Category Archives: Lịch sử

“Đánh cho chúng biết như thế nào là khí phách Việt Nam”

“Năm 1978, bầu trời sáng lóa, chớp giật bởi hàng loạt tiếng nổ rền vang, mặt đất rung chuyển dữ dội bởi hàng vạn quả cối 82, 60 & pháo 105, 130mm cùng hàng ngàn khẩu AK, B40, B41, M79, thủ pháo, lựu đạn… Đồn biên phòng Hoa Lư (đồn 717) nằm trên Quốc Lộ 13 giáp ranh Bình Phước – Krochie bị tấn công.

Gần 2.000 tên lính Polpot thiện chiến dồn dập đột kích vào đồn biên phòng bé nhỏ heo hút chỉ có 90 tay súng trấn giữ. Trận đánh dai dẳng từ 4 giờ sáng đến tối mịt, cách chục cây số mà vẫn nghe văng vẳng tiếng hô xung phong của bọn Polpot, tiếng súng chống cự yếu ớt dần, thưa dần cho tới khuya hôm sau.

Trên đoạn biên giới Lộc Ninh khi đó có các trung đoàn 88, 205, 174, Q16.. cùng 3 đơn vị pháo binh & 1 lữ đoàn tăng thiết giáp. Hơn 20.000 người lính không ăn không ngủ suốt 2 ngày đó. Tất cả nai nịt gọn gàng, súng ống lăm lăm trong tay, mắt quắc lên rực lửa. Tất cả các nòng pháo của pháo binh, xe tăng đều lấy sẵn tọa độ bắn, các pháo thủ ôm đạn đứng chờ mệnh lệnh. Tất cả chỉ chờ đợi mệnh lệnh xuất kích, các máy bộ đàm đều mở kênh liên lạc với đồn 717, từ trong đó vang lên tiếng gọi thống thiết của vị đồn trưởng:

“Các đồng chí hãy tập trung hỏa lực pháo bắn vào mục tiêu là chỉ huy sở của đồn. Chúng tôi sắp hết đạn, địch đang tràn vào sân đồn, anh em đang đánh giáp lá cà, tình thế nguy ngập rồi, làm ơn bắn đi!…”

– Mười phút sau, cũng tiếng nói ấy:

“Nhờ các đồng chí báo cáo với Đảng, chúng tôi đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, đến người cuối cùng. Hãy trả thù cho chúng tôi. Vĩnh biệt các đồng chí!”.Tất cả chúng tôi mắt nhòe lệ, những người lính già nghiến răng trèo trẹo, quai hàm bạnh ra, mắt trừng trừng như muốn nổ con ngươi. Nhưng là người lính, chúng tôi phải phục tùng mệnh lệnh cấp trên. Nguyên nhân vì sao mà Tư lệnh Quân khu không cho động binh có lẽ chỉ có những người có hiểu biết và có trách nhiệm trước Tổ Quốc cao hơn chúng tôi mới hiểu và tin rằng họ cũng đau lòng như chúng tôi. Từ hôm đó những người lính trẻ không còn bông đùa nghịch ngợm nữa, tất cả như già đi dăm tuổi. Chúng tôi ngồi lặng lẽ lau súng, chuốt lại lưỡi lê, thủ thỉ trò chuyện với những viên đạn. Không ai bảo ai, trên vành mũ cối xuất hiện những khẩu hiệu: “Ôi Tổ Quốc mà ta yêu quý nhất, Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi, Việt Nam ơi!” Hoặc: “Hãy yên nghỉ, hỡi những người anh hùng. Chúng tôi sẽ trả thù!”

Ngày tấn công được mòn mỏi trông chờ rồi cũng tới. Chúng tôi ào ạt xông lên tấn công vỗ mặt tiền duyên, thọc sâu – dùi xuyên hông, xẻ sườn phòng tuyến địch, vu hồi chặn đường chi viện/tháo chạy của chúng. Thê đội 1 tổn thất nặng thì thê đội 2 tràn lên như thác lũ, chúng tôi như dòng thép nung chảy tưới vào kẻ thù.

Tiếng chính trị viên sang sảng: Đánh cho chúng biết thế nào là khí phách Việt Nam!”.

“Quân đội nhà phật” giải phóng Phnom Penh

Chưa đầy 3 giờ, 2.000 tên đồ tể khát máu Polpot bị đẩy xuống địa ngục. Trận đánh đó không hề có tù binh! Gần 1/3 trung đoàn tôi hy sinh trong trận đánh mở màn, có nghĩa hơn 800 chàng trai ưu tú của nước Việt nằm xuống ở tuổi đôi mươi…”

(Trích “Giấc mơ cao cả” – CCB Lê Văn Lực)

Lịch sử, ý nghĩa của ngày thương binh liệt sĩ 27/7

Ngày thương binh liệt sĩ 27/7 là ngày Lễ kỉ niệm được tổ chức hàng năm nhằm tưởng niệm những người thương binh liệt sĩ đã hy sinh, mất mát qua những cuộc chiến. Quɑ đó tuyên truyền, giáo dục thế hệ trẻ về lòng Ƅiết ơn đối với những người có công với Ϲách mạng từ trước đến nay.

Lịch sử ngày thương binh liệt sỹ 27/7

Ѕau Cách mạng Tháng Tám 1945, nước Việt Ɲam dân chủ cộng hòa ra đời. Tuy nhiên, do chính quуền cách mạng còn non trẻ nên thực dân Ƥháp đã âm mưu trở lại xâm lược nước tɑ.

Ngày thương binh liệt sĩ 27/7 hàng năm là ngày đồng bảo ta tưởng niệm, nhớ ơn các chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc. (Ảnh: Internet).

Ngày thương binh liệt sĩ 27/7 hàng năm là ngày đồng bảo ta tưởng niệm, nhớ ơn các chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc. (Ảnh: Internet).

Ƭhực dân Pháp đã vào thay thế Tưởng Giới Ƭhạch ở Bắc Bộ và âm mưu xâm lược nước tɑ một lần nữa. Kiên quyết bảo vệ thành quả cách mạng, giữ gìn nền độc lậρ cho đất nước, toàn quân và dân ta đã chiến đấu ɑnh dũng ở những nơi có thực dân Pháρ chiếm đóng. Nhiều chiến sĩ, đồng Ƅào ta đã bị thương và vĩnh viễn nằm lại chiến trường.

Ɲỗi đau bao trùm lên toàn dân tộc, nhiều giɑ đình mất đi cả chồng và các con. Ɲhiều người vợ trẻ chỉ hưởng hạnh phúc vỏn vẹn trong một ngàу. Để góp phần xoa dịu nỗi đau mất mát củɑ gia đình các chiến sĩ, đồng bào, Ϲhính quyền Việt Nam đã xú tiến vận động thành lậρ một tổ chức, lấy tên gọi là Hội giúp binh sĩ tử nạn.

Đầu năm 1946, Hội giúρ binh sĩ tử nạn (sau đổi tên là Hội giúρ binh sĩ bị thương) được thành lập ở Ƭhuận Hóa, Bình Trị Thiên, ở Hà Nội và nhiều nơi khác. Ϲhủ tịch Hồ Chí Minh đã được mời làm hội trưởng dɑnh dự của Hội giúp binh sĩ tử nạn.

Ϲhiều ngày 28/5/1946, Hội “Giúp binh sĩ bị nạn” tổ chức một cuộc nói chuуện quan trọng tại Nhà hát thành phố Hà Ɲội và Hồ Chủ Tịch đã tới dự.

Ϲhiều ngày 11/7/1946, tại Nhà hát nàу đã có một buổi quyên góp quần áo, giàу mũ cho chiến sĩ ngoài mặt trận, mở đầu cuộc vận động “mùa đông chiến sĩ”. Ƭại đây, Bác Hồ đã cởi chiếc áo rét đɑng mặc để tặng binh sĩ.

Khi kháng chiến toàn quốc Ƅùng nổ vào ngày 19/12/1946, số người Ƅị thương và hy sinh tăng lên. Đời sống củɑ chiến sỹ và đồng bào ta gặp muôn vàn khó khăn.

Đảng và Ɲhà nước ta đã quyết định nhiều chính sách quɑn trọng liên quan đến công tác thương Ƅinh liệt sĩ nhằm đảm bảo đời sống vật chất cũng như tinh thần củɑ các gia đình chính sách trong thời kỳ đầu củɑ cuộc kháng chiến.

