Category Archives: Người Việt Hải Ngoại

TÂM THƯ KHÔNG NIÊM

DP-Hoang-Sa-1

Kính gửi:

– Ông Tạ Đức Trí, Thị Trưởng TP Westminster, Nam CA
– Bà Kimberly Ho, Phó Thị Trưởng
– Mr. Sergio Contreras, Council Member
– Ông Tài Đỗ, Council Member
– Ông Chí Charlie Nguyễn, Council Member
– Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niệm Tử Sĩ Hoàng Sa

Thông báo: Ông Nguyễn Mạnh Trí, Trưởng Ban Ủy Ban Góp Ý.

Thưa quý vị,

Tôi là một cựu Hải Quân VNCH, thành viên của Ủy Ban Góp Ý (UBGY) Đài Tưởng Niệm Tử Sĩ Hoàng Sa (ĐTN), xin gửi đến quý vị một Tâm Thư Không Niêm (để mời tất cả quý vị quan tâm cùng đọc) hy vọng đây là lá Thư cuối cùng bởi vì vấn đề nào rồi cũng phải có lúc kết thúc, kéo dài sẽ gây nhàm chán, mất giá trị ý nghĩa đích thực của nó.

Trước hết xin thưa về danh xưng UBGY mà vài người cho là không ai bầu bán, không chính danh. Vâng, “danh có chính thì ngôn mới thuận.” Vậy nên xin thưa:

UBXD đại diện cho Hội Cửu Long Nam CA để tiến hành công tác xây dựng và vận động tài chánh đóng góp từ gia đình, thân hữu Hải Quân cùng tất cả Quân, Dân, Cán, Chính VNCH khắp thế giới (Thông Báo số 1 và 2 của UBXD.)

UBGY đại diện cho gia đình Hải Quân và thân hữu khắp nơi mà UBXD kêu gọi đóng góp tài chánh vừa nói trên, ghi nhận ý kiến, đề nghị của họ để trao đổi với UBXD. Cả hai, nói là Ủy Ban chứ thực chất đây chỉ là một nhóm người được một số người khác tín nhiệm ủy thác thực hiện một công tác trong một thời gian ngắn hạn nào đó chứ không có tính pháp lý.

UBGY không cần thiết phải có nếu như UBXD chịu lắng nghe, trao đổi, thảo luận nghiêm chỉnh trong tinh thần xây dựng, tương kính không quyết định độc đoán mà nhiều người cho rằng UBXD là một nhóm “kiêu binh”, đưa đến bất hòa không nên có như chúng ta đã thấy trong hơn 7 tháng qua.

Và, tôi cũng không phải viết Thư này nếu như ngày thứ bảy 16/11, UBXD đến họp với chúng tôi để trao đổi, thảo luận như email của anh Trương Văn Song đã đề nghị ngày 31/10.

Để không mất thời giờ, chúng tôi sẽ không đề cập đến những sai sót đã được chỉnh sửa, những ý kiến tương đồng hay trái chiều, những đề nghị khả thi hay không khả thi, đã được giải quyết.

Chúng tôi chỉ xin đề cập một số điểm bất đồng còn lại để tập trung giải quyết vấn đề bản đồ lãnh thổ, biển đảo Việt Nam không có tên quần đảo Trường Sa.

Sau nhiều trao đổi, tranh luận, tranh cãi … sau cùng, theo lời anh Trương văn Song giải thích việc không ghi tên Trường Sa là do UBXD bị áp lực chính trị.

Trong buổi họp báo trưa ngày 16//11 một số tham dự viên đặt vấn đề, xin đơn cử một vài ví dụ:

-Niên trưởng Duy Sơn (cựu sĩ quan Quân Pháp) mạnh mẽ bác bỏ lập luận của Ủy Ban Xây Dựng, ông cho rằng, các ông Hải Quân Cửu Long trong Ủy Ban Xây Dựng hoàn toàn sai khi bỏ tên quần đảo Trường Sa trên bản đồ, và ông thắc mắc lời nói của ông Trương Văn Song, “Chúng tôi bị áp lực.”Ông hỏi: Áp lực của ai? Áp lực từ đâu?

– HQ Thềm Sơn Hà viết trong Thư Ngỏ: “Xin được hỏi UBXD chịu áp lực chính trị từ đâu? Phong trào, đảng phái hoặc đoàn thể, cá nhân nào? … Nếu vì áp lực chánh trị, có thể suy diễn là quý vị xây dựng Đài Tưởng Niệm cũng chỉ vì phục vụ cho mục tiêu hay lợi ích chính trị của cá nhân, đoàn thể nào. Có thể trong UBXD có cá nhân nào đó đang hoạt động hoặc có liên hệ mật thiết với các hoạt động chính trị. Do vậy dự án ĐTN đã bị ảnh hưởng vì đã có bàn tay chính trị dính vào???”

Email ngày 31/10/2019 của anh Phạm Lăng, Hội Trưởng HAH Cửu Long:

a/ Chúng tôi chỉ là một hội đoàn nhỏ, với một số hội viên ít ỏi đóng niên liễm, thu hẹp trong phạm vi Orange County và vùng phụ cận. Chúng tôi chỉ là hạt cát nhỏ trong hàng ngàn hội đoàn người Việt ở hải ngoại.

b/Chúng tôi được hội đồng Thành Phố Westminster tin tưởng giao cho một mảnh đất khuất, nhỏ gần toà thị chính của thành phố, mà mô hình, cũng như kinh phí chúng tôi phải tự lo để xây dựng một tượng đài Tưởng Niệm 74 Tử Sĩ Hoàng Sa. Tất cả là dựa trên nền tảng giao tế, sinh hoạt chung nhiều năm qua với Hội Đồng Thành Phố Westminster với danh nghĩa riêng của chúng tôi: Hội Ái Hữu Hải Quân Cửu Long chứ chúng tôi không hề dùng một danh xưng nào khác.

c/ Chúng tôi xác định thế để mọi người thấy đây là công việc của chúng tôi, không ai có trách nhiệm phải gánh vác hay có quyền chi phối những quyết định của chúng tôi.

-HAH Cửu Long là một hội đoàn nhỏ. Đúng. Nhưng ngân sách xây ĐTN không phải chỉ do tiền niêm liễm và HCL tự lo, cũng không phải chỉ thu hẹp trong phạm vi Orange County và vùng phụ cận. Sự thật là chính các anh đã vận động tài chánh từ các gia đình HQ và thân hữu khắp nơi như TB số I và số II. Nay các anh thu dư kinh phí rồi (khoảng $140.000. 00), các anh nói là do tiền niên liễm của HCL và do HCL tự lo liệu?

Không ai tranh công lao của HCL nhưng không thể nói là không ai có trách nhiệm.

HCL có công thuê công ty xây dựng và vận động tài chánh xây ĐTN nhưng hình thức và nội dung của ĐTN là ý nghĩa, danh dự của quân chủng Hải Quân (có logo của HQ) và Quốc kỳ của nước VN tự do không cộng sản, hẳn nhiên trong đó có chúng tôi. Do đó không thể nói không ai có trách nhiệm hay không có quyền chi phối quyết định của các anh. Phản ứng của nội bộ gia đình HQ và thân hữu trong hơn 6 tháng qua đủ để trả lời các anh việc này.

Các anh nói đã có 600 người ủng hộ các anh nhưng chỉ có vài chục người của UBGY là không đồng ý? 600 người yểm trợ tài chánh thì có thể đúng nhưng các anh đã không nói có bao nhiêu người muốn có tên Trường Sa trên bản đồ, bao nhiêu người đòi phải hoàn tiền lại và bao nhiêu người muốn chuyển tiền họ đóng góp qua giúp cho quả phụ Hoàng Sa và bao nhiêu người không lấy tiền lại nhưng yêu cầu không để tên họ trong danh sách?

UBGY chỉ có vài chục người đại diện thì đúng nhưng theo danh sách chúng tôi ghi nhận được qua comments, emails, điện thoại, survey … tính đến cuối tháng 10/2019 đã có khoảng 200 người yêu cầu phải có Trường Sa trong khi những người không muốn có Trường Sa chưa đến 30 người. Trong Thư Ngỏ của nhà văn Chu Tất Tiến mới gửi ra ngày 30/11/2019 có kèm theo danh sách của những người yêu cầu phải có Trường Sa này.

Những dữ kiện các anh dẫn chứng để kết luận lâu nay thường chỉ đúng có một phần sự thật khiến cho những người không biết rõ dữ kiện và thông tin đã nhận định sự việc không chính xác.

Ông Vũ Đình Thọ, thành viên của UBXD, phụ trách nội dung mô hình ĐTN:

-Chúng tôi không làm chính trị, chúng tôi chỉ muốn có tượng đài. Chúng tôi thực hiện ĐTN là để tri ân 74 tử sĩ hy sinh ở Hoàng Sa chứ không liên quan đến chính trị, đấu tranh, đất nước gì hết”.

Trong bài Từ Góp Ý, Tranh Luận Đến Tranh Cãi Và Chụp Mũ …  anh HQ Phạm Quốc Nam đã “khai sáng” giùm vấn đề này rồi. Một người có cái TÂM và cái TẦM trung bình thì một lời giải thích cũng đủ nhưng với người cái TÂM có vấn đề và cái TẦM quá thấp thì 10 lời cũng thiếu.

Trong buổi họp ngày 16/11, ông Thanh Phong báo Viễn Đông cho biết, ông Vũ Đình Thọ đã đến  hạch hỏi ông Phong trong quán ăn, là tại sao ông Phong đăng bài giúp cho UBGY đòi phải có Trường Sa trên ĐTN? Trong khi Đỗ Dzũng báo Người Việt thì lại đăng bài có lợi cho UBXD mà ông Thanh Phong thì không?

Chuyện nghe cứ như trong giới giang hồ xã hội đen.Tất cả mọi người trong buổi họp báo hôm đó đều ngạc nhiên và bất bình.

UBXD nói: Chúng tôi cũng tham khảo và được các học giả, các nhà trí thức cho ý kiến, chỉ dẫn cho chúng tôi để lập nên một tấm bia mang đầy đủ ý nghĩa để tưởng niệm những Anh Hùng Dân Tộc đã hy sinh trong trận Hải Chiến Hoàng Sa 19-01-1974.

Thưa quý vị, xây một ĐTN tri ân các chiến sĩ hy sinh trận Hoàng Sa, bên cạnh đó là bản đồ Việt Nam với đầy đủ lãnh thổ, biển đảo thuộc chủ quyền Việt Nam, chúng ta có cần phải tham khảo các nhà trí thức cho ý kiến không?

Có tham khảo và được các học giả, các nhà trí thức cho ý kiến, chỉ dẫn, chỉ đạo sao bản đồ địa dư chủ quyền lãnh thổ biển đảo của VN không có quần đảo Trường Sa? Các vị trí thức đó có tiên liệu hậu quả và chịu trách nhiệm về lời chỉ giáo này không? 

Chúng tôi không phủ nhận hay xem thường kiến thức của các vị học giả nhưng không phải cứ có học vị cao thì đều thông thái tất cả mọi việc. Vả lại ở đời không thiếu những kẻ “chữ nghĩa đầy bụng nhưng vẫn không sáng dạ” đâu phải chúng ta không từng biết?

Sau cùng là vấn đề, UBXD đã không tham dự buổi họp báo chí ngày 16/11/2019 giữa hai UB.  đêm 15/11 lúc 10:15 PM, anh Trương văn Song gửi mail cho UBGY biết anh không đến tham dự vì đã được sự đồng ý của 5 vị sĩ quan cao cấp Khóa 4 và PĐĐ H. V. K. Thoại nên UBXD không cần thiết phải họp thảo luận với ai nữa.

Thưa quý vị, trong 7 tháng qua kể từ ngày UBXD thông báo công trình xây dựng ĐTN Tử Sĩ HS, đã có rất nhiều góp ý, tranh luận, tranh cãi  v.v… như quý vị đã biết nhưng chỉ là  trao đổi nhau qua emails, các bài viết do các báo mạng đăng tải và comments v.v… chứ chưa có được một buổi họp chính thức nào giữa UBXD và UBGY, những người có dữ kiện, thông tin chính xác và có thể đại diện hai phía để thảo luận và quyết định. Buổi họp hôm đó sẽ là cơ hội tốt nhất để giải quyết dứt khoát vấn đề tên của quần đảo Trường Sa.

Trong buổi họp dự trù này chúng tôi có đề nghị hai bên UBXD và UBGY cùng mời đại diện các   quan truyền thông, báo chí đến tham dự với mong muốn mỗi bên khi trình bày quan điểm của mình sẽ tự chế (vì có sự hiện diện của khách mời) và tận dụng những lý lẽ thuyết phục nhau với sự chứng kiến khách quan của giới truyền thông và nhờ họ tiếp tay phổ biến đến qúy đồng hương khắp nơi cùng biết.

Chúng tôi rất hy vọng sau buổi họp này sẽ có được một quyết định chung kết. Kết quả buổi họp có hay không có Trường Sa, cho dù UBXD hay UBGY không “tâm phục, khẩu phục” thì đây cũng là quyết định sau cùng với sự chứng kiến và biểu quyết khách quan của tất cả tham dự viên hiện diện, thì đồng hương khắp nơi, đặc biệt là những người quan tâm, đóng góp ý kiến, tài chánh cũng yên lòng là quyết định chung quyết đó đã được hai bên đại diện thảo luận, trao đổi nghiêm chỉnh chứ không do vài cá nhân chủ quan quyết định. Mai sau, dù hậu quả thế nào thì tốt cùng hưởng, xấu cùng chịu.

Nhưng rất tiếc là trước phiên họp dự trù một ngày, UBXD nhận được mail của cựu HQ đại tá Phạm Mạnh Khuê cùng sự đồng ý của 4 vị cựu HQ khóa 4 khác, lên tiếng ủng hộ việc không có TS, anh Trương Văn Song đã chụp lấy như một “quân lệnh cuối cùng”, gửi mail cho biết buổi họp ngày mai không còn cần thiết nữa.

Chúng tôi thấy cứ mỗi khi bên UBXD đưa ra lý do không thuyết phục bị người khác phản biện và đề nghị gặp nhau để thảo luận thì bên UBXD lại mượn lời của một vị khoa bảng hoặc tỏ ra là một quân nhân có kỷ luật tuân lệnh thượng cấp ngày xưa để bảo vệ quyết định của mình.

Thưa quý vị, đánh giá phát biểu/nhận định/quan điểm về một vấn đề đúng hay sai không phải là do ai nói mà phải xem người đó nói như thế nào?

Các vị trí thức, tham mưu cao cấp đó có nghĩ đến việc nếu có tên Trường Sa trên bản đồ lãnh thổ, biển đảo, chủ quyền của VN thì sẽ có hại như thế nào? Xin chỉ giáo. Và nếu không có Trường Sa thì sẽ bị đồng hương phản ứng ra sao? Nội bộ gia đình HQ bây giờ như thế nào? Chưa nói đến những hệ lụy sâu xa khác.

Một quyết định đúng đắn, thuyết phục không thể dựa trên nhận thức do cảm tính, định kiến, bảo thủ được.

Dù sao thì chúng tôi, cả hai phía, cũng đã mất cơ hội thảo luận trực tiếp, thẳng thắn, tương kính để giải quyết vấn đề cho dứt khoát.

Và hiện nay, tình hình có chiều hướng lan rộng hơn và xấu đi. Trong buổi họp ngày 16/11, quan khách tham dự đã rất tích cực đặt vấn đề việc không có tên Trường Sa trên bản đồ VN:

-Không hợp lý vì về phương diện lịch sử, địa lý và chủ quyền của VN thì Hoàng Sa và Trường Sa  không thể tách rời.

Không đồng hành với người dân đang đấu tranh trong nước để bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa không cho TC xâm chiếm thì không thể nói là muốn vinh danh Gạc Ma hay muốn bắt tay hòa hợp, hòa giải với VC.

-ĐTN có thể tồn tại năm, bảy chục năm hay hơn nữa, con cháu chúng ta sinh ra, lớn lên ở hải ngoại này, nhìn bản đồ trên ĐTN sẽ không biết là Việt Nam còn có quần đảo Trường Sa. Đây là một việc làm đưa đến hậu quả tai hại về kiến thức lịch sử và chủ quyền VN cho các thế hệ mai sau.

-Gây tranh cãi mất đoàn kết trong nội bộ HQ và nay ra cộng đồng. Khi ĐTN xây cất xong, sẽ không tránh khỏi sự phê phán, chỉ trích của người tốt có trách nhiệm mà còn bị xuyên tạc, đánh phá của kẻ xấu.

Với tất cả những sự tai hại rủi ro hiển nhiên mà một người có nhận thức và trách nhiệm trung bình đều có thể nhận thấy, thế nhưng tại sao UBXD kiên quyết không chịu để tên hai chữ Trường Sa trên bản đồ địa lý VN? Chắc là phải có lý do khác?

Điển hình như phát biểu của ông Nguyễn Văn Quí (binh chủng Nhảy Dù), báo online Hải Ngoại Phiếm Đàm:

Trên bản đồ địa lý, chính trị (lãnh thổ và chủ quyền) của Việt Nam có Hoàng Sa mà không có Trường Sa là một điều vô lý không thể chấp nhận. Bên UBXD nói là do bị áp lực chính trị, điều này khiến người ta phải liên tưởng đến sự kiện ông Thị trưởng đã tự  ý “offer” cho bên HCL/HQ xây ĐTN chứ không phải do bên Hải Quân xin, nếu như không có điều kiện gì thì quá tốt nhưng khi nghe UBXD nói bị áp lực chính trị trong quyết định việc có hay không có Trường Sa thì khiến cho chúng tôi nghĩ không biết ông Thị trưởng “offer” có điều kiện gì hay không? 

Ông Quí nhấn mạnh: Nói về trách nhiệm thì ông Thị trưởng không thể nào giao công trình xây ĐTN cho Hội HQ tự ý quyết định. Khi Hội HQ thực hiện xong bản vẽ của mô hình phải trình cho ông Thị trưởng duyệt xét lại trước khi thực hiện nên không thể nói tùy bên anh em HQ/HCL tự quyết định được.

Một ý kiến khác:

 ĐTN xây trong thành phố Westminster không chỉ liên quan đến Hải quân mà còn liên quan đến QL/VNCH và đồng hương, nếu nội bộ Hải Quân đã không giải quyết được do phía UBXD không chịu hợp tác, vấn đề này nên đưa ra cộng đồng ở qui mô lớn hơn, có sự tham dự của Liên Hội Cựu Quân Nhân và các Hội đoàn, đoàn thể khác để cùng giải quyết.

