Category Archives: Chuyện Chẳng Đặng Đừng

Những chuyện bất đắc dĩ không nói không được để lưu lại cho hậu thế cha ông “chém giết” nhau như thế nào?

Lá cờ vàng, ông đại sứ và bà dân biểu.

THS2018 – Lý do chính tại sao ông đại sứ Daniel Kristenbrink không đến tham dư buổi điều trần của VAF dưới cái nhìn “cờ Vàng” của đại tá Vũ Văn Lộc. Phải chăng biết trước nên ông Lộc đã rút ra khỏi “ủy ban trung tu nghĩa trang quân đội Biên Hòa”.

Giao Chỉ, San Jose. 
   

abs.jpg

Dù quốc sự Hoa Kỳ đa đoan trắc trở giữa hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa nhưng ông đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam cũng dự trù thăm viếng cộng đồng Việt tại hai miền Nam Bắc CA.

Theo chương trình ông đến miền Bắc vào ngày thứ bẩy 19 tháng 1-2019. Cùng tham dự có thêm ông đại diện cho bộ ngoại giao. Trong số quan khách hiện diện có ông Nguyễn Đạc Thành thuộc hội VAF phụ trách thuyết trình về diễn tiến trùng tu Nghĩa Trang quân đội Biên Hòa. Cũng hiện diện tại vùng San Jose có bà dân biểu Zoe Lofgren.

Ngày chủ nhật 20 tháng 1-2019 buổi hội thảo tương tự sẽ tổ chức tại miền Nam CA.

Hai buổi họp mặt mở rộng cho báo chí và cộng đồng do các bạn trẻ tổ chức. Sau đó ông đại sứ trở lại San Jose dự một chương trình thu hẹp tại tư gia do một nhóm thân hữu tổ chức.

Tuy nhiên vào giờ chót ông đại sứ và phái đoàn không đến dự vì trở ngại công vụ.  Lý do được đưa ra công khai và hợp lý. Tuy nhiên, bên trong có thể còn lý do tế nhị khác cũng cần phải đề cập đến. Giữa ông đại sứ Mỹ tại Hà Nội và bà dân biểu Hoa Kỳ tại San Jose đã có ngăn cách một lá cờ Vàng.

Ông đại sứ là công chức cao cấp của bộ ngoại giao Hoa Kỳ trong chức vụ đại diện cho chính phủ tại quốc gia có bang giao chính thức. Nhất cử nhất động đều phải theo chỉ thị của chính phủ. Vì vậy ông quản ngại khi phải tham dự trên diễn đàn cờ Vàng của cộng đồng Việt ty nạn cộng sản tại Hoa Kỳ.

Phần bà dân biểu tại San Jose, một nhân vật dân cử trên 30 năm phục vụ cử tri trong đó người Mỹ gốc Việt là một thành phần quan trọng.                                                

Mặt khác bà cũng là người có tinh thần chống Cộng tích cực, đã tạo thành tích quan tâm và giúp đỡ các nhà tranh đấu cho dân quyền và dân chủ tại Việt Nam. Bà Lofgren đã thông báo cho ông đại sứ biết sẽ không tham dự hội nghị nếu không có cờ vàng. Quan điểm bầy tỏ rất rõ ràng và dứt khoát. Như vậy giữa ông đại sứ và bà dân biểu đã có lá cờ Vàng ngăn cách. Phải chăng đây cũng là lý do ông đại sứ đã hủy bỏ buổi họp mặt. Tùy độc giả suy diễn.

Chân lý ở cả 2 bên.                                                                                

Theo thông lệ, các vị đại sứ Hoa Kỳ trên khắp thế giới hàng năm vẫn về thăm gia đình và quê hương. Chuyến đi vừa là công vụ báo cáo lên ông bộ trưởng ngoại giao, đồng thời cũng đến thăm viếng những cộng đồng người Mỹ vẫn còn lưu luyến quê cha đất tổ.

Cuộc gặp gỡ của các cộng đồng sắc tộc thường rất thân tình và không có vấn đề khó khăn trong nghi lễ. Nhưng đối với cộng đồng Việt, vấn đề nghi lễ chào cờ và sự hiện diện của lá cờ Vàng hết sức quan trọng. Đây là dịp người Việt ty nạn cộng sản bày tỏ tinh thần chống Cộng để vị đại diện nước Mỹ có thể mang hình ảnh này trong tâm tư khi trở về Việt Nam giao thiệp với chính quyền Hà Nội.

Tất cả các vị đại sứ đến thăm cộng đồng Việt trong nhiều năm qua thường cố tránh hình ảnh đứng dưới ngọn cờ Vàng. Các vị này vừa phải theo huấn lệnh bất thành văn của bộ ngoại giao Hoa Thịnh Đốn và cũng không muốn khó ăn khó nói với các viên chức chính quyền Hà Nội.

Trong khi đó bà dân biểu San Jose vốn là nhà tranh đấu số 1 về dân quyền tại Hoa Kỳ và nhân quyền tại Việt Nam, bà có lý do khác phải theo đuổi. Trong 30 năm qua, bà là người can thiệp và giúp đỡ di dân trên đường vào quốc tịch. Đặc biệt đối với cộng đồng đấu tranh Việt Nam, văn phòng bà có một danh sách rất dài về thành tích giúp các trường hợp tỵ nạn Việt gặp khó khăn trên đường tìm tự do.

