Category Archives: Ôn Cố Tri Tân

Những chuyện “lich sử” hình thành Little Saigon

Bắc California: Vụ kiện phỉ báng dẫn đến bồi thường và thiệt hại trừng phạt $ 629,721

Inline image

Trong một phiên tòa xử về tôi phỉ báng gần đây tại Tòa án Tối cao Santa Clara, bồi thẩm đoàn đã quyết định cho bà Phạm Thanh Nga ở San Jose California tổng cộng 629. 719,27 được bồi thường thiệt hại và trừng phạt đối với bị cáo Tana Thanh Ha Bùi vì tuyên bố phỉ báng với mục đích xấu.

Inline image


Vào ngày 29 tháng 1 năm 2019, một bồi thẩm đoàn Tòa án Tối cao Santa Clara đã đưa ra một bản án trong vụ kiện của Angie Elconin v. Tana Thanh Ha Bùi. (PHẠM THANH NGA v. TANA THÁI HÀ, trường hợp # 2015-1-CV-285-674, trường hợp đã được hợp nhất với trường hợp # 16CV29515).

Sau khi nghe gần hai tuần lấy lời khai và xem xét các bằng chứng tài liệu rộng rãi, bồi thẩm đoàn đã quyết định phần thắng cho Elconin (Phạm Thanh Nga), xác định rằng Bùi đã phải bị TRÁCH NHIỆM PHỈ BÁNG, CỐ TÌNH GÂY SỰ PHIỀN MUỘN MẤT TINH THẦN và KHÔNG THANH TOÁN MỘT KHOẢN NỢ mà Bùi thiếu Phạm Thanh Nga tức Angie Elconin

Tranh chấp giữa Phạm Thanh Nga / Angie Elconin và Tana Thai Ha / Thanh Ha Bùi nảy sinh sau khi họ có những bất đồng liên quan đến việc sử dụng quyên góp cho một sự kiện từ thiện cao cấp diễn ra tại Napa California vào tháng 12 năm 2014. Sau những bất đồng này, Tana Thai Hà đã phát động chiến dịch nhục mạ danh tiếng của Phạm Thanh Nga và, như Tana Thai Ha đã tuyên bố, sẽ khiến Phạm Thanh Nga biến mất khỏi San Jose. Phạm Thanh Nga không còn lựa chọn nào khác ngoài tìm kiếm sự công minh của hệ thống tòa án.

Thay vì chịu trách nhiệm về hành vi sai trái của mình, Tana Thai Ha đã trả lời bằng cách nộp đơn khiếu nại phản biện của mình chống lại Phạm Thanh Nga, cho rằng chính cô đã bị phỉ báng và bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng.

Phạm Thanh Nga được đại diện bởi Mitchell Langberg của Brownstein Hyatt Farber Schreck, một chuyên gia được dư luận Hoa Kỳ công nhận trong ngành luật phỉ báng. Langberg trình bày với bồi thẩm đoàn bằng chứng thuyết phục rằng Tana Thai Ha đã đưa ra nhiều tuyên bố sai lệch về Phạm Thanh Nga và rằng Tana Thai Ha là tác giả gốc của Bài viết “Mẹ triệu phú.” (Millionaire Mom.)

Sau khi xem xét tất cả các bằng chứng, bồi thẩm đoàn đã quyết định cho Elconin được $ 545.625 tiền bồi thường thiệt hại và trừng phạt. Bồi thẩm đoàn cũng đã xóa bỏ đơn kháng án (kiện kép) của THANH HÀ BÙI, lý do bồi thẩm đoàn không thấy những bằng c hứng PHẠM THANH NGA / Angie Elconin đã đưa ra những tuyên bố sai về TANA THÁI HA hoặc gây ra sự đau khổ nghiêm trọng cho Bùi.

Vào ngày 7 tháng 3 năm 2019, Chánh án Carrie Zepeda đã nâng tiền phạt thêm chi phí pháp lý cho Phạm Thanh Nga dẫn đến tổng số tiền phán quyết là $ 629.719,27 mà Tana Thai Ha / Thanh Ha Bùi phải trả.

Tòa cũng bác bỏ yêu cầu của Tana Thai Ha, để có một phiên tòa mới. Tana Thai Ha / Thanh Ha Bùi đã đưa ra luận cứ trong giai đoạn thiệt hại trừng phạt của phiên tòa rằng cô không có đủ tiền để trả bản án này và đến nay đã từ chối trả bất kỳ phần nào trong đó.

Phạm Thanh Nga rất biết ơn bồi thẩm đoàn đã minh oan cho bà và giúp phụ hồi danh dự của bà. Phạm dự định cương quyết theo đuổi phán quyết này của tòa và đồng ý trả góp với lãi suất ở mức 10% mỗi năm cho đến khi được trả hết bởi Tana Thai Ha.

Advertisements

Cựu Ủy viên kế hoạch Westminster nhận hối lộ 15 ngàn USD

Former Westminster Planning Commissioner Found Guilty of Accepting $15,000 Bribe

Westminster City Hall. JEFF ANTENORE, Voice of OC Contributing Photographer

David Phương Đinh Võ, cựu Ủy viên Kế hoạch Westminster, đã bị một bồi thẩm đoàn liên bang truy tố hôm thứ năm về một tội nhận hối lộ vì nhận 15.000 đô la để giúp được cấp giấy phép bán rượu trong thành phố Westminster.

http://members.calbar.ca.gov/fal/Member/Detail/257186
Là luật sư tại Huntington Beach, người phục vụ trong Ủy ban Kế hoạch từ đầu năm 2009 đến đầu năm 2013.

Theo thông cáo báo chí từ Văn phòng luật sư Hoa Kỳ tại Los Angeles, vào tháng 6 năm 2011, Vo đã nhận khoản hối lộ 15.000 đô la từ một nhân viên chìm làm việc với FBI. Võ sau đó đã nhận được 15.000 đô la trong suốt bốn cuộc họp tháng 8 năm 2011 để đổi lấy việc đẩy giấy phép bán rượu thông qua quá trình phê duyệt.

Hình phạt tối đa là 10 năm tù, ba năm quản chế và phạt $ 250.000. Võ và luật sư của ông ấy https://voiceofoc.org/2016/07/former-westminster-planning-commissioner-charged-with-bribery/ đã thỏa thuận ký giấy nhận tội để được giảm khinh.
Võ được Ủy viên Hội đồng Tyler Diep bổ nhiệm vào Ủy ban Kế hoạch.

By  THY VO  September 8, 2017

David Phuong Dinh Vo, a former Westminster Planning Commissioner, was found guilty by a federal jury Thursday of one count of bribery for accepting $15,000 to help push through a city liquor license.

Vo is a Huntington Beach-based attorney who served on the Planning Commission from early 2009 to early 2013.

According to a press release from the U.S. Attorney’s Office in Los Angeles, in June 2011, Vo solicited a $15,000 bribe from an informant working with the FBI. Vo then received $15,000 over the course of four August 2011 meetings in exchange for pushing a liquor license through the approval process.

The maximum penalty is 10 years in prison, three years of probation, and a $250,000 fine.  Vo and his attorney signed a plea deal last May, which could come with a lesser sentence.

Vo was appointed to the Planning Commission by Councilman Tyler Diep.

Tuesday, January 30, 2018

Attorney Dave Vo: Ex-Westminster Planning Commissioner Heads to Federal Prision for 18 months.

I cannot stand public corruption of any type…and I am thrilled to see that a former Planning Commissioner from the City of Westminster has been sent to Federal prison for the next 18 months for taking a bribe…  $15,000 for your freedom for 18 months?  This Vo clown sold his soul for chump change, and he got caught.  #LockHimUp

Vo is an actual attorney right here in the Westminster area community.

Greed, Power. Corruption.

SANTA ANA, California – A former member of the Planning Commission for the City of Westminster was sentenced today to 18 months in federal prison for taking a $15,000 bribe to help a person obtain a liquor license. 
          Dave Vo, 43, of Westminster, was sentenced by United States District Judge James V. Selna.
          Following a three-day jury trial, Vo was convicted in September of one count of bribery.
          Vo, who is an attorney, served as a Planning Commissioner in the Orange County city from early 2009 through early 2013. By virtue of his position, he had influence over the issuance of conditional use permits.
          In 2011, Vo solicited a $15,000 bribe from a confidential informant. The informant reported to the FBI that Vo had solicited a bribe in relation to the issuance of a liquor license. During August 2011, over the course of four meetings, Vo received cash payments that totaled $15,000 in exchange for pushing the liquor license permit through the city’s approval process.
          During the trial, the jury heard audio recordings of Vo soliciting the bribe – at one point telling the informant to “stay quiet” and “don’t even mention what’s going on” – and then saw video recordings of the payments being made.
          “To line his pockets, [Vo] made a calculated decision to help a bribe payer at the expense of law-abiding members of the community who sought conditional use permits and liquor licenses through legitimate channels,” prosecutors wrote in a sentencing memorandum filed with the court. “In so doing, [Vo] sold his influence on the Planning Commission, giving (as he called it) ‘inside’ access for ‘under the table’ money. That conduct reflects a profound breach of the public’s trust.”
          The case against Vo was investigated by the Federal Bureau of Investigation.
          The case is being prosecuted by Assistant United States Attorney Daniel H. Ahn of the Santa Ana Branch Office.

Randy Economy is an American Investigative Journalist and Political Adviser who has exposed some of the biggest public corruption scandals in California history. To book Randy Economy for you talk radio or talk news program email directly to RREconomy@aol.com. Follow on Twitter @EconomyRadio

Another version of the Van Tran ‘I am a Child Molester’ comment

Một phiên bản khác của Van Tran “Tôi là một đứa trẻ Molester”


BỞI NGÀY 19 THÁNG 10 NĂM 2010

Dân biểu Trần Thái Văn

Đôi khi lời khen lớn nhất là bắt chước. Đôi khi sự bắt chước đơn giản là điều lầm lỗi không thể tránh khỏi. Đôi khi một cụm từ không may được đưa ra bởi một ứng cử viên có thể chứng minh là một sự cố có chút vấn đề.

Khi Loretta Sanchez bình luận trong một cuộc phỏng vấn bằng tiếng Tây Ban Nha rằng, người Việt Nam đang cố gắng chiếm lấy vị trí của cô ấy, đối thủ của bà, Trần Thái Văn, đã đưa ra nhận xét đó, đưa nó ra khỏi bối cảnh và biến nó thành một xì-căng-đan mà thực tế không phải bê bối.

