Category Archives: Bạn đọc viết

Vụ ô Nguyễn Quang Hồng Nhân bị bắt

LGT: Vụ ô Nguyễn Quang Hồng Nhân đang khá ồn ào ở Facebook và net. Một facebooker kêu gọi mọi người quan tâm vì cô con gái ô Quang đang kêu cứu. Nhiều người cho ý kiến. Tôi lúc đó chưa rõ vì so ô Nhân ở Đức nhưng đọc một comment kêu gọi mướn LS rồi “chúng ta góp sau” thì tôi … ngán ngẩm. Đầu óc tôi xẹt ra “ lại một TNLT”.

Quả tình, từ cuối 2018, tôi thấy bắt đầu chán các TNLT. Xét cho cùng: họ nói họ tranh đấu cho nhân quyền ở VN nhưng họ cố tình vi phạm luật pháp (bình thường) của vc, để bị bắt, rồi DLV của (VC? VT? người yêu nước?) ồn ào lên tiếng. Kế đó, hoặc VT, hoặc BPSOS, làm “case gửi Bộ Ngoại Giao HK”. Kịch bản tiếp theo: BNG HK sẽ cứu xét cho TNLT được qua Mỹ. Không phải “case” nào cũng được BNG cấp cả. Có “lobby”, tôi đoán thế. Qua Mỹ: họ phải lo ổn định đời sống mới. Cho dù họ có tiếp tục tranh đấu thì ( xin lạy quý Ông/Bà ngây thơ trước ạ) sự tranh đấu của họ có bằng cộng đồng chống cộng hải ngoại đã tranh đấu từ 1975, 1980…? Cho nên những trò hề tiếp theo là đem TNLT đi đây đó nói chuyện, xin tiền: đúng là TRÒ HỀ mà quý Ông/Bà ngây thơ cứ gân cổ lên cãi và binh vực. Tuy vậy, các TNLT cũng có giá trị riêng. Sự bắt bớ họ và Bộ NG của HK can thiệp: chứng tỏ (ê, tên VC, vẫn chưa có nhân quyền nhé!!) . Và chú Sam khổng lồ, tiếp tục dùng Nhân Quyền là cây gậy (đi kèm củ cà rốt) để răn đe VC!

Dưới đây là bài viết của Bs Trần Văn Tích, Đức Quốc. Mục đích: những kẻ nào không biết chuyện, không hiểu rõ luật pháp Đức nói riêng, tư bản nói chung thì NÊN CÂM MIỆNG. Đừng chỉ trích, phê phán luật pháp Đức. Sau nữa, tôi đồng ý với nhà báo Hữu Nguyên khi ông viết, xem các hoạt động, chức vụ công khai ở VNCS của ô Nguyễn Quang: chúng tôi rất ngạc nhiên và vô cùng khâm phục. Tiếp nối bài của Bs Tích là bài ngắn của bà Trần T Phương, Hội NV tị nạn CS ở Châu Âu. Tóm lại: thiển ý cá nhân các dư luận viên nên stop chuyện Nguyễn Quang. Còn muốn tiếp tục “ la làng, kêu cứu, xin quyên góp” giúp cô con gái ô Quang: thì tùy. Tôi dành thì giờ, tâm trí, tiền bạc cho những người khác xứng đáng hơn.

***********************************

Gia đình Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân xin tỵ nạn tại Đức

Trần Văn Tích

Vụ gia đình Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân xin tỵ nạn tai Đức nhưng bị từ chối và bị giải giao trở về Việt Nam đang gây xôn xao dư luận mạng lưới. Đã có những bản tin tường thuật từ các cơ quan truyền thông quốc tế như VOA, RFA bên cạnh những bài viết cá nhân.

