Category Archives: Người Việt Hải Ngoại

Biểu tình TLS TQ chỉ còn lại tầm trên dưới 50 người

Video tặng ông PKN:

Hôm qua thứ Sáu 13/9/2019 nhóm ông Phan Kỳ Nhơn tầm 50 người cô đơn giữa ánh nắng trưa gay gắt với 1 tâm sự não nề:
– Công giáo kiên ngày thứ Sáu 13
– 2 giờ chiều TLS Trung Quốc đóng cửa, tầm 2.30 trưa đoàn người đến biểu tình hay quét dọn?
– Nhưng đau đớn hơn nữa cuộc “hôn nhân” Bùi Phát và PKN đã tan vỡ. Phe Bùi Phát không có ai tham gia biểu tình.
– Tập thể chiến sĩ và liên hội cựu chiến sĩ không có một người
– Đặc biệt là không có một cơ quan truyền hình nào ngoại trừ NVTĐTV
– Đau đớn hơn nữa là Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt (Tạ Phong Tần và Ngô Đình Vận đi đâu, bận gì) mà không đến.
– Hôm biểu tình chống “Vùng Trời Bình Yên” (Đàm Vĩnh Hưng) đã có dấu chỉ này.
– Phan Tấn Ngưu có vẻ càng ngày “càng nhớ em anh càng đi xa”.
– Trả lời phỏng vấn của Derek Phạm ông PKN nói: “Tôi vẫn có 2 xe buýt như mọi ngày”. Ông Nhơn ơi số người không căn cứ vào 2 xe buýt mà là số người trong xe buýt. Mỗi xe buýt có 10 người thì vẫn là 2 xe buýt.
Nên thức tỉnh không thì ngày nào chỉ còn một mình ông với dàn máy độc thoại “Tôi với trời bơ vơ.”

Advertisements

Westminster chấp thuận nghị quyết chống chủ nghĩa Cộng Sản và của 2 thành viên hội đồng là hết sức đáng sợ và có động cơ chính trị

Westminster Mayor Tri Ta wrote a controversial resolution condemning communism, blaming political disruptions on possible interference by Vietnam. The resolution passed 3-2 Wednesday, Sept. 11. (File photo by Jebb Harris, Orange County Register/SCNG)

By SUSAN CHRISTIAN GOULDING | sgoulding@scng.com | Orange County RegisterPUBLISHED: September 12, 2019 at 4:55 pm | UPDATED: September 13, 2019 at 9:03 am

Cuộc họp của Hội đồng thành phố Westminster vào thứ Tư, ngày 11 tháng 9, có một loạt các vấn đề nổi bật.

Đối với các thành viên hội đồng đã đồng ý xem xét giới hạn nhiệm kỳ tại một cuộc họp trong tương lai – một sự thay đổi cuối cùng sẽ được quyết định bởi cử tri qua một cuộc bầu cử. Các nghị viên cũng đã phê duyệt các mục riêng biệt liên quan đến việc tái phát triển tiềm năng của Trung tâm hành chính và Trung tâm thương mại Westminster đang hoạt động kém hiệu quả.

Tuy nhiên, ngay cả với những vấn đề nặng nề xen vào trong nghị trình, hơn một nửa cuộc họp kéo dài bốn giờ đã được dành cho một nghị quyết chống tuyên truyền không có cơ sở pháp lý.

Thị trưởng Trí Tạ và các thành viên hội đồng Kimberly Hồ và Chí Charlie Nguyễn – một bộ ba được gọi trong nghị quyết là siêu đa số tuyệt đối – đã bỏ phiếu ủng hộ việc biến nó thành chính thức. Sergio Contreras và Tài Đỗ đã chỉ trích nó.

Được đề nghị bởi Trí Tạ, nghị quyết lên án “sự gián đoạn chính trị” có ý định “gây rối loạn trong thành phố”. Đồng thời cũng cảnh báo cư dân cần cảnh giác những người “thay màu áo” có ý định “trợ giúp và ủng hộ chế độ Hà Nội.”

Phiên họp đã thu hút khoảng hai chục diễn giả, gồm cả đồng ý và chống lại nghị quyết, trong buổi hội thảo được bày tỏ công khai. Tại Westminster, các diễn giả được phép tối đa năm phút mỗi người – một phương thức trình bày hào phóng hơn ở hầu hết các thành phố khác. Và những người yêu cầu một thông dịch tiếng Anh nhận được gấp đôi thời lượng.

Định danh cho nghị quyết là “ngu xuẩn”, một người đàn ông nói rằng nó được đọc như những lời lẽ của các chính trị gia tuyệt vọng đang tìm cách vuốt ve và xóa bỏ những vết thương của khu vực bầu cử cho sự sống còn của chính họ.

Một phụ nữ người Mỹ gốc Việt giận dữ đòi hỏi, “Hãy làm ơn xác định tên những người “trợ giúp và ủng hộ” này. Tôi có trong danh sách không?”

Nhưng những người khác, chia sẻ rằng họ là những người tị nạn sau Chiến tranh Việt Nam, ủng hộ nghị quyết. “Tôi sống dưới chế độ cộng sản và tôi biết nó khủng khiếp như thế nào,” một người đàn ông nói. “Tôi ủng hộ ba quan chức bầu cử chống đối của chúng tôi.”

Nghị quyết dường như nhắm vào thành viên mới là Tài Đỗ, người liên tục chỉ trích Trí Tạ và hai đồng viện có cùng chí hướng. Kể từ cuộc bầu cử năm 2018, Westminster đã chứng kiến ​​sự gia tăng đáng kể các sự cố về sự gián đoạn chính trị và bất ổn, thường được nhắm mục tiêu tại Hội đồng thành phố, tại đây.

Một nỗ lực bãi nhiệm đối với siêu đa số Hội đồng thành phố , được tổ chức bởi một nhóm cư dân, đã được Đăng ký cử tri quận Cam đủ điều kiện hợp lệ vào tháng Bảy. Các nhà vận động bãi nhiệm phải thu thập chữ ký của 20% số cử tri đã đăng ký của thành phố – 8,736 – trước ngày 6 tháng 12 để vấn đề bãi nhiệm được đưa vào lá phiếu bầu cử sơ bộ vào tháng 3 tới.

Đây là một nghị quyết chống bãi nhiệm, không phải là một nghị quyết chống cộng, ông Tài Đỗ nói với Trí Tạ trong các bình luận tối thứ Tư.

Nhưng Trí Tạ nhấn mạnh rằng nghị quyết không nhằm mục đích bảo vệ chống lại việc bãi nhiệm hoặc là trả thù chống lại Tài Đỗ. “Nghị quyết không nói tên ai,” ông nói. Thay vào đó, ông soạn thảo nghị quyết để “yêu cầu Hà Nội dừng việc thao túng này.”

Nhiều người dân đã đến với tôi nói những lo ngại rằng có thể có một động lực từ chính phủ cộng sản Việt Nam đằng sau những bất ổn chính trị kể từ cuộc bầu cử tháng 11, ông Trí Tạ nói.

Kimberly Hồ bày tỏ sự nghi ngờ của chính mình. “Chúng tôi không biết ai là người thực sự giựt dây đằng sau tất cả những lời thủ thuật chính trị ,” bà nói.

Tài Đỗ hỏi Giám đốc Thành phố Eddie Manfro và Luật sư Thành phố Christian Bettenhausen họ có nhận được thông tin từ FBI hoặc Bộ Tư pháp rằng một đặc vụ của Đảng Cộng sản Việt Nam đã xâm nhập vào thành phố.

Cả hai đều trả lời không.

Mặc dù thường xuyên bỏ phiếu bầu cử trong tư thế thiểu số, nhưng ủy viên hội đồng lâu năm Sergio Contreras đã không tham gia cùng với Tài Đỗ trong việc phản đối các đồng nghiệp trong các cuộc họp. Tuy nhiên, vào thứ Tư, ông đã hai lần đưa ra những tuyên bố vô tư đối với hai mục chương trình nghị sự. Ông gọi nghị quyết là “mơ hồ và, một cách thẳng thắn, hết sức đáng sợ trong phạm vi tiềm năng của nó.”

“Đây có thể dễ dàng được hiểu là một động thái để gắn nhãn là một người cộng sản cho bất kỳ cư dân nào của công chúng không đồng ý với thị trưởng và nhóm đa số hội đồng,” ông Sergio Contreras cho biết.

Contreras cũng đã từ chối một đề nghị để giảm các cuộc họp của hội đồng từ hai lần xuống một lần mỗi tháng. Các quy tắc được phê duyệt vào tháng 6 bởi nhóm đa số Hội đồng, ông lưu ý, có nghĩa là các đề xuất phải được thuận bằng cuộc họp trước khi giành được một vị trí đưa vào trong chương trình nghị sự. Ít buổi họp hơn có nghĩa là ít cơ hội hơn để đưa ra các mục ra nghị trình bỏ phiếu, ông nói, đã hạn chế tiếng nói phe thiểu số.

“Tôi nghĩ rằng Sergio nói đúng,” ngay lập tức, quản trị viên Manfro đã đồng ý, nhanh chóng rút lại lời đề nghị này. Người quản lý thành phố giải thích rằng ông đưa đề nghị này trước thủ tục chương trình nghị sự mới.

“Đấu đá chính trị nội bộ,” Manfro kết luận, đã làm hỏng chương trình nghị sự này.

20 lý do bãi nhiệm và danh sách vẫn tiếp tục liệt kê thêm

THS2018 – Sẽ dịch ra Việt ngữ sau.

20 Reasons and the List Keeps Growing!

THE REASONS FOR RECALL

The “reason” for Recall was stated in the Notice of Intent to Recall, which was served to Tri Ta, Kimberly Ho, and Chi Charlie Nguyen.  Per California State law, the reason had to be 200 words or less.  Below are the reasons for each of the three.  But 200 words doesn’t do it justice.  Below these official reasons is a list of 20 reasons, and the three keep doing more to add to the list each month.

NOTICE OF INTENTION TO CIRCULATE RECALL PETITION

TO THE HONORABLE TRI TA: Pursuant to Section 11020, California Elections Code, the undersigned registered qualified voters of Westminster, in the State of California, hereby give notice that we are the proponents of a recall petition and that we intend to seek your recall and removal from the office of Mayor, in Westminster, California, and to demand election of a successor in that office.

The grounds for the proposed recall are as follows:

  1. Mayor Tri Ta operates as if he is above the law, overseeing a City Council repeatedly accused of corruption, nepotism and favoritism.
  2. Corruption and mismanagement by Mayor Tri Ta and two allies on the City Council has cost taxpayers millions of dollars in discrimination, retaliation and other lawsuit claims and litigation expenses.
  3. As Mayor, Ta has repeatedly operated like a dictator, misusing our city police to pressure local businesses and punish political enemies.
  4. Ta has refused to adopt a strong Code of Conduct for City Officials that denounces ethical violations like nepotism and abuse of public resources.
  5. Ta and his allies passed a new rule giving themselves complete power over City Council agendas, silencing opponents by barring other council members from adding items for discussion.
  6. Instead of spending the funds to fight homelessness, make housing more affordable or increase public safety, Mayor Tri Ta voted to spend over half a million dollars over the next three years on pay raises for his upper management employees, increasing one employee’s pay to $304,015 a year in salary and benefits. 

NOTICE OF INTENTION TO CIRCULATE RECALL PETITION

TO THE HONORABLE KIMBERLY HO: Pursuant to Section 11020, California Elections Code, the undersigned registered qualified voters of Westminster, in the State of California, hereby give notice that we are the proponents of a recall petition and that we intend to seek your recall and removal from the office of City Council, in Westminster, California, and to demand election of a successor in that office.

The grounds for the proposed recall are as follows:

  1. Council member Kimberly Ho operates as if she is above the law as a member of a City Council repeatedly accused of corruption, nepotism and favoritism.
  2. Corruption and mismanagement by Council member Ho and two allies on the City Council has cost taxpayers millions of dollars in discrimination, retaliation and other lawsuit claims and litigation expenses.
  3. As a Council member, Ho has engaged in nepotism by joining another Councilmember in appointing each other’s children to City commissions and not disclosing this to the public.
  4. Ho has refused to adopt a strong Code of Conduct for City Officials that denounces ethical violations like nepotism and abuse of public resources.
  5. Ho and her allies passed a new rule giving themselves complete power over City Council agendas, silencing opponents by barring other council members from adding items for discussion.
  6. Instead of spending the funds to fight homelessness, make housing more affordableor increase public safety, Ho voted to spend over half a million dollars over the next three years on pay raises for her upper management employees, increasing one employee’s pay to $304,015 a year in salary and benefits.

NOTICE OF INTENTION TO CIRCULATE RECALL PETITION

TO THE HONORABLE CHI CHARLIE NGUYEN: Pursuant to Section 11020, California Elections Code, the undersigned registered qualified voters of Westminster, in the State of California, hereby give notice that we are the proponents of a recall petition and that we intend to seek your recall and removal from the office of City Council, in Westminster, California, and to demand election of a successor in that office.

The grounds for the proposed recall are as follows:

  1. Council member Chi Charlie Nguyen operates as if he is above the law as a member of a City Council repeatedly accused of corruption, nepotism and favoritism.
  2. As a Council member, Nguyen has engaged in nepotism by joining another Councilmember in appointing each other’s children to City commissions and not disclosing this to the public.
  3. Nguyen has refused to adopt a strong Code of Conduct for City Officials that denounces ethical violations like nepotism and abuse of public resources.
  4. Nguyen and his allies passed a new rule giving themselves complete power over City Council agendas, silencing opponents by barring other council members from adding items for discussion.
  5. Nguyen placed the City at risk for an Age Discrimination lawsuit for his failure to contact Applicants for Planning Commissioner who indicated they are Retired or Semi-Retired. Councilman Nguyen stated on video he wanted someone “young and energetic” for that appointment.

——————

A recall is the power of the voters, provided in the State Constitution, to remove elected officials from office before their terms expire. It’s been a fundamental part of our governmental system since 1911.

Voters have the right to express their dissatisfaction with elected officials and to recall them from office!

——————

OVER 20 REASONS TO RECALL:

  1. Tri Ta, Kimberly Ho, and Chi Charlie Nguyen operate as if they are above the law, overseeing a City Council repeatedly accused of corruption, nepotism and favoritism.
  2. Mismanagement by Tri Ta and Kimberly Ho, allies on the City Council, has cost taxpayers millions of dollars in discrimination, retaliation and other lawsuit claims and litigation expenses.
  3. As Mayor, Tri Ta has repeatedly operated like a dictator, misusing our city police to pressure local businesses and punish political enemies.
  4. Tri Ta, Kimberly Ho and Chi Charlie Nguyen have refused to adopt a strong Code of Conduct for City Officials that denounces ethical violations like nepotism and abuse of public resources.
  5. Tri Ta, Kimberly Ho and Chi Charlie Nguyen passed a new rule giving themselves complete power over City Council agendas, silencing opponents by barring other council members from adding items for discussion.
  6. Instead of spending the funds to fight homelessness, make housing more affordable or increase public safety, Tri Ta and Kimberly Ho voted to spend over half a million dollars over the next three years on pay raises for his upper management employees, increasing one employee’s pay to $304,015 a year in salary and benefits. 
  7. As a Council members, Kimberly Ho and Chi Charlie Nguyen have engaged in nepotism by appointing each other’s children to City commissions and not disclosing this to the public or even the other City Council Members before the vote to approve.
  8. Chi Charlie Nguyen placed the City at risk for an Age Discrimination lawsuit for his failure to contact applicants for Planning Commissioner who indicated they are retired or semi-retired. Chi Charlie Nguyen stated on video that he wanted someone “young and energetic” for that appointment.
  9. Tri Ta and Kimberly Ho railroaded the approval of a Westminster Welcoming Center to one organization without offering any second bidders, doing it in only one meeting without proper planning documentation, approving to lease our city land to them for only $1 per year for a minimum of 10 years.
  10. Tri Ta willfully abused the power of Mayor for personal gain by granting a City Resolution to a Vietnamese actress for a movie made in communist Vietnam to support his existing family business as a self-proclaimed screenwriter and producer of Vietnamese movies, while not notifying other City Council Members using their names.
  11. Tri Ta’s incompetence has wasted taxpayer money on litigation settlements and complaint payouts, and the loss of public confidence due to a series of accusations against the city and/or city council that go uncorrected, while he approved hiding behind non-disclosure agreements that encourage copy-cat lawsuits.
  12. While maintaining a large home in Yorba Linda, Kimberly Ho listed her home address as a UPS P.O. Box in Westminster when she completed her application for Westminster’s Planning Commission. To this date, Kimberly and multiple immediate family members have cars registrations to the same Yorba Linda home, although she now claims that she also lives in a small apartment. 
  13. Tri Ta, Kimberly Ho, and Chi Charlie Nguyen refused to implement a 12-page Code of Ethics and Conduct once they realized that they had already broken multiple points in that code, voting to implement a watered-down 1-page Code of Ethics instead, which omitted nearly all of the Code of Conduct.
  14. Tri Ta and Kimberly Ho wasted over $68,000 of tax-payer money to promote a four-year term for Mayor on a special election when had they waited only three to five months later the cost would have been less than $1,000. They continue unethical actions and voting for selfish admission rather than the best interest of the city. 
  15. When another Council Member requested a discussion for Term Limits, Tri Ta, Kimberly Ho and Chi Charlie Nguyen spoke against Term Limits. To bury the discussion, Kimberly Ho made a substitute motion that a committee be made to discuss the issue without the other Council Member.  It has been buried and has never resurfaced.
  16. When another Council Member requested a discussion to develop a Code of Ethics and Conduct for the City Council, again Kimberly Ho made a substitute motion to bury his participation by making a committee without him to develop the draft code. Ultimately, the draft created was rejected by Tri Ta, Kimberly Ho and Chi Charlie Nguyen anyway. 
  17. Kimberly Ho threatened a lawsuit against another City Council Member explaining that he is new to the council and should maintain “status quo”.
  18. Chi Charlie Nguyen has repeatedly justified his daughter’s appointment to a Commission stating multiple times that Commissioners are just volunteers. He has been corrected many times by the city’s administration that Commissioners are part-time employees, paid, and receive modest benefits too.  
  19. Tri Ta appointed a local journalist to a Commission, even though he knows it is a conflict of interest. A national association of journalists made it an ethics policy that journalists shall not be appointed to government positions.   The California Superintendent of Education disqualified the same individual from a commission for the same reason.  Yet, the Mayor refused to correct the issue.
  20. When a Council Member asked the city to follow policy and procedure, Kimberly Ho criticized him for not having a law degree insinuating that he should not request proper protocol.
  21. In the press Kimberly Ho insinuated that she, Mayor Tri Ta and Council Member Charlie Nguyen always vote as a block. To date she is correct.  They never vote differently from each other and have created a minimum 3-2 majority on all items. 
  22. Tri Ta blatantly intimidates critics, especially those who don’t speak English well. For example, during a Council meeting he intimidated residents by asking them to state their full address when speaking publicly (so everyone will know where you live, steaming live when you are not even home).  This is not a government requirement.
  23. For personal reasons unrelated to city business, Tri Ta moved a meeting to 5 pm instead of the regular 7 pm and limited public speaking to only two minutes instead of the regular five minutes. This was a meeting when he knew there would be a lot of public disagreement with his agenda item, thereby limited those who cannot attend after work at 5 pm and limiting speaking time as well.   
  24. The Political Action Committee (PAC) that financially supports Tri Ta, Kimberly Ho and Chi Charlie Nguyen has accepted tens of thousands of dollars from a developer who wants to redevelop the Civic Center for other purposes, stating in meeting with Seniors that he wants to remove the Senior Center as well. They accept “pay to play” contributions.   
  25. As seen in a picture dated June 4, 2019 from a news article, the Mayor Tri Ta and Council Members Chi Charlie Nguyen and Kimberly Ho meet together to discuss city business which is considered a direct violation of the Brown Act making their actions illegal. Social appearance together are ok if they are not discussing city business, but this meeting as well as others addressed city business with members of the public and press present. This particular event took place at Kimberly Ho’s place of business with her skin care products on display. 