Ý kiến của nhà văn Chu Tất Tiến rất đáng chú ý:

ĐTN Tử Sĩ Hoàng Sa là một công trình văn hóa, lịch sử và chính trị rất đáng được xây cất trong thành phố có đông người Việt tị nạn như thành phố Westminster này nhưng nếu ĐTN có hình thức và nội dung không đáp ứng được sự mong muốn của đồng hương, tạo nên những chống đối và bất ổn, thì cư dân thành phố Westminster, nhất là những người đã đóng góp để mua miếng đất tạo thành Đài Tưởng Niệm Tử Sĩ Việt-Mỹ , mà trên đó, UBXD sẽ đặt tượng đài, sẽ đệ đơn khiếu nại lên Hội Đồng Thành Phố yêu cầu duyệt xét lại công trình này.

Chiến hữu HQ Đinh Quang Truật, điều hợp chương trình thảo luận, hỏi có vị nào có ý kiến khác, nghĩa là không đồng ý nên có Trường Sa trên bản đồ VN, xin phát biểu để chúng ta cùng trao đổi cho thấu tình, đạt lý?

Không có ai đưa tay muốn phát biểu.

Trước khi buổi họp chấm dứt, Điều Hợp Viên kêu gọi gần 50 khách tham dự biểu quyết.

-Ai đồng ý phải có tên Trường Sa trên bản đồ Việt Nam? 100% đều đưa cao tay đồng ý.

Và, khi hỏi có vị nào không muốn có Trường Sa trên bản đồ Việt Nam? Không có ai đưa tay.

Kết quả buổi họp tuy bất thành vì UBXD từ chối không đến dự như họ đã đề nghị nhưng chúng tôi đã ghi nhận được ý kiến, lý lẽ và yêu cầu phải có Trường Sa trên bản đồ địa lý Việt Nam của tuyệt đại đa số khách tham dự trong đó có đại diện 8 cơ quan báo chí, truyền thanh và truyền hình.

Khi đề cập đến việc nếu trong những ngày tới bên UBXD vẫn không chịu để tên Trường Sa vào bản đồ như lời anh Phạm Lăng tuyên bố: “Chúng tôi xác định thế để mọi người thấy đây là công việc của chúng tôi, không ai có trách nhiệm phải gánh vác hay có quyền chi phối những quyết định của chúng tôi” thì bước kế tiếp sẽ phải như thế nào?

Tất cả khách tham dự đều đồng ý: chúng ta sẽ yêu cầu ông Thị trưởng và Hội Đồng TP Westminster cho quyết định sau cùng bởi vì các vị này là những người có trách nhiệm và có quyền chi phối trực tiếp quyết định của UBXD.

Ngoài ra, sau buổi hội thảo, qua nhà văn Chu Tất Tiến, chúng tôi cũng xin ghi nhận ý kiến của Sử Gia Bùi Đắc Huân là: “Bất kể tấm bản đồ được dựng ở bất cứ chỗ nào, với bất cứ lý do gì, thì môt tấm bản đồ chỉ có tên Hoàng Sa mà không có tên Trường Sa thì HOÀN TOÀN VÔ GIÁ TRỊ, theo phương diện lịch sử.”

Do đó đã đến lúc chúng tôi phải kêu gọi sự quan tâm và trách nhiệm của ông Thị Trưởng để giải quyết vấn đề này. UBXD đã từ chối không họp nên không có được sự đồng thuận, không có được sự đoàn kết để cùng đấu tranh cho một Việt Nam có được tự do, dân chủ và nhân quyền như ông Thị Trưởng mong muốn.

Trường hợp nếu ông Thị Trưởng đồng ý với UBXD là không cần có tên Trường Sa (Spratly Islands) trên bản đồ thì xin ông cho một lời giải thích thuyết phục hơn lời giải thích của UBXD để chúng tôi ghi nhận và yên tâm rằng khi ĐTN hoàn tất sẽ không bị đồng bào trong và ngoài nước phản đối, chỉ trích, không bị kẻ xấu xuyên tạc, đánh phá gây thêm bất ổn trong cộng đồng người Việt tị nạn chúng ta và cũng không bị những suy diễn bất lợi ảnh hưởng đến uy tín và sự nghiệp chính trị của ông.

Thành thật cám ơn quý vị.

Cựu HQ Ho Hai

California ngày 4 tháng 12 năm 2019

Đi tìm sự thật về vợ ca sĩ Huy Cường bị trục xuất về Việt Nam

Tâm An/Người Việt

Đường vào trại tạm giam Adelanto Processing Center ở Victorville, California. (Hình: Tâm An/Người Việt)
https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/di-tim-su-that-ve-vo-ca-si-huy-cuong-bi-truc-xuat-ve-viet-nam/

ADELANTO, California (NV) – Trong những ngày qua, chuyện gia đình ca sĩ Huy Cường ở vùng Little Saigon có vợ bị trục xuất về Việt Nam đã trở thành đề tài cho nhiều người bàn tán xôn xao. Có người thương, có người ghét. Có người trách móc, có người đồng cảm. Nhiều người đặt ra câu hỏi nghi vấn, chẳng hạn như tại sao ở Mỹ 17 năm mà sao chồng không bảo lãnh được cho vợ? Hay là họ chưa kết hôn để được là “single mom” để hưởng trợ cấp? Cô vợ có phạm tội gì không mà bị trục xuất? Tại sao nghèo mà đi xe sang, có tiệm nail, có nhà đẹp, xài đồ hiệu lại còn đi làm “bầu show” từ thiện?

Phóng viên nhật báo Người Việt đã có dịp thăm và phỏng vấn những “người trong cuộc” để làm sáng tỏ phần nào những điều trên.

Cuộc bố ráp bất ngờ

Theo lời ca sĩ Huy Cường, sáng sớm ngày 17 Tháng Mười, khi những đứa trẻ còn đang chuẩn bị ăn sáng để đi học, thì có năm viên chức tới gõ cửa. Họ mặc quần áo giống như thường phục, không giống như cảnh sát, nhìn kỹ mới thấy logo ICE nhỏ trên ngực áo (ICE là tên của Cơ Quan Thực Thi về Di Trú và Biên Phòng –  U.S. Immigration and Customs Enforcement). Trong số họ có một người gốc Việt.

Người cảnh sát gốc Việt lên tiếng hỏi gặp người có tên Ly Nguyễn, đó chính là tên của vợ ca sĩ Huy Cường.

“Khi vợ tôi đi ra cửa gặp họ, viên cảnh sát người Mỹ mời vợ tôi ra ngoài nói chuyện vài câu. Sau ít phút ngắn ngủi, viên cảnh sát dẫn cô ấy ra xe đã đợi sẵn ở ngoài. Tôi vội vàng chạy theo cô ấy ra xe, thì thấy họ đang còng tay vợ tôi trong xe. Bên cạnh cô ấy, có một phụ nữ gốc Việt khác cũng bị còng tay. Họ áp tải cô ấy đi mà không kịp lấy một thứ đồ đạc gì, còn mặc nguyên bộ đồ ngủ,” anh Cường kể lại.

“Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì viên cảnh sát gốc Việt đưa cho tôi địa chỉ và nói ‘Anh chờ ít nhất là hai ngày nữa, muốn thăm vợ thì hãy tới địa chỉ này. Đây là nơi giam mấy người di trú bất hợp pháp.’ Anh ta còn nói tôi phải tìm ra sổ thông hành (passport) Việt Nam của vợ tôi. Nếu không tìm ra, vợ tôi có thể bị giam ở đó rất lâu để chờ ngày trục xuất. Họ nói rồi vội vã rời đi,” anh Cường kể tiếp.

Ca sĩ Huy Cường hiện đang trong cảnh gà trống nuôi bốn con, trong đó có bé gái út mới 4 tuổi, lớn nhất là bé trai 13 tuổi. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Nơi giam giữ chờ ngày trục xuất

Sau gần hai tiếng lái xe dọc theo xa lộ 91 mới tới được trung tâm Adelanto Processing Center. Đây là nơi tạm giữ người nhập cư bất hợp pháp đang chờ ngày trục xuất, nằm ở Victorville cách Little Saigon 90 dặm. Đó là những tòa nhà xây dựng còn khá mới, khang trang, sạch sẽ nằm giữa sa mạc. Cách đó một con đường bê tông nhỏ, là một khu nhà lớn hơn với hàng rào kẽm gai kiên cố, nghe nói đó là nhà tù giam giữ những tội nhân hình sự. Còn Adelanto Processing Center không phải là nhà tù, chỉ là nơi tạm giữ những di dân chờ ngày trục xuất.

Bên trong phòng chờ dành cho thân nhân, có treo những bức hình lớn mô tả điều kiện vật chất bên trong trại giam là khá tốt để cho người thân được yên tâm. Nơi đây đáp ứng đầy đủ nhu cầu sinh hoạt như ăn uống, ngủ nghỉ, khám chữa bệnh, thư viện đọc sách, lướt Internet. Muốn gọi điện thoại ra ngoài, thì người nhà phải nạp tiền vào cho họ, thông qua một máy như ATM ở ngay phòng chờ.

Tất cả người thân muốn vào thăm phải để đồ đạc tư trang ở một tủ khóa bên ngoài. Sau đó tiếp tục qua một cửa an ninh có máy “scan” bằng tay như ở phi trường.

Tiếp đến là đi qua hai cánh cửa thép nặng chịch, có nhân viên canh gác. Cuối cùng mới tới căn phòng trò chuyện để được gặp người đang bị giam trong đó. Căn phòng chỉ rộng chừng 500 sqft, có khoảng 7-8 bộ bàn ghế đơn sơ và có một nữ nhân viên an ninh canh gác ở góc phòng với hệ thống camera và màn hình theo dõi nghiêm ngặt.

Số người thăm vào Chủ Nhật thường nhiều hơn ngày thường. Đây là khu dành cho nữ, vì thế, cảnh thường thấy là một người mẹ đang bị tạm giam chờ trục xuất, ôm chầm lấy những đứa con thơ, khi thì thủ thỉ, khi thì nức nở trong cảnh chia ly không biết liệu có ngày đoàn tụ trên đất Mỹ.

Cuộc phỏng vấn ngắn ngủi trong trại giam: Nhà, xe, tiệm nail? Kết hôn thật hay giả?

Mỗi tuần người thân chỉ được thăm vào ngày Thứ Ba, Thứ Sáu và Chủ Nhật. Quy định ở đây là số người được vào thăm không quá ba người một lần, mỗi lần không quá 60 phút. Vì chúng tôi đi nhiều hơn ba người nên phải gọi điện thoại báo trước với người quản lý để chia ra hai nhóm, mỗi nhóm được thăm chỉ vỏn vẹn 30 phút, nhưng chỉ riêng thủ tục an ninh, đợi chờ qua ba cánh cửa, cũng mất gần 10 phút.

Gặp Bảo Ly, người phụ nữ 37 tuổi, nhỏ nhắn trong bộ đồ đồng phục màu cam, trên cổ tay cô là một vòng có gắn mã số, khuôn mặt cô có vẻ mệt mỏi và xanh xao. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chúng tôi chỉ kịp chào hỏi vài câu rồi vào đề ngay. Câu đầu tiên là: “Có phải chị Bảo Ly nói trên Facebook là đã mua căn nhà đang ở với giá $680,000 và trả hết bằng tiền mặt không?”

Căn nhà hiện gia đình Huy Cường đang thuê và hai chiếc xe được mạnh thường quân giúp đỡ để mua trả góp và thuê. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Bảo Ly lắc đầu, rơm rớm nước mắt: “Dạ không phải, mười mấy năm nay chúng tôi chỉ đi thuê nhà. Căn nhà này chúng tôi thuê từ năm 2016, lúc đó anh chủ nhà mới mua và nói cho tôi biết giá nhà như thế. Trên Facebook có một chị người quen hỏi tôi giá căn nhà đó bao nhiêu. Tôi biết giá nên tôi trả lời là $680,000 chứ tôi không hề nói rằng tôi mua căn nhà đó.”

Ngừng một chút, chị nói tiếp trong nước mắt: “Nếu mà tôi có tiền mua căn nhà như thế, thì tôi đâu nỡ lòng nào để các con phải ở chật chội như vậy. Chị thấy đó, sáu người ở trong một căn phòng. Mỗi khi các con sang nhà bạn bè chơi, rồi về ngây thơ hỏi mẹ: nhà bạn con có phòng riêng, rộng rãi lắm, sao con không có hả mẹ?! Tôi nói với các con, tôi sẽ ráng làm để các con sẽ có phòng riêng. Mình làm cha mẹ mà không lo cho con được như người ta, tôi đau lòng lắm.”

“Vậy có phải chị làm chủ một tiệm nail không?” phóng viên Người Việt hỏi.

“Tiệm nail là nhờ một mạnh thường quân ở San Jose, California, đó là ông chủ tiệm vàng Khải Toàn giúp đỡ. Vì tôi có nghề nail nên ông ấy đứng ra mua tiệm nail để cho tôi cơ hội làm kiếm tiền nuôi mấy đứa nhỏ. Lời thì hưởng mà lỗ thì chịu, người đứng tên tiệm vẫn là ông Khải Toàn. Nhưng một phần vì bận con nhỏ, một phần vì thiếu thợ, nên lỗ hoài, tôi phải vay mượn bù lỗ. Sau khi cầm cự gần một năm, tôi không kham nổi nên mới nói ông Khải Toàn bán tiệm nail đi. Rồi ông ấy cho lại $20,000,” Bảo Ly giải thích.

“Người ta đồn là chị sang Mỹ bằng diện hôn thê với một người khác rồi bỏ đi lấy anh Huy Cường, có phải vậy không?” phóng viên Người Việt hỏi tiếp.

Với gương mặt mệt mỏi, Bảo Ly bắt đầu câu chuyện đã gần 20 năm về trước: “Tôi có người cô ruột ở tiểu bang Maryland. Cô có gửi tiền về cho bố mẹ tôi để đầu tư một khu nhà làm phòng trọ ngắn hạn theo tháng, chứ không phải khách sạn sang trọng gì cả. Cô cho ba mẹ tôi đứng tên và cả gia đình tôi ở ngay đó trông coi. Ngày ấy có nhiều người từ Mỹ về thuê trọ, trong đó có một anh tên D. ở Minnesota.  Lúc đó tôi mới 20 tuổi còn đang đi học nên cũng chưa hiểu biết gì nhiều. Chúng tôi đến với nhau là hoàn toàn chân thật. Anh D. bảo lãnh tôi sang Mỹ theo diện hôn thê (K1). Chúng tôi kết hôn sau khi sang Mỹ một vài tuần. Rồi anh D. làm thủ tục xin thẻ xanh.”

Căn phòng nhỏ với hai giường tầng và hai giường đôi, đủ cho bốn cháu bé và hai cha mẹ nằm chung. (Hình: Tâm An/Người Việt)

“Nhưng khi sang Mỹ, tôi mới biết anh D. đang thất nghiệp. Tất cả ba mẹ và mấy anh chị em đều ở chung một nhà. Đến nỗi vợ chồng mới cưới như tôi cũng không có nổi một phòng riêng, phải ngủ tạm phòng khách. Hồi ở Sài Gòn cùng bố mẹ, tôi không phải làm gì ngoài đi học, nên không biết làm việc nhà. Bố mẹ chồng vốn là người gốc Huế. Tôi vụng về, làm việc gì cũng bị chê trách, không được lòng bố mẹ chồng. Thêm nữa là cả hai chúng tôi đều không có thu nhập, sống phụ thuộc. Thời gian đó tôi chỉ biết khóc,” cô kể tiếp.

“Anh D. khi đó bàn với tôi rằng, tôi cứ đi sang tiểu bang Maryland ở với cô ruột để học nail trước, rồi anh ấy sẽ thu xếp sang sau. Nhưng không ngờ, sau này anh ấy đơn phương làm đơn ly dị nộp lên tòa, lấy lý do là tôi tự ý bỏ đi. Tôi nhận được thư của tòa báo là anh ấy đã ly dị và cần tôi ký. Tôi không biết rõ nội dung bằng tiếng Anh, chỉ hiểu là cần ký để ly dị nên đã ký vào. Tôi nhận được quyết định ly dị của tòa vào Tháng Tư, 2005,” Bảo Ly nói tiếp.

“Cuối năm 2005 thì tôi mới gặp anh Cường. Chúng tôi yêu thương nhau rồi kết hôn và chuyển về California sống. Từ đó tới nay đã 14 năm, ở chung nhà, có bốn đứa con như vậy. Tất cả đều là tình cảm thật.” Bảo Ly nói tới đây thì cũng là lúc hết giờ thăm. Chúng tôi miễn cưỡng phải ra ngoài trong khi còn rất nhiều điều muốn hỏi. Chúng tôi chỉ còn biết nói với theo: “Chị giữ sức khỏe nha, ở đây họ đối xử có tốt không? Có người Việt nào ngoài chị không?”

“Dạ, họ đối xử cũng tốt. Ngoài tôi ra còn có sáu người Việt nữa.” Bảo Ly nói vừa dứt lời, cánh cửa phía trước mở, chúng tôi buộc phải bước ra ngoài, còn Bảo Ly bị đưa vào trong bằng cánh cửa phía sau, khuất bóng trong giây lát.

Thăm “nhà” Huy Cường

Đó là một căn nhà “single house” nằm ở phía sau khu chợ ABC ngay khu trung tâm Bolsa. Cảm nhận đầu tiên là căn nhà rất nhiều đồ đạc, từ lối vào cho tới phòng khách, bếp, garage nhưng khá ngăn nắp và sạch sẽ.

Bốn cháu bé, lớn nhất 13 tuổi, nhỏ nhất 4 tuổi đều đang ở nhà. Tiếp chuyện với chúng tôi là bà cụ ngoài 70 tuổi, là bà ngoại của chị Bảo Ly: “Từ hôm mẹ cháu bị đưa đi, tôi vội bay từ Maryland sang để chăm sóc các cháu. Những ngày đầu, các cháu khóc liên tục vì nhớ mẹ, cứ một đứa khóc là cả ba đứa kia khóc theo.”

Adelanto Processing Center ở Victorville, California là một trong những nơi tạm giam di dân bất hợp pháp đang trong thời gian chờ trục xuất. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Dẫn chúng tôi đi một vòng quanh nhà, bà cụ kể: “Nhà có năm phòng ngủ, một phòng khách nhưng cho thuê lại (tức là “share” phòng) bốn phòng ngủ rồi. Phòng khách thì ngăn một nửa để thờ Phật, nửa còn lại cũng cho thuê. Ngày họ đi làm tối về ngủ nên cũng không phiền là mấy. Còn tất cả hai vợ chồng và bốn đứa nhỏ chỉ có nhiêu đây thôi.” Vừa nói bà cụ vừa vén lớp màn cửa, để lộ ra căn phòng rộng chừng 15 mét vuông, chỉ đủ không gian để một cái giường tầng cho hai đứa lớn và hai cái nệm đôi, đủ cho cha mẹ nằm cùng hai đứa nhỏ còn lại.

