còn tôi không giữ một chức vụ gì để khỏi mang tiếng có ý đồ thành lập tổ chức nhằm dương danh cá nhân mình.

Chúng tôi đã tổ chức hai cuộc biểu tình trước Tòa Bạch Ốc tại Hoa Thịnh Đốn và hai cuộc biểu tình trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Nữu Ước. Lần nào cũng trình thỉnh nguyện thư. Nhưng Hoa Kỳ và Thế giới muốn đóng hồ sơ Việt Nam, nên việc làm của chúng tôi chẳng có kết quả gì đáng kể.

Phó Đề đốc HCM đề nghị với tôi rằng chúng ta phải tiến tới thành lập một tổ chức Cách Mạng Bạo Lực để lật đổ bạo quyền Việt Cộng; chứ đấu tranh Nhân Quyền chẳng ăn thua gì. Tôi đồng ý. Từ đó ông Minh đến nhà tôi thường xuyên, đôi khi phải ăn mì gói thay cơm. Thấy ông Minh làm nghề thợ sơn vất vả, lấm lem, tôi đề nghị ông nên bắt chước Phó Đề đốc Đinh Mạnh Hùng xin làm cho Xerox khỏe khoắn hơn.

Tướng Minh cười: “Cậu không biết Hitler chỉ là anh thợ sơn mà trở thành nhân vật lịch sử thế giới à?”. Tôi không cãi ông Minh. Hitler không hề làm thợ sơn, mà là thợ vẽ (peintre), thi vào trường mỹ thuật không đỗ, bèn dấn thân vào trường tranh đấu, viết cuốn “Mein Kampf” (Cuộc đời tranh đấu của tôi) . Tôi đánh giá sự hiểu biết của Tướng Minh thông qua truyền khẩu “nghe hơi nồi chõ”; chứ không qua đọc sách chính văn.

Qua câu trả lời của Tướng Minh, tôi biết ông là người có tham vọng lớn, muốn làm lãnh tụ như Hitler. Nghe nói ông từng là sĩ quan Chiến tranh Chính trị bên Hải Quân, nhưng tôi xem ra ông ít am hiểu về chính trị. Nhất là nguyên tắc xây dựng tổ chức cách mạng lật đổ. Sau nhiều tháng trời, tranh luận nhiều đêm dằng dai không đi đến đâu, tôi thẳng thừng nói: “Anh muốn làm cách mạng theo kiểu ‘mỳ ăn liền’ thì kệ anh, nhưng tôi bảo đảm trước sau gì, anh cũng trở thành thảo khấu”. Ông giận tôi, bỏ ra về giữa đêm khuya.

Từ đó ông Hoàng Cơ Minh và tôi chia tay nhau. Nhưng tôi vẫn theo dõi việc làm của ông: Như là “cướp” Lực lượng Cờ Vàng của Trung tá Lục Phương Ninh, nhận đề nghị của ông Richard Armitage đi tìm kiếm quân nhân Hoa Kỳ mất tích vùng Thái – Lào, lên đường về Thái Lan lập chiến khu … Ông Nguyễn Thanh Hoàng, tức là ký giả Hồ Anh, Chủ nhiệm tờ Văn Nghệ Tiền Phong ủng hộ Tướng Minh hết lòng. Ông Hoàng Xuyên được ông Hồ Anh bỏ tiền, gửi đi theo đoàn để làm phóng sự. Trong đoàn còn có Đại tá Nguyễn Hữu Duệ  Cựu Tỉnh trưởng Thừa Thiên  tháp tùng như một quan sát viên.

Đại tá Nguyễn Hữu Duệ cho tôi biết phóng sự của ký giả Hoàng Xuyên là hư cấu. Vụ chiếu phim trên đài CBS được đạo diễn và dàn cảnh vụng về. Tôi cảnh báo cho ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng biết việc kháng chiến của Hoàng Cơ Minh là bịp, nhưng ông Hồ Anh cho rằng tôi là người của đảng Đại Việt, nên chống phá việc làm của người khác. Tôi giận ông Hồ Anh vì ông ta coi tôi là người đố kỵ, xấu xa. Tôi nói sự thật để ông Hồ Anh tránh a tòng theo sự giảo hoạt của ông Minh. Cho đến khi nội vụ bịp bợm của Mặt Trận vỡ ra thì ông Hồ Anh mới đi tìm tôi và đích thân xin lỗi tôi.

Nghị sĩ Nguyễn văn Chức cũng xin lỗi tôi, vì khi tôi nói cho ông Chức biết chuyện làm kháng chiến của Hoàng Cơ Minh là bịp bợm, thì ông Chức cũng bảo tôi nói xấu Mặt Trận. Ngay cả Đại tá KQ Vũ Thượng Văn – cấp chỉ huy cũ của tôi – cũng giận, vì tôi nói Mặt Trận HCM là bịp. Nhà báo Cao Thế Dung, không những giận tôi, mà còn viết báo “dũa” tôi. Anh Dung, anh Chức từng là “chiến hữu” trong Mặt Trận HCM, rồi về sau hai anh giả bút hiệu viết bài mạt sát Hoàng Cơ Minh rất dữ dội. Tôi chưa bao giờ mạt sát anh Hoàng Cơ Minh, mặc dầu biết anh làm chuyện tồi bại.

Tôi không hề là đoàn viên của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Nhưng có đứa trong Mặt Trận  vu cho tôi bị Mặt Trận khai trừ, rồi ra viết báo công kích Mặt Trận. Tôi khinh thủ đoạn hạ cấp của đứa vu cáo, nhằm mục đích hạ uy tín tôi, nên tôi không thèm trả lời.

Hai anh Nguyễn văn Chức và Cao Thế Dung  hai nhân vật viết báo tên tuổi – không dùng tên thật của mình để lên án anh Hoàng Cơ Minh, khiến cho bài viết mất đi giá trị khả tín. Riêng tôi, tuy là một ngòi bút vô danh, nhưng khi viết bài nghị luận thì tôi luôn luôn dùng tên thật để chứng tỏ mình là người tự trọng và để phản ảnh bản chất Người Lính VNCH: Trách Nhiệm! Do đó, tôi được nhiều nhân vật danh tiếng tiếp xúc.

– Giáo sư Vũ Qúy Kỳ, người sáng lập Hội Chuyên Gia của Việt Tân, đọc những bài viết của tôi trên mạng, nhìn nhận tôi là người viết thẳng thắn, nghiêm túc. Ông gửi email tán thưởng, tôi đáp lại lời cảm ơn. Hai vợ chồng Giáo sư Vũ Qúi Kỳ từ thành phố Atlanta, Georgia, bay sang Quận Cam mời tôi đi ăn phở. Chúng tôi thảo luận với nhau rất hài hòa về nhiều vấn đề thời sự Hoa Kỳ và Cộng Đồng Việt Nam. Tôi nói với giáo sư Vũ Qúy Kỳ rằng Việt Tân rất tai hại, vì họ bây giờ trở thành công cụ của Việt Cộng.

– Tiến sĩ Đỗ Khánh Hoan, giáo sư Đại học Văn Khoa Sài Gòn trước 1975, người chuyển ngữ những tác phẩm văn chương, triết học của các tác giả lừng danh trên thế giới sang Việt ngữ, cũng liên lạc với tôi qua email, điện thoại. Khi về Little Sàigòn ra mắt sách, Tiến sĩ Đỗ Khánh Hoan ký sách tặng tôi với lời lẽ rất ưu ái.

– Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nhà tranh đấu nhân quyền, ở trong nước cũng viết email cho tôi: “Bên này, chúng tôi thường đem bài viết của Bằng Phong ra thảo luận. Chúng tôi đồng ý 95% luận điểm của Bằng Phong. Chỉ có điều duy nhất chúng tôi không đồng ý với Bằng Phong kêu gọi bạo lực. Chúng tôi chủ trương tranh đấu ôn hòa”.

Tôi đáp lại thư của Tiến sĩ Nguyễn Quang A như sau: “Đảng Cộng Sản bán nước Việt Nam, làm nhục dân tộc Việt Nam bằng mọi giá. Chưa bao giờ họ làm bất cứ một điều gì vì nước vì dân. Những ý kiến xây dựng của trí thức đóng góp, những than khóc của dân oan không làm lay chuyển lương tâm đám lãnh đạo cộng sản. Vậy toàn dân phải noi gương Đặng Ngọc Viết, Đoàn văn Vươn thì mới cứu được nước thôi!”.

