Category Archives: Kinh nghiệm cuộc sống

Có sắc đẹp là ưu thế, nhưng sống tươi đẹp lại là năng lực thực sự

Phụ nữ có 9 loại tâm thái này mới là đẹp nhất

Phụ nữ ai nấy đều chú ý đến dung nhan bản thân. Tuy nhiên là phụ nữ, không những cần có cái đẹp và khí chất bên ngoài, mà cần phải chú trọng bồi dưỡng nội hàm bản thân. Thế nên thường nghe người ta nói rằng, có được sắc đẹp là ưu thế, nhưng sống tươi đẹp lại là năng lực thực sự. 

Mỗi người phụ nữ đều có thể có một cuộc đời tươi đẹp, nó không có liên quan đến cái đẹp bề ngoài, mà liên quan đến 9 năng lực sau đây.

1. Biết giảm áp lực cho bản thân

Phụ nữ sống tươi đẹp đều rất biết cách sống, không những biết cách giải tỏa áp lực cho mình, mà cho dù bản thân ở trong nghịch cảnh như thế nào đi nữa, đều có thể bình thản, nhẹ nhàng đối diện, dẫu được sủng ái hay bị nhục mạ cũng không kinh sợ.

Trong những ngày mệt mỏi, lúc có nắng vàng ấm áp, lúc lại có mưa to gió lớn, có lẽ họ cũng khóc thống khổ, nhưng khóc đủ rồi thì sẽ dũng cảm bước tiếp. Có thể là một chuyến du lịch, một quyển sách hay, xoay chuyển tâm trạng buồn rầu.

Nội tâm không oán trách, cũng không ghét không hận. Bất kể thế sự đổi thay như thế nào đi nữa, họ vẫn tin tưởng, nhất định có một ngày, những điều xấu xa tệ hại cũng sẽ qua đi, những điều tốt đẹp sẽ đến ngay trước mắt. Không có cái gì vĩnh viễn đen đủi ngập đầu, hãy thêm chút đường mật ngọt ngào cho cuộc sống, sẽ thu hoạch được càng nhiều niềm vui hơn.

2. Việc gì cũng không so đo tính toán

Có nữ nghệ sỹ nói: “Bạn càng bao dung thì cuộc sống càng tốt đẹp, bạn càng không so đo tính toán thì hạnh phúc có được sẽ càng nhiều”.

Trong cuộc sống, phụ nữ có kỹ năng điêu luyện, kinh nghiệm phong phú đều không thích so đo tính toán, nội tâm họ trong trẻo thông thấu, hiểu rất rõ những chuyện buồn vui.

Cũng có lúc mua thực phẩm thiếu cân thiếu lạng, trong cuộc sống là người chịu thiệt v.v… họ chỉ cười cho qua, không vì những việc như thế này mà mệt mỏi tinh thần, tổn hao sức lực.

Hôm nay chịu thiệt sẽ biến thành phúc báo mai sau, hôm nay bị tổn thương sẽ khiến mình trở nên càng trưởng thành chín chắn.
Bạn càng bao dung thì cuộc sống càng tốt đẹp, bạn càng không so đo tính toán thì hạnh phúc có được sẽ càng nhiều.

3. Biết đủ thường vui

Mọi người thường nói, náo nhiệt là của người ta, hạnh phúc mãi mãi mới là bản thân.

Trong cõi trần mịt mù khói lửa này, người phụ nữ dễ dàng hài lòng thì sẽ không hâm mộ cuộc sống của người khác.

Điều họ quan tâm nhất chính là nụ cười của con cái họ, là sức khỏe của tứ thân phụ mẫu, là cả nhà vui vẻ hạnh phúc hòa thuận.

Hãy nhớ cuối tuần sắp xếp thời gian đi dã ngoại cắm trại với lũ trẻ, hoặc về quê một chuyến chuyện trò hàn huyên cùng cha mẹ già, trân quý những bạn bè thân thiết của mình, dụng tâm sống tươi đẹp mỗi ngày.

Họ không phiền não bởi những việc nhỏ nhặt vặt vãnh, càng không oán không hận đối với thế giới này. Không hâm mộ cũng không thương thay khóc mướn cho cuộc sống người khác, họ chỉ bình thản với mỗi bữa cơm hàng ngày mà lại có thể có được rất nhiều niềm hạnh phúc.

4. Tin tưởng bạn bè người thân

Phụ nữ sống tươi đẹp không phải là người mạnh mẽ cứng rắn, mà là sau lưng họ có đông đảo bạn bè người thân ủng hộ.

Không phải lo lắng khi mình oan khuất đầy lòng mà không có người thổ lộ giãi bày. Lúc nào cũng có thể gọi dăm ba người bạn đi ca hát một phen, đem những chuyện vặt vãnh phiền não này vứt bỏ lại phía sau.

Ôm chầm lấy nhau, dốc bầu tâm sự, họ tin tưởng rằng: “Sức mạnh mà bạn bè đem lại sẽ là liều thuốc tốt nhất trị lành vết thương lòng”.
Sức mạnh mà bạn bè đem lại sẽ là liều thuốc tốt nhất trị lành vết thương lòng. 

5. Không nổi giận bừa bãi

Người phụ nữ sống tươi đẹp đều biết kiểm soát tâm trạng bản thân, họ biết cách khắc chế và nhẫn nại, thành tâm chân thành đối đãi với mỗi người, không tùy tiện nổi giận, vì nổi giận sẽ khiến bản thân trở nên xấu xí vô cùng.

Có tu dưỡng có giáo dục là tấm danh thiếp của họ. Khi cùng với bạn bè, họ thường dịu dàng lễ độ quan tâm, tiến thoái đều có chừng mực phép tắc. Cho dù có lúc gặp phải sự tình không thuận lợi, họ cũng chỉ cười cho qua, bằng tấm lòng rộng lớn cởi mở bao dung tất cả những chuyện thị phi, đúng sai.

Họ biết, đời người giống như lưỡi và răng. Đến cuối cùng, răng rụng hết cả mà lưỡi vẫn còn nguyên, do đó cần phải mềm mại. Lòng dạ mềm mại thì mới tiến bước được.

6. Mãi mãi tin tưởng tình yêu

Có văn nhân nói: “Tình yêu là cánh cửa sinh mệnh mềm mại nhất, nó khiến chúng ta không còn sợ hãi cái thế giới đầy sức sát thương, đầy bạo lực này”.

Bất kể tình cảm bị trắc trở, bị công kích dữ dội nhiều thế nào đi nữa, họ vẫn tin tưởng tình yêu, chờ đợi có một ngày, có một người sẽ vượt muôn núi ngàn sông, cưỡi trên con bạch mã tìm đến bên họ.

Những giọt nước mắt đã rơi thì cất giữ trong lòng, những oan ức buồn tủi phải chịu đựng đều biến thành ký ức, từ đó chẳng còn e sợ tương lai, cũng không lưu luyến quá khứ nữa.

Tình yêu nếu tốt đẹp thì là thể nghiệm, nếu xấu hỏng thì cũng là sự trưởng thành.

7. Đối đãi tốt với bản thân

Học cách dụng tâm trang điểm và gìn giữ dung nhan, chọn cho mình bộ trang phục và đôi giày cao thích hợp, mỗi một ngày còn lại trong cuộc đời, đều phải đối đãi tốt với bản thân mình.

Người phụ nữ sống tươi đẹp biết giữ tâm tình tốt, bất kể gặp phải chuyện gì, họ cũng không khóc lóc, bởi vì chẳng có ai thương xót cho những giọt nước mắt của mình ngoài chính bản thân mình. Vẫn cứ vui vẻ làm việc, sống phóng khoáng thoáng đạt, học cách đối đãi tốt với bản thân, cũng không phụ lòng cùng tuế nguyệt.
Người phụ nữ sống tươi đẹp luôn biết giữ tâm tình tốt, biết trân quý bản thân.
8. Có một cái tâm bình thản nhẹ nhàng

Người phụ nữ có thể không đủ xinh đẹp, nhưng tư thế sắc thái cần phải ưa nhìn. Người phụ nữ sống tươi đẹp bình thản nhẹ nhàng như bông cúc, họ hiểu nhân tình thế thái mà không bị thế sự cuốn theo.

Không bởi chút thành tựu của mình mà dương dương tự đắc, cũng không khoe khoang so sánh, họ dành thời gian tâm sức vào mỗi bữa ăn, đọc sách, khiến cuộc sống mỗi ngày đều trở thành niềm vui của mình.

Phụ nữ như thế này, bất kể thế sự đổi thay như thế nào đi nữa, họ đều có thể tươi cười đón ánh nắng, rạng rỡ như thuở ban đầu.

9. Sống trong thực tại

Đời người như bóng câu qua cửa sổ, nháy mắt liền qua đi. Người phụ nữ có nội tâm hạnh phúc càng hiểu được cách sống trong thực tại, hưởng thụ những thời gian tươi đẹp trong đời người.

Có lẽ họ cũng không được coi là thông minh, nhưng trong cuộc sống lại có thể sống an định, vui vẻ tự tại. Khi nhàn nhã ca hát thưởng trà, đọc sách viết văn, phong phú nội tâm, sắp xếp trong nhà tươm tất, bàn ghế trà kỷ, sạch sẽ gọn gàng, sáng bóng như mới.

Lúc nên cười thì cứ cười, lúc nên náo nhiệt thì cứ náo nhiệt, đặt cho mình mục tiêu nho nhỏ, thi thoảng dành riêng thời gian cho chính mình.