Ca sĩ Huy Cường cho biết: “Trước kia giá nhà thuê là $2,800 thì chúng tôi cho thuê lại như vậy cũng vừa đủ. Nay chủ nhà tăng lên $3,200 nên mỗi tháng cũng phải bù vào vài trăm.”

Trở ra phía trước garage, một xe Lexus LX350 đời 2015 và một xe van tám chỗ đang đậu ở đó. Huy Cường tâm sự: “Nhờ ông chủ tiệm vàng Khải Toàn cho $20,000 nên chúng tôi mới có tiền đi mua chiếc xe Lexus này. Chúng tôi mua xe cũ chứ không dám mua xe mới và mua trả góp mới được năm tháng nay. Mỗi tháng $407, hiện còn nợ hơn $20,800 nữa. Giờ hoàn cảnh thế này, bà xã tôi nói phải để cho nhà băng kéo xe hoặc có ai mua được giúp thì đỡ bị ‘bad credit.’ Còn xe van chúng tôi thuê trong vòng ba năm.”

Về chuyện từ thiện, ca sĩ Huy Cường cho biết: “Trước kia tôi cũng đi làm hãng, cuối tuần tham gia từ thiện. Nhưng sau đó bị hãng cho nghỉ việc, nhà cũng cần một người để lo đưa đón chăm sóc con, việc tổ chức show cũng bận rộn nên tôi quyết định không đi làm hãng nữa.”

“Tổ chức show từ thiện được đi đây đi đó, gặp nhiều người tốt nên đó là đam mê của tôi. Bà xã tôi hiểu nên cũng ủng hộ việc này.”

Theo lời Huy Cường, tổ chức từ thiện “Tiếng Gọi Quê Hương” đã hoạt động được 13 năm và được chính phủ công nhận là tổ chức vô vụ lợi (tức là được miễn trừ thuế theo điều khoản 501 (c) (3) ). Huy Cường cũng khẳng định là hằng năm có thuê công ty có chuyên gia CPA khai thuế.

“Vậy anh có nhận lương khi điều hành tổ chức này không?” phóng viên Người Việt hỏi.

Ca sĩ Huy Cường trả lời: “Vì dành toàn thời gian cho việc từ thiện, nên tôi có nhận một khoản lương, là hơn $2,000 mỗi tháng, giống như đi làm hãng vậy thôi.”

Ca sĩ Huy Cường nạp tiền vào tài khoản trong trại giam để vợ anh, cô Bảo Ly, có tiền gọi điện thoại hoặc mua một số vật phẩm cần thiết. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Vì sao 17 năm không bảo lãnh được vợ, người vợ bị trục xuất vì tội gì?

Cho chúng tôi xem một tập tài liệu về hồ sơ bảo lãnh vợ từ 2005, ca sĩ Huy Cường giải thích: “Do người quen giới thiệu, chúng tôi có nhờ văn phòng luật sư ở Virginia tư vấn. Vị luật sư này nói rằng Bảo Ly đã ly dị chồng trước thì hoàn toàn có thể kết hôn với tôi và tôi có thể mở hồ sơ bảo lãnh cô ấy được. Nói rồi, chính họ là người dẫn tôi và cô ấy đi đăng ký kết hôn tại Virginia.”

“Sau đó thì chúng tôi về California tổ chức lễ cưới và ở đây luôn tới giờ. Do đó, hồ sơ bảo lãnh cũng chuyển sang văn phòng luật sư khác ở Little Saigon làm tiếp, mất cũng hơn $2,000. Nhưng từ 2005 tới giờ, cứ mỗi lần đi phỏng vấn hay ra tòa, đều bị bác hồ sơ. Quan tòa nói vợ tôi không đủ bằng chứng [để tự bảo lãnh mình] trong cuộc hôn nhân trước. Họ không hỏi gì tới cuộc hôn nhân hiện tại với tôi,” anh kể.

“Lần cuối cùng ra tòa là vào khoảng 2012, khi đó trước khi quan tòa quyết định trục xuất hay không, họ có hỏi vợ tôi rằng: Cô có sẵn sàng để bị trục xuất về Việt Nam không? Bảo Ly nói sẵn sàng vì nghĩ rằng như thế sẽ được nhẹ tội, còn có cơ hội quay lại Mỹ. Nhưng khi quan tòa cho Bảo Ly nói lời sau cùng để kết thúc phiên tòa, thì cô ấy òa khóc. Cô ấy khóc vì nghĩ tới hai đứa con thơ và một đứa còn đang mang bầu. Vì thế quan tòa đã quyết định hủy bỏ lệnh trục xuất và nói chúng tôi hãy tìm luật sư để có thêm bằng chứng,” anh kể tiếp.

Nhưng sau đó gia đình Huy Cường phải chuyển nơi thuê trọ mấy lần mà không biết rằng phải báo với tòa về việc thay đổi địa chỉ. Anh cho biết: “Ngày nào chúng tôi cũng kiểm tra hòm thư mà không thấy. Chúng tôi muốn biết quyết định của tòa ra sao, chừng nào thì trục xuất hay là cần thêm giấy tờ gì không.”

“Hơn nữa luật sư ở đây nói có lẽ chúng tôi đã có mấy đứa con nên có thể vợ tôi được ở lại vì sự nhân đạo. Thành ra cứ chờ đợi thấp thỏm, nửa mừng, nửa lo,” anh tâm sự.

“Nhưng có lẽ vì tòa gửi giấy mà không thấy chúng tôi phản hồi nên mới có ngày vợ tôi bị [ICE bắt] như vậy. Ngoài sự việc đó ra, cô ấy không hề phạm pháp gì cả. Cô ấy có ID và đi làm khai thuế chung với tôi từ năm 2005 tới giờ. Giấy khai sinh của bốn đứa nhỏ cũng có tên cha, tên mẹ,” ca sĩ Huy Cường giải thích thêm.

Thông tin kết hôn của Huy Cường và Bảo Ly có thể dễ dàng tìm thấy tại website Ancestry.com ở Virginia. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Ca sĩ Huy Cường cũng cho biết, vợ anh đã ký giấy chấp nhận bị trục xuất trong trại giam và cơ quan ICE đã có vé bay cho cô, nhưng không tiết lộ chính xác ngày nào cô sẽ bị trục xuất. Anh đã làm passport cho các con để về Việt Nam gặp mẹ.

Khi hỏi về giấy tờ tiệm nail, Huy Cường có cho xem giấy tờ tiệm nail ở Costa Mesa, quyền sở hữu thuộc về người đàn ông có tên là “Ken Van Tu,” cư dân tại thành phố Walnut Creek, California.

Phỏng vấn các nhân chứng

Chúng tôi đã liên lạc với chủ nhân của căn nhà vợ chồng Huy Cường đang ở, đó là anh Ngọc Nguyễn, cư dân Westminster. Anh cho biết: “Tôi mua căn nhà này vào cuối năm 2016 với giá đúng là $680,000. Vừa mua xong thì vợ chồng anh Huy Cường tới đặt cọc thuê nguyên căn. Nhưng sau đó, do sợ không đủ trả tiền thuê nhà nên họ đổi ý, muốn rút lại tiền cọc. Tôi cũng đồng ý trả lại cho họ. Nhưng chưa kịp trả thì anh Huy Cường xin tôi cho phép anh ấy cho ‘share’ phòng. Tôi cũng đồng ý nên họ tiếp tục thuê và ở từ đó tới nay. Giá thuê đúng là như trên.”

Liên lạc với ông chủ tiệm vàng Khải Toàn theo số điện thoại mà Huy Cường cung cấp, ông cho biết: “Năm 2017 tôi được mời tới dự tiệc gây quỹ từ thiện tại một nhà hàng ở San Jose. Bữa đó ban tổ chức đặt nhà hàng hơn một chục bàn mà thấy người ta đi có 7-8 bàn. Tôi thấy tổ chức show từ thiện mà như thế này là lỗ to rồi. Cho nên tôi mới bù vô số lỗ đó cho họ vì thấy tội nghiệp. Huy Cường cám ơn và từ đó tôi mới biết tới Huy Cường.”

“Một lần tôi ghé Los Angeles chơi, nên có nhờ Huy Cường chở đi vòng vòng. Rồi Huy Cường có mời tôi ghé thăm nhà và mấy đứa nhỏ. Tôi không ngờ các cháu bé phải ở trong một điều kiện như vậy nên tôi muốn giúp,” ông chủ tiệm vàng Khải Toàn nói tiếp.

“Thấy cô Bảo Ly có nghề nail, nên tôi tìm mua tiệm nail cho họ. Tôi đóng cửa tiệm vàng bốn ngày, xuống đó lo tìm mua tiệm, lo giấy tờ, phụ dọn dẹp. Tôi đứng tên tiệm. Được chừng tám tháng thì cô Bảo Ly không làm nổi. Tôi muốn họ có tiền nuôi mấy đứa nhỏ bằng việc giúp họ một kế sinh nhai, chứ tôi không cho tiền. Tôi nghĩ là họ muốn làm chủ, không muốn lấy công làm lời. Tôi đành phải bán rẻ tiệm nail đi, chỉ còn một nửa tiền. Sau đó tôi cho lại họ $20,000. Tôi khuyên họ mua cái xe van cũ để tiện đưa đón tụi nhỏ và đi làm. Tôi chỉ thương mấy cháu bé, còn người lớn thì phải tự lo lấy thôi,” ông nói thêm.

Trả lời câu hỏi: “Vì sao trên giấy tờ tiệm nail không phải là Khải Toàn?” Ông cho biết: “Khải Toàn là tên tiệm vàng của tôi. Trên giấy tờ, tôi họ Từ, tên Mỹ của tôi là Ken.” (Tâm An)

—-
Liên lạc tác giả: pham.taman@nguoi-viet.com

BẢN CHẤT BẤT LƯƠNG CỦA THẰNG LƯƠNG THIỆN


Huỳnh Lương Thiện hay Huỳnh Bất Lương?

November 17, 2019
Lê Thành Quang.

Từ lâu lắm rồi, hải ngoại vô phúc xuất hiện một tên chạy hiệu đình đám phướm lọng dưới nhiều mâm cổ:

Đoàn viên Mặt Trận Bán Nước Phở Bò: Là nó.
Đảng Viên Đảng Việt Tanh: Chính hắn,
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút Báo Khiếng Chán: Vô ra cũng thằng cha khi nảy.
Chủ báo Thằng Mỏ RV: Cũng hắn.
Phong Trào Trưởng Phong Trào Hưng Ca: Lại hắn.
Chức vụ gì hắn cũng hý hửng cười tươi Ừ VÀI PHÁT LIÊN HỒI ngoại trừ cái dzụ Đảng viên và Đoàn viên của cái đảng chết tiệt nhiều tai tiếng Việt Tanh và Mặt Trận Bán Nước thì hắn chơi trò hai mặt CHỐI và BÊNH như 6 mặt thò lò con xúc xắc.
Ngày 23 tháng 5 năm 2017, Huỳnh Lương Thiện lên đài Truyền Hình Cali Today để nói lên những sự thật chưa từng tiết lộ xưa hơn trái đất của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, đảng Việt Tân trên tinh thần Thái Giám Bảo Hoàng, và cho biết, sau khi chứng minh theo lối phán truyền của Chánh Án Tòa Án Nhân Dân, “ta đã chấm dứt nhiệm vụ đoàn đảng viên kể từ ngày 3 tháng 12 năm 1984 sau khi đã thực hành nhiệm vụ 7 tháng tính từ tháng 5 năm 1984” và thêm “… nhưng chẳng có ma nào tin, quả thật đời quá bất nhân với ta”.
Ngày 10 tháng 11 năm 2019, Huỳnh Lương Thiện trên tay vài xấp báo, dường như là Bút Việt phát hành tại Dallas, đến từ San José, có mặt tại Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh như một người ủng hộ.
Thứ Tư 13 tháng 11 năm 2019, trên email gởi cho một người tên Hòa, Huỳnh Lương Thiện “góp ý”:
On Wednesday, November 13, 2019, 3:54:59 PM PST, Thien Huynh huynhluongthien@gmail.com wrote:
Thứ nhất. Tôi đề nghị anh Hòa nên nói rõ hơn cho chị Thủy và anh Hợp là Bắc Cali có vài ca sĩ vừa hát khá lại cò Đài phát thanh, cho nên nếu mời họ tham gia chương trình thì mình sẽ được sự hỗ trợ về truyền thông rất mạnh.
Thứ hai. Bắc Cali thường xuyên có những show văn nghệ với rất nhiều ca sĩ hạng A. Khách đã quen rồi. Cho nên nếu mình không có thêm 1 vài ca sĩ nổi tiếng hạng A thì kém phần hấp dẫn., bán vé không dễ đâu.
Dallas lần đầu tiên tổ chức ĐNH Cám Ơn Anh . Giá vé chỉ $15:00 thế mà hội trường 1000 người vẫn không đầy. Tôi thấy trống khoảng 200 ghế..góc trái từ phiá dưới khán giả nhìn lên..
Hội trường San Jose có 2.600 ghế. Vé $25:00. Cho nên nếu vẫn giữ dàn ca sĩ như vậy thì tôi rất lo. Đề nghị BTC nên quan tâm đến việc này để bão đãm sự thành công cho ĐNH San Jose.
Kính
HL Thiện
Tới đây thì hết đường, Huỳnh Lương Thiện hiện nguyên hình là tên chuyên chụp mũ, xuyên tạc, viết không cần dữ kiện chứng minh, thiếu theo dõi tìm hiểu, đổi trắng thay đen còn hơn cả Đảng và Mặt Trận.
Viết bậy, nói bậy mắc tội nghe Thiện Huỳnh Lương.
Huỳnh Lương Thiện! Banh tai nghe cho rõ:

Hội trường chỉ chứa được 1,200 ghế.

Nhóm Thân Hữu Phụ Trách Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh (danh xưng khiêm nhường của Ban Tổ Chức) đã bán hết 1,500 vé – ghi nhận theo biên bản thành văn.
Địa điểm trình diễn là Hội trường của nhà thờ, sáng Chủ Nhật giáo dân đi lễ, 3 Parking Lot không đủ chỗ đậu xe đành ca bài Bye Bye.
Email của Huỳnh Lương Thiện đã biến chủ nhân thành bất thiện, một tên chuyên rình mò phá bỉnh, xuyên tạc sự thật… và chắc chắn, những HÀM mà Thiện đang mang như nhà báo, phong trào trưởng, tà lọt cho Đảng Đoàn vv… chỉ là thứ bá vơ nhận bừa cho vui.
Chúng ta cùng điểm nhản Huỳnh Lương Thiện với 4 câu hỏi:

Có ai đọc được một bài báo mang nội dung tinh thần chống Cộng (hoặc chỉ bài bình thường như phóng sự chẳng hạn) của Huỳnh Lương Thiện? Phải gọi NHÀ BÁO CỔ THỤ KHÔNG THÈM VIẾT HUỲNH LƯƠNG THIỆN.
Tuần báo Thằng Mõ Phó Bản là sản phẩm trí tuệ (?) của Huỳnh Lương Thiện hay do Mr. H. bố thí? Nếu do HLT xin thì Huỳnh Lương Thiện là TIÊN SƯ CHA CỦA TÊN GIỎI NGHỂ NỊNH BỢ.
Giả sử Huỳnh Lương Thiện là người vô khả năng nhưng yêu nghề báo, ít nhất củng phải có quan điểm, nhận định riêng của mình, tức phân biệt được đúng sai. Huỳnh Lương Thiện, kẻ chuyên nghề “CỦA NGƯỜ I PHÚC TA – MƯỢN ĐẦU HEO NẤU CHÁO”, muốn đưa báo Người Việt Nam Cali về Bắc Cali, bị ông Ngô Kỷ ra lệnh KHÔNG ĐƯỢC, đành ngưng? HUỲNH LƯƠNG THIỆN CÓ MÙI THÚI CỦA THẰNG VÔ LIÊM SĨ.
Phong Trào Hưng Ca hình thành vài thập niên trước, là một tổ chức đấu tranh chống Cộng qua âm nhạc nhiều hiệu quả do những Ca Nhạc Sĩ thứ thiệt như Nguyệt Ánh, Huỳnh Công Ánh, Trương Sĩ Lương đã bỏ nhiều công sức xây dựng. Hùynh Lương Thiện, một tên mù tịt Độ Rề Mi, chỉ biết hét mà không biết hát, nói chi đến sáng tác mà lại là bốn (4) lần Phong Trào Trưởng tái đi tái lại để lợi dụng và phá hoại Hưng Ca theo lệnh đảng. Phải nói một cách thực tế, Huỳnh Lương Thiện đã thành công về mặt phá hoại nếu nhin những hoạt động tả pín lù của Hưng Ca ngày nay. HUỲNH LƯƠNG THIỆN LÀ TÊN HỎA THIÊU PHONG TRÀO HƯNG CA.
Nhơn vô thập toàn là lời người xưa. Mọi người đều có người thương kẻ ghét, Huỳnh Lương Thiện cũng vậy. Quay đầu là bờ, buông dao thành Phật không là đặc ân cho ai cả.
Đừng để cái xấu, cái bẩn, cái đốn mạt lan sâu vào mình mà thành bản chất.
Tên Huỳnh Lương Thiện do bố mẹ ban cho với ước muốn con mình luôn LƯƠNG THIỆN. Trường hợp này như đang chuyển thành Huỳnh Bất Thiện.
Chận nó lại ngay nghe Huỳnh Lương Thiện vì mọi người sẽ ngoảnh mặt với mình – sợ lây.

Lê Thành Quang.

Dân cử Westminster không được ứng cử trong cuộc bầu cử bãi nhiệm

Đỗ Dzũng
https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/dan-cu-westminster-khong-duoc-ung-cu-trong-cuoc-bau-cu-bai-nhiem/

Tòa thị chính Westminster. (Hình minh họa: Đỗ Dzũng/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV) – “Các dân cử có tên trong kỳ bầu cử bãi nhiệm sắp tới, nếu có, sẽ không được ra ứng cử cho các chức vụ khác trong cùng cuộc bầu cử này.”

Đó là trả lời của bà Christine Cordon, thư ký thành phố Westminster và là người phụ trách giải thích thủ tục bầu cử, khi được nhật báo Người Việt hỏi hôm Thứ Hai, 25 Tháng Mười Một.

Tình hình bãi nhiệm

Hiện nay, ở Westminster có hai cuộc vận động bãi nhiệm tất cả năm vị dân cử, bao gồm một thị trưởng, một phó thị trưởng, và ba nghị viên.

Nhóm Westminster United muốn bãi nhiệm Thị Trưởng Trí Tạ, Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ, và Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí.

Ngoài ra, hai nghị viên Tài Đỗ và Sergio Contreras cũng bị một nhóm khác đòi bãi nhiệm.