CONCLUSION: As a result of their lack of critical thinking, servant leadership and effective management, the city’s troubles have grown in visual blight, vacant businesses, reduced police force, multiple employee and police lawsuits, vagrant encampments in our parks, and financial struggles that forced a tax increase.

Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County, ‘thua keo này, bày keo khác’

Đằng-Giao/Người Việt

Ông Nguyễn Đình Dũng (trái) và ông Sơn Đỗ. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV) – Không nghỉ ngơi ngày Lễ Lao Động, những đại diện cư dân mobile home tại Orange County gởi những câu hỏi khảo sát để tiếp tục đấu tranh sau lần thất bại hôm 14 Tháng Tám tại Hội Đồng Thành Phố Westminster.

Những câu hỏi này nhằm khẳng định số người ở mobile home, thời gian ở mobile home, thời hạn hợp đồng (nếu có) cũng như mức thu nhập hàng năm của họ.

Đây là những thông tin mà Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County cần thu thập trước khi gặp Hội Đồng Thành Phố Westminster lần tới.

“Thất bại vừa rồi của chúng tôi hôm tại Hội Đồng Thành Phố Westminster tháng trước chỉ khiến chúng tôi làm việc tích cực hơn mà thôi, ông Sơn Đỗ, chủ tịch Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County, nói nột cách cương quyết.

Sau một thời gian vận động hành lang với các chức sắc Westminster, yêu cầu của Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County đã được đưa vào nghị trình thành phố hôm 14 Tháng Tám.

Ông Sơn tiếp: “Chúng tôi có mặt tại nghị trường rất đông, trên 150 người, với một thỉnh nguyện chung là yêu cầu thành phố ban hành một đạo luật kiểm soát giá tiền mướn đất.

Cùng ngồi với ông Sơn Đỗ là ông Nguyễn Đình Dũng, chủ tịch Hội Cư Dân Summerset Mobile Home. Ông Dũng chia sẻ: “Chúng tôi sẵn sàng góp sức với ông Sơn để Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County có tiếng nói lớn hơn. Đây là tiếng nói của những người nghèo, những người thấp cổ, bé miệng.”

Cuộc đấu tranh của Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County bắt đầu chuyển sang một giai đoạn mới, có định hướng và mục tiêu rõ rệt kể từ ngày 10 Tháng Bảy.

Green Lantern Village, nơi Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County ra đời. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

“Từ trước tới ngày 10 Tháng Bảy, chúng tôi chỉ rủ nhau nói lên nguyện vọng của mình một cách rời rạc và có tính cách cá nhân. Mãi tới ngày đó, chúng tôi mới đến Hội Đồng Thành Phố Westminster để yêu cầu vấn đề của mình được chính thức đưa vào nghị trình. Đây là cách để hợp thức hóa mọi việc liên quan đến chuyện xin thành phố có một quyết định bênh vực cho quyền lợi của cư dân mobile home vốn là nững người cao niên và nghèo khó,” ông Sơn trình bày.

Tỏ ra thông cảm cho tình trạng “nhạy cảm” của Hội Đồng Thành Phố Westminster trong thời gian hiện tại, ông Dũng nói: “Từ thị trưởng đến các nghị viên Westminster đều đang đứng trước một khó khăn gay go là bị đe dọa bãi nhiệm. Và bất cứ quyết định nào bây giờ đều có thể làm phật ý một bên, khiến cho bên đó đứng hẳn vào phía đòi bãi nhiệm họ một cách dễ dàng. Ai cũng muốn dè dặt trong lúc này.”

Nhưng trong cương vị chủ tịch, Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County, ông Sơn cảm thấy không cần dè dặt vì ông mới có thêm nhiều đồng minh mới nên vẫn muốn xúc tiến cuộc đấu tranh một cách bình thường.

“Liên Hiệp của chúng tôi vừa được sự trợ lực và ủng hộ của các hội khác, như OCCORD, VIET Rise và Kennedy Commission nên chúng tôi rất hứng khởi,” ông nói.

Ông Sơn phân tích: “Sự thất bại hôm 14 Tháng Tám của chúng tôi xảy ra một phần vì sự thiếu chuẩn bị của chúng tôi, những người cao niên không kinh nghiệm đứng trước những người chuyên nghiệp phía chủ đất.”

Theo ông Sơn, hôm ấy, những luật sư phía chủ đất nói rằng ở Westminster có 17 khu mobile home, gồm 2882 gia đình nhưng hết 75% số này đã ký hợp đồng dài hạn rồi. Như vậy, chỉ có chừng 700 gia đình là không có hợp đồng, cần thành phố can thiệp mà thôi. Con số ấy quá nhỏ để thành phố phải tốn kém quá nhiểu tiền nếu muốn can thiệp.

“Vì vậy thành phố muốn để chúng tôi trực tiếp thương lượng với chủ đất như trường hợp khu mobile home Driftwood đã thành công,” ông Sơn lắc đầu. “Mà cư dânDriftwood đã hoàn toàn thất bại chứ không hề thành công.”

Ông giải thích: “Trên bề mặt, chủ đất khu Driftwood đồng ý với cư dân là chỉ lên có 5.5% mà thôi. Nhưng sau đó họ lại thu tiền sửa chữa đường xá, tiền rác, tiền linh tinh để rồi cư dân phải trả hơn tới trên 8% lận. Cư dân Driftwood hiện đang mướn luật sư kiện chủ đất.”

Với những bài học đắt giá, Liên Hiệp Cư Dân Mobile Home Orange County đang thu thập dữ liệu để có thông tin và thống kê chính xác. Chúng tôi không tin vào con số do chủ đất đưa ra. Tôi tin con số thực sự có thể là chỉ có 25% gia đình là có hợp đồng dài hạn mà thôi. Có nghĩa là, có thể tới 75% gia đình là người nghèo, cần thành phố quan tâm giúp đỡ.

Ông tuyên bố: “Chính vì vậy mà chúng tôi không thể đầu hàng. Chính vì vậy mà thua keo này, mình phải bày keo khác.”

Ông kết: “Sau khi tiểu bang (California) cho phép thành phố có quyền quyết định việc kiểm soát tiền thuê đất, có hơn 100 thành phố đã ấn định giá thuê đất một cách thỏa đáng. Tôi mong Westminster sẽ được như vậy.” 

(Đằng-Giao)

‘Đại gia mất tích’ Đặng Thị Hoàng Yến đổi tên Mỹ, kiện Nguyễn Tấn Dũng ra tòa quốc tế

Cát Linh

Bà Đặng Thị Hoàng Yến. (Hình: commons.wikimedia.org)

HOUSTON, Texas (NV) – Cựu Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng là bị đơn duy nhất trong một vụ kiện mang tính quốc tế, trong đó nguyên đơn là “đại gia,” cựu đại biểu Quốc Hội Đặng Thị Hoàng Yến, đang sống ở Houston, nay có tên mới là Maya Dangelas.

Đòi bồi thường $2.5 tỷ

Văn bản do văn phòng Luật Sư Charles H. Camp, P.C ở Houston, tiểu bang Texas đưa ra, thay thế cho thông cáo báo chí, ghi rõ đây là vụ kiện giữa nguyên đơn là Dr. Maya Dangelas, tiến hành thủ tục tố tụng trọng tài (Arbitration) khởi kiện chống lại (Against) cựu Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng.

Điều thú vị, trong văn bản của văn phòng Luật Sư Charles H. Camp cho biết, Dr. Maya Dangelas cũng chính là bà Đặng Thị Hoàng Yến, nguyên đại biểu Quốc Hội CSVN khóa 13, người được truyền thông tại Việt Nam mô tả là “đại gia mất tích.”

Cũng theo thông báo này, bà Yến, chủ tịch Công Ty Cổ Phần Năng Lượng Tân Tạo, khởi kiện chống lại ông Nguyễn Tấn Dũng, vì khiến công ty của bà bà thiệt hại $2.5 tỷ về lợi nhuận và đầu tư trong thời gian ông Dũng còn tại vị.

“Công ty của tôi lẽ ra thu hàng tỷ Mỹ kim từ dự án nhiệt điện Kiên Lương. Số tiền này là cơ hội của việc làm và giáo dục cho người nghèo ở Việt Nam và Hoa Kỳ. Đối với tôi, thủ tục tố tụng trọng tài này không chỉ là một câu chuyện pháp lý, mà nó là ý nghĩa của cuộc đời tôi.” Theo lời bà Yến được văn phòng Luật Sư Charles H. Camp trích dẫn trong bản thông báo.

Khơi lại chuyện xưa

Theo thông báo của Trọng Tài (Notice of Arbitration), khi còn làm thủ tướng, vào ngày 15 Tháng Bảy, 2007, ông Nguyễn Tấn Dũng đồng ý thực hiện một dự án đầu tư cho khu công nghiệp, nhà máy điện và cảng biển nước sâu ở Quận Kiên Lương với Công Ty Cổ Phần Đầu Tư Công Nghiệp Tân Tạo (ITA).

Chín năm sau khi hợp đồng trên được thực hiện, ông Nguyễn Tấn Dũng ra quyết định dỡ bỏ dự án. Hành động này vi phạm trực tiếp đến quyền hạn và các thỏa thuận giữa ITA và chính phủ Việt Nam.

Ông Nguyễn Tấn Dũng khi đương chức thủ tướng CSVN trong chuyến thăm Đức, năm 2014. (Hình: Getty Images)

Sự kiện này, truyền thông trong nước từng loan tin.

Năm 2016, trang báo mạng “Bất Động Sản” tại Việt Nam ghi nhận: “Nhiệt điện Kiên Lương là một trong những dự án quy mô lớn nhất của ITA thuộc Tập Đoàn Tân Tạo, do bà Đặng Thị Hoàng Yến làm chủ tịch. Dự án có quy mô 4,400-5,200 MW, vốn đầu tư gần $7 tỷ.”

“Được chính phủ phê duyệt vào Tháng Giêng, 2008, dự án Nhiệt điện Kiên Lương dự kiến khởi công cuối năm 2009 và đến 2013 đi vào hoạt động.

Đến năm 2018, trên tờ Sputnik Việt Nam đăng một bài viết tên: “Bế tắc dự án nhiệt điện tỷ đô: Do quyết định của nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng?”

Trong đó, ghi rõ: “Ngay sau khi ký biên bản ghi nhớ phát triển dự án, trong lúc Công Ty Cổ Phần Năng Lượng Tân Tạo đang tích cực triển khai dự án thì ngày 29 Tháng Mười Hai, 2016, nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bất ngờ quyết định rà soát loại bỏ dự án nhiệt điện Kiên Lương 1 khỏi quy hoạch điện VII.”

Cũng theo Sputnik Việt Nam, “khi ngừng dự án Kiên Lương 1, tập đoàn Tân Tạo đã chịu rất nhiều sức ép từ đối tác là các nhà đầu tư nước ngoài.”

Theo TEC, chính quyết định loại bỏ dự án Kiên Lương 1 ra khỏi quy hoạch điện VII điều chỉnh là nguyên nhân chính dẫn đến việc dự án không thể triển khai được.

Văn phòng Luật Sư Tony Buzbee, một trong 4 đại diện pháp lý của bà Đặng Thị Hoàng Yến cho biết: “Hồ sơ khởi kiện này nhằm yêu cầu cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chịu trách nhiệm về hành động của mình ở phương diện bộ máy chính quyền (cũ) và cả cá nhân của ông ta, gây ra việc thân chủ của tôi mất các khoản tiền đầu tư và lợi nhuận.”

Trong thông báo của văn phòng Luật Sư Charles H. Camp cho biết, theo quy định của Ủy Ban Luật Thương Mại Quốc Tế của Liên Hiệp Quốc (United Nations Commission on International Trade Law – UNCITRAL) thì phương thức trọng tài sẽ được áp dụng cho tranh chấp này. Nơi trọng tài giải quyết được đề nghị là Paris, bởi vì nơi đây được thế giới nhìn nhận là một địa điểm hàng đầu về trọng tài quốc tế.

Nguyễn Tấn Dũng sẽ xuất hiện ở Paris?

Điều đó cũng chính là câu trả lời mà bà Amanda Orr, phát ngôn nhân của nhóm luật sư đại diện pháp lý cho bà Đặng Thị Hoàng Yến cho nhật báo Người Việt biết.

“Paris đã được đề xuất là nơi diễn ra tòa trọng tài vì nó được công nhận trên toàn thế giới với vai trò nổi bật và hàng đầu về trọng tài quốc tế. Nó cũng được công nhận là một cơ quan tài phán thân thiện với trọng tài, nơi các tòa án hỗ trợ trọng tài trong suốt quá trình tố tụng và cả khi phán quyết được đưa ra. Tòa Trọng Tài Paris là nơi trung lập cho các bên, giữa nguyên đơn mang quốc tịch Hoa Kỳ và bị đơn mang quốc tịch Việt Nam nhằm giải quyết tranh chấp hiện tại.”

Dự án nhiệt điện Kiên Lương. (Hình: cafef.vn)

Vụ kiện này, vô hình trung làm cho mọi người nhớ đến vụ án vua “chả giò” Trịnh Vĩnh Bình, Việt kiều Hà Lan đã thắng kiện chính phủ Việt Nam trong vụ kiện ‘thế kỷ’ đòi bồi thường $1.25 tỷ vào Tháng Tư vừa qua.

Nơi diễn ra vụ kiện cũng chính là Tòa Trọng Tài Quốc Tế ở Paris, Pháp.

Thế nhưng, bị đơn trong vụ kiện của “vua chả giò” là chính phủ Việt Nam và phiên tòa có đại diện hợp pháp của các lãnh đạo CSVN.

Lần này, bà Đặng Thị Hoàng Yến kiện cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, người mà theo nhiều nguồn tin “biết chuyện” cho biết là đang bị “giam lỏng tại gia.”

Như vậy ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ hiện diện tại phiên tòa bằng cách nào?

Phát ngôn nhân của nhóm luật sư đại diện pháp lý cho bà Đặng Thị Hoàng Yến trả lời nhật báo Người Việt: “Ông ta (Nguyễn Tấn Dũng) có thể lựa chọn xuất hiện hoặc không tại phiên tòa, nhưng cho dù có hay không, vụ kiện vẫn diễn ra.”

Một vấn đề pháp lý khác của vụ này cũng đáng được lưu ý. Đó là, năm 2017, tại buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Kiên Giang, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc chính là người đã chỉ đạo: “Thủ tướng đồng ý với kiến nghị của UBND tỉnh Kiên Giang thu hồi chủ trương đầu tư dự án nhiệt điện Kiên Lương 1 của Tân Tạo.”

Lý do được đưa ra là “Dự án để quá lâu mà không làm thì thu hồi, bất cứ nhà đầu tư nào cũng vậy.”

Như vậy, thủ tục tố tụng trọng tài mà bà Đặng Thị Hoàng Yến khởi kiện chống lại cá nhân cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, liệu có đúng luật tố tụng?

Điều này được bà Amanda Orr cho biết: “Tùy thuộc vào việc ông Nguyễn Tấn Dũng có quyết định cho luật sư bào chữa của ông triệu tập đương kim thủ tướng [Nguyễn Xuân Phúc] hoặc hệ thống chính quyền hiện tại của đương kim thủ tướng, hay không.”

Một sự kiện như “đại gia mất tích” Đặng Thị Hoàng Yến khởi kiện cựu Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng không thể không gây bàn tán trong dư luận.

Cộng đồng mạng cũng không bỏ lỡ dịp để “khơi” lên những tình tiết “nóng bỏng.” Chẳng hạn như mối liên hệ “đặc biệt” giữa bà Đặng Thị Hoàng Yến và cựu Chủ Tịch Nước CSVN Trương Tấn Sang.

Một luật sư giấu tên, cư ngụ ở Houston, Texas cho biết theo ông, đây là trò “con kiến kiện củ khoai.”

“Bởi lẽ ở chế độ CSVN, cương vị thủ tướng có thể nói là bất khả xâm phạm. Thêm vào đó, ai cũng biết bà Yến là phe Trương Tấn Sang. Trong nước, Nguyễn Tấn Dũng đang thất thế, cho đó Trương Tấn Sang chỉ có thể liên minh với Nguyễn Phú Trọng để phụ hồi lại điều gì đó.” 
(Cát Linh)

Thế lày nà thế lào? Đổ dầu vào lửa – Ai gây chia rẽ hả thĩ trưởng mặt thịt trâu chết?

