Category Archives: Phim ảnh và Video

Gặp “huyền thoại Côn Đảo” Lê Quang Vịnh

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng

Tử tù Lê Quang Vịnh và nhà báo Nguyễn Phương Hùng tại tư gia của gia đình tại tpHCM

TTH – Lê Quang Vịnh – cái tên “huyền thoại Côn Đảo”, được mọi người biết đến: Một nhà giáo yêu nước, một chiến sĩ cách mạng kiên trung, bất khuất đã 3 lần bị Mỹ – Diệm tuyên án tử hình và lưu đày 14 năm ở ngục tù Côn Đảo. Trong đó, có 8 năm ròng rã bị đày đọa, cấm cố trong các “Chuồng cọp”, “Chuồng Bò”, “Hầm Đá”… Dù bị đánh đập, tra khảo tàn bạo, dã man, ông vẫn luôn một lòng, một dạ sắt son, giữ vững lý tưởng của người cộng sản…

“Huyền thoại” người cựu tử tù…

Tôi tìm đến cựu tử tù Côn Đảo – Lê Quang Vịnh vào một ngày Huế mưa lắc rắc. Ông tiếp tôi với nụ cười giản dị, giọng nói ấm áp, rành rọt, khúc chiết trong câu chuyện hồi tưởng về quá khứ. “Cuộc đời tôi không phải chỉ được dệt bằng những chiến công hiển hách, những tấm lòng trung dũng, kiên cường, những tình cảm cao đẹp, mà bao giờ cũng có hai mặt đối chọi nhau rất dữ dội. Nhà tù của thực dân đế quốc là để đày ải, giam cầm, khủng bố cách mạng và những người cách mạng. Nhà tù là nơi thử thách của những người cách mạng. Tôi đúc rút ra bài học cho mình: “Đi trên đường cách mạng chân chính, chúng ta sẽ được đồng bào, đồng chí, quần chúng nhân dân đồng tình, ủng hộ; nỗi bất hạnh sẽ biến thành niềm hạnh phúc”, Lê Quang Vịnh mở đầu câu chuyện với tôi bằng những lời nói rất thật của một người cộng sản, mà thế hệ như tôi thật khó để hình dung.