(Ghi chú: Đặng Ngọc Viết, Đoàn văn Vươn bị bọn Công An Việt Cộng cưỡng chiếm đất đai, đã dùng vũ khí tự chế bắn bọn Công An).

– Tiến sĩ Hà Sĩ Phu viết email khuyên tôi nên “dịu giọng” (tone down) cách hành văn thì dễ thuyết phục các nhà “cách mạng lão thành” đứng về phía mình hơn. Tôi đáp: “Họ là bậc lão thành, đâu phải là thanh niên mới lớn mà tôi phải dùng lời nhẹ nhàng khuyên bảo? Họ phải tỏ ra có trách nhiệm với Non Sông chứ!”

– Khi được tin ông Đặng Xương Hùng  Lãnh sự VC tại Genève, Thụy sĩ  từ chức và tuyên bố ly khai đảng Cộng sản, tôi viết bài “Hãy Trở Về Với Dân Tộc” để kêu gọi tất cả Đại sứ, Lãnh sự, nhân viên Ngoại giao và Tình báo Việt Cộng trên khắp thế giới nên noi gương Đặng Xương Hùng. Đó là cách cứu dân tộc ta thoát ách đô hộ Trung Cộng. Chính Anh – Hoàng Cơ Định – là người viết email khen ngợi bài viết của tôi có tính thuyết phục rất cao.

Thưa anh Hoàng Cơ Định,

Tôi nêu lên những nhân vật trí thức, danh tiếng từ trong nước ra hải ngoại, kể cả anh nữa, tiếp xúc với tôi bằng lời lẽ đầy thiện cảm, lịch sự, chẳng phải tự đề cao hoặc tự đánh bóng. Điều tôi muốn nhắn với mọi người rằng dù đồng ý hay bất đồng cũng phải tôn trọng lẫn nhau. Nếu tôi không phải là người viết có nhân cách, có trách nhiệm thì không bao giờ những nhân vật nêu trên tìm cách liên lạc với tôi.

Thành phần chủ lực của cuộc tranh đấu xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản phải là những người có trí tuệ để nhận thức đúng, có văn hóa để xây dựng nền dân chủ, văn minh. Đất nước Việt Nam không cần những thành phần bịp bợm (treo đầu dê bán thịt chó), vô giáo dục, đầu đường xó chợ, đầu trâu mặt ngựa. Bọn này chỉ làm ô danh nòi giống ta mà thôi! Nên nhớ, có nhiều dân tộc khác trên thế giới đọc và hiểu tiếng Việt! Khi họ đọc thấy những lời tục tĩu, mất dạy của bọn đầu đường xó chợ, họ sẽ đánh giá trình độ văn hóa, văn minh của dân tộc ta. Việt Cộng bêu xấu dân tộc ta đã quá đủ rồi!

Nhà báo Bùi Tín viết bài mắng tôi là người xấc xược, hỗn láo, vô lễ đối với bậc trưởng thượng và thường dùng chữ NGU đối với người khác quan điểm.

Bùi Tín đã bóp méo sự thật. Chữ NGU tôi chỉ dùng khi sự điêu ngoa, man rợ của Việt Cộng hay Việt Tân đã quá rõ ràng mà kẻ ngoan cố cứ bào chữa cho bằng được.

–  Khi đọc lời tuyên bố của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện “Vô sản không đáng sợ bằng vô học”, tôi gọi điện thoại về nước để tranh luận với ông. Tôi hỏi: “Tại sao anh đi theo cộng sản, khi cái chế độ đó chủ trương tiêu diệt trí thức? Tại sao anh đi theo cộng sản, khi thân sinh anh – Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm – là một nhà nho đôn hậu, yêu nước mà bị cộng sản đấu tố cho đến chết?”. Bác sĩ Viện đáp: “Tại vì mình ngây thơ. Tại vì mình quá khao khát độc lập, tự do”. Tôi nói: “Anh không ngây thơ!”. Bác sĩ Viện cứ lặp đi lặp lại nhiều lần “anh ngây thơ”. Tôi bực quá, bèn nói: “Anh Viện à. Anh không ngây thơ, mà anh NGU”. Tôi giải thích: “Hồ Chí Minh đưa tay tuyên thệ trung thành với Xô Viết, chấp nhận làm đàn em Xô Viết thì làm sao Việt Nam mình có độc lập? Nền chính trị Xô Viết là chuyên chính, còn tệ hại hơn cả độc tài, Hồ Chí Minh cũng rập khuôn nền chuyên chính của Xô Viết, thì làm sao mình có tự do?

–  Học giả Phạm Quỳnh bị Hồ Chí Minh sai bộ hạ giết chết, nhạc sĩ Phạm Tuyên – con trai ông Phạm Quỳnh – làm bài hát “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Đại Thắng” thì tôi bảo ông nhạc sĩ là NGU, là bất hiếu thì không đúng hay sao?

– Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – Cựu Đại sứ Việt Cộng – lên án bọn lãnh đạo Việt Cộng hậu sinh như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết tha hóa làm mất niềm tin của cán bộ, đồng bào. Ông ca ngợi cộng sản thời đại Hồ Chí Minh được dân thương, dân tin tưởng, dân kính trọng. Tôi viết bài phản bác, cụ Vĩnh đã ngót 100 tuổi mà nói lời điêu ngoa trắng trợn. Bởi vì Hồ Chí Minh chưa bao giờ tổ chức bầu cử thì làm sao biết dân tin tưởng? Hồ Chí Minh diệt quyền tự do ngôn luận, làm sao biết dân thương, ghét? Năm 1954, gần 1 triệu người dân Miền Bắc lìa bỏ cửa nhà, mồ mả tổ tiên để bồng bế nhau di cư vào Nam, mà bảo là dân thương là nói dối. Tôi bảo nói như thế là NGU!

Trong bài viết phản bác sự cáo buộc của Bùi Tín, tôi chứng minh tôi không vô lễ, hỗn láo với bậc trưởng thượng. Tôi chê các “lão thành cách mạng” chỉ suốt ngày vỗ ngực tự hào về thành tích đánh Pháp, đuổi Mỹ và ngồi nhà viết kiến nghị là NGU. Bởi vì hình thức viết kiến nghị là nhìn nhận tính chính thống (legitimacy) của bọn cầm quyền. Hồ Chí Minh tuyên bố “cướp chính quyền” năm 1945 thì làm gì có sự chính thống?

Tôi bảo rằng người hỗn láo, vô lễ với bậc trưởng thượng chính là cụ Bùi Bằng Đoàn, thân sinh của Bùi Tín kia kìa. Khi viên Chánh án Thực dân Pháp hỏi tên cụ Phan Bội Châu “Comment t’appelles-tu?” mà cụ Bùi Bằng Đoàn dịch sang tiếng Việt “Mày tên là gì?” đối với nhà cách mạng khả kính của dân tộc là không chấp nhận được!

Tôi đã phân tích từng điểm một trong bài Bùi Tín nặng lời tố giác tôi bằng một bài trả lời hết sức nhã nhặn, lịch sự với những lý lẽ không thể chối cãi, khiến ông Bùi Tín viết cho tôi một email với chủ đề (subject): “Thư Riêng, xin không phổ biến”. Bằng giọng điệu hòa giải, Bùi Tín viết: “Hai gia đình họ Đặng họ Bùi là chỗ thân tình với nhau, các Cụ cùng làm quan ở Huế, nên các con cháu coi nhau như bạn bè, như anh em”. Đó là chiến thuật cộng sản: Khi không thể đánh bại đối phương thì dở trò đàm phán!

Trong buổi ra mắt sách của nhà xuất bản “Tiếng Quê Hương” vào Tháng 4 năm 2017 do nhà báo Trần Phong Vũ tổ chức, tôi gặp Bùi Tín lần đầu. Dù không có trong chương trình, nhưng MC Đinh Quang Anh Thái vẫn giới thiệu Bùi Tín lên đọc bài thơ “Đất Nước Minh Ngộ Quá Phải Không Anh?” của cô giáo Trần thị Lam ở Hà Tĩnh. Bủi Tín đổi chữ NGỘ của nhà thơ bằng chữ KỲ, tôi nhận thấy Bùi Tín không tôn trọng tác giả, nên yêu cầu MC Anh Thái lên phát biểu. Nhân dịp đó, tôi nhìn thẳng vào mặt Bùi Tín và nói: “Thưa anh Bùi Tín, tôi là Bằng Phong Đặng văn Âu đây. Người mà anh đã mạt sát tôi bằng lời lẽ nặng nề đây! Và tôi đã trả lời anh một cách hòa nhã, lịch sự. Anh có biết tại sao tôi hòa nhã, lịch sự với anh không? Tại vì tôi muốn chứng tỏ với độc giả trong nước và ngoài nước thấy được cung cách có văn hóa của Người Lính VNCH hơn hẳn anh ‘bộ đội cụ Hồ’, anh hiểu không?” Bà Đỗ thị Thuấn từng công kích tôi hết sức nặng lời, đang quay phim buổi đó, đã vỗ tay hoan nghênh tôi một cách nhiệt liệt.