Con người sống trên cõi đời này, hãy yêu cái mình yêu, đừng lãng phí những niềm vui mà cuộc đời ban tặng, thong dong lại dịu dàng, kiên cường lại quả cảm.

***

Hy vọng mỗi người phụ nữ đều có thể có được 9 loại tâm thái này, trân quý hiện tại, sống khí thế hăng say.

Phụ nữ, hoặc là mềm mại ấm áp lòng người, hoặc thuần tịnh ngọt ngào, hoặc phi phàm khí thế…, nhưng dung nhan dù có xinh đẹp đến nhường nào thì cuối cùng cũng không cưỡng nổi sự tàn phá của thời gian. Sắc đẹp không thể nào lưu giữ trên dung mạo được, vậy thì hãy để những sắc đẹp này, trong tuế nguyệt vô tình, dần trầm lắng trong tâm…

Tương lai vẫn phải dựa vào bản thân để trầm lắng những phong cảnh và tâm tình thuộc về chính mình.

Nam Phương

Có một loại ‘năng lực tinh thần’ quyết định tướng mạo của bạn

Con người có ngoại hình và tâm hồn, vẻ đẹp bên ngoài giống như một đóa hoa nở, có thể trực tiếp nhìn thấy, còn vẻ đẹp tâm hồn lại giống như hương thơm thoang thoảng, không có cách nào nhìn thấy được.

Vẻ đẹp tâm hồn cần được tích lũy, thông qua việc tu dưỡng có thể hình thành.

Nhan sắc có thể trang điểm xinh đẹp, nhưng không thể che đậy được bản sắc chân chính; khí chất có thể được bồi đắp thành, nhưng không thể thoát khỏi liên quan đến bản tính.

Vẻ đẹp tâm hồn là một loại năng lực không thể nhìn thấy được nhưng năng lực này có thể giúp chúng ta có được sức cuốn hút tự nhiên bởi tâm tướng và hình tướng của bạn.

1. Biết cách nói chuyện cũng là một loại học vấn

Nói chuyện có giới hạn, thích hợp với hoàn cảnh là một loại giáo dưỡng “Ngôn nhi đương, tri dã mặc, nhi đương, diệc tri dã”.

Dịch nghĩa: Ngôn ngữ có thể bộc lộ cá tính của một con người, biết cách nói chuyện là một loại trí tuệ, mà đôi khi trầm mặc cũng là trí tuệ.

Biết lúc nào nên nói, nói những lời gì, không nên nói năng hồ đồ, đều là các kỹ năng mềm của con người.

Tử Cầm hỏi Mặc Tử: “Nói nhiều có tốt không?”

Mặc Tử trả lời rằng: “Con ruồi, Con ếch bất kể đêm ngày đều không ngừng kêu, kêu đến mức khô rách cả cổ họng, nhưng không có một ai đi nghe âm thanh của chúng. Nhưng tiếng gà trống gáy vào buổi sáng sớm lại khiến cho mọi người đều tỉnh giấc. Nói nhiều có ích lợi gì chứ? Quan trọng là nói đúng thời điểm nên nói”.

Chúng ta thường đánh giá một người có EQ (trí thông minh cảm xúc) cao thì rất biết nói chuyện, thực chất những người như vậy biết được lúc nào nên nói gì, không làm khó người khác, đồng thời thể hiện được sự hào phóng của bản thân.

Bạn càng biết cách nói chuyện, thì càng khiến người khác vui vẻ, khiến người khác thích bạn. Khi người khác càng thích bạn thì bạn sẽ nhận được càng nhiều sự giúp đỡ, bạn sẽ thấy vui vẻ.

Cuộc sống là do mỗi một lời nói, mỗi một hành động của bạn tạo thành, bạn nói chuyện như thế nào, quyết định bạn là ai, thậm chí còn quyết định cả việc bạn sống có tốt hay không.

Họa hay phúc đều từ miệng mà ra, chúng ta nên cẩn thận từng lời nói. Quan tâm đến cảm nhận của người khác mới thật sự là hành động của người trí tuệ.

2. Từ ngoại hình có thể đánh giá một con người

Từng có một bài đăng như thế này: “Tính cách được viết bên môi, hạnh phúc lộ ra ở góc mắt.

Tư thế đứng nhìn ra được khí độ tài hoa, cách bước đi thể hiện khả năng tự nhận thức.

Biểu lộ cử chỉ thể hiện chuyện gần đây, lông mày cho thấy những năm tháng trong quá khứ.

Quần áo thể hiện khiếu thẩm mỹ, kiểu tóc cho thấy cá tính. Nghề nghiệp thì xem tay, tu dưỡng thì xem chân.”

Một loạt các quan điểm có vẻ hơi mang tính tuyệt đối, nhưng nó cũng khá hợp lý.

Đến một độ tuổi nhất định, hình tượng của bạn sẽ thể hiện ra con đường mà bạn đã đi qua, sách bạn từng đọc, người bạn từng yêu, chuyện bạn từng gặp phải, nước mắt từng rơi và mồ hôi từng đổ.

Trên thế giới này, luôn có những người xinh đẹp, và những người ngày càng xinh đẹp, tại sao đó không thể là bạn?

Xinh đẹp không chỉ là nét đẹp mang dáng vẻ bên ngoài, mà nó là những cử chỉ đoan trang, đối với người khiêm nhường, nói năng nho nhã… Tất cả sự kinh diễm đều được bồi dưỡng trong quá trình lâu dài.

Rất lâu về trước, có một người thợ thủ công tay nghề cao, nhiều người đến mua tác phẩm điêu khắc của ông. Nhưng ông và người khác không giống nhau, ông thích điêu khắc yêu ma quỷ quái. Một ngày nọ khi ông soi gương phát hiện ra bản thân rất xấu xí, không phải ngũ quan thay đổi, mà là nhìn tổng thể toàn diện rất hung ác, cổ quái.

Sau đó, ông đến một ngôi chùa tìm phương trượng xin được giúp đỡ, phương trượng nói: “Ta có thể giúp thí chủ trị liệu, nhưng trước tiên thí chủ phải giúp chùa điêu khắc một trăm pho tượng Quan Âm”.

Người thợ lập tức không ngừng nghiên cứu quan sát thần tình, đức tính, và biểu tình của Quan Âm, có lúc còn quên cả bản thân mà nhập vào thế giới cực lạc.

Nửa năm sau, sau khi ông điêu khắc ra một pho tượng Quan Âm toát ra vẻ từ bi, lương thiện, khoan dung, ông vội vã đi tìm phương trượng nói: “Xin ngài giúp tôi trị liệu”.

Phương trượng không nói gì chỉ lấy ra một chiếc gương, cười hiền từ: “Bệnh của thí chủ đã được trị khỏi rồi”.

Lúc đó người thợ mới phát hiện tướng mạo của bản thân trở nên đầy chính khí, đoan trang.

Nếu một người tràn đầy nhiệt huyết, luôn mang theo nụ cười trên môi, đến khi già những nếp nhăn cũng trở nên hài hòa và xinh đẹp.

Đây chính là “Tướng do tâm sinh”.

Đến 40 tuổi, bạn phải có lời nói, hành động, tinh thần phù hợp với tuổi tác, thân phận và địa vị của bản thân.

Nhà văn học Sōichi Ōya người Nhật từng nói rằng: “Gương mặt của một người chính là một bộ hồ sơ”.

Tố chất và tu dưỡng từ nội tâm sẽ quyết định tướng mạo bên ngoài của bạn, câu nói này hoàn toàn chính xác.

Những lời nói, hành động, tri thức kinh nghiệm nửa đời trước của bạn vô hình trung thay đổi tướng mạo nửa đời sau của bạn.

3. Người lương thiện căn bản sẽ không bị thiệt thòi

Trong “Lục Tổ Đàn Kinh” có ghi chép: “Tất cả phúc điền đều không thể rời khỏi tâm địa”. Nếu chúng ta gieo một hạt giống lương thiện xuống mảnh đất tâm hồn thì nhất định có một ngày nó sẽ khai hoa kết quả.

Tăng Tử nói: “Một người lương thiện cho dù phúc chưa tới thì họa cũng ở xa”.

Trong một ngôi làng hẻo lánh, thức ăn trong căng tin rất đạm bạc, không phải cải trắng, củ cải thì chính là củ cải, cải trắng. Thân thể của cô giáo yếu đuối nên cô ấy thường đến ngôi làng bên cạnh trường mua trứng gà.

Người bán trứng là một bà lão tuổi đã cao, cô giáo này bèn quyết định trả năm hào tiền cho một cái trứng gà, thật ra ở quê nhà của cô ấy một cái trứng gà chỉ có giá bốn hào năm phân. Cô ấy đã âm thầm nâng cao giá trứng. Nguyên nhân rất đơn giản, cô ấy cảm thấy bà lão đáng thương, không có con cái gì, sống dựa vào mấy con gà, vì vậy mỗi một trứng gà cô ấy đều thêm lên năm phân tiền. Hành động này là muốn giúp đỡ bà lão đáng thương.

Tuy nhiên, bà lão cũng không có ý kiến, chuyện mua bán cứ quyết định như vậy. Qua một khoảng thời gian, cô giáo thấy bà lão vẫn đáng thương, cho nên nâng cao giá trứng thêm năm phân, một cái trứng gà giá năm hào năm phân. Lúc này bà lão mới lên tiếng nhất quyết không chịu nâng cao giá trứng nữa. Nhưng cô giáo vẫn một mực đơn phương nâng cao, không lâu sau đó bà lão cuối cùng cũng chấp nhận.

