Category Archives: Kinh nghiệm cuộc sống

Chuyện cảm động cô gái Nga vượt ngàn dặm sang Việt Nam tìm cha ruột sau 29 năm

https://vtc.vn/chuyen-cam-dong-co-gai-nga-vuot-ngan-dam-sang-viet-nam-tim-cha-ruot-sau-29-nam-d509197.html

(VTC News) – Hôm nay, tại Nha Trang, cô gái Nga Kristina sẽ lần đầu tiên được gặp cha ruột sau 29 năm không biết mặt đấng sinh thành.

Những ngày qua, các thành viên diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô” bàn luận sôi nổi thông tin về cô gái Nga có tên là Kristina (29 tuổi) sang Nha Trang tìm cha ruột người Việt.

Được biết, Kristina cùng với chồng đến Nha Trang vào cuối tháng 10 và dự định sẽ về nước vào ngày 13/11. Cô gái 29 tuổi có mẹ là người Nga, còn cha là người Việt Nam, nhưng từ lúc sinh ra Kristina chưa một lần được gặp cha.

Thông qua những người bạn tại Nha Trang, Kristina đăng ảnh cá nhân và vài thông tin ít ỏi về người cha Việt Nam của mình lên mạng xã hội nhờ giúp đỡ.

Chuyen cam dong co gai Nga vuot ngan dam sang Viet Nam tim cha ruot sau 29 nam hinh anh 1
  Thông tin tìm cha ruột của Kristina trên diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô”. (Ảnh chụp màn hình)

Mẹ của cô, bà Tоrtоbaeva-Tannagasheva Raisa Nhikolaevna, cho con gái biết rằng, cha cô là người Việt Nam, tên Đ.S.Q. ở Hà Nội. Hai người quen nhau khi ông Q. làm công nhân xuất khẩu lao động Liên Xô tại thành phố Mưski, tỉnh Kemerovo.

Khi bà Raisa Nhikolaevna có thai được 3 tháng thì ông Q. phải về nước. Cô bé Kristina ra đời vào tháng 4/1990 mà không biết mặt cha. Và nhiều khả năng, bản thân ông Q. cũng không biết bà Raisa mang thai giọt máu của mình.

Trong bối cảnh khủng hoảng nghiêm trọng của nước Nga hậu Xô Viết, thông tin liên lạc cực kỳ khó khăn, bà Raisa Nhikolaevna không có cách nào báo tin cho ông Q. được. Bà đành lặng lẽ sinh nở và nuôi con khôn lớn. Ông Q. trở về nước cũng sớm ổn định công việc và lập gia đình riêng.

Thời gian đằng đẵng trôi nhanh, giờ đây cô bé Kristina đã 29 tuổi, cô lập gia đình và có một con nhỏ. Trong thâm tâm, Kristina luôn trăn trở và muốn biết nguồn gốc dòng màu đang chảy trong huyết quản của mình. Do đó, cô quyết định sang Việt Nam tìm cha ruột.

Chuyen cam dong co gai Nga vuot ngan dam sang Viet Nam tim cha ruot sau 29 nam hinh anh 2
 Kristina đang ở Nha Trang chờ mong giây phút được gặp cha ruột sau 29 năm không biết mặt cha. (Ảnh nhân vật cung cấp)

Qua những thông tin Kristina cung cấp, cộng đồng mạng Việt Nam, đặc biệt là diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô” nhanh chóng tìm ra thông tin ông Q. Ông Q. có thông tin cá nhân khớp với những gì mà Kristina cung cấp.

Ông Q. hiện là chủ cửa hàng sửa chữa xe máy tại một thị trấn nhỏ ở Thái Nguyên. Ông đã có gia đình riêng. Khi nghe thông tin cô gái Nga tìm cha Việt, ông Q. cũng bối rối và chưa hình dung ra được mọi việc nên ông chưa dám nhận con.

Phóng viên VTC News mới đây liên lạc với Kristina để hỏi thăm thông tin về người cha Việt. Cô gái khoe tìm được cha sau 29 năm xa cách. Cô đã có địa chỉ và số điện thoại riêng của ông Q. Tuy nhiên, cả hai vẫn chưa  thể gặp nhau.

Ngày 8/11, theo chia sẻ trên facebook của nhà báo Vũ Mạnh Cường, sau những khoảnh khắc ngỡ ngàng về đứa con ở nước Nga-Xô Viết, ông Q. tĩnh tâm trở lại và quyết định vào Nha Trang để gặp con gái vào hôm nay (9/11). Hiện tại, vợ chồng Kristina vô cùng hồi hộp, chờ đợi giây phút thiêng liêng này.

Nhà báo Phan Việt Hùng, thành viên uy tín trên diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô”, cũng xác nhận thông tin về cuộc gặp gỡ của hai cha con Kristina tại Nha Trang vào hôm nay.

Nhà báo Phan Việt Hùng là người theo sát và hỗ trợ rất nhiều thông tin quan trọng, góp phần giúp Kristina nhanh chóng tìm được người cha Việt của mình.

Ngoài ra, đông đảo thành viên của diễn đàn “Hoài niệm Liên Xô” cũng đồng hành và trợ giúp thông tin liên tục cho Kristina.

Khi biết hai cha con tìm thấy nhau, các thành viên diễn đàn gửi lời chúc mừng tới Kristina và hy vọng cuộc gặp đoàn viên sớm diễn ra và viên mãn, hạnh phúc.

PV VTC News sẽ tiếp tục thông tin về cuộc hội ngộ của 2 cha con Kristina!

MINH TUẤN

Advertisements

Sống với viêm khớp

Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức

http://thoibao.com/wp-content/uploads/2019/07/benh-viem-khop-750x430.jpg

Hai câu thơ tình cảm của nhà thơ Nguyễn Bính:
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”

đã được cố nhạc sĩ Nguyễn Hiền mượn vần để nói lên một tình trạng bệnh của người cao tuổi như sau:
Nắng mưa là bệnh của trời
Đau xương nhức khớp, bệnh người tuổi cao”.

Vì thực ra Viêm Khớp là rối loạn thường thấy ở lớp tuổi “cổ lai hy”. Chỉ thường thấy mà thôi, chứ không phải cứ tuổi cao là bị bệnh. Bệnh cũng xảy ra ở lớp tuổi trung niên, thậm chí trẻ hơn.
Viêm Khớp là bệnh thoái hóa của khớp, một phần vì sự tả tơi hư hao với thời gian sử dụng, nhưng cũng gây ra do nếp sống của con người và sự không có hiểu biết rõ ràng về bệnh.
Khớp là nơi kết nối của 2 hoặc nhiều xương. Đa số khớp có thể chuyển động theo nhiều tầm khác nhau như xoay tròn, xoay ngang xoay dọc, vươn lên cao hoặc xuống thấp, bước tới bước lui, nhờ đó con người thực hiện được các công việc cần thiết cho sự sống.

Thành phần tối quan trọng của khớp là lớp đĩa đệm bằng chất sụn để giảm cọ sát của hai đầu xương cũng như chống sốc khi khớp chuyển động. Ngoài ra, còn gân, dây chằng, cơ bắp bao che xung quanh để giữ khớp ở vị trí cố định và giúp khớp mạnh hơn; chất nhờn trơn để mặt xương dễ dàng trườn lên nhau khi chuyển động.
Trong Viêm Khớp, sụn hao mòn, rách tả tơi, đưa đến hậu quả là hai đầu xương cọ vào nhau, gây ra đau, sưng và giảm tầm cử động của khớp. Một vài cái gai (spur) từ xương cũng nhô ra, đụng vào cơ bắp, dây thần kinh khiến người bệnh chịu nhiều đau đớn hơn.