Vâng, Ứng cử viên Trần Thái Văn là nạn nhân của trường hợp vạ miệng của chính mình. Tôi đã đăng sáng nay một video trên YouTube về lời bình luận của anh ấy được đưa ra trong một cuộc tranh luận với nữ nghị sĩ Loretta Sanchez, nơi anh ấy đã tuyên bố rằng “tôi là một người sờ mó trẻ em.” (THS2018 – Ông Trần Thái Văn được biết hay pha trò vô duyên và nhạt như nước ốc.) Một bài tường trình khác về nhận xét đó cũng đã xuất hiện trên YouTube hôm nay. Tôi thích video hay hơn của tôi.

Another version of the Van Tran ‘I am a Child Molester’ comment

BY ON OCTOBER 19, 2010

Assemblyman Van Tran

Sometimes the greatest praise is imitation. Sometimes imitation is simply inevitable. Sometimes an unfortunate phrase made by a candidate can prove to be a bit of a problem. When Loretta Sanchez commented in a Spanish language interview that “Vietnamese were trying to take her seat” her opponent Van Tran seized on that comment, took it out of context and made it out to be something of a scandal when it wasn’t.

Well, Assemblyman Van Tran is the victim of his own case of hoof in mouth disease. I posted this morning a YouTube video of his comment made during a debate with Congresswoman Loretta Sanchez where he stated “I am a Child Molester.” A different presentation of that comment showed up on YouTube today. I like it better than mine.

Việt Weekly phỏng vấn ông Đại sứ Lê Công Phụng về các vấn đề chính sách ngoại giao và quan tâm của cộng đồng Việt hải ngoại

THS2018 – Lúc đỏ lúc vàng TNP đi đúng chính sách của “Kỳ Nhông, Cắc Kè”

Ca sĩ Phương Mai trình diễn nhạc đõ tại nhà hát Lan Anh tại thành ủy tpHCM tháng 9/2012.

Lời BLOG: Đây là cuộc phỏng vấn do ký giả Trần Nhật Phong, Việt Weekly phỏng vấn ông Lê Công Phụng, đại sứ của nước CHXHCN Việt Nam trong chuyến viếng thăm thành phố San Diego. Nhận thấy cuộc phỏng vấn có những nội dung rất thời sự như Cách Mạng Hoa Nhài, Biển Đông, đảng Việt Tân, cảm tình tam giác Mỹ-Việt-Hoa rất là “giao lộ định mệnh” tràn đầy kịch tính…, blog của Trần Đông Đức xin giới thiệu đến độc giả bài phỏng vấn này với sự cho phép của Việt Weekly. Đây cũng là ấn bản điện tử đầu tiên vì Việt Weekly chỉ xuất bản bài này trên báo giấy ở Little Saigon – Quận Cam. Phần ở dưới đây là toàn bộ nguyên văn thực hiện phỏng vấn, xin mời các bạn xem nhé.

Việt Weekly phỏng vấn ông Đại sứ Lê Công Phụng về các vấn đề chính sách ngoại giao và quan tâm của cộng đồng Việt hải ngoại

LTS: Trong hai ngày đầu tuần qua, thứ Hai và thứ Ba, 28 tháng 2 và 1 tháng 3, 2011, phái đoàn của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, dẫn đầu là ông Đại sứ Lê Công Phụng đã đến thành phố San Diego để tổ chức diễn thuyết về cơ hội kinh doanh ở Việt Nam. Trong dịp này, Việt Weekly có cơ hội tiếp xúc và trao đổi với ông Đại sứ về nhiều vấn đề liên quan tới chính sách ngoại giao và những quan tâm khác của cộng đồng người Việt hải ngoại. Trong hơn một giờ gặp gỡ, ông Đại sứ đã thẳng thắn trả lời các câu hỏi nêu lên từ phía báo chí. Việt Weekly xin tường trình cuộc trao đổi.

Việt Weekly (VW): Ông Đại sứ Lê Công Phụng đánh giá chuyến đi này và nhiệm kỳ của ông tại Hoa kỳ trong suốt thời gian vừa qua?

Đại sứ Lê Công Phụng (LCP): Chuyến đi này, đây là lần đầu tiên tôi xuống, tôi cũng quá bận. San Diego quá đẹp. Mình không xuống đây là một thiệt thòi lớn. Xuống đây, tôi mới thấy là đúng với suy nghĩ của chúng tôi lâu nay, San Diego cũng như các nơi khác, chính quyền, nhân dân, giới doanh nghiệp, giáo dục, an ninh, tôi đều quí trọng tất cả. Trong trao đổi, trong làm việc, họ thể hiện tinh thần rất phù hợp với suy nghĩ của người Việt Nam.

Quan hệ Mỹ Việt trong quá khứ có những thăng trầm nhưng đến bây giờ là lúc hai bên phải cố gắng hết sức để thúc đẩy quan hệ đó. Tôi có gặp các trường đại học, có những bàn chuyện với các giáo sư, các lãnh đạo của các trường, gặp một số doanh nhân. Hai hôm nay, chúng tôi hoạt động liên tục.

Ngày Chủ Nhật, tôi cũng đã đánh golf với ông Ron Robert, Supervisor District 4, của San Diego. Vì mình là khách, ông mời, cho nên không thắng ông, đánh cho hòa. Thứ nhất là, thể hiện sự tôn trọng với chủ nhà. Thứ hai là, thể hiện tình hòa khí giữa Mỹ với Việt Nam.

Phải nói là chuyến đi này thành công. Tình cảm của người Mỹ đối với người Việt Nam được đánh giá rất cao. Đất nước với con người Việt Nam được đánh giá rất cao về vị trí hiện nay trong mối quan hệ bang giao giữa Việt Nam và Mỹ.

VW: Trong suốt nhiệm kỳ ở Hoa kỳ, ông đánh giá quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam đã tiến tới mức độ nào?

LCP: Hôm qua, tôi có trao đổi với ông Thị trưởng Jerry Sanders. Cuối cùng, ông đã trao cho tôi chìa khóa vàng của thành phố San Diego. Oâng nói rằng, với chìa khóa này tôi có thể mở cửa bất kỳ cánh cửa nào của San Diego để vào. Tôi cũng đề nghị với ông là, quan hệ giữa Việt Nam với Mỹ đang lúc tốt, quan hệ giữa Việt Nam với California đang lúc tốt, và muốn đẩy quan hệ giữa Việt Nam và các địa phương miền Nam với thành phố San Diego, một trong những thành phố đẹp nhất của Mỹ. Tôi muốn ông ấy thúc đẩy việc kết nghĩa giữa thành phố San Diego với một, hai thành phố ở Việt Nam. Đấy là bước đầu. Ông ấy đã cam kết với tôi là sẽ thúc đẩy văn phòng làm việc này. Chúng tôi cũng đã ghi nhận mối quan hệ thành phố kết nghĩa. Tôi đã nêu tên một số thành phố để ông tự chọn. Oâng nói rằng, trong thời điểm bây giờ với tầm quan hệ của Việt Nam, lẽ ra việc này ông đã làm từ lâu, nhưng bây giờ làm cũng hơi muộn, nhưng ông sẽ làm.

Về công tác của tôi ở đây và mối quan hệ Mỹ, thời gian ba năm qua, tôi có may mắn sống trong không khí quan hệ Việt Mỹ rất là thuận lợi. Sự nỗ lực của chính quyền Mỹ, các lãnh đạo Mỹ, các lãnh đạo Việt Nam, chính phủ Việt Nam và nhiệt tình của nhân dân hai nước, giới doanh nghiệp, quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ đã vượt qua khuôn khổ bình thường.

Bao lâu nay, việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao giữa hai nước từ năm 1995, sau 15 năm, bây giờ là 16 năm, sự hợp tác trên nhiều lãnh vực rất có hiệu quả như kinh tế, thương mại rất tốt. Hiện nay, Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất cho Việt Nam. Việt Nam có buôn bán với 87 nước khu vực và lãnh thổ. Kinh ngạch buôn bán của Việt Nam với một số nước rất là lớn. Với Trung quốc là 25 tỉ, Nhật là 20 tỉ, Hàn quốc cũng vậy. Với Mỹ chỉ mới hơn 18 tỉ. Con số đó đã tăng so với năm ngoái, 2009, là 19%. Quan trọng nhất là, trong kinh ngạch dù lớn dù bé, giá trị Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ là lớn nhất. Đối với các khu vực và quốc gia khác, Việt Nam nhập khẩu nhiều hơn là xuất khẩu.

VW: Nước Mỹ rộng lớn với 50 tiểu bang. Ngạch xuất khẩu hay nhập khẩu từ Hoa kỳ sang Việt Nam, hay từ Việt Nam sang Hoa kỳ, California là cửa khẩu chính chiếm tầm quan trọng. Trong những năm kế tiếp, Việt Nam có kế sách nào để triển khai và phát triển thêm về xuất khẩu hoặc nhập khẩu từ California hay không?

LCP: Phục vụ về phát triển kinh tế phải làm hết sức mình để làm cho nền kinh tế đi lên một cách bền vững. Xuất khẩu là một trong những nhân tố giúp cho kinh tế phát triển nhanh. Nhưng mà, nếu chỉ dựa vào xuất nhập khẩu, kinh tế phát triển không ổn định. Thị trường Việt Nam là thị trường lớn, 96-98 triệu dân. Đi cùng với xuất khẩu và nhập khẩu, phải tăng cường sức mua của thị trường nội địa. Muốn được như vậy, phải từng bước thay đổi cơ cấu kinh tế, cách nhìn nhận về phát triển kinh tế. Thực ra, Việt Nam đang lần mò tìm phương cách tốt nhất.