Mới đây nhất, ngày 28.03.2019, tôi đọc được trên internet bài viết của tác giả Hà Minh Thảo với trích đoạn sau đây, đặt dưới tiểu đề “III.- Lý do bất nhân để trục xuất và trao cho cộng.“ :“4. Chúng còn vô nhân hơn khi hứa ‘Bảo đảm an toàn cho gia đình chúng tôi khi trở về’. Nhà nước cộng sản đã từng hứa với giới cầm quyền Úc Đại Lợi trả về nước những thuyền nhân đến xin tị nạn với cùng lời hứa như vậy. Về đến Quê hương, các nạn nhân bị đối xử thật tàn tệ : người vào nhà tù, người lại phải vượt biển lần nữa. Giờ này, không biết những đồng bào này đang lưu lạc nơi nào…“

Tác giả Hà Minh Thảo dẫn lời Cô Nguyễn Quang Hồng Ân và tính từ “vô nhân“ có nhiều phần chắc do Cô Hồng Ân sử dụng, còn chữ “chúng“ là chỉ bộ máy công quyền Cộng hoà Liên bang Đức. Tuy nhiên, chính bản thân tác giả Hà Minh Thảo cũng đánh giá hệ thống pháp chế CHLB Đức là “bất nhân“.

Gia đình tôi năm người từ Việt Nam được Tây Đức “bốc“ đi năm 1984 trong khi gia đình Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân ba người đã sang đến Đức rồi lại bị Đức dẫn độ trở về Việt Nam năm 2019. Mối liên hệ không chỉ có thế bởi vì tôi đã có cơ hội giao thiệp qua internet với Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân để rồi lại có cơ may tiếp Ông tại nhà riêng ở Bonn.

Khoảng những năm 2012-2013, Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân liên lạc với tôi qua mạng lưới và mời tôi tham gia Viện Nhân quyền Việt Nam với tư cách cố vấn. Tôi xin Ông cho phép tôi từ chối vì tôi không biết gì về cá nhân Ông, về cơ cấu do Ông điều hành cũng như tình hình chính trị xã hội ở Việt Nam mà tôi đã xa cách từ ngày giả biệt. Thế rồi bất ngờ Ông cho biết sẽ sang Đức và đến Bonn, do đó Ông muốn gặp tôi. Tôi gửi điện thư cho BS Nguyễn Đan Quế để hỏi thăm về Ông. BS Quế là đồng nghiệp đàn em của tôi, lại là hàng xóm của gia đình tôi ở Sàigòn. BS Quế đứng ra “bảo lĩnh“ cho Ông Nguyễn Quang (Nguyễn Quang là danh xưng của Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân trong lĩnh vực hoạt động chính trị). Đặt chân xuống quê hương của Goethe, gia đình Ông Nguyễn Quang trú ngụ tại nhà thờ họ đạo Troisdorf (Ông Nguyễn Quang và gia đình là tín đồ Thiên chúa giáo) vì cũng tại nơi đây cháu Hồng Ân sẽ tham gia một giải dương cầm quốc tế. Troisdorf cách Bonn lối hai mươi cây số. Ngay ngày hôm sau, cha xứ họ đạo Troisdorf đưa Ông Nguyễn Quang đến thăm viếng chúng tôi. Tiếp Ông Nguyễn Quang hôm đó còn có hai vợ chồng một thân hữu đến từ Köln (anh là sinh viên du học thời quốc gia) và một vị nữ lưu hoạt động cộng đồng rất tích cực đến từ Frankfurt. Sự hiện diện của chư vị này đã được tôi báo trước cho Ông Nguyễn Quang rõ và Ông đồng ý gặp họ cùng lúc với vợ chồng tôi. Như vậy hiện diện hôm đó có tất cả bảy người : Ông Nguyễn Quang, linh mục X (tôi quên tên), hai vợ chồng từ Köln đến, vị nữ lưu đến từ Frankfurt, và hai vợ chồng tôi. Các thân hữu đến từ Köln và Frankfurt muốn tận tai tìm hiểu về hiện tình đất nước. Trong cuộc tiếp xúc rất thân tình và thoải mái, chúng tôi thu thập được nhiều dữ kiện bổ ích, đồng thời cũng được cho biết rõ lý do, động cơ, hoàn cảnh, phương tiện liên quan đến chuyến du hành sang Đức của gia đình Ông Nguyễn Quang.