Sụn hao mòn với thời gian sử dụng cho nên quá bán quý vị cao niên trên 65 tuổi thường bị viêm một khớp nào đó trong cơ thể. Ở lớp tuổi trẻ hơn, rủi ro gây viêm khớp có thể là chấn thương khi liên tục dùng khớp quá sức: nâng vật nặng, va chạm trong thể dục thể thao hoặc do quá mập phì. Khớp cuối các ngón tay, đầu gối, khớp cổ, thắt lưng là nơi bị nhiều hơn cả.
Ngoài ảnh hưởng lên sự di động, viêm khớp còn ảnh hưởng tới nếp sống, tới công việc, khả năng tài chính và ngay cả tới địa hạt tinh thần. Đi lại khó khăn. Không nâng nhấc được vật nặng.Tốn tiền chữa trị. Kém thu nhập. Giới hạn nghề nghiệp, kém sinh hoạt hàng ngày. Cảm thấy trở nên bất khiển dụng, rồi trầm cảm xuất hiện, stress tăng, kém ăn, mất ngủ. Vì theo bác sĩ chuyên khoa xương Scott J. Zashin, chưa có nghiên cứu dứt khoát nào cho hay là ta có thể trì hoãn hoặc phòng tránh sự phát triển của Viêm Khớp nhưng chỉ có cách để giảm những rủi ro gây ra bệnh.
Như vậy, các nhà chuyên môn đều có ý kiến là, chẳng may bị Viêm Khớp thì hãy tìm cách sống chung với bệnh. Tức là thay đổi nếp sống và thói quen để đối phó với khó chịu của bệnh đồng thời cũng tránh những gì có thể gây tổn thương thêm cho khớp đã bị hư hao.

1-Trước hết là cần có một vị lương y cởi mở, tận tâm để sớm xác định bệnh rồi điều trị nhờ đó giảm thiểu tổn thương và giảm đau. Có nhiều thuốc chống viêm, chống đau mà bác sĩ có thể chỉ định cho từng người bệnh. Uống theo đúng hướng dẫn. Nếu có tác dụng ngoại ý, cho bác sĩ biết để đổi thuốc. Muốn dùng thêm thuốc trị “bá bệnh”, không khỏi sẽ được trả lại tiền, thì cũng nên hỏi qua ý kiến bác sĩ. Kẻo mà tiền mất tật mang, vì thuốc Tiên có thể chứa chất gây mục xương, mập phì. Đôi khi bác sĩ cũng bơm bổ xung dầu mỡ nhân tạo (hyaluronic) để khớp bớt khô, cử động dễ dàng.
Trong trường hợp trầm trọng mà chữa trị bằng thuốc không được như ý muốn thì bác sĩ có thể đề nghị giải phẫu khớp. Trước khi quyết định mổ, hỏi bác sĩ xem còn điều trị nào khác không, có cần phải mổ không, tỷ lệ giảm bệnh là bao nhiêu và áp dụng cách mổ nào? Thay khớp, dính khớp hoặc mổ lấy gai, lấy mảnh vụn trong khớp. Hãy tìm hiểu tường tận và tin tưởng ở khả năng của bác sĩ.

2-Hiểu rõ về bệnh
Qua bác sĩ cũng như sách báo, internet, hãy tìm hiểu cặn kẽ về diễn tiến, biến chứng của bệnh để đôi bên có thể “sống chung hòa bình”. Biết người, biết ta mà. Chấp nhận hoàn cảnh một cách tích cực, tránh những gì có thể làm bệnh gia tăng đồng thời áp dụng các phương thức giảm thiểu triệu chứng bệnh. Chia xẻ kinh nghiệm với người cùng cảnh ngộ để giảm khó khăn. Có nhiều hiệp hội thân hữu, hỗ trợ bệnh nhân Viêm Khớp mà ta có thể tham gia để học hỏi, để an ủi lẫn nhau.

3-Bảo vệ khớp
Gượng nhẹ và không dùng khớp đang bị tổn thương để làm công việc cần sức mạnh, như nâng nhấc vật nặng, di động quá nhanh; không đi giày cao gót suốt ngày khi bị viêm khớp đầu gối, cổ chân; không bẻ khớp ngón tay ngón chân để tránh viêm căng dây chằng, gân quanh khớp đưa tới giảm sức mạnh bàn tay, bàn chân.

4-Giảm sức nặng cơ thể.
Ăn uống vừa đủ với nhu cầu, tránh mập phì. Theo bác sĩ Patience White, U.S. Arthritis Foundation, với 1 kg thể trọng thì khớp đầu gối chịu một sức nặng là 4 kg, tăng rủi ro viêm khớp. Thống kê cho hay 2/3 người mập phì bị viêm khớp.

5-Tập luyện cơ thể
Nhiều người cho là bị viêm khớp mà vận động cơ thể sẽ làm bệnh trầm trọng hơn. Tin tưởng này đúng nếu không biết cách vận động và không đúng nếu biết tập luyện tùy theo khả năng của khớp. Dòng nước không chảy, nước tù đọng, dơ bẩn. Khớp không cử động, khớp “đóng băng” cứng ngắc. Mỗi sáng, sau một đêm ngủ ngon, bà con thấy các khớp của bàn tay, bàn chân, đầu gối đau đau, không co duỗi đựơc, vì chúng bất động suốt 6,7 giờ. Thêm vào đó, vì khớp viêm đau, bệnh nhân bảo vệ khớp, không dùng, cơ bắp xung quanh yếu, khiến cho khớp thêm cứng. Với các nhà chuyên môn y khoa học, vận động là phương thức hiệu nghiệm nhất vùa phòng tránh vừa giảm khó chịu của Viêm Khớp. Bác sĩ Thấp Học Sam Schatten, Atlanta, nhận xét: “Đi bộ cải thiện rất nhiều thái độ của con người và loại bỏ vòng luẩn quẩn có hại buồn phiền và đau nhức”.

Có ít nhất 3 cách vận động giúp khớp bớt đau:

a-Vận động để tăng tầm chuyển động bình thường (range of motion) và giảm sưng cứng của khớp. Nhiệm vụ khớp cổ tay là xoay tròn về mọi phía thì nhẹ nhàng tập luyện xoay để khớp không đóng băng. Khớp đầu gối là để đứng lên, ngồi xuống, bước tới bước lui thì tập lên gối xuống gối để duy trì chức năng này.
b-Tập luyện để tăng cường sức chịu đựng của cơ thể (aerobic exercise), tuần hoàn hô hấp hoạt động mạnh hơn, tinh thần thoải mái, yêu đời, ngủ ngon hơn đồng thời cũng bớt mập phì, một trong những rủi ro gây viêm khớp. Có thể đi bộ với nhịp bước nhanh hoặc bơi lội.
c-Tập luyện để tăng sức mạnh của cơ bắp, gân, dây chằng chung quanh khớp, nhờ đó khớp đang bị viêm không bị dao động, giảm đau.
Cần hỏi ý kiến bác sĩ về các phương thức tập luyện, sao cho thích hợp với tình trạng bệnh của mình.

6-Sống thoải mái tích cực.
Nhiều người buồn rầu, than vãn vì triền miên đau, sống trong căng thẳng. Mà stress làm cơ thể căng cứng, tăng đau nhức kèm theo bực bội và giảm sinh hoạt. Tích cực sống hòa bình với Viêm khớp cũng tăng sản xuất hóa chất endorphin trong người, là chất làm giảm đau. Lâu lâu làm một cuộc massage, ngâm tắm nước nóng để máu huyết lưu thông, thư dãn xương khớp, ngủ ngon, giảm đau.