Tính tới ngày 11 Tháng Mười Một, Westminster United thu được 11,211 chữ ký so với 8,736 chữ ký theo đòi hỏi của luật.

Số chữ ký này sau đó được bà Cordon xác nhận và giao cho Cơ Quan Bầu Cử Orange County (ROV) để kiểm chứng.

ROV có 30 “business day” để kiểm tra tính xác thực của các chữ ký.

Sau khi có đủ 8,736 chữ ký, ROV sẽ báo cho thành phố Westminster biết.

Kế đến, trong vòng 14 ngày, Hội Đồng Thành Phố phải bỏ phiếu chọn ngày cho cuộc bầu cử bãi nhiệm, có thể là Tháng Ba, Tháng Tư, hoặc Tháng Năm.

Riêng nhóm đòi bãi nhiệm hai nghị viên kia, tính cho tới nay, vẫn chưa gom đủ 8,736 chữ ký để có thể thực hiện cuộc bãi nhiệm.

Trong cuộc phỏng vấn hôm 12 Tháng Mười Một, bà Camilla Overbeek, thư ký và là thành viên của Westminster United, cho biết thủ tục bầu như sau: “Trong lá phiếu bầu, cử tri có hai lựa chọn, một là đồng ý bãi nhiệm dân cử nào đó, kế đến là chọn ứng cử viên thay thế vị này. Có nghĩa là có hai cuộc bỏ phiếu trong một lá phiếu.”

Như vậy, nếu Westminster United thành công trong việc tổ chức cuộc bầu cử bãi nhiệm, ông Trí Tạ, bà Kimberly Hồ, và ông Charlie Nguyễn Mạnh Chí không được ứng cử, không những cho chức vụ họ bị bãi nhiệm mà cả các chức vụ khác đang bị bãi nhiệm.

Nói rõ hơn, theo bà Cordon:

-Ông Trí không được ứng cử chức thị trưởng của mình và cả chức nghị viên của bà Kimberly và ông Charlie bị bãi nhiệm.

-Bà Kimberly không được ứng cử chức nghị viên của mình và cả chức thị trưởng của ông Trí và chức nghị viên của ông Charlie bị bãi nhiệm.

-Ông Charlie không được ứng cử chức nghị viên của mình và cả chức thị trưởng của ông Trí và chức nghị viên của bà Kimberly bị bãi nhiệm.

Bầu cử tương lai

Câu hỏi lớn được đặt ra là liệu những người bị bãi nhiệm, nếu có, có được ra ứng cử trong tương lai hay không?

Có, nhưng còn tùy…, theo bà Cordon.

Ông Trí Tạ đắc cử chức nghị viên lần đầu năm 2006 và tái đắc cử năm 2010. Năm 2012, ông trở thành thị trưởng gốc Việt đầu tiên tại Mỹ do cử tri trực tiếp bầu lên, với nhiệm kỳ 2 năm. Năm 2014 và năm 2016 ông tiếp tục tái đắc cử.

Năm 2018, ông tái đắc cử chức này với nhiệm kỳ 4 năm.

Như vậy, nếu ông bị bãi nhiệm, người thay thế ông sẽ làm thị trưởng cho đến hết năm 2022. Lúc đó, ông Trí mới được ứng cử chức thị trưởng trở lại, nếu ông muốn.

Ngoài ông Trí, bất cứ ai là công dân Mỹ, cư dân Westminster, có ghi danh đi bầu, và hội đủ một số điều kiện khác của thành phố, đều có quyền ứng cử chức thị trưởng.

Mặt khác, nghị viên Westminster cũng có nhiệm kỳ 4 năm.

Bà Kimberly Hồ đắc cử lần đầu năm 2016 và trở thành nữ nghị viên gốc Việt đầu tiên ở Westminster.

Như vậy, bà sẽ mãn nhiệm kỳ vào cuối năm 2020, nhưng nếu bà bị bãi nhiệm lần này, phải đến cuối năm bà mới được ứng cử chức vụ này lại, nếu bà muốn.

Và ngoài bà Kimberly, bất cứ ai, ngay cả ông Trí Tạ (nếu bị bãi nhiệm chức thị trưởng), hoặc ông Charlie Nguyễn Mạnh Chí (nếu bị bãi nhiệm chức nghị viên), là công dân Mỹ, cư dân Westminster, có ghi danh đi bầu, và hội đủ một số điều kiện khác của thành phố, đều có quyền ứng cử chức nghị viên này.

Ông Charlie Nguyễn Mạnh Chí đắc cử lần đầu năm 2018, sau hai lần tranh cử không thành công vào năm 2012 và năm 2014.

Như vậy, ông sẽ hết nhiệm kỳ vào cuối năm 2022.

Nếu bị bãi nhiệm lần này, ông Charlie phải đợi đến cuối năm 2022 mới có thể ứng cử lại, nếu ông muốn. Ngoài ra, ông, cũng như những người khác, vẫn có thể ứng cử các chức vụ khác nào cuối năm 2020.

Tuy nhiên, theo bà Cordon, đến cuối năm 2020, tình hình có thể khác đối với ba người này, vì lúc đó thành phố Westminster có thể chia ra làm bốn địa hạt bầu cử, chọn ra bốn nghị viên.

Theo bà thư ký thành phố, “chỉ có người cư ngụ trong địa hạt mới được ứng cử nghị viên địa hạt đó.”

“Ngoại trừ chức thị trưởng do cử tri toàn thành phố bầu, các chức nghị viên là do cử tri trong địa hạt bầu. Vì thế, lúc đó, tùy ông Trí, bà Kimberly, và ông Charlie cư ngụ ở địa hạt nào, thì họ mới ứng cử nghị viên được,” bà Christine Cordon nói.

Về chi phí cuộc bầu cử bãi nhiệm, mà thành phố phải trả từ tiền đóng thuế của người dân, bà Cordon cho biết: “Chi phí in ấn phiếu bầu và tổ chức tốn khoảng $350,000. Ngoài ra, còn các chi phí khác như quảng bá, dịch thuật, in ấn tài liệu… tốn khoảng $150,000. Vị chi, cuộc bầu cử bãi nhiệm, nếu có xảy ra, sẽ tốn kém khoảng $500,000.”

Theo trang nhà westminster-united.com của nhóm Westminster United, có 28 lý do để bãi nhiệm ba vị dân cử Trí Tạ, Kimberly Hồ, và Charlie Nguyễn Mạnh Chí, bao gồm tình trạng vô gia cư gia tăng, quản trị kém có thể làm cho thành phố phá sản, tình trạng gia đình trị, chuẩn thuận dự án có lợi cho dân cử, đòi chụp mũ người khác ý kiến là Cộng Sản, ngăn cản đồng viện đại diện người dân, giảm số lượng nhân viên công lực, thiên vị tội phạm ấu dâm để trả thù chính trị,…

 (Ðỗ Dzũng)

—-
Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com

🔥Bắt gặp "Đại gia đội lốt tị nạn" Võ Văn Dũng ra vào Việt Nam như đi chợ, VOICE giải thích sao đây?

Bắt gặp “Đại gia đội lốt tị nạn” Võ Văn Dũng xuất nhập cảnh Việt Nam như đi chợ chứ không hề Vô Tổ Quốc .

Thienhasu2018 – Chính thức yêu cầu 2 ông Trịnh Hội và Nam Lộc phải trả lời qua tình trạng Võ Văn Dũng tức Dũng LOA hình ảnh trong video này càng sớm càng tốt.

Lễ đông thổ xây dựng Trung Tâm Phục vụ Cộng đồng Người Mỹ gốc Việt

THS2018 – 44 năm không xây giờ các vị trong hình ảnh dưới đây chắc chắn sẽ không quá khỏi năm 2020. Lớp trẻ thì quan tâm vậy dựng ra cũng như bên Houston mà thôi. Chùa còn giành giựt nói chi ngôi nhà cộng đồng?

Vào hồi 12pm trưa nay, Thứ Bảy 23/11/2019 Lễ đông thổ xây dựng Trung Tâm Phục vụ Cộng đồng Người Mỹ gốc Việt, đã được chính thức khai diễn tại khu đất số 2410 Senter Road, thành phố San Jose, bắc California với rất đông đồng hương và quan khách đến tham dự.
Đây là thành quả rất đáng trân quý của các Giới chức Chính quyền Quận Hạt Santa Clara mang đến cho Cộng Đồng Người Việt sau nhiều năm xoay xở, vận động cho một ngân khoản khá lớn có đến trên dưới 50 triệu đô la, được đề xuất bởi Giám Sát Viên Dave Cortese và Cindy Chavez, là hai người Bạn trong guồng máy chính quyền thân thiết và gần gũi với Cộng đồng VN. Họ biết lắng nghe, còn có tấm lòng giúp đỡ nhiều nhu cầu vật chất cũng như tinh thần người Việt. 

Trung Tâm bắt đầu xây dựng vào hôm nay, cuối tháng 11 năm 2019 và sẽ hoàn thành vào tháng 6 năm 2021. Đây là một món quà lớn lao, mang đầy nỗi vui mừng chưa từng có cho CĐ người Việt tại Quận Hạt Santa Clara. Vị trí Trung Tâm sinh hoạt lý tưởng sắp xây dựng này, nằm giữa thành phố San Jose, nơi có nhiều cư dân gốc Việt sinh sống nhất, nhằm phục vụ, đáp ứng mọi nhu cầu cần thiết cho người Việt tại đây. Đây là kết quả tranh đấu gần một thập niên của rất nhiều nhân sĩ trong CĐ. Nên biết, San Jose nổi tiếng là thành phố có đông người Việt cư ngụ nhất ở Hải Ngoại, giờ đã trên 120 ngàn người! Và San Jose cũng được xếp hạng là thành phố đứng hạng cao thứ 10 của cả nước Mỹ.

Trung Tâm nầy sẽ tập trung cung cấp một số nhu cầu được ghi nhận như sau: Phục vụ ăn trưa, thức uống giải khát, giá rẻ. Các vị cao niên có phòng đọc báo, xem truyền hình, giải trí lành mạnh. Luyện tập thể dục, thể thao, đánh cờ, tập luyện Yoga, tập thiền định…Có Bác sĩ người Mỹ gốc Việt đến khám bịnh và hướng dẫn các chương trình y tế cộng đồng. Tổ chức các lớp dạy Việt Ngữ cho các trẻ em gốc Việt. Dạy nấu ăn, dạy may, computer v.v… Tổng  quát về “Ngôi Nhà Chung Cộng Đồng ” tương lai có tên chính thức: Trung Tâm Dịch Vụ Người Mỹ Gốc Việt (VASC) của Quận Santa Clara sẽ cung cấp nhiều dịch vụ xã hội và y tế thích hợp, gần gũi, thân thiện dễ tiếp xúc, để đáp ứng nhiều mặt trong đời sống, hỗ trợ này chỉ dành riêng cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong vùng mà thôi.
Sau đây là một vài hình ảnh chúng tôi ghi lại vào buổi Lễ trưa nay, xin được chia xẽ cùng Quý Vị và Các Bạn, Xin hãy chia vui cùng Cộng Đồng Người Việt tại San Jose, chỉ non vài năm nữa sẽ có một Trung Tâm sinh hoạt thật đẹp đẽ, tiện nghi với những chương trình sinh hoạt, đáp ưứng với những nhu cầu Khoa học, Y Tế, Văn hoá, Giáo dục..vv

IMG_0001.JPG
IMG_0002.JPG
IMG_0005.JPG
IMG_0006.JPG
IMG_0009.JPG
IMG_0010.JPG
IMG_0012.JPG
IMG_0013.JPG
IMG_0020.JPG
IMG_0021.JPG
IMG_0023.JPG
IMG_0024.JPG
IMG_0178.JPG
IMG_0183.JPG
IMG_0201.JPG
IMG_0187.JPG
IMG_0188.JPG
IMG_0194.JPG
IMG_0197.JPG
IMG_0200.JPG

Little Saigon: Thực hư chuyện ‘tranh chấp’ chùa Bảo Quang (Kỳ cuối)

Ngọc Lan/Người ViệtNovember 22, 2019

Luật Sư Nelson Wu, người thông dịch, anh Lộc Hoàng Bạch – chủ tịch Hội Đồng Quảng Trị chùa Bảo Quang, và ông Luyến Phạm – người điều hợp chương trình, tại buổi họp báo vào chiều Thứ Năm, 21 Tháng Mười Một, 2019. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Kỳ cuối: ‘Chùa có yên thì Phật tử mới tới’
https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/little-saigon-thuc-hu-chuyen-tranh-chap-chua-bao-quang-ky-cuoi/

Kỳ 1: Ai thực sự là chủ chùa Bảo Quang?
Kỳ 2: Thượng Tọa Thích Phước Hậu là ai?

WESTMINSTER, California (NV) – Xoay quanh đến những “đồn đãi” về chuyện tranh chấp chùa Bảo Quang, một trong những ngôi chùa lớn nhất ở Orange County, đang được nhiều người quan tâm, đặc biệt là giới Phật tử, trong Kỳ 1 và Kỳ 2 của loạt phóng sự này, phóng viên Người Việt đã trình bày các vấn đề liên quan đến hoạt động của chùa Bảo Quang, về những thành viên trong Hội Đồng Quản Trị, về vị trụ trì hiện tại, cũng như các vấn đề tài chánh của chùa.

Bên cạnh đó, “di chúc” của cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh để lại là gì; Hòa Thượng Thích Chơn Thành, người được sự ủy thác của cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh giúp cho trụ trì hiện tại của chùa lo tất cả mọi việc liên quan đến pháp lý của giáo hội, nói gì chung quanh vụ “lùm xùm” này; và Phật tử đặt vấn đề về việc điều hành trước nay của chùa Bảo Quang sai ra sao. Đó là những vấn đề phóng viên Người Việt đề cập trong kỳ cuối của phóng sự này.

Cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh có để lại “di chúc” không?

Chùa Bảo Quang được thành lập từ năm 1990 theo quy chế của một công hội tôn giáo và từ thiện bất vụ lợi (A Non-Profit Religious and Charitable Corporation), và người sáng lập là cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh.

Từ lúc thành lập cho đến ngày Hòa Thượng Thích Quảng Thanh viên tịch hôm 9 Tháng Sáu, 2019, mọi chuyện ở chùa Bảo Quang đều diễn ra trong vòng quy củ, tốt đẹp. Tuy nhiên, kể từ lễ cúng 100 ngày mất của ông, thì Bảo Quang Tự thật sự “dậy sóng.”

Trong ngày này, một đoạn ghi âm được cho là lời của Thượng Tọa Thích Phước Hậu, trụ trì chùa Bảo Quang, nói với ai đó và được các Phật tử ghi âm lại, đã đề cập đến vấn đề thừa kế chùa cũng như di chúc của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh.

“Tôi nói thật với chú, chùa này ai cũng biết, khi thầy Quảng Thanh ở trong bệnh viện nói tôi được thừa kế, thầy công nhận điều đó không? (tiếng người kia trả lời: ‘đúng rồi’). Bây giờ nói là không có di chúc. Đâu có lật ngược được,” lời người được cho là Thượng Tọa Thích Phước Hậu nói bằng giọng đầy bực tức.

Cũng trong cuộc nói chuyện được ghi âm đó, người được cho là Thượng Tọa Thích Phước Hậu còn nói, “Mắc gì phải tốn tiền nuôi mấy thằng nhà báo? Mắc gì phải nuôi mấy thằng đó, lúc $500, $300, lấy tiền đâu?”

Ông Tony Bùi, Phật tử chùa Bảo Quang, đề nghị thành lập Hội Đồng Quản Trị và Ban Điều Hành mới cho chùa Bảo Quang theo đúng “By Law” của chùa. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Liên quan đến chuyện này, nhà báo Nguyễn Thanh Huy, phóng viên báo Việt Báo, lên tiếng, “Kể từ lúc thầy Quảng Thanh mất cho đến lúc cúng 100 ngày của thầy, thì bà Thương đều gọi tôi để nhờ đưa thông báo cũng như đi đăng báo cho mọi người biết, chứ bà Thương không trực tiếp liên lạc với phóng viên báo đài nào hết. Cho nên điều thầy Phước Hậu nói là không đúng.”

Bà Hoàng Thị Thương, người làm công quả ở bếp chùa Bảo Quang từ hơn 20 năm qua, cho biết, “Ngay chiều hôm cúng 100 ngày thầy Quảng Thanh, thì Hòa Thượng Thích Chơn Thành và Thích Chơn Tôn của chùa Liên Hoa gặp tôi để nêu lên một số vấn đề. Thứ nhất là các thầy hỏi về giấy thầy Quảng Thanh bảo lãnh cho thầy Phước Hậu sang Mỹ. Thứ hai là hỏi giấy ủy quyền chùa Bảo Quang, ai là người làm chủ. Thứ ba là hỏi di chúc của Hòa Thượng Quảng Thanh.”

Ngày hôm sau, cũng tại chùa Bảo Quang, anh Lộc Hoàng Bạch (con trai bà Thương), trong vai trò là thành viên Hội Đồng Quản Trị của chùa Bảo Quang, đã trả lời các câu hỏi trên, rằng, “Không có giấy tờ yêu cầu bảo lãnh thầy Phước Hậu, mà chỉ có thư Hòa Thượng Quảng Thanh mời thầy Phước Hậu sang dự lễ Phật Đản. Về giấy ủy quyền chùa Bảo Quang thì thầy Quảng Thanh không có ủy quyền cho ai hết, vì chùa có ‘Board of Directors.’ Thứ ba là di chúc của chùa Bảo Quang thì ngày trước di chúc này làm cho thầy Thích Nhuận Hùng. Nhưng sau này khi hai thầy xích mích thì tên của thầy Thích Nhuận Hùng được lấy ra khỏi di chúc, và không để tên ai khác vô. Ngoài ra, thầy Quảng Thanh chỉ có di ngôn là để thầy Phước Hậu làm trụ trì thôi.”

“Di ngôn” của cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh được mọi người nhắc đến và xem đó là lời bảo đảm cho tất cả mọi việc liên quan đến chùa Bảo Quang chính là một video clip quay lại cuộc nói chuyện của cố viện chủ chùa Bảo Quang ngay tại giường bệnh trong bệnh viện vào ngày 5 Tháng Sáu, 2019, bốn ngày trước khi ông qua đời.

Trong video clip đó có Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Chơn Thành, phó thượng thủ, chủ tịch Hội Đồng Lãnh Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới (GHPGVNTTG); anh Lộc Hoàng Bạch; Thượng Tọa Thích Phước Hậu; một nhân viên bệnh viện và một số người không rõ mặt.