Tôi kể anh Hoàng Cơ Định mẩu chuyện nhỏ này để anh hiểu rằng dù thua trận, lâm vào cảnh nước mất nhà tan, nhưng trót đã mang danh người chiến sĩ VNCH thì phải tỏ ra có nhân cách lớn, mới được đối phương kính trọng. Dùng chiêu bài thiêng liêng, cao quý mà hành động tồi bại, lưu manh, nếu thắng trận như Việt Cộng, thì Đất Nước sẽ rơi vào tay kẻ thù và nền văn hóa dân tộc sẽ tiêu vong. Đó là lời tôi lặp đi, lặp lại nhiều lần với anh Hoàng Cơ Minh. Và nay tôi lặp lại với anh, anh Hoàng Cơ Định!

Những nhà ái quốc chống Thực dân Pháp, chống Cộng Sản như Trương Tử Anh, Lý Đông A, Khái Hưng chết mất xác mà thủ phạm không phải do Pháp, ắt phải do Việt Cộng, dù không có bằng chứng. Nếu Việt Cộng không giết, chúng nó phải kết án bọn giết người sát hại các nhà ái quốc cùng có chủ trương chống Pháp giành độc lập.

Không ai có chứng cớ bà Nguyễn thị Năm (tức là bá Cát Hanh Long) bị cộng sản giết, nhưng không có nghĩa là cộng sản vô tội. Bởi vì cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Trần Đỉnh là chứng nhân trong cuộc đấu tố, đã thấy Hồ Chí Minh mang túi vải bao râu và Trường Chinh mang kính đen giấu mặt.

Ký giả Đạm Phong, Lê Triết bị giết vì phanh phui sự bịp bợm của Kháng Chiến HCM, dù không có bằng chứng, người ta vẫn kết án tội ác của băng đảng HCM, bởi vì Mặt Trận tới bây giờ vẫn không lên án bọn giết mướn sát hại nhà báo không vũ khí.

Tôi không kết án, nhưng tôi đã viết bài đặt câu hỏi “Anh Là Ai?” cho Nguyễn Xuân Nghĩa. Nghĩa không trả lời vì không thể. Bây giờ tôi hỏi anh:

 Nguyễn Xuân Nghĩa là cháu ruột Mười Cúc Nguyễn văn Linh  Tổng Bí thư Đảng Việt Cộng – ở lại Việt Nam, làm việc cho Việt Cộng trong 5 năm, rồi được sang Pháp bằng đường chính thức. Tốt nghiệp bằng Cao Đẳng Thương Mại (HEC) của Pháp mà không làm việc ở Pháp. Sang Hoa Kỳ, Nghĩa được kết nạp ngay vào Mặt Trận HCM với chức vụ Tổng Tuyên Huấn (bộ óc của Mặt Trận). Cụ Phạm Ngọc Lũy khám phá Nghĩa thường viết thư nặc danh nhằm phân hóa nội bộ, đòi đưa Nghĩa ra luận tội. Tại sao anh Hoàng Cơ Định bao che cho Nguyễn Xuân Nghĩa? Phải chăng anh đã ngầm hoạt động cho Việt Cộng với Nguyễn Xuân Nghĩa khi cùng học ở Paris?

 Có phải anh âm mưu cùng Nguyễn Xuân Nghĩa đẩy Hoàng Cơ Minh vào chỗ chết để cưỡng đoạt số tiền 20 triệu đô-la ăn cướp của dân bằng tuyên truyền bịp bợm? Bởi vì không khi nào đoàn quân đi vào đất địch mà công khai giống như đi du ngoạn.

 Tại sao sau khi anh Hoàng Cơ Minh đã chết ở vùng biên giới Thái  Lào vào năm 1987, anh âm mưu cùng Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu ruột Mười Cúc, Tổng Bí thư Việt Cộng  giấu nhẹm chuyện này đến 14 năm sau mới công bố? Anh đã nhận chỉ thị của VC trong nước hay của Nguyễn Xuân Nghĩa để làm chuyện trái đạo lý này?

 Tài liệu “Đảng Chế – Đảng Quy” của Việt Tân (đính kèm trong attach file) hoàn toàn giống Việt Cộng, từ ngôn ngữ đến cơ chế là do Việt Cộng hay Nguyễn Xuân Nghĩa biên soạn? Bởi vì ngoài Nguyễn Xuân Nghĩa ra, các thành phần gọi là lãnh đạo Việt Tân, tôi nhận thấy không ai đủ trình độ, khả năng viết ra tài liệu đó.

 Tại sao đảng Việt Tân hoạt động rập khuôn theo Việt Cộng? Gieo rắc sự sợ hãi bằng khủng bố. Khi không thể giết người thì quay sang dùng bọn đầu trâu mặt ngựa, bọn đầu đường xó chợ thi hành “character assassination” để bôi nhọ, làm mất uy tín bất cứ ai dám lên tiếng vạch trần âm mưu đen tối của Việt Tân?

Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) – nhà tranh đấu ở Nha Trang  cho tôi biết bà được Việt Tân “gạ” tham gia vào tổ chức. Bà từ chối, liền bị Việt Tân vu cho bà là Công An Việt Cộng.

Khám phá hành động tồi bại của Việt Tân, bà Trần Khải Thanh Thủy – một đảng viên tân tòng của Việt Tân  đặt tên cho Việt Tân thành Việt Tanh (hôi như cá ươn), bà liền bị bọn đầu trâu mặt ngựa Việt Tân dùng lời lẽ hạ cấp bôi nhọ rất bẩn thỉu.

Nhà thơ Ngô Minh Hằng bị bà Trần Diệu Chân (vợ Lý Thái Hùng) “gạ” làm thơ tưởng niệm Hoàng Cơ Minh, bà từ chối. Lập tức bọn đầu trâu mặt ngựa lên mạng để chửi rủa bà Ngô Minh Hằng suốt nhiều năm, bằng lời lẽ hết sức hạ cấp!

Bác sĩ Trần văn Tích ở Đức từng khen Việt Tân giúp ông cờ quạt, hệ thống âm thanh trong các cuộc biểu tình Chống Cộng. Sau khi biểu tình về, được đoàn viên Việt Tân dọn thức ăn nóng cho ăn đỡ đói lòng. Tôi viết bài cảnh giác ông bác sĩ đừng ngây thơ trước những trò “tử tế bịp” mà bị rơi vào tròng chúng nó. Nhân vụ luật sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố “Tôi không chống Cộng”. Ông chỉ “nhỏ nhẹ” viết đôi lời khuyên nhủ bà luật sư Trần Kiều Ngọc, liền bị bọn đầu trâu mặt ngựa, lâu la của anh sủa om sòm.

Chính sách “vắt chanh bỏ vỏ” của Việt Cộng không bao giờ thay đổi. Võ Nguyên Giáp là một trong những người khai sinh đảng CSVN, làm tới chức Tổng Tư lệnh Quân Đội Nhân Dân, nhưng khi bị thất sủng là bị đuổi về làm công tác cai đẻ cho nhục chơi. Tướng Trần Độ cũng là công thần của CSVN, nhưng khi ông có ý kiến cải cách chế độ thì khi chết không ai được phép ghi hàng chữ phúng điếu “Vô Cùng Thương Tiếc”.

Việt Tân cũng vậy, bác sĩ Trần văn Tích từng tuyên dương Việt Tân, nhưng chỉ cần viết bài khuyên nhủ bà Trần Kiều Ngọc, thì Việt Tân dùng bọn “cặn bã xã hội” tấn công bác sĩ Trần văn Tích ngay.

Ngoài ra, có một điểm tương đồng quan trọng rất rõ rệt giữa Việt Cộng và Việt Tân, là thành phần lãnh đạo Việt Cộng và Việt Tân đều cực kỳ ngu dốt như nhau.

