Category Archives: Video khác

Mỹ đang nghiên cứu chuyển giao máy bay huấn luyện cho Việt Nam

MC Lê Hoàng Trúc live stream để lên án Trúc Hồ và Việt Khang

LanChi Hoang is with Dam Phong Nguyen and 19 others.

CHỈ KHI BỊ TRÚC HỒ ĐÁ, CƯ XỬ MẤT DẠY THÌ BÀ LÊ HOÀNG TRÚC MỚI ‘NGỘ” RA!

Môt người mời tôi xem live stream của Lê Hoàng Trúc. Bà này live stream để lên án Trúc Hồ và Việt Khang.

Bà nói “ bà thần tượng Trúc Hồ và VK. Khi VK qua, có nhiều dư luận, bà không nghe. Bà cho là họ ganh tị. Cho đến hôm nay bà đụng trực tiếp thì bà mới tin”. Cái đụng trực tiếp đó là Đảng Việt Tân tổ chức cho VK-Trúc Hồ ở Hawaii. Họ mời bà Trúc làm MC. Bà Trúc kể: 1) Bà nghe là nhạc đấu tranh mà vé là Tình Khúc mùa xuân? 2) Bà Trúc phản đối thì họ không mời bà Trúc làm MC nữa. 3) Bà Trúc muốn đặt câu hỏi cho VK thì Trúc Hồ nói phải đưa câu hỏi trước..

Ý kiến cá nhân tôi : 1) Tôi không biết bà Trúc là ai cả. 2) Một người share vụ kêu gọi biểu tình khỏa thân: tôi phản đối vi không phù hợp với nền văn hóa của chúng ta. 3) Những vụ liên quan đến VK đã được chúng tôi gửi ra public với đầy đủ chứng cớ nhất là lời kể của Nghê Lữ, của Huỳnh Công Ánh..Vậy, lúc đó bà Trúc ở đâu mà không đọc và vẫn mù quáng chạy theo VK tin tưởng? Vậy: bà Trúc có phải là người cũng thích bầy đàn hay không? Nếu không có vụ VK và Trúc Hồ trực tiếp ĐÁ BÀ, COI BÀ KHÔNG RA GÌ, thì không lẽ bà Trúc vẫn tự bịt mắt trước những bằng cớ của người khác nhất là từ chúng tôi ? Những gì bà Trúc mới “ngộ” ra hôm nay: chúng tôi đã viết từ lâu. Không lẽ bà Trúc đui, điếc, không biết?

Tóm lại: Mọi người nên đọc nhiều, tự rút quyết định cho mình. VK không là gì cả. Mấy ông bà ưa live stream và chạy theo Vt-ma: nên cẩn trọng.
Ai muốn nghe bà Trúc nói, vào nhà bà ta mà nghe. Tôi không share vì tôi không ưa bà này do bà ta không đọc bài từ người khác về vụ VK qua Mỹ và chỉ ngộ ra khi bị Trúc Hồ đá, bà Trúc còn hô hào phụ nữ biểu tình khỏa thân.