Trong đoạn video này, được quay và thu lại theo lời yêu cầu của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, ông có nhắc đến một số điều sau: Chùa Bảo Quang là tài sản của chùa Bảo Quang. Trước sau như một, thầy muốn tài sản này là của Phật Giáo. Cá nhân thì có thầy Phước Hậu làm trụ trì. Board of Directors thì là Na (tức Lộc Hoàng Bạch) và Trâm (tức Christie Hoàng Bạch), và “Thầy muốn về sau không có sự cạnh tranh.”

“Có thầy hay không có thầy nó (chùa Bảo Quang) vẫn là tài sản của Phật Giáo hải ngoại, và Phật Giáo hải ngoại này có thể dùng nó làm tài sản để phát triển Phật Giáo hải ngoại chung nếu sự phát triển này chính đáng,” Hòa Thượng Quảng Thanh nói trong video.

Quay về phía anh Lộc, Hòa Thượng Quảng Thanh, nói, “Con cũng vậy, cố gắng giúp cho thầy, từ buổi đầu mới mua, cho đến khi cuối cùng, nó vẫn là tài sản của Phật Giáo, của sự phát triển Phật Giáo hải ngoại.”

Hòa Thượng Thích Quảng Thanh cũng khẳng định chùa Bảo Quang không còn nợ ai bất kỳ món tiền nào.

Cũng trong buổi này, cố Hòa Thượng, nói, “Chùa có thể xây cất được nhưng mà để có sự tiếp nối giữ gìn văn hóa” và “Thầy lặp lại nè, nghe nè, sợ cái điều là không hòa hợp với nhau để gìn giữ tài sản, chứ không phải là sợ tốn tiền.”

Câu chuyện từ Hòa Thượng Thích Chơn Thành

Chiều Thứ Hai, 18 Tháng Mười Một, 2019, tại chùa Liên Hoa ở thành phố Garden Grove, ngay khi nghe phóng viên Người Việt đến để tìm hiểu về những vấn đề “lùm xùm” của chùa Bảo Quang, Hòa Thượng Thích Chơn Thành đã tự động đi vào bên trong mang ra một xấp hồ sơ và nói “Đây là giấy tờ liên quan đến chùa Bảo Quang mà Hòa Thượng Thích Quảng Thanh đã mang đến cho thầy trước khi ông mất.”

Viện chủ chùa Liên Hoa giải thích luôn, “Sở dĩ thầy Quảng Thanh mang đến đưa thầy vì ở đây chỉ có thầy thân thiết với ông ấy nhất. Không chỉ vậy, thầy là phó thượng thủ GHPGVNTTG, còn thầy Quảng Thanh là chủ tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTTG.”

Văn bản thành lập chùa Bảo Quang năm 1990. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Trong số giấy tờ liên quan đến chùa Bảo Quang mà Hòa Thượng Thích Chơn Thành đang giữ có hồ sơ thành lập chùa Bảo Quang theo quy chế của một công hội tôn giáo và từ thiện bất vụ lợi (A Non-Profit Religious and Charitable Corporation), có “By Law” (Điều lệ), có “Regulations (Nội quy), có “Article of Incorporation” của chùa Bảo Quang, và nhiều chứng từ khác.

Hòa Thượng Thích Chơn Thành đưa văn bản “By Law” của chùa năm 1990 và nói, “Chùa Bảo Quang đầu tiên chỉ có thầy Quảng Thanh làm trụ trì, và thầy Nhuận Hùng làm thư ký thôi.”

Tuy nhiên, Ban Chấp Hành (Executive Committee) được ghi trong văn bản thành lập chùa Bảo Quang khi đó bao gồm: Hòa thượng Thích Quảng Thanh (chủ tịch), Hòa Thượng Thích Nhuận Hùng (thủ quỹ) và Waren Powers (thư ký).

Đồng thời, Hòa Thượng Chơn Thành cũng đưa Biên Bản Họp Bất Thường và Giáo Chỉ bổ nhiệm Thượng Tọa Thích Phước Hậu làm trụ trì chùa Bảo Quang từ ngày 18 Tháng Sáu, 2019, với đầy đủ chữ ký của các thành viên Hội Đồng GHPGVNTTG.

“Thầy Quảng Thanh đã trải qua ít nhất 10 năm cực khổ để hoàn thành chùa Bảo Quang, không chỉ là đi vay mượn tiền bạc, mà còn là công sức mỗi ngày thầy Thích Quảng Thanh và thầy Thích Nhuận Hùng bỏ ra từ sáng đến tối leo lên mái nhà, mái chùa sửa sang, xây cất,” Hòa Thượng Thích Chơn Thành nói.

Ông nói thêm, “Thầy Nhuận Hùng từng giúp thầy Quảng Thanh rất nhiều. Nhưng sau đó thì thầy Nhuận Hùng phạm phải một sai lầm lớn, được coi là phản thầy, nên bị đuổi ra khỏi chùa. Chuyện này xảy ra cũng mấy năm trước. Khi thầy Quảng Thanh sắp mất, được đưa về chùa Bảo Quang, thầy Nhuận Hùng có ghé đến để xin lỗi nhưng thầy Quảng Thanh không chấp nhận.”

Lời kể của Hòa Thượng Chơn Thành cũng đã giải thích được lý do vì sao tên của Hòa Thượng Thích Nhuận Hùng bị lấy ra khỏi “Di Chúc” như anh Lộc Bạch đã cho biết.

Khi được hỏi nguyên nhân vì sao chùa Bảo Quang lại xảy ra những chuyện “lộn xộn,” thầy Chơn Thành cười nói, “Cũng vì tranh giành quyền hành thôi, tranh giành coi ai làm chủ của chùa.”

Ông nói thêm, “Thầy Quảng Thanh đã không nghĩ đến chuyện tương lai khi chọn Board of Directors. Đối với Phật Giáo, dù là Board of Directors hay là làm gì, thì cũng phải là đệ tử, phải có quy y tam bảo, phải biết quy luật của Phật Giáo, phải biết Phật Pháp, phải là người Phật tử thuần thành. Trong trường hợp của thầy Quảng Thanh, vì quen biết quá nên thầy đã không lựa chọn những tiêu chuẩn đó, không nghĩ tới đó. Nhưng với Giáo Hội thì đó là điều quan trọng nhất.”

“Bên cạnh đó, chọn vị trụ trì cho chùa cũng khó lắm. Chính vì vậy mà tại sao khi thầy Quảng Thanh mất rồi mới nổi lên những vấn đề lộn xộn như vậy,” vị Hòa Thượng có vị trí cao nhất trong GHPGVNTTG nói.

Tên những thành viên trong Ban Quản Trị chùa Bảo Quang năm 1990. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Trong tình thần với Hòa Thượng Thích Quảng Thanh trong suốt mấy mươi năm qua, có bao giờ thầy nghe thầy Quảng Thanh phàn nàn gì về Board of Directors của chùa Bảo Quang chưa?” phóng viên Người Việt hỏi.

“Chưa. Thầy Quảng Thanh chưa bao giờ nói gì về những thành viên của Board of Directors,” Hòa Thượng Thích Chơn Thành trả lời.

“Về phần Thượng Tọa Thích Phước Hậu, theo thầy việc bổ nhiệm thầy Phước Hậu làm trụ trì có hợp lý không?” phóng viên Người Việt hỏi tiếp.

“Trên phương diện giáo hội thì là hợp lý. Nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi, do di chúc của Hòa Thượng Quảng Thanh, bởi vì thầy Phước Hậu chưa có giấy tờ thường trú. Thầy Quảng Thanh không làm di chúc bằng giấy tờ, qua luật sư, mà chỉ di chúc bằng miệng được ghi âm, thu hình lại, thì đó cũng coi như là di chúc của trụ trì,” ông nói.

Người Việt hỏi thêm, “Theo hòa thượng, hướng giải quyết cho chùa Bảo Quang nên như thế nào?”

“Trong tương lai, tôi đề nghị với thầy Phước Hậu hãy cố gắng học tiếng Anh, học văn hóa, học cách xã giao của xã hội này để nếu chính phủ cho ở lại Mỹ thì biết cách đối xử, ứng xử với các Phật tử theo đời sống của xã hội Mỹ. Giáo hội cũng sẽ hướng dẫn thầy Phước Hậu phải biết mềm mỏng hơn, linh hoạt hơn, chứ ông ấy mới từ Việt Nam qua nên cũng còn hơi lung tung một chút. Tất cả đều phải học hỏi,” trụ trị chùa Liên Hoa nói.

Ông tiếp, “Đồng thời, trong tương lai, nếu muốn cho chùa yên ổn thì phải mời tất cả Phật tử tới, hỏi ý kiến các Phật tử, rồi tạo ra Board of Directors mới.”

“Nếu những người trong Board of Directors hiện tại không rút lui thì sao?” Người Việt hỏi.

“Ở đây mình thực hiện tinh thần dân chủ, không áp đảo hay hà hiếp ai hết. Mình hỏi ý kiến của các Phật tử, chỉ vậy thôi. Nhưng giờ mình chưa làm chuyện đó. Tuy nhiên, khi chùa đi đến chỗ lộn xộn quá thì giáo hội phải can thiệp,” vị phó thượng thủ GHPGVNTTG trả lời.

Ông cười nói thêm, “Chùa có yên thì Phật tử mới tới.”

Phật tử chùa Bảo Quang nói gì?

Ngày Thứ Tư, 21 Tháng Mười Một, 2019, ông Tony Bùi, một Phật tử của chùa Bảo Quang, cũng là người được xem là khá thân cận với cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, đã đến gặp phóng viên Người Việt để nêu một số vấn đề liên quan đến “By Law” (Điều Lệ) của chùa Bảo Quang.

Ông Tony cho rằng, “Theo đúng By Law của chùa Bảo Quang, thì Hội Đồng Quản Trị của chùa phải có 20 thành viên, từ đó chọn ra Ban Điều Hành không dưới 10 người và không quá 20 người. Nhưng từ nhiều năm qua, thầy Thích Quảng Thanh có thể do không hiểu hết tiếng Anh nên đã làm sai nguyên tắc nêu trên. Tuy nhiên, hai thành viên trong Ban Điều Hành là cô Christie Hoàng và ông Lộc Hoàng là những người hiểu tiếng Anh đã không hề giúp thầy Quảng Thanh điều chỉnh sai lầm này, để trong suốt thời gian qua, ban điều hành vẫn chỉ có ba người mà thôi.”

Đồng thời ông cho biết, “Chúng tôi sẽ quy tụ các Phật tử từng đóng góp tiền của cho chùa Bảo Quang họp lại để bầu ra Hội Đồng Quản Trị mới, và từ đó sẽ bầu ra ban điều hành mới cho đúng với tinh thần của By Law.”

“By Law” của chùa Bảo Quang. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Những điều này tại sao ông và các Phật tử khác không đề cập đến khi thầy Quảng Thanh còn sống?” phóng viên Người Việt hỏi.

“Vì thầy Quảng Thanh ‘rất dữ’ nên khi thầy còn sống không ai dám nói lên những điều sai lầm của chùa. Giờ thì mọi người muốn mọi chuyện nên theo đúng luật,” ông Tony trả lời.

Khi được hỏi tiếp, lúc sinh thời có bao giờ Hòa Thượng Quảng Thanh phàn nàn về những thành viên trong Hội Đồng Quản Trị hay không? Ông Tony suy nghĩ một lúc và trả lời “Tôi chưa bao giờ nghe!”

Điều ông Tony Bùi đề cập đúng là trong “By Law” của chùa Bảo Quang đã đưa ra.

Trong buổi họp báo diễn ra vào chiều Thứ Năm, 21 Tháng Mười Một, 2019, do Hội Đồng Quản Trị chùa Bảo Quang tổ chức tại tòa soạn Việt Báo, phóng viên Người Việt cũng đã nêu vấn đề trên, thì được Luật Sư Nelson Wu, là luật sư của chùa Bảo Quang, trả lời rằng, “Liên quan đến số thành viên trong Hội Đồng Quản Trị, theo luật California, phải có một thành viên, và theo hồ sơ mà chùa đã nộp cho tiểu bang từ đầu thì chỉ đặt ra ba người thành viên.”

Phóng viên Người Việt cũng hỏi về “Biên Bản Họp để chỉ định các thành viên Hội Đồng Quản Trị của chùa là ai?”

Luật Sư Wu cho rằng, “Theo điều lệ của chùa, thì tất cả thành viên của Ban Quản Trị có quyền trở thành một viên chức (officer). Theo luật của California, họ không đòi hỏi phải cho biết những thành viên của Hội Đồng Quản Trị, mà chỉ hỏi thành viên điều hành là ai mà thôi. Và theo điều lệ của chùa thì để trở thành thành viên ban điều hành, người đó phải là thành viên của Hội Đồng Quản Trị. Điều này cũng có hơi khác biệt một chút, nhưng những người trong ban điều hành đó là thành viên Hội Đồng Quản Trị.”

Trả lời cùng câu hỏi này cho Người Việt sau đó, anh Lộc Bạch cho biết, “Toàn bộ giấy tờ liên quan đến chùa, các biên bản họp từ đầu, đều do thầy Quảng Thanh cất giữ, không giao cho ai, nên tôi không hề nghe nói đến biên bản họp chỉ định đó, chỉ biết từ khi thầy mời chị Christie và tôi vào Board of Directors thì chúng tôi cứ theo đó mà giúp những gì thầy cần.”

Điều anh Lộc nói trùng hợp với điều Hòa Thượng Thích Chơn Thành nói, “Toàn bộ giấy tờ của chùa, thầy Quảng Thanh đều mang qua giao cho thầy trước khi mất.”

Có lẽ, đã đến lúc chùa Bảo Quang cũng như tất cả các cơ sở tôn giáo đều phải thực thi tinh thần dân chủ như Hòa Thượng Thích Chơn Thành đã nói, “Hãy hỏi ý kiến Phật tử.” 

(Ngọc Lan)

—–
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com

Little Saigon: Thực hư chuyện ‘tranh chấp’ chùa Bảo Quang (Kỳ 2)

Ngọc Lan/Người ViệtNovember 21, 2019

Thượng Tọa Thích Phước Hậu (tức Đại Đức Thích Nguyên Thông), hiện là trụ trì chùa Bảo Quang. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Kỳ 2: Thượng Tọa Thích Phước Hậu là ai?
https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/little-saigon-thuc-hu-chuyen-tranh-chap-chua-bao-quang-ky-2/

Kỳ 1: Ai thực sự là chủ chùa Bảo Quang?
Kỳ cuối: ‘Chùa có yên thì Phật tử mới tới’

WESTMINSTER, California (NV) – Trong thời gian gần đây, nhiều dư luận liên quan đến vai trò chủ sở hữu cũng như quyền hành đối với chùa Bảo Quang, một trong những ngôi chùa lớn nhất vùng Orange County, với trị giá ước tính ở thời điểm hiện tại là hơn $10 triệu.

Có hai nguồn tin tức đối chọi nhau; thứ nhất là “có một gia đình muốn ‘cướp’ chùa Bảo Quang,” và thứ hai, “chùa Bảo Quang có thể đang bị bàn tay của kẻ xấu từ trong nước thao túng, muốn cướp quyền lực.”

Những ai quan tâm đến ngôi chùa được xem như Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo này đều biết sau khi viện chủ chùa Bảo Quang viên tịch vào ngày 9 Tháng Sáu, 2019, Thượng Tọa Thích Phước Hậu, theo di ngôn của cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, được đưa lên làm trụ trì. Và mọi chuyện “lùm xùm” quanh ngôi chùa này cũng bắt đầu từ đó.

Thượng Tọa Thích Phước Hậu là ai?

Chùa Bảo Quang, với tên gọi đầy đủ là Vietnamese-American Center for Buddhism and Charitable Services – Bao Quang, do cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh sáng lập, từ Tháng Ba, 1990, đã được tiểu bang California chứng thực là một công hội tôn giáo và từ thiện bất vụ lợi (A Non-Profit Religious and Charitable Corporation).

Nói một cách đơn giản, chùa Bảo Quang không thuộc sở hữu của bất kỳ một cá nhân nào.

Mặt tiền chùa Bảo Quang trên đường Newhope, thành phố Santa Ana, California. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Chiều Thứ Hai, 18 Tháng Mười Một, phóng viên Người Việt đến chùa Bảo Quang để tìm gặp Thượng Tọa Thích Phước Hậu, là cháu của cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hiện đang giữ vai trò trụ trì chùa, với mục đích tìm hiểu thêm những vấn đề đang được bàn cãi trong dư luận liên quan đến ngôi chùa này.

Tuy nhiên, Thượng Tọa Thích Phước Hậu từ chối trả lời phỏng vấn của phóng viên, với lý do, “Giáo Hội không cho phép tôi nói gì hết.”

“Mà cũng đâu có chuyện gì, chỉ là hiểu lầm giữa nhà chùa và nhà bếp thôi. Mà chuyện hiểu lầm thì ở đâu cũng có thể xảy ra. Nhưng từ từ sẽ sáng tỏ thôi,” vị trụ trì hiện tại của chùa nói thêm.

Cuộc nói chuyện giữa phóng viên báo Người Việt với vị trụ trì chùa Bảo Quang chỉ dừng lại ở chỗ này. Đồng thời, Thượng Tọa Thích Phước Hậu cũng đề nghị nếu muốn tìm hiểu về chùa Bảo Quang có thể đến gặp Hòa Thượng Thích Chơn Thành.

Hòa Thượng Thích Chơn Thành là trụ trì chùa Liên Hoa thuộc thành phố Garden Grove, là chủ tịch Hội Đồng Lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới (GHPGVNTTG). Trước khi mất, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh là chủ tịch Hội Đồng Điều Hành của giáo hội này.

Tại chùa Liên Hoa, cũng trong buổi chiều cùng ngày, Hòa Thượng Thích Chơn Thành cho biết, “Thượng Tọa Thích Phước Hậu là cháu kêu Hòa Thượng Thích Quảng Thanh bằng chú” và đưa cho phóng viên Người Việt xem “Biên bản phiên họp bất thường ngày 18 Tháng Sáu tại chùa Liên Hoa” để “bàn luận về sự truyền thừa Phật sự của chùa Bảo Quang trực thuộc GHPGVNTTG.”

Theo biên bản này thì các chư tôn đức tham dự đã “hoan hỉ nhất trí” tấn phong Thượng Tọa Thích Nguyên Thông, tự Thích Phước Hậu (thế danh Dương Cao Cường) chức vụ trụ trì theo đúng “Lời Di Chúc” mà cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh (thế danh là Dương Thanh Tùng),vẫn lặp đi lặp lại gần một tháng trước khi qua đời để “tiếp tục sứ mạng của tôi còn đang dang dở.”

Giáo chỉ của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới bổ nhiệm Thượng Tọa Thích Phước Hậu làm trụ trì chùa Bảo Quang ngày 18 Tháng Sáu, 2019. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Sau buổi họp đó, Giáo Chỉ bổ nhiệm Thượng Tọa Thích Phước Hậu chức vụ trụ trì chùa Bảo Quang do Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Phó Thượng Thủ, chủ tịch Hội Đồng Lãnh Đạo GHPGVNTTG ký cũng được ban hành.