Ông Lê Quang Vịnh bên chân dung của mình
Trong câu chuyện với tôi về những năm tháng lao tù, nhiều lần Lê Quang Vịnh rưng rưng nước mắt. Ông khóc không phải vì quá đau khổ, quá cùng cực ở chốn lao tù, mà vì niềm tin, vì lòng quả cảm vượt qua gian khó của một người cộng sản. Ông dẫn tôi đi khắp căn phòng, hướng dẫn, giới thiệu cho tôi những kỷ vật, hiện vật đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông. Giở từng lá thư của mẹ gửi cho ông, khi ông đang ngồi ở nhà tù Côn Đảo, tay ông run run, mắt đỏ hoe vì cảm động, vì thương nhớ. Chiếc còng kia giờ đã nằm trong tủ trưng bày, nhưng đã chứng kiến biết bao đau thương thể xác của Lê Quang Vịnh và các đồng chí, đồng đội của ông trong những lúc bị còng chân, còng tay ngồi trong xà lim dành cho người tử tù. Nắm đất kia, hòn đá kia… tất cả đều là kỷ niệm ở Côn Đảo mà thời bình ông mới có dịp sưu tầm, để cất giữ và xem đó là những kỷ vật quý giá nhất của đời mình. Sách, báo, phim ảnh trong và ngoài nước nói về “huyền thoại” tử tù Lê Quang Vịnh đã nhiều, nhưng sao tôi vẫn muốn được nghe ông kể chuyện về những người tử tù Côn Đảo…
Phiên tòa lịch sử mang tên “Hội sinh viên học sinh Việt cộng ngày 23-5-1962 xét xử vụ mưu sát Đại sứ Mỹ Nâu – ting với 12 bị cáo tuổi đời còn rất trẻ, trong đó có vị Giáo sư 26 tuổi Lê Quang Vịnh, Ủy viên BCH Đoàn Thanh niên Lao động miền Nam, Việt Nam khu Sài Gòn – Gia Định, Trưởng ban cán sự Sinh viên. Phiên tòa đã trở thành diễn đàn biểu dương lực lượng cách mạng và tố cáo tội ác của giặc Mỹ và bè lũ tay sai bán nước. Kết thúc phiên tòa, trong số 12 bị cáo trẻ tuổi đó có 4 án tử hình (trong đó có Lê Quang Vịnh), 4 án chung thân, 4 án khác từ 5 đến 15 năm tù. Từ nhà lao Chí Hòa, Côn Đảo, Chuồng Cọp, Chuồng Bò, Hầm Đá… suốt 14 năm ròng rã với những đòn roi chí mạng, kẻ thù vẫn không làm lung lay ý chí người cộng sản Lê Quang Vịnh. Người ta thường nói, những người cộng sản biến nhà tù của bọn đế quốc trở thành trường học lớn cho mình, thật không sai chút nào. Đối với Lê Quang Vịnh, còn hơn thế nữa, năm 14 tuổi ông đã tham gia cách mạng rồi bị bắt, bị tù 7 tháng (giai đoạn 1950-1951) tại Lao Thừa Phủ, vì hoạt động Đoàn học sinh kháng chiến tỉnh Thừa Thiên Huế. Trong các giai đoạn 1955-1956; 1961-1975 ông tiếp tục bị bắt, tù đày trong các nhà tù của bọn đế quốc và bè lũ tay sai bán nước. Nhưng trường học mà Lê Quang Vịnh trưởng thành nhanh nhất chính là “địa ngục