Một ngày nọ, cô giáo vẫn như thường lệ đến mua trứng, vô tình nhìn thấy một nhà đại lý trứng đang thương lượng giá cả với bà lão, muốn dùng sáu hào tiền một quả trứng để mua toàn bộ giỏ trứng, nhưng bà lão không đồng ý.

Người đến thu mua nói: giá tiền này đã đủ cao rồi, giá trứng trong núi đều như vậy.

Bà lão trả lời rằng vấn đề không phải giá cả, mà là do số trứng này cần phải bán cho cô giáo yếu đuối kia. Người ta từ xa đến dạy học, lại ốm yếu như vậy, bà lão mong rằng cô ấy có thể mập lên một chút, đám trẻ trong làng đều rất cần cô ấy.

Lúc ấy cô giáo hoàn toàn ngơ ngác, thì ra cô ấy mới là người được giúp đỡ, và người giúp đỡ người khác lại chính là bà lão kia. Vậy mới nói, phàm là những gì bạn làm cho người khác thì cũng chính là đang làm cho bản thân mình. Vì vậy những gì bạn muốn có được, trước tiên nhất định phải để người khác có được.
Vì muốn giúp bà lão đáng thương mà cô gái đã nâng giá trứng lên, nhưng đã bị bà từ chối. 

Cuộc sống là một tiếng vang. Khi bạn đem lòng tốt cho người khác, cuối cùng cũng sẽ có một ngày bạn thu hoạch lại được thiện chí từ những người khác. Cho dù bạn đối tốt với ai đi nữa, thì cuối cùng vẫn chính là đối tốt với bản thân.

Bảo trì sự lương thiện của mình, chỉ cần tự vấn lương tâm, không cần để ý đến được hay mất, con đường thơm ngát hương hoa đã ở ngay phía sau bạn.

Bên cạnh bạn có người như vậy không: ngoại hình của họ có lẽ không đẹp mắt, cũng không có tài hoa gì, tuy nhiên dường như lại có một loại mê lực hấp dẫn người khác. Khiến cho bạn muốn đến gần, buông bỏ đề phòng, có thể nói ra những bí mật trong lòng với họ?

Quân tử như ngọc, người khiến người khác thoải mái cũng giống như một khối ngọc tinh mỹ. Ở cùng một người như vậy, giống như bạn đang nghe một ca khúc ấm áp, thưởng thức một ly trà nồng đậm, xem một đóa hoa nở tươi tốt. Khiến cho ánh sáng mặt trời trở thành một dòng nước thanh mát êm dịu.

Audrey Hepburn nổi tiếng khắp thế giới không chỉ dựa vào ngoại hình xinh đẹp, với khuôn mặt sáng sủa của cô ấy, bởi vì trên đời này có rất nhiều mỹ nhân. Cũng không phải do học lực của cô ấy, bởi vì người có học lực cao hơn cô ấy còn vô số.

Mà thứ khiến cho người ta nhớ rõ cô ấy chính là cô ấy đã dùng cả đời mình để giải thích tường tận cái gì là “Tâm sinh tướng”. Trong di thư của mình cô ấy đã viết như thế này:

“Nếu muốn có một đôi môi đẹp thì phải nói những lời tốt đẹp;

Nếu muốn có một đôi mắt đáng yêu, thì phải thấy lợi ích của người khác;

Nếu muốn có dáng người mảnh mai, hãy chia sẻ thức ăn của bạn với những người đói;

Nếu muốn có một mái tóc mượt mà thì hãy để những ngón tay của trẻ em xuyên qua nó hằng ngày;

Nếu bạn muốn có một cử chỉ thanh lịch, hãy nhớ rằng không chỉ có một mình bạn đi lại trên đường.

Đây là cách giải thích tốt nhất về câu “Tâm sinh tướng”.

Bản chất chân chính của một người không phải là ngoại hình, không phải là tiền bạc, không phải là trình độ học vấn, mà đó chính là tâm hồn, điều không bao giờ biến mất theo năm tháng. Để tâm hồn luôn thiện lương chúng ta phải luôn tu dưỡng vì đó chính là cánh cửa liên thông với đất trời và con người cũng như vạn sự vạn vật trong vũ trụ.

Khải Phong biên dịch


Thần dược đây ! mại dô, mại dô !

                                   Thần dược đây! mại dô, mại dô !

TV nhà tôi không bao giờ tắt. Người ta xem TV để mở rộng kiến thức, còn nhà tôi coi TV để sưởi ấm cái phòng khách và làm từ thiện cho công ty điện SCE.

Dẫu muốn hay không tôi cũng phải nuốt cho trôi mấy cái quảng cáo rẻ tiền lè nhè suốt ngày, thét rồi thuộc làu làu lúc nào không biết. Nếu học ESL mà nhớ được như vậy, chắc tôi không dốt như ngày nay. Nghe hoài sinh bực, tôi định viết bài vạch trần cái trò bịp bợm của mấy ông ”Bác sĩ“ gõ leng keng, chuyên nghề đấm bóp thành Bác Sĩ bào chế thần được để thành triệu phú. Nhưng tôi nghĩ lại, chắc không có đài TV hoặc một tờ báo nào nhận đăng bài của tôi đâu, vì nếu công chúng thức tỉnh, không mua thuốc dỏm nữa, các hãng thuốc sập tiệm, thì họ lấy đâu ra quảng cáo mà sống?


Làm sao mà nuốt được khi nghe quảng cáo “thuốc” Đông Trùng Hạ Thảo thu hoạch trên vùng núi cao hiểm trở ở tận Tây Tạng, đem về bào chế theo tiêu chuẩn Mỹ để chỉ bán trong mấy tiệm thuốc Bắc Việt Nam, lại on sale mua một tặng một!!


Có nhiều ông bà nổi tiếng trong cộng đồng người Việt đã bán rẻ lương tâm và và danh dự của mình làm “cò mồi” cho bọn cá mập. Trong đó có một ông trí thức quảng cáo một sản phẩm tân tiến, kết quả của “sự hợp tác của 3 quốc gia Úc, Mỹ, Đại Hàn”, để chế ra ……“thuốc gội đầu”!!!


 Tệ hơn,còn có cái ông bà gì đó, dám lấy cái danh dự của mình để chứng minh là “thuốc” đau khớp có hiệu quả tốt trên cá nhân mình. Họ đều là người có trình độ, nhận tiền để  xúi người làm bậy, chứ dại gì làm con chuột bạch, để thử nghiệm mấy cái đồ dổm này trên cá nhân mình.


Có cô Xướng Ngôn Viên, quảng cáo mỹ phẩm làm bằng “tinh chất hạt trai”, “bột kim cương”.  Tội nghiệp cho Cô, chắc cô học luật nhiều nên dốt đặc củ khoai về hóa học. Hạt trai và kim cương thuộc loại khoáng chất thì làm gì có tinh chất?!!  Kim cương là tinh thể của than ròng, không có phản ứng hóa học với các hóa chất (inert) thì làm làm sao có thể giúp cho sản phẩm làm đẹp của cô?!! Lần sau làm ơn nhớ đọc cho kỹ lời quảng cáo trước khi nhận lời.


Dùng tên tuổi mình để làm quảng cáo là chuyện thường tình. Michael Jordan lợi tức quảng cáo hàng năm lên tới $100 triệu. Tiger Wood kiếm $55 triệu. Nhưng họ dùng tên tuổi mình để  đem sự chú ý đến sản phẩm mà mình quảng cáo, chứ không ai dùng danh dự mình để bảo đảm món hàng dổm là thứ thiệt!

Không biết mấy vị trí thức nhưng chậm hiểu VN bị chúng gạt, hay họ tình nguyện bán rẻ lương tâm và danh dự của mình, để hùa theo bọn con buôn, lường gạt người đồng hương nhẹ dạ?


Có vô số kể hàng dỏm loại này. Nào là “Đông trùng hạ thảo, “Rêu Hoàng Hậu”, “Bạch Liên Trà”, Nấm “Linh Chi”, ……Từ cổ chí kim , có ai nghe đến mấy cái tên lạ quắc này bao giờ, không biết họ lượm được ở đâu, đem về quảng cáo rần rộ, “hô biến” thành thần dược, bán như tôm tươi.


 Với một chút “động não”, có ai tin một loại thuốc có thể trị bá bịnh, mà toàn là các bịnh nan y??? Đố ai tìm được một loại thuốc Tây trị bịnh cao máu, cao mở, tiểu đường, đồng thời ngăn ngừa ung bứu, chống ung thư, tăng cường miễn nhiễm phòng ngừa bịnh tật…?!!!

Chỉ cần một loại thuốc này thôi là  đủ để thay thế cho cả một hệ thống y khoa tân tiến ngày nay.


 Nếu thật sự có ai khám phá ra cách ngừa hoặc chữa bịnh ung thư, làm mọc tóc vĩnh viễn, thì đã là một vĩ nhân của nhân loại, và đã là triệu phú qua đêm, khỏi chơi cái trò quảng cáo lường gạt này chi cho mệt.


Để cạnh tranh quảng cáo cho nổi hơn các đối thủ, các “tác giả” nghĩ ra các quảng cáo nghe nổ như sấm, nhưng ngây ngô như con nít . Thí dụ : sản phẩm được tinh chế từ “mầm tế báo gốc của nhau trứng cá hồi”. Chu choa ơi! Nhau chỉ có ở đông vật có vú, lúc có con. Cá Hồi làm gì có nhau, mà đây là  nhau của trứng cá !!! Hơn nữa, sản phẩm còn ghê gớm hơn nhiều, làm từ “mầm tế bào gốc”(stem cell) !!! Chỉ một câu thôi, nó hàm chứa tất cả (sự ngu xuẩn!) những chất liệu kỳ diệu của y khoa, thuốc tiên mà !!!.