Hội nghị đã nhất trí lấy ngày 27/7/1947 làm ngày Thương binh toàn quốc.

Hội nghị đã nhất trí lấy ngày 27/7/1947 làm ngày Thương binh toàn quốc.

Ƭháng 6/1947, đại biểu của Tổng bộ Việt Minh, Hội Ƥhụ nữ cứu quốc, Cục Chính trị quân đội quốc giɑ Việt Nam, Nha thông tin tuyên truуền và một số địa phương đã họp tại Đại Ƭừ- Thái Nguyên.

Nội dung cuộc họρ là thực hiện chỉ thị của Hồ Chủ Tịch chọn ngàу kỷ niệm Thương binh Liệt sĩ và bảo vệ công tác thương binh liệt sĩ.

Ѕau khi xem xét, Hội nghị đã nhất trí lấу ngày 27/7/1947 làm ngày Thương binh toàn quốc. Đâу được coi là cuộc mít tinh quan trọng với 2000 người thɑm gia tại Thái Nguyên. Tại đây, BTϹ đã trịnh trọng đọc thư của Chủ tịch Hồ Ϲhí Minh.

Người đã gửi tặng một chiếc áo lụɑ, một tháng lương và một bữa ăn củɑ nhân viên trong Phủ Chủ tịch.

Hàng năm vào dịρ này, Người cũng đều có thư và quà để gửi đến các ɑnh em thương binh và gia đình liệt sỹ.

Ѕau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ 7//1954, Đảng và Ɲhà nước ta càng quan tâm và giải quуết những vấn đề chiến sỹ, gia đình liệt sỹ cũng như công tác thương Ƅinh.Từ năm 1955, ngày 27/7 ngày Thương Ƅinh được đổi thành ngày Thương binh – Liệt sỹ.

Ý nghĩa ngày thương binh liệt sỹ 27/7

Ý nghĩa chính trị

Ɲgày 27/2 hàng năm phản ánh sự đánh giá củɑ Đảng, Nhà nước, nhân dân với những giɑ đình đã có người hy sinh vì Tổ Quốc.

Quɑ đó nhằm phát huy tinh thần yêu nước, уêu chủ nghĩa xã hội, tinh thần cách mạng và niềm tin vào sự nghiệρ cách mạng mà Bác Hồ và Đảng ta đã lựɑ chọn, lãnh đạo.

Ngày thương binh liệt sĩ với mong muốn tăng cường ý thức, trách nhiệm, lòng biết ơn.

Ngày thương binh liệt sĩ với mong muốn tăng cường ý thức, trách nhiệm, lòng biết ơn.

Ƭhông qua đó nhằm động viên và phát huу truyền thống cách mạng trong công cuộc đổi mới đất nước.

Ϲông tác Thương binh liệt sĩ và chính sách đối với những người có công với cách mạng chính là thể hiện tính ưu việt và Ƅản chất của Đảng và Nhà nước ta.

Ƭạo điều kiện củng cố niềm tin vào nhân dân vào sự lãnh đạo củɑ Đảng cũng như sự quản lý của nhà nước.

Góρ phần tăng thêm tiềm lực cách mạng, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân và cơ sở để giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩɑ, góp phần chống lại thủ đoạn của các thế lực thù địch nhằm chiɑ rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, bôi nhọ quá khứ hào hùng củɑ dân tộc.

Ý nghĩa nhân văn

Ƭăng cường ý thức, trách nhiệm, lòng Ƅiết ơn, khơi dậy niềm tự hào dân tộc. Ƥhát huy đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáρ nghĩa của dân tộc. Thể hiện truyền thống nhân văn sâu sắc củɑ dân tộc.

Phát huy tinh thần “gia đình cách mạng gương mẫu” góρ phần giữ vững ổn định chính trị, ρhát triển kinh tế.

Hình ảnh Việt Nam xin giới thiệu bộ ảnh đẹp về Sài Gòn xưa, trước năm 1975.


Bán cơm trưa cạnh dãy kiosque trên Đại Lộ Nguyễn Huệ 1966

Bán cơm trưa cạnh dãy kiosque trên Đại Lộ Nguyễn Huệ 1966

Bùng binh chợ Bến Thành

Bùng binh chợ Bến Thành

Các bác tài xế xích lô máy

Các bác tài xế xích lô máy

Các em bé Sài Gòn thật hồn nhiên và dễ thương trong cuộc sống tạm bợ, vất vả giữa cuộc chiến.

Các em bé Sài Gòn thật hồn nhiên và dễ thương trong cuộc sống tạm bợ, vất vả giữa cuộc chiến.

Cảng Sài Gòn 1965

Cảng Sài Gòn 1965

Trang phục Cảnh Sát Giao Thông ngày xưa

Trang phục Cảnh Sát Giao Thông ngày xưa

Chợ Cũ trên Đại lộ Hàm Nghi

Chợ Cũ trên Đại lộ Hàm Nghi

Chợ Lớn 1965 – góc Đồng Khánh – Phù Đổng Thiên Vương

Chợ Lớn 1965 – góc Đồng Khánh – Phù Đổng Thiên Vương

Chợ trời - nơi buôn bán những hàng hóa cũ

Chợ trời – nơi buôn bán những hàng hóa cũ

City Hall – Tòa Đô Chánh 1968

City Hall – Tòa Đô Chánh 1968

Công Trường Lam Sơn

Công Trường Lam Sơn

Đường Đinh Tiên Hoàng, bên trái là ĐH Canh Nông, bên phải là Đài Truyền Hình

Đường Đinh Tiên Hoàng, bên trái là ĐH Canh Nông, bên phải là Đài Truyền Hình

Đường Hai Bà Trưng 1968-1969

Đường Hai Bà Trưng 1968-1969

Đường lên sân bay Tân Sơn Nhất, nay là đường Trường Sơn

Đường lên sân bay Tân Sơn Nhất, nay là đường Trường Sơn

Đường Nguyễn Văn Thinh 1967, nay là Mạc Thị Bưởi.

Đường Nguyễn Văn Thinh 1967, nay là Mạc Thị Bưởi.

Đường Phan Châu Trinh, phía bên trái chợ Bến Thành

Đường Phan Châu Trinh, phía bên trái chợ Bến Thành

Góc đường Lê Lợi – Nguyễn Huệ

Góc đường Lê Lợi – Nguyễn Huệ

Góc đường Tự Do – Thái Lập Thành (nay là Đồng Khởi – Đông Du) – 1974

Góc đường Tự Do – Thái Lập Thành (nay là Đồng Khởi – Đông Du) – 1974

Góc Hai Bà Trưng – Hiền Vương (Võ Thị Sáu) – 1968

Góc Hai Bà Trưng – Hiền Vương (Võ Thị Sáu) – 1968

Góc Trần Hưng Đạo – Phạm Ngũ Lão

Góc Trần Hưng Đạo – Phạm Ngũ Lão

Kênh Nhiêu Lộc – trên cầu Công Lý nhìn về phía cầu Trương Minh Giảng, toà nhà cao là ĐH Vạn Hạnh

Kênh Nhiêu Lộc – trên cầu Công Lý nhìn về phía cầu Trương Minh Giảng, toà nhà cao là ĐH Vạn Hạnh

Khu vực bùng binh gần Thương xá Tax

Khu vực bùng binh gần Thương xá Tax

Kiến trúc bên hông chợ Bình Tây

Kiến trúc bên hông chợ Bình Tây

Món ăn “chơi” thịnh hành của dân SG từ xưa đến nay: Bò bía

Món ăn “chơi” thịnh hành của dân SG từ xưa đến nay: Bò bía

Một bãi giữ xe chật kín chỗ tại khu vực trung tâm thành phố

Một bãi giữ xe chật kín chỗ tại khu vực trung tâm thành phố

Mưa Sài Gòn trên đường Tư do (Đồng Khởi) nhìn từ góc khách sạn Continental ngày nay

Mưa Sài Gòn trên đường Tư do (Đồng Khởi) nhìn từ góc khách sạn Continental ngày nay