Là những người Việt nam được nước Đức cưu mang trong tư cách tỵ nạn chính trị nạn nhân của cộng sản, đã ở Đức hằng mấy chục năm, đã hội nhập vào xã hội Đức, đã mang quốc tịch Đức, chúng tôi hiểu rất rõ qui chế tỵ nạn của Đức. Riêng gia đình tôi năm người thì càng hiểu rõ hơn. Chúng tôi thuộc nằm lòng Điều 16a Hiến pháp Cộng hoà Liên bang Đức. Cho nên sau khi Ông Nguyễn Quang cùng vị Linh mục hướng dẫn từ biệt ra về thì chúng tôi nhân bàn luận cùng nhau về trường hợp gia đình Ông Nguyễn Quang và tiện thể có người nêu giả thuyết giả dụ gia đình Ông Nguyễn Quang xin tỵ nạn chính trị tại Đức thì chúng tôi đều cùng có chung nhận thức là gia đình Ông Nguyễn Quang rất khó được hưởng qui chế tỵ nạn theo Điều 16a.

Tôi không thể viết thêm vì : 1) tôn trọng những lời tâm sự riêng tư của Ông Nguyễn Quang; 2) bảo vệ các dữ kiện thuộc thẩm quyền điều tra của nền công lý Cộng hoà Liên bang Đức.

Tôi thực tình không hề muốn viết về vụ này, lại càng không muốn viết dài nhưng vì bổn phận và trách nhiệm nên đành phải viết. Mục đích duy nhất của những dòng này là : kính xin những đồng bào không cư ngụ tại Đức, không quán triệt chế độ cấp và hưởng quyền tỵ nạn của Đức, không thấu hiểu chính sách Đức đãi ngộ người xin tỵ nạn, không nắm vững hiện tình di dân và tỵ nạn tại Đức, không thông suốt đường lối giải quyết vấn nạn di dân-tỵ nạn của Liên minh Đảng phái đương quyền; kính xin những đồng bào vừa kể đừng lên tiếng phê phán hành xử của các lực lượng bảo vệ an ninh Đức và tệ hơn nữa, đừng lên tiếng xúc phạm pháp đình và công lực Đức.

*****************************

From Nguyễn Thị Phương

Kính thưa BS Trần văn Tích và kính thưa quý vị,

Kèm theo thư này là hình ông Nguyễn Quang Hồng Nhân (bút hiệu Nguyễn Quang) chụp với anh Hoàng Ngọc Đức (chồng tôi) tại tư gia của chúng tôi vào năm 2015, khi gđ ông NQHN chân ướt chân ráo đến TP Nuremberg để chờ BAMF duyệt xét hồ sơ xin tị nạn.

Chúng tôi được biết gđ ông NQHN qua 1 người bạn thân nhờ chúng tôi giúp đỡ gđ này V/v giấy tờ, bác sỹ, xin trường học âm nhạc cho cháu NQH Ân trong thời gian đầu ở TP Nuremberg, chúng tôi đã tận tình giúp đỡ tất cả kể cả những lời khuyên và cảnh giác với gđ này rằng : Theo diện xin tị nạn mà là tị nạn chính trị tại Đức của họ sẽ không bao giờ được chấp nhận. Nguyên nhân:

1- GĐ ông NQHNhân sang Đức với tư cách du lịch, hộ tống cô con gái được mời sang Áo để dự thi âm nhạc (Piano) vì cô này khi ấy 16 tuổi.

Theo những điều luật xin tị nạn tại Đức nói riêng tại EU (Europe) nói chung, khi 1 người đã đến 1 nước trong khối EU và sang 1 nước khác cũng trong khối EU để xin tị nạn là không bao giờ được chấp nhận. Tình trạng của gđ này là như thế.

2- Ông NQHNhân đã không có giấy tờ chứng minh Politik verfolgen (sự theo dõi của công an ở VN trong thời gian ông NQH Nhân ở VN); và nếu khai với BAMF (cơ quan xin tị nạn) rằng mình bị công an theo dõi, thì tại sao được cấp giấy tờ đi du lịch sang Châu Âu một cách công khai, đó là dấu ? của BAMF.

3- Ông NQH Nhân nói với mọi người kể cả với chúng tôi rằng ông bị tù vì tội đưa người đi vượt biển, và nếu là người đưa người đi vượt biển mà ở Đức họ gọi schlepperbande (băng đảng chuyên tổ chức người di dân lậu), thì với BAMF đó là điều cũng không thể chấp nhận được, vì người như thế phải có ăn tiền của người khác v..v…

4- Khi đơn xin tị nạn bị bác bỏ, gđ ông NQH Nhân lẽ ra đã phải trở về VN vào cuối năm 2017, nhưng không chịu ký tên vẫn ở lì lại Đức, Sở di trú đã trả lại cho gđ này Passport VN của họ đã bị hết hạn và buộc họ phải đi gia hạn Passport tại Consulat VN ở Berlin, họ ngoan cố không thi hành theo luật pháp sau đó nhờ tổ chức Voice (VT) để xin tị nạn tại Canada qua consulat ở Áo, toàn những chuyện mà luật pháp ở Đức cũng như ở Áo (Áo cũng thuộc trong khối EU) không bao giờ chấp nhận được.