 Đám lang băm nhắm vào nhu cầu của bịnh nhân để chế ra sản phẩm. Gia đình nào có thân nhân bị mắc bịnh nan y, Bác sĩ chạy, chuyện xí cô hồn vài trăm bạc mua “”thần dược” về xài thử cầu may là chuyện nhỏ. Tuổi già da nhăn, da xệ, không đủ tiền đi căng da mặt, xài sản phẩm Collagen vừa rẻ vừa dễ dàng. Mỗi nạn nhân cúng cho lang băm vài trăm, đủ cho họ làm giàu.


 Phong trào thuốc tiên đang đánh mạnh vào các  thành phần “no cơm rửng mỡ”.  Ngày xưa còn nghèo, không đủ cơm ăn cho no, thì lấy đâu ra mỡ mà  rửng? Bây các cụ có check “Donald Trump” gởi tận nhà băng, các mệ giũa móng, tiền “bo” rủng rỉnh. Giàu sang sinh lễ….mễ, chuyện nọ kia cho vui vẻ cuộc đời!


 Các cụ tuy “ lực bất tòng tâm” nhưng tim còn rộn rả, lâu lâu mới được sổ lồng về Việt Nam để “ cứu đói giảm nghèo” cho mấy em chân dài, chém cha cũng  dấu dưới gầm giường một hai chai Đông trùng Hạ thảo để xài thử cầu may. Mấy mệ sồn sồn, điện nước bất thường, đầm khô cỏ cháy, đặt hy vọng vào sữa ong chúa sẽ làm mượt da, mát thịt, đầm ướt cỏ tươi.  Mỗi mệ đóng hụi chết mổi tháng vài chục thôi, cũng đủ giúp các “Bác sĩ” gõ  leng keng thành triệu phú.


 Ai có đi “Bác sĩ đông y dỏm”  khám bịnh, thế nào cũng lòi ra bịnh “yếu”: Yếu tim, yếu gan, yếu phổi, yếu phèo… cho nên sinh ra hằng trăm thứ thuốc bổ : bổ tim,  bổ gan,  bổ phổi, bổ phèo…! Với Tây Y, có bịnh thì chữa, không bịnh thì  đi về, không có chuyện “yếu”. Nếu ‘Yếu”cần uống thuốc “bổ” thì còn có lý, nhưng không “yếu” uống thêm thuốc cho ”bổ” thì bó tay, hết bàn!!


Chuyện thần dược xưa như trái đất..Sâm, nhung, mật gấu, sừng tê giác, ngọc dương hải cẩu đã xưa rồi. Gần đây có phong trào nhào Noni, sữa ong chúa, nấm Linh Chi, đang đi vào quên lãng. Hiện tại đang rần rộ phong trào mới đang hốt bạc:  Đông trùng hạ thảo, rong biển, collagen và tế bào gốc. Bà con lẹ tay mua đi vì giá còn cao, nếu chậm tay sẽ mất giá, quí vị mất đi cơ hội làm từ thiện đó.


Thần dược phải là hàng quí hiếm. Lên núi cao tìm Đông trùng hạ Thảo, hái Sâm, hái nấm Linh Chi,  lặn dưới bể sâu hái rong biển Rêu hoàng Hậu, leo vách núi cheo leo thu hoạch Yến sào….. (chỉ có vua chúa ngày xưa mới có mà xài), bây giờ bán đầy chợ Việt Nam, giá rẻ như bèo, lại đang on sale bao nhiêu cũng bán. 

Đồ quí hiếm không bao lâu sẽ không quí hiếm nữa. Sâm Đại Hàn nay được trồng như củ cải. Đông trùng hạ thảo, nuôi cấy như làm giá. Nấm Linh Chi trồng như nấm mèo, nấm rơm.


 Theo thống kê, (Nếu không biết dùng thuốc quí hiếm) tuổi thọ bình quân toàn cầu năm 2010-2013 là 71.0 tuổi. Vua chúa ngày xưa được dùng thuốc quí hiếm nên tuổi thọ các ngài trên dưới 40 !! Có cụ ngày nay có phương tiện sống như vua chúa ngày xưa, dùng các bí quyết gia truyền để mang tuổi thọ của mình xuống 40. OK. Nếu đó là nguyện vọng của các cụ. Không ai dám cản.


 Ai quảng cáo thế nào thì mặc họ, nghe hay không là quyền của chúng ta, đừng để mình bị mắc lừa bởi bọn con buôn. Chúng ta phải biết rằng những sản phẩm đang được (bác sĩ đông y dổm) quảng cáo rầm rộ là “thuốc” để trị bịnh đều là “dinh dưỡng phụ trội” (Dietary supplement) được ghi chép rõ ràng trên nhãn hiệu của hộp. Quảng cáo “chất dinh dưỡng phụ” là “thuốc” để trị bịnh là hướng dẫn sai lầm, vi phạm tội lường gạt.


 Có ông chủ đài TV, chuyên bán thuốc dổm, tuyên bố thuốc là “thuốc“ của ngài  bán, được USDA và FDA cho phép (approved). Đây là quảng cáo lường gạt. Theo luật, nhà sản xuất và nhà phân phối phải ghi danh (register) với cơ quan FDA (Food and Drug Administrator), nhưng không bắt buộc phải có giấy phép để sản xuất hoặc bán các sản phẩm này.

Nhãn hiệu (label) cũng phải cầu chứng. Các ngài ma giáo dùng chữ cho phép (approved) thay vì ghi danh (registered). Còn cơ quan USDA (United State Department of Agriculture) không có liên hệ gì đến mấy thứ dổm này, để tên vào cho nó xôm tụ mới gạt được người ta chứ!!!.


 Theo qui chế về dinh dưỡng phụ trội, nhà phân phối có quyền tùy ý  phát biểu thế nào cũng được, về sản phẩm của mình trên nhãn hiệu cầu chứng, thí dụ: trị bá bịnh, bảo đảm có kết quả 100%, không có phản ứng phụ (điều này đúng , vì nếu sản phẩm làm toàn bằng bột mì thì làm gì có phản ứng phụ ), nhưng phải có đính kèm câu sau đây, thường được in bằng chữ rất nhỏ để khó đọc hoặc không ai để ý đến: ”These statements have not been evaluated by the Food and Drug Administration. This product is not intended to diagnose, treat, cure-or prevent any disease.” Xin tạm dịch: “Những phát biểu trên không được FDA kiểm nghiệm. Sản phẩm này không có ý định để chẩn đoán, điều trị, chữa lành, hoặc phòng chống bất cứ bịnh tật nào.”


 Nếu có ai thưa kiện bị lường gạt, nhà sản xuất đưa nhãn hiệu có cầu chứng ra mà bảo: Nhãn hiệu ghi chú quá rõ ràng: Sản phẩm này không phải thuốc thang chữa trị gì cả. Làm ơn chống mắt lên đọc giùm. Ai ngu bỏ tiền mua thì ráng chịu, chớ có than van!!!. Ha, Ha, Ha.

Chuyện cảm động cô gái Nga vượt ngàn dặm sang Việt Nam tìm cha ruột sau 29 năm

https://vtc.vn/chuyen-cam-dong-co-gai-nga-vuot-ngan-dam-sang-viet-nam-tim-cha-ruot-sau-29-nam-d509197.html

(VTC News) – Hôm nay, tại Nha Trang, cô gái Nga Kristina sẽ lần đầu tiên được gặp cha ruột sau 29 năm không biết mặt đấng sinh thành.

Những ngày qua, các thành viên diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô” bàn luận sôi nổi thông tin về cô gái Nga có tên là Kristina (29 tuổi) sang Nha Trang tìm cha ruột người Việt.

Được biết, Kristina cùng với chồng đến Nha Trang vào cuối tháng 10 và dự định sẽ về nước vào ngày 13/11. Cô gái 29 tuổi có mẹ là người Nga, còn cha là người Việt Nam, nhưng từ lúc sinh ra Kristina chưa một lần được gặp cha.

Thông qua những người bạn tại Nha Trang, Kristina đăng ảnh cá nhân và vài thông tin ít ỏi về người cha Việt Nam của mình lên mạng xã hội nhờ giúp đỡ.

Chuyen cam dong co gai Nga vuot ngan dam sang Viet Nam tim cha ruot sau 29 nam hinh anh 1
  Thông tin tìm cha ruột của Kristina trên diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô”. (Ảnh chụp màn hình)

Mẹ của cô, bà Tоrtоbaeva-Tannagasheva Raisa Nhikolaevna, cho con gái biết rằng, cha cô là người Việt Nam, tên Đ.S.Q. ở Hà Nội. Hai người quen nhau khi ông Q. làm công nhân xuất khẩu lao động Liên Xô tại thành phố Mưski, tỉnh Kemerovo.

Khi bà Raisa Nhikolaevna có thai được 3 tháng thì ông Q. phải về nước. Cô bé Kristina ra đời vào tháng 4/1990 mà không biết mặt cha. Và nhiều khả năng, bản thân ông Q. cũng không biết bà Raisa mang thai giọt máu của mình.

Trong bối cảnh khủng hoảng nghiêm trọng của nước Nga hậu Xô Viết, thông tin liên lạc cực kỳ khó khăn, bà Raisa Nhikolaevna không có cách nào báo tin cho ông Q. được. Bà đành lặng lẽ sinh nở và nuôi con khôn lớn. Ông Q. trở về nước cũng sớm ổn định công việc và lập gia đình riêng.