trần gian” – Côn Đảo. Một “khóa học” kéo dài 14 năm trời, với 8 năm ròng rã, Lê Quang Vịnh nằm trong xà lim nhà tù Côn Đảo bị còng tay, còng chân. Trước phong trào đấu tranh cách mạng, trước khí tiết quả cảm của người cộng sản, Mỹ – Diệm không thể xử tử Lê Quang Vịnh. Chúng muốn ông phải chết dần, chết mòn trong lao tù bằng những đòn tra tấn tàn bạo, dã man nhất. “Trong 8 năm ấy, phần lớn tôi sống một mình. Ngoài việc tập trung trí tuệ để chống lại kẻ địch, tôi có một thú vui duy nhất là làm thơ, sáng tác nhạc với đề tài liên quan đến cuộc chiến đấu, bảo vệ khí tiết cách mạng. Tính lại tôi đã làm hàng trăm bài thơ, hàng chục bản nhạc. Những lần được nghe thơ Bác Hồ, lòng tôi lại xúc động và thế là tôi phổ nhạc bài thơ ấy. Tôi tự hát cho mình nghe và nguyện sẽ làm theo những lời Bác dạy”, cựu tử tù Lê Quang Vịnh xúc động.
Nhớ những cái “Tết” trong lao tù…
Đã là tử tù chính trị bị còng chân ở Chuồng Cọp, Hầm Đá thì tuyệt đối không có Tết đúng nghĩa. Người tù nằm một mình trong bốn bức tường đá lạnh, chỉ biết Tết qua âm thanh, mùi vị bên ngoài vọng vào. Khi giao thừa đến, nghe tiếng pháo bên ngoài vọng vào, người tử tù đứng dậy nghiêm trang, tưởng tượng mình đang chào cờ Tổ quốc để thầm hát Quốc ca. Nhắc đến những cái “Tết” trong tù ngục, Lê Quang Vịnh đọc cho tôi nghe 2 câu đối được ông và các đồng chí trong tù kết nên từ những lá bàng khô: “Ngoài ngục, đào mai khoe sắc thắm. Trong tù, lý tưởng chói lòng son”.
Cựu tử tù Lê Quang Vịnh kể lại: “Cũng có giao thừa, bốc quá, hát to: “Nước mắt rưng rưng tràn má hóp. Quốc ca ta hát vọng ra ngoài”. Thế là bọn lính canh Chuồng Cọp lấy sào thọc tới tấp từ trên song sắt xuống. Nếu còn hát tiếp, nó rắc vôi bột xuống trắng cả tóc tai. Thế mà anh em tù Chuồng Cọp, Hầm Đá cứ Tết đến, hay ngày Quốc khánh 2-9 là đứng nghiêm trang “chào cờ tưởng tượng”, rồi hát Quốc ca, Lãnh tụ ca. “Chúa Đảo” quy định tiêu chuẩn cho tử tù ăn 3 tháng được 100g thịt, một ngày 450g cơm (hai dĩa). Nhưng ngày Tết chúng cho thêm trên đĩa cơm mang vào chuồng một hai miếng thịt. Có thể gọi đó là “Khẩu phần Tết”. Anh em tù đi lao động khổ sai thì Tết nhất có khá hơn. Khi đi làm ở các “Sở” (tổ chức lao động khổ sai theo nghề, như sở vôi, sở đá…) họ kiếm được con cá dưới ruộng, bông hoa rừng, làm cho cái Tết cũng tươi hơn chút ít. Đêm giao thừa cả gian 14 Hầm Đá tổ chức văn nghệ, thay nhau hát các bài hát cách mạng, rồi ngâm thơ”.