7-Thời tiết với Viêm Khớp
Nhiều người tin tưởng rằng thời tiết khí hậu ảnh hưởng tới Viêm Khớp. Họ đã chuyển nơi ở từ miền lạnh ẩm tới vùng khô ráo nắng ấm. Nhiều người cũng nói “cứ mỗi khi tôi đau nhức xương khớp là y như rằng Trời sắp giông tố, mưa bão”. Tin tưởng này có từ thuở xa xưa, khiến cho các khoa học gia cũng phải lưu tâm, nghiên cứu.
Vào thập niên 60 của thế kỷ trước, bác sĩ John Hollander đã làm một nghiên cứu về vấn đề này. Ông để 8 bệnh nhân bị Thấp Khớp và 4 bị Viêm Khớp vào một căn phòng kín trong đó áp xuất không khí điều chỉnh lên xuống được. Kết quả mà ông tìm ra là 8 người nhạy cảm với thời tiết và 7 người cho hay đau hơn khi tăng độ ẩm và giảm áp xuất. Kết quả được nhiều nhà chuyên môn lưu ý và nghiên cứu thêm. Một giả thuyết giải thích hiện tượng này là khi áp xuất xuống thấp, không khí ẩm khiến cho tế bào bị viêm “nở” ra đưa tới khớp hơi sưng và đau.
Trong một tài liệu của Johns Hopkins Medicine có ghi: Mặc dù có vài bằng chứng rằng người sống ở vùng khí hậu ấm, khô ráo ít cơn đau viêm khớp, nhưng khí hậu không ảnh hưởng tới diễn tiến của bệnh. Nhiều lắm thì thời tiết có thể ảnh hưởng tới sự đau của khớp viêm.

Nghiên cứu về Osteoarthritis pain and weather do F. V. Wilder, B. J. Hall và J. P. Barrett thực hiện năm 2003 kết luận: Nói chung, các dữ kiện tìm thấy từ nghiên cứu không hỗ trợ giả thuyết nói rằng thời tiết liên quan tới đau. Thậm chí nếu có thì rất khiêm nhường.

Tạp chí y học J Rheumatology 2004;31:1327-34) có ghi “Kinh nghiệm cố cựu “ Lạnh và ẩm xấu, ấm và khô tốt cho Thấp Khớp” dường như chì đúng với độ ẩm mà thôi”.
Đó là ý kiến chung của các nhà nghiên cứu. Và các bác sĩ chuyên khoa Thấp học cũng ít khi khuyên bệnh nhân di chuyển nơi ở, mà chỉ “nước đôi” vô thưởng vô phạt, nếu quý vị muốn, hãy thử xem sao.
Vả lại, bệnh Viêm Khớp, thấy có ở mọi quốc gia, từ miền nắng ấm tới vùng băng giá quanh năm. Cho nên trước khi di chuyển, cũng nên cân nhắc, sống thử một thời gian coi xem sao. Vả lại di chuyển, bỏ nơi quen sống từ nhiều chục năm, từ bỏ bạn bè thân thuộc, ông bà thầy thuốc thân yêu thì cũng hơi tiếc đấy.
Đặc biệt là với quý bà chị. Vì theo bác sĩ Maradee A. Davis và cộng sự viên, University of California, San Francisco, tỷ lệ viêm khớp gối của phụ nữ là 4.9% so với 2.6% ở nam giới. Và rủi ro này tăng khoảng 1.57 ở tuổi 45-54 lên 2.14 ở tuổi 65-74. Quý hiền tỷ phải cách xa bạn “đồng bệnh “để “tương lân”, học hỏi kinh nghiệm sống với Viêm Khớp thì có lẽ cũng hơi “buồn năm phút” đấy nhỉ.

Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức

Thủ tướng Lý Hiển Long: Singapore không có ý làm tổn thương Việt Nam

(VTC News) – Singapore không có ý làm tổn thương Việt Nam, chỉ nhắc lại 1 chương đau buồn trong lịch sử Đông Dương để nhấn mạnh hoà bình, ổn định hôm nay không mặc nhiên có.

Theo đề nghị từ phía Singapore, chiều 22/6, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp Thủ tướng Lý Hiển Long bên lề Hội nghị cấp cao ASEAN 34 tại Bangkok, Thái Lan. 

Tại buổi gặp mặt, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phê phán phát biểu mà nhà lãnh đạo Singapore đưa ra hôm 31/5 rằng Việt Nam đã “xâm lược,” “chiếm đóng” Campuchia.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khẳng định lịch sử chứng minh những nhận định của phía Singapore về vai trò của Việt Nam vào thời điểm đó là không chính xác và việc khơi lại những định kiến này làm tổn thương sâu sắc tới Việt Nam và Campuchia, đặc biệt là thân nhân của hàng trăm nghìn quân tình nguyện Việt Nam đã hy sinh xương máu để mang lại hòa bình, giúp giải phóng nhân dân Campuchia khỏi chế độ Khmer Đỏ tàn bạo và cả quá trình xây dựng đất nước đầy khó khăn, gian khổ sau này.

Thu tuong Ly Hien Long: Singapore khong co y lam ton thuong Viet Nam hinh anh 1
 Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gặp mặt Thủ tướng Lý Hiển Long tại Bangkok, Thái Lan. (Ảnh: VGP/Quang Hiếu)

Thủ tướng Lý Hiển Long giải thích Singapore không có ý làm tổn thương Việt Nam, mà chỉ nhắc lại một chương đau buồn trong lịch sử Đông Dương để nhấn mạnh hoà bình, ổn định và thịnh vượng hôm nay không mặc nhiên mà có và bối cảnh hiện nay đòi hỏi ASEAN tiếp tục duy trì đoàn kết, gắn bó và tăng cường hợp tác.

Ông Lý cũng nhấn mạnh, Singapore hết sức coi trọng quan hệ hữu nghị và tin cậy với Việt Nam, đánh giá cao vai trò và những đóng góp quan trọng của Việt Nam từ trước tới nay trong việc duy trì hoà bình, an ninh, ổn định và phát triển của khu vực cũng như trong tiến trình xây dựng Cộng đồng ASEAN vững mạnh, đoàn kết và tự cường.

Hai Thủ tướng đánh giá cuộc gặp giúp hai bên hiểu nhau hơn, nhất trí tinh thần hướng tới tương lai, tập trung thúc đẩy mạnh mẽ quan hệ Đối tác chiến lược Việt Nam-Singapore trên tất cả các lĩnh vực. Hai bên cũng nhất trí sẽ tăng cường hơn nữa trao đổi, tham vấn và phối hợp lập trường về các vấn đề khu vực và quốc tế cùng quan tâm, nhất là giữ vững đoàn kết, đồng thuận và quan điểm của ASEAN vì hoà bình, ổn định và phát triển ở khu vực và trên thế giới.

Trước đó, ngày 31/5, trên tài khoản facebook của ông Lý Hiển Long có đăng tải bài viết chia buồn với Thủ tướng Thái Lan Prayut Chan-o-Cha khi cựu Thủ tướng Prem Tinsulanonda qua đời. Ông đã dùng những từ “xâm lược”, “chiếm đóng” để nói về quãng thời gian lực lượng Việt Nam chiến đấu tại Campuchia.

Phát biểu của Thủ tướng Singapore đã gây phản ứng dữ dội trong chính giới, báo giới và cộng đồng mạng Việt Nam cũng như Campuchia.

Ngày 7/6, Bộ Ngoại giao Singapore giải thích quan điểm chính thức của nước này: “Singapore rất coi trọng quan hệ với Campuchia và Việt Nam. Bất chấp những khác biệt trong quá khứ, chúng tôi luôn đối xử với nhau bằng sự tôn trọng và hữu nghị. Quan hệ song phương đã phát triển trên nhiều lĩnh vực và chúng tôi đã cùng làm việc với các quốc gia Đông Nam Á khác để xây dựng một Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đoàn kết và thống nhất”.