 Hồ Chí Minh (viết tắt HCM) lập ra Đảng CSVN nhằm mục đích bán nước cho Trung Cộng: Chủ tịch Nước lấy tư tưởng Mao Trạch Đông để trị nước. Tiêu diệt thành phần trí thức (bộ óc dân tộc), dùng bạo lực cưỡng bức người dân thành súc vật (có đầu không được phép nghĩ, có miệng không được phép nói, cho ăn mới được phép ăn). Trật tự xã hội và đạo lý cũng bị tiêu diệt (ép buộc cha, mẹ, vợ, chồng, con cái đấu tố nhau). Không một tên lãnh đạo nào còn có sợi dây thần kinh biết xấu hổ. Bây giờ xúc tiến thành lập Viện Đạo Đức càng chứng tỏ sự ngu dốt hơn. Tiến sĩ triết học Karl Marx  Lénine thì đông, nhưng không có tên nào dám nhận lời thách thức tranh luận công khai với Bằng Phong Đặng văn Âu.

 Hoàng Cơ Minh (viết tắt HCM) thành lập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam để đánh đổ Việt Cộng, tại sao tạo cho mình hình ảnh y hệt Hồ Chí Minh (để râu, quấn khăn rằn, mặc bà-ba đen) là tên tội đồ của dân tộc. Như thế không ngu à?

 Nguyễn Xuân Nghĩa  Cháu ruột Mười Cúc Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư Việt Cộng – sau năm 1975, ở lại Việt Nam làm việc cho Việt Cộng suốt 5 năm, đậu bằng HEC không làm việc ở Pháp. Sang Mỹ, Nguyễn Xuân Nghĩa nhảy ngay vào Mặt Trận và được giao ngay chức Tổng Tuyên huấn mà Hoàng Cơ Minh chẳng cần sưu tra lý lịch đương sự, nhất quyết tin dùng Nghĩa làm quân sư. Như thế không ngu à?

 Ký giả Đạm Phong, Lê Triết viết bài tố giác Mặt Trận lừa đảo, ăn cắp thì thuê kẻ giết mướn sát hại đối thủ trong một quốc gia có pháp luật, tức là tự động tỏ ra mình là một đảng cướp; chứ không phải đảng giải phóng nhân dân thoát khỏi ách cộng sản man rợ. Như thế không ngu à? Chẳng qua cơ quan an ninh Mỹ không nhúng tay điều tra, vì họ cho đó là đám tị nạn hủi thanh toán lẫn nhau, không liên quan gì đến họ. Mặt Trận thử giết một người ký giả Mỹ xem. Giới truyền thông Mỹ sẽ làm ầm lên ngay; chứ đâu hèn hạ như đám truyền thông Việt Nam câm miệng hến?

 Rất nhiều người, trong đó có tôi, công khai đặt vấn đề với Việt Tân. Nguyễn Thanh Tú họp báo, đóng cọc nhiều cái vòi của băng đảng. Lãnh đạo Việt Tân không có một một người ra hồn đủ khả năng phản bác. Nguyễn Xuân Nghĩa, cháu Mười Cúc, một nhân vật được đám truyền thông không có tư cách, điếu đóm xun xoe, dọa kiện ký giả AC Thompson về tội chụp mũ. AC Thompson hứa sẵn sàng ra tòa với chứng cớ. Thế là rụt vòi! Việt Tân chỉ có mỗi một anh kép hát Nam Lộc, mặt trơ trán bóng, mồm thì xoen xoét Chống Cộng, lại thông đồng làm ăn với Việt Cộng qua dịch vụ điện thoại gọi về trong nước, đứng ra bào chữa cho băng đảng một cách dốt nát. Buồn cười nhất là có một anh ra chiều thông thái, phán: “Chống Cái Ác, tức là Chống Cộng rồi! Bàn cãi làm gì cho mất công?” Thế thì cả thế giới chống Cái Ác của ISIS là họ đang Chống Cộng đấy sao? Rồi có một tên lưu manh nào đó làm trò đánh lận con đen, dùng bài viết của tôi, nhét thêm vài câu tầm bậy để đánh lừa độc giả. Thực sự, anh chỉ có một đám đầu trâu mặt ngựa, cặn bã xã hội, phun chất bẩn làm ô uế Cộng Đồng thôi. Như thế không ngu à?

Thưa anh Hoàng Cơ Định,

Nhìn vào danh sách dòng họ nhà anh, tôi thấy có nhiều tay khoa bảng nổi tiếng, như Hoàng Cơ Nghị, Hoàng Cơ Bình, Hoàng Cơ Thụy, Hoàng Cơ Lân, Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Long, Hoàng Cơ Trường, Hoàng thị Nga, Hoàng thị Châu Quy và anh. Có thể nói đó là một dòng họ khá vinh hiển. Thân phụ anh là Hội trưởng Hội Khai Trí Tiến Đức, tại sao ông không thể “khai trí” đàn con cháu đừng làm những chuyện ngu xuẩn? Tại sao lại có phần tử như dưới đây làm điếm nhục gia phong?

 Luật sự Hoàng Cơ Thụy thông đồng với tay sai Thực dân Pháp  Trần Đình Lan, Vương văn Đông  để lật đổ chế độ Việt Nam Cộng Hòa do Hoa Kỳ viện trợ? Trí tuệ của luật sư Hoàng Cơ Thụy để đâu, mà không nhìn thấy Hoa Kỳ đã giúp dân ta chấm dứt nền đô hộ của Thực dân Pháp suốt 80 năm? Tại sao ông Thụy không nghĩ ra được rằng Hoa Kỳ không đời nào để cho cuộc chính biến đó thành công? Giả thiết rằng cuộc lật đổ đó thành công, đưa Thực dân Pháp trở lại cai trị Việt Nam. Có phải ông Thụy sẽ làm cho dòng họ Hoàng Cơ bị ô danh muôn thuở, vì phản lại sự hy sinh của những vị anh hùng chống Thực dân Pháp từng bị rơi đầu dưới chế độ Thực dân?

 Tại sao Phó Đề đốc, một Tướng lĩnh VNCH, không biết nghe lời khuyên răn của tôi, đừng thi hành chủ trương bá đạo, đừng nóng vội làm kháng chiến “mì ăn liền” để chết thảm như một tên thảo khấu trong rừng; chứ chẳng phải là anh hùng đem thân giúp nước? Tại sao ông Hoàng Cơ Minh không nghĩ được hành động kháng chiến bịp bợm của ông là giết chết NIỀM TIN GIẢI PHÓNG DÂN TỘC của những thế hệ tương lai?

 Còn anh, Hoàng Cơ Định, Tiến sĩ Hóa học, tốt nghiệp ở Paris, tại sao không lo làm ăn tử tế như Hoàng Kiều chỉ chế huyết thanh mà cũng trở thành tỷ phú, lại ôm bó bạc bất chính, lừa đồng bào để lập hàng tá cái vòi bạch tuột tiếp tục lừa đảo đồng bào? Nếu làm ăn lương thiện, thì hai vợ chồng anh đâu đến nỗi bị Cảnh sát Liên Bang còng tay vì tội trốn thuế? Tại sao anh thông đồng với Nguyễn Xuân Nghĩa Cháu ruột Mười Cúc Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư Việt Cộng – để đẩy anh mình và bao nhiêu chiến sĩ ưu tú VNCH nhẹ dạ đi vào chỗ chết một cách ồn ào? Anh tưởng rằng Việt Cộng mù hay sao mà dám hô hào Đông Tiến I, Đông Tiến II, III với hy vọng Tướng Hoàng Cơ Minh sẽ bình an vô sự? Tại sao trong Tòa Án, anh nhẫn tâm không nhìn nhận tấm ảnh đăng trên báo Thái Lan là Hoàng Cơ Minh đã chết?

Anh xúi giục con cháu anh như Hoàng Tứ Duy, Đỗ Hoàng Điềm tuân theo chỉ thị của Việt Cộng để làm công tác chuẩn bị tư tưởng quần chúng hải ngoại “Không Chống Cộng” là anh dạy con cháu tiếp tục làm điếm nhục gia phong, anh biết không?