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện là một trường hợp điển hình. Không quân Nguyễn Quý An. Nhảy dù Bùi Quyền và còn rất nhiều trường hợp khác. Quan điểm của bà khi giãi bầy cùng ông đại sứ đã đề cập đến hoàn cảnh của di dân gốc Việt ty nạn cộng sản. Bà lo ngại về việc những người bị tống xuất về Việt Nam. Bà thông cảm với cộng đồng tỵ nạn Việt Nam vinh danh lá cờ Vàng. Lá cờ của tự do dân chủ trong lòng người Việt mà bà đã từng đứng bên nhau với cộng đồng trong nhiều thập niên. Sau cùng bà cho biết sẽ không có mặt trong hội truờng với ông đại sứ nếu không có bóng cờ Vàng.

Chúng ta trông cậy gì vào sứ quán.                                              

Qua câu chuyện ông đại sứ và lá cờ biểu tượng của người Việt lưu vong, chúng ta suy nghĩ ra sao để hành động cho hợp lý.

Dù muốn hay không, trong cộng đồng Việt vẫn có hàng trăm ngàn người về thăm quê hương. Khi trở về với đất nước, người Việt ngày nay đã trở thành khách lạ.

Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và tòa tổng lãnh sự tại Sài Gòn vẫn là nơi hết sức quan trọng khi có biến cố dù là chuyện cá nhân hay chính trị. Xa hơn nữa, tòa đại sứ là nơi trực tiếp can thiệp giúp đỡ các nhà tranh đấu tại Việt Nam, dù rằng họ không phải là công dân Mỹ.

Lại nghĩ xa hơn một bước nữa, Hoa Kỳ không có nhu cầu chiếm đất Việt Nam, chuyện thật rõ ràng. Nhưng Trung Hòa ngày xưa và Trung Cộng ngày nay thì không bao giờ bỏ tham vọng chiếm đóng và đồng hóa Việt Nam. Chặn đứng người Tàu trên con đường Nam Tiến chỉ còn trông cậy vào Hoa Kỳ.

Tòa đại sứ Hoa Kỳ chính là tiền đồn của người Mỹ gốc Việt chúng ta. Công việc này phải giao phó và trong cậy vào ông đại sứ. Vinh danh cờ Vàng tại Hoa Kỳ là công việc của chúng ta. Nhưng không cần phải lôi kéo ông đại sứ Mỹ vào đứng dưới ngọn cờ Vàng. Đừng làm khổ người công chức của chính chúng ta trông nhiệm vụ trên tuyến đầu của công cuộc đấu tranh chính trị và ngoại giao ở quê hương cũ.

Lần tới, các viên chức ngoại giao Hoa Kỳ muốn thăm dân cho biết sự tình, xin tổ chức đơn giản trong tình cảm cộng đồng. Không cần làm khổ nhà ngoại giao của chính đất nước chúng ta. Hãy làm cho buổi gặp gỡ trở thành buổi nói chuyện tâm tình để xem người đại diện nước Mỹ đã chinh phục được lòng dân Việt đến mức nào.

Trong không khí thân hữu, chắc chắn chúng ta sẽ nghe được nhiều tin tức lý thú. Mặt khác, nếu cần bày tỏ tinh thần quyết liệt chống Cộng dưới ngọn cờ vàng, xin dùng trăm ngàn phương tiện khác đang mở ra trong buổi bình minh của thế kỷ 21.

Hãy gửi cho tòa đại sứ nhiều thư tín, Email kèm hình ảnh và thật nhiều tin tức. Khi biểu tình chống Cộng hay biểu dương phản đối các giới chức chính quyền Hà Nội chúng ta dùng cờ Vàng. Nhưng không dùng cờ Vàng để gián tiếp xua đuổi nhà ngoại giao cao cấp của chính nước Hoa Kỳ của chúng ta. Để kết luận bài báo đặc biệt này, chúng tôi xin gửi lời cảm ơn và khen ngợi tinh thần chống Cộng quyết liệt dưới ngọn cờ Vàng của bà dân biểu Zoe Lofgren.

Ông đại sứ và bà dân biểu, cả 2 người đều mang sứ mệnh khác nhau và có những hành động khác nhau, nhưng cả hai đều phục vụ cho nước Mỹ và dân Mỹ. Kể cả người Mỹ gốc Việt.


Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393
Advertisements

Khi cái mặt nạ tự phát “Tổ Quốc Trên Hết” bị rớt thành “Tổ Quạ Tu Hú”

Ngày 7/1/2019 người cuối cùng trong nhóm TQTH của ông nguyên Thượng tá Trịnh Hoài Nam thành lập là Ngô Long rút lui, ông này nổi tiếng chửi song ca với Bùi Gia Việt và top ca “NL – BGV + Trần Ngơ và Sơn Thanh” chính thức theo gót Thái Ngọc Nhiên, Hoa Triệu, Nguyễn Hiếu , Nguyễn Phúc Hưởng …v…v… lên tiếng chỉ trích TQTH thì Nguyễn Minh Tuệ nick Nguyễn Thanh Lễ tên thật Bùi Mình Thành phản bác mới lòi ra sự thật:

Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Trong hình ảnh có thể có: văn bản


Trong hình ảnh có thể có: văn bản


Trong hình ảnh có thể có: văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

VIỆT CỘNG SAO LẠI CA NGỢI VIỆT TÂN ?