Đối với Mỹ, xuất khẩu hiện nay là rất tốt. Trong mấy năm liền đều tăng về ngạch xuất khẩu và đang cố tăng số nhập khẩu của Mỹ. Về nhập khẩu, năm 2010 so với năm 2009 đã tăng 23%. Không có ý định cân bằng xuất nhập khẩu vì do nhu cầu của thị trường, nhưng quan trọng là, với đà xuất khẩu với Mỹ qua cửa khẩu California, Việt Nam cần phải lên phương án làm cho hàng xuất khẩu mang tính thương mại hơn, nhiều hơn. Không chỉ sang Tây, mà phải sang Đông, có thể thêm hai ngày nữa đi sang kênh đào Panama đến Houston, Texas. Chỉ tập trung vào Tây, lâu nay là tốt, nhưng chưa đủ, cần phải làm thêm. Và phải lôi kéo các doanh nghiệp Mỹ vào Việt Nam để sản xuất và xuất trở lại Mỹ. Phải tăng cường khuyến khích doanh nghiệp Việt Nam sang Mỹ đầu tư. Đây là lợi ích cho cả hai bên.

Với thuận lợi trong hợp tác kinh tế, đầu tư, buôn bán, là chỗ dựa cho phát triển quan hệ các lĩnh vực khác. Quan hệ Việt Nam – Mỹ bây giờ phát triển đến tầm mức cao hơn mức lâu nay chúng ta suy nghĩ. Chúng tôi đang cùng với phía Mỹ nâng cấp quan hệ này. Hai bên đã nhất trí nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ thành đối tác chiến lược chứ không phải hợp tác về việc này.

trannhatphonglecongphun.jpg

Ký giả Trần Nhật Phong của Việt Weekly


VW: Ông vừa khuyến khích doanh nghiệp Mỹ vào Việt Nam mở công ty sản xuất. Một trong những trở ngại khiến cho doanh nghiệp Mỹ chưa đầu tư vào Việt Nam nhiều vì họ cho rằng Việt Nam chưa có đủ biện pháp ngăn chặn nạn vi phạm tác quyền. Oâng nhận xét về vấn đề này thế nào?

LCP: Có ý kiến đấy nhưng rất là ít, phải nói là rất là ít. Thực ra, ý kiến đó là do một số người chưa nắm rõ thông tin. Trọng tâm hiện nay hai bên cần bàn với nhau là thúc đẩy mạnh hơn nữa hợp tác kinh tế. Về bản quyền của Việt Nam đã được Mỹ xác nhận đã rất tiến bộ trong thời gian qua. Cho đến bây giờ, trên 90% tập đoàn công ty đầu tư vào Việt Nam đều thuận lợi. Hãn hữu có công ty chưa thuận lợi. Nhưng cũng phải nói rõ cho họ biết là Việt Nam phát triển nhanh nhưng vẫn còn nhiều khó khăn. Không giấu khó khăn của mình, vì họ làm họ biết, mà mình phải trong sáng, khi họ làm ăn, hợp tác mới thoải mái được.

Chúng tôi nói rõ rằng, Việt Nam khó nhất ở điểm hạ tầng cơ sở, đường sá, bến cảng, sân bay. Khó nhất về kinh nghiệm và cách thức quản trị, đang học chưa giỏi như người ta. Công ty thua lỗ do quản lý kém. Thủ tục đôi khi phức tạp, rườm rà, mất thời gian, mất tính cạnh tranh của các tập đoàn. Bản thân họ cũng biết những khiếm khuyết như vậy. Lớn hơn nữa là lực lượng lao động. Tay chân khéo, cần cù nhưng để có được lực lượng lao động được huấn luyện, đào tạo phục vụ khoa học công nghệ mới, phục vụ dự án công nghệ cao, Việt Nam còn thiếu nhiều. Cho nên, chúng tôi đã khuyến khích họ đầu tư và hợp tác để có đội ngũ lao động được đào tạo tốt. Hai bên sẽ có lợi. Cứ nói là Việt Nam có lao động rẻ. Lao động rẻ là một chuyện. Nhưng phải cần có đào tạo, phải biết máy móc, kỹ thuật. Tay chân khéo léo là một chuyện nhưng phải có cái đầu. Không giấu cái dốt, không giấu yếu kém, có giấu cũng không được. Đó là những khiếm khuyết cần được khắc phục và cần được hợp tác để khắc phục, như thế sẽ làm ăn được lâu dài với nhau.

VW: Theo đánh giá của ông, sự hợp tác kinh tế giữa Việt Nam và Hoa Kỳ hiện đang tiến triển rất tốt về kinh tế, văn hóa cũng như chính trị, về lãnh vực quân sự có những bước hợp tác nào đáng được ghi nhận?

LCP: Trong mối xác lập quan hệ, đối tác toàn diện giữa Việt Nam với Hoa Kỳ, như bà Ngoại trưởng Hillary Clinton từng nêu lên tầm quan trọng giữa đôi bên, và chúng ta nhất trí phải làm. Mối quan hệ giữa hai nước sau 15 năm, không thể bó gọn trong một lãnh vực nào, vì hai nước đều có nhu cầu, và xây dựng được sự tin tưởng lẫn nhau. Đến mức mà hai nước có thể đẩy lên một mức hợp tác mới. Về quân sự, Việt Nam đã có sự hợp tác với Hoa Kỳ khá chặt chẽ. Tôi có thể nói như vậy.

VW: Trong năm 2010, bà Ngoại trưởng Hillary Clinton đã có hai chuyến đi Việt Nam, điều này cho thấy mối quan tâm và hợp tác giữa Hoa Kỳ là Việt Nam rất tốt. Được biết ông Đại sứ cũng là một chuyên viên nghiên cứu về vấn đề Biển Đông liên quan đến Trung Quốc, trong thế đứng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, ông có thể cho biết ý kiến về mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ cũng như Trung Quốc?

LCP: Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai siêu cường. Sự cạnh tranh giữa hai siêu cường đối với khu vực là chuyện tất yếu. Với vị trí chiến lược của Việt Nam nằm ở giữa trung tâm Đông Nam Á, tôi cho rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc đều đánh giá Việt Nam rất cao. Hoa Kỳ đang thực hiện chủ trương quay trở lại Đông Nam Á, còn Trung Quốc đang phát triển mạnh ở Đông Nam Á, cả hai xu hướng này đều có nhu cầu quan hệ tốt với Việt Nam.

Việt Nam là một nước nhỏ, nên phải hết sức khéo léo. Việt Nam phải sống với Trung Quốc với bất kỳ tình hình nào xảy ra, cốt lõi là phải giữ được an ninh và lợi ích của dân tộc và trọn vẹn biên giới lãnh thổ Việt Nam.

VW: Ông cho biết thêm Việt Nam làm thế nào để hóa giải tình hình chính trị giữa gọng kềm của hai nước Hoa Kỳ và Trung Quốc?

LCP: Như tôi đã nói, Việt Nam đã sống cạnh bạn láng giềng Trung Quốc hàng nghìn năm nay. Vậy thì, Việt Nam cũng sẽ biết cách làm thế nào để hàng nghìn năm tới, để giữ mối giao hảo này. Trong ngoại giao, Việt Nam cũng cần nguyên tắc để bảo vệ lợi ích của dân tộc.

Hoa Kỳ có nhu cầu đối tác chiến lược với Việt Nam, nhưng chúng ta cũng không thể đi với Hoa Kỳ để đối đầu với Trung Quốc, và cũng không chiều theo Trung Quốc để đối chọi với Hoa Kỳ. Những nước lớn có nhu cầu với nhau, và Việt Nam cũng không làm xiếc trong mối quan hệ. Việt Nam cũng không leo giây để giữ thăng bằng, mà chỉ giữ những gì thuộc về chúng ta. Việt Nam muốn hợp tác với nước này, nhưng không làm hại, đối đầu với nước khác.

Bà Hillary Clinton nói rất mạnh về vấn đề Biển Đông, phía Trung Quốc lúc đầu gay gắt, sau dịu lại. Nói như thế là hết cỡ rồi. Việt Nam nhất trí với Hoa Kỳ là, Biển Đông là bờ biển chung, không chỉ với các nước có liên quan, mà còn liên quan đến với các nước trên thế giới, vì đây là đường hàng hải các nước đi qua.

Trong vấn đề Biển Đông, có ba chuyện phải tách biệt: 1) Tự do hàng hải, bảo vệ an ninh cho Biển Đông và được cả thế giới quan tâm; 2) Các hoạt động trong vùng biển này phải theo Công pháp quốc tế, không thể đi ngược lại Công pháp quốc tế. Không thể ỷ vào nước lớn mà áp đặt lên nước bé, nước yếu một cách tùy tiện. Ví dụ phía Trung Quốc yêu cầu về đường Lưỡi Bò chín khúc, phía Hoa Kỳ phản đối và thế giới không ủng hộ ý kiến của Hoa Kỳ, và các nước có liên quan chống lại Trung Quốc; 3) Là chuyện tranh chấp lãnh thổ. Vấn đề này phải để các nước tranh chấp giải quyết với nhau, chứ không lôi nước khác vào xử lý được.

Việt Nam không thể kéo Hoa Kỳ vào giành phần hơn trong vấn đề tranh chấp giữa Trung Quốc và các quốc gia khác. Trong vấn đề tranh chấp lãnh thổ có 5 quốc gia: Trung Quốc, Đài Loan, Phi Luật Tân, Mã Lai, Brunei và Việt Nam. Trong đó, Trung Quốc và Đài Loan là một phe. Các quốc gia này phải cùng nhau xử lý vấn đề.

Vấn đề Biển Đông liên quan đến hai hòn đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam khẳng định hai hòn đảo này là của Việt Nam. Ông cha ta đã quản lý, cho dù Trung Quốc có chiếm lấy, Việt Nam vẫn đòi. Bây giờ Trung Quốc mạnh, chúng ta chưa đòi được, sau này con cháu chúng ta đòi. Phải đòi cho bằng được, không bỏ. Vấn đề Biển Đông là như vậy, có ba vấn đề tách biệt. Việt Nam không thể dựa vào anh này để chống lại anh khác. Nếu chẳng may, có chuyện xung đột xảy ra, Hoa Kỳ cũng không thể đứng về phía Việt Nam để nổ súng bắn Trung Quốc.

VW: Theo phần trình bày vừa rồi của ông, Việt Nam đang đóng vai trò “cây cầu” cho nhiều hướng trong khu vực, từ Trung Quốc tới các quốc gia Đông Nam Á như Thái Lan, Malaysia hay Indonesia, cũng như “cây cầu” giữa hai thế lực Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực. Việt Nam mong muốn đóng vai trò này?