Thành Phố Westminster Cứu Xét Nghị Quyết Lên Án Các Thành Phần Gây Rối Loạn Trong Thành Phố Theo Nghị Quyết 36 của Cộng Sản Việt Nam

(Westminster, CA) – Thị Trưởng Tạ Đức Trí sẽ đệ trình một nghị quyết nhằm lên án các thành phần có liên hệ với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đang đội lốt báo chí hay các thành phần khác đang ra mặt tham gia gây rối trong cộng đồng để hỗ trợ cho Nghị Quyết 36 của Đảng CSVN. Nghị quyết sẽ được chính thức đệ trình tại buổi họp Hội Đồng Thành Phố vào tối ngày thứ tư, 11 tháng 9, vào lúc 7 giờ tối tại Phòng Họp Hội Đồng Thành Phố Westminster.

Nghị quyết được đưa ra để lên tiếng cảnh giác cộng đồng trước hiện tượng một số các thành phần đội lốt truyền thông hay các thành phần khác trong cộng đồng đã có liên hệ công khai với nhà cầm quyền CSVN nay ra mặt tích cực tham gia các hoạt động đánh phá, gây rối loạn và chia rẽ trong cộng đồng và các thành phần cư dân trong thành phố. Nghị quyết liệt kê đích danh các thành phần như 1) tiếp đón hay chấp chứa các viên chức cao cấp cộng sản Việt Nam hay đại diện của họ tại tư gia; 2) mang trên người hay trưng bày lá cờ của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trên các chương trình TV hay mạng xã hội, 3) đi Việt Nam và gặp các viên chức cộng sản cao cấp theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội, 4) tham dự phỏng vấn trên các phương tiện truyền thông do chính quyền kiểm soát để khen ngợi chính quyền cộng sản hiện nay; 5) được ban trao giải thưởng hay tuyên dương từ nhà cầm quyền Hà Nội để vinh danh các công trạng “phục vụ cộng đồng” của họ; 6) truyền tải những trang nhà và các hình thức mạng xã hội để chỉ trích và tấn công các vị lãnh đạo trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt và một số dân cử, và 7) loan truyền những tin tức sai lạc hay nửa sự thật trên lưới điện toán qua các mạng xã hội hay trên các chương trình TV về các vị lãnh đạo và sinh hoạt để gây rối loạn và bất an trong cộng đồng.

Nghị Quyết còn kêu gọi các thành phần này hãy ngưng ngay các hành động đánh phá cũng như kêu gọi các cộng đồng cư dân hãy đề cao cảnh giác sự tiếp tay đánh phá của các thành phần này, đặc biệt là trong các tranh chấp trong cộng đồng hiện nay. Mặc dầu Nghị Quyết không có tác dụng thi hành các biện pháp chế tài, nhưng chỉ nhằm mục đích lên tiếng cảnh báo cho các cộng đồng cư dân, trong đó có số đông cư dân gốc Việt, để nói lên tiếng nói và quan điểm của Hội Đồng Thành Phố thay mặt cho các cư dân trong thành phố Westminster.

Nghị Quyết sẽ được đưa ra thảo luận tại buổi họp thường kỳ của Hội Đồng Thành Phố vào tối ngày thứ tư, 11 tháng 9, bắt đầu từ lúc 7 giờ tối. Xin mời các đồng hương và quí cơ quan truyền thông báo chí đến tham dự đông đủ để trình bày quan điểm của mình trước khi Nghị Quyết được đưa ra bỏ phiếu trước toàn thể Hội Đồng Thành Phố.

NGHỊ QUYẾT SỐ ________

NGHỊ QUYẾT CỦA HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER LÊN ÁN CHIẾN DỊCH XUYÊN TẠC VÀ ĐÁNH PHÁ CHÍNH TRỊ ĐỂ GÂY RỐI LOẠN TRONG THÀNH PHỐ

VÀ TRONG HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ

XÉT RẰNG, Thành Phố Westminster, nơi có hơn 45% cư dân gốc Việt, là nơi có tỉ lệ cư dân người Việt Nam đông hơn bất cứ thành phố nào ngoài Việt Nam, và là nơi được coi là “thủ đô chính trị và văn hóa” của người Việt Nam tại hải ngoại.

XÉT RẰNG, hàng hàng ngàn cư dân Westminster đã liều mạng sống để trốn chạy cộng sản từ khi miền Nam Việt Nam sụp đổ vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 cho tới ngày hôm nay, đã từ chối sự cai trị độc tài của Cộng Sản Việt Nam tại Hà Nội.

XÉT RẰNG, nhà cầm quyền Hà Nội đã xem cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại là nguồn tài nguyên kinh tế to lớn từ đó họ có thể moi móc hàng tỉ dollar tiền đầu tư trực tiếp từ ngoại quốc và tiền thân nhân gởi về nước, trong khi đối xử với cộng đồng yêu chuộng tự do này như là một mối đe doạ chính trị to lớn cho sự bám víu quyền hành của họ.

XÉT RẰNG, các cư dân gốc Việt tại Westminster là một thành phần không thể tách rời của Hoa Kỳ, với một căn cước và truyền thống độc đáo, trực tiếp chống đối nhà cầm quyền Hà Nội và âm mưu không ngừng thao túng về chính trị các cư dân đã ổn định cuộc sống yên bình trong thành phố và hiện là những công dân hữu ích cho quê hương thứ hai này.

XÉT RẰNG, nhà cầm quyền Hà Nội đã thi hành một kế hoạch tuyên truyền từ năm 2004, gọi là Nghị Quyết 36, mà trong đó có phần kêu gọi trực tiếp đối đầu với và gây mâu thuẫn chống lại mọi thế lực tại hải ngoại mà có thể đe dọa sự nắm giữ quyền hành của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

XÉT RẰNG, các cơ quan công lực, kể cả Cơ Quan Điều Tra Liên Bang (FBI), đã xác nhận trong nhiều năm qua với cộng đồng người Mỹ gốc Việt rằng đã có nhiều nỗ lực tích cực bởi chính quyền Hà Nội để xâm nhập và gây rối với bất cứ nỗ lực quốc tế nào chống lại quyền độc đảng tại Việt Nam.

XÉT RẰNG, Hội Đồng Thành Phố Westminster đã đối phó với sự quan tâm thực sự này bằng cách tuyệt đối thông qua Nghị Quyết Số 3858 vào ngày 28 tháng 5 năm 2008 để lên án một âm mưu chính trị mờ ám của nhà cầm quyền Hà Nội nhằm gây rối trong cộng đồng vì chống đối Nghị Quyết 36 và các mục tiêu chống lại người Việt yêu chuộng tự do tại hải ngoại.

XÉT RẰNG, Thành phố Westminster kể từ cuộc bầu cử năm 2018 đã chứng kiến một sự gia tăng đáng kể các sự kiện nhằm gây rối loạn chính trị và khủng hoảng hầu hỗ trợ Nghị Quyết 36, thường nhắm vào Hội Đồng Thành Phố hiện có đa số các thành viên gốc Việt với sự xâm nhập của các cá nhân gốc Việt thường tự nhận là “ký giả độc lập” hay “những người quan tâm đến cộng đồng.”

XÉT RẰNG, các cư dân Westminster đã nhận diện được những thành phần “tiếp tay và cấu kết” với nhà cầm quyền Hà Nội có mang những đặc điểm có liên hệ hay xác định được với nhà cầm quyền cộng sản hiện nay tại Việt Nam như 1) tiếp đón hay chấp chứa các viên chức cao cấp cộng sản Việt Nam hay đại diện của họ tại tư gia; 2) mang trên người hay trưng bày lá cờ của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trên các chương trình TV hay mạng xã hội, 3) đi Việt Nam và gặp các viên chức cộng sản cao cấp theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội, 4) tham dự phỏng vấn trên các phương tiện truyền thông do chính quyền kiểm soát để khen ngợi chính quyền cộng sản hiện nay; 5) được ban trao giải thưởng hay tuyên dương từ nhà cầm quyền Hà Nội để vinh danh các công trạng “phục vụ cộng đồng” của họ; 6) truyền tải những trang nhà và các hình thức mạng xã hội để chỉ trích và tấn công các vị lãnh đạo trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt và một số dân cử, và 7) loan truyền những tin tức sai lạc hay nửa sự thật trên lưới điện toán qua các mạng xã hội hay trên các chương trình TV về các vị lãnh đạo và sinh hoạt để gây rối loạn và bất an trong cộng đồng.

XÉT RẰNG, những cá nhân này có những quan hệ có thể xác nhận được với nhà cầm quyền Hà Nội và công khai khoe khoang sự liên hệ của họ với chính quyền này như đã giải thích ở đoạn trên nhằm phá rối chính nghĩa của nền dân chủ và tự do và cùng lúc gây tại hại nghiêm trọng cho sự đoàn kết của cộng đồng người Mỹ gốc Việt.

XÉT RẰNG, mặc dầu mang quy chế di trú là người tỵ nạn chính trị trốn chạy sự truy bức của cộng sản, những cá nhân này đã vi phạm những tội danh chính trị là đã phản bội chính mình, gia đình và cộng đồng mà họ đáng hỗ thẹn vì quan điểm phản bội này.

XÉT RẰNG, nhà cầm quyền Hà Nội hiểu rõ những “nhà báo độc lập” tự nhận này và “những người quan tâm đến cộng đồng”, là những người vô tình hay cố ý phục vụ vai trò hỗ trợ hoặc tiếp tay với Nghị Quyết 36 không được sự hỗ trợ hay có uy tín trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt nói chung, nhưng lợi dụng cộng đồng để đẩy mạnh chiến dịch gây chia rẻ và hỗn loạn cộng đồng tại địa phương, trong khi đánh lừa dư luận người Việt tại quê nhà về sự hỗ trợ của họ tại hải ngoại.

DO ĐÓ, NAY QUYẾT NGHỊ RẰNG, Hội Đồng Thành Phố và Thành Phố Westminster vào ngày này chính thức thông qua Nghị Quyết này để mạnh mẽ lên án chiến dịch phá rối và xuyên tạc chính trị trong thành phố gây ra bởi những cá nhân có quan hệ mật thiết với nhà cầm quyền Hà Nội; kêu gọi các cá nhân này ngay lập tức từ bỏ các quan điểm chính trị không biện minh được và đã vượt ra khỏi mức độ chấp nhận của cộng đồng, và kêu gọi nhà cầm quyền Hà Nội chấm dứt và từ bỏ mọi hành động lén lút phá hoại quyết tâm chính trị của cư dân Westminster qua Nghị Quyết 36.

DO ĐÓ, NAY QUYẾT NGHỊ RẰNG, Hội Đồng Thành Phố khuyến khích tất cả cư dân hãy lên tiếng nói chống lại các cá nhân có những đặc điểm “tiếp tay và hỗ trợ” như đã nêu trên và khuyến khích họ trở về với chính nghĩa của tự do và dân chủ, thay vì tiếp tục gây hỗn loạn và mất trật tự chỉ để tiếp tay duy trì chính quyền cộng sản tại Việt Nam.

Biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng hát ở Little Saigon: ‘Không đông, nhưng cho thấy sự kiên quyết’

Đỗ Dzũng/Người Việt

Người Việt vùng Little Saigon biểu tình chống ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trước nhà hát M3 Live Entertainment Center, Anaheim. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

ANAHEIM, California (NV) – “Cuộc biểu tình hôm nay rất khó khăn, tuy nhiên, chỗ nào có Việt Cộng là có chúng ta chống đối, nhất là khi có Đàm Vĩnh Hưng. Hôm nay số người biểu tình không đông, nhưng sự có mặt của chúng ta cho thấy sự kiên quyết, kiên định lập trường của chúng ta,” ông Phan Kỳ Nhơn, chủ tịch Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, phát biểu trước giờ biểu tình chống ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng có mặt trong chương trình nhạc “Vùng Trời Bình Yên.”

Ông Nhơn cũng là người gởi thư ra cộng đồng, kêu gọi biểu tình chống chương trình có sự xuất hiện của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, được tổ chức lúc 7 giờ tối Thứ Bảy, 7 Tháng Chín, tại M3 Live Entertainment Center, Anaheim.

Ông nói tiếp: “Đồng ý là trên đất nước Hoa Kỳ này họ có quyền làm gì cũng được, nhưng chúng có quyền bày tỏ quan điểm của chúng ta.”

“Chúng ta sẽ tiếp tục biểu tình chống Cộng Sản, cả hiện tại lẫn tương lai,” ông Nhơn khẳng định. “Đối với Việt Cộng, chúng ta không thể hòa giải.”

Ngay từ 5 giờ 30 phút chiều, một số người Việt Nam tấp xe vào đậu ở ngân hàng Bank of America kế cận nhà hát, mở cốp xe lên, lấy cờ và bảng có nội dung chống chính quyền Cộng Sản ra, và tập trung trên lề đường Harbor.

Sau đó, mọi người bước về phía trước nhà hát, đứng hai bên lối xe ra vào.

Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt. (Hình: Ban tổ chức cung cấp)

Sau nghi thức chào cờ và phút mặc niệm là phần phát biểu của ông Nhơn.

Kế đến mọi người bắt đầu biểu tình, hô vang các khẩu hiệu như “Đả đảo Đàm Vĩnh Hưng,” “Cộng Sản cút về nước,” “Đả đảo bọn bán nước và tay sai,” “Đả đảo những người đi coi ca nhạc…”

Ông Long Nguyễn, cư dân Torrance, phó chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, cho biết lý do có ít người đi biểu tình là vì “có một số người đi làm và có nhiều sự kiện xảy ra cùng một lúc trong cộng đồng.”

Tuy nhiên, ông cho biết thêm, “chuyện đông hay không đông không có ý nghĩa nhiều lắm, cái quan trọng là tinh thần đấu tranh, khi giặc đến là chúng ta lên tiếng phản đối.”

Bà Ngô Thị Thu, sống ở San Diego, cùng chồng lái xe lên Little Saigon, cho biết lý do tham gia biểu tình: “Tôi muốn nói cho mọi người biết Đàm Vĩnh Hưng là Việt Cộng. Chỗ nào có Đàm Vĩnh Hưng thì chúng tôi là người tị nạn Cộng Sản phải đến để cho mọi người biết Đàm Vĩnh Hưng là Việt Cộng.”

Ông Bùi Trọng Nghĩa, một cư dân ở Little Saigon, chia sẻ: “Nếu gặp Đàm Vĩnh Hưng, tôi sẽ nói anh là cò mồi cho Việt Cộng. Việt Cộng gởi anh sang đây để đo lường sức chống Cộng của cộng đồng. Thành ra, tôi chống anh tức là chống Việt Cộng.”

Ông Steve Cooper cầm chai nước lạnh mời người biểu tình. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Ông Nguyễn Hoàng Long, cư dân Santa Ana, nói ông đi biểu tình để “phản đối những người nộp đơn định cư vào đây, nói là tị nạn Cộng Sản, nhưng bây giờ họ lại đi giúp tiền cho cán bộ Cộng Sản sang đây hát tuyên truyền. Như vậy là vi phạm luật của Mỹ, tức là anh làm đơn mà anh nói láo.”

Trong khi đó, nhiều xe hơi từ từ nối đuôi vào khu đậu xe bên hông nhà hát để xem ca nhạc.

Có lúc, một phụ nữ mặc áo đầm đem bước ra khỏi xe, đưa điện thoại về phía người biểu tình, làm họ khó chịu, la lớn các khẩu hiệu chống Cộng hơn nữa.

Một phụ nữ mặc áo đầm màu tím, không cho biết tên, bước ra gần những người biểu tình, cầm điện thoại lên quay phim, và bị những người biểu tình phản đối.

Cô cho biết: “Cha tôi cũng từng trong quân đội VNCH, nhưng tôi đến đây xem Đàm Vĩnh Hưng vì tôi thích tiếng hát của anh ấy, nhưng sao những người biểu tình lại dùng những lời lẽ nặng nề với tôi. Nếu chống Cộng Sản thì quý vị nên đi tìm họ để mà chống.”

Hồi Tháng Bảy, 2010, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng có hát ở Arena, trong khu Anaheim Convention Center, và cũng bị hàng trăm người Việt Nam đến biểu tình chống đối.

Bên trong cánh gà sân khấu, khi được hỏi lần trở lại hát ở Anaheim sau gần 10 năm ra sao, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cho biết: “Cũng hồi hộp lắm, chưa biết được đón nhận ra sao. Mỗi lần đi chợ, hoặc đi mua sắm trong vùng này, Hưng cũng gặp nhiều bà con cô bác khán giả nói họ không tiện đi xa, đến các sòng bài. Họ hỏi ‘chừng nào có chương trình lại ở Orange County.’ Vì thế, để không phụ lòng khán giả, Hưng đã cùng chị Liên Phạm và anh Michael làm ‘show’ này để cống hiến đến mọi người.”

“Cũng có người thích anh, nhưng cũng có người chống anh. Anh nghĩ sao chuyện này?”

“Hưng đã nói một lần rồi, và Hưng sẽ không bao giờ nói về chuyện chống hay không chống Hưng nữa. Nói một lần thôi. Chuyện này đã có 10 năm nay rồi, thậm chí còn hơn nữa, nhưng mà vẫn tiếp diễn. Nhưng thôi chuyện ai người nấy làm. Hưng không có ý kiến,” ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng nói.

Chương trình ca nhạc “Vùng Trời Bình Yên” bao gồm các tiếng hát Đàm Vĩnh Hưng, Bằng Kiều, Hồng Ngọc, Dương Triệu Vũ, Phi Nhung, và Vũ Hà. Đặc biệt, đây là lần đầu tiên trong gần 10 năm, hai ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và Bằng Kiều hát chung lại với nhau trong một chương trình.

Mặc dù chương trình bắt đầu từ 7 giờ tối, những người biểu tình bên ngoài vẫn tiếp tục đến khoảng 8 giờ tối mới về.