Tran Hung

image.png

Báo Vẹm mà cụ thể là VnExpress vào hôm hai, ngày 17/12/2018, 09:37 (GMT+7) đã đưa tin “Người Việt ở Little Saigon biểu tình phản đối lệnh trục xuất của Trump”. Theo nội dung của báo Vẹm trên thì:


Xuyen Dong-Matsuda, một bác sĩ tâm lý đồng thời là một nhà hoạt động tích cực trong cộng đồng, bước vào giữa đám đông, kêu gọi mọi người “đấu tranh cho những người đang cần sự giúp đỡ và nhiệt huyết của chúng ta”. Đám đông hô vang hưởng ứng. “Bảo vệ gia đình. Bảo vệ gia đình” được lặp đi lặp lại với âm lượng lớn dần. Họ lo sợ cho những gia đình gốc Việt rơi vào cảnh ly tán nếu chính quyền thực hiện lệnh trục xuất. Hiện có hơn 300.000 người Mỹ gốc Việt đang sống ở quận Cam. 
Bác sỹ tâm lý Xuyen Dong-Matsuda là ai ? Với người Việt hải ngoại thì Xuyen Dong -Matsuda không lạ gì, với công an cộng sản Việt nam thì cô nàng này càng rất gần gũi, xin trích lại những chi tiết của cô nàng có chồng Nhật bản này theo tin của báo Vẹm trước đây như sau:
Ngày 06/3/2018, trên trang Nghệ An thời báo có bài viết với tiêu đề “ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG” VIỆT TÂN HÀ ĐÔNG XUYẾN LÀ ADMIN HỘI ANH EM DÂN CHỦ (No-U). Theo nội dung của trang báo Vẹm trên thì:
– Ai đó có thể ngạc nhiên về điều này, nhưng với mỗi thành viên chính được kết nạp vào nhóm Hội Anh em dân chủ chính đều không lạ gì mụ “Dân An” có giọng nói dễ thương.Trước đây mụ “Dân An” dùng nick facebook là XuyenDA, gần đây thấy thay bằng Xuyến Dân An.
– Mụ “Dân An” ấy chính là “người đẹp” Hà Đông Xuyến, cánh tay đắc lực của dòng họ Hoàng Cơ (Hoàng Cơ Minh là kẻ sáng lập ra tổ chức khủng bố Việt Tân). Hà Đông Xuyến là thạc sĩ tâm lý, từng là mỹ nữ, một thời được giới chóp bu Việt tân khai thác để mồi chài các anh em đấu tranh trong nước như Hồng Thuận bây giờ. Xuyến còn có tên gọi là Đông Matsuda Suzie Xuyến (vì cô này lấy chồng người Nhật tên Matsuda nhưng đã ly thân), là thành viên của Hội chuyên gia Việt Nam, là cục cưng của Hoàng Cơ Định.
– Một trong những con cá to mà Xuyến câu được cho Việt Tân là Lê Công Định. “Ngày 28/02/2009 Hà Đông Xuyến – mời Lê Công Định đã sang Pattaya – Thái Lan gặp Hà Đông Xuyến. Cả hai thống nhất lập email allforone4ever@gmail.com để liên lạc với nhau, câu được Định dự lớp tập huấn của “Việt Tân” về phương pháp “đấu tranh bất bạo động” theo kinh nghiệm của Serbie, do hai người Serbie giảng dạy. Đây là lớp huấn luyện phương thức tiến hành “cuộc cách mạng màu” nhằm lật đổ nhà nước chxhcnVN. Sau đó Lê Công Định được “Việt Tân” phân công vào tham gia “Ủy ban luật pháp” để dự thảo “hiến pháp” đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam”…. Những cái tên mà báo Vẹm Thời báo Nghệ An nhắc đến theo chúng là đồng đảng với Hà Đông Xuyến là “Đỗ Nam Hải; Phạm Phú Đức, Nguyễn Bích Hằng, Huỳnh Thanh Nhàn…, là thành phần chóp bu của Việt Tân trực tiếp điều hành”. Các thành viên được Hà Đông Xuyến kết nạp tiếp theo là “Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Hoài Phương Thu,…”. Đặc biệt, theo tờ báo Vẹm này thì:
Hà Đông Xuyến sử dụng bí danh là “Dân An” điều hành Hội Anh em dân chủ, thao túng Hội này thông qua sự bảo kê của số tay chân Việt tân trong nước như Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội…, lừa phỉnh được nhiều người nhẹ dạ như Lê Thị Phương Anh, Sep Phạm,…
Tuy nhiên với Bùi Thị Minh Hằng thì khác. cùng là thành viên Hội Anh em dân chủ, Hằng vốn thân thiết với hầu hết các chóp bu của Việt tân, là con bài biểu tình chiến lược của Việt Tân nên được Nguyễn Văn Đài giành quan tâm hơn hẳn, kỳ công cho bản tuyên bố trang trí đẹp mắt, cầu kỳ, khác hẳn thái độ dành cho nhóm Lê Thị Phương Anh – vốn là chỉ đám râu ria, Việt tân trưng dụng nhất thời.
Không có gì là lạ khi biết Hội Anh em dân chủ tuy bề ngoài là do các sáng lập viên như Nguyễn Văn Đài, Phạm văn Trội, Nguyễn Bắc Truyền lập ra, nhưng người điều hành thực chất là Việt Tân và trực tiếp là chị Hà Đông Xuyến…. Tại sao trước đây báo Vẹm luôn đả kích Việt Tân và riêng Hà Đông Xuyến (Dong Xuyen – Matsuda), thậm chí công an cộng sản Việt nam đã phát lịnh truy nã đối với Hà Đông Xuyến. Nay trước việc Trump tái khởi động lịnh trục xuất những thành phần “rác rưởi” làm ô danh người Việt trên nước Mỹ thì Hà Đông Xuyến được báo Vẹm vinh danh như “người hùng” vì đã dẫn đầu đám ô hợp kia phản đối lịnh trục xuất của Trump ? 
Vậy Đảng Việt Tân, ủy viên trung ương đảng Việt Tân là Hà Đông Xuyến cùng với Hội Anh Em Dân chủ, các hội nhóm khác và các cá nhân có liên can đến Hà Đông Xuyến sẽ có quan hệ như thế nào với tà quyền cộng sản Việt nam ? Câu trả lời xin nhường cho quý vị, mời quý vị đọc lại hai bài báo Vẹm dưới đây rồi tự ngẫm và tự hỏi tại sao có rất nhiều hội, nhóm, đảng phái, tổ chức, cá nhân suốt ngày cho mình là chống cộng nhưng càng làm cho tà quyền cộng mạnh lên còn thực tế công cuộc chống cộng càng lụn bại. 
Sau khi quý vị ngộ ra thì quý vị sẽ không ngạc nhiên với câu hỏi tại sao có không ít các thành viên của phong trào dân chủ trong và ngoài nước suốt ngày nói xấu, chửi bới Trump mặc cho Trump dồn ép kẻ thù của dân tộc Việt nam là Trung cộng vào đường cùng, tuyên bố sẽ xóa sổ cnxh trước Đại hội đồng LHQ. Bởi tất cả không ngoài nguyên lý “ngưu tầm trâu, mã tầm ngựa”. Trump thật sáng suốt khi đã làm phát lộ cái “van điều áp” của tà quyền cộng sản Việt nam qua việc tự lộ diện của nhộng cái Dong Xuyen – Matsuda và các tổ chức của ả ta./.Tran Hung. 
1. http://ngheanthoibao.com/uy-vien-trung-uong-viet-tan-ha-dong-xuyen-la-admin-hoi-anh-em-dan-chu-no-u/
2. https://vnexpress.net/the-gioi/nguoi-viet-o-little-saigon-bieu-tinh-phan-doi-lenh-truc-xuat-cua-trump-3855255.html