Thông báo này cũng khẳng định dù Singapore và Việt Nam còn tồn tại các quan điểm khác biệt về lịch sử, nhưng lãnh đạo 2 bên chọn cách gạt bỏ những khác biệt đó để thúc đẩy mối quan hệ đối tác gần gũi cả về song phương và trong ASEAN.

Cùng ngày, Ngoại trưởng Singapore Vivian Balakrishnan có cuộc điện đàm với Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh. 

Trong cuộc đàm thoại, Ngoại trưởng Balakrishman khẳng định Singapore hết sức coi trọng mối quan hệ Đối tác Chiến lược với Việt Nam, giải thích bối cảnh của phát biểu trên và mục đích của phát biểu không có ý xúc phạm Việt Nam và Campuchia.

Về phần mình, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh nhấn mạnh phát biểu trên đã gây phản ứng tiêu cực, đồng thời khẳng định tính chính nghĩa và những đóng góp, hi sinh to lớn của quân tình nguyện Việt Nam mà nhân dân Campuchia chia coi là “đội quân nhà Phật”, đã giúp đất nước Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng, góp phần vào hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực.

Hai Bộ trưởng Ngoại giao nhất trí sẽ tiếp tục hợp tác chặt chẽ nhằm củng cố và phát triển quan hệ song phương Việt Nam – Singapore cũng như tăng cường đoàn kết và thống nhất của ASEAN.

Ông Lý Hiển Long (Lee Hsien Loong), ông nợ nhân dân Việt Nam và các chiến sỹ quân tình nguyện một lời xin lỗi

Ông Lý Hiển Long (Lee Hsien Loong), ông nợ nhân dân Việt Nam và các chiến sỹ quân tình nguyện một lời xin lỗi

Thưa Thủ tướng Singapore, ông nợ một lời xin lỗi với nhân dân Việt Nam, nhân dân Campuchia và các chiến sỹ quân tình nguyện đã cứu Campuchia khỏi diệt chủng. 

Chủ tịch Quốc hội: 'Phát biểu của Thủ tướng Singapore không phản ánh đúng sự thật'

Chủ tịch Quốc hội: ‘Phát biểu của Thủ tướng Singapore không phản ánh đúng sự thật’

Chủ tịch quốc hội cho rằng phát biểu của Thủ tướng Singapore không phản ánh đúng sự thật và cả thế giới biết quân tình nguyện Việt Nam sang giúp Campuchia.SONG HY

Thảm Trạng Gia Đình Tại Mỹ

Sau 30-4-1975, như tất cả các Sĩ Quan QLVNCH còn ở lại miền Nam, bản thân tôi đã phải chịu hơn 6 năm tù cải tạo.

Trước khi có dịp định cư tại Hoa Kỳ, tôi đã nghe nhiều chuyện “dở khóc, dở cười” tại cái quê hương hợp chủng này, nên tôi luôn cẩn thận, chuẩn bị tinh thần để sẵn sàng đối diện với thực tế.

Đặt chân đến Mỹ vừa tròn 3 tháng, thì gia đình tôi đã phải ứng phó với sự “kỳ thị” của “cô con dâu”!

Từ quê hương đau khổ, nghèo nàn, được sang một đất nước giàu mạnh, văn minh tột đỉnh, dân chủ thật sự, tự do nhất thế giới… thật là một phúc đức lớn lao! Nhưng niềm vui chưa trọn, thì chuyện buồn lại đến liên miên…

Vì con trai tôi sponsor, nên bước đầu gia đình tôi phải về ở chung tại San José. Tôi cũng đã sòng phẳng “trả tiền phòng” hàng tháng coi như “share phòng” hầu tránh phiền muộn về sau. Thế nhưng càng ngày tôi thấy “cô con dâu” càng tỏ ra “kỳ thị” với 3 đứa em chồng và thường sửa sai, gây gổ luôn cả chồng. Bà vợ tôi phải lo đi chợ nấu ăn cho cả nhà nên bận rộn suốt ngày! Thế mà chẳng được ơn mà còn bị oán.

Bạn hữu của cô con dâu thấy chuyện bất bình, đã lén gọi điện thoại lại báo cho chúng tôi. Cô ta nói với bạn, “Phải gắt gao với họ (chúng tôi) để chồng không dám giúp đỡ họ… và đoan chắc rằng họ chẳng bao giờ dám xa rời hoặc bỏ đi, vì lý do duy nhất là họ mới qua Mỹ, chưa có xe. Không tiền thì phải chấp nhận đau thương thôi!”

Chịu đựng đau khổ được 3 tháng, vợ chồng tôi bàn nhau tìm đường “di tản”!

May mắn làm sao, chỉ vài hôm sau, một người bạn thân từ Dallas gọi sang và rủ chúng tôi qua. Thế là chúng tôi quyết định “move” sang Garlant (Dallas) thuộc tiểu bang Texas.

Chúng tôi ra đi vì hạnh phúc của con trai tôi, tôi không muốn cái hạnh phúc của con bị sứt mẻ vì sự hiện diện của chúng tôi, và cũng để cho chúng tôi được an thân.

Thượng đế cũng thương nên qua Garland tôi tìm được việc làm tại hãng Mervyn. Làm “Machine Operator” được 3 tháng, thì nhận được “giấy” đi khám sức khỏe để vào permanent, nhưng vì vết thương chiến tranh còn để lại “nơi cột sống” nên tôi phải nghỉ việc.

Một lần nữa, gia đình tôi phải “move” đi tìm việc làm. Cuộc phiêu lưu vì “đô la” bắt đầu.

Chúng tôi di chuyển xuống Houston, một thành phố khá lớn, nằm phía Nam của Texas. Tại thành phố nghèo việc làm này, tôi cũng may mắn tìm được một job: lái xe đưa rước những gia đình H.O mới sang Mỹ đi học Anh ngữ ESL. Nhờ vậy, tôi đã được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè thuộc mọi giới trong xã hội để được tìm hiểu, học hỏi thêm kinh nghiệm.

Mỗi người một số phận, mỗi gia đình một hoàn cảnh, tuy nhiên đa số đều giống na ná nhau: khó khăn về ngôn ngữ phong tục tập quán, trong gia đình thì vấn đề con cái đã trở nên nghịch lý.

Tôi chỉ biết lấy kinh nghiệm của người đến Mỹ trước, an ủi tất cả anh em để họ có đủ niềm tin và an tâm, hầu vượt qua được bước “khởi đầu nan”! Và tôi đã đi thấy nghe, hoặc chứng kiến, nhiều chuyện “cười ra nước mắt”!

Tháng 5/95 tôi có dịp giúp đưa một người bạn là chị H. đến “viện dữởng lão” để thăm “bà cô chồng”.

Bà cô trong “Viện Dưỡng Lão” là một bà cụ đã 89 tuổi nhưng vẫn còn nét đẹp lão quí phái. Tóc trắng cả mái đầu, mắt vẫn còn long lanh, trong sáng. Bà đọc báo không cần mang kính lão. Bà chỉ có một khuyết tật nhỏ là hơi lãng tai. Khi tiếp xúc với Bà chỉ viết trên giấy để bà đọc, và bà trả lời rất rõ ràng.

Lần đầu đi với chị H, và sau khi chị H trở về Cali, chúng tôi vẫn đến thăm bà ta những khi rảnh rỗi và rồi được bà kể là bà lập gia đình năm 19 tuổi, đến năm 24 tuổi thì ông nhà mất, để lại 3 đứa con, mà đứa con gái út chỉ mới lên 2 tuổi!

Góa chồng ở lứa tuổi 24, tuy vẫn còn trong độ thanh xuân, nét mỹ miều còn làm bao thanh niên trong Quận theo đuổi, nhưng vì thương con, thương chồng, bà quyết ở vậy nuôi ba đứa con đến ngày khôn lớn.