Ngày Lịch Sử – Giải phóng Thủ Đô 10-10-1954

NGÀY GIẢI PHÓNG THỦ ĐÔ (10 – 10 – 1954) Sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, Hiệp định Giơnevơ về đình chiến ở Đông Dương được ký kết. Theo nghị quyết ngày 17/9/1954 của Hội đồng Chính phủ, Ủy ban quân chính thành phố Hà Nội được thành lập do thiếu tướng Vương Thừa Vũ, tư lệnh sư đoàn Quân Tiên phong làm Chủ tịch và bác sĩ Trần Duy Hưng làm Phó Chủ tịch. Ủy ban quân chính có nhiệm vụ tiếp thu và quản lý thành phố. Bộ Tư lệnh đã ra lệnh cho các đơn vị vào tiếp quản Hà Nội phải triệt để chấp hành các chính sách và kỷ luật của Chính phủ đề ra, phải luôn nâng cao cảnh giác, sẵn sàng đập tan mọi âm mưu khiêu khích của bọn phá hoại. Sư đoàn Quân Tiên phong đã được Trung ương Đảng và Chính phủ giao nhiệm vụ tiếp quản Hà Nội. Theo kế hoạch đã định, sáng 8/10/1954 các đơn vị quân đội chia nhiều đường tiến vào ngoại thành Hà Nội. Đếu 16giờ30 thì tiến đến đường đê La Thành, Vĩnh Tuy, Bạch Mai, Ngã Tư Sở, Ô Cầu Giấy và Nhật Tân. 6 giờ sáng ngày 9/10/1954, quân đội lại theo nhiều đường từ ngoại thành tiến vào nội thành chia làm nhiều cánh quân tiến vào 5 cửa ô chính rồi từ đó tỏa đi các nơi. Lần lượt bộ đội ta tiếp thu nhà Ga, phủ Toàn quyền, khu Đồn Thủy, khu Bờ Hồ, phủ Thống sứ. 16 giờ, quân đội Liên hiệp Pháp rời khỏi thành phố, lặng lẽ rút sang phía Bắc cầu Long Biên. 16giờ30, quân đội ta hoàn toàn kiểm soát thành phố Hà Nội, tiếp thu thành phố gọn gàng và trật tự. Bộ đội ta tiến đến đâu, nhân dân ta đổ ra hai bên đường, phất cờ tung hoa, reo mừng không ngớt. Cổng chào, khẩu hiệu dựng lên khắp các đường phố, cờ đỏ sao vàng rực rỡ trên khắp các tầng nhà. Ngày 10/10/1954. 5 giờ : Nhân dân thủ đô quần áo chỉnh tề mang cờ, ảnh Bác Hồ, những bó hoa tươi thắm, thành đội ngũ trật tự theo từng công sở, xí nghiệp, trường học, khu phố…, kéo tới những con đường đã được thông báo trước là bộ đội hành quân qua. Đoàn xe đầu tiên do thiếu tướng Vương Thừa Vũ, Chủ tịch Ủy ban Quân chính và bác sĩ Trần Duy Hưng, Phó Chủ tịch Ủy ban Quân chính dẫn đầu đi qua phố Hàng Đường, Hàng Đào và trung tâm thành phố. 8 giờ: Cánh quân phía Tây xuất phát từ Quần Ngựa. Đó là những chiến sĩ bộ binh của Trung đoàn Thủ đô. Các chiến sĩ diễu binh qua Kim Mã, Hàng Đẫy, Cửa Nam, Hàng Bông, Hàng Đào, Hàng Ngang…, đến 9 giờ 45 tiến vào Cửa Đông thành Hà Nội. 8 giờ 45: Cánh quân phía Nam xuất phát từ Việt Nam học xá tiến qua Bạch Mai, phố Huế, vòng quanh hồ Gươm rồi vòng lại chiếm lĩnh toàn bộ khu vực Đồn Thủy và Đấu Xảo. 9 giờ 30: Đoàn cơ giới và pháo binh xuất phát từ Bạch Mai, qua phố Bạch Mai, phố Huế, 10 giờ 5 đến Bờ Hồ, qua Hàng Đào, Hàng Ngang, chợ Đồng Xuân, rẽ sang đường Cửa Bắc tiến vào thành lúc 10 giờ 45. 15 giờ : Còi Nhà hát Lớn thành phố nổi lên một hồi dài. Mấy chục vạn nhân dân Hà Nội đã trang nghiêm dự lễ chào cờ do Ủy ban Quân chính tổ chức tại sân vận động Cột Cờ với sự tham gia của các đơn vị quân đội. Sau lễ chào cờ, Chủ tịch Ủy ban Quân chính Vương Thừa Vũ trân trọng đọc lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi đồng bào Thủ đô nhân ngày giải phóng. Ngày 10/10/1954, Hà Nội sạch bóng quân thù, hân hoan đón mừng những người con chiến thắng trở về giải phóng Thủ đô. Sự kiện đó đánh dấu một bước ngoặt có ý nghĩa cực kỳ to lớn, mở ra một thời kỳ mới hết sức vẻ vang trong lịch sử ngàn năm văn hiến của Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội ở thời đại Hồ Chí Minh quang vinh. Thủ đô ta hoàn toàn thoát khỏi ách thống trị của đế quốc thực dân; nhân dân lao động vĩnh viễn xóa bỏ mọi chế độ áp bức, bóc lột, đứng lên làm chủ vận mệnh của mình và phấn khởi đi vào xây dựng xã hội mới, mở đầu sự nghiệp cách mạng xã hội chủ nghĩa trên đất nước ta.