Đài RFA loan tin láo về mẹ nấm được báo time bình chọn 4 Ký giả trong trong năm 2018. RFA đúng là vô địch Fake news 2018. Việt Tân hố to nhá.

 

https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/blogger-mother-mushroom-one-of-selected-figures-by-time-12122018075234.html

Blogger Mẹ Nấm được Time chọn là nhân vật tiêu biểu của năm 2018

RFA
2018-12-12

Hình ảnh blogger Mẹ Nấm trên tạp chí Time của Mỹ

Hình ảnh blogger Mẹ Nấm trên tạp chí Time của Mỹ

 Courtesy Time, RFA edit

Ngày 11/12, tạp chí Time nổi tiếng của Mỹ đã chọn blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một trong số những nhân vật tiêu biểu của thế giới trong năm 2018.

Những người được chọn được Time gọi là “Những người Bảo hộ” (The Guardians). Họ là những nhà báo bị nhắm đến vì công việc của họ.

Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là người vừa bị lưu đày đến Mỹ hồi tháng 10 khi đang thụ án 10 năm tù giam với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước vì những hoạt động kêu gọi bảo vệ môi trường và nhân quyền ôn hòa. Hình ảnh của blogger Mẹ Nấm và các thông tin về blogger này được Time đăng trong bài viết “Những người Bảo hộ và cuộc chiến với sự thật”.

Bên cạnh đó, trong bài viết “Những người Bảo hộ và cuộc chiến với sự thật”, tạp chí của Time giới thiệu về blogger Mẹ Nấm như sau:

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người được biết tới với bút danh Mẹ Nấm, là một blogger người Việt Nam, bà thu hút sự chú ý của công chúng khi chỉ trích chính quyền kiểm soát bởi Đảng Cộng sản.

Năm 2017, bà bị kết án 10 năm tù vì “tuyên truyền chống nhà nước”. Hồi tháng 10 năm nay, bà Quỳnh được trả tự do trong một thỏa thuận đổi lưu đày lấy tự do. Hiện nay ở Hoa Kỳ, bà cam kết sẽ tiếp tục nêu bật những vi phạm ở quê nhà.

Các báo trong nước đưa tin rầm rộ về cuộc bầu chọn Nhân vật của năm 2018, nhưng tránh đề cập đến hình ảnh blogger Mẹ Nấm trong bài viết.

Cho dù họ bị từ chối sự tự do hay bị giết hại một cách dã man, việc tôn vinh công việc của họ chấp nhận sự rủi ro là cần thiết trong thời điểm quan trọng, thời điểm mà nhiều phóng viên bị đe dọa chưa từng có trên toàn cầu,” Giám đốc Bắc Mỹ của tổ chức Phóng viên không biên giới cho hay.

Theo Wikipedia, truyền thống bình chọn Nhân vật của năm được tạp chí Time bắt đầu từ năm 1927, khi các biên tập viên của tờ tạp chí này trăn trở về việc làm thế nào để có những câu chuyện hấp dẫn người đọc trong một tuần lễ “đói” tin tức.