Bà tần tảo mua bán, lập nghiệp từ một ít vốn của ông chồng để lại. Sau đó bà làm chủ 2 tiệm vàng tại quận TB thuộc tỉnh Tây Ninh.

Ngày 30/4/75 miền Nam thất thủ. Thời thế đổi thay. Bà cùng 2 con gái di tản sang Hoa Kỳ. Dù tuổi đời bà đã 69 tuổi. Quyết định bỏ cả ruộng vườn nhà cửa và chỉ mang theo 03 bao cát vàng.

Đến cuối năm 1975, bà ta và 2 con được phép định cư tại Texas.

Qua năm 76, dù mới định cư chưa được 1 năm nhưng với số vàng sẵn có trong tay, bà quyết định mua một ngôi nhà để cho con gái út (còn gọi là Út Thơm) và chồng cùng các cháu an cư rồi sẽ lập nghiệp, và các cháu được an tâm học hành.

Sau 9 năm, hai cháu ngoại đã tốt nghiệp Đại Học. Một là Bác Sĩ,một là Dược Sĩ…

Khi thấy cháu ngoại dự trù mở phòng mạch mà không có tiền, bà đã không do dự, mà còn khuyến khích, hỗ trợ bằng cách trao lại cho Út Thơm tất cả tài sản còn lại của Bà để Út Thơm lo cho cậu con bác sĩ có được phòng mạch…

Theo bà nghĩ sở dĩ trước đây bà giữ số vàng mang theo là vì sợ con, cháu ỷ lại, tiêu pha hết. Không còn để phòng thân khi hữu sự. Nay, các cháu đã thành tài. Bà không cần lo nữa và an tâm sang luôn tên nhà, giao hết của cải cho Út Thơm.

Một tuần lễ sau đó, Út Thơm cùng chồng và 2 con tổ chức đãi mừng Ngoại 79 tuổi và Út Thơm cùng chồng ngỏ ý đưa Bà đi nghỉ mát vùng xa… đổi gió. Bà ngập ngừng suy nghĩ nhưng vì 2 cháu năn nỉ thêm, nên miễn cưỡng bằng lòng cho gia đình được vui!

Sáng thứ bảy, cả nhà dậy sớm lo cho Bà ăn sáng, quần áo và vật dụng thường dùng. Hai cháu ngoại dìu Bà ra xe để lên đường. Ngồi trên xe khoảng 30 phút, xe dừng trước một tòa nhà lớn lao, sang trọng.

Tại đây, Bà được Bác Sĩ Mỹ khám bệnh trước khi đi chơi xa. Khám xong, Út Thơm vui vẻ bảo với Bà bác sĩ nói sức khỏe Mẹ rất tốt, ngoại trừ chỉ bị hơi lãng tai thôi! Sau đó Út Thơm dìu Bà lên phòng khách ngồi, mang cho Bà lon trà ướp lạnh, rồi bảo: “Mẹ uống nước chờ con vào trong thanh toán tiền cho Bác Sĩ, xong con trở ra chở Mẹ đi.”

Ngồi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ, Bà sốt ruột nên đi tìm. Chẳng thấy cô Út ở đâu! Bà bắt đầu lo sợ…thì xuất hiện cô y tá người Mỹ đến nói gì Bà chẵng hiểu và dẫn Bà vào phòng ăn. Đến nơi nhưng Bà không ăn, nhìn quanh toàn là những bà Mỹ già, chẳng có người VN và cũng chẳng có ai quen.

Bà gọi tên Út Thơm… nhưng vô vọng! Bà chạy ra ngoài nhưng nhân viên trực không cho Bà đi. Bà la, khóc và nói thật nhiều nhưng chẳng ai hiểu Bà, vì Bà chưa hề biết tiếng Mỹ.

Bắt đầu từ đây, Bà phải sống với bao nhiêu cực hình mà đám y tá Mỹ trắng, Mỹ đen rất bạc đãi, đôi khi còn xô đẩy Bà nữa!

Khi tôi đến thăm thì Bà đã ở đây được 9 năm, tuổi đã 88 tuổi. Suốt 9 năm dài, Út Thơm, con gái Bà không bao giờ trở lại thăm mẹ. Con cháu Bà, tuy phòng mạch ở downtown cách nơi đây chỉ 20 phút lái xe, cũng chẳng hề thăm viếng!

Gặp chúng tôi Bà vẫn còn sáng suốt. Bà yêu cầu chúng tôi giúp cứu Bà ra khỏi trại Dưỡng Lão này, liên lạc giùm với em trai của Bà, hy vọng sẽ đưa Bà trở về quê hương. Nhưng, than ôi, chúng tôi cũng như em trai Bà tất cả phải bó tay. Vì luật của Hoa Kỳ là ai gởi Bà vào thì chính người đó mới có quyền lãnh ra. Em trai Bà là cậu ruột của Út Thơm, đã có lần đến gặp Út Thơm để yêu cầu cô lãnh Bà ra giao cho gia đình Ông nuôi. Chẳng những bị Út Thơm xua đuổi, ông cụ còn bị gia đình Út Thơm hăm gọi cảnh sát vì chen vào nội bộ gia đình cô!

Từ lúc hiểu được hoàn cảnh của Bà, chúng tôi thường dành thì giờ đến thăm Bà. Mang quà bánh biếu, Bà không ăn. Biếu tiền, Bà không nhận. Bà nói Bà tuyệt thực và cầu nguyện ơn trên cho Bà chết sớm. Từ hơn 2 năm rồi, Bác Sĩ ra lịnh bắt Bà ngồi xe lăn, nên đến nay Bà không đi đứng được nữa.

Giữa năm 1995, vì tôi bị thất nghiệp nên phải move đi tiểu bang khác. Mãi đến năm 1998, chúng tôi trở về Houston thăm Bà ta…nhưng, tiếc thay Bà đã vĩnh viễn lìa bỏ cái “địa ngục xa lạ” này, ra đi trong cô quạnh. Hết một kiếp người!

Hình ảnh bà cụ bị con cháu bỏ rơi trong viện dưỡng lão làm tôi trăn trở mãi. Mỹ quốc là một siêu cường quốc, có nền văn minh và phát triển cao nhứt thế giới, nơi có đủ thứ luật lệ bảo vệ con người. Một xứ xở tốt đẹp như thế, tại sao đạo lý lại không được quan tâm” Phải chăng đây là nơi suy tàn của đạo lý gia đình Việt Nam”

Công Cha như núi bỏ hoang!

Nghĩa Mẹ như nước lụt tràn lối đi!

Nhớ bà cụ đã mất. Thương chính thân thế gia đình mình, tôi không muốn tin điều ấy là có thực. Đành chỉ còn biết cầu mong cho các thế hệ tương lai không còn thảm cảnh này. 

Nam Huỳnh

ĐOÀN THỊ HƯƠNG CÓ THỂ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO VÀO NGÀY 8/5

Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Phát biểu ngày 1/4 với báo giới sau khi Tòa Thượng thẩm Shah Alam ở bang Selangor của Malaysia tuyên mức án 3 năm và 4 tháng tù giam (tính từ ngày bị bắt) đối với Đoàn Thị Hương, các luật sư của Đoàn Thị Hương đã bày tỏ vui mừng với phán quyết của tòa.

Theo luật sư Salim Bashir, cô sẽ được trả tự do trong tuần đầu tiên của tháng 5 tới – có thể là ngày 8/5.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Các luật sư đồng thời đánh giá cao sự hợp tác của các cơ quan Việt Nam như Bộ Ngoại giao, Bộ Công an và Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia.