Ngã 7 Lý Thái Tổ

Ngã 7 Lý Thái Tổ

Ngã tư Hồng Thập Tự (1966 - 1972) - Pasteur

Ngã tư Hồng Thập Tự (1966 – 1972) – Pasteur

Ngã tư Trần Hưng Đạo – Phát Diệm, nay là Trần Đình Xu

Ngã tư Trần Hưng Đạo – Phát Diệm, nay là Trần Đình Xu

Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam

Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam

Nhà hàng nổi tiếng Maxim, đường Tự Do

Nhà hàng nổi tiếng Maxim, đường Tự Do

Nữ sinh SG thời xưa trong đồng phục áo dài trắng truyền thống

Nữ sinh SG thời xưa trong đồng phục áo dài trắng truyền thống

Phương tiện đi lại thịnh hành là xe vespa

Phương tiện đi lại thịnh hành là xe vespa

Quán bar khá nổi thời SG xưa_ Nữu Ước, nằm trên đường Hai Bà Trưng

Quán bar khá nổi thời SG xưa_ Nữu Ước, nằm trên đường Hai Bà Trưng

Quang cảnh SG nhìn từ khách sạn Metropole

Quang cảnh SG nhìn từ khách sạn Metropole

Rạp Casino Dakao, Đinh Tiên Hoàng 1967-1968

Rạp Casino Dakao, Đinh Tiên Hoàng 1967-1968

Rạp chiếu phim Rex

Rạp chiếu phim Rex

Rạp hát Hưng Đạo, chuyên diễn cải lương

Rạp hát Hưng Đạo, chuyên diễn cải lương

Sài Gòn đã lên đèn

Sài Gòn đã lên đèn

Sân Phan Đình Phùng, hình chụp góc Công Lý – Trần Quý Cáp

Sân Phan Đình Phùng, hình chụp góc Công Lý – Trần Quý Cáp

Sạp báo với chủ nhân nằm dài đánh một giấc ngủ trư

Sạp báo với chủ nhân nằm dài đánh một giấc ngủ trưa

Sài Gòn về đêm

Sài Gòn về đêm

Tòa nhà Quốc Tế, đường Nguyễn Huệ 1969

Tòa nhà Quốc Tế, đường Nguyễn Huệ 1969

Trên đường Tự Do, gần góc đường Gia Long. Nhà tường vàng là bộ kinh tế VNCH

Trên đường Tự Do, gần góc đường Gia Long. Nhà tường vàng là bộ kinh tế VNCH

Xe lam chạy lên Chợ Lớn

Xe lam chạy lên Chợ Lớn

Xe lam Sài Gòn xưa

Xe lam Sài Gòn xưa

Xe Velo Solex được sử dụng rộng rãi

Xe Velo Solex được sử dụng rộng rãi

Xem thêm: Người đẹp Sài Gòn xưa: Chiếc Solex và tà áo dài 

Xe xích lô có mặt khắp nơi

Xe xích lô có mặt khắp nơi

Tháng Bảy, trở lại Vị Xuyên…

TP – Đã mấy năm nay, từ khi nghỉ hưu, năm nào cũng vậy, cứ đến dịp Mười Hai tháng Bảy là tôi lại thu xếp mọi việc riêng để trở lại Vị Xuyên, nơi đã gắn bó một phần đời, nơi lưu giữ những kỷ niệm sâu sắc trong cuộc đời quân ngũ của mình – nơi mà mỗi lần quay trở lại đây, tôi lại thấy mình quá may mắn hơn bao anh em, đồng đội cùng thời…

Trên điểm cao 468 sáng 11 tháng 7
Trên điểm cao 468 sáng 11 tháng 7

Người lính Vị Xuyên truyền nghề bắn súng cho giới trẻ
Bi hùng cao điểm Vị Xuyên 
Người trẻ Vị Xuyên với ký ức chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc
Thăm nghĩa trang Vị Xuyên đầu xuân 2019

Năm nay tròn 35 năm sự kiện “12 tháng 7” nên ngay từ đầu năm tôi và mấy anh bạn cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trên vùng đất xảy ra chiến sự ác liệt này đã liên hệ cùng anh em trong Ban Liên lạc Cựu Chiến binh Sư đoàn 356 thành phố Hà Nội để cùng nhau thực hiện chuyến hành hương…

Ngày 12 tháng 7 năm 1984 Bộ Tư lệnh tiền phương Quân khu Hai (Mặt trận Vị Xuyên) tổ chức trận đánh mở màn cho chiến dịch mang mật danh “MB84” nhằm thu hồi một số vị trí đang bị phía Trung Quốc chiếm giữ trong các ngày 28/4 và 15/5/1984 ở khu vực hai bên bờ Tây và Đông Sông Lô cận kề cửa khẩu Thanh Thủy, Vị Xuyên. Lực lượng tham gia đợt tiến công này gồm: Trung đoàn 141, Sư đoàn 312, đánh cao điểm 1030, Si Cà Lá phía Đông sông Lô; Trung đoàn 174, sư đoàn 316 đánh 233, bình độ 300 – 400 và Trung đoàn 876, sư đoàn 356 đánh cao điểm 772 phát triển sang 685 ở Tây sông Lô (tuy gọi là trung đoàn nhưng lực lượng thực sự tham gia chiến đấu mỗi mũi chỉ có 1-2 tiểu đoàn). Tuy bộ đội ta đã chiến đấu rất dũng cảm, quyết liệt nhưng đợt tiến công của ta đã không thành công.Ads by optAd360

Các đơn vị tấn công của ta đã gặp phải hỏa lực ác liệt của đối phương. Một số nguồn Trung Quốc cho biết quân đội họ đã bắn hơn 30.000 viên đạn trong ngày 12/7/1984. Hầu hết các mũi của ta đều bị thương vong lớn, mất liên lạc và không phát triển được, pháo binh chi viện không hiệu quả. Các Trung đoàn 876 và 174 chiếm được một phần mục tiêu nhưng bị tổn thất vì đạn pháo và bộ binh địch phản kích nên không giữ được trận địa. Trên cả ba hướng, có khoảng 600 – 700 người hy sinh (trong đó có một số cán bộ cấp trung đoàn, tiểu đoàn), 820 người bị thương…

Trong số 3 đơn vị tham gia trận đánh ngày hôm đó, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356 bị tổn thất nặng nề nhất. Số liệu cụ thể về người hy sinh và bị thương hiện vẫn khác nhau. Có cán bộ chỉ huy cấp sư đoàn sau này nói hy sinh 596, nhưng theo một số cán bộ chiến sĩ thì dưới 300… Nhưng, dù là chưa tới 300 hay 596 thì đó cũng là sự hy sinh mất mát vô cùng to lớn, có thể nói là ít có trong mấy cuộc chiến tranh mà chúng ta bị buộc phải tiến hành trong thế kỷ XX. Chính vì vậy, ngày Mười Hai tháng Bảy hàng năm được các Cựu chiến binh Sư đoàn 356 gọi là ngày “Giỗ Trận”.

Nhưng cách đây hai năm, có ý kiến cho rằng gọi là “Giỗ Trận” nghe bi thương quá, không ổn; nên được đổi thành “Ngày mở đầu Chiến dịch MB84”. Từ đó, sự kiện “12 tháng 7” được mang tên mới, nhưng với một số cựu chiến binh Sư đoàn 356 thì họ vẫn quen hẹn nhau: dù đi đâu, làm gì thì ngày này cũng phải gác lại, về Vị Xuyên thắp hương cho đồng đội!

Tôi tuy không phải là lính Sư đoàn 356, nhưng do có thời gian sát cánh với anh em Đại đội 3, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 153 phòng thủ khu H thuộc 685 nên cũng rất vinh hạnh được anh em xem như “người nhà” – một thành viên của “gia đình Sư đoàn 356 Hà Nội”. Tiếp xúc với anh em nhiều, tôi nhận thấy một điều: sau chiến tranh, đơn vị giải thể, trở về họ đều rất vất vả kiếm sống, không mấy ai thành đạt về kinh tế; nhưng rất gắn bó, thương yêu đùm bọc nhau.

Năm kia xảy ra vụ một cựu chiến binh sư 356 quê Hà Nam lên Hà Nội làm nghề chạy xe xích lô chở tôn không may va quệt khiến một cháu bé tử vong phải đối mặt với vụ kiện, anh em đã quyên góp ủng hộ tiền bạc, thuyết phục gia đình nạn nhân để người đồng đội chỉ phải chịu mức án thấp nhất và được tặng một khoản tiền để tạo việc làm ổn định ở quê.

Trưởng ban Liên lạc CCB Sư đoàn 356 Hà Nội Nguyễn Ngọc Thạch, một “Thượng sĩ bắn súng máy” là người chiếm được sự tín nhiệm cao của anh em – cho biết, toàn thành phố có tới hơn 700 cựu binh 356 sinh hoạt rải rác trong 5 nhóm. Hội viên toàn anh em nghèo, mọi khoản chi đều do mọi người đóng góp, nhưng việc thăm viếng, chia sẻ với các hội viên gặp khó khăn đã trở thành nếp thường xuyên. Không những thế, anh em còn tìm về những nơi mình từng đóng quân khi xưa để tiến hành các hoạt động tri ân, tặng quà các gia đình nghèo, tặng giấy bút, sách vở cho các cháu học sinh “nhà nghèo vượt khó”.