Trên đường bước ra xe, họ được ông Steve Cooper, cư dân Westminster, một cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam, mời mỗi người một chai nước lạnh để trong thùng đá.

“Tôi luôn ủng hộ người biểu tình chống Cộng vì Cộng Sản rất tệ,” ông nói với với nhật báo Người Việt. 

(Đỗ Dzũng)

—–

Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com

Đàm Vĩnh Hưng từng bị chống 10 năm nay

Bolsa Thiên Hạ sự 19-11-2009

Cứ tưởng bở là ai cũng ngu

Tuần qua màn xiệc “Tập Thể” do bà bầu Thuấn đã “diễn” dở trên Việt Weekly trở thành chuyện diễu ăn khách hơn hề Hoài Linh. Nhiều bạn đọc gọi điện thoại với người viết “Thôi ông ơi tha cho bà ta đi, tôi nghiệp.” Tha thì tha nhưng ông bầu gánh Nguyễn Xuân Vinh có chịu “tha” (tha đây 2 nghĩa cũng có nghĩa vác lê lết như mèo tha chuột) không? Chính ông Vinh tuyển dụng bà ta vào Tập Thể với vai tuồng “Hội Gia Đình Quân Đội.”  Tôi đâu có tuyển nhân viên cho Tập Thể đâu mà “tha” với “kéo”? Ông Nguyễn Xuân Vinh rời Việt Nam từ 1962 chắc quên hết cơ cấu quân đội nên tưởng Gia Đình Quân Đội cũng thuộc về quân số của Bộ Quốc Phòng chăng?

Màn hài kịch diễu dở bà Thuấn chưa hết thì tuần qua độc giả trên trên Việt Weekly lại được thưởng thức tiết hài “luật sư” với diễn viên “xuất sắc” số một Lê Công Tâm trong bài bản “Nói Cần Có Sách, Mách cần Có Chứng”. Theo tờ “quảng cáo” (flyer) trang 33, Việt Weekly số 46 phát hành 12/11/2009 thì người viết thấy cả gần chục điểm cười bể bụng. Người viết chỉ phân tích vài điểm cần “Nói Lại Cho Rõ”.

Trước hết cái gọi là “Nói Cần Có Sách, Mách Cần Có Chứng” người viết nhắn với “luật sư” Lê Công Tâm nhắc nhở Nghị viên Andrew Đỗ về cái vụ người viết ra Hội Đồng Thành Phố Garden Grove yêu cầu ông chứng minh cái “Nói Cần Có Sách, Mách cần Có Chứng” đấy nhé. Người viết là cư dân Garden Grove yêu cầu ông Nghị giải quyết, ông không giải quyết. Ngược lại, ông Nghị với cánh tay dài thườn thượt lên tận San Jose đòi làm sáng tỏ vụ du sinh họ Hồ. Cái này mới là dzô diên. Một bà Giám Sát Viên quận Cam, một ông Nghị Viên Garden Grove chuyện nhà không lo đi lo chuyện hàng xóm. Người ta lập cơ cấu điạ phương để quý vị tập trung thời giờ giải quyết chuyện điạ phương. Khi không hưởn thì giờ, rỗi hơi đi lo chuyện điạ phương cách xa vài trăm dặm đường. Nếu làm dân cử tiểu bang thì còn có lý, đằng này chỉ là dân cử tại điạ phương nhỏ mà đòi leo sang hàng rào hàng xóm xen chuyện nội bộ thật dzô diên. Ông Nghị viên họ Đỗ vẫn còn nợ tôi một lời xin lỗi chưa trả. Đừng để tôi “lỡ may ra chó ngáp phải ruồi” đắc cử nghị viên ngồi chung với ông mà chưa xin lỗi thì kỳ cục lắm. Nghị Đỗ có cần tôi “hành quân” ra HĐ/TPGG lần nữa không?

Trở lài bài phỏng vấn “Nói Lại Cho Rõ” của Đoàn Trọng tạo điều kiện cho ông Lê Công Tâm cũng xêm xêm như  bài “Nói Lại Cho Rõ” của Việt Herald Daily News. Đọc bài phỏng vấn và phóng ảnh độc giả thấy ngay là ông Lê Công Tâm muốn “Nói Lại Cho Rõ” với dư luận ông là luật sư thật. Không phải là luật sự đóng mở ngoặc kép như cựu thẩm phán Nguyễn Cần nói. Trước hết tại sao người viết lại bảo bài phỏng vấn là “Nói Lại Cho Rõ”. Thật ra khi thấy tác giả bài phỏng vấn là Đoàn Trọng, người viết nghĩ ngay lại là chuyện tối thui thui rùi. Vì nếu Đoàn Trọng phỏng vấn Lê Công Tâm về chuyện lời tuyên bố đi vào lịch sử đấu tranh Bolsa của Ngô Kỷ trong vũ biểu tình nhật báo Người Việt và đã được Lưỡng Vân đả Cậu Cóc trên đài “Thánh Gióng” về 2 tấm hình Đỗ Ngọc Yến là hợp tình hợp lý hơn là tạo điều kiện cho ông Lê Công Tâm để: “Tôi là luật sư bởi vì ….” Người viết chưa thấy các luật sư Việt và Mỹ trong cộng đồng Việt Nam phải “thề thốt” tôi là luật sư vì … cái này hoặc cái kia. Thôi thì có gì viết nấy, đọc thấy sao viết vậy. Người ta cung cấp đạn “miễn phí” thì mình cứ tập tác xạ no star where. Cám ơn Đoàn Trọng và Lê Công Tâm cung cấp cho tôi đề tài viết tuần này. Nhưng đừng quên chuyện “2 tấm hình” cũng cần nói lại cho rõ.

Cái khôi hài nhất là 2 phóng ảnh bản Anh và Việt ngữ. Đọc xong bản Anh và Việt ngữ tôi không thấy chỗ nào nói ông Lê Công Tâm là luật sư. Kết luận: giấy chứng nhận đủ điều kiện để đi thi lấy bằng luật sư chưa phải là giấy phép hành nghề luật sư. Đọc báo OC Register hằng ngày vẫn thấy thỉnh thoảng có vài ông “coi trời bằng vung” về tội giả dạng luật sư. Người viết lập lại “đủ điều kiện để thi luật sư, dược sĩ hay bác sĩ; thi không đậu hay không thi cũng chưa có quyền hành nghề và được gọi là luật sư.”

Câu phụ đề Việt ngữ nguyên văn dưới phóng ảnh: “Hai tài liệu LS Lê Công Tâm muốn chứng minh cho nhà báo Lữ Giang thấy ông là luật sư thực thụ có bằng hành nghề rõ ràng” lại là chuyện không cần chứng minh. Trong phần phỏng vấn, ông Lê Công Tâm xác nhận ông Lữ Giang tức thẩm phán Nguyễn Cần tại Việt Nam trước năm 1975. Như vậy ông Nguyễn Cần biết rõ Lê Công Tâm là luật sư hay “luật sư”, vì tổng số luật sư cũng không có nhiều đến nỗi không nhớ nổi. Vì biết rõ “luật sư” nên ông Nguyễn Cần mới bảo ông Lê Công Tâm là luật sư đóng ngoặc kép.

Một bức hình khác ông Lê Công Tâm mặc áo “trạng sư” với lời chú” “Ảnh LS Lê Công Tâm chụp năm 1970, khi đang hành nghề luật sư cho văn phòng luật sư Nguyễn Ngọc San, Luật sư đoàn Sài Gòn.” Người viết nghĩ rằng câu viết đúng phải là “đang hành nghề luật sư tập sự” đúng hơn.

Màn hài kịch thứ hai mới thật buồn cười “pể pụng” khi ông Lê Công Tâm trả lời: “Trong hội ai cũng gọi tôi là luật sư, chỉ có anh Nguyễn Cần không hiểu vì cớ gì lại để hai chữ luật sư vào trong ngoặc kép buồn cười như vậy.” Buồn cười thiệt, buồn cười “pể pụng” làm ngộ muốn chít luôn. Vì các vị luật sư trong Hội ái hữu luật sư đoàn miền nam California có gọi ông Lê Công tâm là luật sư thì không có nghĩa ông Lê Công Tâm là luật sư không có ngoặc kép. Chỉ có State Bar mới có thẩm quyền xác định sau một kỳ thi sát hạch. Thứ hai họ gọi ông là luật sư vì họ biết ông ham danh thích “chức vụ không có thật” nên họ gọi cho ông vui lòng. “Lời nói không mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Chưa kể khi không có người “tình nguyện” làm công việc chạy giấy (TTK) cho tổ chức miễn phí mà lại thích được gọi là luật sư thì thôi ban phát miễn phí 2 chữ “luật sư” cho đương sự hài lòng để làm việc “tốt” cũng no star where. Một cái bằng làm nails thi cũng còn khó khăn, trầy da tróc vẩy đừng nói chi đến luật sư. Chưa có bằng hàn h nghề chưa phải là luật sư. Period. 

Nói chuyện có bằng cấp người viết nhớ chuyện trước năm 1975 có người bạn gặp lại trong quân đội mang cấp bậc Trung sĩ. Hỏi ra tại sao không đi sĩ quan mà lại đi Trung sĩ. Anh ta trả lời thi tú tài 4 lần rớt cả 4 thì lấy bằng đâu mà đi Thủ Đức. Như vậy có thư xác nhận đủ diều kiện đi thi lấy bằng từ năm 1982 mà không thi lấy bằng lẽ dĩ nhiên vẫn là trung sĩ “luật sư” chưa thể là luật sư và được gọi là sĩ quan luật sư, trừ Hội ái hữu luật sư đoàn nam California. Nếu hỏi một trong 2 người Nguyễn Cần và Lê Công Tâm phải có một người nói láo. Người viết dù không có cảm tình với ông Nguyễn Cần, nhưng vẫn tin ông Nguyễn Cần nói đúng 2 chữ “luật sư” trong ngoặc kép.

Dzăng Bút Việt Nam Hải Ngoại

Câu chuyện “Dzăng Bút” Việt Nam Hải Ngoại là chuyện dài nhân dân tự vận kéo dài nhiều năm. Tưởng yên mà vẫn lại chưa yên, cuối năm 2009 sóng gió ba đào lại nổi lên. Vì những đống rác to lớn không người xúc đổ nên nhiều người văn bút “bẻ bút” dùng keyboard không thèm xin làm hội viên Văn Bút nữa. Người viết định không viết vì chuyện xảy ra tại điạ đầu giới tuyến miền Đông, nhưng vì có liên quan đến Bolsa bởi một bài viết của văn hữu Trần Thy Vân, chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Tây Nam Hoa Hoa Kỳ.

Câu chuyện xảy ra từ nguyên nhân đài truyền hình Việt Nam Hải Ngoại (VNHN) của ông Ngô Ngọc Hùng em bà Ngô Thị Hiền. Khi ông Nguyễn Đăng Tuấn, chủ tịch VBVNHN lên tiếng “cổ võ” cho tiệc kỷ niệm 12 năm thành lập đài VNHN thì câu chuyện bùng lên. Vì hiện nay các cộng sự viên của VNHN như các ông Hồng Phúc Lê Hồng Long chủ báo Ngày Nay (Wichita, KS), Đoàn Trọng Hiếu và Huy Tâm (Buồn Vui Đời Lính), mục sư Huỳnh Quốc Bình (Seattle)…v…v… đã không còn cộng tác và tố cáo Ban Giám Đốc gồm có Ngô Ngọc Hùng, Dương Văn Hiệp & Lưu Ngọc Lệ (2 vợ chồng) đã có những âm mưu mở văn phòng đại diện tại VN, tiếp xúc với đại diện csVN tại Ba Lan và tiếp đãi tại tư gia của Hiệp-Lệ tiệc sinh nhật là Nguyễn Tuệ Sỹ (Đệm Tam Tham Tán, Tòa Đại Sứ VC tại Hoa Thịnh Đốn.) Câu chuyện khá dài và nhiều chi tiết không nằm trong chủ đề bài viết hôm nay. Độc giả có thể theo dõi toàn bộ các bài viết, thư từ, audio và video tại điạ chỉ website:

http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=497 .

Nguyễn Đăng Tuấn là người trong Văn Bút khá lâu. Nhưng bất ngờ “được” ông Trần Thy Vân gửi e-mail dán nhãn hiệu cao đơn hoàn tán “Chó Nhảy Bàn Độc” trong tuần qua. Người viết không bênh Văn Bút Trần Thy Vân vì anh là Biệt Động Quân mà là vì anh dán nhãn hiệu đúng y boong. Ông NĐT đắc cử chủ tịch văn bút này nhờ cái “lòng” thối chí của các hội viên Văn Bút chân chính không ai muốn ra ứng cử chức chủ tịch sau khi nhà văn Sơn Tùng mãn nhiệm kỳ. Có 2 vấn đề làm nhiều người thắc mắc: 1. Ông Sơn Tùng thay đổi điều lệ cho bầu bằng thơ (e-mail ?) để giảm bớt gánh nặng tổ chức Đại Hội cho ban tổ chức và tiền bạc hội viên vbề tham dự? (Người viết nghĩ mấy năm mới bầu có lẽ anh em văn bút cũng mong có dịp gặp mặt hàn huyên.) 2. Nguyễn Đăng Tuấn ra ứng cử với một đối thủ là một tân hội viên (dược sĩ mới viết một cuốn sách duy nhất) đa số nhiều người chưa biết mặt và cũng chưa biết sách. Do đó kết quả một người hoạt động lâu năm trong Văn Bút, “xông xáo” như Nguyễn Đăng Tuấn nắm chắc phần thắng trong tay.

Chuyện làm chủ tịch hay không chẳng có gì cần phải “Nói Lại Cho Rõ” nhưng ông nhà văn chủ tịch này làm 2 hành động rất là lố lăng gây ra tranh cãi khiến VB Trần Thy Vân phải dán nhãn cao đơn hoàn tán cho NĐT. Trước hết hiện nay đa số dư luận đang tẩy chay đài truyền hình VNHN vì lý do trên thì ông VB NĐT ra thông báo mời anh em văn bút đến tham dự tiệc kỷ niệm 12 năm thành lập đài VNHN và khuyến khích (dụ khị) các văn hữu tự do mang tác phẩm đến bày hàng “On Sale.” VB NĐT sợ không có người đến “ủng hộ” VNHN đang trên đà có triển vọng sa xuống điạ ngục vì tiền chi phí của đài do cộng đồng người đóng góp bị cắt giảm. Khi người Việt tắt truyền hình không xem thì chính quyền csVN có thèm tiếp hơi “bơm ông Washington” nữa không? Không lẽ BGĐ ngồi nhà do-it-yourself chương trình của mình? VB Nguyễn Đăng Tuấn đăng là một cộng tác viên với VNHN, và có một chương trình “ham nói”. Thay vì đi xuôi theo các đồng nghiệp “bất hợp tác” thì lại đi ngược về phía ông Nguyễn Tường Thược, chủ tịch cộng đồng New Jersey (Người viết sẽ có bài viết về nhóm các ông “Tổng Thống” miền Đông Bắc đang yểm trợ VNHN,) để làm nghề rao hàng bán thuốc dán made in VNHN.

Ông Tuấn nghĩ rằng “tâm lý” các nhà văn ai cũng muốn tác phẩm của mình được phổ biến. Chất đống trong garage cũng hoá mọt, “on sale” được đồng nào hay đồng nấy. Không đủ tiền cho phu nhân đi St. John thì đi Nortrom cũng được mà lại còn được người đời biết đến khả năng văn chương. Tại Việt Nam trước 1975 được trở thành hội viên văn bút là một hãnh diện vì tất cả đều xứng đáng về cả phẩm (nội dung) đến lượng (tác phẩm.) Tại hải ngoại vì VC trong nước không được là thành viên văn bút quốc tế nên Văn Bút VNCH lưu vong được VB Quốc Tế công nhận. Nhưng hội viên ngày càng mai một theo thời gian, những cây viết cổ thụ nổi danh hầu như không “Tạ Từ trong đêm” thì cũng “Tạ Từ trong ngày”, nhân tài hải ngoại phút chốc rơi rụng hàng loạt như lá cây phong Gia Nã Đại vào mùa thu. Cần tuyển gấp điều kiện dễ dàng: 1. Viết một cuốn “văn bút” tự truyện cũng được, không bán được cũng no star where; 2. Bầu cho tao trong đại hội kế tiếp. Thế là trở thành hội viên văn bút.  “Từ đó em buồn” Văn Bút có thêm chữ “dê” (G) đằng sau chữ “VĂN”. Văn mà không DÊ thì chưa phải là văn bút. Thật là điều giản dị: “Nếu có điều gì giản dị thì “eo ôi” đó là Văn Bút chúng ta” (Nhạc phẩm Điều Giản Dị.)   

Lẽ dĩ nhiên trong cái văn bút “Thượng Vàng Hạ Cám và Vàng Thau Lẫn Lộn” vẫn còn có vàng cho nên một trận chiến “văng bút” đã xảy ra giữa các nhà văn Văn Bút “Vàng” và “Thau.” Tất cả những vũ khí “đạn bắn bằng miệng” được xử dụng tối đa, có gì xài nấy. Cho tới tuần qua một e-mail gửi cho một vi hữu cựu Trung Tá Matthew Trần, ông chủ tịch VB/NĐT đã xổ nho “ĐM mày Matthew Trần”. Hình như các nhà văn không “tăm tiếng” thích được có “tiếng tăm” thường xính dùng “văn chương du đảng” để trở thành “đại văn hào”. Bolsa đã có ông đại văn hào “Bolsa có gì lạ không em?” Nay VBVNHN lại có thêm ông chủ tịch “ĐM có gì lạ không em?” chắc là văn hóa Việt Nam đang đà trên đường phát triển văn chương Chợ cá Trần Quốc Toản, văn hóa chợ Cầu Ông Lãnh và văn bút bến xe đò An Đông. Các vị cựu chủ tịch Văn Bút như bà Minh Đức Hoài Trinh, Viên Linh, Sơn Tùng …v…v… quý vị không lẽ ngồi yên chấp nhận “văn  bút ngày nay tệ thế ư?”    

Nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng làm cộng đồng chia rẽ?