Các biên tập viên của Time luôn chịu trách nhiệm là “ban giám khảo” trong cuộc bình chọn được đánh giá là có uy tín bậc nhất trên toàn cầu.

Đây là năm đầu tiên, một người đã qua đời được bầu chọn là Nhân vật của năm.

Hồi năm ngoái, ”The Silence Breakers” – “Những người phá vỡ im lặng” – phong trào đại diện cho những người đứng lên tố cáo hành vi quấy rối tình dục là Nhân vật của năm.

Ông Donald Trump, người thắng cử trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ cũng được Time bình chọn là Nhân vật của năm 2016.

Bài viết của báo Time:

Time magazine released four covers for its person of the year for 2018, a group of journalists who were collectively called “the guardians of truth.”CreditTime Inc., All Rights Reserved, via Getty Images

By Matthew Haag and Michael M. Grynbaum

  • Dec. 11, 2018

Leer en español

Time magazine named a group of journalists, including the murdered Saudi dissident Jamal Khashoggi, as its person of the year for 2018 on Tuesday, honoring their dedicated pursuit of the truth despite a war on facts and tremendous obstacles, including violence and imprisonment.

The choice was a nod to the spread of misinformation in the United States and abroad by leaders who have sought to quash critical independent journalism. And it offered a not-so-subtle rebuke to President Trump, an avid follower of the Person of the Year honor who, when asked last month about the upcoming decision, replied, “I can’t imagine anybody else other than Trump.”

Besides Mr. Khashoggi, the honorees include the staff of the Capital Gazette newspapers in Maryland, where five people were shot dead in June; Maria Ressa, the founder of Rappler, a news start-up under attack by the authoritarian president of the Philippines; and U Wa Lone and U Kyaw Soe Oo, two Reuters journalists imprisoned in Myanmar after reporting the massacre of Muslim men.

Time magazine published covers honoring each of the recipients, who were collectively called “the guardians of truth.”

ADVERTISEMENT

“It became clear that the manipulation and abuse of truth is the common thread of so many of this year’s major stories, from Russia to Riyadh to Silicon Valley,” Edward Felsenthal, Time’s editor in chief and chief executive, said during the announcement on NBC’s “Today” show.Maria Ressa, the founder of Rappler, a news start-up under attack by the authoritarian president of the Philippines, was also honored by Time.CreditEloisa Lopez/Reuters

Maria Ressa, the founder of Rappler, a news start-up under attack by the authoritarian president of the Philippines, was also honored by Time.CreditEloisa Lopez/Reuters

Mr. Khashoggi’s brutal murder in October, at the hands of assassins in the Saudi embassy in Turkey, prompted international outrage at the regime of Mohammed bin Salman, the Saudi crown prince, whom the Central Intelligence Agency concluded ordered his death. The Washington Post, where Mr. Khashoggi was a contributing opinion writer, led an outcry that eventually rattled the Trump White House, an ally of the crown prince.

In a Twitter post, Karen Attiah, the editor who recruited Mr. Khashoggi to write for The Post, thanked Time for the honor and shared an adage that she attributed to her late colleague: “Some depart to remain.”

“I wish he was here, I wish he could see this, and I wish we could give him a copy,” Ms. Attiah, the global opinions editor at The Post, said in an interview. “It’s obvious that the story has resonated with people in a way that few stories do.

Subscribe to With Interest

Catch up and prep for the week ahead with this newsletter of the most important business insights, delivered Sundays.SIGN UP

ADVERTISEMENT

“It sends a signal to everyone in the Saudi regime that committed this,” she added, “and to the people who, like Jamal, are the ones fighting for the rights of free expression. It tells everyone that the story is not over yet, and we are all watching.”

Ms. Attiah said she sent a text message on Tuesday to one of Mr. Khashoggi’s sons, notifying him about the recognition for his father. He responded with an emoji that depicted a pair of praying hands.The murdered journalist Jamal Khashoggi was honored Tuesday as part of a group by Time magazine in its annual person of the year citation.CreditOzan Kose/Agence France-Presse — Getty Images

The murdered journalist Jamal Khashoggi was honored Tuesday as part of a group by Time magazine in its annual person of the year citation.CreditOzan Kose/Agence France-Presse — Getty Images

The Person of the Year honor — a marketing gimmick that began in the 1920s — is meant to recognize an individual or a group of people for influencing the year’s events.

This was the first time that Time’s editors awarded the honor to someone who had died. Mr. Khashoggi was a well-known dissident and writer in the Middle East and beyond, the editors noted, but his work reached a far wider audience after his violent death at the hands of a team of Saudiagents who killed and dismembered him in October.

“It is also rare that a person’s influence grows so immensely in death,” the editors wrote.One Time cover shows 14 members of the Capital Gazette. Paul W. Gillespie, a photographer there, said on Tuesday morning that he wished “it did not take losing our five Guardians of the Truth @WendiWinters, Rob Hiaasen, Gerald Fischman, John McNamara & Rebecca Smith to show #JournalismMatters.”