Thời gian đằng đẵng trôi nhanh, giờ đây cô bé Kristina đã 29 tuổi, cô lập gia đình và có một con nhỏ. Trong thâm tâm, Kristina luôn trăn trở và muốn biết nguồn gốc dòng màu đang chảy trong huyết quản của mình. Do đó, cô quyết định sang Việt Nam tìm cha ruột.

Chuyen cam dong co gai Nga vuot ngan dam sang Viet Nam tim cha ruot sau 29 nam hinh anh 2
 Kristina đang ở Nha Trang chờ mong giây phút được gặp cha ruột sau 29 năm không biết mặt cha. (Ảnh nhân vật cung cấp)

Qua những thông tin Kristina cung cấp, cộng đồng mạng Việt Nam, đặc biệt là diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô” nhanh chóng tìm ra thông tin ông Q. Ông Q. có thông tin cá nhân khớp với những gì mà Kristina cung cấp.

Ông Q. hiện là chủ cửa hàng sửa chữa xe máy tại một thị trấn nhỏ ở Thái Nguyên. Ông đã có gia đình riêng. Khi nghe thông tin cô gái Nga tìm cha Việt, ông Q. cũng bối rối và chưa hình dung ra được mọi việc nên ông chưa dám nhận con.

Phóng viên VTC News mới đây liên lạc với Kristina để hỏi thăm thông tin về người cha Việt. Cô gái khoe tìm được cha sau 29 năm xa cách. Cô đã có địa chỉ và số điện thoại riêng của ông Q. Tuy nhiên, cả hai vẫn chưa  thể gặp nhau.

Ngày 8/11, theo chia sẻ trên facebook của nhà báo Vũ Mạnh Cường, sau những khoảnh khắc ngỡ ngàng về đứa con ở nước Nga-Xô Viết, ông Q. tĩnh tâm trở lại và quyết định vào Nha Trang để gặp con gái vào hôm nay (9/11). Hiện tại, vợ chồng Kristina vô cùng hồi hộp, chờ đợi giây phút thiêng liêng này.

Nhà báo Phan Việt Hùng, thành viên uy tín trên diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô”, cũng xác nhận thông tin về cuộc gặp gỡ của hai cha con Kristina tại Nha Trang vào hôm nay.

Nhà báo Phan Việt Hùng là người theo sát và hỗ trợ rất nhiều thông tin quan trọng, góp phần giúp Kristina nhanh chóng tìm được người cha Việt của mình.

Ngoài ra, đông đảo thành viên của diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô” cũng đồng hành và trợ giúp thông tin liên tục cho Kristina.

Khi biết hai cha con tìm thấy nhau, các thành viên diễn đàn gửi lời chúc mừng tới Kristina và hy vọng cuộc gặp đoàn viên sớm diễn ra và viên mãn, hạnh phúc.

PV VTC News sẽ tiếp tục thông tin về cuộc hội ngộ của 2 cha con Kristina!

MINH TUẤN

Sống với viêm khớp

Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức

http://thoibao.com/wp-content/uploads/2019/07/benh-viem-khop-750x430.jpg

Hai câu thơ tình cảm của nhà thơ Nguyễn Bính:
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”

đã được cố nhạc sĩ Nguyễn Hiền mượn vần để nói lên một tình trạng bệnh của người cao tuổi như sau:
Nắng mưa là bệnh của trời
Đau xương nhức khớp, bệnh người tuổi cao”.

Vì thực ra Viêm Khớp là rối loạn thường thấy ở lớp tuổi “cổ lai hy”. Chỉ thường thấy mà thôi, chứ không phải cứ tuổi cao là bị bệnh. Bệnh cũng xảy ra ở lớp tuổi trung niên, thậm chí trẻ hơn.
Viêm Khớp là bệnh thoái hóa của khớp, một phần vì sự tả tơi hư hao với thời gian sử dụng, nhưng cũng gây ra do nếp sống của con người và sự không có hiểu biết rõ ràng về bệnh.
Khớp là nơi kết nối của 2 hoặc nhiều xương. Đa số khớp có thể chuyển động theo nhiều tầm khác nhau như xoay tròn, xoay ngang xoay dọc, vươn lên cao hoặc xuống thấp, bước tới bước lui, nhờ đó con người thực hiện được các công việc cần thiết cho sự sống.

Thành phần tối quan trọng của khớp là lớp đĩa đệm bằng chất sụn để giảm cọ sát của hai đầu xương cũng như chống sốc khi khớp chuyển động. Ngoài ra, còn gân, dây chằng, cơ bắp bao che xung quanh để giữ khớp ở vị trí cố định và giúp khớp mạnh hơn; chất nhờn trơn để mặt xương dễ dàng trườn lên nhau khi chuyển động.
Trong Viêm Khớp, sụn hao mòn, rách tả tơi, đưa đến hậu quả là hai đầu xương cọ vào nhau, gây ra đau, sưng và giảm tầm cử động của khớp. Một vài cái gai (spur) từ xương cũng nhô ra, đụng vào cơ bắp, dây thần kinh khiến người bệnh chịu nhiều đau đớn hơn.

Sụn hao mòn với thời gian sử dụng cho nên quá bán quý vị cao niên trên 65 tuổi thường bị viêm một khớp nào đó trong cơ thể. Ở lớp tuổi trẻ hơn, rủi ro gây viêm khớp có thể là chấn thương khi liên tục dùng khớp quá sức: nâng vật nặng, va chạm trong thể dục thể thao hoặc do quá mập phì. Khớp cuối các ngón tay, đầu gối, khớp cổ, thắt lưng là nơi bị nhiều hơn cả.
Ngoài ảnh hưởng lên sự di động, viêm khớp còn ảnh hưởng tới nếp sống, tới công việc, khả năng tài chính và ngay cả tới địa hạt tinh thần. Đi lại khó khăn. Không nâng nhấc được vật nặng.Tốn tiền chữa trị. Kém thu nhập. Giới hạn nghề nghiệp, kém sinh hoạt hàng ngày. Cảm thấy trở nên bất khiển dụng, rồi trầm cảm xuất hiện, stress tăng, kém ăn, mất ngủ. Vì theo bác sĩ chuyên khoa xương Scott J. Zashin, chưa có nghiên cứu dứt khoát nào cho hay là ta có thể trì hoãn hoặc phòng tránh sự phát triển của Viêm Khớp nhưng chỉ có cách để giảm những rủi ro gây ra bệnh.
Như vậy, các nhà chuyên môn đều có ý kiến là, chẳng may bị Viêm Khớp thì hãy tìm cách sống chung với bệnh. Tức là thay đổi nếp sống và thói quen để đối phó với khó chịu của bệnh đồng thời cũng tránh những gì có thể gây tổn thương thêm cho khớp đã bị hư hao.

1-Trước hết là cần có một vị lương y cởi mở, tận tâm để sớm xác định bệnh rồi điều trị nhờ đó giảm thiểu tổn thương và giảm đau. Có nhiều thuốc chống viêm, chống đau mà bác sĩ có thể chỉ định cho từng người bệnh. Uống theo đúng hướng dẫn. Nếu có tác dụng ngoại ý, cho bác sĩ biết để đổi thuốc. Muốn dùng thêm thuốc trị “bá bệnh”, không khỏi sẽ được trả lại tiền, thì cũng nên hỏi qua ý kiến bác sĩ. Kẻo mà tiền mất tật mang, vì thuốc Tiên có thể chứa chất gây mục xương, mập phì. Đôi khi bác sĩ cũng bơm bổ xung dầu mỡ nhân tạo (hyaluronic) để khớp bớt khô, cử động dễ dàng.
Trong trường hợp trầm trọng mà chữa trị bằng thuốc không được như ý muốn thì bác sĩ có thể đề nghị giải phẫu khớp. Trước khi quyết định mổ, hỏi bác sĩ xem còn điều trị nào khác không, có cần phải mổ không, tỷ lệ giảm bệnh là bao nhiêu và áp dụng cách mổ nào? Thay khớp, dính khớp hoặc mổ lấy gai, lấy mảnh vụn trong khớp. Hãy tìm hiểu tường tận và tin tưởng ở khả năng của bác sĩ.

2-Hiểu rõ về bệnh
Qua bác sĩ cũng như sách báo, internet, hãy tìm hiểu cặn kẽ về diễn tiến, biến chứng của bệnh để đôi bên có thể “sống chung hòa bình”. Biết người, biết ta mà. Chấp nhận hoàn cảnh một cách tích cực, tránh những gì có thể làm bệnh gia tăng đồng thời áp dụng các phương thức giảm thiểu triệu chứng bệnh. Chia xẻ kinh nghiệm với người cùng cảnh ngộ để giảm khó khăn. Có nhiều hiệp hội thân hữu, hỗ trợ bệnh nhân Viêm Khớp mà ta có thể tham gia để học hỏi, để an ủi lẫn nhau.

3-Bảo vệ khớp
Gượng nhẹ và không dùng khớp đang bị tổn thương để làm công việc cần sức mạnh, như nâng nhấc vật nặng, di động quá nhanh; không đi giày cao gót suốt ngày khi bị viêm khớp đầu gối, cổ chân; không bẻ khớp ngón tay ngón chân để tránh viêm căng dây chằng, gân quanh khớp đưa tới giảm sức mạnh bàn tay, bàn chân.