Ha Noi 1946

Xem để thấm thía bài học lịch sử để không bao giờ chấp nhận một lần nữa ngoại lực áp đặt xâm lặng. Chiêu bài thu hồi bộ Lịch Sử Việt Nam 15 tập vì lý do chữ NGỤY chỉ là âm mưu che đậy vì lần đầu tiên chiến tranh Việt trung được đưa vào bộ Sử. Bá quyền Trung quốc luôn luôn từ 73 năm nay lúc nào cũng muốn xâm lăng đất nước cho nên họ không muốn chiến tranh Việt Trung được đưa vào sử Việt để vạch trần thủ đoạn và âm mưu của chúng.

Gặp “huyền thoại Côn Đảo” Lê Quang Vịnh

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng

Tử tù Lê Quang Vịnh và nhà báo Nguyễn Phương Hùng tại tư gia của gia đình tại tpHCM

TTH – Lê Quang Vịnh – cái tên “huyền thoại Côn Đảo”, được mọi người biết đến: Một nhà giáo yêu nước, một chiến sĩ cách mạng kiên trung, bất khuất đã 3 lần bị Mỹ – Diệm tuyên án tử hình và lưu đày 14 năm ở ngục tù Côn Đảo. Trong đó, có 8 năm ròng rã bị đày đọa, cấm cố trong các “Chuồng cọp”, “Chuồng Bò”, “Hầm Đá”… Dù bị đánh đập, tra khảo tàn bạo, dã man, ông vẫn luôn một lòng, một dạ sắt son, giữ vững lý tưởng của người cộng sản…

“Huyền thoại” người cựu tử tù…

Tôi tìm đến cựu tử tù Côn Đảo – Lê Quang Vịnh vào một ngày Huế mưa lắc rắc. Ông tiếp tôi với nụ cười giản dị, giọng nói ấm áp, rành rọt, khúc chiết trong câu chuyện hồi tưởng về quá khứ. “Cuộc đời tôi không phải chỉ được dệt bằng những chiến công hiển hách, những tấm lòng trung dũng, kiên cường, những tình cảm cao đẹp, mà bao giờ cũng có hai mặt đối chọi nhau rất dữ dội. Nhà tù của thực dân đế quốc là để đày ải, giam cầm, khủng bố cách mạng và những người cách mạng. Nhà tù là nơi thử thách của những người cách mạng. Tôi đúc rút ra bài học cho mình: “Đi trên đường cách mạng chân chính, chúng ta sẽ được đồng bào, đồng chí, quần chúng nhân dân đồng tình, ủng hộ; nỗi bất hạnh sẽ biến thành niềm hạnh phúc”, Lê Quang Vịnh mở đầu câu chuyện với tôi bằng những lời nói rất thật của một người cộng sản, mà thế hệ như tôi thật khó để hình dung.