5-Sự ngoan cố này của gđ ông NQH Nhân đã phải trả cho cái giá của ngày 26.03.2019

Chúng tôi có hỏi ông NQH NHân tại sao khi ở Áo, không xin tị nạn ở Áo, ông ta đã trả lời thích ở Đức hơn (đa số người dân còn ở VN thích hoặc đi Mỹ hoặc sang Đức).

Chính Phủ Đức rất nhân đạo, đã giúp biết bao nhiêu gia đình xin tị nạn, nhưng phải là tị nạn chính trị đúng nghĩa, đang sống trong chiến tranh, đang trong ngục tù, bị áp bức, còn những kẻ được đi lại thoải mái sang du lịch bằng máy bay, đi chơi vài tuần khắp nơi ở Áo, sang Đức cũng thế rồi xin tị nạn, BAMF họ theo dõi kỹ lưỡng, họ điều tra tận tình và họ làm việc, cũng như quyết định theo luật pháp hiện hành. Không thể trách cứ được.

Tôi cũng đã phải trả lời cho rất nhiều người qua FB qua email về trường hợp của gđ ông NQH Nhân.

Tương tự như vụ TX Thanh, tôi cũng rất phiền về thoibao.de do Lê Trung Khoa chủ nhiệm, luôn đưa tin mà TT Trump gọi là fake news ; LP ở Đức họ bảo vệ cho dân Đức, họ không có thì giờ để bảo vệ cho 1 người tham nhũng nặng ký như TX Thanh, trong khi ở VN khi dân chúng còn đang sống lầm than, nghèo đói, TX Thanh xin tị nạn mà ở Hotel 5 sao, hàng ngày đi đánh golf, quý vị nghĩ gì, riêng tôi những gì đã & đang xảy ra cho TX Thanh thật là xứng đáng với những gì TX Thanh đã làm ở VN.

************************

From: Hữu Nguyên

Thưa chị Nguyễn Thị Phương và Quý vị,

Cảm ơn chị đã cho biết những lý do được coi là hợp lý trong việc chính phủ Đức trục xuất ông Nguyễn Quang Hồng Nhân. Qua tìm hiểu, tôi được biết:

– Quyền tỵ nạn được Hiến Pháp Đức bảo vệ qua Article 16a, được thông qua sau Đệ Nhị Thế Chiến, nhưng đã được modified nhiều lần, nhằm hạn chế người đến Đức xin tỵ nạn từ các quốc gia được coi là an toàn (safe country of origin), trong số đó có các quốc gia EU States bao gồm cả Áo quốc (nơi ông NQHN đến du lịch).

– Luật pháp Đức cũng chấp nhận những người đến từ các quốc gia được coi là an toàn được quyền xin tỵ nạn, với điều kiện họ phải chứng minh họ đang bị đàn áp, bạch hại về chính trị (“safe country of origin” were still entitled to apply, but only if they provided evidence of political persecution)

– Bên cạnh những lý do được chị NTP trình bầy, tôi có tìm hiểu, thấy ông Nguyễn Quang Hồng Nhân, tuy có những hoạt động được mô tả là “đấu tranh cho nhân quyền tại VN”, nhưng không có bằng chứng cụ thể nào chứng tỏ ông bị nhà cầm quyền CS đàn áp, bách hại. Cụ thể, chính ông kê khai những thành tích hoạt động tại VN: Thành viên sáng lập Hội Cựu tù nhân lương tâm VN, Thành lập Trường Công Nghệ Yersin Đà Lạt, Thành lập Đại học Nhân quyền VN, Đồng sáng lập Viện Nhân Quyền Việt Nam… (Website dưới đây, được chính ông NQHN ghi “Tóm tắt hoạt động của Nguyễn Quang sau 1975“.