Ca sĩ Top Hit của Việt Nam, người nổi tiếng vì lời phát biểu hơn là tài nghệ gào thét là Đàm Vĩnh Hưng lại xuất hiện. Lần này không phải anh được khán giả ái mộ mà là cộng đồng “dàn chào” biểu tình chống đối. Anh này từng chê ca sĩ hải ngoại tài nghệ “xuống cấp,”  bạn nhạc không có “chất lượng cao”. Có một dạo các nghệ sĩ hải ngoại lên án và tẩy chay không thèm hát chung. Anh giận chê “kiều bào” hải ngoại chưa có trình độ thưởng thức và không thèm ra hải ngoại hát nữa. Chờ thời gian nguôi ngoai là “liều thuốc bổ” để sự xúc động lắng diụ, anh chàng “nhổ” (không thèm đem tài nghệ trình diễn cho dân hải ngoại) và “liếm” lại qua những buổi trình diễn khởi đầu từ Dallas, Texas trong tuần lễ Tạ Ơn sau đó là Nam California và Seattle và vài nơi khác.

Tại Dallas chủ tịch cộng đồng Thái Hóa Tố cũng là giám đốc một chương trình phát thanh và một tờ báo điạ phương cùng ký tên ông Nguyễn Xuân Hùng, chủ tịch Chủ Tịch/CĐNVQG Hạt Tarran, phối hợp với các tổ chức Cựu Quân Nhân của các quân binh chủng VNCH tại Dallas tổ chức biểu tình; Ngày Giờ và Địa Điểm : Lúc 6:00 giờ chiều, ngày 28-11-2009, tại Special Events Center, địa chỉ 4999 Naaman Forest Blvd. Garland, TX 75040-2734. Ban tổ chức cung cấp thực phẩm, nước giải khát và phương tiện chuyên chở. Cuộc biểu tình nhắm chống lại sự trình diễn của Đàm Vĩnh Hưng và một số ca sĩ trong nước.

Chuyện chống Đàm Vĩnh Hưng của cộng đồng Dallas là chuyện không ngạc nhiên. Điều ngạc nhiên là trong khi Seattle cũng đang chuẩn bị thành lập Ban Tổ Chức chống Đại Nhạc Hội có sự xuất hiện của Đàm Vĩnh Hưng thì tại Nam California một đài phát thanh mệnh danh là thành trì chống cộng từ trước đến nay là đài Sài Gòn nho nhỏ xinh xinh lại có một quảng cáo nghe không lọt lỗ tai. Thông báo không những quảng cáo cho ĐNH Đàm Vĩnh Hưng lại còn “yểm trợ” thêm bằng cách “Tình Cho Không Biếu Không” nào là free tuần báo Sóng Việt (Việt Tide), bớt lê phí Tinh Thần Việt (Hồn Việt TV.) Không lẽ tờ Việt Tide và Hồn Việt TV bị ế độ đến nỗi phải nương tựa vào ca sĩ VC trong nước để sống?  Một quảng cáo sống thêm được bao nhiêu giờ? Từ ngày giáo sư Lê Tinh Thông sugar you, you go – sugar me, me go thì lập trường của cái Sàigon nhỏ có vẻ sao sao ấy. Bà Đỗ Thị Thuấn tức Bút Vàng là dì của bà Tổng Giám Đốc tức con gái nhà văn Nhật Tiến điều tra giùm xem có “Việt gian” NPH cộng tác không? Tờ Việt Tide ấn bản Houston còn đăng nguyên trang quảng cáo bìa sau một doanh gia điạ ốc từng đó tiếp đón Nguyễn Tấn Dũng tại Houston. Các ca nhạc sĩ Nam Cali cũng vậy không lẽ hết tự ái và không thèm chống đối để được hi vọng hát ké với ĐVH kiếm chút cháo thừa canh cặn?

Blosa quả là nhiều chuyện thiên hạ sự và không chuyện nào giống chuyện nào, nhưng tất cả hình như đều là chuyện sao y bản chánh từ một “nhà sản xuất”.                    

Môi Việt Herald hở, răng VNCR phải lạnh

Bolsa Thiên Hạ Sự 15/7/2010

Cách nay hơn 2 tuần ngồi quán Zen dưới hàng hiên Câu Lạc Bộ “báo đường”, tức là làm báo ngồi ngoài đường bàn chuyện Tam Quốc Chí làng báo, không phải là Sugar Newspaper, người viết đã tiết lộ tin về “khủng hoảng tài chánh” của công ty VMG. Lúc đó có lẽ không ai tin vì “Trong đôi mắt em anh làm vất vả” của các nhà báo ai cũng có vẻ “làm sao biết được tình yêu, tình yêu vỗ cánh, vỗ cánh bay đi, father ai mà tin” nhìn về phía người viết đăm đăm, không phải là cái nhìn nửa tin nửa ngờ, mà là cái nhìn ngầm hỏi “Are you OK, man?”.

Người viết OK hay không thì nay đã có câu trả lời, nhưng chắc chắn chuyện nội bộ của Việt Herald và VNCR không OK rồi. Không tin người viết, giờ ai cũng cũng phải tin câu chuyện “hàng hiên quán Zen” là bản tin “xịn” thứ thiệt, nói tầm bậy trúng tùm lum. Danh hiệu thám tử của Việt Weekly đặt cho người viết vậy mà linh đáo để! Ngày 1 tháng 7 năm 2010, nhà báo Vũ Ánh, đã lặng lẽ đi vào “chỗ đứng” về hưu qua bức thư tình ngắn ngủi “Anh ra đi mùa Thu, mùa Thu không trở lại.” Trước đó, vài ngày người viết được biết đã có một cuộc “chỉnh lý” của các nhà truyền thông trẻ trong cộng đồng Việt Herald. Hai tháng không lương, lấy gì nuôi bao tử? Khi mà “bao tử” nổi giận thì “nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc” (Chuyện Trung Hoa Nụ Cười Bao Tự, cười lần thứ nhất mất thành, cười lần sau mất nước. Cười Việt Herald là cười foreclosure, không tiền trả biu) Nhà báo Đỗ Dzũng người được “bảo đảm” trả lương 2 năm cho dù Việt Herald có mệnh hệ gì. Nhưng khổ nỗi Đỗ Dzũng lại có “phần hùn” tức là cổ đông (chủ nhân) thì làm sao khiếu nại cái gọi là  “bảo đảm” lương lậu này? “2 tháng làm việc không lương, sức chiụ đựng của chúng tôi có giới hạn” đó là lời than phiền của nhà báo trẻ Đỗ Dzũng. Người viết hoàn toàn đồng ý với Đỗ Dzũng, tình yêu cũng không thể ngồi uống nước lạnh để “bốn mắt nhìn nhau trào máu họng” hà huống chi công ăn việc làm “no money, no honey” cũng là chuyện thường tình trên cõi đời vật chất xa hoa đầy quyến rũ này.

Chuyện cần đến đã đến, Chủ Nhật 4/7/2010 ngày lễ Độc Lâp Hoa Kỳ, trong khi dân chúng cờ Hoa ăn mừng 234 năm Lễ Độc Lập thì tại tòa soạn nhật báo Việt Herald cũng cắt bánh ăn mừng thôi nôi 1 tuổi. Với hình ảnh bà Bùi Bích Hà đứng giữa (những cái gì “chính” thường phải ở giữa. Period.) Sau buổi tiệc thì những tràng pháo bông đã nổ tung toà soạn bằng một cơn điạ chấn qua lời tuyên bố “từ chức” của “đại ký giả” trẻ Đỗ Dzũng. Nhưng sự từ chức của Đỗ Dzũng không im lặng bình thản như sự di chuyển “chỗ đứng” của người ký giả già Vũ Ánh. Được biết là một ký giả trẻ, nóng tính, lanh chanh (họp báo Diễn Đàn Công Luận) nên sự ra đi của Đỗ Dzũng cũng sẽ không bình thường. Một trận cãi nhau kịch liệt tại toà báo mà ông Lê Công Tâm, trong một buổi chiều tình cờ gặp nhau tại Office Depot, Garden Grove (8/7/2010) đã xác nhận với người viết: “Ông Bí (Đỗ Việt Anh) thì chủ quan và độc tài, ông Đỗ Dzũng thì nóng nảy, bộp chộp. Sự va chạm lẽ dĩ nhiên không tránh khỏi. Một trong 2 ông sẽ phải ra đi mà thôi.” Ông Lê Công Tâm còn xác quyết: “Tài chánh không phải là sự kiện quan tâm, management (Ban Quản Trị) mới chính là nguyên ủy của vấn đề.”

Đó là nguyên văn ông Lê Công Tâm nói với người viết, ông Tâm nói vậy biết vậy. Nhưng sự thật đúng như lời nói của ông Tâm, thật hay không chỉ có ông biết. Người viết chỉ biết nhìn sự kiện từ bên ngoài, vận dụng suy nghĩ “đoán bạch tuộc” mà thôi. Việc trước mắt ngày đầu tháng 7 “cây cổ thụ” Vũ Ánh đã từ nhiệm với lý do “permanent retirement” (về hưu vĩnh viễn,) 4 ngày sau “chủ bút” Đỗ Dzũng” cũng “vẫy tay vẫy tay chào nhau.” Thế lày nà thế lào. Tại sao tin Vũ Ánh về hưu không loan báo? Chuyện về hưu có gì xấu cần che đậy? Thói đời cái gì càng che càng làm cho người ta thắc mắc. Chuyện gì, chuyện gì? Hết Vũ Ánh đến Đỗ Dzũng, tất cả không công khai loan báo. À thì ra có “vấn đề”. Nếu bình thường sao lại phải dấu? À thì ra vấn đề không đơn giản, nên cần dấu? Thế rồi chuyện xảy ra lại lên đài cấm không cho thiên hạ thắc mắc. Thế mới dzô dziên.

Chuyện dễ hiểu thôi, người viết số trước bận viết bài về “chỗ đứng, chỗ nằm” của ông Lê Khắc Lý, trước đó chuyện “bò vào, bò ra đài VBS” của Dương Đại Hải, thêm một tuần ngao du sơn thuỷ Houston ngày Quân Lực nên không kịp “súng ống” viết bài bàn về Việt Herald, dù đã nói chuyện tại “báo đường”. Tuần này ông TTK Việt Weekly la làng “tới rồi, tới rồi” ầm ĩ, nên người viết đành phải “suốt đêm tâm sự bên tách cà phê đen” nhớ lại biến cố 1 năm Herald để viết. “Tới rồi, tới rồi”, đúng vậy, điều gì tiên đoán về Việt Herald người viết đề cập đến Việt Weekly trong năm qua mọi việc xảy ra đúng như Không Minh Gia Cát Lượng bấm độn trúng phoóc. Ông Trần Văn Chi: “Không biết anh Hùng lấy tin từ ai, từ đâu, nhưng mỗi tháng lỗ 30 ngàn mỹ kim là con số rất chính xác. 50 ngàn tiền chi, 20 ngàn thu về từ quảng cáo, vị chi là 30 ngàn.”  Câu nói này ông Chi chỉ tâm sự với người viết cách đây khoảng 2 tuần, nhân dịp “hộ tống” phu nhân lên đài VHN-TV talks show của Lệ Hằng trước ngày 25/6/2010.       

Ông Chi nhìn thấy khó khăn của Việt Herald thì đương mọi người trong Ban Quản Trị cũng thấy. Không thấy sao nhà báo Đỗ Dzũng la làng, trời ơi 2 tháng không lương lấy gì mà sống? Nhà báo Tú Gàn bị “cắt” không biết có phải đây là một “kế hoạch” mượn tay ông Ngô Kỷ “biểu tình” để có lý do chặt bớt thế lực và để ông Chi “ngậm miệng ăn tiền?” Chuyện “biểu tình” lần này có được trả lương hay không thì người viết không biết, vì lần này Ngô Kỷ “biểu tình” do-it-himself cho chắc ăn. One man show không ai biết được khỏi thắc mắc. Vụ biểu tình đạt được nhất cử lưỡng (tam, tứ) tiện: 1-Đuổi cổ Tú Gàn, 2-Xoá sổ chức vụ Trần Văn Chi, 3-Treo cờ VNCH trên xe Ngô Kỷ để đậu trước cửa toà soạn mà vẫn không mất lòng “chủ nhân”, 4-Được tiếng trung thành với lực lượng cách mạng 1-11-1963 (Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu).

Cổ phần cuả ông Trần Văn Chi và ông Đỗ Việt Anh nghe nói ngang ngửa, nhưng tại sao thế lực của ông Đỗ Việt Anh “to” hơn ông Trần Văn Chi? Chuyện này viết ra rất dài dòng văn tự, viết toạc móng heo nhiều khi ông Vũ Ánh không thèm về hưu mà “về quê” luôn cho tiện sổ sách thì cũng mệt. Ngày 15/7/2010 Ban Quản Trị Việt Herald sẽ làm tiệc đưa chân (go away lunch) nhà báo Đỗ Dzũng với quan điểm giữ người ở, không ai giữ người đi. You muốn sugar go thì you “gâu” sugar you. Toà soạn Việt Herald cũng không thích buôn đường (sợ blood sugar) chứng tỏ chuyện ông Lê Công Tâm muốn dàn xếp cho Đỗ Dzũng ở lại coi như đã “chấm xuống hàng” thôi chia ly từ đây.

Chuyện buồn cười là trong mục Sổ Tay ông Vũ  Ánh từng viết “Trong ngày vui của tòa soạn nhân lễ khai trương, trộm phép tâm sự một vài điều, có thể là vớ vẩn, nhưng nghĩ sao nói vậy. Tuổi 70 cũng chẳng còn bao nhiêu năm để làm việc. Ấy vậy mà tới giờ vẫn phải biết lắng nghe thì mới tồn tại được. Làm nên một sự nghiệp là điều đã khó, giữ được sự nghiệp còn khó hơn nhiều.” Vớ vẩn vẩn thật, ông Vũ Ánh viết sao đúng vào hoàn cảnh của ông 1 năm sau. Cái sự nghiệp mới của ông tại Việt Herald sao mà mau tàn như lá rụng mùa Thu, cái sự nghiệp đứng sau lưng Đỗ Dzũng sao mà khó giữ đến thế. “Phải biết lắng nghe mới tồn tại được” vậy cái chuyện ông không tồn tại chỉ vì ông không biết lắng nghe? Lắng nghe ai, lắng nghe cái gì? Lắng nghe ở đâu? Hi vọng ông Vũ Ánh cũng cho bà con biết “chúc chúc” cho dzui cửa dzui nhà được không? Với người viết thì câu trả lời chẳng qua tiền ơi là tiền. Vũ Ánh trong các bài viết sổ tay thường ký tên Vũ Ánh/Việt Herald, nhưng bài viết ngày 10/7/2010 thì không còn ngoài 2 chữ tắt cuối bài (V.A.). Cũng dễ hiểu một đàng thì “cổ động” (hi sinh không lãnh lương,) một đàng “mì ăn liền” viết bài nào lãnh tiền nhuận bút bài đó. Cái này có lẽ chắc ăn hơn là cái chức vụ có tiếng mà không có miếng (ăn)?

Nhớ ngày xưa thân ái, ông Vũ Ánh, Đỗ Dzũng, Vũ Đình Trọng và Đỗ Trọng “jumped out the boat” (nhảy ra con thuyền sắp chìm,) nhà báo “kinh nguyệt” (sorry kinh nghiệm) Vũ Ánh viết bài “Vì cớ làm âu sầu mà không chịu nói” để giải thích chuyện từ giã con” tim” Người Việt để sang ngang con “tim” Việt Herald. Ôi cái thời vàng son của thuở ban đầu sao nỡ vội đi qua. Những huy hoàng đã được che đậy bằng những hào quang lộng lẫy nhưng phù phiếm như lâu đài xây trên cát biển. Ngày nay, không ai trách ông Đỗ Dzũng đi tìm “kinh tế”, nhưng người ta ngạc nhiên ở chỗ “nghe nói” Đỗ Dzũng trở lại con “tim” Người Việt. Sự kiện Đỗ Dzũng trở lại Người Việt thì chẳng có gì chê trách, vì những Mr. Bill không ai mời nhưng lại cứ lẽo đẽo theo “gió heo may” bay đến nhà hàng tháng. Cháu nhỏ có bông sữa WIC và Cash Assistance và văn phòng phục vụ quận Cam (GSV Janet Nguyễn) giúp điền đơn. Nhưng mà bill thì hơi khó à, không có ai giúp đâu trừ ông thần Washington. Người ta nếu thắc mắc thì  thắc mắc là bài viết của ông Vũ Ánh, nhảy từ cái thuyền sắp chìm (nGƯỜI vIỆT) qua cái thuyền thứ nhì (Việt Herald,) nay cái thuyền thứ nhì cũng sắp chìm thì Đỗ Dzũng lại nhảy trở lại cái thuyền mà ông Vũ Ánh đã chê trước đây. Chỉ có Vũ Quí Hạo Nhiên là thích thú vuốt cằm (không cầm) tự khen mình là khôn ngoan. Dại gì mà nhảy.