Người Quốc gia không có bằng chứng ai giết Đạm Phong, Lê Triết. Nhưng tôi tin Việt Cộng có bằng chứng. Bởi vì chúng rải tình báo hoạt động khắp nơi và đã trà trọn vào tổ chức Mặt Trận. Do đó chúng dễ dàng “blackmail” (chantage) để anh phải làm công cụ cho chúng. Giống như chúng đã làm với những chính trị gia, linh mục, thượng tọa ở Miền Nam trước năm 1975. Anh hãy nói cho đồng bào hải ngoại biết, lâu nay vì bị Việt Cộng “blackmail”, nên Việt Tân phải làm những việc như:

 Xâm nhập, vu cáo, gây chia rẽ để làm cho Cộng Đồng luôn luôn xáo trộn.

 Nơi nào Việt Tân không thể tạo ảnh hưởng thì lập ra một Cộng Đồng hai hoạt động song song.

  Vu khống, bôi bẩn một cách nhớp nhúa, tục tĩu bất cứ ai lên tiếng phản ứng hành vi bất chính của Việt Tân, để cho người có tư cách, có trách nhiệm không dám ra làm việc công cộng, vì sợ gieo tai tiếng, xấu hổ với con cháu.

 Nhờ có tiền dồi dào từ sự bịp bợm, Việt Tân mua bọn truyền thông vô tư cách làm việc cho mình. Nhờ tiền bất chính, chỉ có Việt Tân mới đủ khả năng tổ chức “Đại Hội Trẻ Thế Giới” để lôi kéo thanh niên kém hiểu biết thủ đoạn Việt Cộng sa vào bẫy bán Nước mà tưởng là yêu Nước. 

Đảng CSVN do Hồ Chí Minh và đồng bọn lập ra không nhằm mục đích mang lại Độc Lập  – Tự do – Hạnh Phúc cho đồng bào ta. Những bằng chứng quá rõ ràng cho ta thấy đảng CSVN toa rập với kẻ thù truyền kiếp để biến nước ta thành một phiên thuộc. Người Tàu đã cai trị dân ta suốt một ngàn (1000) năm, nhưng dân ta đã bao lần “châu chấu đá xe”, giành lại quyền tự chủ, nhờ ý chí quật cường và lòng yêu nước. Lần này, Mao Trạch Đông thâm hiểm hơn. Nó dùng Hồ Chí Minh biến dân ta thành súc vật, biến một tập đoàn thống trị hoàn toàn mất khả năng biết xấu hổ, biết nhục nhã để thề nguyền “Thà mất Nước, còn hơn mất Đảng”. Bề ngoài, Việt Cộng giả vờ nghiêng về phía tự do để ta tưởng chúng thực tâm hòa hợp hòa giải. Nhưng chúng lại sai Tiến sĩ (!) Tương Lai tuyên bố bỏ đảng CSVN để quay về Đảng Lao Động thời Hồ Chí Minh. Hóa ra “đi vô, đi ra, vẫn thằng cha khi nảy”.

Ở Hải ngoại, Việt Cộng ra lệnh Việt Tân sai tay chân bộ hạ tuyên bố “Chúng ta đòi lật đổ Nhà Nước Việt Nam là sai, chúng ta chỉ xin Nhân Quyền thôi!”; tiếp theo: “Chúng con không Chống Cộng; chúng con chỉ chống Cái Ác và chọn con đường Nhân Bản mà đi thôi”. Vở tuồng “bài ba lá” đó chỉ có khả năng đánh lừa kẻ ngây thơ, nhẹ dạ. Đừng giở những luận điệu “Việt Cộng đâu còn nữa mà chống?” hoặc “chống Việt Cộng suốt mấy chục năm không xong, thì nay chỉ còn chống gậy, chứ chống Cộng gì nữa?”. Đó là luận điệu rẻ tiền, chỉ có đứa nào ngu hoặc đứa bán linh hồn cho Quỷ mới tin theo thôi.

Chống ngoại xâm là truyền thống bất biến của tổ tiên ta dạy dỗ con cháu. Huống chi, nòi giống Việt đang trên đà bị hủy diệt; chứ không còn là nguy cơ nữa. Một nòi giống chỉ còn, khi dân tộc đó có lòng tự trọng, có khí phách, biết nhục để vùng lên.

Anh Hoàng Cơ Định đừng tưởng dùng bọn đầu trâu mặt ngựa, bọn cặn bã xã hội phun chất bẩn vào những người yêu nước là có thể xóa cho dòng họ Hoàng Cơ cái tội làm điếm nhục gia phong. Nhiều người khinh bỉ dòng họ anh lắm đấy! Đến nỗi các đoàn viên Việt Tân cứ chối leo lẽo họ không phải Việt Tân! Anh hãy chấm dứt trả lương cho loài ký sinh đó, để Cộng Đồng sạch sẽ được không?

Anh đừng thắc mắc hỏi tôi dựa vào thế lực nào đứng đàng sau để khiến tôi viết bức thư này cho anh, như băng đảng Việt Tân thường đặt ra để gây nghi ngờ. Tôi nói cho anh biết, tôi là Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, là chiến sĩ tiền tuyến, từng vào sinh ra tử.. Tôi còn sống sót trong cuộc chiến kinh hoàng vừa qua là do Thiên Chúa hay Đức Phật cho tôi sống sót, ắt hẳn các Ngài truyền lệnh cho tôi tiếp tục làm Người Lính có Khí Phách để không làm ô danh một Quân Lực bị kẻ thù gán vào cái tội “Lính Đánh Thuê”. Trước kia tôi thi hành công tác theo lệnh cấp chỉ huy. Ngày nay tôi chiến đấu chống sự bịp bợm của Việt Cộng, của Việt Tân là do mệnh lệnh của Tổ Tiên và mệnh lệnh của những vong hồn tất cả con dân Việt bị Việt Cộng giết suốt gần 90 năm qua.

Tôi tin tưởng rằng nếu anh thuê quân giết mướn hạ sát Đặng văn Âu này, thì sẽ có Đặng văn Âu khác đứng lên. Phải có NIỀM TIN sắt đá như vậy, người chiến sĩ mới không lùi bước trước tội ác của ma quỷ, anh Hoàng Cơ Định có hiểu không?

Nếu anh tin lời tôi, anh hãy khẳng khái đứng ra nhìn nhận tội lỗi của anh Hoàng Cơ Minh và của chính anh thì may ra danh giá dòng họ Hoàng Cơ được cứu vãn. Nhược bằng anh cứ loay hoay trong vũng bùn, dùng mọi cách giẫy dụa thì dòng họ Hoàng Cơ sẽ bị nguyền rủa muôn đời.

Tháng trước, tôi viết bài phê bình văn hào Nhất Linh, vì ông là nhà cách mạng văn hóa, nhà lãnh đạo đảng Đại Việt Quốc Dân Đảng mà không đem sự hiểu biết của mình để dạy cho trí thức, sinh viên Miền Nam về nguy cơ mất nước. Ông lại nhàn nhã lên rừng kiếm hoa lan, là người vô trách nhiệm với tương lai dân tộc. Ông Nhất Linh còn toa rập với tay sai Thực dân Pháp lật đổ nền tự do non trẻ mới giành được độc lập. Sau khi thất bại, ông kết liễu đời ông bằng một thư tuyệt mệnh để cuộc xâm lăng của Việt Cộng có chính nghĩa.

Tôi chỉ là một sĩ quan cấp tá, không có tên tuổi giống như nhà văn Nhất Linh, nhưng tôi có thể tiên đoán âm mưu của Việt Cộng như sau: “Việt Cộng sẽ giao nước Việt Nam cho Trung Cộng vào năm 2020 theo thỏa ước Thành Đô. Chúng tự biết chúng không thể nào sống dưới ách đô hộ của Trung Cộng. Cho nên chúng dùng Việt Tân để sửa soạn bãi đáp (landing field) cho chúng tại Hải ngoại, đặc biệt là Hoa Kỳ.

Trong năm 2016, chúng đã bỏ ra 3 tỉ 200 triệu đô-la để mua nhà tại Hoa Kỳ (theo tài liệu của sở địa ốc). Không rõ trong ngân hàng chúng có mấy trăm tỉ. Việt Cộng đã xuất cảng nhiều sư quốc doanh, linh mục quốc doanh để lãnh đạo tinh thần người mộ tôn giáo, mặc dầu từng bị chúng nhốt tù trong các trại tập trung. Chúng đang có chủ trương làm cho thế hệ con cháu của chiến sĩ quốc gia quên dần tội ác của chúng.