LCP: Cục diện thế giới bây giờ khác rất xa. Không phân biệt rõ ràng bạn và thù, không có ranh giới rõ ràng giữa bạn và thù hiện nay. Việt Nam hợp tác với Mỹ, chia sẻ quan diểm với Mỹ ở những vấn đề mà lợi ích trùng hợp với Mỹ, và đấu tranh với Mỹ về thái độ và việc làm của Mỹ đi ngược lại với Việt Nam. Đối với Trung Quốc cũng vậy, Việt Nam hợp tác làm ăn vì biên giới hai nước sát gần nhau và hai bên cùng có lợi. những gì mà Trung Quốc đi ngược lại quyền lợi của Việt Nam, Việt Nam chiến đấu tới cùng, đấu tranh tới cùng.

VW: Trong thời gian vừa qua có nhiều đánh giá cho rằng, phía Việt Nam mềm dẻo với Trung Quốc hơn là đối với Hoa Kỳ?

LCP: Hoa Kỳ xa, Trung Quốc gần. Ông cha chúng ta ngày xưa sau khi đánh bại Trung Quốc, thả tướng trải thảm đỏ cho về. Nguyên tắc lớn của Việt Nam là phải sống hòa thuận với Trung Quốc. Anh tấn công tôi, tôi đánh anh, anh thua, tôi cũng tha, trải thảm đưa các anh về, cung cấp nước, lương thực, xe ngựa cho các anh. Đối với Trung Quốc, thật ra không chỉ là bạn bè ở ngoài nước, mà ngay cả bà con ở trong nước cũng có những bức xúc, nói thế này, nói thế kia, bảo tại sao không làm cái này, không làm cái kia. Nhưng tính cho cặn kẽ, cảm xúc, có thể xử lý được tình cảm của người Việt Nam, lòng yêu nước của người Việt Nam, và cảm xúc đôi khi không thể giải quyết được những vấn đề gai góc. Nhưng mà làm sao để sống cho hòa thuận, cũng khó. Hiện nay quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc là tốt, hợp tác rất tốt. Còn Việt Nam kinh tế hơi yếu một chút, vì Trung Quốc lên quá nhanh. Việt Nam cũng có một chút thiệt thòi, nhưng mà trên cơ bản là quan hệ tốt. Việt Nam chỉ còn vướng với Trung Quốc là vấn đề biên giới và biển Đông, chỉ có mỗi chuyện đấy thôi, làm sao xử lý cho tốt lành, đừng vì một chuyện mà làm đổ vỡ các mối quan hệ và làm ảnh hưởng đến an ninh chính trị của Việt Nam.

VW: Là chuyên gia đàm phán trong hiệp ước biên giới 2008 giữa Trung Quốc và Việt Nam, ông cho biết thêm chi tiết về sự kiện này?

LCP: Việt Nam và Trung Quốc ở sát cạnh nhau, đường biên giới của hai nước kéo dài từ đất liền ra tới biển đông. Đương nhiên trong lúc thương thuyết, đôi bên vẫn có nhiều điều gay gắt. Tuy nhiên kết quả đạt được về đất liền xem như đã xong. Theo đó, Việt Nam cũng dựa trên nhiều yếu tố lịch sử, nền văn hóa khu vực để thương thuyết với phía Trung Quốc. Ngược lại, họ cũng đưa ra những lý luận của họ, ví dụ như Ải Nam Quan. Nếu biên giới Việt Nam giáp với Trung Quốc, là phía bắc của lãnh thổ, phải nên gọi là Ải Bắc Quan chứ sao gọi là Nam Quan, đại khái như vậy. Rồi những đường trũng giữa các dãy núi, trước đây cũng là con sông nhưng bây giờ con sông bị cạn, phía họ cũng không vừa, họ đắp đất cao lên bên phía kia khiến cho dòng nước tràn qua bờ phía mình, lâu ngày rồi, phần trũng lại lấn về phía mình. Có rất nhiều những điều phải nói rõ ra để đôi bên thảo luận, đấy chỉ là những vấn đề trong nhiều vấn đề gây tranh cãi giữa hai nước.

VW: Vậy còn thác Bản Giốc?

LCP: Chúng tôi cũng biết được có nhiều thông tin về vụ này. Người nói mất, kẻ nói còn và có nhiều tài liệu được đưa ra để minh chứng cho đôi bên. Như tôi đã nói, phần trũng có vấn để của nó, phần cao cũng có vấn đề. Ví dụ như khi mưa xuống, chỗ cao nhất, nước mưa tẽ làm hai, nơi đó sẽ là biên giới giữa đôi bên. Thác Bản Giốc có vị trí như vậy, phải phân định lại, không thể chỗ nào trũng mới dễ phân biệt. Thật ra, cuối cùng thác Bản Giốc, mỗi bên lại được một phần, riêng phần phía Việt Nam lại có thêm thác phụ ở kế bên. Không những Việt Nam có lợi về phía đất liền, mà ngay cả trên biển cũng có lợi, đó là vì Vịnh Bắc Bộ. Theo địa hình, nó bẻ ra, còn phía Trung Quốc lại cong vào. Do vậy, Việt Nam lại nhiều hơn so với Trung Quốc.

VW: Trong ba năm qua, giữ chức đại sứ Việt Nam tại Washington DC, nơi có nhiều người Việt sinh sống, ông có tiếp xúc với họ hay không và ghi nhận của ông như thế nào?

LCP: Ba năm làm việc ở đây, tôi có may mắn phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, phục vụ bà con và phục vụ cho sự phát triển của mối quan hệ Việt-Mỹ, tôi rất hài lòng nhưng chưa thỏa mãn vì còn rất nhiều việc phải làm, tôi muốn làm nhưng chưa có thời gian để làm. Tuy thường trú tại Washington DC, nhưng tôi cũng đã đi khắp nơi để làm việc với các địa phương lẫn chính quyền, như xuống đây San Diego, tôi làm việc với ông thị trưởng, làm việc với các doanh nghiệp hay đi các tiểu bang khác cũng vậy, gặp gỡ với bà con.

Tôi có một điều cảm nhận là cần phải tiếp tục làm thêm. Cơ bản, bà con có suy nghĩ rất khác nhau. Ngay khi xuống đây, tôi cũng biết là một số bà con nghe nói tôi xuống đây cũng đến biểu tình phản đối. Hôm qua, cũng gặp bà con, tôi đi cửa chính bà con lại tưởng tôi đi cửa sau, nên đứng ở cửa sau. Lúc ở viện bảo tàng, gặp được 3, 4 anh em đứng ở cửa sau cũng nói này nói khác. Nhưng phải nói rằng, chính sách ở trong nước đang hướng về bà con, đất nước chúng ta mạnh hơn 10 năm trước, năm nay mạnh hơn năm ngoái. Tuy đất nước mình còn nhiều khó khăn, tuy còn nhiều vấn đề, những vấn đề trong nước còn bàn cãi với nhau, không riêng gì bà con bàn cãi với chúng tôi, trong nước cũng bàn cãi nhau, thế nhưng đất nước được người ta đánh giá thật cao. Nếu như quan hệ Việt-Mỹ là đối tác chiến lược, toàn bộ các nước đồng minh của Mỹ phải kính nể vai trò của Việt Nam, người dân Việt cũng hài lòng. Nếu quan hệ Việt-Mỹ tốt, tôi chắc rằng bà con người Mỹ gốc Việt cũng không chống đối quyết liệt chính quyền Mỹ thúc đẩy mối quan hệ với Việt Nam, nó có nhiều tác động. Nhưng quan trọng là, bà con là con dân nước Việt, dù là quốc tịch này hay quốc tịch khác, dù là 2 quốc tịch hay dù là thẻ xanh, nhưng phải thật lòng nói với các bạn, đất nước và đồng bào trong nước lúc nào cũng ý thức trách nhiệm rằng, dù là con cháu của mình sống ở đâu kể cả những anh em đang nói to lắm, đôi khi mình không dùng chữ chưởi bới, nhưng bộc lộ suy nghĩ của to lắm, ồn ào lắm, nhưng mà gốc của người Việt, nhân cách của người Việt Nam là con dại cái mang, nếu bà con có sai lầm chỗ này chỗ khác, cá nhân có sai lầm, đất nước cũng trăn trở, đồng bào trong nước cũng trăn trở. Tôi nghĩ rằng, với đà như thế này, đất nước mạnh lên, phát triển lên, vai trò và vị trí có trọng lượng, như năm ngoái Việt Nam giữ vai trò chủ tịch ASEAN quá đẹp. Trong ASEAN thành công như vậy, bà con bên ngoài, dù rằng anh này có chống tôi, nhưng mà nhìn thấy hình ảnh đất nước Việt Nam họ cũng có một chút sung sướng, không nói ra thôi, rất là phấn khởi vì thấy đất nước tốt lành, đến lúc nào đấy bà con nên suy nghĩ lại.

Hôm qua tôi rất cảm động. Trong khi làm việc, có một cháu học sinh sinh ra ở Quận Cam, làm thiện nguyện ở Việt Nam và ở đây, nhưng nói tiếng Việt rất giỏi. Bố mẹ ở đây và trưởng thành ở đây, đã hỏi một điều rằng, các bạn của cháu và một số chú bác vẫn hay nói xấu Việt Nam mình, bác khuyên cháu nói chuyện với họ thế nào để họ thay đổi cách nhìn. Cháu nói như vậy tôi mới biết rằng, có thể còn vài bà con còn trăn trở về những mất mát và không quên được chuyện cũ cho nên vẫn còn gay gắt lắm. Đất nước không mặc cảm về chuyện đấy, lãnh đạo cũng không mặc cảm về chuyện đấy, bà con chưởi bới gay gắt cũng được nhưng muốn về Việt Nam cứ về, miễn là về tới đừng có phá phách thôi. Người nước nào về đấy phá phách cũng bị luật pháp xử lý. Ngoài ra, muốn về quê của mình, về đất tổ của mình, cứ về.

VW: Gần đây, xảy ra những cuộc cách mạng tại Tunisia, Ai Cập, Lybia, nhiều đảng phái chính trị của người Việt hải ngoại như đảng Việt Tân, đều muốn thúc đẩy truyền đạt các thông tin đó đến Việt Nam cũng như muốn tạo những sự kiện tương tự như vậy ở Việt Nam. Ông đánh giá thế nào và phương cách tốt đẹp nhất để giải quyết?