Năm ngoái, tôi đã được tham dự các cuộc liên hoan thắm đượm tình nghĩa quân – dân giữa các cựu chiến binh tiểu đoàn 1, trung đoàn 876 với bà con Bản Tha, xã Phương Độ; năm nay, lại được thưởng thức những tiết mục đặc sắc của đội văn nghệ Bản Tha biểu diễn trong bữa liên hoan tối 10 tháng 7. Không chỉ như thế, các CCB sư đoàn còn là nhịp cầu nối những tấm lòng hảo tâm đến với bà con các nơi còn nhiều khó khăn. Hôm 11 tháng 7, được Ban liên lạc  CCB sư 356 Hà Nội chắp nối, các cô giáo Trường tiểu học xã Tam Hợp, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc đã lên tặng quần áo, đồ dùng học tập và thực phẩm cho các cháu học sinh Trường dân tộc nội trú xã Xín Chải, huyện Vị Xuyên…

Dịp “12 tháng 7” năm nay là kỷ niệm 35 năm ngày diễn ra trận đánh mở màn Chiến dịch MB84 nên các cựu chiến binh Vị Xuyên về thăm chiến trường xưa rất đông; chỉ riêng Ban liên lạc thành phố Hà Nội đã có trên 700 người. Rất nhiều người dẫn theo vợ hoặc con. Các anh đưa vợ vào thăm hang Dơi – nơi tập kết thi hài các liệt sỹ khi xưa; thăm hang Làng Lò, nơi đóng quân của ban chỉ huy và cũng là hậu cứ của trung đoàn phụ trách chốt giữ phòng thủ khu vực Bắc suối Thanh Thủy nằm trong lòng một quả núi, có thể chứa được hàng ngàn quân; lính trung đoàn 856 giai đoạn 1984 – 1985 và lính trung đoàn 153 thời kỳ 1987 mấy ai chưa từng tới đây để tắm giặt, nghỉ ngơi trước hoặc sau khi vào trận…

35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ Vị Xuyên (Hà Giang): Nằm lại núi đồi Vị Xuyên

Ngày 12.7 hằng năm cũng được coi là ngày “giỗ trận” chung cho những người đã nằm lại núi đồi Vị Xuyên.12.7.1984 mở đầu chiến dịch mang mật danh “MB-84” nhằm phản kích lấy lại các điểm cao bị quân Trung Quốc đánh chiếm trên mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang). Ngày 12.7 hằng năm cũng được coi là ngày “giỗ trận” chung cho những người đã nằm lại núi đồi Vị Xuyên.

35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ Vị Xuyên (Hà Giang): Nằm lại núi đồi Vị Xuyên1
Vận chuyển vũ khí đạn dược lên biên giới Vị Xuyên ẢNH: TƯ LIỆU

Súng nổ ngày mùng 3 tết

Sau thời gian vừa huấn luyện vừa làm kinh tế, tháng 11.1977, anh Trịnh Thành Tuyên ở H.Yên Sơn (Tuyên Quang) cùng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 122, Bộ Chỉ huy quân sự (BCHQS) tỉnh Hà Tuyên (nay là BCHQS Hà Giang) lên xã Thanh Thủy, H.Vị Xuyên (Hà Giang) làm đường. Đầu 1978, đơn vị chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu, chốt dọc biên giới Xín Chải, Thanh Đức.

“Đêm mùng 3 Tết âm lịch 1979, tổ tuần biên của Đại đội 9 chạm trán một trung đội lính Trung Quốc trên đồi Cây Xanh, điểm cao 1427. Ta hy sinh một chiến sĩ”, anh Tuyên nói và hồi tưởng: “Sáng 17.2.1979, Trung Quốc đồng loạt tấn công trên tuyến biên giới phía bắc nước ta. Ở Hà Tuyên (nay là Hà Giang), chúng tràn sang lấn chiếm vào hướng chốt giữ của Tiểu đoàn 3 và gọi pháo binh yểm trợ, chiếm các điểm cao 1800a, 1785, 1800b, 1688…”.5 ngày sau, Tiểu đoàn 3 (Trung đoàn 122) chiếm lại các chốt dọc biên giới Vị Xuyên khiến phía Trung Quốc điên cuồng tìm mọi cách tái chiếm.

Buổi sáng 11.3.1979, anh Tuyên đi cùng chỉ huy kiểm tra các chốt, cũng chính là lúc phía Trung Quốc mở đợt tấn công quy mô lớn chiếm các điểm cao do đơn vị phụ trách.

Giữ suối Thanh Thủy

35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ Vị Xuyên (Hà Giang): Nằm lại núi đồi Vị Xuyên1
Bộ đội ta chốt giữ trên khu vực Bốn Hầm, 1987ẢNH: THUẬN HÓA

Thiếu tướng Hoàng Văn Toái, nguyên Phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân khu 2, nguyên Chỉ huy trưởng BCHQS tỉnh Hà Giang, nhớ lại thời điểm là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 14, Sư đoàn 313 của Quân khu 2: Tháng 3.1984, quân tình nguyện VN cùng lực lượng vũ trang cách mạng Campuchia mở cuộc truy quét lớn quân Khmer Đỏ.

Ở biên giới phía bắc, Trung Quốc ráo riết chuẩn bị lấn chiếm lãnh thổ VN. Trên tuyến biên giới Hà Tuyên, địch tập trung nhiều sư đoàn áp sát Vị Xuyên, Yên Minh. Từ ngày 2 – 27.4.1984, phía Trung Quốc bắn hơn 11.000 viên đạn pháo sang Hà Tuyên.

Sáng 28.4.1984 trên hướng Vị Xuyên, chúng bắn gần 12.000 viên đạn pháo chi viện cho bộ binh tiến công các điểm phòng ngự của ta ở phía bắc suối Thanh Thủy.

Do tương quan lực lượng quá lớn, cuối ngày 30.4.1984, Trung Quốc đã đẩy bộ đội ta khỏi các điểm cao 1545, 1509, 772, 685, 226, 233 và bình độ 300 – 400.

Phía ta, Trung đoàn 122 (thuộc Sư đoàn 313) bị tổn thất nặng, phải lui về phòng ngự ở các vị trí thấp hơn.

35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ Vị Xuyên (Hà Giang): Nằm lại núi đồi Vị Xuyên - ảnh 3

TIN LIÊN QUAN

Day dứt vì hàng ngàn liệt sĩ vẫn nằm lại trên các đỉnh núi Vị Xuyên

Chiều 30.4.1984, Trung đoàn trưởng Hoàng Văn Toái nhận lệnh: “Lập tức chiếm lĩnh trận địa phòng ngự, không để địch lấn chiếm sang phía nam suối Thanh Thủy”. Rạng sáng 1.5.1984, Trung đoàn 14 bám nắm các vị trí bắc suối Thanh Thủy; điểm nào đối phương chưa chiếm thì dâng đội hình lên chốt giữ (đồi Cô Ích, đồi Đá Pháp, đồn biên phòng cũ, lô cốt Gốc Gạo)…

Thời điểm này, lính Trung Quốc đã chiếm giữ đỉnh A5, khiến đội hình 2 bên nằm xen kẽ nhau. Bộ đội phải bố trí phòng ngự vòng tròn khép kín, tăng cường cải tạo hang hốc thành trận địa vững chắc, không để đối phương đánh chiếm.

Giành giữ 233

Cuối tháng 5.1984, Bộ Tư lệnh Quân khu 2 quyết định tập trung xây dựng lại trận địa phòng ngự; củng cố các đơn vị, từng bước đánh lấy lại các điểm tựa đã mất. Thiếu tướng Hoàng Đan, phái viên của Bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân VN, lên tận Vị Xuyên trực tiếp chỉ đạo rút kinh nghiệm cách đánh.

Chiều 2.6.1984, Ban Chỉ huy Trung đoàn 14 (Sư đoàn 313) quyết tâm chiếm lại điểm cao chiến lược 233.

Rạng sáng 12.6.1984, pháo binh ta bắn trùm lên các điểm cao 233, 226 yểm trợ cho bộ binh vận động đánh chiếm mục tiêu.