Chuyện bắt buồn cười là nếu Đỗ Dzũng trở về Ngưới Việt thì sẽ làm Vũ Ánh mất mặt vì bài báo xưa (break away) biện minh cho chuyện VQHN viết “Anh biết em đi chẳng trở về”. Thế mà nay em lại về thật. Đỗ Dzũng có thể cãi chầy cãi cố tôi đi mua “xi” về trám lại vết lủng của con thuyền Người Việt. Nếu báo Người Việt chơi khăm mướn lại Đỗ Dzũng để làm mất mặt Việt Herald (tạm thời trong lúc này,) sau đó cho nghỉ việc mới là chuyện vui? “Vẫn biết trên cõi đời, tình yêu (báo chí) là con nước trôi, trôi mênh mang ….”  Khó ai đoán được chuyện tương lai trên con đường tự do báo chí (Freedom Press – Moran) khi từ ngày có em (Việt Herald) về. Cũng có thể Đỗ Dzũng sẽ trở lại nhiệm sở cũ là làm việc cho văn phòng GSV đơn vị 1 quận Cam, nơi mà Đỗ Dzũng đã làm 2 tháng và chê (vì không thích thắt “ca-vạt và mặc áo vét-tông.) Đỗ Dzũng thuộc tuýp người lăn xả, xông pha trận mạc, nên quần tây, áo Polo có vẻ thích hợp với kiểu người và dáng người anh ta hơn là đóng bộ ngồi trong phòng máy điều hoà không khí. Mặc quần áo vét-tông mà đòi gọi cảnh sát thì quả thật chẳng giống ai. Nhưng “Em ơi nếu mộng (Người Việt) không thành thì sao?” Vì kinh tế gia đình Đỗ Dzũng đành phải quay về GSV để lãnh “hot dog” thôi. (Từ ngày 30/4 đến World Cup, người viết tìm ra được chân lý, GSV Janet Nguyễn có vẻ thích Hot Dog và có lẽ có sẵn hang trong kho. May mà World Cup chấm dứt 1 tháng, nếu kéo dài thì hơn 1 tháng có lẽ bà con mê đá banh còn được ăn hot dog dài dài. “Dù sao đi nữa, dù sao đi nữa tôi cũng chê em”, chắc chỉ có GSV Janet Nguyễn mừng vì ít ra từ nay sẽ không phải “mau mắn” nhận lời phỏng vấn của anh Đỗ Dzũng vì sợ anh Đỗ Dzũng mang lên báo dũa te tua (Nghe câu này thấy Đỗ Dzũng tệ thật, việc gọi cảnh sát cũng chỉ còn là chuyện nhỏ đáng bỏ qua.)          

Đó là chuyện Đỗ Dzũng, nhưng trường hợp Vũ Ánh thì coi như đã hết thuốc chữa. Đúng ra thì sự nghiệp làm báo của Vũ Ánh đã chấm dứt kể từ ngày ông viết bài nhận trách nhiệm cho đăng bài và hình cờ VNCH trong chậu rửa chân cũng như bênh vực Hùynh Thuỷ Châu. Ông Nguyễn Xuân Tùng đã có bài trả lời Vũ Ánh, nên người viết không đăng bài của mình nữa. Tuần trước người viết định viết bài trả lời Vũ Ánh về các bài viết “tân Ban Đại Diện” chưa kịp viết thì nay ông lại về quê nghỉ hưu. Giá mà nhà báo Vũ Ánh trước khi ra đi cho bà con cộng đồng và độc giả théc méc cái chuyện tại sao có trang in chậu rửa chân và bài viết lọt vào báo Xuân Người Việt ngày này năm xưa thì hay biết mấy.

Câu chuyện môi Việt Herald hở thì răng VNCR bắt buộc phải lạnh vì Tổng Giám Đốc Việt Herald cũng kiêm nhiệm dám xúi VNCR, nếu không muốn nói là “dám đốc” cả 2 cơ quan truyền thông. Trưa nay thứ Ba 13/7/2010, bài viết chuẩn bị gửi đi cho Việt Weekly thì phải tạm ngưng gửi, cắt phần sau và viết tiếp vì nguồn tin sốt dẻo của 2 phóng viên “one way” (không hề có mặt săn tin trừ phi được lệnh bà “gâu” (go) và một “dám đốc” đòi bịt miệng nhà truyền thông klhông biên giới (có lẽ ám chỉ nhà báo tự do Nguyễn Phương Hùng?) Mở đài nghe biết ngày tình trạng Cuba đang “căng thẳng” nghĩa là không khí trong đài VNCR không cần nhìn vào cũng biết họ bồn chồn không đủ kiên nhẫn chờ đợi vì “Mother Cái đồng hồ bữa sao nó chạy chậm thế nhỉ?

Ngay sau màn nhạc hiệu và giới thiệu chương trình là chuyện đưa ngay lên bàn mổ một chương trình phát thanh ban đêm (1190AM của Người Việt Tị Nạn?) với những bản tin của một phóng viên không biên giới (tức nhà báo NPH?) Bà “dám đốc” và 2 ông “dám xúi” luân phiên hăm dọa sẽ đưa ra toà những ai loan tin thất thiệt (không thấy nói tin thất thiệt gì nội dung ra sao, ngày tháng năm sinh?) làm phương hại đến “tài chánh” của đài (cũng không cho biết mất bao nhiêu quảng cáo và thiệt hại bao nhiêu?) cuối cùng cả 3 đều “hăm doạ” ai đó chuẩn bị vác chiếu hầu toà. Chó suả là chó không cắn. Theo luật muốn gì phải viết thư 30 ngày yêu cầu cải chánh trước khi “càng đi xa anh càng nhớ em, càng nhớ em anh càng đi xa”. Sau đó hạ hồi phân bua buá liềm thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Bà “dám đốc” thì giọng Bắc Kỳ chanh chua, người ta chưa chết mà bảo người ta chết làm cho thân chủ “vẫy tay chào nhau” là ác ý, là xuyên tạc. Ông “dám xúi” trẻ tuổi, tiếp lời đúng vậy “mất bao nhiêu tiền bạc” sẽ phải ra toà bồi thường. Chà nghe lạnh xương sống, một là phóng viên không biên giới (ai vậy?) phải câm họng, hai là chuẩn bị in tiền bắng Photoshop để bồi thường? Tin trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông?

Nghe dư luận nói, không đúng tim đỏ thì tim đen cũng đâu sao? Không đúng thì lên đài từ từ nói năng, nhỏ nhẹ, đàn bà con gái già 70 tuổi sao tính vẫn còn nóng hổi, vừa thổi vừa nói chanh chua, con dâu con rể nghe mẹ chồng, mẹ vợ như vậy thì làm sao gỡ rối tơ lòng thiên hạ được? Chúng nó cũng buồn chứ? À! cái chuyện ông “phóng dziên” đó nói thì chúng tôi xin tâm sự với độc giả chuyện đó hoàn toàn không có, đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm. Thế có phải là văn chương giáo sư, gỡ rối tâm tình không? Làm gì cuống quýt bỏ cả ghế nhảy chồm hổm lên bàn ghi âm mà hổn hển nghe mất trật tự truyền thông. Ghê quá. May mà cái thằng ông nhà báo phải gió này không biết giọng cái mai-cờ-phôn vào họng như ông “cụ” Lê Khắc Lý, nếu không thì bà chết với con, nghe chưa? Tin đồn bên ngoài thì Việt Herald đang đang bị căng thẳng thần kinh vì nhân viên 3 tháng không lương và đó là lý do nhà báo Đỗ Dzũng phải “Em ra đi mùa Thu (tháng 7)” và từ đó “em VNCR cũng phải nên buồn”. Trong lúc tang gia bối rối người ta bàn loạn cũng cấm không cho được xiá vào chuyện nhà tôi. Thế ông “cụ” (Cựu) Đại tá Lê Khắc Lý xía vào Ban Đại Diện khác sao quý dzị không lên tiếng cảnh báo cụ Lê Khắc Lý cho em nhờ?

Trong một câu khắc để khoả lấp sự “hoang mang của dư luận” bà dám đốc “bật mí” tin bí mật. Này này bà bảo cho mày biết nhé con, không biết chuyện của bà thì đừng chõ mỏ, bà đang có những “vấn đề” chưa tiện nói ra thôi. Bà đang chuẩn bị chương trình làm đài “tàng hình” và nhiều chương trình truyền thông khác nhưng chưa ký xong khế ước nên chưa tiện nói. Câu trước chưa xong thì câu sau bà cho biết: cho mày biết luôn bà sắp sửa đóng “phinh” (làm them đài tàng hình.) Ra cái điều không có đóng báo nói, nếu có đóng  thì bà mở báo hình. Làm 2 cái một càng sướng. Mỹ nó gọi là double pleasure. Bà già “dám đốc” này này thật là mâu thuẫn, chưa tiện nói lại nói toạc móng heo. Giấy tờ ký xong chưa mà đã lại “thành thật khai báo”? Bà được phép (đại) tiện nói ra chưa hay vẫn còn (tiểu) tiện che dấu, hay chỉ vì “ấm ức” nên xổ ra cho nhẹ bầu tâm sự, tức quá phải “phun châu nhả ngọc” cho bà con nghe? Trước đó ông “dám xúi” trẻ tuổi thì vẫn cái không biết nói gì hơn ảnh hưởng “tài chánh” là phải ra toà bồi thường. Tài chánh bế tắc mà lại sắp ký khế ước đài tàng hình. Mâu thuẫn không? Làm gì phải doạ nhau như công an của “đầy tớ nhân dân” doạ nạt thằng “dân làm chủ”? Thật ra thì ông “dám xuí” trẻ chỉ cần nói như sau: “Tội nghiệp ông phóng viên không biên giới ơi, tôi buồn cho kiến thức hẹn hẹp của ông, thật là tôi nghiệp. Này này ông bảo cho mà biết, ông đã từng bthách thức cộng cộng đồng phát bài “Nhớ Bác Lâm Li” do Đàm Vĩnh Hưng hát, ông đếch sợ nào; mai mốt ông sửa soạn mở đài tàng hình chiếu bác “Lâm Li” trong bộ phim Cuba “căng thẳng” chúng mày mở to mắt như sau ngày 30/4/75 mà xem.”

Cuối cùng, ông “bán nước” Vũ Chung phạng một câu đại khái, nói cho cùng thì ông phóng viên không biên giới này nói chẳng đâu vào đâu, chẳng có ai nghe. Ông này đâu có uy tín để thuyết phục người nghe…v…v… Cái chiện này mới là dzô dziên thuộc loại 13 con giáp “bán nước” buôn “hot dog” Chê người ta không có khả năng, uy tín vậy mà ngay đầu chương trình 1, 2, 3 cả ba ta cùng nhảy chồm hổm lên bàn “phun châu nhả ngọc”. Lỗ tai Vũ Chung nằm 2 bên đầu óc tăm tối của mình chứ có nằm trong đầu người khác đâu mà biết được thuyết phục thính giả hay không? Mà nếu nói không ai nghe tại sao lại phải dẫy nẩy như điả phải vôi? Sốt ruột không chờ nổi. Mắc mớ gì phải tốn giờ airtime mắc hơn vàng từ 12 giờ trưa đến 4 giờ chiều để bàn chuyện người phóng viên không ai tin này. Lại them một nhân vật thứ ba mâu thuẫn. Nếu đài có đóng chỉ vì 3 cái lẩm cẩm của quý vị mà thôi. Đừng đổ lỗi cho người khác trước khi chạy làng. Người viết đã tha không thưa kiện nay lại ngang nngược đòi kiện lại. Go ahead, make my day man.

Định viết chuyện cổ phần VNCR sắp được phân phối 30% vẫn còn của Người Việt 70% còn lại ai muốn giữ, ai muốn bán? Ai lên đài VNCR ngồi than thở, không lẽ mình cứ ngồi gặm mai-cờ-phôn suốt đời (hàm ý mở lời bắn tiếng thấy người ta go mình cũng “gâu”.) Có gì đâu mà hăm mới doạ! Có tiền mở thêm đài tàng hình thì lên chứ làm gì xuống được? Đứa nào sai kệ mother nó, thằng đoán sai tẽn tò chứ người nghe sao tẽn tò được. Bởi vậy không nói không ai biết tâm trạng, chương trình “tâm tình với Thái Hà”  từ 10 đêm đến 12 giờ khuya thứ Bảy tự nhiên mang lên phát 12 giờ trưa thứ Ba 13/7/2010 (không thông báo trước) làm bà con không biết “oắt-sờ-heo-go-inh-ỏi”. Vô tình cho thính giả biết tiếng nói của thằng ký giả không biên giới ghê gớm lắm. Nhớ đón nghe mỗi tối thứ Hai và tối thứ Tư và “đột xuất” vào thứ Sáu đầu tháng. Cám ơn các táo tàu (2 ông, 1 bà) “VNCR” có lòng thòng quảng cáo miễn phí cho chương trình Tiếng Nói Người Việt Tự Do. Để đáp lại tấm thạnh tính kính mời 3 vị quá bộ tối Chủ Nhật 8/8/2010 ghé chơi buổi tiệc gây quỹ của thằng phải gió không biên giới tại nhà hàng Paracel giá báo chí 30 mỹ kim một người. Giá VIP 50 mỹ kim ngồi bàn danh dự.                                

Việt Weekly phỏng vấn ông Đại sứ Lê Công Phụng về các vấn đề chính sách ngoại giao và quan tâm của cộng đồng Việt hải ngoại

Trần Nhật Phong thực hiện

Theo blog Trần Đông Đức

Lời BLOG: Đây là cuộc phỏng vấn do ký giả Trần Nhật Phong, Việt Weekly phỏng vấn ông Lê Công Phụng, đại sứ của nước CHXHCN Việt Nam trong chuyến viếng thăm thành phố San Diego. Nhận thấy cuộc phỏng vấn có những nội dung rất thời sự như Cách Mạng Hoa Nhài, Biển Đông, đảng Việt Tân, cảm tình tam giác Mỹ-Việt-Hoa rất là “giao lộ định mệnh” tràn đầy kịch tính…, blog của Trần Đông Đức xin giới thiệu đến độc giả bài phỏng vấn này với sự cho phép của Việt Weekly. Đây cũng là ấn bản điện tử đầu tiên vì Việt Weekly chỉ xuất bản bài này trên báo giấy ở Little Saigon – Quận Cam. Phần ở dưới đây là toàn bộ nguyên văn thực hiện phỏng vấn, xin mời các bạn xem nhé.

Việt Weekly phỏng vấn ông Đại sứ Lê Công Phụng về các vấn đề chính sách ngoại giao và quan tâm của cộng đồng Việt hải ngoại

LTS: Trong hai ngày đầu tuần qua, thứ Hai và thứ Ba, 28 tháng 2 và 1 tháng 3, 2011, phái đoàn của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, dẫn đầu là ông Đại sứ Lê Công Phụng đã đến thành phố San Diego để tổ chức diễn thuyết về cơ hội kinh doanh ở Việt Nam. Trong dịp này, Việt Weekly có cơ hội tiếp xúc và trao đổi với ông Đại sứ về nhiều vấn đề liên quan tới chính sách ngoại giao và những quan tâm khác của cộng đồng người Việt hải ngoại. Trong hơn một giờ gặp gỡ, ông Đại sứ đã thẳng thắn trả lời các câu hỏi nêu lên từ phía báo chí. Việt Weekly xin tường trình cuộc trao đổi.

Việt Weekly (VW): Ông Đại sứ Lê Công Phụng đánh giá chuyến đi này và nhiệm kỳ của ông tại Hoa kỳ trong suốt thời gian vừa qua?

Đại sứ Lê Công Phụng (LCP): Chuyến đi này, đây là lần đầu tiên tôi xuống, tôi cũng quá bận. San Diego quá đẹp. Mình không xuống đây là một thiệt thòi lớn. Xuống đây, tôi mới thấy là đúng với suy nghĩ của chúng tôi lâu nay, San Diego cũng như các nơi khác, chính quyền, nhân dân, giới doanh nghiệp, giáo dục, an ninh, tôi đều quí trọng tất cả. Trong trao đổi, trong làm việc, họ thể hiện tinh thần rất phù hợp với suy nghĩ của người Việt Nam.

Quan hệ Mỹ Việt trong quá khứ có những thăng trầm nhưng đến bây giờ là lúc hai bên phải cố gắng hết sức để thúc đẩy quan hệ đó. Tôi có gặp các trường đại học, có những bàn chuyện với các giáo sư, các lãnh đạo của các trường, gặp một số doanh nhân. Hai hôm nay, chúng tôi hoạt động liên tục.

Ngày Chủ Nhật, tôi cũng đã đánh golf với ông Ron Robert, Supervisor District 4, của San Diego. Vì mình là khách, ông mời, cho nên không thắng ông, đánh cho hòa. Thứ nhất là, thể hiện sự tôn trọng với chủ nhà. Thứ hai là, thể hiện tình hòa khí giữa Mỹ với Việt Nam.

Phải nói là chuyến đi này thành công. Tình cảm của người Mỹ đối với người Việt Nam được đánh giá rất cao. Đất nước với con người Việt Nam được đánh giá rất cao về vị trí hiện nay trong mối quan hệ bang giao giữa Việt Nam và Mỹ.

VW: Trong suốt nhiệm kỳ ở Hoa kỳ, ông đánh giá quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam đã tiến tới mức độ nào?

LCP: Hôm qua, tôi có trao đổi với ông Thị trưởng Jerry Sanders. Cuối cùng, ông đã trao cho tôi chìa khóa vàng của thành phố San Diego. Oâng nói rằng, với chìa khóa này tôi có thể mở cửa bất kỳ cánh cửa nào của San Diego để vào. Tôi cũng đề nghị với ông là, quan hệ giữa Việt Nam với Mỹ đang lúc tốt, quan hệ giữa Việt Nam với California đang lúc tốt, và muốn đẩy quan hệ giữa Việt Nam và các địa phương miền Nam với thành phố San Diego, một trong những thành phố đẹp nhất của Mỹ. Tôi muốn ông ấy thúc đẩy việc kết nghĩa giữa thành phố San Diego với một, hai thành phố ở Việt Nam. Đấy là bước đầu. Ông ấy đã cam kết với tôi là sẽ thúc đẩy văn phòng làm việc này. Chúng tôi cũng đã ghi nhận mối quan hệ thành phố kết nghĩa. Tôi đã nêu tên một số thành phố để ông tự chọn. Oâng nói rằng, trong thời điểm bây giờ với tầm quan hệ của Việt Nam, lẽ ra việc này ông đã làm từ lâu, nhưng bây giờ làm cũng hơi muộn, nhưng ông sẽ làm.

Về công tác của tôi ở đây và mối quan hệ Mỹ, thời gian ba năm qua, tôi có may mắn sống trong không khí quan hệ Việt Mỹ rất là thuận lợi. Sự nỗ lực của chính quyền Mỹ, các lãnh đạo Mỹ, các lãnh đạo Việt Nam, chính phủ Việt Nam và nhiệt tình của nhân dân hai nước, giới doanh nghiệp, quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ đã vượt qua khuôn khổ bình thường.