Trong khi đó, theo lời bà Hoàng Thị Thương, người có nhiều ơn nghĩa với cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh từ hơn 20 năm trước, cũng là người phụ trách nhà bếp của chùa Bảo Quang, thì “Đầu năm 2019, thầy Quảng Thanh bắt đầu đổ bệnh. Đến Tháng Tư, 2019, thầy làm thư mời cháu thầy chính là Thượng Tọa Thích Phước Hậu ở Việt Nam sang dự lễ Phật Đản theo diện du lịch.”

Trong thư mời mà Hòa Thượng Thích Chơn Thành cung cấp cho phóng viên Người Việt có nội dung Hòa Thượng Thích Quảng Thanh “mời Đại Đức Thích Nguyên Thông, thế danh Dương Cao Cường, địa chỉ là chùa Phổ Hiền, thôn Thanh Lương, xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, sang dự Đại Lễ Phật Đản PL.2563 tại Chùa Bảo Quang vào ngày 19 Tháng Năm, 2019.”

Thư của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh mời Đại Đức Thích Nguyên Thông (sang Mỹ lại trở thành Thượng Tọa Thích Phước Hậu) sang Mỹ dự lễ Phật Đản vào Tháng Năm, 2019. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Khi cháu thầy sang đây rồi, thì cũng là lúc bệnh thầy nặng hơn, nên thầy mới có ý định bảo lãnh cho cháu thầy ở lại Mỹ luôn để làm trụ trì. Chính vì vậy, thầy yêu cầu con rể tôi, là chồng của Christie (Trâm) mang hồ sơ của thầy Phước Hậu đến nhờ Luật Sư Di Trú Darren Nguyễn Ngọc Chương làm giúp,” bà Thương kể.

Bà nói, “Thầy Phước Hậu sang Mỹ là ngày 5 Tháng Năm, 2019, mà ngày 9 Tháng Sáu thì thầy Quảng Thanh mất. Đến ngày 26 Tháng Sáu, con rể tôi mới đến gặp luật sư di trú để nộp hồ sơ của thầy Phước Hậu. Khi đó, luật sư di trú cho biết hồ sơ này mà nộp để xin ở lại Mỹ thì rất khó vì một số lý do.”

Vào năm 2013, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh từng bảo lãnh thầy Phước Hậu sang Mỹ định cư. “Nhưng chỉ mới ở 1, 2 tháng thôi thì xảy ra xích mích nên thầy Phước Hậu quay trở về Việt Nam,” bà Thương kể. “Thầy Quảng Thanh khi đó đã có làm giấy tờ gửi lên Sở Di Trú xin rút đơn bảo lãnh đối với thầy Thích Phước Hậu.”

Liên quan đến vấn đề này, bà Thương cung cấp cho Người Việt hai chứng từ.

Một là giấy Hòa Thượng Thích Quảng Thanh gửi Sở Di Trú đề nghị rút lại đơn bảo lãnh đối với Thượng Tọa Thích Phước Hậu vào Tháng Bảy, 2013.

Thứ hai là thư của Sở Di Trú gửi ra ngày 19 Tháng Chín, 2013, báo cho biết “đơn bảo lãnh I-129 cho Cường Cao Dương (tức Thích Phước Hậu) đến Mỹ theo diện Lao Động Không Định Cư (Nonimmifgrant Worker) đã được Sở Di Trú chấp thuận vào ngày 11 Tháng Ba, 2013. Tuy nhiên, đơn này đã bị hủy bỏ theo yêu cầu của người bảo lãnh.”

Thư của Sở Di Trú báo cho biết đơn bảo lãnh cho Cường Cao Dương (tức Thượng Tọa Thích Phước Hậu) đã bị hủy bỏ theo yêu cầu của người bảo lãnh (là Hòa Thượng Thích Quảng Thanh). (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ngoài lý do trên, thì theo bà Thương, luật sư di trú cũng yêu cầu Thượng Tọa Thích Phước Hậu “nếu là trụ trì của một ngôi chùa tại Việt Nam có đến 2,000 đệ tử như thầy nói thì phải bổ túc hình ảnh và giấy chứng nhận là trụ trì của chính quyền sở tại.”

Tuy nhiên, thầy Phước Hậu không có giấy chứng nhận trụ trì, vì “luật ở Việt Nam là làm trụ trì 10 năm thì mới được cấp giấy phép trụ trì, còn chùa thầy mới lập năm 2013, nên không có giấy chứng nhận, thầy Phước Hậu giải thích như vậy.”

Chính vì lý do không có đầy đủ giấy tờ theo yêu cầu, nên luật sư di trú đề nghị chuyển qua xin “work permit” (giấy cho phép làm việc tại Mỹ) cho nhanh hơn. “Nếu đồng ý thì luật sư sẽ mở hồ sơ,” bà Thương nói.

“Nghe vậy, thầy Phước Hậu đề nghị đưa lại hồ sơ để thầy nhờ người khác làm, và đi nói với mọi người rằng con tôi trì hoãn không làm hồ sơ để thầy ở lại,” bà Thương than phiền.

Bà nói thêm, “Hiện tại đến giờ thì chúng tôi không biết ai làm hồ sơ bảo lãnh cho thầy Phước Hậu và tình trạng di trú của thầy như thế nào. Chỉ biết đến ngày 5 Tháng Mười Một là hết hạn visa du lịch 6 tháng của thầy Phước Hậu.”

Những vấn đề liên quan đến tài chánh của chùa Bảo Quang

Theo lời bà Thương, trong suốt 23 năm đi chùa Bảo Quang, bà chỉ đứng dưới bếp nấu ăn và tự xoay sở vấn đề tiền nong, cộng với sự cúng dường của Phật tử “chứ chưa bao giờ tôi đi chợ mà lấy tiền của chùa Bảo Quang, dù thầy Quảng Thanh cũng có hỏi. Lúc nào tôi cũng nói ‘thầy cứ để dành tiền xây chùa, bếp núc con lo được.’ Điều này có nhiều người biết.”

Bà Thương cho biết, “Khi thầy Quảng Thanh mất, thầy để lại $227,000 tiền mặt. Thầy nói với Lộc, con tôi, lấy $200,000 đưa cho thầy Phước Hậu, thầy Phước Hậu sẽ gửi về Việt Nam $100,000, còn $100,000 thầy Phước Hậu sẽ lo vấn đề bỏ bao thư cúng dường chư tăng. Còn lại $27,000 tôi giữ để lo đám cho thầy Quảng Thanh. Dĩ nhiên trong đó có nhiều khoản như hoa và 10 chiếc xe Limousine trong đám tang là gia đình tôi cúng thầy.”

Anh Lộc Hoàng Bạch, con trai bà Thương, cũng là thư ký HĐQT chùa Bảo Quang, đưa giấy cho biết đã giao số tiền $200,000 cho thầy Phước Hậu làm 2 lần, lần đầu $60,000 vào ngày 14 Tháng Sáu, lần thứ hai $140,000 vào ngày 24 Tháng Sáu, có chữ ký của thầy Phước Hậu xác nhận.

Giấy ký nhận $200,000 mà anh Lộc Hoàng Bạch đưa Thượng Tọa Thích Phước Hậu. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Anh Lộc cũng cho biết, “Thầy Quảng Thanh có tiền bảo hiểm nhân thọ là $250,000, quyền thừa hưởng là chùa Bảo Quang nhưng tên người nhận là tôi. Nếu tôi yêu cầu hãng bảo hiểm ký check gửi về cho tôi là họ sẽ ký. Nhưng tôi yêu cầu họ để nguyên đó chờ Board of Directors mới làm việc. Ngoài ra, tài khoản ngân hàng của chùa Bảo Quang cũng hiện đang có khoảng $108,000, và tôi cũng có quyền rút số tiền đó ra, nhưng tôi cũng yêu cầu ngân hàng khóa tài khoản đó lại, chờ HĐQT mới quyết định. Chúng tôi không có ý định chiếm dụng thứ gì của chùa hết. Ngay cả tiền điện nước của chùa Bảo Quang sau khi thầy Quảng Thanh mất, tôi cũng tự trả bằng tiền riêng cho đến Tháng Chín.”

“Từ ngày thầy Quảng Thanh vô nhà thương, giao chìa khóa cho thầy Phước Hậu thì tiền người ta đi đám và tiền trong thùng Phước Sương là do thầy Phước Hậu quản lý. Trước đây là thầy Thích Quảng Thanh giữ những tiền đó, gia đình tôi không dính dáng đến, giờ đến thầy Phước Hậu cũng như vậy,” bà Thương nói thêm.

Theo lời bà Thương, “Lễ cúng 49 ngày của thầy Quảng Thanh gia đình tôi cũng lo hết, thầy Hậu chỉ lo chuyện tiền bỏ bao thư cho tăng ni. Đến cúng 100 ngày, thì tiền hoa gia đình tôi cũng cúng, vì ai cũng biết thầy Quảng Thanh rất thích hoa.”

Tuy nhiên, cũng trong ngày cúng 100 ngày mất Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, một đoạn băng ghi âm do Phật tử chùa Bảo Quang thu lại lời của một người đàn ông, được cho là Thượng Tọa Thích Phước Hậu, nói với một số người, trong đó có người được gọi là “thầy,” có nội dung như sau:

“Tôi bất mãn lắm. Tôi nói thật với chú, chùa này ai cũng biết, khi thầy Quảng Thanh ở trong bệnh viện nói tôi được thừa kế, thầy công nhận điều đó không? (tiếng người kia: đúng rồi). Bây giờ nói là không có di chúc. Đâu có lật ngược được. Mà giáo hội chuẩn bị có cuộc họp đó, chứ tôi không có họp, các chư tông đức họp, đợi qua 100 ngày nhưng chưa có ngày. Ngày mai tôi sẽ đi qua giáo hội hỏi ngày giờ. Có thể tôi hiến cái này cho chính phủ Mỹ, hiến ngôi chùa này luôn đó thầy, tôi hiến luôn đó, tôi có quyền hiến, tôi lấy quyền di chúc để hiến cho chính phủ Mỹ để làm từ thiện cho xã hội, chứ đừng nói là gia đình bà Thương vô đây muốn làm gì làm.” Giọng người đàn ông rất bực tức.

Cũng hòa trong tiếng hát của ca sĩ nào đó, giọng người đàn ông nói tiếp, “Tôi hỏi thầy, cổ tổ chức văn nghệ, cổ bày vẽ, cổ bỏ tiền ra cổ mướn, cổ muốn làm gì làm, mắc gì tính tiền tôi? Mắc gì phải tốn tiền nuôi mấy thằng nhà báo? Mắc gì phải nuôi mấy thằng đó, lúc $500, $300, lấy tiền đâu? Đâu phải tiền cổ bỏ ra. Thầy còn nhớ là thầy Thanh dặn là đem $100,000 về Việt Nam làm từ thiện không? Còn $150,000 là lo đám tang. Cổ đưa tôi $200,00. $100,000 tôi gửi về Việt Nam cúng nhà từ đường, cúng xóm làng bình an. Còn $150,000 lo đám tang thì cổ đưa tôi $100,000, cổ giữ $50,000 hôm nay nói hết rồi, hỏi cổ làm cái gì?”

Bà Thương cho biết thêm, “Cũng trong chiều hôm cúng 100 ngày thầy Quảng Thanh, Hòa Thượng Thích Chơn Thành và Thích Chơn Tôn của chùa Liên Hoa gặp tôi để nêu lên một số vấn đề. Thứ nhất là hỏi về giấy thầy Quảng Thanh bảo lãnh cho thầy Phước Hậu sang Mỹ. Thứ hai là hỏi giấy ủy quyền chùa Bảo Quang, ai là người làm chủ. Thứ ba là hỏi di chúc của Hòa Thượng Quảng Thanh.”

Vậy, những chứng từ đó có hay không? Hòa Thượng Thích Chơn Thành, người được sự ủy thác của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh giúp cho Thượng Tọa Thích Phước Hậu lo tất cả mọi việc liên quan đến Pháp lý của giáo hội nói gì chung quanh vụ “lùm xùm” này? Các Phật tử đặt vấn đề về việc trước nay chùa Bảo Quang đã vận hành sai ra sao? 

(Ngọc Lan)
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com

Little Saigon: Thực hư chuyện ‘tranh chấp’ chùa Bảo Quang (Kỳ 1)

Ngọc Lan/Người ViệtNovember 20, 2019

Chánh điện Chùa Bảo Quang. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Kỳ 1: Ai thực sự là chủ chùa Bảo Quang?
https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/little-saigon-thuc-hu-chuyen-tranh-chap-chua-bao-quang/

Kỳ 2: Thượng Tọa Thích Phước Hậu là ai?
Kỳ cuối: ‘Chùa có yên thì Phật tử mới tới’

WESTMINSTER, California (NV) -Gần đây, nhiều dư luận liên quan đến chủ sở hữu cũng như quyền hành tại ngôi chùa Bảo Quang trị giá hơn $10 triệu ở Santa Anna. Có hai nguồn tin tức ngược chiều; thứ nhất là có một gia đình muốn “cướp” chùa Bảo Quang, và thứ hai, chùa Bảo Quang có thể đang bị bàn tay của kẻ xấu từ trong nước thao túng, muốn cướp quyền lực.

Để rộng đường công luận, phóng viên Nhật báo Người Việt đã đi tìm hiểu vấn đề từ các bên có liên quan đến ngôi chùa này.

Nhắc đến chùa Bảo Quang trên đường Newhope thuộc thành phố Santa Ana, một trong những ngôi chùa bề thế nhất tại Orange County, là mọi người nhắc ngay đến Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, người có công xây dựng nên ngôi chùa này, từ năm 2002.

Trong nhiều năm qua, Phật tử và khách thập phương lui tới chùa Bảo Quang không chỉ vì Bảo Quang có vị trụ trì đa tài mà họ kính trọng, ngưỡng mộ, mà còn vì nơi đây được xem là Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Bảo Quang, cũng là nơi đặt Văn phòng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới.

Sau khi Hòa Thượng Thích Quảng Thanh viên tịch vào rạng sáng ngày 9 Tháng Sáu, 2019, Thượng Tọa Thích Phước Hậu, từ Bình Thuận, mới từ Việt Nam qua được nửa năm, được đưa vào thay thế vai trò trụ trì ngôi chùa này theo di ngôn của cố viện chủ chùa Bảo Quang.

Chùa Bảo Quang là một tổ chức tôn giáo bất vụ lợi, có hội đồng quản trị, không ai là chủ

“Tại Mỹ, chùa Bảo Quang là một công hội bất vụ lợi hoạt động theo quy chế ‘501(c) 3 nonprofit corporation’ từ năm 1990,” anh Lộc Hoàng Bạch, còn được biết với tên là Na, thư ký Hội Đồng Quản Trị của chùa Bảo Quang, bắt đầu trình bày về quy chế hoạt động của chùa Bảo Quang với phóng viên Người Việt.

Theo hồ sơ liên quan đến chùa Bảo Quang mà Người Việt có được, từ Tháng Ba, 1990, chùa Bảo Quang (khi đó tọa lạc tại 11515 Rosemary Ave., Fountain Valley, CA 92708), đã được tiểu bang California chứng thực đây là một công hội tôn giáo và từ thiện bất vụ lợi (A Non-Profit Religious and Charitable Corporation) với tên gọi đầy đủ là Vietnamese-American Center for Buddhism and Charitable Services – Bao Quang, và người sáng lập là Tùng Thanh Dương, tức cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh.

Văn bản mà anh Lộc Hoàng Bách đưa ra để chứng minh các thành viên trong Hội Đồng Quản Trị của chùa Bảo Quang năm 2018, trong đó có tên anh Lộc Hoàng Bạch và cô Christie Hoàng Bạch. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Cũng theo chứng từ, thì “Công hội này (corporation) là một công hội tôn giáo và không được tổ chức hoạt động vì lợi ích của bất kỳ cá nhân nào. Nó hoạt động theo luật lệ của một công hội tôn giáo bất vụ lợi với mục đích duy nhất là tôn giáo.”

Theo anh Lộc, “Khoảng năm 1999-2000, tôi và chị gái tôi là Christie Hoàng Bạch, thường được gọi là Trâm, được thầy Quảng Thanh hỏi có thể cùng đứng tên trong Hội Đồng Quản Trị (Board of Directors) của chùa Bảo Quang được hay không, thì chúng tôi đồng ý.”

“Từ lúc đó cho đến nay, thầy Quảng Thanh cùng Christie (Trâm) và tôi là ba người trong Hội Đồng Quản Trị của chùa Bảo Quang,” anh Lộc nói tiếp.

Anh Lộc đưa giấy tờ để chứng minh rằng các thành viên trong “Board of Directors” này không hề thay đổi từ năm 2001 đến Tháng Năm, 2018, trong đó Hòa Thượng Thích Quảng Thanh là chủ tịch HĐQT (president), Lộc Bạch là Thư ký HĐQT (secretary) và Christie Bạch là trưởng ban tài chánh (chief financial officer).

Tuy nhiên, theo chứng từ của năm 2001 thì chùa Bảo Quang khi đó có trụ sở tại 11561 Magnolia St., Garden Grove, CA 92841.

Và từ năm 2002 cho đến nay, chùa Bảo Quang có trụ sở mới tại địa chỉ 713 N. Newhope St., Santa Ana, CA 92703.

Anh Lộc giải thích thêm, “Tuy chùa Bảo Quang là một ‘nonprofit corporation’ nhưng mỗi năm chùa vẫn phải làm hồ sơ khai thuế đầy đủ với chính phủ. Và từ xưa đến nay, việc khai thuế của chùa vẫn được tiến hành đúng thủ tục, chưa từng gặp rắc rối gì.”

“Việc anh và chị gái anh cùng đứng tên trong HĐQT chùa Bảo Quang từ xưa nay có được nhiều người biết không?” phóng viên Người Việt hỏi.

“Không, không mấy người biết,” anh Lộc trả lời.

Anh Lộc cũng giải thích thêm, “Sau khi thầy Quảng Thanh mất, thì luật sư riêng của chùa cho biết cần phải có thêm một thành viên trong HĐQT, vì không thể chỉ có hai người. Tôi đã đi hỏi rất nhiều người nhưng không ai đồng ý để tên vào. Cuối cùng, có một người, cũng là Phật tử đi theo thầy Quảng Thanh lâu rồi đồng ý, nhưng chỉ là tạm thời cho đến khi có ‘board of directors’ mới. Nghĩa là hiện giờ, HĐQT của chùa Bảo Quang đã có đủ tên của 3 thành viên theo luật định.”