“And now I am crying thinking about all the things that happened that day,” Mr. Gillespie wrote on Twitter.The staff of the Capital Gazette newspapers in Maryland, where five people were shot dead in June, was honored by Time as well.CreditLeah Millis/Reuters

The staff of the Capital Gazette newspapers in Maryland, where five people were shot dead in June, was honored by Time as well.CreditLeah Millis/Reuters

Time announced the recipients almost a year to the day that Mr. Wa Lone and Mr. Kyaw Soe Oo, reporters for Reuters, were invited to a dinner with the police and then arrested and accused of violating Myanmar’s colonial-era Official Secrets Act. The journalists had been reporting on the mass killings and ethnic cleansing by soldiers and Buddhist mobs in Rakhine State.

They were sentenced to seven years in prison in September.

“On the eve of marking a full year behind bars, we hope this recognition will draw continued awareness to their unjust arrest and imprisonment in Myanmar, and reaffirm the essential role of a free press around the world,” Heather Carpenter, a Reuters spokeswoman, said in an email on Tuesday. “Every day that Wa Lone and Kyaw Soe Oo remain in prison is an assault on press freedom.”The Reuters journalists U Wa Lone and U Kyaw Soe Oo have been imprisoned in Myanmar after reporting the massacre of Muslim men.CreditAnn Wang/Reuters

The Reuters journalists U Wa Lone and U Kyaw Soe Oo have been imprisoned in Myanmar after reporting the massacre of Muslim men.CreditAnn Wang/Reuters

Time editors chose the group of journalists from a list of 10 finalists, which were revealed on Monday. Other candidates included President Vladimir V. Putin of Russia; Ryan Coogler, the director of the movie “Black Panther”; and the “separated families” who were detained in Mr. Trump’s crackdown on immigration at the border.

The runners-up for person of the year, according to Mr. Felsenthal, were Mr. Trump, who has called the news media the “enemy of the people” and was the recipient in 2016, and Robert S. Mueller III, the special counsel investigating Russia’s interference in the 2016 election.

Last year, Time also honored a group of people for person of the year: “the silence breakers,” the women who came forward to accuse powerful men of sexual abuse and harassment as part of the worldwide #MeToo movement.

“Cao hơn là làm sạch làng báo” Viên Linh, NVOnline


Viên Linh, NVOnline

damphong

Ký giả Đạm Phong (1937-1982)

Ngôn Luận, Tự Do là tên hai tờ báo, Đạm Phong là tên một ký giả, anh và tôi cùng làm nhật báo Ngôn Luận những năm giữa thập niên 50 tại Sài Gòn, qua Mỹ anh tiếp tục nghề cũ với bán nguyệt san Tự Do ở Houston và tôi cũng không làm gì khác hơn, với tờ Thời Tập ở vùng tam biên Maryland Virginia và Washington, DC. Chỉ khác là sau thời gian làm nhật báo, tôi nghiêng dần qua phía tạp chí văn nghệ, văn học, nơi ngòi bút được thong dong với thơ văn, với tình cảm tâm thức miên viễn của con người, trong khi Đạm Phong dùng ngòi bút để tranh đấu cho một đời sống và cho một xã hội tốt đẹp hơn, trực tiếp hơn. Sự có mặt của Đạm Phong trong một tờ báo Bắc ở Sài Gòn chỉ hai năm sau di cư 1954 đã khiến anh và tôi có một liên hệ nghề nghiệp hơi phức tạp, nhưng nhiều vui thú, ấy là anh nói giọng Nam là đương nhiên, nhưng tin tức tường thuật do một phóng viên người Nam viết cho độc giả gốc Bắc thường thường phải chỉnh lại chính tả, và tôi được giao phó công việc ấy, nhất là với tin tức xuất phát tại Quận Cảnh Sát Gia Định do anh Đạm Phong phụ trách, và Tin Từ Thành Đến Tỉnh (hay tin tòa án Sài Gòn) do thông tín viên Văn Đô phụ trách.

Con cháu ký giả Đạm Phong bên mộ ông ở Pearland, T. (Hình: Nguyễn Thanh Tú cung cấp)

Đạm Phong họ Nguyễn, tóc bồng, hoạt bát vui vẻ, đi một cái xe mobylette, thường thường ghé tòa báo vào khoảng gần trưa, trong khi tòa soạn mở cửa khoảng tám giờ sáng. Nói vào khoảng vì trong nghề báo, giờ giấc không chính xác từng phút như giờ giấc hành chánh, xê xích khoảng 15 phút là chuyện không đáng kể. Tòa soạn Ngôn Luận lúc ấy, những năm 1955, 57, đặt tại đường Lê Lai, con đường bên hông ga xe lửa Sài Gòn, chỉ có khoảng bốn năm người thường trực, không kể ông chủ nhiệm chủ bút Hồ Anh và ông giám đốc trị sự Lê Tâm Việt. Thường thường khi tôi tới đã thấy ông tổng thư ký Thái Lân và ông thư ký Vân Sơn đã có mặt, đối diện nhau nơi một mặt bàn tròn trên bày la liệt báo mới trong ngày, các bản tin Thông Tấn Xã, AP, Reuter, UPI, teletype, v.v… Lúc đầu sau khi tới trình diện, tôi được ông tổng thư ký chỉ trỏ các chồng báo, các xấp bản tin, bảo cậu đọc đi, xem có gì lạ không, viết được gì thì viết ngoài việc thường ngày. Việc thường ngày là mỗi phóng viên phải phụ trách vài cơ sở lấy tin: phóng viên kinh tế tài chính sẽ tới các bộ liên hệ, tôi phụ trách lấy tin từ ba cơ sở Tổng Liên Đoàn Lao Công tại Nhà Kiếng trên đường Lê Văn Duyệt của ông Trần Quốc Bửu, Lực Lượng Thợ Thuyền của ông Bùi Lượng – ông này ưa mặc sơ-mi đen, – và Tổng Liên Đoàn Lao Động của ông Cơ, tôi quên mất họ của ông. Chưa kể xưởng Ba Son bến tầu, khá xa và khá phức tạp. Anh Đạm Phong đến là ồn ào ngay. Dường như nếu tôi nhớ không lầm, anh đeo một cái giây chìa khóa bằng vàng (hay mạ vàng), một đầu móc vào dây lưng da, đầu kia có chìa khóa nằm trong túi quần dài. Tôi để ý vì như mình nghĩ, thường thường người lớn mới hay đeo giây chìa khóa, Đạm Phong chỉ hơn tôi vài tuồi, kể là còn quá trẻ để đeo cái giây ấy. Anh cũng có một cái cặp nữa, đựng đầy giấy tờ tài liệu.