Tại sao cái đảng Việt Tân của anh lại tiếp tay cho Việt Cộng để “cải tạo” tư tưởng đồng bào Hải ngoại bằng những tuyên bố “Đòi lật đổ Nhà Nước cộng sản là sai”, “Cộng đồng không cộng sản” và “Con không Chống Cộng” để cho Cộng Đồng vốn đã chia rẽ càng thêm chia rẽ trong các cuộc tranh luận vô bổ?

Người Việt không chấp nhận sống với Việt Cộng, bỏ quê hương sang sống tại các nước tự do, cần mẫn nuôi con ăn học thành tài, với hy vọng con cái mình tiếp tục sự nghiệp diệt Cộng cứu giống nòi thì bị con cái miệt thị chúng ta là loại “Di dân tư tưởng”, tức là loại người “tha phương cầu thực”, “giá áo túi cơm” chứ chẳng có lý tưởng gì cả!

Đó là cách Việt Cộng dùng Việt Tân trồng người theo lời dạy của tên bán nước Hồ Chí Minh. Một mặt chúng đẩy người tị nạn thành loại người “giá áo túi cơm”, “tha phương cầu thực” một cách nhục nhã; một mặt chúng dùng tuổi trẻ do chúng ta nuôi nấng thành một tầng lớp vô ơn, coi khinh cha mẹ, thì sẽ coi khinh giống nòi.

Thử hỏi có nỗi đau đớn nào bằng?

Trước năm 1975, đâu có quốc gia nào trên thế giới treo tấm biển “Ăn cắp là tội đại hình” bằng chữ Việt ở các nơi buôn bán lớn? Anh Hoàng Cơ Định không thấy rằng Việt Cộng đang thừa lệnh Trung Cộng thi hành chủ trương làm nhục dân tộc Việt Nam?

Dòng họ Hoàng Cơ làm chuyện “điếm nhục gia phong” là quyền của dòng họ anh. Nhưng tại sao anh âm mưu với Việt Cộng để biến con cái do công lao chúng tôi nuôi nấng trở thành một bọn làm “điếm nhục gia phong” chúng tôi?

Tôi đích thân viết bài này hỏi anh. Nếu anh im lặng, tức anh là ma, chứ không phải người. Nguyễn Thanh Tú, con trai nhà báo Đạm Phong, gọi cái đảng của anh là “VIỆT TÂN MA” cũng đúng thôi!

Tôi biết phản ứng của anh cũng như của VIỆT TÂN MA là dùng bạo hành thủ tiêu người viết SƯ THẬT, người nói lên SỰ THẬT.

Đây là địa chỉ nhà tôi: 10200 Bolsa Ave. SPC # 89 Westminster, CA.92683.

Anh cứ sai người đến bắn. “Tôi thà chết đứng; hơn là sống quỳ.

Tôi không bao giờ sợ cái Đảng Việt Tân Ma của anh!

Giết người diệt khẩu không phải là phương cách xóa được tội lỗi của dòng họ mình đâu, anh Hoàng Cơ Định ạ! “Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”, anh Hoàng Cơ Định đừng bao giờ quên điều đó nhé!

Bằng Phong Đặng văn Âu

Email Address; bangphongdva033@gmail.com
Telephone: 714 – 276 – 5600

Hình do KBCHN sựu tập trên net.


Hoạ sĩ Mạc Chánh Hòa: Ngô Kỷ là tên trốn lính vô học

LTS Việt Weekly: Ý kiến của họa sĩ Mạc Chánh Hòa phản ảnh quan điểm cá nhân trên tinh thần diễn đàn, không phải của tòa soạn.

LÊ VÔ HỌC ghi

Việt Weekly (VW):Họa sĩ Mạc Chánh Hòa cho biết nhận xét về Tướng Nguyễn Cao Kỳ?

Mạc Chánh Hòa (MCH): Ý kiến về tang lễ của Tướng Nguyễn Cao Kỳ làm tôi rất buồn lòng. Một số người trong cộng đồng không chịu khó coi và đọc, nghe tận tai sẽ hiểu ông Kỳ. Đừng vì ghét người ta mà mình không coi, không nghe. Phải coi cho rõ ràng để tìm hiểu, mới đúng. Oâng Kỳ đã nói rất rõ ràng và minh bạch.

VW: Đối với một số người tranh đấu, chống cộng sản, họ cho rằng hành động của ông Nguyễn Cao Kỳ là phản bội khi ông trở lại Việt Nam vào năm 2004. Anh có cho rằng, ông Nguyễn Cao Kỳ phản bội lại đồng đội và cộng đồng chống cộng hay không?

MCH: Tôi thấy rằng, chuyện đó không bao giờ xảy ra. Tôi nghe những điều ông Kỳ nói, tôi thấy là đúng. Còn những ý kiến kia, đó chỉ là những điều của những người quá khích nói thôi.

Sau năm 1975, đồng ý là những người trong miền Nam đã chịu nhiều đau thương. Họ không chấp nhận được chế độ cộng sản và đã ra đi, họ đã bỏ biết bao nhiêu thứ chỉ để tìm một sự sống mà thôi. Sự uất hận đó đã được ghim vào lòng. Nhưng phải nghĩ lại là, còn lại biết bao nhiêu sĩ quan, binh lính còn ở lại Việt Nam. Phải làm một điều gì đó để giúp cho những người còn kẹt lại trong nước đi chứ. Thể chế có khác, nhưng vẫn là đất nước Việt Nam và người Việt Nam sống ở đó. Phải tìm cách để nói chuyện với nhau, đối thoại với nhau để cho đất nước và dân tộc tốt đẹp hơn.

VW: Quan điểm của anh là ủng hộ ông Nguyễn Cao Kỳ trở lại Việt Nam?

MCH: Tôi không thích chính trị, không liên quan đến chính trị. Nhưng tôi muốn đất nước được thanh bình. Hơn tám mươi mấy triệu người trong nước cần được sống thanh bình.

VW: Trong lễ truy điệu Tướng Nguyễn Cao Kỳ được tổ chức tại nghĩa trang Rose Hills đã có sự tham dự của hai phó tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco. Ông Ngô Kỷ cho rằng, khi có sự xuất hiện của phía chính quyền cộng sản, người quốc gia phải có trách nhiệm là phải có thái độ. Anh có nhận xét thế nào?

MCH: Đối với tôi, những điều ông Kỳ đã làm là đúng. Sự việc hai phó tổng lãnh sự đến tham dự tang lễ của ông Kỳ đó là việc xã giao và họ đã làm đúng. Họ có sự thân thiện và văn minh. Tại sao mình không có được sự văn minh?

VW: Ông Ngô Kỷ cho rằng, những vị tướng lãnh, cựu quân nhân, những người có mặt ngày hôm đó phải chịu trách nhiệm về sự thua thiệt của phía chính nghĩa quốc gia. Anh có ý kiến thế nào?

MCH: Làm sao mà thua. Những người phía chính quyền biết được những gì sẽ xảy ra nhưng họ vẫn đến vì phép lịch sự, xã giao, giao tế và văn minh. Cả hai phía đều làm đúng việc của mình và rất văn minh.

Ngô Kỷ không có một giá trị gì cả và không có một trình độ gì cả. Ngô Kỷ là tên trốn lính và tên vô học. Đó là những bằng cấp vứt đi, đối với tôi không có ý nghĩa gì hết. Cách ăn nói của Ngô Kỷ là một thứ vô học, vô lối.

VW: Xã hội văn minh Hoa Kỳ chấp nhận mọi tiếng nói khác nhau. Yù kiến của ông Ngô Kỷ là một tiếng nói của nhà tranh đấu trong cộng đồng. Tại sao anh cho rằng tiếng nói của ông Ngô Kỷ không có giá trị?

MCH: Ngô Kỷ có quyền khen chê. Nhưng người hiểu biết sẽ khen chê một cách khác. Còn người ngu khen chê một cách khác. Ngô Kỷ là người ngu không biết, nhưng cũng đi xem và đi nghe, và khen chê.

VW: Anh cho rằng, kẻ ngu thường hay lên tiếng nhưng tại người khôn lại im lặng?

MCH: Có những người lo làm ăn không muốn dây vào với hủi, họ không muốn dây vào loại người đó, họ thấy bẩn và mất thì giờ. Dây dưa kiện tụng Ngô Kỷ đâu có được gì, vì hắn là tên không có gì hết, vô ích thôi. Hắn lợi dụng chỗ đó mà quấy rối cộng đồng. Riêng tôi, chẳng có sợ hắn một tí nào hết.