Tuy nhiên, khi bộ đội vừa rời khỏi vị trí xuất phát tiến công thì bị hỏa lực địch bắn trùm vào đội hình, gây tổn thất lớn. Mãi đến chiều tối, ở hướng chủ yếu mới chiếm được 2 công sự bê tông cách đỉnh 233 khoảng 50 m.

Ở hướng thứ yếu nhiều vật cản, không đủ bộc phá để mở cửa, đội hình ùn lại bị thương vong nhiều… “Lệnh của trên là chuyển vào thế trận phòng ngự. Toàn Trung đoàn 14 của tôi dàn ra phòng ngự, hoạt động tác chiến chủ yếu là giữ vững các mục tiêu đã chiếm kết hợp tập kích hỏa lực, bắn tỉa. Công tác đảm bảo cho bộ đội vô cùng khó khăn, việc tiếp tế cơm, nước lên chốt phải đi vào mờ sáng và chiều tối”, thiếu tướng Toái nhớ lại và trầm giọng: “Đúng 1 tháng sau (11.7.1984), chúng tôi mới bàn giao trận địa cho Trung đoàn 174 (Sư đoàn 316, Quân khu 2) để chuẩn bị tiến công vào hôm sau”.

Hôm sau là 12.7.1984 – ngày mở đầu chiến dịch mang mật danh “MB-84” với mục đích phản kích để lấy lại các điểm cao bị quân Trung Quốc đánh chiếm.

Ngày 12.7.1984 cũng in dấu trong tâm trí mọi cán bộ chiến sĩ mặt trận Vị Xuyên và bây giờ, ngày 12.7 hằng năm được coi là ngày “giỗ trận” chung cho những người đã nằm lại núi đồi Vị Xuyên. (còn tiếp)

Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang viếng các anh hùng liệt sĩ tại Vị Xuyên

Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang viếng các anh hùng liệt sĩ tại Vị Xuyên

Chiều 11.7, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng đoàn đại biểu lãnh đạo tỉnh Hà Giang, Giáo hội Phật giáo VN, Hội Cựu chiến binh VN, T.Ư Hội Chữ thập đỏ VN đã đến dâng hương, dâng vòng hoa, viếng các anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (ảnh).

Tối cùng ngày, tại Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên, T.Ư Giáo hội Phật giáo VN cùng tỉnh Hà Giang tổ chức đại lễ cầu siêu anh linh anh hùng liệt sĩ, cầu quốc thái dân an.Nghĩa trang Vị Xuyên hiện có 1.797 ngôi mộ liệt sĩ và một mộ liệt sĩ tập thể cùng 330 mộ liệt sĩ chưa xác định được thông tin.

Trong số đó, có hơn 1.500 liệt sĩ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía bắc của Tổ quốc (1979 – 1989). Tới nay, sau gần 40 năm, vẫn còn hàng ngàn liệt sĩ hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên chưa được quy tập.
Tin, ảnh: Lê Hiệp – Lưu Gia

Theo thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, Trưởng ban liên lạc cựu chiến binh toàn quốc mặt trận Vị Xuyên – Hà Tuyên, các sư đoàn trực tiếp chiến đấu là: 312, 313, 314, 356, 316, 325, 31, 3; các trung đoàn thuộc Quân khu 1, Quân khu Thủ đô, Đặc khu Quảng Ninh, các binh chủng của Bộ và Quân khu 2 (pháo binh, công binh, thông tin, hóa học, phòng không, đặc công) và các trung đoàn, tiểu đoàn, dân quân tự vệ tỉnh Hà Tuyên, Trung đoàn 754 Sơn La…

Hơn 4.000 cán bộ, chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh, phần lớn trên dưới 20 tuổi và hàng ngàn người bị thương. Đến nay còn hơn 2.000 liệt sĩ chưa tìm được hài cốt.

Tóm tắt diễn biến chiến sự mặt trận Vị Xuyên – Hà Tuyên

– Từ 2.4 – 28.4.1984: Địch tập trung pháo binh bắn phá khu vực Vị Xuyên, từ điểm cao 1545 đến điểm cao 1030.

– Từ 28.4 – 30.4.1984: Địch bắn pháo để chi viện cho bộ binh tấn công đánh chiếm các điểm cao 226, 233, bình độ 300 – 400, 1509, 772, 685. Trong 2 ngày địch đã chiếm được 226, 233, 772, 1509, bình độ 300 – 400, E1, 685 và lấn vào lãnh thổ VN khoảng 2 km.

-Ngày 15.5.1984: Địch mở đợt tiến công phía đông sông Lô và sau đó đã chiếm được các điểm cao 1030, Si Cà Lá, 1250, đài 2, M13 (như vậy, từ 28.4 đến 16.5.1984, địch chiếm 18 điểm, triển khai phòng ngự chốt giữ 29 điểm trên lãnh thổ VN. Trong đó có khu 1509, 772, Si Cà Lá 1030, 1250 Núi Bạc).

– Ngày 12.7.1984: Ta nổ súng tiến công giành lại các chốt bị chiếm đóng. Tuy đã chiến đấu rất quyết liệt nhưng đợt tiến công của ta đã không thành công.

– Bộ Tư lệnh mặt trận mở đợt tấn công vây lấn từ 18.11.1984 đến 18.1.1985. Dù chưa khôi phục hoàn toàn khu vực A5, 300 – 400, 685 nhưng ta đã giành được một số chốt, hình thành thế phòng ngự xen kẽ, bám sát địch

.- Trong 2 năm 1985 – 1986: Địch tiếp tục mở nhiều đợt tiến công lấn chiếm trận địa của ta. Chiến sự diễn ra khá quyết liệt, có những nơi như ở Bốn Hầm, ta và địch giành giật nhau tới 38 lần, điểm cao 685 tới 41 lần, đồi Cô Ích tới 45 lần.

– Từ năm 1987 trở đi: Chiến sự ở mặt trận Vị Xuyên dần lắng xuống. Từ năm 1989, địch giảm bắn pháo và rút khỏi một số điểm phía bắc suối Thanh Thủy.

– Ngày 13.3.1989: Địch rút khỏi 20 điểm chiếm đóng và đến tháng 9.1989, địch rút khỏi 9 điểm còn lại.

(Theo đại tá Bùi Thuận Hóa, nguyên Trưởng phòng, Cục Dân vận, Tổng cục Chính trị)

Báo nước ngoài ấn tượng với đội phá bom mìn toàn nữ ở Quảng Trị

Gần 44 năm sau khi chiến tranh kết thúc, những người phụ nữ địa phương vẫn bất chấp hiểm nguy giúp tìm lại sự bình yên cho xóm làng.

 Trong bộ đồng phục vải kaki cùng giày bốt chuyên dụng, Nguyễn Thị Thủy cột cao tóc đuôi gà dưới nón tai bèo. Cô cẩn thận bước trên bãi đất trống cằn cỗi với những dụng cụ gồm máy dò kim loại, chiếc xô và xẻng đơn giản.

Cô gái 29 tuổi cẩn thận đưa máy dò rà soát mặt đất, tiến từng centimet. Im lặng đồng nghĩa với an toàn. Một khi máy phát âm thanh cảnh báo kim loại, đội của Thủy lập tức bắt tay vào việc. 

Thủy là trưởng nhóm nữ rà phá bom mìn đầu tiên, được thành lập vào năm 2008, thuộc dự án RENEW của tỉnh Quảng Trị.

Bao nuoc ngoai an tuong voi doi pha bom min toan nu o Quang Tri hinh anh 1
 Nhóm của Lê Thị Hoa và Nguyễn Thị Thủy trong một buổi đi dọn mìn. (Ảnh: SCMP).

 Phụ nữ tham gia rà bom mìn ngày một nhiều

RENEW là chương trình hợp tác giữa tỉnh Quảng Trị với các tổ chức phi chính phủ nước ngoài. Dự án có sứ mệnh phục hồi môi trường và khắc phục hậu quả chiến tranh với trọng tâm giải quyết bom mìn chưa nổ. Theo mô tả trên cổng thông tin của RENEW, đối tác chính của tổ chức hiện là chương trình Viện trợ Nhân dân Na Uy (NPA), một trong những tổ chức quốc tế nổi tiếng nhất thế giới hiện nay trong lĩnh vực giải trừ quân bị nhân đạo.