LCP: Trưa nay tôi dùng cơm ở trường đại học quốc gia ở San Diego, ông giám đốc Paul Wong là người gốc Hoa, người Hong Kong, ngồi sát tôi. Ông là chủ còn tôi là khách. Ông có nói chuyện tôi và sau khi nói chuyện xong, ông nói rằng, suy nghĩ của ông cũng giống hệt của tôi. Ông nói rằng, ngày xưa ông ghét Trung Cộng ghê gớm, ghét Trung Hoa Đại Lục, vì đối với ông như là bát nước đổ đi. Bây giờ, ông vào Trung Quốc có thể đi bất bất kỳ chỗ nào, và các vị quan chức Trung Quốc đều sẵn sàng tiếp đón ông và làm việc rất tốt. Khi tôi hỏi ông, ông nói cứ suy gẫm theo người Việt gốc Hoa, ông ông biết, khi mà Trung Quốc vào Liên Hiệp Quốc, Đài Loan rút ra. Trung Quốc gia nhập làm ủy viên thường trực của hội đồng bảo an, hàng vạn người Trung Quốc đều chống Trung Hoa Đại Lục. Nhưng đến bây giờ, quan hệ Mỹ-Trung như vậy, mạnh như vậy, uy thế mạnh như vậy, những người không thích Trung Hoa Đại Lục cũng không chống Trung Hoa Đại Lục.

Câu hỏi của anh về tình hình Trung Đông, nếu để ý tin tức sẽ thấy là Việt Nam không ngăn chặn tin tức về tình hình Trung Đông, khác với Trung Quốc, khác với một số nước. BBC cũng phải khẳng định, trên internet, tất cả các thông tin về những cuộc biểu tình, cuộc cách mạng Hoa Nhài của Trung Đông, Việt Nam không hề ngăn cấm, không ngại.

Riêng với đảng Việt Tân, các anh ấy đã đưa ba đợt Đông tiến vào Việt Nam rồi. Ngày xưa, chế độ cũ cùng với 50 vạn quân Mỹ cũng có làm gì nổi nhân dân Việt Nam đâu. Bây giờ, mấy vụ cỏn con thế này làm sao được. Quan trọng nhất là người Việt Nam có lòng yêu nước rất cao, những người la lớn nói to này, lòng yêu nước của họ cũng rất cao, vì người ta không hiểu nên người ta chưởi bới. Nhưng anh nào đụng Việt Nam xem sẽ không được với họ. Đụng đến đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam sẽ không xong với họ. Tinh thần cách mạng lớn và tinh thần yêu nước lớn lắm. Tôi có gặp một số đề đốc hải quân, một số tướng tá hải quân trong chế độ cũ, ăn cơm nói chuyện, các bác ấy già hết rồi, nhưng họ nói nếu bây giờ huy động đánh với Trung Quốc ở Trường Sa, hay đánh chiếm lại Hoàng Sa, họ sẵn sàng xung phong trở về nếu chính phủ Việt Nam cho phép. Tôi nghe xong đã nói rằng, đất nước ghi nhận tấm lòng của bác, nhưng bác cũng lớn tuổi rồi không chạy nổi đâu vì thuyền lớn sóng to, bác cứ ngồi đấy ủng hộ chúng tôi, chúng ta tìm cách bảo vệ lãnh thổ.

Trung Đông khác. Trung Đông gia đình trị nhiều, tham nhũng ghê gớm lắm. Đất nước mình 20, 30 năm đổi mới, kinh tế đang lên, tuy chưa giàu nhưng tạm đủ ăn. Đôi khi tôi thấy ở Hà Nội còn xài sang hơn ở đây, tôi cũng chịu. Tôi cũng thường nói chuyện với anh em, có hai chuyện không cần kêu gọi cũng thống nhất. Một là xâm lăng, bất kỳ anh là ai cũng liều chết với xâm lược. Thứ hai là chuyện rất vui nhưng mà có thật là đá bóng. Nếu đội tuyển quốc gia Việt Nam tham gia là màu cờ sắc áo. Nếu mà Việt Nam thắng, phá loạn cả Hà Nội lên, xe gắn máy chạy lung tung. Nếu Việt Nam thua, giống như một đám tang. Có cần tuyên truyền vận động gì đâu, đó là lòng yêu nước, ý thức dân tộc nằm trong tâm trí, tâm thức của người Việt Nam.

Đúng là có rất nhiều tổ chức hoạt động chống xã hội, chính quyền Việt Nam. So với xã hội Mỹ, chính quyền Mỹ, Việt Nam còn quá trẻ, dân tộc già hơn dân tộc Mỹ rất nhiều, nhưng chính quyền mới bắt đầu từ năm 1945, mới chỉ có tạm gọi là chính quyền, đến sau chiến tranh năm 1975, chính quyền mới được củng cố, tức là mới hơn 30 năm, quá trẻ. Vẫn còn nhiều thế lực, vẫn còn những anh em chống phá, những người chưa hài lòng với chế độ này. Cho nên, không nên so sánh thoải mái giống như chính quyền Mỹ. Mỹ nói chuyện gì cũng được, chưởi bới chuyện gì cũng được, nhưng phải hiểu chính quyền của họ là 317 năm, hơn 300 năm, còn mình chỉ hơn 30 năm. Dân tộc mình tuy nói rằng có lịch sử 4,000 năm, Mỹ lập quốc hơn 300 năm, nhưng 300 năm đó chính quyền Mỹ vẫn hiện hữu. Chúng ta không có, suốt ngày cứ đánh nhau, nhưng đâu có phải chúng ta muốn đánh. Người ta đến đánh mình, mình phải đánh. Phong kiến Tàu đánh, Pháp đánh, Nhật đánh rồi người Mỹ đánh, không lẽ chúng ta ngồi yên. Người ta cứ nghĩ là Việt Nam hiếu chiến, nhưng thật ra người ta đem chiến tranh đến, còn mình chỉ gìn giữ độc lập thôi. Việt Nam không giống những nơi khác. Chính quyền còn đang học. Việt Nam chưa có trường đào tạo quản lý hành chánh. Thoát khỏi chiến tranh lo cái ăn cái mặc đã mất một thời gian dài. Mãi đến năm 80 vẫn sai lầm về cách làm ăn khiến dân đói, khi mở cửa ra dân no. Đang lo chuyện cơm áo gạo tiền trước đã, cho dân no, dân đi học, giữ gìn độc lập, bảo vệ an ninh tổ quốc. Ngay cách quản lý đâu có giỏi, đâu có những chương trình như là Young Leadership, đâu có thời gian mà đào tạo. Mới có vài ba chục năm. Bây giờ có ý kiến này, có ý kiến khác, Việt Nam không giống những xã hội khác. Tôi làm việc với phía Mỹ người ta cũng có ý kiến về dân chủ, nhân quyền, tôi nói là các ông đã được 300 năm đến bây giờ các ông mới được như thế này. Nên nhớ rằng, năm 1945 ở đây phụ nữ Mỹ vẫn chưa được đi bầu, và đến giữa thập niên 50 nhiều quán ăn của các ông vẫn đề “cấm chó và người da đen.” Lịch sử của các ông hơn 300 năm lập quốc đến khoảng đấy là cũng 250 năm rồi vẫn còn như thế. Cho nên, dân chủ, nhân quyền còn tùy thuộc vào trình độ phát triển, văn hóa của từng quốc gia, từng dân tộc. Và dân chủ cũng phải bàn thêm. Giải phóng đất nước đem lại lợi ích độc lập cho nhân dân, trước đây con người Việt Nam bị trói buộc trong nô lệ, chủ bảo chết là chết, bảo không chết là không chết. Nhưng khi mình có độc lập rồi, cả dân có nền độc lập, làm dân của một nước độc lập khác lắm, đấy chính là nền dân chủ, nhân quyền của đất nước Việt Nam. Giành độc lập, giữ độc lập, sau chiến tranh bà con có thể đoàn tụ gia đình với nhau, bố mẹ, vợ chồng đoàn tụ với nhau, đấy chính là dân chủ nhân quyền, cao lắm anh ạ. Người ta vẫn không hiểu điều này, do đó vẫn còn những thế lực chống phá. Tuy nhiên, chúng ta không như ông Lý Quang Diệu nói, ông khuyên là một đất nước đang phát triển giống Singapore từ năm 56 cho đến giữa thập niên 60, là phải độc tài. Tuy nhận rất nhiều lời khuyên của ông ấy về mô hình kinh tế, kế hoạch phát triển kinh tế, nhưng Việt Nam không thể chấp nhận lời khuyên là phải độc tài để phát triển đất nước, không thể độc tài được.

VW: Có nhận định cho rằng, Việt Nam có chiều hướng đang lên, từ những thành công liên tục như tổ chức APEC, hoa hậu thế giới, gia nhập WTO, gia nhập thành viên không thường trực của hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, đoạt giải vô địch bóng tròn khu vực Đông Nam Á. Chính phủ Việt Nam có những dự tính triển khai tiếp tục thúc đẩy phát triển kinh tế?

LCP: Vận nước đúng là đang lên, có nhiều cơ hội làm cho vận nó thăng tiến, có những chính sách rất rõ ràng cho đến năm 2015 hay 2020 trở thành một nước công nghiệp phát triển. Đường lối chính sách đã có, bây giờ tùy thuộc vào việc thực hiện đường lối ấy.

Trước hết là sự chỉ đạo, triển khai đường lối chính sách. Lãnh đạo và đất nước rất trăn trở, đội ngũ lãnh đạo mới, tất nhiên là cũng có những lãnh đạo cũ, họ cũng đang đau đầu là đã đến mức này rồi, sắp tới phải làm gì cho nó xứng tầm. Thứ hai là, đường lối là như vậy, nhưng mà muốn phát triển được là phải do dân chứ không do lãnh đạo. Lãnh đạo chỉ là người lo, dân mới là người làm. Dân trong nước, dân 4 chiều, dân ngoài nước, vì vậy chính phủ phải làm thế nào để người dân không phật lòng mà không thực hiện đường lối do chính phủ đề ra. Lãnh đạo phải biết rõ nguyện vọng của dân, biết cách tổ chức dân, biết huy động dân và phải biết tập hợp lại, mới làm được. Chả có ông thánh tướng nào ngồi một mình hay một nhóm người có thể đưa đất nước lên, mà là do dân đưa.