Về phần mình, ông Đoàn Văn Thạnh – bố đẻ của Đoàn Thị Hương- cho biết ông và con gái rất vui mừng với phán quyết của tòa. Ông bày tỏ cảm ơn chính phủ hai nước, các luật sư và báo giới đã dành sự quan tâm trong thời gian qua.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Trong khi đó, đại diện Liên đoàn Luật sư Việt Nam nhận định Đoàn Thị Hương là “nạn nhân”, “bị lừa” trong vụ án này và liên đoàn đã tích cực làm việc, phối hợp với phía Malaysia theo hướng này.

Trong ảnh: Nụ cười đã nở trên môi Đoàn Thị Hương. AFP/TTXVN

Giáo sư kinh tế học alan krueger cố vần tổng thống bill clinton và barack obama tự tử chết

Ông Alan Krueger (trái) và Tổng thống Barack Obama.

Ông Alan Krueger (trái) và Tổng thống Barack Obama.


Ông Alan Krueger, 58 tuổi, một giáo sư kinh tế nổi bật tại Đại học Princeton, từng cố vấn cho các cựu Tổng thống Bill Clinton và Barack Obama, đã tự sát cuối tuần qua, gia đình ông cho biết hôm 18/3.

Theo Reuters, tuyên bố từ người thân của ông, cũng như của Đại học Princeton trước đó, không nói rõ về hoàn cảnh dẫn tới cái chết của ông.

Ông bỏ lại vợ và hai con.Ông Krueger từng phục vụ trong hai chính quyền gần đây nhất thuộc Đảng Dân chủ.Trên Facebook cá nhân, cựu Tổng thống Obama viết rằng cựu cố vấn của mình “sâu sắc hơn các con số trên màn hình và biểu đồ trên trang giấy”.

“Ông ấy coi chính sách kinh tế không phải là một vấn đề gồm các lý thuyết trừu tượng mà là một cách thức để làm cho cuộc sống của mọi người tốt đẹp hơn”, ông Obama viết.

Ông Krueger dạy môn kinh tế tại Đại học Princeton từ năm 1987. Mới tuần trước, ông còn giảng bài tại Đại học Stanford ở California về phân phối thu nhập và điều tiết thị trường lao động.

BTC confirms với LS Hoàng Duy Hùng địa điểm & ngày giờ buổi hội luận San Jose Thứ Bảy ngày 6/4/2019.


Kính gửi LS Hoàng Duy Hùng,

Ban Tổ Chức trân trọng thông báo buổi hội luận chính trị San Jose ngày 6 tháng 4, 2019 đã được đăng ký và sắp đặt tại trụ sở:

Trung Tâm Cộng Đồng Việt-Mỹ (Vietnamese American Community Center)
2072 Lucrecia Ave
San Jose, CA 95122
Trung Tâm Cộng Đồng Việt-Mỹ, Vietnamese-American Community Center

Trung Tâm Cộng Đồng Việt-Mỹ, Vietnamese-American Community Center★★★★☆ · Community center · 2072 Lucretia Ave

Thời gian hội luận từ:   11AM – 2PM

Với bản tin này, mọi chuyện đã được phúc đáp và thơì gian, địa điểm đã được xác định, BTC quyết không hủy bỏ hay thay đổi buổi hội luận tại San Jose Thứ Bảy ngày 6 tháng 4, 2019.
 Tuy nhiên, nhận định sự hiện diện của LS tại San Jose là sự kiện lớn và cũng liên quan đến nhu cầu cần giải quyết những ân oán, mâu thuẫn, hiềm khích mang tính chất riêng tư cá nhân. Nếu có những cơ quan truyền thông, báo chí, hội đoàn, cá nhân hay tập thể cá nhân nào muốn thách thức, mời gọi đối thoại, tranh luận riêng với LS tại San Jose thì đó là quyền quyết định riêng của LS, không liên quan đến việc buổi hội luận chính thức ngày 6/4/2019 đã được sắp đặt với Ban Tổ Chức. 

Xin LS hãy sắp xếp để lộ trình tham dự buổi hội luận được tốt đẹp. Xin LS liên lạc trực tiếp với Chris Le để nhận sự hỗ trợ hay biết chi tiết cho buổi hội luận.  

Ban Tổ Chức trân trọng được đón tiếp LS tại San Jose. 

Kính gửi,

Chris Le
CM Magazine

Việt kiều Mỹ về nước: Ám ảnh mặc định ‘chắc tiền bạc, quà cáp rủng rỉnh mang về’

Cho dù không cần biết người ra đi thuộc diện gì nhưng cứ sang Mỹ thì ‘ắt giàu có tiền bạc, quà cáp mang về sẽ rủng rỉnh’ là suy nghĩ của không ít người ở quê nhà. Điều đó cũng đã khiến tôi có phần nặng lòng khi ngày trở về đã gần kề…

Những chuyến bay quốc tế cuối năm đã mang các gia đình đoàn viên cùng nhau

Gần đến ngày trở lại quê hương, tôi bồi hồi nhẩm đếm ngược mà nhiều khi cũng giả vờ lơ đi bởi càng đếm càng thấy dài thêm. Xa nhà đã gần 8 năm, tưởng tượng đến ngày đáp xuống sân bay gặp lại cha mẹ, người thân, bạn bè là tôi mừng đến muốn khóc.

Chộn rộn ngày trở về

Điều quan tâm hàng đầu của gia đình là mua vé máy bay thế nào cho rẻ nên cứ so sánh các hãng bay, canh cho được “chuyến bay đẹp” như: ít quá cảnh, giờ đến không quá trễ để đỡ vất vả người đi đón, tránh ngày lễ và mùa mưa bão…Rồi “rình rập” đặt cho được vé rẻ nhất bởi hãng bay cũng chơi lắt léo, cứ thấy mình dùng một địa chỉ IP (viết tắt của từ tiếng Anh: Internet Protocol – giao thức Internet) kiểm tra chặng bay đó liên tục là sẽ treo giá trên trời chẳng bao giờ chịu tụt xuống.

Do vậy kinh nghiệm đặt vé máy bay quốc tế là bạn phải “làm mới” (refresh) liên tục, xóa lịch sử tìm kiếm để hãng bay “ngó lơ”.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã đặt được vé phổ thông cách ngày về những… 8 tháng. Bởi đối với những người phải sinh sống ở xa sân bay, ít có người thân hỗ trợ thì kế hoạch tác chiến cho ngày về càng thêm chi tiết bởi “sai một ly đi …vài chục ngàn USD” là chuyện thường. Việc vé giờ chót chênh lệch đến vài ngàn USD nhân với cả gia đình thì cũng là con số khiến mọi người “tối tăm mặt mũi” nên đặt vé càng sớm thì thời gian chuẩn bị càng được chu đáo hơn.

Cứ có dịp ghé sân bay quốc tế Dallas, tôi lại thăm dãy ghế mà gia đình khi lần đầu sang Mỹ đã ngồi nghỉ ở đây chờ nối chuyến.

Thứ đến là theo lệ “Món quà mở ra câu chuyện”.

Chuyện quà cáp không chỉ liên quan đến kinh tế gia đình mà còn phải tính toán làm sao để dễ dàng vận chuyển và ai cũng có quà. Người nhà, họ hàng, người thân, bạn bè, đồng nghiệp cũ… ai cũng quan trọng cả, có quà cho người này thì không thể thiếu được người kia. Chưa kể người này dặn mua hộ cái điện thoại Iphone đời mới, bạn khác nhờ mua hộ vài hộp thuốc thực phẩm chức năng mà Facebook của tôi càng nhiều “Friends” thì càng không thể từ chối.

Cả nhà phải làm cho mỗi người một chiếc “sớ” là tờ giấy chi chít chữ dán trên tường cạnh bàn ăn để khi nào nhớ ra ai, mua cái gì thì ghi liền vào. Có nhiều món quà đã lỡ mua từ cách đây 2,3 năm như nước hoa bởi mỗi năm người ta sale off một vài lần nên “có gì mua nấy” để tiết kiệm.