Tổ chức được thành lập vào năm 2001 và đã nhận được tài trợ từ hơn 17 tổ chức quốc tế. Ngoài NPA, dự án phục hồi môi trường và khắc phục hậu quả chiến tranh tại tỉnh Quảng Trị còn được hỗ trợ bởi Bộ Ngoại giao Mỹ, cơ quan Viện trợ Ireland và Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (UNICEF).

Theo South China Morning Post, ngày càng nhiều phụ nữ tham gia giải quyết bom mìn chưa nổtại địa phương. Từng được xem là công việc quá nguy hiểm đối với nữ giới, giờ dự án RENEW có hơn 60 nhân sự nữ tham gia hoạt động này. Riêng trong ba tháng đầu năm 2019, nhóm đã nhận thêm 12 nhân sự nữ.

Nhóm Cố vấn Bom mìn (MAG), tổ chức có trụ sở chính tại Anh và bắt đầu hỗ trợ Việt Nam từ năm 1999 với sứ mệnh tương tự, cũng ghi nhận số nhân sự nữ tăng gấp đôi trong 2 năm qua. Tổng số thành viên nữ của dự án tại địa phương đã lên đến 167 người.

Thủy tham gia RENEW vào năm 2013 sau khi biết được những mối hiểm họa nghiêm trọng của bom mìn chưa nổ còn sót lại sau chiến tranh. Cô sinh ra và lớn lên tại huyện Gio Linh, một trong những địa phương còn nhiều bom mìn chưa nổ đến mức trồng trọt cũng là công việc vô cùng nguy hiểm.

“Tôi từng nhìn thấy rất nhiều bom mìn chưa nổ khi còn nhỏ. Một người hàng xóm của gia đình đã bị thương nặng trong một vụ nổ vì các thiết bị này. Tôi muốn giúp cho tỉnh nhà trở nên an toàn hơn”, Thủy chia sẻ.

Cô gái 29 tuổi được chồng hết sức ủng hộ. Tuy nhiên, cha mẹ cô từng lo lắng và phản đối khi nghe tin con nhận một công việc phải thường trực đối mặt với tử thần. 

Năm 2015, Thủy được thăng chức làm trưởng đội rà phá bom mìn đầu tiên của tỉnh Quảng Trị với 100% thành viên là nữ giới. Cũng trong năm đó, cô nhận được tin vui rằng mình mang thai. Thủy bất chấp nguy hiểm và tiếp tục làm việc, cô chỉ nghỉ hơn một tháng trước khi sinh. Con trai của vợ chồng Thủy nay đã hơn 3 tuổi.

Bao nuoc ngoai an tuong voi doi pha bom min toan nu o Quang Tri hinh anh 2
Bộ dụng cụ rà mìn của Đức có giá gần 4.000 USD. (Ảnh: SCMP). 

Mong muốn một Quảng Trị không còn tiếng bom

Là một trong hai nữ trưởng nhóm trong đội ngũ RENEW, Thủy trở thành động lực truyền cảm hứng cho nhiều phụ nữ địa phương chung tay góp sức cho dự án. Nữ công nhân đồn điền cao su Lê Thị Hoa là một trong số đó.

Hoa cũng hiểu rõ nỗi đau khổ mà bom mìn còn sót lại sau chiến tranh gây ra khi từ nhỏ chứng kiến nhiều gia đình hàng xóm mất đi người thân vì những di sản của chiến tranh. Cô không khỏi trăn trở vì sao quê hương đã đi qua cuộc chiến từ rất lâu nhưng người dân quê cô vẫn đổ máu vì nó.

Những kiến thức và chương trình huấn luyện về an toàn khi tác nghiệp của dự án RENEW giúp gia đình Hoa yên tâm phần nào về công việc của cô. Trong hai tháng đầu làm việc, Hoa đã giải quyết được ít nhất 7 thiết bị nổ còn sót lại sau chiến tranh.

Ngoài chương trình rà soát, dự án RENEW và MAG còn chủ động tuyên truyền giáo dục người dân về mối hiểm họa của bom mìn còn sót lại sau chiến tranh, quy trình giải quyết và những khuyến nghị khi phát hiện mìn. Những nỗ lực tuyên truyền này đặc biệt tập trung đến trẻ nhỏ.

Bao nuoc ngoai an tuong voi doi pha bom min toan nu o Quang Tri hinh anh 3
Nhóm giải quyết bom mìn với toàn bộ thành viên là nữ giới đầu tiên của tỉnh Quảng Trị. (Ảnh: SCMP). 

Theo Trung tâm Hành động Bom mìn Quảng Trị, cơ quan phụ trách về các dự án phi chính phủ liên quan đến bom mìn tại địa phương, đã có hàng nghìn trẻ em thương vong vì những thiết bị nổ còn sót lại sau chiến tranh. Kể từ khi cuộc chiến kết thúc vào năm 1975, đã có ít nhất 990 trường hợp trẻ từ 1-15 tuổi tử vong trong các vụ nổ. Số trẻ bị thương vì bom mìn là hơn 1.600 em.

Chương trình tuyên truyền về rủi ro bom mìn của RENEW chủ yếu nhắm đến trẻ em. Trong khi đó, đối tượng hướng đến của tổ chức phi chính phủ MAG là người trưởng thành. Hai dự án giúp kiến thức bảo vệ bản thân khi phát hiện bom mìn đến với hơn 400.000 người lớn và trẻ em tại Quảng Trị, gần 2/3 dân số của tỉnh.

44 năm sau khi cuộc chiến kết thúc, việc giải quyết hoàn toàn số bom mìn còn sót lại tại Quảng Trị vẫn được xem là gần như bất khả thi. Tuy nhiên, ông Ngô Xuân Hiền, quản lý truyền thông và phát triển của RENEW, vẫn tự tin có thể giúp cho người dân Quảng Trị có được tương lai an toàn hơn.

“Chúng tôi quyết tâm đạt được mục tiêu đến năm 2025 sẽ giúp Quảng Trị trở thành tỉnh đầu tiên của Việt Nam được tuyên bố không còn chịu tác động của bom mìn chiến tranh”, ông khẳng định.

Mỹ chính thức khởi động dự án tẩy độc dioxin lớn nhất ở sân bay Biên Hòa

Mỹ chính thức khởi động dự án tẩy độc dioxin lớn nhất ở sân bay Biên Hòa
Cơ quan Phát triển Quốc tế Mỹ (USAID) và Quân chủng Phòng không – Không quân Việt Nam, hôm 20/4, chính thức khởi động dự án xử lý dioxin tại Sân bay Biên Hòa.

Quảng Trị: Phát hiện quả bom 340 kg dưới ruộng lúa

Quảng Trị: Phát hiện quả bom 340 kg dưới ruộng lúaCác chuyên gia của Dự án Renew Quảng Trị đã tiến hành hủy nổ an toàn quả bom nặng 340 kg được người dân rà phế liệu phát hiện ở độ sâu 5 m dưới một ruộng lúa trên địa bàn.


Nguồn: Zing News

Hải chiến với Pol Pot trên đảo Thổ Chu: Chuyện bây giờ mới kể

Ngày 10/5/1975, Khmer Đỏ dùng tàu đổ bộ LSM và 3 tàu tuần tra PCF đưa quân đánh chiếm đảo Thổ Chu, dồn hơn 500 người dân Việt Nam trên đảo đưa về Campuchia và tàn sát toàn bộ.

Hải chiến với Pol Pot trên đảo Thổ Chu: Chuyện bây giờ mới kể - ảnh 1
Sơ đồ (phỏng đoán) trận đánh giải phóng đảo Thổ Chu của lực lượng hỗn hợp HQNDVN và Quân khu 9 (24-27/5/1975)

Một số người dân trên đảo dùng xuồng máy chạy trốn vào bờ và báo tin cho chính quyền. Không thể nhún nhường được nữa, Việt Nam quyết định dùng sức mạnh quân sự để tái chiếm lại đảo Thổ Chu.

Lúc bấy giờ, lực lượng hải quân ta còn gặp rất nhiều khó khăn. Tám ngày sau khi Khmer Đỏ đánh chiếm đảo Thổ Chu, căn cứ hải quân An Thới, Phú Quốc mới được Quân khu 9 bàn giao cho Quân chủng Hải quân. Nhưng với quyết tâm bằng bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc, Đoàn Hải quân Phú Quốc vẫn dốc toàn bộ lực lượng, phối hợp cùng bộ binh của Quân khu 9 tiến hành giành lại đảo Thổ Chu, trả nợ máu cho hàng trăm đồng bào bị quân Khmer Đỏ tàn sát.