Mối quan hệ giữa cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh và các thành viên trong HĐQT chùa Bảo Quang

Chứng từ cho biết chùa Bảo Quang là một công hội tôn giáo và từ thiện bất vụ lợi (A Non-Profit Religious and Charitable Corporation) với tên gọi đầy đủ là Vietnamese-American Center for Buddhism and Charitable Services – Bao Quang từ năm 1990. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Anh có thể cho biết lý do vì sao Hòa Thượng Thích Quảng Thanh lại mời hai chị em anh cùng vào ‘board of directors’ của chùa Bảo Quang không?” phóng viên Người Việt hỏi tiếp.

Bà Hoàng Thị Thương, mẹ của anh Lộc và chị Christie, cũng chính là người phụ trách bếp núc của chùa Bảo Quang từ hơn 20 năm qua, trả lời câu hỏi của Người Việt bằng một câu chuyện dài, liên quan đến những ân tình của gần 25 năm trước.

Theo lời bà Thương, vào năm 1996, khi con gái bà, tức cô Christie (Trâm), được 20 tuổi, đang học đại học University of California, Irvine (UCI) thì mắc bệnh liên quan đến tinh thần, phải nghỉ học một học kỳ để ở nhà chữa trị.

“Tôi đưa con đi bác sĩ bệnh viện cũng có, mà đưa đi chùa cũng có,” bà Thương kể.

Bà Thương cho rằng, “Không biết trúng bác sĩ hay trúng thầy mà gặp đúng khi tôi mang con tôi xuống chùa của thầy Quảng Thanh, xin ở lại 3 ngày, thì con tôi hết bệnh. Tôi nghĩ đó là cái duyên.”

“Trong thời gian 3 ngày ở chùa, tôi đã khấn trước Đức Phật rằng bất kỳ ai giúp con tôi lành bệnh thì tôi sẽ bán nhà để tạ ơn, và kể từ nay khi con tôi lành bệnh thì trong chùa này, những gì dơ bẩn nhất không ai làm, tôi sẽ làm, như chùi cầu tiêu, rửa ráy trong bếp núc chẳng hạn. Và tôi đã nguyện như thế nào thì từ ngày đó đến nay tôi đều làm như vậy, có nhiều người ở chùa cũng biết điều này,” bà Thương nói một cách xúc động.

Cũng theo bà Thương, chính vì ân nghĩa đó của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh mà các con của bà cũng đều yêu thương và quý trọng ông, xem ông như một người thân trong gia đình.

“Và đó cũng là lý do vì sao khi thầy Quảng Thanh cần có người giúp đỡ về mặt giấy tờ pháp lý khi mua ngôi chùa hiện nay, thì các con tôi đều sẵn sàng giúp thầy,” bà Thương cho biết thêm.

Phóng viên Người Việt hỏi: “Vậy ngôi chùa này có sự đóng góp tài sản của gia đình bà không?”

Trong khi bà Thương không muốn trả lời câu hỏi này, thì một số Phật tử của chùa Bảo Quang có mặt tại buổi gặp gỡ với báo Người Việt cho biết, “Gia đình bà Thương từng cho thầy Quảng Thanh mượn rất nhiều tiền khi mua miếng đất để xây dựng ngôi chùa này.”

Anh Lộc Hoàng Bạch (Na) và cô Christie Hoàng Bạch (Trâm), hai thành viên trong Hội Đồng Quản Trị của chùa Bảo Quang. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Ngày xưa chùa Bảo Quang nằm ở đường Magnolia. Khi chùa phát triển lớn hơn, thầy Quảng Thanh mới mua miếng đất lớn hơn, mà thầy chưa đủ tiền, trong khi đó chị Thương đang lúc làm ăn khấm khá nên có cho thầy mượn tiền mua đất, cũng như gia đình chị Thương giúp thầy làm toàn bộ giấy tờ liên quan đến chùa Bảo Quang để thầy chuyển chùa từ Magnolia sang chùa hiện nay. Đó là sự liên hệ giữa thầy và gia đình chị Thương để lập nên chùa cho tới hôm nay, mà trong một video clip thu lại những lời của thầy Quảng Thanh trước khi được đưa từ bệnh viện về chùa, thầy Quảng Thanh có nhắc lại điều này.” Ông Luyến Phạm, một Phật tử của chùa Bảo Quang lên tiếng, nhiều người có mặt cũng gật đầu đồng ý.

Khi được phóng viên Người Việt hỏi tiếp, “Vậy chùa Bảo Quang còn nợ tiền của gia đình bà không?” thì cả bà Thương và anh Lộc đều trả lời ngay, “Không còn thiếu gì nữa hết, trả hết lâu rồi.”

“Gia đình tôi làm việc giúp cho thầy Quảng Thanh chỉ vì thương thầy mà thôi,” anh Lộc nói thêm bằng giọng run run, xúc động.

Gia đình bà Hoàng Thị Thương có ý định “cướp” chùa?

Ông Luyến tóm tắt ngắn gọn những điều đang xảy ra tại chùa Bảo Quang như sau, “Khi thầy Quảng Thanh mất, thì cháu của thầy là Thượng Tọa Thích Phước Hậu lên làm trụ trì. Mà thầy Hậu từ Việt Nam mới sang nên không hiểu nguyên tắc hoạt động của chùa Bảo Quang là một ‘corporation’ là như thế nào. Từ đó đưa đến dư luận cho rằng gia đình bà Thương muốn cướp chùa.”

“Hôm Chủ Nhật, 17 Tháng Mười Một, các thành viên trong HĐQT có mời thầy Phước Hậu họp tại chùa Bảo Quang cùng với luật sư riêng của chùa, với mục đích giải thích mọi chuyện cho thầy Phước Hậu hiểu nguyên tắc hoạt động của một ‘nonprofit corporation’ là gì, và cuộc họp chỉ mang tính chất nội bộ. Tuy nhiên, thầy Phước Hậu lại đưa thông tin đó ra ngoài để các Phật tử khác cùng đến dự. Tại buổi đó, nhiều người có thái độ rất tức giận và có những lời lẽ đáng sợ đối với gia đình bà Thương. Chính vì vậy mà hôm nay HĐQT cũng như gia đình bà Thương mới quyết định đưa toàn bộ thông tin ra ngoài để rộng đường dư luận,” ông Luyến nói thêm.

Anh Lộc tiếp lời, “Chúng tôi chỉ muốn cho thầy Phước Hậu biết là thầy làm trụ trì theo di ngôn của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, tức là làm người lãnh đạo tinh thần cho chùa Bảo Quang, làm lễ, Phật tử tới cần làm gì thì thầy tiếp. Còn về cơ sở vật chất của chùa là một nonprofit corporation thì thầy chưa có hiểu, mọi việc làm của ‘board of directors’ chỉ là muốn bảo vệ ý nghĩa đó của chùa Bảo Quang mà thôi.”

Các cửa vào bảo tàng của chùa Bảo Quang hiện đã bị chặn lại bằng bàn ghế. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Như khi tôi hỏi thầy Phước Hậu những giấy tờ ‘receipt’ liên quan đến chùa, nhất là chi tiêu $200,000 mà thầy đã nhận sau khi thầy Quảng Thanh mất, để cuối năm khai thuế thì thầy nói thầy không biết receipt là gì hết, thì cũng không biết sắp tới đây khai thuế như thế nào,” anh Lộc đưa một ví dụ.

Anh Lộc nói thêm, “Vì thầy Phước Hậu không đưa chìa khóa hai phòng bảo tàng của chùa cho ‘board of directors’ nên hôm nay HĐQT cũng kêu người xuống thay ống khóa trong khi chờ người đến kiểm kê tài sản của bảo tàng xong thì sẽ mở lại cho mọi người đến xem, vì không muốn tài sản bị thất thoát, nhưng mà cũng bị ngăn cản vì họ cho rằng mình có ý định cướp chùa.”

Bà Thương cho biết, “Thực sự chúng tôi chỉ muốn thầy Phước Hậu làm trụ trì thì cứ làm trụ trì nhưng đừng để tài sản của chùa Bảo Quang thất thoát ra ngoài, hãy trả lại những đồ vật gì của thầy Quảng Thanh từ chánh điện ra đến bên ngoài y như cũ, không được thay đổi, chùa này không ai làm chủ hết, nó là một ‘nonprofit corporation.’”

Cô Christie Bạch (Trâm) bày tỏ, “Thật sự nếu thầy Quảng Thanh muốn hai chúng tôi không làm trong ‘board of directors’ nữa thì chúng tôi cũng không muốn làm nữa. Nhưng vì nhớ câu cuối cùng của thầy nói là ‘hứa với thầy, Na và Trâm sẽ ở lại’ nên chúng tôi mới ở lại.”

“Nếu thầy Phước Hậu cứ nói với người này người kia rằng chúng tôi muốn đầu độc thầy, muốn cướp chùa, thì thầy đang đặt chúng tôi vào hoàn cảnh rất nguy hiểm, vì có những người không hiểu, họ sẽ làm gì chúng tôi đây? Thầy Phước Hậu không được nói như vậy nữa!” Cô Trâm cố gắng diễn đạt vừa bằng tiếng Việt vừa bằng tiếng Anh trong sự kiềm nén nỗi bực tức.

Sau buổi gặp gỡ với gia đình bà Hoàng Thị Thương, phóng viên Người Việt đã đến tìm và gặp Thượng Tọa Thích Phước Hậu, người đang trụ trì Chùa Bảo Quang, cùng Hòa Thượng Thích Chơn Thành, phó thượng thủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới, viện chủ chùa Liên Hoa, để tìm hiểu về vị trụ trì Chùa Bảo Quang và những vấn đề liên quan đến tài chánh của ngôi chùa này sau khi Hòa Thượng Thích Quảng Thanh viên tịch đã được giải quyết ra sao. 

(Ngọc Lan)
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com

Luật sư của 7875 nguyên đơn kiện công ty Formosa: “Hãy tin vào chúng tôi!”

Châu Thi
2019-11-07

Hình minh họa. Người Việt biểu tình trước Tòa án Quận Đài Bắc, Đài Loan hôm 24/20/2019

Hình minh họa. Người Việt biểu tình trước Tòa án Quận Đài Bắc, Đài Loan hôm 24/20/2019

Photo: RFA

Tòa án quận Đài Bắc ngày 14 tháng 10 năm 2019 tuyên bác bỏ vụ kiện của 7875 nguyên đơn người Việt Nam kiện các lãnh đạo và công ty Formosa Flastic cùng các công ty con ra tòa vì cho rằng tòa án Đài Loan không có thẩm quyền xét xử.

Ngày 24 tháng 10, hàng chục người đã tổ chức họp báo trước Tòa án quận Đài Bắc của Đài Loan để nộp đơn kháng kiện đồng thời đến Viện Tư pháp trao kháng thư nhằm yêu cầu xem xét các quy định liên quan đến thẩm quyền giải quyết vụ việc.

Tuy nhiên, trên mạng Internet những ngày vừa qua loan truyền tin đồn Hội công lý cho nạn nhân Formosa và Tổ chức bảo vệ quyền môi trường (ERF) không đóng tiền tòa án khoảng 1 triệu 200 ngàn Đài tệ (tương đương 40 ngàn USD) dẫn đến việc Tòa án bác bỏ vụ kiện chứ không phải do “không có thẩm quyền xét xử”.

Phóng viên Đài Á Châu Tự Do đã đến văn phòng của tổ chức Environmental Rights Foundation phỏng vấn qua phiên dịch tiếng Anh với luật sư Huang Xin-wen, một trong các luật sư tham gia vụ kiện để làm rõ việc này.

Phóng viênXin chào, xin luật sư có thể giới thiệu về mình và tổ chức mà bà đang tham gia.

Luật sư Huang Xin-wen: Chúng tôi là một Tổ chức Bảo vệ Quyền môi trường (ERF), và tôi là luật sư ở trong tổ chức này. Tổ chức của chúng tôi được thành lập như là kết quả của việc dời chỗ của tòa án sau khi mở rộng giai đoạn 3 của công viên khoa học trung tâm Đài Loan.

Tổ chức của chúng tôi đã được đăng ký chính thức ở cơ quan quản lý bảo vệ môi trường tại Đài Loan và Tòa án quận Đài Bắc tại Đài Loan. Đại diện của chúng tôi là từ Bộ Khoa học và Công nghệ, Cơ quan bảo vệ môi trường của chính phủ và cũng từ các tổ chức phi chính phủ.

Nhiệm vụ của chúng tôi là cung cấp các trợ giúp pháp lý về môi trường cho những người nghèo, chẳng hạn, nông dân, ngư dân, cư dân và cả người bản địa. Chúng tôi đã xử lý một số trường hợp nổi tiếng ở Đài Loan. Tổ chức quyền môi trường là một tổ chức rất quan trọng giúp cung cấp các trợ giúp pháp lý về môi trường.

Phóng viên: Làm sao phía bà biết về vụ việc Formosa gây ô nhiễm môi trường biển Việt Nam và làm thế nào mà các luật sư của tổ chức nhận làm luật sư cho vụ kiện của 7875 nguyên đơn này ở Đài Loan?

Luật sư Huang Xin-wen: Chúng tôi biết về trường hợp ô nhiễm này kể từ năm 2016, nó đã được Hiệp hội luật gia môi trường (EJA) ở Đài Loan chú ý đến.

Chúng tôi biết rằng một công ty Formosa Plastic Corporation của Đài Loan đã thành lập một nhà máy thép tại Việt Nam và làm ô nhiễm biển tại đây.

Kể từ đó, chúng tôi tổ chức một loạt các hành động. Chúng tôi phản đối và yêu cầu Formosa đưa cho chúng tôi một câu trả lời và chịu trách nhiệm chính thức. Luật sư Chang, Yu-inn, người cũng là Chủ tịch của EJA tiếp tục theo đuổi vụ án kể từ đó.

Hình minh họa. Hình chụp hôm 20/4/2016: cá chết do chất thải độc do Formosa thải ra biển khiến cá chết dạt lên bờ ở Quảng Trạch, Quảng Bình

Hình minh họa. Hình chụp hôm 20/4/2016: cá chết do chất thải độc do Formosa thải ra biển khiến cá chết dạt lên bờ ở Quảng Trạch, Quảng Bình AFP

Trong năm đầu tiên, hành động của chúng tôi bao gồm, thứ nhất là yêu cầu Formosa tiết lộ thông tin liên quan về ô nhiễm.

Thứ hai là yêu cầu Bộ Kinh tế (Đài Loan) cải cách các quy định và luật pháp liên quan để khi họ xem xét đầu tư nước ngoài từ các công ty Đài Loan với tiêu chuẩn cao hơn và đảm bảo tập đoàn Đài Loan sẽ không gây ô nhiễm ở nước ngoài.

Sau đó, chúng tôi nhận ra rằng vụ việc đã không diễn ra tốt đẹp ở Việt Nam.

Tòa án Việt Nam từ chối thụ lý vụ án, và chúng tôi bắt đầu đánh giá liệu chúng tôi có nên làm vụ án này ở Đài Loan hay không.

Cuối cùng, chúng tôi đã quyết định, chúng tôi phải nộp hồ sơ này tại Đài Loan. Một loạt các luật sư cũng đã đến Việt Nam và để các nguyên đơn chỉ định chúng tôi làm luật sư.

Phóng viênCó một lời đồn trên mạng Internet cho rằng luật sư đã không đóng phí cho vụ kiện này và chính vì vậy Tòa án quận Đài Bắc đã bác bỏ vụ kiện ngay từ đầu? Bà giải thích sao về việc này?

Luật sư Huang Xin-wen: Chúng tôi muốn nhân cơ hội này và nói rằng các báo cáo từ kênh Nửa vòng trái đất (NVTĐ TV) là không đúng sự thật, và chúng tôi đã yêu cầu họ xin lỗi và xác minh thông tin này.

Thứ hai, liên quan đến án phí, vì hầu hết các nạn nhân đều ở trong tình trạng đột nhiên bần cùng, Hội Công lý cho nạn nhân Formosa (JFFV) đã quyên góp tiền cho chúng tôi trên toàn cầu, và sau đó chuyển số tiền mà họ đã huy động được cho Tổ chức Bảo vệ Quyền Môi trường (ERF).

Hóa đơn đóng tiền của tòa án quận Đài Bắc do luật sư Huang Xin-wen cung cấp

Hóa đơn đóng tiền của tòa án quận Đài Bắc do luật sư Huang Xin-wen cung cấp Photo: RFA

Vì vậy, vào ngày 28 tháng 6, chúng tôi đã trả tiền án phí và chúng tôi có hóa đơn ở đây từ tòa án quận Đài Bắc. (Đây là tiếng Trung Quốc, chúng tôi cũng có Phiên bản tiếng Anh để hiểu rõ hơn.)

Chúng tôi cũng đã cung cấp nội dung này cho kênh NVTĐ TV và nói với họ rằng, chúng tôi đã nộp tiền và chúng tôi đã nhận được hóa đơn ngay tại đó, nhưng họ lại đặt câu hỏi liệu hóa đơn là thật hay giả.

Chúng tôi cũng có một thông cáo báo chí từ Tòa án quận Đài Bắc. Chúng tôi đã bôi cho nó nổi bật lên đây (trên tài liệu thông cáo báo chí từ TDC) cho biết: vào ngày 28 tháng 6, chúng tôi đã trả án phí. Chúng tôi đã đáp ứng tất cả các yêu cầu pháp lý về thủ tục và chúng tôi có thể nộp đơn.

Tôi nghĩ rằng tất cả thông tin này đều có sẵn trên internet và họ có thể xác minh thông tin rất dễ dàng. Chúng tôi cũng đã cung cấp hóa đơn nộp tiền cho kênh NVTĐ TV. Tuy nhiên, họ vẫn khăng khăng phá hoại danh tiếng của JFFV và ERF.

Vì vậy, ở đây chúng tôi muốn nhân cơ hội này yêu cầu NVTĐ TV làm rõ thông tin này và xin lỗi chúng tôi, đồng thời gỡ bỏ những câu chuyện hư cấu này.

Phóng viênNhững tin đồn này có ảnh hưởng gì đến vụ kiện của các nạn nhân Formosa?

Luật sư Huang Xin-wen: Vì chúng tôi đã nộp đơn kiện và việc này đòi hỏi một lượng người nhất định như nhân sự, nhân lực và tiền bạc.

Chúng tôi cần dịch giả dịch tất cả các tài liệu tiếng Việt này sang tiếng Trung để chúng tôi có thể hiểu, chúng tôi cần luật sư đọc qua tất cả các tài liệu này và ra tòa, chúng tôi cần các học giả ở Đài Loan để tìm kiếm lời khuyên.

Luật sư Huang Xin-wen và hóa đơn đóng tiền của Tòa án quận Đài Bắc

Luật sư Huang Xin-wen và hóa đơn đóng tiền của Tòa án quận Đài Bắc Photo: RFA

Tất cả những điều này đều đòi hỏi tiền bạc. Khi NVTĐ TV báo cáo những tin tức giả mạo này, họ đang phá hoại tài trợ của chúng tôi từ Hoa Kỳ, quốc tế và những người từ Việt Nam.