Riêng bà con nước ngoài được đánh giá rất cao tình cảm, lòng yêu nước và tiềm năng. Nhưng nhìn quanh, bà con không giàu như cộng đồng khác, vì bà con ở Mỹ là rất mới. Thật ra, người nhập cư đầu tiên vào nước Mỹ là ông Hồ Chí Minh chứ không phải bà con đâu. Ông nhập cư từ lúc trên đường đi Pháp, ông ở Boston làm bánh mì trên đấy. Bây giờ căn nhà vẫn giữ lại chỗ ông làm ở đấy. Nhưng bây giờ phải làm thế nào quy tập được bà con trong nước cũng như ngoài nước, lãnh đạo mới mong thực hiện được chính sách đưa ra. Riêng đối với bà con bên ngoài, đất nước mong bà con có tiền đầu tư vào, thấy có lãi đầu tư, thấy không có lãi đừng đầu tư. Cũng có một số bà con nói rằng, đưa tiền về bị lừa, nhưng không phải nhà nước lừa. Lúc mà bà con gởi tiền về đầu tư, toàn là cho anh em, bà con trong nhà, họ xoay qua xoay lại, cờ bạc đánh đề mất hết tiền khiến bà con trắng tay rồi quay sang nói rằng nước làm như thế. Bà con đầu tư về, rất quí, nhưng chúng tôi không hiểu tại sao bà con cứ đổ cho nhà nước lừa. Trong khi tiền đầu tư của bà con phần là tin người thân mà giao phó.

Hiện nay, đang có 500 dự án do bà con đầu tư về, có cái vài chục ngàn, có cái vài chục triệu đô. Như là Trần Group ở Baltimore sắp đầu tư thêm tại Việt Nam, họ đã đầu tư tại Đà Nẵng, bây giờ sắp vào Phú Quốc đầu tư với vốn là khoảng 200 đến 300 triệu đô. Những đóng góp của bà con, đầu tư của bà con là một điều rất quí. Nhưng phải thấy rõ là, nhân dân trong nước, chính phủ trong nước không ép bà con đầu tư, và nhân dân cũng như chính phủ trong nước cũng ý thức rõ là xây dựng đất nước Việt Nam, bảo vệ đất nước Việt Nam, bảo vệ 85 triệu người là trách nhiệm. Bà con nên thúc đẩy để đất nước mình đẹp hơn, nổi tiếng hơn, tưng xứng hơn.

VW: Câu hỏi cuối cùng. Ông cho biết sau khi mãn nhiệm kỳ đại sứ, ông sẽ tiếp tục phục vụ trong các chức vị khác hay sẽ về hưu?

LCP: Theo luật, trên 60 tuổi là phải về hưu. Tôi năm nay đã gần 65 tuổi, đáng lý phải về hưu gần 5 năm trước. Theo dự tính, tôi sẽ về hưu. Tuy nhiên, nếu chính phủ hoặc cơ quan, hoặc bộ ngoại giao có nhu cầu, tôi cũng sẵn sàng đóng góp. Tôi cũng có một số dự kiến cá nhân vì tôi đã làm trong nghề này 40 năm rồi. Nếu như không làm những việc chính thức, tôi cũng sẽ làm những công việc không chính thức để giúp cho thế hệ trẻ, giúp cho quê hương và giúp cho các cơ quan mà tôi có quan tâm, quan hệ lâu nay.

protestinsandiego.jpg

Người biểu tình chống ông Lê Công Phụng ở San Diego

VICR THAM LUẬN NGÀY 8/14/2010

Kính thưa quý thính giả đài VICR

Sáng hôm thứ Sáu đã có hai cuộc họp báo mà hình ảnh hoàn toàn tương phản nhau.

Trứoc hết một cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc liên quan đến đạo luật trị giá 600 triệu đô của Bộ Nội An(U.S. Homeland security) do bà Bộ Trưởng Nội An Janet Napolitano chủ tọa liên quan đến việc bảo vệ biên giới tại các tiểu bang giáp ranh với Mễ Tây Cơ để ngăn ngừa nạn di dân lậu.

Kế đến là tại Hội Trường nhật báo Việt Herald một cuộc báo để chống lại sự vi phạm quyền hành nghề của một số ký giả của Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Văn Hóa Vận.

Sự tương phản là cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc đã xãy ra trong một khung cảnh êm đẹp, các ký giả ngồi trong phòng họp trên những hàng ghế và đặt những câu hỏi một cách tự do và  dân chủ , nhiều câu hỏi có tính cách hóc búa đối với chính quyền Obama, nhưng được bà Napolitano trả lời một cách lịch sự với những nụ cười lễ độ, thĩnh thoãng Tùy Viên Báo Chí Tòa Bạch Ốc Robert Gibbs xen vào trả lời những câu hỏi có tính cách liên quan đến quan điểm cá nhân của TT Obama. Qua cuộc họp báo người ta nhìn thấy được trình độ dân chủ cao độ của những người hành xử đệ tứ quyền.

Trong khi đó khi trở lại cuộc họp báo tại Việt Herald, người ta có thể nhận thấy một bầu không khí ngột ngạt, thiếu thân thiện, và một sự cố gắng hết mình của những người tổ chức phiên họp báo muốn thực hiện một trò chơi dân chủ (giả tạo).

Mở đầu phiên họp báo những người tham dự sau khi được giới thiệu lý do của cuộc họp báo, sau đó được nghe một bài học tố CS qua những câu phát biểu của các lãnh tụ trên thế giới về quan điểm Cộng Sản của họ. Có lẽ ban chủ tọa muốn minh xác tư cách quốc gia không Cộng Sản của họ.

Đoàn Trọng – Đỗ Dzũng – Ngụy Vũ

Ba nhân vật ký giả bị xúc phạm Đỗ Dzũng, Ngụy Vũ và Đoàn Trọng thì chỉ có một vị hiện diện ngay từ lúc đầu là ký giả Đoàn Trọng. Sau khi vị này được phép trình bày 5 phút về quan điểm cá nhân của mình, thì một nhân viên của tòa báo Việt Herald lên thanh minh tòa báo chỉ cho mướn chổ chứ không phải là chủ sòng. Khi được hỏi phía bên Ủy Ban Đặc Nhiệm ba nhân vật chính được nêu danh là Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Liêm, Phan Kỳ Nhơn và Ký Giả Vi Anh tức cựu dân biểu Bùi văn Nhân có hiện diện hay không hoặc có người đại diện của Ủy Ban sẽ được cho phép lên phát biểu 3 phút. Cả 3 nhân vật nêu tên đều không có mặt, bổng dưng có một phụ nữ giơ tay, lập tức một thành viên trên bàn chủ tọa hô hoán lên bà này không phải là đại diện của Ủy Ban của ông Phan Kỳ Nhơn. Thế là hai bên to tiếng, lời qua tiếng lại, chủ tọa đoàn mất bình tỉnh, kêu nhân viên security mời bà này ra nếu bà ta vẫn còn tiếp tục cải lẫy.

Được biết trước đó , trong cuộc họp báo của cái gọi là Ủy Ban Đặc Nhiệm chống Văn Hóa Vận vị phụ nữ này đã yêu cầu trục xuất một ký giả mà trong cuộc họp báo lần này tại Việt Herald ông ta lại ngồi trong bàn chủ tọa, và đây cũng là một hình thức được coi như trả thù cá nhân. Đến đây một số người tham dự thất vọng bỏ ra về. Trên hội trường hình ảnh video của phiên họp báo của Ủy Ban Đặc Nhiệm ba ông Nguyễn Thanh Liêm, Phan Kỳ Nhơn và Vi Anh ngày thứ Năm, 5 tháng 8, 2010 được tổ chức tại Lê Văn Duyệt Foundation đã được chiếu lên để những người tham dự hiểu rỏ nội tình đã xãy ra như thế nào để dẫn đến hậu quả là có cuộc họp báo tại Việt Herald. Nhìn trên bàn chủ tọa có 5 vị, mặt mày ra vẻ nghiêm trọng, một ông tự coi mình là đại diện cho những người trí thức Nam Bộ, đã từng phụ trách giáo dục tại miền Nam trong những ngày cuối của nền đệ nhị cộng hòa nhờ vào việc quan thầy Mỹ muốn thấy sự cân bằng cân chính trị ba miền trong chính phủ của thủ tướng Trần Thiện Khiêm là Nguyễn Thanh Liêm. Một người khác có thành tích tố Cộng, mặc quần áo lính quân Cảnh, nhờ vào tên tuổi của của người chú làm quốc trưởng rất ngắn ở một giai đoạn nhiễu nhương khi nền Đệ Nhất Cộng Hòa bị xụp đổ và tiền già của xã hội Mỹ Phan Kỳ Nhơn.) Một ông làm dân biểu nhờ sự chia ghế cho các giáo phái miền Nam (Bùi văn Nhân). Một ông luật sư tại Saigon trước đây có thành tích chống Cộng bằng cách miệt mài trong những sòng bài mạt chược năm này qua năm khác với ông tướng râu kẻm (Trần Sơn Hà,) và sau cùng một ông trước đây từng là một trong lãnh tụ nhí Nam Kỳ Quốc của trường Luật bị đồng bọn đánh và ném vào thùng rác trên đường Tú Xương, chỉ vì tranh dành quyền hành nội bộ.

Nhìn lại ba cuộc họp báo, hai cuộc họp báo của người Mỹ gốc Việt và một cuộc họp báo của người bản xứ, để so sánh trình độ dân chủ, nền văn minh, và mức độ văn hóa trong việc đối xử với người đồng chủng, đồng hương có thể tự đặt câu hỏi tại sao có sự khác biệt giữa người bản xứ và những Việt gốc Mỹ. Hiến Pháp Hoa Kỳ không có điều khoản nào ấn định những dân Mỹ sống trên mãnh đất tự do này bất kỳ sinh trưởng tại đây hay di dân từ đâu tới phải hành xử quyền công dân của mình một cách khác biệt. Không có điều khoản nào trong Tu chính án số 1 về quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí cho phép người hành nghề báo chí được đối xử một cách khác biệt nhau. Khi ký giả Ted Koppel, trong chương trình Nightt Line của đài ABC về Việt Nam phỏng vấn Lê Đức Thọ sau khi miền Nam lọt vào tay Cộng Sản, đem về chiếu cho hàng triệu người Mỹ xem trong đó có cả đồng hương chúng ta, không thấy những ông trí thức Nam Bộ như Nguyễn Thanh Liêm, Phan Kỳ Nhơn, Vi Anh Bùi Văn Nhân họp báo tẫy chay Ted Koppel. Không lẽ lúc đó các ông này chưa có tư cách công dân Mỹ, nên không thể hành xử những trò chơi dân chủ như bây giờ. Thế nhưng trở về với cộng đồng chúng ta, các ông này lập ra Ủy Ban mang danh xưng không khác gì những ủy ban trong chế độ Cộng Sản tụ tập để tố khổ những người hành nghề báo chí chỉ vì những ganh ghét, đố kỵ cá nhân, hay chỉ vì không làm lợi cho những phe nhóm của mình.