Bao TuDo

Một góc tờ báo Tự Do của Đạm Phong xuất bản ở Houston trước 1982. (Hình: Viên Linh cung cấp)

Dọc một phía tường căn phòng làm việc có một cái bàn hình chữ nhật, tôi ngồi ở đấy. Anh đến cũng ngồi ở đấy, xếp tài liệu ra sao chép, viết lại. Viết được mấy tờ anh đưa cho anh thư ký tòa soạn Vân Sơn, sau này anh Vân Sơn đưa cho tôi, sửa lại những tiếng Nam ra tiếng Bắc trước khi giao lại cho Vân Sơn. Trước khi tôi vào làm Ngôn Luận, anh Vân Sơn phải làm việc ấy. Có tôi, anh Vân Sơn rảnh rang hơn để biến thành chị Thùy Hương, phụ trách trang phụ nữ. Càng về sau, khi biết rõ công việc của nhau, anh Đạm Phong làm việc trực tiếp với tôi nhiều hơn. Một trong những lần trò chuyện, anh cho biết cha anh là Ông Cò Gia Định, không còn nhớ là quận trưởng cảnh sát hay trưởng ty cảnh sát Gia Định, nhờ thế anh trực tiếp lấy giấy tờ trong sở của ông bố ra viết thành tin gửi cho báo chí, đặc biệt là cho Ngôn Luận. Sau 1957 nhất là sau vụ Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị ám sát hụt ở Ban Mê Thuột, báo chí Sài Gòn bị kiểm duyệt kỹ càng hơn, có tờ bị tịch thu sau khi phát hành, chẳng hạn tờ Dân Chủ của Vũ Ngọc Các trên đường Alexandria. Nghe tin tờ Dân Chủ đang bị cảnh sát lục soát, tôi được phái tới làm tin, thì cuộc lục soát đã xong, chỉ thấy một tờ giấy lớn dán ngang cánh cửa ra vào, trên có hai chữ nguệch ngoạc: “Niêm phong,” bên ngoài có cảnh sát đứng canh gác, vài người hiếu kỳ vẫn còn lảng vảng quanh đó. Thời gian sau đó tôi rời tờ Ngôn Luận, rời làng nhật báo qua làm tuần báo và tạp chí, sinh hoạt của anh Đạm Phong và tôi dần đà khác hẳn nhau, ngay cả khi ra hải ngoại cũng không có dịp gặp lại nhau, cho đến khi nghe tin anh bị truy giết tàn khốc ở miền Nam Hoa Kỳ, trong khi tôi còn ở miền Đông. Đạm Phong bị truy đuổi và bị bắn tới 7 phát đạn súng lục.

“Tại Houston, một sát thủ đuổi theo Nguyễn Đạm Phong từ nhà của ông khi ông vẫn còn trong bộ đồ ngủ và bắn ông bảy lần với khẩu súng lục cỡ nòng 0.45 inch.” “Tổng cộng là năm nhà báo người Mỹ gốc Việt đã thiệt mạng từ năm 1981 đến năm 1990. Họ đã làm việc cho các ấn phẩm nhỏ phục vụ dân tị nạn đang sống tại Mỹ sau khi Sài Gòn sụp đổ vào năm 1975.” (1)

Đây không phải là những vụ ám sát mà là một cuộc thủ tiêu, khủng bố công khai, nhằm bịt miệng những ai lên tiếng, hay dùng ngòi bút, tố cáo những tội ác của băng đảng hung thủ. “Ở Pearland, Texas, bên ngoài thành phố Houston, có một nghĩa trang mọc đầy những cây thông và cây sồi cao. Gần phía sau của khu nghĩa trang, kế một con suối, là bia mộ của Nguyễn Đạm Phong. Cỏ dại đã bao phủ tấm bia nhỏ hình chữ nhật. Một bông hồng duy nhất, khô héo và đen màu, nằm yên trong chiếc bình kim loại. Nhưng những chữ được khắc vào tấm bia cẩm thạch khoảng 33 năm về trước vẫn còn đó: Bị ám sát trong lúc theo đuổi sự thật và công lý thông qua báo chí.” (1)