4-Giảm sức nặng cơ thể.
Ăn uống vừa đủ với nhu cầu, tránh mập phì. Theo bác sĩ Patience White, U.S. Arthritis Foundation, với 1 kg thể trọng thì khớp đầu gối chịu một sức nặng là 4 kg, tăng rủi ro viêm khớp. Thống kê cho hay 2/3 người mập phì bị viêm khớp.

5-Tập luyện cơ thể
Nhiều người cho là bị viêm khớp mà vận động cơ thể sẽ làm bệnh trầm trọng hơn. Tin tưởng này đúng nếu không biết cách vận động và không đúng nếu biết tập luyện tùy theo khả năng của khớp. Dòng nước không chảy, nước tù đọng, dơ bẩn. Khớp không cử động, khớp “đóng băng” cứng ngắc. Mỗi sáng, sau một đêm ngủ ngon, bà con thấy các khớp của bàn tay, bàn chân, đầu gối đau đau, không co duỗi đựơc, vì chúng bất động suốt 6,7 giờ. Thêm vào đó, vì khớp viêm đau, bệnh nhân bảo vệ khớp, không dùng, cơ bắp xung quanh yếu, khiến cho khớp thêm cứng. Với các nhà chuyên môn y khoa học, vận động là phương thức hiệu nghiệm nhất vùa phòng tránh vừa giảm khó chịu của Viêm Khớp. Bác sĩ Thấp Học Sam Schatten, Atlanta, nhận xét: “Đi bộ cải thiện rất nhiều thái độ của con người và loại bỏ vòng luẩn quẩn có hại buồn phiền và đau nhức”.

Có ít nhất 3 cách vận động giúp khớp bớt đau:

a-Vận động để tăng tầm chuyển động bình thường (range of motion) và giảm sưng cứng của khớp. Nhiệm vụ khớp cổ tay là xoay tròn về mọi phía thì nhẹ nhàng tập luyện xoay để khớp không đóng băng. Khớp đầu gối là để đứng lên, ngồi xuống, bước tới bước lui thì tập lên gối xuống gối để duy trì chức năng này.
b-Tập luyện để tăng cường sức chịu đựng của cơ thể (aerobic exercise), tuần hoàn hô hấp hoạt động mạnh hơn, tinh thần thoải mái, yêu đời, ngủ ngon hơn đồng thời cũng bớt mập phì, một trong những rủi ro gây viêm khớp. Có thể đi bộ với nhịp bước nhanh hoặc bơi lội.
c-Tập luyện để tăng sức mạnh của cơ bắp, gân, dây chằng chung quanh khớp, nhờ đó khớp đang bị viêm không bị dao động, giảm đau.
Cần hỏi ý kiến bác sĩ về các phương thức tập luyện, sao cho thích hợp với tình trạng bệnh của mình.

6-Sống thoải mái tích cực.
Nhiều người buồn rầu, than vãn vì triền miên đau, sống trong căng thẳng. Mà stress làm cơ thể căng cứng, tăng đau nhức kèm theo bực bội và giảm sinh hoạt. Tích cực sống hòa bình với Viêm khớp cũng tăng sản xuất hóa chất endorphin trong người, là chất làm giảm đau. Lâu lâu làm một cuộc massage, ngâm tắm nước nóng để máu huyết lưu thông, thư dãn xương khớp, ngủ ngon, giảm đau.

7-Thời tiết với Viêm Khớp
Nhiều người tin tưởng rằng thời tiết khí hậu ảnh hưởng tới Viêm Khớp. Họ đã chuyển nơi ở từ miền lạnh ẩm tới vùng khô ráo nắng ấm. Nhiều người cũng nói “cứ mỗi khi tôi đau nhức xương khớp là y như rằng Trời sắp giông tố, mưa bão”. Tin tưởng này có từ thuở xa xưa, khiến cho các khoa học gia cũng phải lưu tâm, nghiên cứu.
Vào thập niên 60 của thế kỷ trước, bác sĩ John Hollander đã làm một nghiên cứu về vấn đề này. Ông để 8 bệnh nhân bị Thấp Khớp và 4 bị Viêm Khớp vào một căn phòng kín trong đó áp xuất không khí điều chỉnh lên xuống được. Kết quả mà ông tìm ra là 8 người nhạy cảm với thời tiết và 7 người cho hay đau hơn khi tăng độ ẩm và giảm áp xuất. Kết quả được nhiều nhà chuyên môn lưu ý và nghiên cứu thêm. Một giả thuyết giải thích hiện tượng này là khi áp xuất xuống thấp, không khí ẩm khiến cho tế bào bị viêm “nở” ra đưa tới khớp hơi sưng và đau.
Trong một tài liệu của Johns Hopkins Medicine có ghi: Mặc dù có vài bằng chứng rằng người sống ở vùng khí hậu ấm, khô ráo ít cơn đau viêm khớp, nhưng khí hậu không ảnh hưởng tới diễn tiến của bệnh. Nhiều lắm thì thời tiết có thể ảnh hưởng tới sự đau của khớp viêm.

Nghiên cứu về Osteoarthritis pain and weather do F. V. Wilder, B. J. Hall và J. P. Barrett thực hiện năm 2003 kết luận: Nói chung, các dữ kiện tìm thấy từ nghiên cứu không hỗ trợ giả thuyết nói rằng thời tiết liên quan tới đau. Thậm chí nếu có thì rất khiêm nhường.

Tạp chí y học J Rheumatology 2004;31:1327-34) có ghi “Kinh nghiệm cố cựu “ Lạnh và ẩm xấu, ấm và khô tốt cho Thấp Khớp” dường như chì đúng với độ ẩm mà thôi”.
Đó là ý kiến chung của các nhà nghiên cứu. Và các bác sĩ chuyên khoa Thấp học cũng ít khi khuyên bệnh nhân di chuyển nơi ở, mà chỉ “nước đôi” vô thưởng vô phạt, nếu quý vị muốn, hãy thử xem sao.
Vả lại, bệnh Viêm Khớp, thấy có ở mọi quốc gia, từ miền nắng ấm tới vùng băng giá quanh năm. Cho nên trước khi di chuyển, cũng nên cân nhắc, sống thử một thời gian coi xem sao. Vả lại di chuyển, bỏ nơi quen sống từ nhiều chục năm, từ bỏ bạn bè thân thuộc, ông bà thầy thuốc thân yêu thì cũng hơi tiếc đấy.
Đặc biệt là với quý bà chị. Vì theo bác sĩ Maradee A. Davis và cộng sự viên, University of California, San Francisco, tỷ lệ viêm khớp gối của phụ nữ là 4.9% so với 2.6% ở nam giới. Và rủi ro này tăng khoảng 1.57 ở tuổi 45-54 lên 2.14 ở tuổi 65-74. Quý hiền tỷ phải cách xa bạn “đồng bệnh “để “tương lân”, học hỏi kinh nghiệm sống với Viêm Khớp thì có lẽ cũng hơi “buồn năm phút” đấy nhỉ.

Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức

Thủ tướng Lý Hiển Long: Singapore không có ý làm tổn thương Việt Nam

(VTC News) – Singapore không có ý làm tổn thương Việt Nam, chỉ nhắc lại 1 chương đau buồn trong lịch sử Đông Dương để nhấn mạnh hoà bình, ổn định hôm nay không mặc nhiên có.

Theo đề nghị từ phía Singapore, chiều 22/6, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp Thủ tướng Lý Hiển Long bên lề Hội nghị cấp cao ASEAN 34 tại Bangkok, Thái Lan. 

Tại buổi gặp mặt, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phê phán phát biểu mà nhà lãnh đạo Singapore đưa ra hôm 31/5 rằng Việt Nam đã “xâm lược,” “chiếm đóng” Campuchia.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khẳng định lịch sử chứng minh những nhận định của phía Singapore về vai trò của Việt Nam vào thời điểm đó là không chính xác và việc khơi lại những định kiến này làm tổn thương sâu sắc tới Việt Nam và Campuchia, đặc biệt là thân nhân của hàng trăm nghìn quân tình nguyện Việt Nam đã hy sinh xương máu để mang lại hòa bình, giúp giải phóng nhân dân Campuchia khỏi chế độ Khmer Đỏ tàn bạo và cả quá trình xây dựng đất nước đầy khó khăn, gian khổ sau này.

Thu tuong Ly Hien Long: Singapore khong co y lam ton thuong Viet Nam hinh anh 1
 Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gặp mặt Thủ tướng Lý Hiển Long tại Bangkok, Thái Lan. (Ảnh: VGP/Quang Hiếu)

Thủ tướng Lý Hiển Long giải thích Singapore không có ý làm tổn thương Việt Nam, mà chỉ nhắc lại một chương đau buồn trong lịch sử Đông Dương để nhấn mạnh hoà bình, ổn định và thịnh vượng hôm nay không mặc nhiên mà có và bối cảnh hiện nay đòi hỏi ASEAN tiếp tục duy trì đoàn kết, gắn bó và tăng cường hợp tác.

Ông Lý cũng nhấn mạnh, Singapore hết sức coi trọng quan hệ hữu nghị và tin cậy với Việt Nam, đánh giá cao vai trò và những đóng góp quan trọng của Việt Nam từ trước tới nay trong việc duy trì hoà bình, an ninh, ổn định và phát triển của khu vực cũng như trong tiến trình xây dựng Cộng đồng ASEAN vững mạnh, đoàn kết và tự cường.