Giá trị đạo đức của những người tự cho mình là trí thức, nhưng thật ra mang nặng tinh thần kỳ thị địa phương, đầy những cá tính nô lệ thực dân vong bản, lạm dụng những nơi lẽ ra chỉ để thờ phượng tôn nghiêm những công thần của quốc gia biến thành một nơi bát nháo. Thử hỏi CSVN có bao giờ xử dụng Lăng Ông để làm nơi tố giác cá nhân này hay thành phần nọ không phục vụ cho Đảng và nhà nước hay không?

Thay vì trọng tâm nhắm vào kẻ thù là Cộng Sản tại Việt Nam, những người tự nhận là thành phần quốc gia trí thức này áp dụng những phương thức phản dân chủ nhất là đấu tố những người cùng loại với mình trên phần đất mà dân chủ và quyền tự do báo chí được coi điều tối thiêng liêng nhất.

Chỉ tội nghiệp cho ứng cử viên dân biểu Trần Thái Văn đã vừa mệt nhọc, vất vã đi kiếm tiền vận động tranh cử mà cứ phải thanh minh thanh nga tối ngày trên các báo chí là “tôi không có bà con,hay hoàn toàn dính líu hoặc liên hệ gì với mấy cụ bô lão này.”

Janet gọi đích danh nhóm Trần thái Văn là “Băng đảng Mafia Bolsa ”!

LÊ LA( Viet weekly )


Khi Giám sát viên Janet Nguyễn giọng run run (không biết vì xúc động hay tức giận) để thốt lên hai chữ “băng đảng” để nói về nhóm dân cử Trần Thái Văn, một số đông cử tọa vỗ tay ầm ầm tán thưởng!

Đó là một cảnh khá náo nhiệt trong buổi họp báo của nhóm Janet tổ chức vào chiều Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2008 ngay phía sau khu parking lot, cạnh văn phòng tranh cử của cô trên đường Main St. thành phố Garden Grove.

Câu nói của Janet Nguyễn chỉ đích danh Dân biểu tiểu bang Trần Thái Văn, gọi ông ta và nhóm của ông ta là “băng đảng” (tất nhiên) không được báo chí Việt ngữ tường thuật.

Thật ra, chữ “băng đảng” không phải được cô Janet lần đầu tiên sử dụng trong mùa bầu cử năm nay, mà trước đó mấy năm, mùa bầu cử 2004, báo chí Mỹ đã gọi nhóm Văn Trần là “godfather”, một chữ khá nặng không thua gì chữ “băng đảng”. Cũng năm đó, vụ tranh cử ghế thị trưởng của nghị viên Andy Quách được nhóm Trần Thái Văn đánh bóng rầm rộ, cứ y như là chuyện ông nghị Quách dễ dàng ngồi vào ghế thị trưởng Westminster. Ai dè cử tri đã nhìn ra vấn đề, và báo chí cũng đã đặt thẳng nhiều khúc mắc đàng sau hậu trường của nhóm Văn, nên kết quả không đạt theo ý muốn của Văn.

Sự thất bại lớn nhất của nhóm Văn là kiêu binh. ông Nguyễn phương Hùng cựu đại uy BĐQ làm Cố Vấn (Phần này tác giả khi đó đã có nhiều thành kiến với nb NPH) .Lợi dụng nhiều thủ đoạn chính trị hạ cấp để sử dụng nhiều đòn độc, thông qua “tinh thần chống cộng” chụp mũ, ném đá giấu tay, làm hoang mang, gây chia rẽ nhiều tổ chức nếu họ không đi theo con đường của Văn định sẵn.
Nhóm nầy thường xuyên lên đài hàng đêm chụp mủ,xuyên tạc,đánh phá và gây hoang mang cử tri tại quận Cam gồm có : Nguyễn Quang Trung, Tạ Đức Trí,Nguyễn quốc Lân ,Nguyễn phương Hùng… (nhà báo NPH chưa hề tham dự bất cứ phiên họp nào của nhóm “Thất Nhân Bang”) đả tuân theo“minh chủ”, cam tâm cúi mình làm công cụ chính trị cho Văn.

Chữ “băng đảng” được Janet Nguyễn nhắc lại nhiều lần trong buổi họp báo, đồng thời các phụ tá như Andrew Đỗ, Nick Công Lê nhắc đi nhắc lại, phần nào đã đánh trúng vào tim đen của vị dân cử nhiều tham vọng chính trị, đầy mưu mô, bất chấp thủ đoạn Trần Thái Văn.

Tuy nhiên, dù bị xát muối, nhưng bản lãnh chính trị của Văn vẫn đáng được tán thưởng, khi chính ông đã phản ứng lại trên tờ Viễn Đông (số ra ngày thứ Ba, 3 tháng 6, 2008 rằng: “…Đối với những người có chút hiểu biết, không nên dùng chữ băng đảng để ám chỉ các vị dân cử. Vấn đề đặt ra là tại sao tất cả các vị dân cử, từ tiểu bang đến địa phương đều làm việc được với nhau một cách hài hòa, vui vẻ, chỉ riêng cô Janet Nguyễn lại không hòa hợp được với họ?”

Hỏi tức là tự trả lời. Nếu không dùng chữ “băng đảng” để gọi, không biết nên dùng chữ gì cho thích hợp?

Cứ xem cách hành xử của nhóm Văn đối với những vị dân cử nhất định không đi theo cung cách… “godfather” của ông ta như Nguyễn Lâm Kim Oanh, như Janet Nguyễn mà xem, đòn thù sẽ bị đánh tới tấp. Thấy mà kinh!

Cầu Tự Do bị phe nhóm Trần Thái Văn dựt xập… 
Cầu xập…Đời chính trị của Trần thái Văn xập theo.

 
Cố nhạc sỷ Trần tử Thiêng đả sáng tác bản nhạc :
” Chuyện một chiếc cầu đả gãy ” …

– Bản nhạc nói lên người dân xứ Huế đất Thần Kinh thương xót cây cầu Tràng Tiền đả bị bọn Việt Cộng đặt bom dựt xập vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968 …gây trở ngại đi lại và giao thông 2 bờ sông Hương xứ Huế vào năm 1968 …

– Chuyện cây cầu tại vùng quận Cam miền Nam Cali Hoa Kỳ , được đặt tên Cầu Tự Do sẻ được thực hiện bắt qua đại lộ Bolsa để đi vào khu phố Phúc Lộc Tho, mà chiếc cầu nầy do công sức và sự vận động của giám sát viên Janet Nguyễn vận động tiểu bang California Hoa Kỳ xin được 3 triệu dollars làm ngân sách và phương án xây dựng cầu , ngỏ hầu tránh nạn ứ động , kẹt xe và giảm nguy hại tai nạn đến với những người bộ hành muốn đi qua hoặc ngược lại để vào khu thương xá Phúc Lộc Thọ trên đại lộ Bolsa…

– Đề án , Phương án và Thiết kế cùng tiền được nắm trong tay chờ ngày chấp thuận của hội đồng thành phố Westminter , mà muốn thực hiện cây cầu Tự Do nói trên phải được sự đồng ý và chấp thuận của 5 vị dân cử thành phố Westminter ( Trong đó có 3 nghị viên người Việt gốc Tàu )…vì cây cầu Tự Do trên đất thuộc thành phố Westminter Cali

 Được biết qua bản thiết kế của những kiến trúc sư Mỹ và Việt , Cây cầu Tự Do bắt qua thương xá Phúc Lộc Thọ hai bên mặt cầu có khắc và vân nổi hình ảnh và biểu tượng ba miền Bắc Trung Nam ở 2 bên hông cầu , và cũng tại nơi ấy 6 lá đại kỳ Việt Nam công hoà phất phới tung bay theo gió 24/24 …

– Nhưng hởi ơi ! 
” Ngỡ giếng sâu dân chúng nối sợi dây dài…
Ngờ đâu giếng cạn mọi người tiếc hoài sợi dây “…!


– Công trình đang đi vào những bước khả quan và mỹ mãn cùng sự mong mỏi của cộng đồng Việt Nam tại quận Cam miền Nam Cali …

– Thì phe nhóm của ngài dân biểu Trần thái Văn cùng đàn em đả cùng nhau kẻ đập , người phá song song trên những con cháu cưng của cộng đồng nầy đi đêm vận động hội đồng thành phố Westminter bỏ phiếu không đồng ý xây dựng cầu Tự Do trên đất của họ…!

– Cầu bị sập …Tiếng oán hận ngút ngàn , Cầu bị phá hoại lòng dân tỵ nạn càng ngao ngán khi lở trao lầm thân cho bọn cướp
( Băng đảng Trần thái Văn , được 2 tờ báo News Register và LA gọi là god father ) …

 Sắp đến ngày bỏ phiếu sẻ được diễn ra và tháng 11 năm 2010 sắp đến…Không nói nhưng lòng chất chứa và nhận ra đâu là kẻ gian và đâu là phường lưu manh..

– Bà con tỵ nạn sẻ đi bầu đông đảo và sẻ không dám tin tưởng bỏ phiếu cho những đứa con cưng của cộng đồng gồm : Trần thái Văn , Anny Quách , Diệp miên Trường , Tạ đức Trí , Nguyễn quốc Lân…v.v….và rồi sau cơn mưa trời sẻ sáng , theo định luật tạo hoá gieo gió thì gặp bảo .

Rắc rối lớn cho Hoàng đế của Little Saigon

Bài viết ngày NGÀY 26 THÁNG 10 NĂM 2008

Nhớ lại Bố Già

Lẽ dĩ nhiên vị Hoàng đế mà tôi nhắc đến là dân biểu đương nhiệm khu vực 68 tên Trần Thái Văn.