Báo chí dăng tin, viết bài về 4 chiến sĩ cộng sản bị tuyên án tử hình

Nói rồi, ông lại suy tư: “Trong 8 năm biệt giam trong Chuồng Cọp, Hầm Đá và 4 năm chung thân khổ sai, có hai cái Tết ấn tượng nhất đối với tôi. Đó là Tết Mậu Thân 1968 và Tết năm 1971”. Ngày mùng 2 Tết Mậu Thân, cựu tử tù Lê Quang Vịnh đang ở Chuồng Cọp II, bỗng nhiên địch mở cửa, tháo còng, lôi ra khỏi chuồng. Sau đó chúng đưa anh cùng các tử tù Lê Hồng Tư, Lê Minh Châu, Trương Thanh Danh lên tàu thủy Mỹ chở về Sài Gòn. Tuy vẫn bị còng chân, nhưng 4 người tù được hít thở khí Xuân đất trời. Trên đường về Tổng Nha cảnh sát ngụy, nhiều khu quân sự của địch bị phá nát. Khu căn cứ Hàng Xanh gần như sụp đổ hoàn toàn. Dinh Độc Lập cũng bị nhiều vết tích của một cuộc tấn công. Đường phố Sài Gòn mọc lên nhiều công sự bằng bao cát. Như vậy, các anh đã được chứng kiến tận mắt một trận đánh rất lớn của quân ta vào đầu não Sài Gòn.
Kể cho tôi nghe xong những ký ức về Tết ở Chuồng Cọp, Hầm Đá, Côn Đảo, cựu tử tù Lê Quang Vịnh bỗng trầm ngâm, rưng rưng nước mắt: “Đã 36 cái Tết trên đất nước hoà bình, bên vợ con sum vầy làm cỗ đón Xuân, đi chơi chúc Tết bà con bè bạn… nhưng không có cái Tết nào tôi không cồn cào nhớ đến những người bạn tù của mình còn sống hay đã nằm xuống ở nghĩa trang Hàng Dương Côn Đảo. Nhớ lắm, nhớ lắm… ”. Nói rồi ông rút khăn mùi xoa chấm nước mắt.
Luôn giữ vững lý tưởng người cộng sản…
Năm 1975 – đất nước yên tiếng súng, cựu tử tù Lê Quang Vịnh thoát khỏi xiềng xích của nhà tù Côn Đảo, trở về với Đảng, với nhân dân. Mặc dù trên thân mình mang đầy thương tích, bệnh tật – hậu quả của những năm tháng tù đày, nhưng Lê Quang Vịnh vẫn được tiếp tục hoạt động cách mạng với nhiều cương vị công tác khác nhau. Ông được bố trí nhiều công việc quan trọng như: Thường vụ Đặc khu ủy Vũng Tàu – Côn Đảo, kiêm Bí thư Huyện ủy Côn Đảo; Giám đốc Sở Giáo dục – Đào tạo TP Hồ Chí Minh; Bí thư Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh; Chủ tịch Hội LHTN Việt Nam; Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, kiêm Phó ban Dân vận Trung ương Đảng và nay là Chủ tịch Hội tù yêu nước tỉnh Thừa Thiên Huế.
Dù ở cương vị công tác nào ông cũng luôn phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Cựu tù Lê Quang Vịnh tâm sự: “Tôi tham gia vào việc gì cũng bắt đầu bằng sự thất bại, bằng sự non kém, thiếu kinh nghiệm, yếu ớt, vụng về. Khó nhọc lắm, bầm dập lắm! Tuy nhiên, tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tiếp tục. Càng về sau, tôi càng được sự giúp đỡ, ủng hộ của những người tốt và cuối cùng là đi đến thành công. Tôi có lòng tin sắt đá về phương hướng mà đời mình đã xác định là đúng. Vấn đề chủ yếu là đúc rút kinh nghiệm, tìm ra nguyên nhân và phương pháp khắc phục, thì nhất định thất bại sẽ dẫn đến thành công. Không có Đảng, không có cách mạng thì tôi cũng không còn. Tôi bằng lòng tất cả, không tính toán so đo. Quan điểm của tôi khi làm việc thấy đúng thì bảo vệ, thấy sai thì đấu tranh. Thế thôi!”
Ngày nghỉ hưu (2004), sau hơn 50 năm xa quê hương, Lê Quang Vịnh đã tìm về với quê nội – làng Xuân Hòa, phường Kim Long, TP Huế, sống cuộc sống thanh bình với đầy ắp những hoài niệm. Vợ chồng ông giờ đã có một tổ ấm hạnh phúc bên 2 người con Lê Quang Tự Do và Lê Quang Hạnh Phúc. Cả hai đã trưởng thành, đã có công việc ổn định và giữ những cương vị quan trọng trong công việc. Ngôi nhà của ông ở địa chỉ 58/24B Nguyễn Phúc Nguyên, TP Huế cũng chính là nhà lưu niệm Lê Quang Vịnh. Đây vừa là nơi gặp gỡ, hàn huyên tâm sự của những người bạn, người đồng chí, đồng đội vào sinh ra tử với ông. Bạn của ông là những người bạn tù Côn Đảo, ở khám Chí Hòa, Lao Thừa Phủ, những người bạn nước ngoài, hay những em nhỏ đang còn cắp sách đến trường. Họ đến với ông không chỉ để nhìn, ngắm những hình ảnh, gợi nhớ những kỷ niệm của chính mình qua những tư liệu, hiện vật mang đậm dấu ấn về những năm tháng không thể nào quên, về một thời đấu tranh cách mạng gian lao mà vinh quang, mà đến còn vì sự cảm thông, sẻ chia, kính phục trước một con người cộng sản “huyền thoại Côn Đảo” – Lê Quang Vịnh.