Bao lâu nay, việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao giữa hai nước từ năm 1995, sau 15 năm, bây giờ là 16 năm, sự hợp tác trên nhiều lãnh vực rất có hiệu quả như kinh tế, thương mại rất tốt. Hiện nay, Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất cho Việt Nam. Việt Nam có buôn bán với 87 nước khu vực và lãnh thổ. Kinh ngạch buôn bán của Việt Nam với một số nước rất là lớn. Với Trung quốc là 25 tỉ, Nhật là 20 tỉ, Hàn quốc cũng vậy. Với Mỹ chỉ mới hơn 18 tỉ. Con số đó đã tăng so với năm ngoái, 2009, là 19%. Quan trọng nhất là, trong kinh ngạch dù lớn dù bé, giá trị Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ là lớn nhất. Đối với các khu vực và quốc gia khác, Việt Nam nhập khẩu nhiều hơn là xuất khẩu.

VW: Nước Mỹ rộng lớn với 50 tiểu bang. Ngạch xuất khẩu hay nhập khẩu từ Hoa kỳ sang Việt Nam, hay từ Việt Nam sang Hoa kỳ, California là cửa khẩu chính chiếm tầm quan trọng. Trong những năm kế tiếp, Việt Nam có kế sách nào để triển khai và phát triển thêm về xuất khẩu hoặc nhập khẩu từ California hay không?

LCP: Phục vụ về phát triển kinh tế phải làm hết sức mình để làm cho nền kinh tế đi lên một cách bền vững. Xuất khẩu là một trong những nhân tố giúp cho kinh tế phát triển nhanh. Nhưng mà, nếu chỉ dựa vào xuất nhập khẩu, kinh tế phát triển không ổn định. Thị trường Việt Nam là thị trường lớn, 96-98 triệu dân. Đi cùng với xuất khẩu và nhập khẩu, phải tăng cường sức mua của thị trường nội địa. Muốn được như vậy, phải từng bước thay đổi cơ cấu kinh tế, cách nhìn nhận về phát triển kinh tế. Thực ra, Việt Nam đang lần mò tìm phương cách tốt nhất.

Đối với Mỹ, xuất khẩu hiện nay là rất tốt. Trong mấy năm liền đều tăng về ngạch xuất khẩu và đang cố tăng số nhập khẩu của Mỹ. Về nhập khẩu, năm 2010 so với năm 2009 đã tăng 23%. Không có ý định cân bằng xuất nhập khẩu vì do nhu cầu của thị trường, nhưng quan trọng là, với đà xuất khẩu với Mỹ qua cửa khẩu California, Việt Nam cần phải lên phương án làm cho hàng xuất khẩu mang tính thương mại hơn, nhiều hơn. Không chỉ sang Tây, mà phải sang Đông, có thể thêm hai ngày nữa đi sang kênh đào Panama đến Houston, Texas. Chỉ tập trung vào Tây, lâu nay là tốt, nhưng chưa đủ, cần phải làm thêm. Và phải lôi kéo các doanh nghiệp Mỹ vào Việt Nam để sản xuất và xuất trở lại Mỹ. Phải tăng cường khuyến khích doanh nghiệp Việt Nam sang Mỹ đầu tư. Đây là lợi ích cho cả hai bên.

Với thuận lợi trong hợp tác kinh tế, đầu tư, buôn bán, là chỗ dựa cho phát triển quan hệ các lĩnh vực khác. Quan hệ Việt Nam – Mỹ bây giờ phát triển đến tầm mức cao hơn mức lâu nay chúng ta suy nghĩ. Chúng tôi đang cùng với phía Mỹ nâng cấp quan hệ này. Hai bên đã nhất trí nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ thành đối tác chiến lược chứ không phải hợp tác về việc này.

Ký giả Trần Nhật Phong của Việt Weekly


VW: Ông vừa khuyến khích doanh nghiệp Mỹ vào Việt Nam mở công ty sản xuất. Một trong những trở ngại khiến cho doanh nghiệp Mỹ chưa đầu tư vào Việt Nam nhiều vì họ cho rằng Việt Nam chưa có đủ biện pháp ngăn chặn nạn vi phạm tác quyền. Oâng nhận xét về vấn đề này thế nào?

LCP: Có ý kiến đấy nhưng rất là ít, phải nói là rất là ít. Thực ra, ý kiến đó là do một số người chưa nắm rõ thông tin. Trọng tâm hiện nay hai bên cần bàn với nhau là thúc đẩy mạnh hơn nữa hợp tác kinh tế. Về bản quyền của Việt Nam đã được Mỹ xác nhận đã rất tiến bộ trong thời gian qua. Cho đến bây giờ, trên 90% tập đoàn công ty đầu tư vào Việt Nam đều thuận lợi. Hãn hữu có công ty chưa thuận lợi. Nhưng cũng phải nói rõ cho họ biết là Việt Nam phát triển nhanh nhưng vẫn còn nhiều khó khăn. Không giấu khó khăn của mình, vì họ làm họ biết, mà mình phải trong sáng, khi họ làm ăn, hợp tác mới thoải mái được.

Chúng tôi nói rõ rằng, Việt Nam khó nhất ở điểm hạ tầng cơ sở, đường sá, bến cảng, sân bay. Khó nhất về kinh nghiệm và cách thức quản trị, đang học chưa giỏi như người ta. Công ty thua lỗ do quản lý kém. Thủ tục đôi khi phức tạp, rườm rà, mất thời gian, mất tính cạnh tranh của các tập đoàn. Bản thân họ cũng biết những khiếm khuyết như vậy. Lớn hơn nữa là lực lượng lao động. Tay chân khéo, cần cù nhưng để có được lực lượng lao động được huấn luyện, đào tạo phục vụ khoa học công nghệ mới, phục vụ dự án công nghệ cao, Việt Nam còn thiếu nhiều. Cho nên, chúng tôi đã khuyến khích họ đầu tư và hợp tác để có đội ngũ lao động được đào tạo tốt. Hai bên sẽ có lợi. Cứ nói là Việt Nam có lao động rẻ. Lao động rẻ là một chuyện. Nhưng phải cần có đào tạo, phải biết máy móc, kỹ thuật. Tay chân khéo léo là một chuyện nhưng phải có cái đầu. Không giấu cái dốt, không giấu yếu kém, có giấu cũng không được. Đó là những khiếm khuyết cần được khắc phục và cần được hợp tác để khắc phục, như thế sẽ làm ăn được lâu dài với nhau.

VW: Theo đánh giá của ông, sự hợp tác kinh tế giữa Việt Nam và Hoa Kỳ hiện đang tiến triển rất tốt về kinh tế, văn hóa cũng như chính trị, về lãnh vực quân sự có những bước hợp tác nào đáng được ghi nhận?

LCP: Trong mối xác lập quan hệ, đối tác toàn diện giữa Việt Nam với Hoa Kỳ, như bà Ngoại trưởng Hillary Clinton từng nêu lên tầm quan trọng giữa đôi bên, và chúng ta nhất trí phải làm. Mối quan hệ giữa hai nước sau 15 năm, không thể bó gọn trong một lãnh vực nào, vì hai nước đều có nhu cầu, và xây dựng được sự tin tưởng lẫn nhau. Đến mức mà hai nước có thể đẩy lên một mức hợp tác mới. Về quân sự, Việt Nam đã có sự hợp tác với Hoa Kỳ khá chặt chẽ. Tôi có thể nói như vậy.

VW: Trong năm 2010, bà Ngoại trưởng Hillary Clinton đã có hai chuyến đi Việt Nam, điều này cho thấy mối quan tâm và hợp tác giữa Hoa Kỳ là Việt Nam rất tốt. Được biết ông Đại sứ cũng là một chuyên viên nghiên cứu về vấn đề Biển Đông liên quan đến Trung Quốc, trong thế đứng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, ông có thể cho biết ý kiến về mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ cũng như Trung Quốc?

LCP: Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai siêu cường. Sự cạnh tranh giữa hai siêu cường đối với khu vực là chuyện tất yếu. Với vị trí chiến lược của Việt Nam nằm ở giữa trung tâm Đông Nam Á, tôi cho rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc đều đánh giá Việt Nam rất cao. Hoa Kỳ đang thực hiện chủ trương quay trở lại Đông Nam Á, còn Trung Quốc đang phát triển mạnh ở Đông Nam Á, cả hai xu hướng này đều có nhu cầu quan hệ tốt với Việt Nam.

Việt Nam là một nước nhỏ, nên phải hết sức khéo léo. Việt Nam phải sống với Trung Quốc với bất kỳ tình hình nào xảy ra, cốt lõi là phải giữ được an ninh và lợi ích của dân tộc và trọn vẹn biên giới lãnh thổ Việt Nam.

VW: Ông cho biết thêm Việt Nam làm thế nào để hóa giải tình hình chính trị giữa gọng kềm của hai nước Hoa Kỳ và Trung Quốc?

LCP: Như tôi đã nói, Việt Nam đã sống cạnh bạn láng giềng Trung Quốc hàng nghìn năm nay. Vậy thì, Việt Nam cũng sẽ biết cách làm thế nào để hàng nghìn năm tới, để giữ mối giao hảo này. Trong ngoại giao, Việt Nam cũng cần nguyên tắc để bảo vệ lợi ích của dân tộc.

Hoa Kỳ có nhu cầu đối tác chiến lược với Việt Nam, nhưng chúng ta cũng không thể đi với Hoa Kỳ để đối đầu với Trung Quốc, và cũng không chiều theo Trung Quốc để đối chọi với Hoa Kỳ. Những nước lớn có nhu cầu với nhau, và Việt Nam cũng không làm xiếc trong mối quan hệ. Việt Nam cũng không leo giây để giữ thăng bằng, mà chỉ giữ những gì thuộc về chúng ta. Việt Nam muốn hợp tác với nước này, nhưng không làm hại, đối đầu với nước khác.

Bà Hillary Clinton nói rất mạnh về vấn đề Biển Đông, phía Trung Quốc lúc đầu gay gắt, sau dịu lại. Nói như thế là hết cỡ rồi. Việt Nam nhất trí với Hoa Kỳ là, Biển Đông là bờ biển chung, không chỉ với các nước có liên quan, mà còn liên quan đến với các nước trên thế giới, vì đây là đường hàng hải các nước đi qua.

Trong vấn đề Biển Đông, có ba chuyện phải tách biệt: 1) Tự do hàng hải, bảo vệ an ninh cho Biển Đông và được cả thế giới quan tâm; 2) Các hoạt động trong vùng biển này phải theo Công pháp quốc tế, không thể đi ngược lại Công pháp quốc tế. Không thể ỷ vào nước lớn mà áp đặt lên nước bé, nước yếu một cách tùy tiện. Ví dụ phía Trung Quốc yêu cầu về đường Lưỡi Bò chín khúc, phía Hoa Kỳ phản đối và thế giới không ủng hộ ý kiến của Hoa Kỳ, và các nước có liên quan chống lại Trung Quốc; 3) Là chuyện tranh chấp lãnh thổ. Vấn đề này phải để các nước tranh chấp giải quyết với nhau, chứ không lôi nước khác vào xử lý được.

Việt Nam không thể kéo Hoa Kỳ vào giành phần hơn trong vấn đề tranh chấp giữa Trung Quốc và các quốc gia khác. Trong vấn đề tranh chấp lãnh thổ có 5 quốc gia: Trung Quốc, Đài Loan, Phi Luật Tân, Mã Lai, Brunei và Việt Nam. Trong đó, Trung Quốc và Đài Loan là một phe. Các quốc gia này phải cùng nhau xử lý vấn đề.

Vấn đề Biển Đông liên quan đến hai hòn đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam khẳng định hai hòn đảo này là của Việt Nam. Ông cha ta đã quản lý, cho dù Trung Quốc có chiếm lấy, Việt Nam vẫn đòi. Bây giờ Trung Quốc mạnh, chúng ta chưa đòi được, sau này con cháu chúng ta đòi. Phải đòi cho bằng được, không bỏ. Vấn đề Biển Đông là như vậy, có ba vấn đề tách biệt. Việt Nam không thể dựa vào anh này để chống lại anh khác. Nếu chẳng may, có chuyện xung đột xảy ra, Hoa Kỳ cũng không thể đứng về phía Việt Nam để nổ súng bắn Trung Quốc.

VW: Theo phần trình bày vừa rồi của ông, Việt Nam đang đóng vai trò “cây cầu” cho nhiều hướng trong khu vực, từ Trung Quốc tới các quốc gia Đông Nam Á như Thái Lan, Malaysia hay Indonesia, cũng như “cây cầu” giữa hai thế lực Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực. Việt Nam mong muốn đóng vai trò này?

LCP: Cục diện thế giới bây giờ khác rất xa. Không phân biệt rõ ràng bạn và thù, không có ranh giới rõ ràng giữa bạn và thù hiện nay. Việt Nam hợp tác với Mỹ, chia sẻ quan diểm với Mỹ ở những vấn đề mà lợi ích trùng hợp với Mỹ, và đấu tranh với Mỹ về thái độ và việc làm của Mỹ đi ngược lại với Việt Nam. Đối với Trung Quốc cũng vậy, Việt Nam hợp tác làm ăn vì biên giới hai nước sát gần nhau và hai bên cùng có lợi. những gì mà Trung Quốc đi ngược lại quyền lợi của Việt Nam, Việt Nam chiến đấu tới cùng, đấu tranh tới cùng.

VW: Trong thời gian vừa qua có nhiều đánh giá cho rằng, phía Việt Nam mềm dẻo với Trung Quốc hơn là đối với Hoa Kỳ?

LCP: Hoa Kỳ xa, Trung Quốc gần. Ông cha chúng ta ngày xưa sau khi đánh bại Trung Quốc, thả tướng trải thảm đỏ cho về. Nguyên tắc lớn của Việt Nam là phải sống hòa thuận với Trung Quốc. Anh tấn công tôi, tôi đánh anh, anh thua, tôi cũng tha, trải thảm đưa các anh về, cung cấp nước, lương thực, xe ngựa cho các anh. Đối với Trung Quốc, thật ra không chỉ là bạn bè ở ngoài nước, mà ngay cả bà con ở trong nước cũng có những bức xúc, nói thế này, nói thế kia, bảo tại sao không làm cái này, không làm cái kia. Nhưng tính cho cặn kẽ, cảm xúc, có thể xử lý được tình cảm của người Việt Nam, lòng yêu nước của người Việt Nam, và cảm xúc đôi khi không thể giải quyết được những vấn đề gai góc. Nhưng mà làm sao để sống cho hòa thuận, cũng khó. Hiện nay quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc là tốt, hợp tác rất tốt. Còn Việt Nam kinh tế hơi yếu một chút, vì Trung Quốc lên quá nhanh. Việt Nam cũng có một chút thiệt thòi, nhưng mà trên cơ bản là quan hệ tốt. Việt Nam chỉ còn vướng với Trung Quốc là vấn đề biên giới và biển Đông, chỉ có mỗi chuyện đấy thôi, làm sao xử lý cho tốt lành, đừng vì một chuyện mà làm đổ vỡ các mối quan hệ và làm ảnh hưởng đến an ninh chính trị của Việt Nam.

VW: Là chuyên gia đàm phán trong hiệp ước biên giới 2008 giữa Trung Quốc và Việt Nam, ông cho biết thêm chi tiết về sự kiện này?

LCP: Việt Nam và Trung Quốc ở sát cạnh nhau, đường biên giới của hai nước kéo dài từ đất liền ra tới biển đông. Đương nhiên trong lúc thương thuyết, đôi bên vẫn có nhiều điều gay gắt. Tuy nhiên kết quả đạt được về đất liền xem như đã xong. Theo đó, Việt Nam cũng dựa trên nhiều yếu tố lịch sử, nền văn hóa khu vực để thương thuyết với phía Trung Quốc. Ngược lại, họ cũng đưa ra những lý luận của họ, ví dụ như Ải Nam Quan. Nếu biên giới Việt Nam giáp với Trung Quốc, là phía bắc của lãnh thổ, phải nên gọi là Ải Bắc Quan chứ sao gọi là Nam Quan, đại khái như vậy. Rồi những đường trũng giữa các dãy núi, trước đây cũng là con sông nhưng bây giờ con sông bị cạn, phía họ cũng không vừa, họ đắp đất cao lên bên phía kia khiến cho dòng nước tràn qua bờ phía mình, lâu ngày rồi, phần trũng lại lấn về phía mình. Có rất nhiều những điều phải nói rõ ra để đôi bên thảo luận, đấy chỉ là những vấn đề trong nhiều vấn đề gây tranh cãi giữa hai nước.

VW: Vậy còn thác Bản Giốc?

LCP: Chúng tôi cũng biết được có nhiều thông tin về vụ này. Người nói mất, kẻ nói còn và có nhiều tài liệu được đưa ra để minh chứng cho đôi bên. Như tôi đã nói, phần trũng có vấn để của nó, phần cao cũng có vấn đề. Ví dụ như khi mưa xuống, chỗ cao nhất, nước mưa tẽ làm hai, nơi đó sẽ là biên giới giữa đôi bên. Thác Bản Giốc có vị trí như vậy, phải phân định lại, không thể chỗ nào trũng mới dễ phân biệt. Thật ra, cuối cùng thác Bản Giốc, mỗi bên lại được một phần, riêng phần phía Việt Nam lại có thêm thác phụ ở kế bên. Không những Việt Nam có lợi về phía đất liền, mà ngay cả trên biển cũng có lợi, đó là vì Vịnh Bắc Bộ. Theo địa hình, nó bẻ ra, còn phía Trung Quốc lại cong vào. Do vậy, Việt Nam lại nhiều hơn so với Trung Quốc.

VW: Trong ba năm qua, giữ chức đại sứ Việt Nam tại Washington DC, nơi có nhiều người Việt sinh sống, ông có tiếp xúc với họ hay không và ghi nhận của ông như thế nào?

LCP: Ba năm làm việc ở đây, tôi có may mắn phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, phục vụ bà con và phục vụ cho sự phát triển của mối quan hệ Việt-Mỹ, tôi rất hài lòng nhưng chưa thỏa mãn vì còn rất nhiều việc phải làm, tôi muốn làm nhưng chưa có thời gian để làm. Tuy thường trú tại Washington DC, nhưng tôi cũng đã đi khắp nơi để làm việc với các địa phương lẫn chính quyền, như xuống đây San Diego, tôi làm việc với ông thị trưởng, làm việc với các doanh nghiệp hay đi các tiểu bang khác cũng vậy, gặp gỡ với bà con.