Điều mà họ đang cố gắng làm là cắt đứt tài trợ của chúng tôi, do vậy chúng tôi không thể làm được những điều tốt nhất cho các nạn nhân. Vì vậy, chúng tôi yêu cầu họ làm rõ thông tin sai lệch và xin lỗi chúng tôi.

Thứ hai, nếu danh tiếng của ERA và JFFV bị phá hoại, điều này sẽ gián tiếp ảnh hưởng đến niềm tin của nạn nhân.

Tôi nghĩ rằng một mối quan hệ rất quan trọng trong vụ kiện là sự tin tưởng giữa các luật sư và nguyên đơn. Và vì đây là một vụ kiện xuyên quốc gia, nên các luật sư của chúng tôi không thể dễ dàng tiếp cận tất cả các thân chủ của chúng tôi, họ phải đi qua biên giới và chính phủ VN đang cố gắng ngăn chúng tôi gặp họ.

Vì vậy, tôi nghĩ rằng điều này sẽ gây ra sự ngờ vực giữa các mối quan hệ và nó thực sự sẽ gây tổn hại cho vụ án.

Phóng viên: Vào ngày 14 tháng 10, tòa án quận Đài Bắc đã đưa ra phán quyết và tuyên bố: “Đài Loan không có thẩm quyền của vụ kiện này và thẩm quyền phải thuộc về Việt Nam”. Bà nghĩ gì về điều này?

Luật sư Huang Xin-wen: Tòa án quận Đài Bắc đã bác bỏ vụ án dựa trên bộ luật tố tụng dân sự nói rằng quyền tài phán phải ở nơi nguyên nhân, kết quả của sự ô nhiễm và hành vi gây ô nhiễm xảy ra.

Tuy nhiên, tại tòa án tố tụng dân sự Đài Loan, có hai khái niệm cũng có thể xác định là bên nào có thẩm quyền.

Theo thẩm quyền đồng thuận: Nếu cả hai bên, nguyên đơn và bị đơn đều đồng ý và quyết định họ muốn đến một tòa án nhất định, thì tòa án đó sẽ có thẩm quyền của vụ án.

Thẩm quyền khi có sự xuất hiện tại tòa: Nếu tòa án quyết định rằng họ sẽ có phiên xét xử hoặc có phiên tòa và bị đơn tham dự phiên tòa mà không từ chối. Điều này có nghĩa là bị đơn đã chấp thuận và đồng ý rằng tòa án có thẩm quyền.

Nhưng tòa án quận Đài Bắc đã không tổ chức bất kỳ phiên tòa nào từ đầu và chỉ bác bỏ vụ kiện của chúng tôi. Tôi nghĩ rằng Tòa án quận Đài Bắc đã vi phạm quy tắc tố tụng dân sự của Đài Loan và loại trừ hai lựa chọn này.

Actor sequitur forum rei (Nguyên đơn phải theo Tòa án của bị đơn) là một khái niệm pháp luật được quốc tế công nhận.

Trong vụ án dân sự, chúng tôi có nguyên tắc: các nguyên đơn tuân theo bị cáo. 7875 Nguyên đơn của chúng tôi đã quyết định rằng họ sẽ ra tòa của những người bị đơn bao gồm Formosa Plastic, China Steel, những bị đơn khác là một công ty ma trăm phần trăm ở nước ngoài.

Vì hầu hết các bị cáo đều ở Đài Loan, nên có vụ kiện ở Đài Loan thực sự tuân theo thực tế là Đài Loan có thẩm quyền quốc tế.

Và điểm cuối cùng: Tòa án tuyên bố rằng không thuận tiện để thu thập chứng cứ ở Đài Loan.

Tuy nhiên, trong trường hợp này, vấn đề quan trọng nhất là liệu Formosa Plastic có phạm sai lầm trong việc ra quyết định hay không.

Formosa là một nhóm rất tập trung, nơi tất cả các quyết định liên quan đến hoạt động, ký kết hợp đồng hoặc xây dựng, bảo vệ môi trường, an toàn và sức khỏe – tất cả đều được thực hiện bởi trung tâm hành chính.

Đó là một nhóm rất tập trung và họ được tạo ra bởi một số người nhất định đưa ra quyết định, vì vậy tất cả bằng chứng này thực tế là ở Đài Loan.

Tôi nghĩ điều rất quan trọng là chúng tôi có vụ án này ở Đài Loan vì thực sự rất thuận tiện để đi tìm bằng chứng.

Phóng viênBà sẽ làm gì nếu Tòa án cấp cao cũng tiếp tục bác bỏ kháng cáo?

Luật sư Huang Xin-wen: Nhóm luật sư của chúng tôi đã đưa ra quyết định. Chúng tôi thấy phán quyết này là vô lý. Chúng tôi nghĩ rằng phải có một số vấn đề trong quy trình hành chính để họ mắc sai lầm như vậy.

Vì vậy, chúng tôi tin rằng nếu Tòa án Tối cao xem xét đúng đắn tuyên bố của chúng tôi sẽ thấy là vụ kiện không nên được bác bỏ.

Nếu Tòa án Tối cao vẫn quyết định bác bỏ vụ kiện của chúng tôi vì một số lý do nào khác, chúng tôi sẽ tìm mọi cách để lên Tòa án tối cao.

Phóng viên: Luật sư có bất kỳ cập nhật gì về vụ án này không?

Luật sư Huang Xin-wen: Sau khi chúng tôi đưa ra kháng cáo chống lại phán quyết, cho đến nay không có cập nhật nào về quyết định của tòa án.

Phóng viênLuật sư có bất kỳ hy vọng hoặc kỳ vọng nào cho vụ án này? Liệu các nguyên đơn sẽ đòi được công lý và được đền bù?

Luật sư Huang Xin-wen: Tôi nghĩ rằng luôn luôn có sự chú ý và nỗ lực của nhóm luật sư để cho các nạn nhân được bồi thường thích đáng theo nguyên tắc công lý và công bằng.

Và tôi nghĩ rằng vụ kiện này vẫn sẽ còn mất một thời gian ở Đài Loan, tuy nhiên, chúng tôi đã nỗ lực rất nhiều và tiếp tục cố gắng ở ngay tại đây.

Chúng tôi đã thực hiện một số chiến dịch truyền thông và chúng tôi muốn nhiều người biết thêm về trường hợp này, nguyên nhân của vụ án này, kết quả của vụ án này, v.v….

Và chúng tôi cũng tiếp tục yêu cầu Bộ Kinh tế tiến hành cải cách các đạo luật và nâng cao tiêu chuẩn, để các tập đoàn Đài Loan không gây ô nhiễm ở nước ngoài. Vì vậy, tôi nghĩ rằng trong trường hợp này chúng ta đã đạt được một số thành tựu bằng cách thu hút nhiều sự chú ý hơn.

Còn câu hỏi, liệu chúng tôi có thể đảm bảo những nạn nhân này được bồi thường đúng cách hay không hoặc liệu chúng tôi có thể thắng vụ kiện này hay không?

Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã cố gắng nhưng luật pháp vẫn tuân theo các nguyên tắc đạo đức và luôn có một số điều không chắc chắn trong vụ kiện, vì vậy chúng tôi không thể đưa ra một lời hứa và chúng tôi không thể nói chắc chắn.

Tuy nhiên, tại Đài Loan, có rất nhiều luật sư giúp đỡ trong vụ án này bao gồm cả những cái tên mà chúng ta đã biết và công khai. Bên cạnh đó, có các tổ chức như ERF, EJA, TAHR (Hiệp hội Nhân quyền Đài Loan) và Liên Minh Giám Sát Việc Thực Hiện Các Công Ước Nhân Quyền (Covenants Watch) đã quan sát và chú ý đến vụ này.

Chúng tôi cố gắng biến trường hợp này thành một phong trào môi trường quan trọng ở Đài Loan.

Vì vậy, tôi nghĩ rằng chúng tôi đã đạt được một số kết quả ban đầu, ngày càng có nhiều người biết đến vụ này. Nhưng tất nhiên, với vụ kiện, nó luôn là biến số.

Phóng viênBà có biết vụ kiện nào tương tự như trường hợp này không?

Luật sư Huang Xin-wen: Liên quan đến các vụ án xuyên quốc gia, chúng tôi có một vụ án nổi tiếng ở Đài Loan nhưng đó là một cách khác. Đó là trường hợp RCA, một vụ án gây hại xuyên quốc gia.

Một công ty nước ngoài đã thành lập một công ty tại Đài Loan, làm ô nhiễm ở đây và gây thiệt hại cho sức khỏe của người dân Đài Loan.

Nguyên đơn là hơn 500 người, và cuối cùng chúng tôi đã thắng kiện thành công và nhận tiền bồi thường cho các nạn nhân.

Tuy nhiên, không giống như tòa án Việt Nam, Đài Loan chúng tôi là một quốc gia dân chủ với hệ sinh thái độc lập nên chúng tôi thực sự có thể thực hiện các thủ tục pháp lý phù hợp và để có biện pháp khắc phục cho nạn nhân. Điều đó không thể được thực hiện ở Việt Nam.

Chúng tôi đã đến thăm một học giả luật để nghe lời khuyên, người đó là chuyên gia về tài phán quốc tế, và đã cho chúng tôi một ví dụ rất quan trọng liên quan đến quyền tài phán quốc tế.

Đó là trường hợp một công ty châu Âu thành lập công ty con ở châu Phi và gây ô nhiễm ở châu Phi.

Người dân địa phương sau đó đã đến châu Âu để đấu tranh cho vụ án. Tòa án châu Âu công nhận rằng vì có mối quan hệ công ty mẹ và công ty con, các nạn nhân châu Phi có thể nộp đơn kiện tại châu Âu và tòa án châu Âu có thẩm quyền. Vì vậy, tôi nghĩ rằng đó là một ví dụ rất hay và đó là ví dụ mà chúng ta có thể làm theo.

Tôi muốn nhân cơ hội này và chân thành nói rằng các bạn có thể tin tưởng vào chúng tôi và đặt niềm tin nơi chúng tôi. Tổ chức của chúng tôi và các nhóm đối tác đã và đang nỗ lực hết sức để giúp đỡ trong trường hợp này. Chúng tôi đã nỗ lực rất nhiều với rất nhiều nhân lực. – LS. Huang Xin-wen

Điều đó có nghĩa là một công ty mẹ phải chịu trách nhiệm về kết quả của các công ty con của họ. Và những người có quyền đang bị làm tổn hại có thể đến công ty mẹ và đòi hỏi phải khắc phục.

Phóng viênBà có muốn nói gì với người VN, những người muốn biết thêm về trường hợp này?

Luật sư Huang Xin-wen: Hiện tại, một số phương tiện truyền thông (cho dù họ có bị kiểm soát hay không) lan truyền một số tin đồn về chúng tôi và một số người có thể lo lắng về việc đưa vụ kiện này cho chúng tôi hoặc lo là có thể tin tưởng được vào chúng tôi hay không.

Tôi muốn nhân cơ hội này và chân thành nói rằng các bạn có thể tin tưởng vào chúng tôi và đặt niềm tin nơi chúng tôi. Tổ chức của chúng tôi và các nhóm đối tác đã và đang nỗ lực hết sức để giúp đỡ trong trường hợp này. Chúng tôi đã nỗ lực rất nhiều với rất nhiều nhân lực.

Chúng tôi có thể không thể đảm bảo một trăm phần trăm rằng sẽ thắng kiện, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ tiếp tục cố gắng với mọi nỗ lực của mình.

Chúng tôi đang cố gắng để cộng đồng quốc tế, chính phủ Đài Loan và người dân Đài Loan biết tầm quan trọng của vụ việc này và để biết là một công ty Đài Loan đã làm hại đất nước Việt Nam và người Việt Nam như thế nào.

Vì vậy, chúng tôi ERF, EJA, TAHR, CW và các nhóm đối tác khác sẽ tiếp tục theo dõi vụ án này và để nâng cao nhận thức trong trường hợp này.

Phóng viên: Cảm ơn bà đã đến với cuộc phỏng vấn của Đài Á Châu Tự Do.

Sau cuộc phỏng vấn luật sư Huang Xin-wen đã cung cấp cho phóng viên chúng tôi biên lai nộp tiền từ Tòa án Quận Đài Bắc số tiền 1,205,310 Đài tệ (khoảng 40 ngàn USD) và cung cấp phán quyết của tòa án, Thông cáo báo chí ngày 24 tháng 10 của Tòa án quận Đài Bắc theo đường dẫn

http://jirs.judicial.gov.tw/GNNWS/NNWSS002.asp?id=534673

___________________

Sau bài phỏng vấn này, ông Derek Phạm, người sáng lập NVTD TV đã có thông cáo báo chí phản bác những phát biểu của luật sư Huang đồng thời cho Đài Á Châu Tự Do phỏng vấn ngắn trả lời những cáo buộc được luật sư Huang đưa ra. Nói về thông tin cho rằng NVTD đã đưa tin sai về việc Hội Công lý nạn nhân Formosa đã không đóng tiền tòa khiến Tòa án bác đơn vụ kiện, ông Derek Phạm cho biết:

Khi mà họ trả lời câu đó thì họ trả lời có nửa quả táo thôi. Thật sự tin đó thì không chỉ có NVTD đưa tin. Ngay ban đầu chúng tôi lấy từ bản tin gốc của PTS trung ương Đài Loan, là một hãng thông tấn lớn và uy tín của Đài Loan. Họ đưa cùng ngày 24/10 khi có sự kiện là một nhóm người bao gồm các luật sư kiện công ty Formosa cùng nhiều người khác đứng bên ngoài tòa án quận Đài Bắc để lên án việc bị bác đơn. Bản tin đó chỉ dài hơn 2 phút. Sau khi họ chiếu những cảnh người này biểu tình, họ chiếu tiếp theo lời nói của Chánh tòa Đài Bắc, bà Hoàng Bội Trinh. Nguyên văn trong đoạn tin đó, bà chánh tòa Hoàng Bội Trinh nói như sau: “khi nguyên đơn đệ đơn đòi bồi thường thiệt hại, phía nguyên đơn đã không nộp phí trọng tài theo quy định. Vì vậy khi họ khởi kiện đã không phù hợp trình tự. Họ trước tiên phải tiến hành nộp phí trọng tài thì mới được cho là đã hoàn thành các yêu cầu kiện tụng. Và vụ án này phải là tòa án Việt Nam nơi xảy ra vụ án mới có thẩm quyền tài phán quốc tế.”

Vì vậy khi chúng tôi xem bản tin đó và dịch lại hoàn toàn lời của bà Hoàng Bội Trinh, không thêm bớt, chúng tôi tường trình đầy đủ. Và luôn luôn trong bản tin của NVTD chúng tôi ghi rằng đường link gốc của PTS Đài Loan là nằm ở đây, quý vị có thể đi theo đường dẫn của YouTube để xem. Tôi không hiểu người nào đi xem vụ kiện Formosa dịch lại những lời đó mà không hề nói về bản tin PTS đó với luật sư Huang ở Đài Loan. Rõ ràng là khi phóng viên Châu Thi phỏng vấn vị luật sư này, họ cũng không nhắc đến bản tin đó.”

Ông  Derek Phạm cũng bác bỏ thông tin được luật sư Huang đưa ra là phía văn phòng luật sư đã cho phía NVTD TV xem hóa đơn nộp tiền tại tòa.

Không hề có chuyện họ liên lạc với chúng tôi và cho chúng tôi xem hóa đơn sau khi có vụ lùm xùm là nhiều người đặt câu hỏi là có hay không việc họ đóng tiền. Bởi vì từ tháng 8 chúng tôi đã nhiều lần nhờ người thông dịch của chúng tôi ở Đài Loan liên lạc với văn phòng này nhưng họ không hề hồi âm bất cứ email hay cú điện thoại nào của người thông dịch của chúng tôi, ngay cả trước khi chúng tôi đưa bản tin đầu tiên. Không hề có sự liên lạc nào của họ. Phải nói điều rõ duy nhất, trước cuộc phỏng vấn của phóng viên Châu Thi, chỉ có một người đưa ra cái hóa đơn đó duy nhất là bà Nancy Bùi, Hôi phó Hội Công lý cho Nạn nhân Formosa. Tuy nhiên bà ấy cũng chỉ đưa cho kênh Calitoday ở bắc California là kênh bà ấy muốn trả lời. Ngay khi có tin của PTS, chúng tôi đã liên lạc với bà Nancy Bùi nhưng bà ấy không trả lời chúng tôi mà chọn đài khác.”

Liên quan đến cáo buộc của luật sư Huang cho rằng NVTD TV đang phá hoại tài trợ cho phía Tổ chức Bảo vệ Môi trường để theo đuổi vụ kiện Formosa, ông Derek Phạm phản bác:

Đó là một lời cố tình hạ uy tín của NVTD TV không có căn cứ, không có dẫn chứng và mang tính chất phỉ báng khi luật sư nói như vậy.

Chúng tôi chỉ làm truyền thông, việc một cơ quan truyền thông đi dịch lại bản tin từ các cơ quan truyền thông uy tín của nước khác qua tiếng Việt là bình thường.

Việc chúng tôi, chúng tôi chỉ biết không cắt ghép bản tin PTS, không cắt lời của chánh tòa trong bản tin đó. Khi có thông tin về sự việc đó, có những lời đồn cho rằng NVTD TV đã cắt không đầy đủ lời nói của chánh tòa Hoàng Bội Trinh. Tuy nhiên chúng tôi đã đưa bản tin gốc của PTS ra, chúng tôi không cắt, không thêm bớt.

Không có chuyện NVTD muốn ngăn chặn hoặc làm khó chuyện gây quỹ vì chúng tôi chỉ là cơ quan truyền thông. Chúng tôi không phải hội đi gây quỹ.”

Về yêu cầu NVTD TV gỡ bỏ video thông tin về việc Hội Công lý cho Nạn nhân Formosa và Tổ chức Bảo vệ Môi trường không nộp tiền tòa, đại diện NVTD TV khẳng định:

Trong cuộc phỏng vấn với phóng viên Châu  Thi, người luật sư này yêu cầu NVTD TV hạ video cũng như xin lỗi chúng tôi sẽ làm điều đó nếu như PTS trung ương Đài Loan có bản tin mới nhất và họ đính chính với độc giả Đài Loan là ngày 24/10 bản tin đó là sai sự thật hoặc không đúng, và chúng tôi sẽ dựa theo bản tin đó và làm tương tự như vậy. Chúng tôi khẳng định NVTD làm đúng bổn phận truyền thông dịch lại 100% lời chánh tòa được phát trên PTS được phát hôm 24/10.