Anh Phong

Advertisements

KBCHN484: Talkshow Nguyễn Mạnh Cường – Phần 1

Nhân sĩ Nguyễn Mạnh Cường nói về thời nước Mỹ và Việt Nam – Độc già Bùi Hồng Phong bổ túc về chế độ hưu tại Việt Nam, xin bổ túc cho đúng: Chú giải thích không chính xác về chế độ hưu và lương hưu ở Việt Nam. Khi người lao động về hưu (60, 55 tuổi – có thể thay đổi tính sau), nếu đủ 20 năm công tác (sẽ thay đổi là 25 hoặc 30 năm) thì sẽ nhận ngay lương hưu bằng 75% lương thu nhập trung bình hàng tháng khi tham gia đầy đủ bảo hiểm. Tuổi 80 được nhận trợ cấp người cao tuổi, không phải lương hưu. Chú nói từ 65 đến 80 tuổi không có lương là không đúng. Đi làm và thực hiện đủ bảo hiểm (người lao động đóng khoảng 8% lương, doanh nghiệp khoảng 20% lương của người lao động) thì nghỉ hưu sẽ được hưởng lương hưu. Thời gian nhận lương hưu là ngày sinh nhật của tuổi về hưu (55, 60 tuổi).  Xin cám ơn các độc giả khác đã góp ý.

Hoạt động “Ngày trở về Việt Nam” của nhà báo Nguyễn Phương Hùng sau 36 năm

(THS) – Chuyến đi Việt Nam của ông và trang mạng điện tử http://KBCHN.net mới của ông đã đăng cờ Đỏ Sao Vàng cùng với Cờ VNCH tạo thành một luồng sóng phẫn nộ tại cộng đồng NVHN.

Nhưng ông phản bác với quan niệm phương thức biểu tình là một phương thức đấu tranh lỗi thời, tụt hậu và thoái hoá. Ông chấp nhận mọi bôi bác của những người đối lập về cá nhân và gia đình vì lý tưởng yêu quê hương và xây dựng đất nước. Ông nói, hình thức thức đấu tranh tại hải ngoại ngày nay đã không hợp thời và làm quần chúng xa lánh. Ông kết luận đã đến lúc tìm hiểu và hòa hợp với đất nước nhưng làm thế nào đó là trăn trở của ông. Là một người thật sự yêu nước và chủ trương yêu nước là xây dựng nên ông có một cái nhìn mới về đất nước. Sau đây là những ghi lại của ông, trong tổng cộng 21 lần về Việt Nam:

–      Dịp may là đầu năm 2010 nhân có buổi tiệc tiễn Tổng Lãnh Sự Lê Quốc Hùng hết nhiệm kỳ, tôi được móc nối tham dự buổi tiệc tiễn chân có sự tham dự của Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ. Tôi muốn gặp riêng với TLS Lê Quốc Hùng thay vì đến dự tiệc sẽ bị mang tiếng là “ăn cơm Việt Cộng”. Thời điểm ấy là đầu tháng 2/2010.

–      Tháng 4/2010 TLS Lê Quốc Hùng tiếp tôi trước khi mãn nhiệm kỳ

–      Đầu tháng 8/2010 tôi được móc nối và mời về tham dự Hội nghị Báo Chí người Việt Nam ở nước ngoài tại TP Hồ Chí Minh tháng 9/2010.

–      Đầu tháng 9/2010 tôi nhận lời mời của Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, chủ nhiệm của Ủy Ban Nhà Nước về tham dự Đại hội Truyền thông và Báo Chí sau 36 năm không về nước vì chính kiến khác biệt.

–      Tham dự Xuân quê hương đầu tiên năm 2011 với Phố Bolsa TV, Việt Weekly và KBCHN.

–      Tham dự lễ 30/4/2011 kỷ niệm 36 năm thống nhất

–      Cuối năm 2011 tôi được mời về dự Xuân Quê Hương 2012 đầu tiên tại tượng đài Lý Thái Tổ. Đây là Tết đầu tiên tôi và ca sĩ đươc hưởng hương vị Tết miền Bắc. Chứng kiến chủ tịch Trương Tấn Sang thả cá tại chùa Trấn Quốc.

–      Trong dịp chúc Tết 2012 Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn tại Bộ Ngoại Giao tôi đề xuất đi làm phóng sự quần đảo Trường Sa.

–      Tháng 4/2012 tôi tham dự chuyến thăm Trường Sa từ 18/4 – 28/4 và sau đó ngày kỷ niệm 37 năm thống nhất đất nước

–      Tháng 9/2012 tôi được UBNV mời về tham dự Nghị Hội Việt Kiều từ 26/9 – 29/9 và được đọc bài tham luận dài 36 phút.