Ông Lê Quang Vịnh bên chân dung của mình
Trong câu chuyện với tôi về những năm tháng lao tù, nhiều lần Lê Quang Vịnh rưng rưng nước mắt. Ông khóc không phải vì quá đau khổ, quá cùng cực ở chốn lao tù, mà vì niềm tin, vì lòng quả cảm vượt qua gian khó của một người cộng sản. Ông dẫn tôi đi khắp căn phòng, hướng dẫn, giới thiệu cho tôi những kỷ vật, hiện vật đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông. Giở từng lá thư của mẹ gửi cho ông, khi ông đang ngồi ở nhà tù Côn Đảo, tay ông run run, mắt đỏ hoe vì cảm động, vì thương nhớ. Chiếc còng kia giờ đã nằm trong tủ trưng bày, nhưng đã chứng kiến biết bao đau thương thể xác của Lê Quang Vịnh và các đồng chí, đồng đội của ông trong những lúc bị còng chân, còng tay ngồi trong xà lim dành cho người tử tù. Nắm đất kia, hòn đá kia… tất cả đều là kỷ niệm ở Côn Đảo mà thời bình ông mới có dịp sưu tầm, để cất giữ và xem đó là những kỷ vật quý giá nhất của đời mình. Sách, báo, phim ảnh trong và ngoài nước nói về “huyền thoại” tử tù Lê Quang Vịnh đã nhiều, nhưng sao tôi vẫn muốn được nghe ông kể chuyện về những người tử tù Côn Đảo…
Phiên tòa lịch sử mang tên “Hội sinh viên học sinh Việt cộng ngày 23-5-1962 xét xử vụ mưu sát Đại sứ Mỹ Nâu – ting với 12 bị cáo tuổi đời còn rất trẻ, trong đó có vị Giáo sư 26 tuổi Lê Quang Vịnh, Ủy viên BCH Đoàn Thanh niên Lao động miền Nam, Việt Nam khu Sài Gòn – Gia Định, Trưởng ban cán sự Sinh viên. Phiên tòa đã trở thành diễn đàn biểu dương lực lượng cách mạng và tố cáo tội ác của giặc Mỹ và bè lũ tay sai bán nước. Kết thúc phiên tòa, trong số 12 bị cáo trẻ tuổi đó có 4 án tử hình (trong đó có Lê Quang Vịnh), 4 án chung thân, 4 án khác từ 5 đến 15 năm tù. Từ nhà lao Chí Hòa, Côn Đảo, Chuồng Cọp, Chuồng Bò, Hầm Đá… suốt 14 năm ròng rã với những đòn roi chí mạng, kẻ thù vẫn không làm lung lay ý chí người cộng sản Lê Quang Vịnh. Người ta thường nói, những người cộng sản biến nhà tù của bọn đế quốc trở thành trường học lớn cho mình, thật không sai chút nào. Đối với Lê Quang Vịnh, còn hơn thế nữa, năm 14 tuổi ông đã tham gia cách mạng rồi bị bắt, bị tù 7 tháng (giai đoạn 1950-1951) tại Lao Thừa Phủ, vì hoạt động Đoàn học sinh kháng chiến tỉnh Thừa Thiên Huế. Trong các giai đoạn 1955-1956; 1961-1975 ông tiếp tục bị bắt, tù đày trong các nhà tù của bọn đế quốc và bè lũ tay sai bán nước. Nhưng trường học mà Lê Quang Vịnh trưởng thành nhanh nhất chính là “địa ngục