VW: Cộng đồng có vẻ sợ những người lớn tiếng. Những người nhân danh quốc gia, cờ vàng, chính nghĩa lớn miệng, anh có nhận xét thế nào?

MCH: Cộng đồng không có ngu. Đại đa số những người Việt Nam thầm lặng, họ rất đông. Họ nghĩ rằng là, dây vào để làm gì, chứ không phải họ sợ. Họ coi thường đó. Có những người đâu có muốn dính dáng vào cộng đồng đâu. Ơû cách xa cộng đồng, họ sống ở những chỗ người Mỹ chứ đâu có sống trong cộng đồng.

VW: Một số người vẫn sống trong cộng đồng và sợ hãi, sợ bị biểu tình, bị chống đối, bị chụp mũ. Anh sống ở đây có thấy nỗi sợ đó hiện hữu hay không?

MCH: Tôi thấy rằng những người sống ở đây không có sợ, họ không muốn dây vào, họ không có rỗi thì giờ cho những việc đó, họ chỉ lo làm ăn thôi. Họ không có sợ. Nhưng tôi nghĩ rằng, những người thầm lặng nên lên tiếng nói. Chỉ có một thiểu số không giống ai quậy rối thôi.

VW: Anh có nhận xét thế nào về những người hô hào đấu tranh cho dân chủ tự do tại Việt Nam nhưng lại phản dân chủ ở đây?

MCH: Tôi rất buồn. Nước Mỹ là đất nước tự do. Mình luôn luôn đòi dân chủ, đòi tự do tại sao lại không để cho người ta tự do, dân chủ, lại đi làm ngược lại những điều mình đòi hỏi. Tại sao lúc nào cũng đem lá cờ ra nhơn nhởn, làm đau lá cờ, mất giá trị của lá cờ, phải đặt lá cờ ở nơi tôn nghiêm.

VW: Là cựu quân nhân, nhưng từ lúc qua Mỹ tới giờ chưa bao giờ thấy anh mặc bộ đồ lính, tại sao?

MCH: Tôi đã mặc bộ đồ lính mười mấy năm phục vụ cho quân lực VNCH. Bộ đồ lính đó để phục vụ cho quân đội VNCH. Nhưng bây giờ quân đội đó không còn nữa, mặc vào chỉ để buồn mà thôi. Tôi rất tôn trọng bộ quân phục, cho nên, tôi không mặc nữa.

VW: Xã hội dân chủ chấp nhận mọi tiếng nói khác nhau. Anh có chấp nhận cho ông Ngô Kỷ lên tiếng hay không?

MCH: Theo tôi, tự do ngôn luận, ai muốn nói tôi đều chấp nhận. Nhưng những tiếng nói quấy rối, không đại diện cho ai, không dựa trên sự thật, tôi nghĩ nên chấm dứt. Còn nói kiểu ngu ngu dại dại, nói như thằng khùng thằng điên, không nên cho nói để làm gì.

VW: Tiếng nói của ông Ngô Kỷ cũng đại diện cho nhóm người của ông ta, phải để cho ông ta lên tiếng, đó mới là tự do ngôn luận. Anh nghĩ sao?

MCH: Ngô Kỷ không có đại diện cho bất cứ một ai. Chẳng đại diện cho ai cả. Một thằng homeless. Homeless nhiều người rất dễ thương, họ chỉ xin tiền để ăn. Họ sống rất hiền lành chứ không là loại mất dạy như tên Ngô Kỷ. Đã không làm ăn được trò trống gì, có sức khỏe mà không lo làm ăn. Tôi năm nay 70 tuổi. Tôi qua đất nước Mỹ, tự tôi làm ra tiền, tự tôi sống. Ngày hôm nay, tôi vẫn chưa xin một cái gì của nước Mỹ cả. Tôi tự đi làm, tự đóng thuế. Tôi già cỡ này, tôi vẫn leo trèo để vẽ, tôi vẫn làm việc. Tôi không lợi dụng gì ở nước Mỹ.

VW: Anh cho rằng ông Ngô Kỷ sống bám vào cộng đồng?

MCH: Đương nhiên. Có những người nghĩ rằng, thôi nó quậy quá để cho nó yên, dúi cho nó tí tiền. Vì có những người như vậy cho nên mới có những thứ như Ngô Kỷ.

Tôi muốn nói với cộng đồng rằng, hãy dẹp tên ngay Ngô Kỷ đi. Vì loại này không thể để trong cộng đồng, nó làm cho hư cả cộng đồng. Những người thầm lặng hãy lên tiếng để triệt loại này đi, cứ để những loại này sẽ làm cho những người khác đau khổ. Không vì một đám xiu xíu như vậy, bé nhỏ như vậy mà đại diện cho đám đông người Việt thầm lặng.

VW: Anh không ngại ông Ngô Kỷ sẽ phản ứng và đặt vấn đề với anh hay sao?

MCH: Tôi không hề sợ bất cứ một ai chứ đừng nói là Ngô Kỷ.

Bắc California: Vụ kiện phỉ báng dẫn đến bồi thường và thiệt hại trừng phạt $ 629,721

Inline image

Trong một phiên tòa xử về tôi phỉ báng gần đây tại Tòa án Tối cao Santa Clara, bồi thẩm đoàn đã quyết định cho bà Phạm Thanh Nga ở San Jose California tổng cộng 629. 719,27 được bồi thường thiệt hại và trừng phạt đối với bị cáo Tana Thanh Ha Bùi vì tuyên bố phỉ báng với mục đích xấu.

Inline image


Vào ngày 29 tháng 1 năm 2019, một bồi thẩm đoàn Tòa án Tối cao Santa Clara đã đưa ra một bản án trong vụ kiện của Angie Elconin v. Tana Thanh Ha Bùi. (PHẠM THANH NGA v. TANA THÁI HÀ, trường hợp # 2015-1-CV-285-674, trường hợp đã được hợp nhất với trường hợp # 16CV29515).

Sau khi nghe gần hai tuần lấy lời khai và xem xét các bằng chứng tài liệu rộng rãi, bồi thẩm đoàn đã quyết định phần thắng cho Elconin (Phạm Thanh Nga), xác định rằng Bùi đã phải bị TRÁCH NHIỆM PHỈ BÁNG, CỐ TÌNH GÂY SỰ PHIỀN MUỘN MẤT TINH THẦN và KHÔNG THANH TOÁN MỘT KHOẢN NỢ mà Bùi thiếu Phạm Thanh Nga tức Angie Elconin

Tranh chấp giữa Phạm Thanh Nga / Angie Elconin và Tana Thai Ha / Thanh Ha Bùi nảy sinh sau khi họ có những bất đồng liên quan đến việc sử dụng quyên góp cho một sự kiện từ thiện cao cấp diễn ra tại Napa California vào tháng 12 năm 2014. Sau những bất đồng này, Tana Thai Hà đã phát động chiến dịch nhục mạ danh tiếng của Phạm Thanh Nga và, như Tana Thai Ha đã tuyên bố, sẽ khiến Phạm Thanh Nga biến mất khỏi San Jose. Phạm Thanh Nga không còn lựa chọn nào khác ngoài tìm kiếm sự công minh của hệ thống tòa án.

Thay vì chịu trách nhiệm về hành vi sai trái của mình, Tana Thai Ha đã trả lời bằng cách nộp đơn khiếu nại phản biện của mình chống lại Phạm Thanh Nga, cho rằng chính cô đã bị phỉ báng và bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng.

Phạm Thanh Nga được đại diện bởi Mitchell Langberg của Brownstein Hyatt Farber Schreck, một chuyên gia được dư luận Hoa Kỳ công nhận trong ngành luật phỉ báng. Langberg trình bày với bồi thẩm đoàn bằng chứng thuyết phục rằng Tana Thai Ha đã đưa ra nhiều tuyên bố sai lệch về Phạm Thanh Nga và rằng Tana Thai Ha là tác giả gốc của Bài viết “Mẹ triệu phú.” (Millionaire Mom.)

Sau khi xem xét tất cả các bằng chứng, bồi thẩm đoàn đã quyết định cho Elconin được $ 545.625 tiền bồi thường thiệt hại và trừng phạt. Bồi thẩm đoàn cũng đã xóa bỏ đơn kháng án (kiện kép) của THANH HÀ BÙI, lý do bồi thẩm đoàn không thấy những bằng c hứng PHẠM THANH NGA / Angie Elconin đã đưa ra những tuyên bố sai về TANA THÁI HA hoặc gây ra sự đau khổ nghiêm trọng cho Bùi.