–      Đầu năm 2013 tôi được UBNV mời về tham dự Xuân Quê Hương. Tết thứ hai của tôi ơ Việt Nam.

–      Tháng 4/2013 tôi lại được UBNV mời về tham dự 38 năm Thống nhất đất nước

–      Tháng 9/2013 mời về Việt Nam làm phóng sự ngày lễ Quốc Khánh

–      Tháng 1/2014 được UBNV mời về dự Tết Quê Hương và đóng phim cho An Ninh TV (Tết Lai Châu)

–      Tháng 4/2014 được UBNV mời tham dự chuyến đi thăm hải đảo Trường Sa

–      Tháng 10/2014 UBNV mời về tham dự tham qua các di tích lịch sử và đại hội văn hóa truyền thống tại Hoàng Thành Thăng Long nhân dịp Vesak.

–      Tháng 1/2015 UBNV mời về tham dự Tết tham quan và khánh thành Trung tâm văn hóa Đồng Mô, chùa Bái Đính ….v…v…

–      Tháng 4/2015 UBNV mời tham dự 40 năm Thống Nhất đất nước và tham dự lễ diễu hành trên đại lộ Lê Duẫn. Tham dự đại hội Trung đòn 66 do lời mời của Trung Tướng Phạm Xuân Thệ.

–      Tháng 11/2015 được Đại sứ Nguyễn Thanh Sơn mời tham quan nước Nga và tham dự Hội chợ văn hóa Việt Nam đầu tiên tại Nga.

–      Tháng 1/2016 UBNV mời tham dự Xuân Quê Hương tại bến Nhà Rồng lần đầu tiên xuân Việt kiều được tổ chức tại thành phố Hồ Chí Minh.

–      Tháng 4/2016 tham quan hải đảo Trường Sa qua lời mời của UBNV.

–      Tháng 11/2016 UBNV và UBND tpHCM mời tham dự Nghị hội Việt Kiều tổ chức lần thứ 3. Sau đó phối hợp với VTC10/NetViet cứu trợ bão lụt tại Quảng Bình.

–      Tháng 5/2017 tham dự chương trình Tổ Quốc nhìn từ Biển do báo Đại Biểu tổ chức

–      Tháng 10/2017 – 11/2017 UBNV và BTC Hội nghị cấp cao APEC 2017

–      Tháng 11/2017 đài truyền hình VTV9 mời tham dự đóng video “Tết Là Nhà” tại Côn Đảo từ 17/11 – 21/11/2017.

–      Tháng 3/2018, được Bộ Quốc Phòng tham dự buổi lễ tiếp đón Hàng không mẫu hạm Carl Vinson, lần đầu tiên tàu sân bay lớn nhất của Hải quân Hoa Kỳ đến thăm cảng Tiên Sa, Đà Nẵng

–      Trả lời phỏng vấn của các đài truyền hình trong nước như VTV4, VTV1, VTC 10. Tham gia đóng những phim kịch bản “Người Trở Về” với ANTV, VTV1, VTV4, VTV9. Phối hợp với VTC10 làm nhiều phóng sự về quê hương, đất nước và lịch sử.

–      Chủ động làm nhiều phóng sự trên nhiều miền đất nước và lên sóng tại kênh http://youtube.com/thacmac52

Ngoài thiên chức tác nghiệp tôi cũng đã đóng góp từ thiện, xây dựng:

– Hơn 8 ngàn USD xây tượng đài Phật tại đảo Trường Sa Lớn năm 2012

– Xuồng chủ quyền Trường Sa năm 2014

– Năm ủng hộ 4 cơ quan thiện nguyện Hải Phòng,  Yên Bái, Thái Nguyên, Bạch Mai mỗi tổ chức 1 triệu VND

– Năm 2016: Đóng góp 165 triệu VND để cứu trợ gần 600 căn hộ nạn nhân bão lụt Quảng Bình, một xuồng sắt chạy máy đuôi tôm chuyên chở đồng bào lúc bình thương và cứu trợ khi có lụt, xây toàn bộ mái tôn của trường tiều học mầm non, cấp phát 30 túi ngủ, nồi cơm điện nấu cơm cho 30 trẻ và một truyền hình lớn 36 inches.