Đài phát thanh, đặc biệt là đài phát thanh chuyên về hội luận, là những sự kiện ảnh hưởng rất lớn trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Các làn sóng phát thanh trên vòm trời Little Saigon là một số trong những ảnh hưởng chính trị phủ sóng hữu hiệu nhất trong quận hạt. Những chuyên viên nói chuyên nghiệp nổi tiếng như Sean Hannity, Bill O’Riley, Rush Limbaugh và Air America không có tiếng nói  gì trên các mạng này của các đài phát thanh tự biên và diễn chương trình từ ​​Quận Cam.

Trở lại trong cuộc bầu cử sơ bộ vào tháng 6 cho chức vụ giám sát đơn vị 1 quận Cam, bầu trời không gian quận Cam đều rực cháy với những cáo buộc về sự tố cáo lẫn nhau là cộng sản giữa các ứng cử viên Janet Nguyễn và Dina Nguyễn. Người đứng đầu trong số những người vận động hành lang của đảng đỏ (Cộng Hòa) của cộng đồng người Mỹ gốc Việt là Dân biểu Trần Thái Văn, người đã ủng hộ Dina Nguyễn thay vì Janet Nguyễn lý do Janet đã đánh bại con gà luật sư Nguyễn Quang Trung trong cuộc bầu cử đặc biệt chọn Giám Sát viên tháng 2 năm 2007 tại Đơn vị 1, quận Cam. Có vẻ như Janet Nguyễn đã có một cuộc va chạm với Trần Thái Văn vài năm trước, khi Janet không bỏ phiếu theo cách Trần muốn cô ấy về một vấn đề trước Hội đồng thành phố Garden Grove lúc đó cô ấy là thành viên.

Trong câu chuyện tranh chấp không bao giờ kết thúc này, Trần Thái Văn đã trở thành kẻ thua cuộc đau đớn. Tôi (tác giả bài viết) thậm chí còn đi xa để nói rằng anh ấy hành động như một đứa trẻ hư hỏng. Dù sao, điều này lại là một chủ đề khác.

Trong tháng 11, trận chiến tiếp tục với Nguyễn Quang Trung chạy đua với Andrew Đỗ, Chánh văn phòng của Janet Nguyễn. Phía Trần cũng có Diệp Miên Trường (Tyler Diep,) hiện là thành viên của Ủy ban vệ sinh thành phố Midway, và một nhân viên chính từ văn phòng của dân biểu Trần Thái Văn.

Người dẫn chương trình VOV Radio (Voice of Vietnamese) Đỗ Sơn đã phát sóng trên đài phát thanh tiếng Việt VNCR. Anh ấy trả tiền cho thời gian phát sóng và nói lên suy nghĩ của mình. Ông Sơn là một nhà phê bình thẳng thắn về nhóm Trần Thái Văn và các đồng minh, bao gồm Diệp Miên Trường, Nguyễn Quang Trung, và Dina Nguyễn cùng một vài người khác. Tốt, Trần Thái Văn và bạn bè không thực sự đánh giá cao ý kiến ​​của ông Sơn. Trong thực tế, có vẻ như họ sẽ dừng lại không cố gắng ông Đỗ Sơn tắt tiếng.

Nhưng sau khi thất bại trong nỗ lực thuyết phục Đỗ Sơn tự nguyện ra đi, Trần Thái Văn và những người trong nhóm đã tham gia vào một chiến dịch không ngừng để đe dọa các chủ sở hữu của Đài phát thanh ngôn ngữ tiếng Việt (106.3 FM) đã giúp ông Sơn lên sóng.

Trần, qua luật sư của mình, Bart Kasperowicz vào ngày 10 tháng 10 năm 2008, đã gửi một lá thư yêu cầu “Ngừng và Hủy bỏ” những lời xúc phạm mà Mr. Đỗ Sơn phải chấm dứt và ngừng việc ngay lập tức việc đưa ra bất kỳ tuyên bố phỉ báng nào khác liên quan đến Dân biểu đơn vị 68 bang California Trần Thái Văn. “Thư cảnh báo liên tục gửi đi; Là chủ sở hữu /giám đốc điều hành của 106.3 FM, chúng tôi yêu cầu cơ quan trực tiếp yêu cầu của chúng tôi tới ông Đỗ Sơn để ngăn chặn tác hại từ hành vi của mình cũng như để đảm bảo rằng trạm thông tin của quý vị đã ‘thực hiện cẩn thận để ngăn chặn việc xuất bản hoặc phát biểu những tuyên bố hoặc vấn đề như vậy trong chương trình phát sóng đó theo điều luật Dân Sự California số 48.5 (1). Thư cũng yêu cầu chủ đài chỉ truyền đạt nội dung bức thư cho cá nhân ông Đỗ Sơn và không muốn thư được phân phối công khai.

Dân biểu Trần Thái Văn là một khôn mặt chính trị già dặn lâu đủ để anh ta biết rằng với tư cách là một dân cử nên dư luận có quyền công khai chỉ trích, ông ta không thể kiện ông Đỗ Sơn hoặc đài phát thanh đã bán thời gian để thực hiện những lời phát biểu của ông Đỗ Sơn, cho dù có bị xúc phạm công khai ngoài công chúng thì dân cử không được miễn trừ. Rõ ràng, dân biểu Trần Thái Văn, thực sự không quan tâm đến sự tự do, thay vào đó, ông thích các nguyên tắc đàn áp tự do ngôn luận kiểu chế độ cộng sản Việt Nam thực hiện.

Trên thực tế, nhân viên của ông, Diệp Miên Trường dường như cũng giữ quan điểm tương tự. Vào ngày 15 tháng 10 năm 2008, Diệp đã gửi đơn khiếu nại qua email cho chủ đài truyền thanh nói rằng: “Chúng tôi sống trong một xã hội tự do, nhưng điều đó không cho phép đài phát thanh được phát sóng và không có gì ngoài những lời nói vu khống chống lại mọi người đến dư luận ngoài cộng đồng.”

Họp báo Đỗ Sơn

Đỗ Sơn quyết định tổ chức một cuộc họp báo / và cuộc biểu tình vào hôm nay lúc 2 giờ chiều tại Little Saigon. Anh ta không dùng các chiến thuật quấy rối và côn đồ của Trần, phe nhóm hay luật sư của ông Trần. Đám đông tham dự khoảng 200 người cũng không có ai trong số họ làm vậy.

Nguyễn Kiều Loan của Westminster phát biểu: “Tôi muốn cộng đồng người Việt có cơ hội được nghe những quan điểm khác nhau và được thông báo.” Nguyễn nói thêm: “Tôi không có ác cảm gì để chống lại ông Trần Thái Vân.”

Big Trouble for the Emperor of Little Saigon

BY ON OCTOBER 26, 2008

Recall the God Father

The Emperor I refer to is of course, the current reigning Assemblyman from the 68th Assembly District Van Tran.

Radio, in particular talk radio, is big in the Vietnamese-American community. The airwaves over Little Saigon are some of the most politically charged in the country. Sean Hannity, Bill O’Riley, Rush Limbaugh, and Air America have nothing on this plethera of self-producing radio hosts from Orange County.

Back during the June primary election for First District Supervisor the skys were all aflame with charges of communist sympathies on the part of candidates Janet Nguyen, and Dina Nguyen. Chief among the lobbers of the red paintwas Assemblyman Van Tran, who supported Dina Nguyen over Janet Nguyen because Janet defeated Tran’s protege Trung Nguyen in the February 2007 Special Election in the First District. Seems that Janet Nguyen had a falling out with Van Tran a few years ago when Janet would not vote the way Tran wanted her to on an issue before the Garden Grove City Council when she was a member.

In this never ending saga of insults, Van Tran has come off as a sore loser. I would even go so far as to say he’s acting like a spoiled brat. Anyway, that’s a different topic. For November, the battle continues with Trung Nguyen running against Andrew Do, Janet Nguyen’s Chief of Staff. You also have Troung Diep, currently a member of the Midway City Sanitary District Board, and a lead staffer from Tran’s Assembly District office.

Do Son

Radio host Do Son has a broadcast on the Vietnamese language radio station VNCR. He pays for his airtime and speaks his mind. Mr. Son has been an outspoken critic of Van Tran and his allies, including Troung Diep, Trung Nguyen, and Dina Nguyen to name a few. Well, Van Tran and his friends do not really appreciate the opinions of Mr. Son. In fact, it seems they will stop at nothing to try to silence him.

After failing in an attempt to “convince” Do Son to go away willingly, Tran and his allies have engaged in a relentless campaign to intimidate the owners of In-Language Radio (106.3 FM) into taking Mr. Son off the air.

Tran, through his attorney Bart Kasperowicz on October 10, 2008 sent a Cease and Desist letter demanding that “Mr. Do Son immediately cease and desist from making any further defamatory statements related to 68th District California State Assemblyman Van Tran.” The letter went on to warn; “As the owner/operator of 106.3 FM, we ask that you communicate our request to Mr. Son in person in order to prevent further harm from his conduct as well as to ensure that your station has ‘…exercised due care to prevent the publication or utterance of such statements or matters in such broadcast’ Cal Civ. Code 48.5(1). The letter also asked that the station only communicate the content of the letter personally to Mr. Son. I can only suppose that they didn’t want the letter distributed publicly.

Assemblyman Van Tran

Van Tran has been a political figure for long enough that he should know that as an elected (public) official, he cannot sue Mr. Son or the radio broadcaster that sold him airtime over Mr. Son’s statements no matter how inflammatory because public officials are specifically excluded. Apparently, Assemblyman Tran, really doesn’t care about free speech, rather, he prefers the principles of suppression of free speech practiced by the communist regime of Vietnam.

In fact, his staffer Mr. Troung Diep appears to hold the same perspective as well. On October 15, 2008 Diep sent an email complaint to the station saying; “We live in a free society, but that should not permit the radio station to go on the air and spill nothing but slanderous rhetoric against people in public office.”

Do Son Press Conference

Do Son decided to hold a press event/rally today at 2 PM in Little Saigon. He’s not taking the harassment and thuggish tactics of Tran, his allies or his attorneys. The assembled crowd of about 200 people wasn’t having any of it either.

Kieu Loan Nguyen of Westminster put it this way; “I want the Vietnamese community to have the opportunity to hear different points of view and be informed.” Nguyen added, “I have nothing against Mr. Tran Thai Van, but I don’t want the same government I left Vietnam to get away from.”