trần gian” – Côn Đảo. Một “khóa học” kéo dài 14 năm trời, với 8 năm ròng rã, Lê Quang Vịnh nằm trong xà lim nhà tù Côn Đảo bị còng tay, còng chân. Trước phong trào đấu tranh cách mạng, trước khí tiết quả cảm của người cộng sản, Mỹ – Diệm không thể xử tử Lê Quang Vịnh. Chúng muốn ông phải chết dần, chết mòn trong lao tù bằng những đòn tra tấn tàn bạo, dã man nhất. “Trong 8 năm ấy, phần lớn tôi sống một mình. Ngoài việc tập trung trí tuệ để chống lại kẻ địch, tôi có một thú vui duy nhất là làm thơ, sáng tác nhạc với đề tài liên quan đến cuộc chiến đấu, bảo vệ khí tiết cách mạng. Tính lại tôi đã làm hàng trăm bài thơ, hàng chục bản nhạc. Những lần được nghe thơ Bác Hồ, lòng tôi lại xúc động và thế là tôi phổ nhạc bài thơ ấy. Tôi tự hát cho mình nghe và nguyện sẽ làm theo những lời Bác dạy”, cựu tử tù Lê Quang Vịnh xúc động.
Nhớ những cái “Tết” trong lao tù…
Đã là tử tù chính trị bị còng chân ở Chuồng Cọp, Hầm Đá thì tuyệt đối không có Tết đúng nghĩa. Người tù nằm một mình trong bốn bức tường đá lạnh, chỉ biết Tết qua âm thanh, mùi vị bên ngoài vọng vào. Khi giao thừa đến, nghe tiếng pháo bên ngoài vọng vào, người tử tù đứng dậy nghiêm trang, tưởng tượng mình đang chào cờ Tổ quốc để thầm hát Quốc ca. Nhắc đến những cái “Tết” trong tù ngục, Lê Quang Vịnh đọc cho tôi nghe 2 câu đối được ông và các đồng chí trong tù kết nên từ những lá bàng khô: “Ngoài ngục, đào mai khoe sắc thắm. Trong tù, lý tưởng chói lòng son”.
Cựu tử tù Lê Quang Vịnh kể lại: “Cũng có giao thừa, bốc quá, hát to: “Nước mắt rưng rưng tràn má hóp. Quốc ca ta hát vọng ra ngoài”. Thế là bọn lính canh Chuồng Cọp lấy sào thọc tới tấp từ trên song sắt xuống. Nếu còn hát tiếp, nó rắc vôi bột xuống trắng cả tóc tai. Thế mà anh em tù Chuồng Cọp, Hầm Đá cứ Tết đến, hay ngày Quốc khánh 2-9 là đứng nghiêm trang “chào cờ tưởng tượng”, rồi hát Quốc ca, Lãnh tụ ca. “Chúa Đảo” quy định tiêu chuẩn cho tử tù ăn 3 tháng được 100g thịt, một ngày 450g cơm (hai dĩa). Nhưng ngày Tết chúng cho thêm trên đĩa cơm mang vào chuồng một hai miếng thịt. Có thể gọi đó là “Khẩu phần Tết”. Anh em tù đi lao động khổ sai thì Tết nhất có khá hơn. Khi đi làm ở các “Sở” (tổ chức lao động khổ sai theo nghề, như sở vôi, sở đá…) họ kiếm được con cá dưới ruộng, bông hoa rừng, làm cho cái Tết cũng tươi hơn chút ít. Đêm giao thừa cả gian 14 Hầm Đá tổ chức văn nghệ, thay nhau hát các bài hát cách mạng, rồi ngâm thơ”.