Hai Thủ tướng đánh giá cuộc gặp giúp hai bên hiểu nhau hơn, nhất trí tinh thần hướng tới tương lai, tập trung thúc đẩy mạnh mẽ quan hệ Đối tác chiến lược Việt Nam-Singapore trên tất cả các lĩnh vực. Hai bên cũng nhất trí sẽ tăng cường hơn nữa trao đổi, tham vấn và phối hợp lập trường về các vấn đề khu vực và quốc tế cùng quan tâm, nhất là giữ vững đoàn kết, đồng thuận và quan điểm của ASEAN vì hoà bình, ổn định và phát triển ở khu vực và trên thế giới.

Trước đó, ngày 31/5, trên tài khoản facebook của ông Lý Hiển Long có đăng tải bài viết chia buồn với Thủ tướng Thái Lan Prayut Chan-o-Cha khi cựu Thủ tướng Prem Tinsulanonda qua đời. Ông đã dùng những từ “xâm lược”, “chiếm đóng” để nói về quãng thời gian lực lượng Việt Nam chiến đấu tại Campuchia.

Phát biểu của Thủ tướng Singapore đã gây phản ứng dữ dội trong chính giới, báo giới và cộng đồng mạng Việt Nam cũng như Campuchia.

Ngày 7/6, Bộ Ngoại giao Singapore giải thích quan điểm chính thức của nước này: “Singapore rất coi trọng quan hệ với Campuchia và Việt Nam. Bất chấp những khác biệt trong quá khứ, chúng tôi luôn đối xử với nhau bằng sự tôn trọng và hữu nghị. Quan hệ song phương đã phát triển trên nhiều lĩnh vực và chúng tôi đã cùng làm việc với các quốc gia Đông Nam Á khác để xây dựng một Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đoàn kết và thống nhất”.

Thông báo này cũng khẳng định dù Singapore và Việt Nam còn tồn tại các quan điểm khác biệt về lịch sử, nhưng lãnh đạo 2 bên chọn cách gạt bỏ những khác biệt đó để thúc đẩy mối quan hệ đối tác gần gũi cả về song phương và trong ASEAN.

Cùng ngày, Ngoại trưởng Singapore Vivian Balakrishnan có cuộc điện đàm với Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh. 

Trong cuộc đàm thoại, Ngoại trưởng Balakrishman khẳng định Singapore hết sức coi trọng mối quan hệ Đối tác Chiến lược với Việt Nam, giải thích bối cảnh của phát biểu trên và mục đích của phát biểu không có ý xúc phạm Việt Nam và Campuchia.

Về phần mình, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh nhấn mạnh phát biểu trên đã gây phản ứng tiêu cực, đồng thời khẳng định tính chính nghĩa và những đóng góp, hi sinh to lớn của quân tình nguyện Việt Nam mà nhân dân Campuchia chia coi là “đội quân nhà Phật”, đã giúp đất nước Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng, góp phần vào hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực.

Hai Bộ trưởng Ngoại giao nhất trí sẽ tiếp tục hợp tác chặt chẽ nhằm củng cố và phát triển quan hệ song phương Việt Nam – Singapore cũng như tăng cường đoàn kết và thống nhất của ASEAN.

Ông Lý Hiển Long (Lee Hsien Loong), ông nợ nhân dân Việt Nam và các chiến sỹ quân tình nguyện một lời xin lỗi

Ông Lý Hiển Long (Lee Hsien Loong), ông nợ nhân dân Việt Nam và các chiến sỹ quân tình nguyện một lời xin lỗi

Thưa Thủ tướng Singapore, ông nợ một lời xin lỗi với nhân dân Việt Nam, nhân dân Campuchia và các chiến sỹ quân tình nguyện đã cứu Campuchia khỏi diệt chủng. 

Chủ tịch Quốc hội: 'Phát biểu của Thủ tướng Singapore không phản ánh đúng sự thật'

Chủ tịch Quốc hội: ‘Phát biểu của Thủ tướng Singapore không phản ánh đúng sự thật’

Chủ tịch quốc hội cho rằng phát biểu của Thủ tướng Singapore không phản ánh đúng sự thật và cả thế giới biết quân tình nguyện Việt Nam sang giúp Campuchia.SONG HY

Thảm Trạng Gia Đình Tại Mỹ

Sau 30-4-1975, như tất cả các Sĩ Quan QLVNCH còn ở lại miền Nam, bản thân tôi đã phải chịu hơn 6 năm tù cải tạo.

Trước khi có dịp định cư tại Hoa Kỳ, tôi đã nghe nhiều chuyện “dở khóc, dở cười” tại cái quê hương hợp chủng này, nên tôi luôn cẩn thận, chuẩn bị tinh thần để sẵn sàng đối diện với thực tế.

Đặt chân đến Mỹ vừa tròn 3 tháng, thì gia đình tôi đã phải ứng phó với sự “kỳ thị” của “cô con dâu”!

Từ quê hương đau khổ, nghèo nàn, được sang một đất nước giàu mạnh, văn minh tột đỉnh, dân chủ thật sự, tự do nhất thế giới… thật là một phúc đức lớn lao! Nhưng niềm vui chưa trọn, thì chuyện buồn lại đến liên miên…

Vì con trai tôi sponsor, nên bước đầu gia đình tôi phải về ở chung tại San José. Tôi cũng đã sòng phẳng “trả tiền phòng” hàng tháng coi như “share phòng” hầu tránh phiền muộn về sau. Thế nhưng càng ngày tôi thấy “cô con dâu” càng tỏ ra “kỳ thị” với 3 đứa em chồng và thường sửa sai, gây gổ luôn cả chồng. Bà vợ tôi phải lo đi chợ nấu ăn cho cả nhà nên bận rộn suốt ngày! Thế mà chẳng được ơn mà còn bị oán.

Bạn hữu của cô con dâu thấy chuyện bất bình, đã lén gọi điện thoại lại báo cho chúng tôi. Cô ta nói với bạn, “Phải gắt gao với họ (chúng tôi) để chồng không dám giúp đỡ họ… và đoan chắc rằng họ chẳng bao giờ dám xa rời hoặc bỏ đi, vì lý do duy nhất là họ mới qua Mỹ, chưa có xe. Không tiền thì phải chấp nhận đau thương thôi!”

Chịu đựng đau khổ được 3 tháng, vợ chồng tôi bàn nhau tìm đường “di tản”!

May mắn làm sao, chỉ vài hôm sau, một người bạn thân từ Dallas gọi sang và rủ chúng tôi qua. Thế là chúng tôi quyết định “move” sang Garlant (Dallas) thuộc tiểu bang Texas.

Chúng tôi ra đi vì hạnh phúc của con trai tôi, tôi không muốn cái hạnh phúc của con bị sứt mẻ vì sự hiện diện của chúng tôi, và cũng để cho chúng tôi được an thân.

Thượng đế cũng thương nên qua Garland tôi tìm được việc làm tại hãng Mervyn. Làm “Machine Operator” được 3 tháng, thì nhận được “giấy” đi khám sức khỏe để vào permanent, nhưng vì vết thương chiến tranh còn để lại “nơi cột sống” nên tôi phải nghỉ việc.

Một lần nữa, gia đình tôi phải “move” đi tìm việc làm. Cuộc phiêu lưu vì “đô la” bắt đầu.

Chúng tôi di chuyển xuống Houston, một thành phố khá lớn, nằm phía Nam của Texas. Tại thành phố nghèo việc làm này, tôi cũng may mắn tìm được một job: lái xe đưa rước những gia đình H.O mới sang Mỹ đi học Anh ngữ ESL. Nhờ vậy, tôi đã được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè thuộc mọi giới trong xã hội để được tìm hiểu, học hỏi thêm kinh nghiệm.

Mỗi người một số phận, mỗi gia đình một hoàn cảnh, tuy nhiên đa số đều giống na ná nhau: khó khăn về ngôn ngữ phong tục tập quán, trong gia đình thì vấn đề con cái đã trở nên nghịch lý.

Tôi chỉ biết lấy kinh nghiệm của người đến Mỹ trước, an ủi tất cả anh em để họ có đủ niềm tin và an tâm, hầu vượt qua được bước “khởi đầu nan”! Và tôi đã đi thấy nghe, hoặc chứng kiến, nhiều chuyện “cười ra nước mắt”!

Tháng 5/95 tôi có dịp giúp đưa một người bạn là chị H. đến “viện dữởng lão” để thăm “bà cô chồng”.

Bà cô trong “Viện Dưỡng Lão” là một bà cụ đã 89 tuổi nhưng vẫn còn nét đẹp lão quí phái. Tóc trắng cả mái đầu, mắt vẫn còn long lanh, trong sáng. Bà đọc báo không cần mang kính lão. Bà chỉ có một khuyết tật nhỏ là hơi lãng tai. Khi tiếp xúc với Bà chỉ viết trên giấy để bà đọc, và bà trả lời rất rõ ràng.

Lần đầu đi với chị H, và sau khi chị H trở về Cali, chúng tôi vẫn đến thăm bà ta những khi rảnh rỗi và rồi được bà kể là bà lập gia đình năm 19 tuổi, đến năm 24 tuổi thì ông nhà mất, để lại 3 đứa con, mà đứa con gái út chỉ mới lên 2 tuổi!

Góa chồng ở lứa tuổi 24, tuy vẫn còn trong độ thanh xuân, nét mỹ miều còn làm bao thanh niên trong Quận theo đuổi, nhưng vì thương con, thương chồng, bà quyết ở vậy nuôi ba đứa con đến ngày khôn lớn.

Bà tần tảo mua bán, lập nghiệp từ một ít vốn của ông chồng để lại. Sau đó bà làm chủ 2 tiệm vàng tại quận TB thuộc tỉnh Tây Ninh.