Đọc thành tích hoạt động của NQHN tôi rất ngạc nhiên… và KHÂM PHỤC!!! http://nguyenquangdhnq.blogspot.com/2014/07/tom-tat-hoat-ong-cua-nguyen-quang-sau.html?m=1)
**************************

From Nguyễn T Phương:

Tôi xin được phép chuyển điện thư tôi viết đến ông/bà V/v gđ ông bà Nguyễn Quang Hồng Nhân bị trục xuất về VN. (xem phần dưới những lời này)

Ông NQHNhân quen biết nhiều trong những dòng tu tại Đức và Áo và đã nhờ những vị tu hành này can thiệp với chính quyền Đức khi đơn xin tị nạn của gđ ông NQHNhân không được chấp thuận, không riêng gđ ông NQHNhân mà rất nhiều người xin tị nạn ở Đức đều đến những dòng tu để lánh nạn khi bị trục xuất, chuyện này đã xảy ra thường xuyên ở Đức đến nhàm chán với chính quyền Đức.

Việc trục xuất gđ ông NQHNhân khi đơn xin tị nạn của ông bị bác bỏ VÌ KHÔNG ĐỦ TIÊU CHUẨN để cứu xét được tị nạn tại CHLB Đức thưa ông/bà.

Gđ ông NQHNhân được công khai cấp visa sang Âu Châu du lịch, tháp tùng cô con gái đi dự thi Âm nhạc về dương cầm chứ có trốn chạy như người dân Syrien đang sống trong bom đạn từng giây từng phút ở đất nước chiến tranh dai dẳng từ nhiều năm qua….

Những việc làm của ông NQHNhân ở VN, đòi hỏi phải có giấy tờ chứng minh cụ thể, ông NQHNhân không chứng minh được, chỉ có những bài viết trên trang mạng riêng của ông, và những lời nói bị cs VN đàn áp (ai nói cũng được) thì không bao giờ chính quyền Đức họ có thể chấp nhận, còn những chuyện ông NQHNhân không tôn trọng luật pháp của chính quyền Nuremberg ông/bà có biết đến không? tôi chỉ đưa ra 1 vụ điển hình: – Tất cả những người đang nộp đơn xin tị nạn không được phép đi ra khỏi thành phố nơi họ đang được tạm trú (thành phố Nuremberg với 510.000 người dân), ông NQHNhân đã vi phạm điều luật này với chính quyền Nuremberg bao nhiêu lần ông/bà có biết không?

Chính Quyền Đức, họ rất nhân đạo, họ đã lo lắng cho gđ ông NQHNhân về tất cả mọi mặt, nhà ở, tiền mặt đủ để ăn uống (không xa hoa mua iphone etc..) bảo hiểm sức khỏe như tất cả công dân Đức đi làm đóng thuế, không phân biệt tị nạn hay công dân Đức, chính ông NQHNhân bị đột quỵ và được chăm sóc chu đáo tại một nhà thương lớn ở thành phố Nuremberg, cho đến khi ông ta bình phục trở lại.

Trung bình mỗi người đang xin tị nạn tại Đức chỉ sống ở nhà không làm gì cả ngoài việc được đến những lớp học Đức ngữ để hội nhập vào xã hội Đức trong lúc chờ đợi sự chấp thuận đơn xin tị nạn, tổng cộng chính phủ Đức phải chi 1.600 €/1 người, nhiều hơn cho một công nhân đi làm trong tiệm bánh mì hay thợ cắt tóc 900 – 1000 €/1 tháng + với tiền nhà phải trả trong số tiền lương ít ỏi này thưa ông /bà

Chính quyền Đức nhân đạo đến thế ông/bà còn đòi hỏi gì hơn? Ông / bà có quyền tiếp tục tranh đấu cho gđ ông NQHNhân đó là quyền của ông/bà.

Tôi phải nói lên sự thật những gì chung quanh gđ ông NQHNhân bị trục xuất, và sự Nhân Đạo cùng tính Bao Dung của người dân Đức nơi gđ tôi cũng được tiếp đón vào ngày 24.09.1980 tại thành phố Munich, Germany.

Trân trọng

Nguyễn Thị Phương

Advertisements

NHỮNG KẺ GIẢ DANH TRÊN MXH.