Áo quần thì cũng phải mua hàng trái mùa để có giá giảm 75 – 80% nhưng tuyệt đối không lấy hàng “Sản xuất tại Việt Nam” dù hầu hết đều làm gia công từ quê nhà bởi sợ bị chê là “chở củi về rừng”. Mà có lỡ mua đúng hàng này thì phải nhanh tay…cắt mác đi để giữ đúng chuẩn là hàng hiệu của Mỹ mang về.

Thuốc uống thì đủ độ tuổi, giới tính hay trị đủ loại bệnh được tôi đều đặn săn hàng tuần tại tiệm thuốc Walgreen chờ người ta bán 1 tặng 1 hoặc loại tích được nhiều điểm thưởng. Chỉ có thuốc cho con cái là không quan tâm lắm vì chẳng biết chúng ốm khi nào để mua trước!

Rồi bao nhiêu thứ khác nữa cho chuyến “di dân” trở về khiến tôi phải mua trước thùng giấy, ướm thử đồ rồi mang lên cân sợ quá ký sẽ bị phạt. Cứ bỏ vào lấy ra suốt ngày rộn rịp không kém gì chuẩn bị cho đêm Giao thừa.

Mỗi lần nhìn những chiếc máy bay đỗ trên sân, tôi lại tưởng tượng đến chuyến bay ngày trở về

Mỗi lần nhìn những chiếc máy bay đỗ cạnh ống lồng, tôi lại tưởng tượng đến chuyến bay của ngày trở về hay cứ có dịp ghé sân bay quốc tế ở thành phố Dallas (bang Texas), tôi lại thăm dãy ghế mà gia đình khi lần đầu sang Mỹ đã từng ngồi nghỉ ở đây chờ nối chuyến cách đây 8 năm.

Những điều mà nhiều gia đình Việt Kiều hay các bạn trẻ đi du học ở Mỹ khác chắc chắn cũng sẽ có cảm giác xao xuyến giống như tôi.

“Văn Lâm”, anh ở đâu?

Đã có nhiều bạn bè đặt câu hỏi cho tôi rằng “Bỏ việc tốt ở Việt Nam làm gì để qua Mỹ làm …con cu li (dù tôi chẳng biết con này là con gỉ gì). Và rồi giờ lại phải giải trình “Qua …bển rồi, về Việt Nam làm gì?”.

Cứ như vậy nên có thời gian tôi phải khóa Facebook trốn biệt để tránh phải giải thích lại chuyện “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”.

Một thế hệ Việt kiều trẻ thời “hậu chiến” đang ngày càng quan tâm Việt Nam như là một mảnh đất có nhiều cơ hội. Tận dụng vốn kiến thức và chuyên môn được đào tạo từ nước Mỹ, những thanh niên Việt kiều mong muốn về nước sinh sống và lập nghiệp, muốn thử sức tại một nền kinh tế nhiều cơ hội tăng trưởng, bên cạnh việc khám phá văn hóa, cội nguồn của cha ông.

Tôi cũng không nằm ngoài dòng chảy xuôi ngược đó, giống như chú chim ở ngoài thì muốn bay vào lồng và ngược lại. Nhưng để có một câu giải thích chung cho mọi người hiểu không phải là chuyện dễ dàng.

Nước Mỹ đã cho tôi khám phá những khả năng “tiềm ẩn” của bản thân, những trải nghiệm sống trên đất khách quê người, kỹ năng “review” đánh giá dịch vụ khi đi qua hàng trăm thành phố lớn nhỏ, thưởng thức cả ngàn món ăn khác nhau khi làm phục vụ hay tiếp xúc một vài nhân vật người Mỹ gốc Việt nổi tiếng từ đó giới thiệu cho bạn đọc trẻ Việt Nam làm gương phấn đấu qua những bài báo của mình.

Những chuyến bay quốc tế cuối năm đã mang các gia đình đoàn viên cùng nhau

Đặc biệt hơn là vài chục giám đốc phòng Marketing, truyền thông của các thành phố du lịch lớn ở Hoa Kỳ đã biết đến tôi qua những bài báo sau chuyến đi rồi từ đó luôn thường xuyên liên lạc để trao đổi thông tin tìm hiểu cho thị trường khách du lịch Việt Nam đầy tiềm năng khi đường bay thẳng giữa hai nước đã được xúc tiến.

Còn những ban quản lý khu du lịch hay hội đồng thành phố nhỏ hơn nhận được tạp chí tôi tặng đã rất vui mừng khi được lần đầu tiên xuất hiện trên một tờ báo ở tân…nửa bên kia thế giới và lần đầu tiên đón người khách du lịch đến từ Việt Nam. Và biết đâu sẽ có tiếp theo những đám cưới khác từ các cặp đôi của Hoa Kỳ tại Việt Nam qua sự giới thiệu của mình hay những bài báo được đăng tải?

Thế nhưng ở Mỹ thì người ta cần nói thêm về họ làm gì nữa cơ chứ? Vì vậy tôi phải mang nước Mỹ ra khỏi biên giới để giới thiệu cho mọi người ở nhà. Tôi cũng đã gõ cửa đến rất nhiều tuyển dụng, “nhẵn mặt” trên các trang mạng tuyển nhân sự du lịch nhưng chỉ nhận được sự im lặng và để lại trong tôi quá nhiều câu hỏi như không ai muốn trả lời.

Sau hành trình học hành gần 8 năm, chúng tôi lại chuẩn bị trở về quê hương và tìm kiếm cơ hội mới cho mình

Nhiều khi tự đùa rằng ở Mỹ có trang mạng “Kelley Blue Book” giúp người ta nhập các thông số của chiếc xe cũ của mình vào sẽ định được giá mua bán. Nếu ở Việt Nam có trang tuyển dụng nhân lực nào có chức năng nhập thông tin ứng viên vào sẽ hiện ra được giá trị của người đó như định giá cầu thủ để chuyển nhượng thì sẽ bớt đi được chuyện “Thương lượng mức lương” nhiều khi khá cảm tính của người phỏng vấn.

Và tôi cũng đỡ khổ sở khi phải điền vào mức lương mong muốn khi đã rời Việt Nam gần cả thập kỷ, cái hồi tô cơm hến ở Huế chỉ có… 5.000 đồng!

Thành phố North Platte ở bang Nebraska lần đầu tiên đón khách du lịch đến từ Việt Nam trong năm 2018

Tôi tự an ủi khi nhớ lại chuyện thủ môn Văn Lâm từng “đăng đàng facebook” ngày xưa bởi nếu chàng hotboy hộ pháp này buông xuôi ước mơ của mình ngay từ cái khước từ đầu tiên, nếu tâm sự được đăng lên mà chẳng mấy ai quan tâm chia sẻ thì fan cuồng bóng đá đã không thể biết đến một “người nhện của Việt Nam” như bây giờ.

So sánh với Văn Lâm nổi tiếng làm gì để tôi nhận thêm gạch đá về mình nhưng đâu đó chắc chắn còn nhiều bản sao Lâm “Tây” trên thế giới trong nhiều lĩnh vực khác nhau ở Việt Nam đang thiếu nhân lực mà chưa đủ DUYÊN để được trở về quê hương thử sức mình.

Tôi đã nộp đơn cũng gần bằng với số đơn xin việc ở Mỹ nhưng vẫn chưa có hồi âm

Mong lắm, muốn lắm, cần lắm và nhiều hơn “4 chữ lắm” nữa là ước mơ của những người con đất Việt đang tìm một con đường trở về đóng góp cho đất nước. Riêng tôi cũng chỉ muốn trở thành một “Văn Lâm” khác trong ngành du lịch và chờ cơ hội được trao để ra sân.