– Cũng năm 2016 yểm trợ huyện đảo Trường Sa 23 triệu VND

– Năm 2017, đóng góp quỹ “Tổ quốc Nhìn Từ Biển” do báo Đại Biểu tổ chức 30 triệu VND và Ủng hộ quỹ Tri Ân Miền Trung 1 triệu VN

– Năm 2018: Yểm trợ 25 triệu VND trong chương trình “Đem Nước Ngọt Ra Trường Sa” qua lời kêu gọi của kênh VHK.

  

Chứng cứ Việt Tân ma thua đau, thua đậm và vẫn cái thói lươn lẹo

Published on May 21, 2018

Ngày 20 tháng 1, 2017, Việt Tân ma kiện tôi vì bị lấy mất danh xưng “Việt Tân”. Trong đơn kiện, họ nêu lý do là đã bị thiệt hại nặng nề do bị lấy mất danh xưng, lại còn phải tốn tiền cho luật sư. Trong đơn kiện, họ yêu cầu toà bắt tôi bồi thường thiệt hại, đóng tiền phạt vạ vì cố tình gây tổn thương, phải trả tất cả những chi phí luật sư và những tổn phí khác cho vụ kiện mà Việt Tân ma phải gánh chịu.
Đơn kiện còn yêu cầu toà bắt tôi phải ngưng sử dụng thương hiệu Việt Tân, và đòi toà công bố là Việt Tân ma là chủ sở hữu thương hiệu “Việt Tân”. Ngày 25 tháng 5, 2017, Việt Tân ma lại làm đơn yêu cầu toà ban lệnh sơ bộ (preliminary injunction) cấm tôi không được dùng thương hiệu Việt Tân, thông báo với mọi người mà tôi đã liên lạc về lệnh sơ bộ, và phải đăng lệnh sơ bộ tại trang mạng https://damphong.com, tức là trang mạng của cá nhân tôi.
Thế nhưng, tại phiên toà ngày 4 tháng 1, 2018 quan toà để lắng nghe lập luận của 2 bên về đơn yêu cầu của Việt Tân ma về lệnh sơ bộ, thì ngay phút đầu Việt Tân ma đã xin rút đơn. Dễ hiểu thôi, họ phải tự ý rút đơn vì mắc 2 lỗi nặng.
Về kỹ thuật, Việt Tân đã không tống đạt trát toà theo đúng thể thức mà toà án yêu cầu. Về nội dung, Việt Tân ma đến lúc ấy vẫn không sở hữu thương hiệu “Việt Tân” vì đơn xin cầu chứng thương hiệu của họ đã bị tôi chặn lại. Họ tự động rút đơn, nghĩa là đầu hàng, nhưng liền sau đó ra thông cáo làm như tôi và luật sư của tôi đã không dám ra toà. Lý lẽ của họ chỉ dùng để mê hoặc những người thiếu khả năng lý luận, vì nếu đối thủ vắng mặt tại toà thì đương nhiên phe có mặt sẽ thắng kiện.
Thế thì tại sao phải đơn phương xin toà cho rút đơn? Tôi và luật sư của tôi chẳng cần phải ra toà vì biết trước Việt Tân ma chỉ có môt chọn lựa duy nhất: phải tự động xin rút đơn. Ngày ___, luật sư của Việt Tân ma đề nghị điều đình. Họ đặt điều kiện là tôi phải ngay lập tức giải tán tổ chức Việt Tân đã được tôi và vài người nữa đăng ký ở California, tôi phải trả cho Việt Tân ma mọi khoản chi phí liên quan đến vụ kiện, phải công khai xin lỗi Việt Tân ma, và các điều khoản thoả thuận giữa 2 bên phải được công khai hoá.