Vào ngày 7 tháng 3 năm 2019, Chánh án Carrie Zepeda đã nâng tiền phạt thêm chi phí pháp lý cho Phạm Thanh Nga dẫn đến tổng số tiền phán quyết là $ 629.719,27 mà Tana Thai Ha / Thanh Ha Bùi phải trả.

Tòa cũng bác bỏ yêu cầu của Tana Thai Ha, để có một phiên tòa mới. Tana Thai Ha / Thanh Ha Bùi đã đưa ra luận cứ trong giai đoạn thiệt hại trừng phạt của phiên tòa rằng cô không có đủ tiền để trả bản án này và đến nay đã từ chối trả bất kỳ phần nào trong đó.

Phạm Thanh Nga rất biết ơn bồi thẩm đoàn đã minh oan cho bà và giúp phụ hồi danh dự của bà. Phạm dự định cương quyết theo đuổi phán quyết này của tòa và đồng ý trả góp với lãi suất ở mức 10% mỗi năm cho đến khi được trả hết bởi Tana Thai Ha.

Cựu Ủy viên kế hoạch Westminster nhận hối lộ 15 ngàn USD

Former Westminster Planning Commissioner Found Guilty of Accepting $15,000 Bribe

Westminster City Hall. JEFF ANTENORE, Voice of OC Contributing Photographer

David Phương Đinh Võ, cựu Ủy viên Kế hoạch Westminster, đã bị một bồi thẩm đoàn liên bang truy tố hôm thứ năm về một tội nhận hối lộ vì nhận 15.000 đô la để giúp được cấp giấy phép bán rượu trong thành phố Westminster.

http://members.calbar.ca.gov/fal/Member/Detail/257186
Là luật sư tại Huntington Beach, người phục vụ trong Ủy ban Kế hoạch từ đầu năm 2009 đến đầu năm 2013.

Theo thông cáo báo chí từ Văn phòng luật sư Hoa Kỳ tại Los Angeles, vào tháng 6 năm 2011, Vo đã nhận khoản hối lộ 15.000 đô la từ một nhân viên chìm làm việc với FBI. Võ sau đó đã nhận được 15.000 đô la trong suốt bốn cuộc họp tháng 8 năm 2011 để đổi lấy việc đẩy giấy phép bán rượu thông qua quá trình phê duyệt.

Hình phạt tối đa là 10 năm tù, ba năm quản chế và phạt $ 250.000. Võ và luật sư của ông ấy https://voiceofoc.org/2016/07/former-westminster-planning-commissioner-charged-with-bribery/ đã thỏa thuận ký giấy nhận tội để được giảm khinh.
Võ được Ủy viên Hội đồng Tyler Diep bổ nhiệm vào Ủy ban Kế hoạch.

By  THY VO  September 8, 2017

David Phuong Dinh Vo, a former Westminster Planning Commissioner, was found guilty by a federal jury Thursday of one count of bribery for accepting $15,000 to help push through a city liquor license.

Vo is a Huntington Beach-based attorney who served on the Planning Commission from early 2009 to early 2013.

According to a press release from the U.S. Attorney’s Office in Los Angeles, in June 2011, Vo solicited a $15,000 bribe from an informant working with the FBI. Vo then received $15,000 over the course of four August 2011 meetings in exchange for pushing a liquor license through the approval process.

The maximum penalty is 10 years in prison, three years of probation, and a $250,000 fine.  Vo and his attorney signed a plea deal last May, which could come with a lesser sentence.

Vo was appointed to the Planning Commission by Councilman Tyler Diep.

Tuesday, January 30, 2018

Attorney Dave Vo: Ex-Westminster Planning Commissioner Heads to Federal Prision for 18 months.

I cannot stand public corruption of any type…and I am thrilled to see that a former Planning Commissioner from the City of Westminster has been sent to Federal prison for the next 18 months for taking a bribe…  $15,000 for your freedom for 18 months?  This Vo clown sold his soul for chump change, and he got caught.  #LockHimUp

Vo is an actual attorney right here in the Westminster area community.

Greed, Power. Corruption.

SANTA ANA, California – A former member of the Planning Commission for the City of Westminster was sentenced today to 18 months in federal prison for taking a $15,000 bribe to help a person obtain a liquor license. 
          Dave Vo, 43, of Westminster, was sentenced by United States District Judge James V. Selna.
          Following a three-day jury trial, Vo was convicted in September of one count of bribery.
          Vo, who is an attorney, served as a Planning Commissioner in the Orange County city from early 2009 through early 2013. By virtue of his position, he had influence over the issuance of conditional use permits.
          In 2011, Vo solicited a $15,000 bribe from a confidential informant. The informant reported to the FBI that Vo had solicited a bribe in relation to the issuance of a liquor license. During August 2011, over the course of four meetings, Vo received cash payments that totaled $15,000 in exchange for pushing the liquor license permit through the city’s approval process.
          During the trial, the jury heard audio recordings of Vo soliciting the bribe – at one point telling the informant to “stay quiet” and “don’t even mention what’s going on” – and then saw video recordings of the payments being made.
          “To line his pockets, [Vo] made a calculated decision to help a bribe payer at the expense of law-abiding members of the community who sought conditional use permits and liquor licenses through legitimate channels,” prosecutors wrote in a sentencing memorandum filed with the court. “In so doing, [Vo] sold his influence on the Planning Commission, giving (as he called it) ‘inside’ access for ‘under the table’ money. That conduct reflects a profound breach of the public’s trust.”
          The case against Vo was investigated by the Federal Bureau of Investigation.
          The case is being prosecuted by Assistant United States Attorney Daniel H. Ahn of the Santa Ana Branch Office.

Randy Economy is an American Investigative Journalist and Political Adviser who has exposed some of the biggest public corruption scandals in California history. To book Randy Economy for you talk radio or talk news program email directly to RREconomy@aol.com. Follow on Twitter @EconomyRadio

Another version of the Van Tran ‘I am a Child Molester’ comment

Một phiên bản khác của Van Tran “Tôi là một đứa trẻ Molester”


BỞI NGÀY 19 THÁNG 10 NĂM 2010

Dân biểu Trần Thái Văn

Đôi khi lời khen lớn nhất là bắt chước. Đôi khi sự bắt chước đơn giản là điều lầm lỗi không thể tránh khỏi. Đôi khi một cụm từ không may được đưa ra bởi một ứng cử viên có thể chứng minh là một sự cố có chút vấn đề.

Khi Loretta Sanchez bình luận trong một cuộc phỏng vấn bằng tiếng Tây Ban Nha rằng, người Việt Nam đang cố gắng chiếm lấy vị trí của cô ấy, đối thủ của bà, Trần Thái Văn, đã đưa ra nhận xét đó, đưa nó ra khỏi bối cảnh và biến nó thành một xì-căng-đan mà thực tế không phải bê bối.

Vâng, Ứng cử viên Trần Thái Văn là nạn nhân của trường hợp vạ miệng của chính mình. Tôi đã đăng sáng nay một video trên YouTube về lời bình luận của anh ấy được đưa ra trong một cuộc tranh luận với nữ nghị sĩ Loretta Sanchez, nơi anh ấy đã tuyên bố rằng “tôi là một người sờ mó trẻ em.” (THS2018 – Ông Trần Thái Văn được biết hay pha trò vô duyên và nhạt như nước ốc.) Một bài tường trình khác về nhận xét đó cũng đã xuất hiện trên YouTube hôm nay. Tôi thích video hay hơn của tôi.

Another version of the Van Tran ‘I am a Child Molester’ comment

BY ON OCTOBER 19, 2010

Assemblyman Van Tran

Sometimes the greatest praise is imitation. Sometimes imitation is simply inevitable. Sometimes an unfortunate phrase made by a candidate can prove to be a bit of a problem. When Loretta Sanchez commented in a Spanish language interview that “Vietnamese were trying to take her seat” her opponent Van Tran seized on that comment, took it out of context and made it out to be something of a scandal when it wasn’t.

Well, Assemblyman Van Tran is the victim of his own case of hoof in mouth disease. I posted this morning a YouTube video of his comment made during a debate with Congresswoman Loretta Sanchez where he stated “I am a Child Molester.” A different presentation of that comment showed up on YouTube today. I like it better than mine.