Các tàu thuyền của chế độ cũ được nhanh chóng sửa chữa để sẵn sàng tham gia chiến đấu. Cũng trong ngày 18/5/1975, hội nghị quân sự Phú Quốc được tiến hành, hạ quyết tâm giành lại đảo Thổ Chu bằng sức mạnh quân sự.

Quần đảo Thổ Chu cách bờ trên 200km, gồm 8 đảo, trong đó Thổ Chu là đảo lớn nhất, rộng khoảng 10km2, các đảo còn lại có diện tích khoảng 1km2.

Lúc bấy giờ, thông tin về lực lượng địch còn rất sơ lược, chủ yếu thông qua những người dân trốn thoát về cho biết: Trên đảo Thổ Chu có khoảng 1 tiểu đoàn địch được tăng cường hỏa lực mạnh, có 3 trọng liên 12,7mm, 3 súng cối 60, 81 và 82mm, 1 khẩu ĐKZ 75mm và 1 khẩu ĐKZ 106,7mm.

Ở bãi Ngự phía tây nam đảo Thổ Chu có 1 trung đội địch, ở bãi Mun và bãi Giang phía đông nam đảo có 1 trung đội, ở bãi Cao và Hòn Từ có 2 trung đội.

19 giờ 35 phút ngày 23-5-1975, lực lượng tham gia chiến đấu tái chiếm đảo Thổ Chu đã tập hợp đội hình ở Bãi Cao Cát – chuẩn bị xuất phát đổ bộ. Hải quân Nhân dân Việt Nam tung vào trận 2 tàu vận tải (T-643 và T-657) của Đoàn 125, chở theo một phân đội đặc công 39 người, cùng với đó là 3 tàu tuần tiễu PCF (lượng giãn nước 16 tấn, trang bị trọng liên 12,7mm và súng cối 81mm). 

Lực lượng đổ bộ là 2 đại đội (140 người) của tiểu đoàn bộ binh 410, trung đoàn 95, Quân khu 9, cùng 1 trung đội địa phương (25 người) của đảo Phú Quốc và 11 cán bộ và dân địa phương đi cùng để dẫn đường. Lực lượng này được chở trên hai tàu đổ bộ cơ giới LCM-8 (lượng giãn nước 113 tấn, trang bị 2 trọng liên 12,7mm) của Rạch Giá. Do các tàu PCF, tàu LCM-8 mới tiếp thu được của chế độ cũ, nên ta phải sử dụng lái tàu và pháo thủ của Hải quân VNCH trước đây. 

Trên mỗi tàu tuần tiễu PCF có 4 lính chế độ cũ và 3 chiến sĩ đặc công đi kèm. Theo kế hoạch, quân ta sẽ bí mật đổ bộ lên đảo, sau đó đồng loạt nổ súng tấn công các vị trí phòng ngự của quân Khmer Đỏ, dưới sự yểm hộ của hỏa lực trên tàu chiến.

21 giờ 15 phút, tàu vận tải T-643 bắt đầu tiến vào bờ biển phía đông bắc đảo Thổ Chu, đưa phân đội đặc công lên chiếm bãi đổ bộ. 15 phút sau, đặc công chiếm bãi đổ bộ  thành công, 2 tàu đổ bộ LCM-8 bắt đầu đưa bộ binh tiến vào. Sau 45 phút, các phân đội bộ binh đổ bộ xong. Tuân thủ kế hoạch đã được vạch ra, phân đội đặc công sẽ tiến công bãi Mun, trung đội địa phương Phú Quốc sẽ chiếm bãi Giang, còn tiểu đoàn 410 sẽ giải quyết hai mục tiêu là bãi Ngự và bãi Nhất.

Hải chiến với Pol Pot trên đảo Thổ Chu: Chuyện bây giờ mới kể - ảnh 2
Biên đội tàu tuần tiễu K-62 của HQNDVN

3 giờ 45 phút sáng 24-5-1975, Sở Chỉ huy lệnh cho 2 tàu đổ bộ LCM-8 ở lại cảnh giới phía bắc đảo Thổ Chu, cách bãi đổ bộ chừng 1 hải lí. 3 tàu tuần tiễu PCF vòng qua hướng tây, dừng lại ở Hòn Khô, sẵn sàng chi viện cho mũi tiến công bãi Ngự. 2 tàu vận tải quân sự vòng qua hòn Cao Cát sang phía đông nam.

5 giờ 15 phút sáng 24-5-1975, tiểu đoàn 410 nổ súng đánh chiếm bãi Ngự. Các mũi khác cũng đồng loạt nổ súng theo hợp đồng. Ba tàu tuần tiễu PCF tiến vào trước bãi Ngự, dùng hỏa lực trên tàu chi viện cho bộ binh tiến công địch. Từ trên bờ, quân Khmer Đỏ bắn trả tàu hải quân ta bằng súng cối và ĐKZ, song hỏa lực không mạnh.

Ngay từ những phút đầu trận đánh, phân đội đặc công đã làm chủ bãi Mun. Đến 7 giờ sáng, trung đội địa phương đảo Phú Quốc cũng đã làm chủ được một phần bãi Đông, buộc địch phải co cụm trong công sự chống trả.

7 giờ 15 phút sáng, hai tàu LCM-8 cảnh giới ở phía bắc đảo phát hiện thấy một tàu lạ tiến tới. Lập tức, 3 tàu tuần tiễu PCF được lệnh vòng lên phía bắc để kiểm tra, nắm tình hình, sẵn sàng đánh địch. Từ hướng đông nam, tàu T-643 cũng chở theo một tổ đặc công đến chi viện. 3 tàu PCF tăng tốc tiếp cận và báo cáo: Trên tàu lạ có nhiều người, có vũ khí và treo cờ đỏ. Hải quân ta lập tức tổ chức vây bắt. Dưới sự yểm hộ của đồng đội, tàu T-643 và một tàu LCM-8 cập sát tàu lạ, bắt sống tàu cùng 40 tên địch. Tàu T-657 tiến về bãi Đông cũng phát hiện một thuyền máy của địch đi từ hòn Từ sang, lập tức nổ súng tiêu diệt. Đến 8 giờ 30 phút sáng, quân ta làm chủ bãi Đông. Nhưng cuộc chiến đấu vẫn diễn ra rất quyết liệt ở bãi Ngự trong suốt buổi sáng 24-5-1975. Quân địch dựa vào hai điểm tựa ở phía bắc và phía đông nam bãi Ngự để chống trả bộ đội ta.

14 giờ 30 phút chiều, tàu T-643 và 3 tàu tuần tiễu PCF bắt đầu nổ súng chi viện hỏa lực cho tiểu đoàn 410 trên bãi Ngự. Quân địch vẫn ngoan cố bắn trả tàu ta bằng súng cối và ĐKZ. Đến 16 giờ chiều, để nhanh chóng giải quyết trận đánh, Sở Chỉ huy tăng viện thêm cho lực lượng tái chiếm đảo 2 tàu tuần tiễu K-62 (lượng giãn nước 135 tấn, trang bị 2 pháo 37mm 2 nòng và 2 pháo 25mm 2 nòng). Tàu T-657 lập tức đi đón hai tàu tuần tiễu.

9 giờ sáng 25-5-1975, quân ta tiếp tục tấn công bãi Ngự. Được tăng cường thêm hai tàu tuẫn tiễu, hỏa lực yểm hộ bộ binh mạnh lên rõ rệt. Hải quân ta kiên quyết dùng pháo 37mm khống chế cao điểm đông nam bãi Ngự, và dùng 25mm bắn bộ binh địch. Kinh hoàng trước hỏa lực của tàu ta, quân Khmer Đỏ nhanh chóng tan rã. Điểm tựa phía bắc bãi Ngự bị chiếm, hơn 100 tên địch ra hàng. Đến 12 giờ trưa, điểm tựa phía đông nam cũng bị hạ, 56 tên địch ra hàng. 18 tên khác chạy ra bãi Mun cũng đã phải đầu hàng bộ đội đặc công ta ở đây. Quân ta giành lại đảo Thổ Chu, và sau đó triển khai đánh chiếm nốt các đảo còn lại. Đến ngày 27-5-1975, trận đánh kết thúc.

Như vậy, sau 3 ngày chiến đấu, lực lượng hỗn hợp của Hải quân Nhân dân Việt Nam và Quân khu 9 đã loại khỏi vòng chiến 1 tiểu đoàn tăng cường của địch, thu toàn bộ vũ khí, khí tài và trang thiết bị. Phía ta hi sinh 4 người, bị thương 14 người. 