Tôi đồng ý điều đình. Cuộc điều đình diễn ra ngày 1 tháng 5, 2018 dưới quyền trọng tài của Thẩm Phán Joseph C. Spero. Và đây là kết quả điều đình:
(1) Vụ kiện bị bãi nại toàn bộ và mỗi bên phải tự trả chi phí luật sư và các chi phí khác liên quan đến vụ kiện.
(2) Tôi không dùng thương hiệu Việt Tân nữa.
(3) Tôi không chặn việc Việt Tân ma cầu chứng thương hiệu “Việt Tân” với chính quyền Liên Bang.
Nghĩa là:
(1) Việt Tân ma không được bồi thường một xu nào về thiệt hại mà họ mô tả là nặng nề lắm.
(2) Việt Tân ma không nhận được một xu nào về tiền phạt.
(3) Việt Tân ma phải tự trả luật sư phí vá các phí tổn khác cho vụ kiện, mà đến ngày ___ đã vượt quá 113 ngàn USD.
(4) Việt Tân ma không được một lời xin lỗi nào từ tôi cả.
(5) Toà không tuyên bố Việt Tân là chủ sở hữu danh xưng Việt Tân. Tại buổi điều đình, tôi đã “thí cô hồn” cho Việt Tân ma cái tên “Việt Tân” bẩn thỉu và vấy máu để họ còn ra toà án liên bang tại Houston, do đang bị tôi kiện. Cứ xem hồ sơ của toà án về buổi điều trần thì rõ: Tôi cho Thẩm Phán Spero, chủ toạ buổi điều đình, biết là tôi sẽ không chặn đơn xin cầu chứng thương hiệu “Việt Tân” của Việt Tân ma nữa. Nghĩa là, nếu tôi muốn tiếp tục chặn thì họ sẽ tiếp tục bó tay. Lý do duy nhất để tôi chặn họ là khi ngồi vào bàn điều đình với tôi, họ vẫn chưa sở hữu danh xưng “Việt Tân”, và như vậy họ cũng chẳng có tư cách để điều đình hay để đứng đơn kiện.
Đó là lý do vụ kiện bị xoá bỏ toàn bộ và ngay lập tức. Thua đau, thua nhục. Ấy vậy mà Việt Tân ma lại đi khoe như thể mình thắng kiện. Rõ là không biết nhục và vẫn không chừa cái thói lươn lẹo.
Hãy đăng ký, like và share kênh vì sự thật cần phải phổ biến “mạnh”!
Đăng ký địa chỉ YouTube channel của Nguyễn Thanh Tú. http://www.youtube.com/user/nguyentut060503
Liên Lạc: Facebook: Dam Phong Nguyen https://www.facebook.com/profile.php?
Email: damphong@hotmail.com

Nhân chứng trưng bày bằng chứng Chủ tịch cộng đồng NVQG ngồi với đại sứ CHXHCNVN

Ông Bùi Thế Phát lúc thì nói ông “đột nhập” như là một “điệp viên” lúc thì nói được mời lên ngồi bàn VIP, lúc thì đặt vấn đề “tranh cãi” với đại sứ Phạm Quang Vinh. Trong hình cũng thấy một quan khách đang chụp hình bằng điện thoại di động (trong khi đó ông Bùi Thế Phát lại nói mọi hình thức và phương tiện media đều bị cấm: có nghĩa là  không video, không chụp hình và không ĐTDĐ. Ông còn nhấn mạnh kể cả Phố Bolsa TV cũng không được quay phim).
Ông Phan Kỳ Nhơn lúc bảo vệ Bùi Thế Phát thì bảo ông Bùi Thế Phát đột nhập do lệnh của ông, lúc thì bảo ông không hề ra lệnh).
Tất cả những gì trên đây ông Bùi Thế Phát và ông Phan Kỳ Nhơn đều lường gạt đồng hương.