Tôi có một điều cảm nhận là cần phải tiếp tục làm thêm. Cơ bản, bà con có suy nghĩ rất khác nhau. Ngay khi xuống đây, tôi cũng biết là một số bà con nghe nói tôi xuống đây cũng đến biểu tình phản đối. Hôm qua, cũng gặp bà con, tôi đi cửa chính bà con lại tưởng tôi đi cửa sau, nên đứng ở cửa sau. Lúc ở viện bảo tàng, gặp được 3, 4 anh em đứng ở cửa sau cũng nói này nói khác. Nhưng phải nói rằng, chính sách ở trong nước đang hướng về bà con, đất nước chúng ta mạnh hơn 10 năm trước, năm nay mạnh hơn năm ngoái. Tuy đất nước mình còn nhiều khó khăn, tuy còn nhiều vấn đề, những vấn đề trong nước còn bàn cãi với nhau, không riêng gì bà con bàn cãi với chúng tôi, trong nước cũng bàn cãi nhau, thế nhưng đất nước được người ta đánh giá thật cao. Nếu như quan hệ Việt-Mỹ là đối tác chiến lược, toàn bộ các nước đồng minh của Mỹ phải kính nể vai trò của Việt Nam, người dân Việt cũng hài lòng. Nếu quan hệ Việt-Mỹ tốt, tôi chắc rằng bà con người Mỹ gốc Việt cũng không chống đối quyết liệt chính quyền Mỹ thúc đẩy mối quan hệ với Việt Nam, nó có nhiều tác động. Nhưng quan trọng là, bà con là con dân nước Việt, dù là quốc tịch này hay quốc tịch khác, dù là 2 quốc tịch hay dù là thẻ xanh, nhưng phải thật lòng nói với các bạn, đất nước và đồng bào trong nước lúc nào cũng ý thức trách nhiệm rằng, dù là con cháu của mình sống ở đâu kể cả những anh em đang nói to lắm, đôi khi mình không dùng chữ chưởi bới, nhưng bộc lộ suy nghĩ của to lắm, ồn ào lắm, nhưng mà gốc của người Việt, nhân cách của người Việt Nam là con dại cái mang, nếu bà con có sai lầm chỗ này chỗ khác, cá nhân có sai lầm, đất nước cũng trăn trở, đồng bào trong nước cũng trăn trở. Tôi nghĩ rằng, với đà như thế này, đất nước mạnh lên, phát triển lên, vai trò và vị trí có trọng lượng, như năm ngoái Việt Nam giữ vai trò chủ tịch ASEAN quá đẹp. Trong ASEAN thành công như vậy, bà con bên ngoài, dù rằng anh này có chống tôi, nhưng mà nhìn thấy hình ảnh đất nước Việt Nam họ cũng có một chút sung sướng, không nói ra thôi, rất là phấn khởi vì thấy đất nước tốt lành, đến lúc nào đấy bà con nên suy nghĩ lại.

Hôm qua tôi rất cảm động. Trong khi làm việc, có một cháu học sinh sinh ra ở Quận Cam, làm thiện nguyện ở Việt Nam và ở đây, nhưng nói tiếng Việt rất giỏi. Bố mẹ ở đây và trưởng thành ở đây, đã hỏi một điều rằng, các bạn của cháu và một số chú bác vẫn hay nói xấu Việt Nam mình, bác khuyên cháu nói chuyện với họ thế nào để họ thay đổi cách nhìn. Cháu nói như vậy tôi mới biết rằng, có thể còn vài bà con còn trăn trở về những mất mát và không quên được chuyện cũ cho nên vẫn còn gay gắt lắm. Đất nước không mặc cảm về chuyện đấy, lãnh đạo cũng không mặc cảm về chuyện đấy, bà con chưởi bới gay gắt cũng được nhưng muốn về Việt Nam cứ về, miễn là về tới đừng có phá phách thôi. Người nước nào về đấy phá phách cũng bị luật pháp xử lý. Ngoài ra, muốn về quê của mình, về đất tổ của mình, cứ về.

VW: Gần đây, xảy ra những cuộc cách mạng tại Tunisia, Ai Cập, Lybia, nhiều đảng phái chính trị của người Việt hải ngoại như đảng Việt Tân, đều muốn thúc đẩy truyền đạt các thông tin đó đến Việt Nam cũng như muốn tạo những sự kiện tương tự như vậy ở Việt Nam. Ông đánh giá thế nào và phương cách tốt đẹp nhất để giải quyết?

LCP: Trưa nay tôi dùng cơm ở trường đại học quốc gia ở San Diego, ông giám đốc Paul Wong là người gốc Hoa, người Hong Kong, ngồi sát tôi. Ông là chủ còn tôi là khách. Ông có nói chuyện tôi và sau khi nói chuyện xong, ông nói rằng, suy nghĩ của ông cũng giống hệt của tôi. Ông nói rằng, ngày xưa ông ghét Trung Cộng ghê gớm, ghét Trung Hoa Đại Lục, vì đối với ông như là bát nước đổ đi. Bây giờ, ông vào Trung Quốc có thể đi bất bất kỳ chỗ nào, và các vị quan chức Trung Quốc đều sẵn sàng tiếp đón ông và làm việc rất tốt. Khi tôi hỏi ông, ông nói cứ suy gẫm theo người Việt gốc Hoa, ông ông biết, khi mà Trung Quốc vào Liên Hiệp Quốc, Đài Loan rút ra. Trung Quốc gia nhập làm ủy viên thường trực của hội đồng bảo an, hàng vạn người Trung Quốc đều chống Trung Hoa Đại Lục. Nhưng đến bây giờ, quan hệ Mỹ-Trung như vậy, mạnh như vậy, uy thế mạnh như vậy, những người không thích Trung Hoa Đại Lục cũng không chống Trung Hoa Đại Lục.

Câu hỏi của anh về tình hình Trung Đông, nếu để ý tin tức sẽ thấy là Việt Nam không ngăn chặn tin tức về tình hình Trung Đông, khác với Trung Quốc, khác với một số nước. BBC cũng phải khẳng định, trên internet, tất cả các thông tin về những cuộc biểu tình, cuộc cách mạng Hoa Nhài của Trung Đông, Việt Nam không hề ngăn cấm, không ngại.

Riêng với đảng Việt Tân, các anh ấy đã đưa ba đợt Đông tiến vào Việt Nam rồi. Ngày xưa, chế độ cũ cùng với 50 vạn quân Mỹ cũng có làm gì nổi nhân dân Việt Nam đâu. Bây giờ, mấy vụ cỏn con thế này làm sao được. Quan trọng nhất là người Việt Nam có lòng yêu nước rất cao, những người la lớn nói to này, lòng yêu nước của họ cũng rất cao, vì người ta không hiểu nên người ta chưởi bới. Nhưng anh nào đụng Việt Nam xem sẽ không được với họ. Đụng đến đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam sẽ không xong với họ. Tinh thần cách mạng lớn và tinh thần yêu nước lớn lắm. Tôi có gặp một số đề đốc hải quân, một số tướng tá hải quân trong chế độ cũ, ăn cơm nói chuyện, các bác ấy già hết rồi, nhưng họ nói nếu bây giờ huy động đánh với Trung Quốc ở Trường Sa, hay đánh chiếm lại Hoàng Sa, họ sẵn sàng xung phong trở về nếu chính phủ Việt Nam cho phép. Tôi nghe xong đã nói rằng, đất nước ghi nhận tấm lòng của bác, nhưng bác cũng lớn tuổi rồi không chạy nổi đâu vì thuyền lớn sóng to, bác cứ ngồi đấy ủng hộ chúng tôi, chúng ta tìm cách bảo vệ lãnh thổ.

Trung Đông khác. Trung Đông gia đình trị nhiều, tham nhũng ghê gớm lắm. Đất nước mình 20, 30 năm đổi mới, kinh tế đang lên, tuy chưa giàu nhưng tạm đủ ăn. Đôi khi tôi thấy ở Hà Nội còn xài sang hơn ở đây, tôi cũng chịu. Tôi cũng thường nói chuyện với anh em, có hai chuyện không cần kêu gọi cũng thống nhất. Một là xâm lăng, bất kỳ anh là ai cũng liều chết với xâm lược. Thứ hai là chuyện rất vui nhưng mà có thật là đá bóng. Nếu đội tuyển quốc gia Việt Nam tham gia là màu cờ sắc áo. Nếu mà Việt Nam thắng, phá loạn cả Hà Nội lên, xe gắn máy chạy lung tung. Nếu Việt Nam thua, giống như một đám tang. Có cần tuyên truyền vận động gì đâu, đó là lòng yêu nước, ý thức dân tộc nằm trong tâm trí, tâm thức của người Việt Nam.

Đúng là có rất nhiều tổ chức hoạt động chống xã hội, chính quyền Việt Nam. So với xã hội Mỹ, chính quyền Mỹ, Việt Nam còn quá trẻ, dân tộc già hơn dân tộc Mỹ rất nhiều, nhưng chính quyền mới bắt đầu từ năm 1945, mới chỉ có tạm gọi là chính quyền, đến sau chiến tranh năm 1975, chính quyền mới được củng cố, tức là mới hơn 30 năm, quá trẻ. Vẫn còn nhiều thế lực, vẫn còn những anh em chống phá, những người chưa hài lòng với chế độ này. Cho nên, không nên so sánh thoải mái giống như chính quyền Mỹ. Mỹ nói chuyện gì cũng được, chưởi bới chuyện gì cũng được, nhưng phải hiểu chính quyền của họ là 317 năm, hơn 300 năm, còn mình chỉ hơn 30 năm. Dân tộc mình tuy nói rằng có lịch sử 4,000 năm, Mỹ lập quốc hơn 300 năm, nhưng 300 năm đó chính quyền Mỹ vẫn hiện hữu. Chúng ta không có, suốt ngày cứ đánh nhau, nhưng đâu có phải chúng ta muốn đánh. Người ta đến đánh mình, mình phải đánh. Phong kiến Tàu đánh, Pháp đánh, Nhật đánh rồi người Mỹ đánh, không lẽ chúng ta ngồi yên. Người ta cứ nghĩ là Việt Nam hiếu chiến, nhưng thật ra người ta đem chiến tranh đến, còn mình chỉ gìn giữ độc lập thôi. Việt Nam không giống những nơi khác. Chính quyền còn đang học. Việt Nam chưa có trường đào tạo quản lý hành chánh. Thoát khỏi chiến tranh lo cái ăn cái mặc đã mất một thời gian dài. Mãi đến năm 80 vẫn sai lầm về cách làm ăn khiến dân đói, khi mở cửa ra dân no. Đang lo chuyện cơm áo gạo tiền trước đã, cho dân no, dân đi học, giữ gìn độc lập, bảo vệ an ninh tổ quốc. Ngay cách quản lý đâu có giỏi, đâu có những chương trình như là Young Leadership, đâu có thời gian mà đào tạo. Mới có vài ba chục năm. Bây giờ có ý kiến này, có ý kiến khác, Việt Nam không giống những xã hội khác. Tôi làm việc với phía Mỹ người ta cũng có ý kiến về dân chủ, nhân quyền, tôi nói là các ông đã được 300 năm đến bây giờ các ông mới được như thế này. Nên nhớ rằng, năm 1945 ở đây phụ nữ Mỹ vẫn chưa được đi bầu, và đến giữa thập niên 50 nhiều quán ăn của các ông vẫn đề “cấm chó và người da đen.” Lịch sử của các ông hơn 300 năm lập quốc đến khoảng đấy là cũng 250 năm rồi vẫn còn như thế. Cho nên, dân chủ, nhân quyền còn tùy thuộc vào trình độ phát triển, văn hóa của từng quốc gia, từng dân tộc. Và dân chủ cũng phải bàn thêm. Giải phóng đất nước đem lại lợi ích độc lập cho nhân dân, trước đây con người Việt Nam bị trói buộc trong nô lệ, chủ bảo chết là chết, bảo không chết là không chết. Nhưng khi mình có độc lập rồi, cả dân có nền độc lập, làm dân của một nước độc lập khác lắm, đấy chính là nền dân chủ, nhân quyền của đất nước Việt Nam. Giành độc lập, giữ độc lập, sau chiến tranh bà con có thể đoàn tụ gia đình với nhau, bố mẹ, vợ chồng đoàn tụ với nhau, đấy chính là dân chủ nhân quyền, cao lắm anh ạ. Người ta vẫn không hiểu điều này, do đó vẫn còn những thế lực chống phá. Tuy nhiên, chúng ta không như ông Lý Quang Diệu nói, ông khuyên là một đất nước đang phát triển giống Singapore từ năm 56 cho đến giữa thập niên 60, là phải độc tài. Tuy nhận rất nhiều lời khuyên của ông ấy về mô hình kinh tế, kế hoạch phát triển kinh tế, nhưng Việt Nam không thể chấp nhận lời khuyên là phải độc tài để phát triển đất nước, không thể độc tài được.

VW: Có nhận định cho rằng, Việt Nam có chiều hướng đang lên, từ những thành công liên tục như tổ chức APEC, hoa hậu thế giới, gia nhập WTO, gia nhập thành viên không thường trực của hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, đoạt giải vô địch bóng tròn khu vực Đông Nam Á. Chính phủ Việt Nam có những dự tính triển khai tiếp tục thúc đẩy phát triển kinh tế?

LCP: Vận nước đúng là đang lên, có nhiều cơ hội làm cho vận nó thăng tiến, có những chính sách rất rõ ràng cho đến năm 2015 hay 2020 trở thành một nước công nghiệp phát triển. Đường lối chính sách đã có, bây giờ tùy thuộc vào việc thực hiện đường lối ấy.

Trước hết là sự chỉ đạo, triển khai đường lối chính sách. Lãnh đạo và đất nước rất trăn trở, đội ngũ lãnh đạo mới, tất nhiên là cũng có những lãnh đạo cũ, họ cũng đang đau đầu là đã đến mức này rồi, sắp tới phải làm gì cho nó xứng tầm. Thứ hai là, đường lối là như vậy, nhưng mà muốn phát triển được là phải do dân chứ không do lãnh đạo. Lãnh đạo chỉ là người lo, dân mới là người làm. Dân trong nước, dân 4 chiều, dân ngoài nước, vì vậy chính phủ phải làm thế nào để người dân không phật lòng mà không thực hiện đường lối do chính phủ đề ra. Lãnh đạo phải biết rõ nguyện vọng của dân, biết cách tổ chức dân, biết huy động dân và phải biết tập hợp lại, mới làm được. Chả có ông thánh tướng nào ngồi một mình hay một nhóm người có thể đưa đất nước lên, mà là do dân đưa.

Riêng bà con nước ngoài được đánh giá rất cao tình cảm, lòng yêu nước và tiềm năng. Nhưng nhìn quanh, bà con không giàu như cộng đồng khác, vì bà con ở Mỹ là rất mới. Thật ra, người nhập cư đầu tiên vào nước Mỹ là ông Hồ Chí Minh chứ không phải bà con đâu. Ông nhập cư từ lúc trên đường đi Pháp, ông ở Boston làm bánh mì trên đấy. Bây giờ căn nhà vẫn giữ lại chỗ ông làm ở đấy. Nhưng bây giờ phải làm thế nào quy tập được bà con trong nước cũng như ngoài nước, lãnh đạo mới mong thực hiện được chính sách đưa ra. Riêng đối với bà con bên ngoài, đất nước mong bà con có tiền đầu tư vào, thấy có lãi đầu tư, thấy không có lãi đừng đầu tư. Cũng có một số bà con nói rằng, đưa tiền về bị lừa, nhưng không phải nhà nước lừa. Lúc mà bà con gởi tiền về đầu tư, toàn là cho anh em, bà con trong nhà, họ xoay qua xoay lại, cờ bạc đánh đề mất hết tiền khiến bà con trắng tay rồi quay sang nói rằng nước làm như thế. Bà con đầu tư về, rất quí, nhưng chúng tôi không hiểu tại sao bà con cứ đổ cho nhà nước lừa. Trong khi tiền đầu tư của bà con phần là tin người thân mà giao phó.

Hiện nay, đang có 500 dự án do bà con đầu tư về, có cái vài chục ngàn, có cái vài chục triệu đô. Như là Trần Group ở Baltimore sắp đầu tư thêm tại Việt Nam, họ đã đầu tư tại Đà Nẵng, bây giờ sắp vào Phú Quốc đầu tư với vốn là khoảng 200 đến 300 triệu đô. Những đóng góp của bà con, đầu tư của bà con là một điều rất quí. Nhưng phải thấy rõ là, nhân dân trong nước, chính phủ trong nước không ép bà con đầu tư, và nhân dân cũng như chính phủ trong nước cũng ý thức rõ là xây dựng đất nước Việt Nam, bảo vệ đất nước Việt Nam, bảo vệ 85 triệu người là trách nhiệm. Bà con nên thúc đẩy để đất nước mình đẹp hơn, nổi tiếng hơn, tưng xứng hơn.

VW: Câu hỏi cuối cùng. Ông cho biết sau khi mãn nhiệm kỳ đại sứ, ông sẽ tiếp tục phục vụ trong các chức vị khác hay sẽ về hưu?

LCP: Theo luật, trên 60 tuổi là phải về hưu. Tôi năm nay đã gần 65 tuổi, đáng lý phải về hưu gần 5 năm trước. Theo dự tính, tôi sẽ về hưu. Tuy nhiên, nếu chính phủ hoặc cơ quan, hoặc bộ ngoại giao có nhu cầu, tôi cũng sẵn sàng đóng góp. Tôi cũng có một số dự kiến cá nhân vì tôi đã làm trong nghề này 40 năm rồi. Nếu như không làm những việc chính thức, tôi cũng sẽ làm những công việc không chính thức để giúp cho thế hệ trẻ, giúp cho quê hương và giúp cho các cơ quan mà tôi có quan tâm, quan hệ lâu nay.

Người biểu tình chống ông Lê Công Phụng ở San Diego