Khi ProPublica và Frontline phổ biến tài liệu về cuộc khủng bố, tôi nhớ tới hai người bạn nạn nhân, Hoài Điệp Tử và Đạm Phong. Hoài làm việc với tôi nhiều năm trong nhật báo Tiền Tuyến khoảng 1966-72, mục này đã có bài về Hoài từ lâu. Mãi tháng này tôi mới liên lạc được với anh Nguyễn Thanh Tú, con trai Đạm Phong. Việc Tú làm là việc của một đời người, việc cao quí nhất mà một người con phải làm và anh đang làm, để dương danh lý tưởng người cha ký giả yêu sự thật và tự do, cũng như để vận động đưa bọn băng đảng tội ác ra trước tòa án lương tâm, tòa án công lý. Tôi cho Thanh Tú biết đã đọc xong tài liệu anh viết trên DCVonline, thư anh gửi cho các giới chức đương quyền, bài viết thật nhiều tin tức tài liệu; xưa nay là người làm báo, tôi vẫn đọc mọi tin tức tài liệu, nên thấy bài viết của anh rất thuyết phục. Mặt khác, kể anh biết sơ qua thời Đạm Phong làm báo: “Năm 1955 tôi bước chân vào làng báo, (17 tuổi), công việc là phóng viên, rồi chỉ vài tháng sau, là biên tập viên nhật báo Ngôn Luận. Dường như ngay thời gian ấy tôi gặp ba của anh, phóng viên Đạm Phong, cũng làm trong tờ Ngôn Luận với tôi. Phóng viên nhật báo ở Sài Gòn hồi ấy, cùng lớp tuổi ba anh và tôi, chỉ có vài người: những người kia là Anh Quân, Thanh Nhã, lớn hơn hai ba tuổi có Quốc Phượng, Ngô Tỵ, (Trời Nam, Tia Sáng, Tiếng Chuông, Lẽ Sống) … Hình ảnh ba anh rất sống động, và vì cả hai đều trẻ nhất trong tòa báo, nên rất gần nhau. Ba anh cho tôi biết, cha ông (tức là ông nội Thanh Tú) hình như làm ông cò gì đó (tôi không còn nhớ chính xác) ở Ty Cảnh Sát Gia Định. Tôi viết thư này cho Thanh Tú, một là đương nhiên tán thành việc anh đang làm, tìm công lý cho cha anh,cao hơn là làm sạch làng báo. Hai là xin anh một tấm hình của Đạm Phong (hình chụp với mẹ anh hay cả gia đình), ngày ông bị hại, nếu có tin, bài tường thuật càng tốt, kể cả của báo Mỹ ở địa phương.” Anh đã trả lời, đã cho tôi hình ảnh, đã cho biết những gì tôi viết trong thư đều đúng, đã khóc trong mấy dòng hồi âm ngắn ngủi vì thương nhớ người cha mệnh yểu …

Đạm Phong,

Xin cầu nguyện cho Thanh Tú sớm thành công.

Cầu nguyện bạn một kiếp luân hồi bất tử.

Chú thích:

1.Theo “Khủng bố tại Little Saigon” của ký giả A.C. Thompson, ProPublica, 3 tháng 11.2015. https://www.propublica.org/article/terror-in-little-saigon-vietnam-american-journalists-murdered. Năm vụ ám sát, thủ tiêu nói trên cho tới nay chưa tìm ra thủ phạm; các nạn nhân là vợ chồng Dương Trọng Lâm ở San Francisco, vợ chồng Lê Triết ở Falls Church,Virginia, nhà văn Hoài Điệp Tử ở Westminster, California. Một nạn nhân khác là nhân viên tờ Văn Nghệ Tiền Phong của Hồ Anh ở Virginia, song ông này chỉ là thày cò (sửa bản in), không phải nhà báo.

Mời cụ bà xem Tạ Phong Tần viết facebook về Nguyễn Ngọc Như Quỳnh-Oct 22, 2018

Tạ Phong Tần muốn chửi là chửi thẳng vô mặt chớ không hèn như chúng mày mà ám chỉ, cạnh khoé nhé cái đám đấu tranh cuội ngu xuẩn Houston, Texas. Continue reading Mời cụ bà xem Tạ Phong Tần viết facebook về Nguyễn Ngọc Như Quỳnh-Oct 22, 2018

“Dốt Hay Nói Chữ” – Lão Móc

Thành ngữ “Dốt hay nói chữ”, có nghĩa người dốt, thích bắt chước, nói những câu cách ngôn của thánh hiền để loè đời. Thí dụ, có anh dốt kia đi ngang qua nhà một ông giáo, nghe ông răn vợ: “Sự bất đắc dĩ tôi mới răn bà, chớ tôi cũng biết hễ giáo đa thì thành oán”. Anh ta mừng quá, để bụng, lúc về đến nhà, đè vợ xuống, nhịp roi lên lưng và bảo: “Sự mất bát dĩa tao mới đánh mày, chớ tao cũng biết: hễ gáo tra thì dài cán”. Continue reading “Dốt Hay Nói Chữ” – Lão Móc

Sự thật sau bức ảnh thành viên phái đoàn Việt Nam ngủ say tại phòng họp LHQ

Những tình tiết cho thấy sự thật đằng sau bức ảnh người đàn ông được cho là thành viên phái đoàn Việt Nam ngủ say trong phiên họp Đại hội đồng Liên Hợp Quốc (LHQ) được chia sẻ điên cuồng trên Facebook những ngày qua.

Continue reading Sự thật sau bức ảnh thành viên phái đoàn Việt Nam ngủ say tại phòng họp LHQ