Ngày 30/4/75 miền Nam thất thủ. Thời thế đổi thay. Bà cùng 2 con gái di tản sang Hoa Kỳ. Dù tuổi đời bà đã 69 tuổi. Quyết định bỏ cả ruộng vườn nhà cửa và chỉ mang theo 03 bao cát vàng.

Đến cuối năm 1975, bà ta và 2 con được phép định cư tại Texas.

Qua năm 76, dù mới định cư chưa được 1 năm nhưng với số vàng sẵn có trong tay, bà quyết định mua một ngôi nhà để cho con gái út (còn gọi là Út Thơm) và chồng cùng các cháu an cư rồi sẽ lập nghiệp, và các cháu được an tâm học hành.

Sau 9 năm, hai cháu ngoại đã tốt nghiệp Đại Học. Một là Bác Sĩ,một là Dược Sĩ…

Khi thấy cháu ngoại dự trù mở phòng mạch mà không có tiền, bà đã không do dự, mà còn khuyến khích, hỗ trợ bằng cách trao lại cho Út Thơm tất cả tài sản còn lại của Bà để Út Thơm lo cho cậu con bác sĩ có được phòng mạch…

Theo bà nghĩ sở dĩ trước đây bà giữ số vàng mang theo là vì sợ con, cháu ỷ lại, tiêu pha hết. Không còn để phòng thân khi hữu sự. Nay, các cháu đã thành tài. Bà không cần lo nữa và an tâm sang luôn tên nhà, giao hết của cải cho Út Thơm.

Một tuần lễ sau đó, Út Thơm cùng chồng và 2 con tổ chức đãi mừng Ngoại 79 tuổi và Út Thơm cùng chồng ngỏ ý đưa Bà đi nghỉ mát vùng xa… đổi gió. Bà ngập ngừng suy nghĩ nhưng vì 2 cháu năn nỉ thêm, nên miễn cưỡng bằng lòng cho gia đình được vui!

Sáng thứ bảy, cả nhà dậy sớm lo cho Bà ăn sáng, quần áo và vật dụng thường dùng. Hai cháu ngoại dìu Bà ra xe để lên đường. Ngồi trên xe khoảng 30 phút, xe dừng trước một tòa nhà lớn lao, sang trọng.

Tại đây, Bà được Bác Sĩ Mỹ khám bệnh trước khi đi chơi xa. Khám xong, Út Thơm vui vẻ bảo với Bà bác sĩ nói sức khỏe Mẹ rất tốt, ngoại trừ chỉ bị hơi lãng tai thôi! Sau đó Út Thơm dìu Bà lên phòng khách ngồi, mang cho Bà lon trà ướp lạnh, rồi bảo: “Mẹ uống nước chờ con vào trong thanh toán tiền cho Bác Sĩ, xong con trở ra chở Mẹ đi.”

Ngồi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ, Bà sốt ruột nên đi tìm. Chẳng thấy cô Út ở đâu! Bà bắt đầu lo sợ…thì xuất hiện cô y tá người Mỹ đến nói gì Bà chẵng hiểu và dẫn Bà vào phòng ăn. Đến nơi nhưng Bà không ăn, nhìn quanh toàn là những bà Mỹ già, chẳng có người VN và cũng chẳng có ai quen.

Bà gọi tên Út Thơm… nhưng vô vọng! Bà chạy ra ngoài nhưng nhân viên trực không cho Bà đi. Bà la, khóc và nói thật nhiều nhưng chẳng ai hiểu Bà, vì Bà chưa hề biết tiếng Mỹ.

Bắt đầu từ đây, Bà phải sống với bao nhiêu cực hình mà đám y tá Mỹ trắng, Mỹ đen rất bạc đãi, đôi khi còn xô đẩy Bà nữa!

Khi tôi đến thăm thì Bà đã ở đây được 9 năm, tuổi đã 88 tuổi. Suốt 9 năm dài, Út Thơm, con gái Bà không bao giờ trở lại thăm mẹ. Con cháu Bà, tuy phòng mạch ở downtown cách nơi đây chỉ 20 phút lái xe, cũng chẳng hề thăm viếng!

Gặp chúng tôi Bà vẫn còn sáng suốt. Bà yêu cầu chúng tôi giúp cứu Bà ra khỏi trại Dưỡng Lão này, liên lạc giùm với em trai của Bà, hy vọng sẽ đưa Bà trở về quê hương. Nhưng, than ôi, chúng tôi cũng như em trai Bà tất cả phải bó tay. Vì luật của Hoa Kỳ là ai gởi Bà vào thì chính người đó mới có quyền lãnh ra. Em trai Bà là cậu ruột của Út Thơm, đã có lần đến gặp Út Thơm để yêu cầu cô lãnh Bà ra giao cho gia đình Ông nuôi. Chẳng những bị Út Thơm xua đuổi, ông cụ còn bị gia đình Út Thơm hăm gọi cảnh sát vì chen vào nội bộ gia đình cô!

Từ lúc hiểu được hoàn cảnh của Bà, chúng tôi thường dành thì giờ đến thăm Bà. Mang quà bánh biếu, Bà không ăn. Biếu tiền, Bà không nhận. Bà nói Bà tuyệt thực và cầu nguyện ơn trên cho Bà chết sớm. Từ hơn 2 năm rồi, Bác Sĩ ra lịnh bắt Bà ngồi xe lăn, nên đến nay Bà không đi đứng được nữa.

Giữa năm 1995, vì tôi bị thất nghiệp nên phải move đi tiểu bang khác. Mãi đến năm 1998, chúng tôi trở về Houston thăm Bà ta…nhưng, tiếc thay Bà đã vĩnh viễn lìa bỏ cái “địa ngục xa lạ” này, ra đi trong cô quạnh. Hết một kiếp người!

Hình ảnh bà cụ bị con cháu bỏ rơi trong viện dưỡng lão làm tôi trăn trở mãi. Mỹ quốc là một siêu cường quốc, có nền văn minh và phát triển cao nhứt thế giới, nơi có đủ thứ luật lệ bảo vệ con người. Một xứ xở tốt đẹp như thế, tại sao đạo lý lại không được quan tâm” Phải chăng đây là nơi suy tàn của đạo lý gia đình Việt Nam”

Công Cha như núi bỏ hoang!

Nghĩa Mẹ như nước lụt tràn lối đi!

Nhớ bà cụ đã mất. Thương chính thân thế gia đình mình, tôi không muốn tin điều ấy là có thực. Đành chỉ còn biết cầu mong cho các thế hệ tương lai không còn thảm cảnh này. 

Nam Huỳnh

ĐOÀN THỊ HƯƠNG CÓ THỂ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO VÀO NGÀY 8/5

Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Phát biểu ngày 1/4 với báo giới sau khi Tòa Thượng thẩm Shah Alam ở bang Selangor của Malaysia tuyên mức án 3 năm và 4 tháng tù giam (tính từ ngày bị bắt) đối với Đoàn Thị Hương, các luật sư của Đoàn Thị Hương đã bày tỏ vui mừng với phán quyết của tòa.

Theo luật sư Salim Bashir, cô sẽ được trả tự do trong tuần đầu tiên của tháng 5 tới – có thể là ngày 8/5.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Các luật sư đồng thời đánh giá cao sự hợp tác của các cơ quan Việt Nam như Bộ Ngoại giao, Bộ Công an và Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia.

Về phần mình, ông Đoàn Văn Thạnh – bố đẻ của Đoàn Thị Hương- cho biết ông và con gái rất vui mừng với phán quyết của tòa. Ông bày tỏ cảm ơn chính phủ hai nước, các luật sư và báo giới đã dành sự quan tâm trong thời gian qua.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Trong khi đó, đại diện Liên đoàn Luật sư Việt Nam nhận định Đoàn Thị Hương là “nạn nhân”, “bị lừa” trong vụ án này và liên đoàn đã tích cực làm việc, phối hợp với phía Malaysia theo hướng này.

Trong ảnh: Nụ cười đã nở trên môi Đoàn Thị Hương. AFP/TTXVN

Giáo sư kinh tế học alan krueger cố vần tổng thống bill clinton và barack obama tự tử chết

Ông Alan Krueger (trái) và Tổng thống Barack Obama.

Ông Alan Krueger (trái) và Tổng thống Barack Obama.


Ông Alan Krueger, 58 tuổi, một giáo sư kinh tế nổi bật tại Đại học Princeton, từng cố vấn cho các cựu Tổng thống Bill Clinton và Barack Obama, đã tự sát cuối tuần qua, gia đình ông cho biết hôm 18/3.

Theo Reuters, tuyên bố từ người thân của ông, cũng như của Đại học Princeton trước đó, không nói rõ về hoàn cảnh dẫn tới cái chết của ông.

Ông bỏ lại vợ và hai con.Ông Krueger từng phục vụ trong hai chính quyền gần đây nhất thuộc Đảng Dân chủ.Trên Facebook cá nhân, cựu Tổng thống Obama viết rằng cựu cố vấn của mình “sâu sắc hơn các con số trên màn hình và biểu đồ trên trang giấy”.

“Ông ấy coi chính sách kinh tế không phải là một vấn đề gồm các lý thuyết trừu tượng mà là một cách thức để làm cho cuộc sống của mọi người tốt đẹp hơn”, ông Obama viết.

Ông Krueger dạy môn kinh tế tại Đại học Princeton từ năm 1987. Mới tuần trước, ông còn giảng bài tại Đại học Stanford ở California về phân phối thu nhập và điều tiết thị trường lao động.