Thành phố North Platte ở bang Nebraska lần đầu tiên đón khách du lịch đến từ Việt Nam trong năm 2018 (2)

Khi kết thúc bài viết này thì tôi đã không cầm được nước mắt. Tôi khóc vì nỗi hạnh phúc khi trở về với đại gia đình và người thân quá lâu không gặp, vì một chút lo lắng khi phải trở lại với cảm giác “thất nghiệp” ngay tại quê hương của mình, vì chút ngại ngần khi bị dán mác “Việt kiều” và trăm ngàn thứ khác nữa!

Chị Marcy, trưởng phòng du lịch đang cầm chiếc poster của thành phố sử dụng bức ảnh của tác giả

Mà thôi, cứ vui lên để nghe lòng tôi khẽ hát cùng anh chàng Soobin: “Từng chặng đường dài mà ta qua/ Đều để lại kỉ niệm quý giá/ Để lại một điều rằng càng đi xa/ Ta càng thêm nhớ nhà/ Đi thật xa để trở về…”

Phan Quốc Vinh

Doanh nhân gốc Việt Hoàng Kiều ‘bật’ khỏi danh sách tỷ phú thế giới

Minh Đăng

(VNF) – Theo danh sách tỷ phú thế giới được tạp chí Forbes công bố ngày hôm qua (5/3), doanh nhân gốc Việt Hoàng Kiều đã không còn có tên trong danh sách này sau nhiều năm góp mặt.

Ông Hoàng Kiều được lọt vào danh sách tỷ phú của Forbes lần đầu tiên vào tháng 3/2014 với khối tài sản ròng ở thời điểm đó là 1,65 tỷ USD.

Tới tháng 9/2015, lần đầu tiên ông lọt vào danh sách 400 người giàu nhất nước Mỹ của tạp chí này. Tại thời điểm đó, tài sản của ông được ước tính khoảng 3,8 tỷ USD, đứng thứ 149.

Tháng 9/2015, tài sản ròng của doanh nhân Hoàng Kiều lên tới 3,7 tỷ USD.

Tuy nhiên, giá trị tài sản của ông Hoàng Kiều giảm dần theo thời gian. Cụ thể, tháng 3/2016, Forbes ghi nhận ông Hoàng Kiều đang nắm giữ khối tài sản trị giá 3,5 tỷ USD nhưng đến năm 2017, con số này giảm còn 2,9 tỷ USD. 

Tháng 3/2018, khối tài sản của ông tiếp tục giảm xuống mức 2,8 tỷ USD, ông đứng thứ 859 trong danh sách tỷ phú của Forbes.

Tới tháng 12/2016, tài sản của ông Hoàng Kiều chỉ còn 2,8 tỷ USD.

Đến tháng 10/2018, ông Hoàng Kiều cũng vắng mặt trong danh sách 400 người giàu nhất nước Mỹ sau 3 năm liên tiếp có tên bởi tài sản của doanh nhân này chỉ còn 1,6 tỷ USD, thấp hơn mức tối thiểu là 2,1 tỷ USD để có mặt trong top 400.

Một trong những nguyên nhân chủ yếu là do cổ phiếu của công ty Shanghai RAAS do ông nắm giữ ngày càng giảm mạnh trên sàn chứng khoán Thâm Quyến.

Vài nét về doanh nhân Hoàng Kiều

Ông Hoàng Kiều sinh năm 1944 tại Quảng Trị (Việt Nam) và hiện sinh sống ở Los Angeles (Mỹ).

Ông Hoàng Kiều chuyển sang Mỹ với gia đình ở tuổi ngoài 30 với hai bàn tay trắng.  Tuy vậy, nhờ có vốn tiếng Anh tốt và các mối quan hệ, Hoàng Kiều đã kiếm được một công việc trong phòng thí nghiệm của công ty Abbott với mức thù lao 1,25 USD/giờ.

Năm 1980, ông Hoàng Kiều rời bỏ cương vị quản lý tại Abbott để thành lập công ty của riêng mình với tên viết tắt là RAAS – hoạt động trong lĩnh vực sản xuất huyết tương y tế, chuyên cung cấp các kháng thể hiếm.

Doanh nhân Hoàng Kiều đã có cuộc tình khá chóng vánh với người mẫu Ngọc Trinh vào năm 2017.

Từ đó, việc làm ăn phát đạt đã thúc đẩy ông mở thêm chi nhánh tại Trung Quốc với tên gọi Shanghai RAAS Blood Products vào năm 1988. Ông là Phó chủ tịch Shanghai RAAS Blood Products, nắm giữ 37% cổ phần công ty này.

Tài sản của Hoàng Kiều tăng chóng mặt sau khi Shanghai RAAS tiến hành IPO trên sàn chứng khoán Thâm Quyến, Trung Quốc. Công ty Shanghai RAAS Blood Products được tạp chí Forbes bình chọn đứng thứ 4 trong 10 công ty đổi mới sáng tạo nhất năm 2017.

Năm 2014, ông Hoàng Kiều phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) của Shanghai RAAS và ngay lập tức trở thành tỷ phú USD. Giới đầu tư đã đánh giá rất cao doanh nghiệp chuyên sản xuất huyết tương có trụ sở tại Thượng Hải.

Khi đó, với hơn 180 triệu cổ phiếu, tương đương 37% vốn của Shanghai RAAS, ông Hoàng Kiều có khối tài sản quy đổi ra tiền trị giá khoảng 1,4 tỷ USD. Tỷ lệ nắm giữ của ông Hoàng Kiều sau đó giảm đi nhưng cổ phiếu RAAS tiếp tục tăng giá rất mạnh.

Doanh nhân Hoàng Kiều chụp ảnh cùng gia đình.

Tới cuối tháng 9/2015, theo tính toán của Forbes, ông Hoàng Kiều sở hữu khối tài sản là 3,8 tỷ USD. Cổ phiếu của doanh nhân này đã tăng mạnh bất chấp thị trường chứng khoán Trung Quốc sụp đổ trong năm 2015 và 2016.

Đến tháng 9/2016, Shanghai RAAS tiến hành thâu tóm một số doanh nghiệp để mở rộng hoạt động. Hồi cuối 2016, Shanghai RAAS đã mua 90% cổ phần của một doanh nghiệp sản xuất sản phẩm sinh học.

Năm 1980, ông thành lập một công ty có tên Rare Antibody Antigen Supply (RAAS) cung cấp kháng nguyên kháng thể hiếm và bắt đầu mua các trung tâm huyết tương khác trên khắp nước Mỹ.

Ngoài công việc chính là kinh doanh sản phẩm y tế, ông Hoàng Kiều còn mua lại một vườn nho và nhà máy rượu vang ở thung lũng Napa, bang California, Mỹ vào năm 2014. Hiện tại nhà máy rượu này được đổi tên sang chính tên của ông.

Theo Forbes, ông Hoàng Kiều đã quyên góp khoảng 1 triệu USD cho các chương trình xóa đói giảm nghèo tại Việt Nam.

Theo danh sách tỷ phú được Forbes công bố mới đây, tính đến tháng
2 /2019, thế giới có 2.153 người có tài sản từ 1 tỷ USD trở lên, giảm 55
người so với con số 2.208 của năm 2018. Tổng tài sản của các tỷ phú hiện là 8.700 tỷ USD, giảm 400 tỷ USD sau một năm.Forbes cho biết, có tới 11%,
tương đương 247 người bị loại khỏi danh sách so với năm ngoái, nhiều
nhất kể từ năm 2009, thời điểm đỉnh của cuộc khủng hoảng tài chính toàn
cầu.Châu Á – Thái Bình Dương là khu vực giảm mạnh nhất với số tỷ phú ít
hơn 60 người so với năm ngoái. Trong đó chỉ riêng Trung Quốc số tỷ phú đã giảm 49 người so với 2018.

Minh Đăng