Báo chí dăng tin, viết bài về 4 chiến sĩ cộng sản bị tuyên án tử hình

Nói rồi, ông lại suy tư: “Trong 8 năm biệt giam trong Chuồng Cọp, Hầm Đá và 4 năm chung thân khổ sai, có hai cái Tết ấn tượng nhất đối với tôi. Đó là Tết Mậu Thân 1968 và Tết năm 1971”. Ngày mùng 2 Tết Mậu Thân, cựu tử tù Lê Quang Vịnh đang ở Chuồng Cọp II, bỗng nhiên địch mở cửa, tháo còng, lôi ra khỏi chuồng. Sau đó chúng đưa anh cùng các tử tù Lê Hồng Tư, Lê Minh Châu, Trương Thanh Danh lên tàu thủy Mỹ chở về Sài Gòn. Tuy vẫn bị còng chân, nhưng 4 người tù được hít thở khí Xuân đất trời. Trên đường về Tổng Nha cảnh sát ngụy, nhiều khu quân sự của địch bị phá nát. Khu căn cứ Hàng Xanh gần như sụp đổ hoàn toàn. Dinh Độc Lập cũng bị nhiều vết tích của một cuộc tấn công. Đường phố Sài Gòn mọc lên nhiều công sự bằng bao cát. Như vậy, các anh đã được chứng kiến tận mắt một trận đánh rất lớn của quân ta vào đầu não Sài Gòn.
Kể cho tôi nghe xong những ký ức về Tết ở Chuồng Cọp, Hầm Đá, Côn Đảo, cựu tử tù Lê Quang Vịnh bỗng trầm ngâm, rưng rưng nước mắt: “Đã 36 cái Tết trên đất nước hoà bình, bên vợ con sum vầy làm cỗ đón Xuân, đi chơi chúc Tết bà con bè bạn… nhưng không có cái Tết nào tôi không cồn cào nhớ đến những người bạn tù của mình còn sống hay đã nằm xuống ở nghĩa trang Hàng Dương Côn Đảo. Nhớ lắm, nhớ lắm… ”. Nói rồi ông rút khăn mùi xoa chấm nước mắt.
Luôn giữ vững lý tưởng người cộng sản…
Năm 1975 – đất nước yên tiếng súng, cựu tử tù Lê Quang Vịnh thoát khỏi xiềng xích của nhà tù Côn Đảo, trở về với Đảng, với nhân dân. Mặc dù trên thân mình mang đầy thương tích, bệnh tật – hậu quả của những năm tháng tù đày, nhưng Lê Quang Vịnh vẫn được tiếp tục hoạt động cách mạng với nhiều cương vị công tác khác nhau. Ông được bố trí nhiều công việc quan trọng như: Thường vụ Đặc khu ủy Vũng Tàu – Côn Đảo, kiêm Bí thư Huyện ủy Côn Đảo; Giám đốc Sở Giáo dục – Đào tạo TP Hồ Chí Minh; Bí thư Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh; Chủ tịch Hội LHTN Việt Nam; Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, kiêm Phó ban Dân vận Trung ương Đảng và nay là Chủ tịch Hội tù yêu nước tỉnh Thừa Thiên Huế.
Dù ở cương vị công tác nào ông cũng luôn phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Cựu tù Lê Quang Vịnh tâm sự: “Tôi tham gia vào việc gì cũng bắt đầu bằng sự thất bại, bằng sự non kém, thiếu kinh nghiệm, yếu ớt, vụng về. Khó nhọc lắm, bầm dập lắm! Tuy nhiên, tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tiếp tục. Càng về sau, tôi càng được sự giúp đỡ, ủng hộ của những người tốt và cuối cùng là đi đến thành công. Tôi có lòng tin sắt đá về phương hướng mà đời mình đã xác định là đúng. Vấn đề chủ yếu là đúc rút kinh nghiệm, tìm ra nguyên nhân và phương pháp khắc phục, thì nhất định thất bại sẽ dẫn đến thành công. Không có Đảng, không có cách mạng thì tôi cũng không còn. Tôi bằng lòng tất cả, không tính toán so đo. Quan điểm của tôi khi làm việc thấy đúng thì bảo vệ, thấy sai thì đấu tranh. Thế thôi!”
Ngày nghỉ hưu (2004), sau hơn 50 năm xa quê hương, Lê Quang Vịnh đã tìm về với quê nội – làng Xuân Hòa, phường Kim Long, TP Huế, sống cuộc sống thanh bình với đầy ắp những hoài niệm. Vợ chồng ông giờ đã có một tổ ấm hạnh phúc bên 2 người con Lê Quang Tự Do và Lê Quang Hạnh Phúc. Cả hai đã trưởng thành, đã có công việc ổn định và giữ những cương vị quan trọng trong công việc. Ngôi nhà của ông ở địa chỉ 58/24B Nguyễn Phúc Nguyên, TP Huế cũng chính là nhà lưu niệm Lê Quang Vịnh. Đây vừa là nơi gặp gỡ, hàn huyên tâm sự của những người bạn, người đồng chí, đồng đội vào sinh ra tử với ông. Bạn của ông là những người bạn tù Côn Đảo, ở khám Chí Hòa, Lao Thừa Phủ, những người bạn nước ngoài, hay những em nhỏ đang còn cắp sách đến trường. Họ đến với ông không chỉ để nhìn, ngắm những hình ảnh, gợi nhớ những kỷ niệm của chính mình qua những tư liệu, hiện vật mang đậm dấu ấn về những năm tháng không thể nào quên, về một thời đấu tranh cách mạng gian lao mà vinh quang, mà đến còn vì sự cảm thông, sẻ chia, kính phục trước một con người cộng sản “huyền thoại Côn Đảo” – Lê Quang Vịnh.