Facebooker Vanthanh Nguyen

Image may contain: 2 people, people smiling

Hầu hết chúng ta đều đã thấy và đã chứng kiến 1 đám cờ hó mặt giặc giả danh sỹ quan quân đội và CCB để lừa bịp trên MXH, chúng là ai ? Xin thưa chúng là 1 bầy đàn gồm những sỹ quan quân đội đã nghỉ hưu thoái hóa biến chất cùng đám bâu nhâu ruồi bu từ Thượng sỹ biến thành Đại uý, lính nghĩa vụ trở thành “tá to” và cảm thấy như chưa thấy đủ tụ nên chúng tiếp tục nhào nặn đẻ thêm ra 1 Đại uý quân đội mang phiên bản thuốc lá lậu….. ôi hoang mang quá bè lũ “ Yêu nước giả danh” tao lạy chúng mày.

Chưa hết, mấy ngày nay xôn xao cộng đồng mạng hay tin có 1 thằng phản động đã ra quân trên 40 năm tự dưng tuyên bố “được là Thương binh”, mà lại là thương binh hạng 2/4 mới ghê chứ, hắn là ai ? Xin thưa hắn là kẻ đã bị QPVN vạch mặt phản động đích thị TRẦN NGU. 


Theo chính sách của quân đội thì tất cả quân nhân khi tham gia chiến trường nếu bị thương hoặc bị bệnh khi ra quân đều được hưởng chính sách rất đầy đủ, nếu Trần Ngu bị thương tới 61 % khi ra quân chẳng lẽ quân đội xù chính sách đối với 1 người lính đã hy sinh xương máu cho đất nước hay Trần Ngu ứ ừ không thèm nhận ??? Nên nhơ rằng Người Thương binh khi về địa phương được hưởng rất nhiều quyền lợi cho bản thân, cho gia đình và con cái, Trần Ngu bị thương nặng đến độ ngu suốt 40 năm nay để rồi giờ chơi với đám giả danh kia mới biết mình cần phải có cái “Thương binh” cho bằng chúng bằng bè hay sao ? 


Tôi cũng là người lính, tôi hiểu rất rõ về chính sách của quân đội và quân đội làm rất chu đáo quyền lợi cho cán bộ chiến sỹ khi ra quân. 40 năm nay Trần Ngu cao thượng không thèm quyền lợi trợ cấp hàng tháng, quyền lợi cộng điểm cho con thi cử và quyền vinh dự tự hào của người thương binh đã cống hiến xương máu cho đất nước ? Không người thương binh nào hy sinh quyền lợi sát sườn như Trần Ngu đâu Ngu Trần ah. Giờ này trải qua 4 chục năm sức đã hết, tuổi đã già, thân như con mắm thì cơ quan giải quyết chính sách nào chứng nhận cho Trần Ngu bị thương tật 61% ? Ai chứng minh cho Trần Ngu bị thương nặng như vậy mà khi ra quân chính Trần Ngu còn biết mình không hề bị thương (vì Ngu có sứt mẻ gì đâu) 
Ngu xuất hiện trên MXH hơn 1 năm nay, Ngu chỉ xưng danh mình là Thượng sỹ, có bao giờ Ngu khoe mác Thương binh khi nào đâu. Hay vì Ngu ngao du với đám thoái hoá biến chất cùng lũ giả danh nên Ngu bị nhiễm bệnh rồi phải không ? Tỉnh lại đi mày Trần Ngu kẻo cô Yến tới làm phép Oan gia trái chủ cho mày đấy Trần Ngu ah.

Image may contain: 2 people, people smiling

Vì sao những ngày kỷ niệm lịch sử trọng đại này : chống sử thì đìu hiu mà “ngụy sử” thì lại đắt “show” ? :

Facebooker: Phạm Quang Núi

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

DO CÁCH “ĂN Ở” CẢ THÔI ?

Những ngày lịch sử trọng đại này sao không thấy các cơ quan thông tấn, báo chí của Trung ương tìm đến phỏng vấn một vài “ông thần” về hưu “nổi tiếng”, từng gắn mác “công thần yêu nước” rủ nhau lên mạng “quậy” và kết tội cho vô số “nạn nhân” là “xét lại lịch sử, “lật đổ lịch sử, “phủ nhận chế độ, “phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng”, là “tướng bảo tàng” ủng hộ bè lũ “ngụy sử, lật sử”!?