Trong hoàn cảnh vừa hoàn thành giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mới tiếp quản các tàu chiến, căn cứ hải quân của chế độ cũ, nhưng Quân đội Nhân dân Việt Nam đã thể hiện tinh thần kiên quyết tiến công, thực hiện hàng loạt các trận đánh tái chiếm các đảo trên vùng biển Tây Nam, bước đầu làm thất bại âm mưu xâm lược của bè lũ diệt chủng Polpot – Khmer Đỏ.

Thanh Hoa

40 năm chiến tranh biên giới Tây Nam: Ký ức những người trong cuộc

Trong chiến tranh biên giới Tây Nam đã có biết bao cán bộ, chiến sĩ Việt Nam và Campuchia hy sinh hoặc để lại một phần máu, thịt của mình ở chiến trường.

40 năm chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam đã trôi qua nhưng ký ức của những người trong cuộc vẫn còn mãi đậm sâu. Nhớ lại những năm tháng ấy, những người trong cuộc luôn tự hào rằng bản thân đã được tham gia bảo vệ Tổ quốc, tham gia lật đổ chế độ Pol Pot, giải phóng nhân dân Campuchia có nguy cơ bị diệt chủng.

Quân tình nguyện Việt Nam ở mặt trận Campuchia. Nguồn: TTXVN Ông Lê Văn Hiển (hay còn gọi với tên thân quen là Sáu Hạnh) nhớ lại: Khi cuộc chiến tranh biên giới nổ ra, đất nước hòa bình chưa đầy 2 năm, nhiều cán bộ, chiến sĩ mới trải qua cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ thì tiếp tục quay trở lại cầm súng để bảo vệ biên giới Tây Nam, chống lại chế độ diệt chủng Pon Pot. 

Với ông, mỗi khi gặp lại đồng đội cùng tham gia chiến đấu thì những ký ức về cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam lại ùa về, với nhiều kỷ niệm vui buồn xen lẫn nhau. Nhưng có lẽ, niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà đến giờ ông sẽ không bao giờ quên là mình đã hoàn thành được nhiệm vụ đất nước đã giao phó, cùng chung sức với quân và nhân dân Camphuchia chiến thắng chế độ diệt chủng Pon Pot và giúp nước bạn kiến thiết đất nước.

“Điều phấn khởi là đi tới đâu mình giúp bạn tới đó, đi tới đâu đùm bọc giúp bạn, giáo dục, cho thuốc men. Nhân dân Campuchia đều mừng vì bộ đội Việt Nam giúp, đi tới đâu người ta thương tới đó” – ông Lê Văn Hiển nhớ lại.

Trong ký ức những cán bộ, chiến sĩ tham gia cuộc chiến tranh thì có lẽ cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam phải chứng kiến những cảnh hoang tàn, đổ nát và sự tàn bạo của chế độ diệt chủng Pon Pot, đi tới đâu cũng thấy cảnh người dân bị giết hại một cách dã man.

Thiếu tướng Lê Thanh Sơn, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Cần Thơ chia sẻ, trong những năm tháng chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam nhiều khi chứng kiến cảnh tàn ác của Pon Pot, ông và các đồng đội đã không cầm được nước mắt. Cũng chính vì sự tàn bạo đó mà cán bộ, chiến sĩ phải quyết tâm chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, đồng thời cùng với quân và nhân dân Campuchia đánh thắng chế độ diệt chủng Pol Pot.

Trong cuộc chiến tranh, mỗi khi thấy người dân nước bạn đói khổ là bộ đội lại nhường cơm, sữa cho người dân nên được người dân nước bạn càng thêm tin yêu.

“Hòa bình chưa được bao nhiêu ngày, anh em chiến sĩ lại đi bảo vệ biên giới, giúp cho bạn, rồi hy sinh. Chúng tôi rất xúc động, nhớ mãi những đồng chí, đồng đội của mình đã hy sinh” – Thiếu tướng Lê Thanh Sơn xúc động nói.

Thiếu tướng Lê Xã Hội, nguyên Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân khu 9 cho biết, sự tàn bạo của chế độ Pon Pot đã làm cho tinh thần quyết tâm chiến đấu, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam thể hiện tinh thần đoàn kết, sẵn sàng hy sinh bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc và giúp bạn hồi sinh đất nước, để người dân Campuchia được sống trong hòa bình, độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc.

Sau ngày nước bạn giải phóng vẫn còn nhiều cán bộ, chuyên gia, quân tình nguyện Việt Nam tiếp tục sát cánh cùng nhân dân nước bạn thực hiện công cuộc kiến thiết đất nước, xây dựng cơ sở hạ tầng và phát triển kinh tế.

Trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam gian khổ, ác liệt đó đã biết bao cán bộ, chiến sĩ Việt Nam và Campuchia hy sinh hoặc để lại một phần máu, thịt của mình trên chiến trường. Với những người trực tiếp tham gia chiến đấu thì những ký ức lại ùa về mỗi khi được gặp lại đồng đội cùng chiến đấu để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc./.

Theo Phạm Hải

vov.vn

Những hình ảnh xúc động về quân tình nguyện Việt Nam giúp Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng

05/06/2019 11:23    Sau 40 năm, ký ức về chiến thắng cũng như hình ảnh bộ đội Việt Nam trong cuộc chiến chống Khmer Đỏ vẫn còn rõ ràng trong tâm trí người dân Campuchia.

Bốn mươi năm trước, khi thực hiện quyền hợp pháp bảo vệ quốc gia, quân đội và nhân dân Việt Nam dọc biên giới Tây Nam đã đứng lên và chiến đấu chống lại sự tàn bạo của chế độ Khmer Đỏ để bảo vệ độc lập dân tộc và bảo vệ biên giới, và cũng để giúp đỡ người dân Campuchia lật đổ Khmer Đỏ bạo tàn, bước vào kỷ nguyên hòa bình, hòa hợp và phát triển quốc gia mới.

Khmer Đỏ dưới sự lãnh đạo của Pol Pot từ giữa năm 1975 nhiều lần tấn công vào lãnh thổ Việt Nam, giết hại hàng chục nghìn dân thường và đốt phá nhiều làng mạc. Trong ảnh, các tay súng Khmer Đỏ tiến vào Thủ đô Phnom Penh vào tháng 4/1975.

Sau khi mở chiến dịch phản công bảo vệ biên giới Tây Nam, tháng 1/1979, quân tình nguyện Việt Nam và lực lượng vũ trang của Mặt trận Đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia tiến vào giải phóng Thủ đô Phnom Penh, lật đổ chế độ Khmer Đỏ.Trong ảnh, các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam tuần tra trên đường phố Phnom Penh ngày 7/1/1979.

Quân tình nguyện Việt Nam đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng, huấn luyện và hỗ trợ lực lượng cách mạng Campuchia giải phóng đất nước khỏi họa diệt chủng Pol Pot. “Những người lính quân tình nguyện Việt Nam luôn ở tuyến đầu, hỗ trợ các chiến sĩ Campuchia chiến đấu”, Sin Khin, người từng sát cánh cùng bộ đội Việt Nam chống Khmer Đỏ cho biết.Người dân ở Ratanakiri, Đông Bắc Campuchia đón chào bộ đội tình nguyện Việt Nam và lực lượng vũ trang cách mạng Campuchia năm 1979.Khmer Đỏ đã biến một trường phổ thông trung học trở thành trại tập trung khét tiếng có tên Nhà tù S-21, giam và tra tấn 17.000 người. Sau khi giải phóng Phnom Penh, bộ đội Việt Nam đến nhà tù này và đưa những đứa trẻ sống sót đến bệnh viện.Nữ quân nhân Việt Nam và Campuchia phút giây trò chuyện.
Một phụ nữ Campuchia ở Xang ke, tỉnh Battambang, tặng hoa cho một người lính tình nguyện Việt Nam trước khi anh rời Campuchia về nhà vào đầu những năm 1980. Ảnh VNA / VNSNgười dân Campuchia chia tay những người lính tình nguyện Việt Nam. Ảnh: VNAChiến sĩ Việt Nam bảo vệ biên giới Tây Nam. Ảnh: VNA Sau năm 1986, nhận thấy chính quyền mới của Campuchia đã có thể tự đứng vững, Việt Nam dần rút quân và đến năm 1989 thì rút toàn bộ lực lượng.

Theo VTC news