Anh Phong

Chứng cứ Việt Tân ma thua đau, thua đậm và vẫn cái thói lươn lẹo

Published on May 21, 2018

Ngày 20 tháng 1, 2017, Việt Tân ma kiện tôi vì bị lấy mất danh xưng “Việt Tân”. Trong đơn kiện, họ nêu lý do là đã bị thiệt hại nặng nề do bị lấy mất danh xưng, lại còn phải tốn tiền cho luật sư. Trong đơn kiện, họ yêu cầu toà bắt tôi bồi thường thiệt hại, đóng tiền phạt vạ vì cố tình gây tổn thương, phải trả tất cả những chi phí luật sư và những tổn phí khác cho vụ kiện mà Việt Tân ma phải gánh chịu.
Đơn kiện còn yêu cầu toà bắt tôi phải ngưng sử dụng thương hiệu Việt Tân, và đòi toà công bố là Việt Tân ma là chủ sở hữu thương hiệu “Việt Tân”. Ngày 25 tháng 5, 2017, Việt Tân ma lại làm đơn yêu cầu toà ban lệnh sơ bộ (preliminary injunction) cấm tôi không được dùng thương hiệu Việt Tân, thông báo với mọi người mà tôi đã liên lạc về lệnh sơ bộ, và phải đăng lệnh sơ bộ tại trang mạng https://damphong.com, tức là trang mạng của cá nhân tôi.
Thế nhưng, tại phiên toà ngày 4 tháng 1, 2018 quan toà để lắng nghe lập luận của 2 bên về đơn yêu cầu của Việt Tân ma về lệnh sơ bộ, thì ngay phút đầu Việt Tân ma đã xin rút đơn. Dễ hiểu thôi, họ phải tự ý rút đơn vì mắc 2 lỗi nặng.
Về kỹ thuật, Việt Tân đã không tống đạt trát toà theo đúng thể thức mà toà án yêu cầu. Về nội dung, Việt Tân ma đến lúc ấy vẫn không sở hữu thương hiệu “Việt Tân” vì đơn xin cầu chứng thương hiệu của họ đã bị tôi chặn lại. Họ tự động rút đơn, nghĩa là đầu hàng, nhưng liền sau đó ra thông cáo làm như tôi và luật sư của tôi đã không dám ra toà. Lý lẽ của họ chỉ dùng để mê hoặc những người thiếu khả năng lý luận, vì nếu đối thủ vắng mặt tại toà thì đương nhiên phe có mặt sẽ thắng kiện.
Thế thì tại sao phải đơn phương xin toà cho rút đơn? Tôi và luật sư của tôi chẳng cần phải ra toà vì biết trước Việt Tân ma chỉ có môt chọn lựa duy nhất: phải tự động xin rút đơn. Ngày ___, luật sư của Việt Tân ma đề nghị điều đình. Họ đặt điều kiện là tôi phải ngay lập tức giải tán tổ chức Việt Tân đã được tôi và vài người nữa đăng ký ở California, tôi phải trả cho Việt Tân ma mọi khoản chi phí liên quan đến vụ kiện, phải công khai xin lỗi Việt Tân ma, và các điều khoản thoả thuận giữa 2 bên phải được công khai hoá.
Tôi đồng ý điều đình. Cuộc điều đình diễn ra ngày 1 tháng 5, 2018 dưới quyền trọng tài của Thẩm Phán Joseph C. Spero. Và đây là kết quả điều đình:
(1) Vụ kiện bị bãi nại toàn bộ và mỗi bên phải tự trả chi phí luật sư và các chi phí khác liên quan đến vụ kiện.
(2) Tôi không dùng thương hiệu Việt Tân nữa.
(3) Tôi không chặn việc Việt Tân ma cầu chứng thương hiệu “Việt Tân” với chính quyền Liên Bang.
Nghĩa là:
(1) Việt Tân ma không được bồi thường một xu nào về thiệt hại mà họ mô tả là nặng nề lắm.
(2) Việt Tân ma không nhận được một xu nào về tiền phạt.
(3) Việt Tân ma phải tự trả luật sư phí vá các phí tổn khác cho vụ kiện, mà đến ngày ___ đã vượt quá 113 ngàn USD.
(4) Việt Tân ma không được một lời xin lỗi nào từ tôi cả.
(5) Toà không tuyên bố Việt Tân là chủ sở hữu danh xưng Việt Tân. Tại buổi điều đình, tôi đã “thí cô hồn” cho Việt Tân ma cái tên “Việt Tân” bẩn thỉu và vấy máu để họ còn ra toà án liên bang tại Houston, do đang bị tôi kiện. Cứ xem hồ sơ của toà án về buổi điều trần thì rõ: Tôi cho Thẩm Phán Spero, chủ toạ buổi điều đình, biết là tôi sẽ không chặn đơn xin cầu chứng thương hiệu “Việt Tân” của Việt Tân ma nữa. Nghĩa là, nếu tôi muốn tiếp tục chặn thì họ sẽ tiếp tục bó tay. Lý do duy nhất để tôi chặn họ là khi ngồi vào bàn điều đình với tôi, họ vẫn chưa sở hữu danh xưng “Việt Tân”, và như vậy họ cũng chẳng có tư cách để điều đình hay để đứng đơn kiện.
Đó là lý do vụ kiện bị xoá bỏ toàn bộ và ngay lập tức. Thua đau, thua nhục. Ấy vậy mà Việt Tân ma lại đi khoe như thể mình thắng kiện. Rõ là không biết nhục và vẫn không chừa cái thói lươn lẹo.
Hãy đăng ký, like và share kênh vì sự thật cần phải phổ biến “mạnh”!
Đăng ký địa chỉ YouTube channel của Nguyễn Thanh Tú. http://www.youtube.com/user/nguyentut060503
Liên Lạc: Facebook: Dam Phong Nguyen https://www.facebook.com/profile.php?
Email: damphong@hotmail.com