Lên mạng hùng hổ và “đao to búa lớn” là thế nhưng khổ nỗi ngoài tờ báo chuyên phát thơ củ cải Văn nghệ TP.HCM “coi trời bằng vung” phá rào mục đích tôn chỉ để “phục vụ” các bố ấy chì chiết người khác “Bài Trung, phò Mỹ, viết lại lịch sử” ra, phần còn lại, báo đài chính thống nào cũng né “đề tài” các bố ấy tận ngàn cây số.!!?.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

“Đau” hơn nữa, là trong những tháng ngày lịch sử mà toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta đang tưởng nhớ về 40 năm cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại nơi biên giới phía Bắc…thì những “nạn nhân” của những “ông thần” về hưu này từng bị quy là “ngụy sử, lật sử” như : Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, AHLLVTND thiếu tướng Lê Mã Lương, TS Trần Công Trục, thiếu tướng Lê Văn Cương, PGS.TS Trần Đức Cường, GS.TS Nguyễn Minh Thuyết…lại đắt “show” hơn bao giờ hết khi được Chính phủ nồng hậu tiếp đón còn các cơ quan thông tấn báo chí thì liên tục rầm rộ xin phỏng vấn, tuyên truyền và đặc biệt giáo dục cho thế hệ trẻ về cuộc chiến này mạnh mẻ chưa có tiền lệ !!?

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Thế đấy, trách được ai bây giờ ? Mọi đìu hiu hôm nay đến với ai đó cũng là do cách họ “ăn ở” cả thôi !

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, kính mắt và cận cảnh


Bài phóng vấn thiếu tướng, AHLLVTND Lê Mã Lương đăng trên báo chí ngày 15/2/2019 :

TƯỞNG NHỚ NHỮNG NGƯỜI LÍNH VỆ QUỐC

Tưởng nhớ tới quá khứ không phải để khơi gợi những hận thù, mà là tri ân những người đã chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc…

“Cuộc chiến tranh chống quân xâm lược Trung Quốc, bảo vệ Tổ quốc thực ra kéo dài trong cả 10 năm, từ 1979-1989, đây là một trong những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại nhất của dân tộc ta. Chúng ta tưởng nhớ tới quá khứ không phải để khơi gợi những hận thù, mà là tri ân những người đã chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc và thêm yêu, thêm trân trọng những gì chúng ta đang có”.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

Thiếu tướng, Anh hùng LLVTND Lê Mã Lương, nguyên Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự, người đã có những năm tháng trực tiếp cầm súng và chỉ huy chiến đấu (với vai trò Trung đoàn trưởng) trong cuộc chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược đã xúc động chia sẻ như thế, khi trò chuyện với Báo Giao thông nhân kỷ niệm 40 năm cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc (17/2/1979 – 17/2/2019).

Sự tàn khốc của chiến tranh

Mỗi năm, cứ đến dịp này, cảm xúc của ông thế nào?

Chiến tranh đã đi qua 40 năm rồi nhưng mỗi dịp này hàng năm, trong tôi lại ùa về rất nhiều cảm xúc, kỷ niệm.

Ngay từ tháng 2/1979, Trung Quốc đã xua 60 vạn quân sang để mở màn cuộc chiến tranh trên dải đất biên giới phía Bắc dài gần 1.000km, đi qua 6 tỉnh từ Quảng Ninh tới Lai Châu. Đội quân xâm lược mạnh hơn chúng ta gấp nhiều lần, kể cả về số lượng hay trang bị vũ khí.

Tôi còn nhớ, buổi sáng 17/2/1979, Trung Quốc mở cuộc tấn công thì buổi chiều có bài hát của nhạc sĩ Phạm Tuyên “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới” với ca từ hào sảng: “Trên bầu trời biên giới, toàn dân ta bước vào cuộc chiến đấu mới. Quân xâm lược tàn ác, dã man…”. Khi bài hát này lên sóng đài truyền thanh đã thôi thúc lòng người, khơi dậy tinh thần tự tôn và ý chí của người dân Việt Nam, không khuất phục trước quân xâm lược.

Đây cũng là một cuộc chiến đẫm máu của chúng ta chống lại quân xâm lược, gây cho ta tổn thất khủng khiếp về kinh tế và cả con người.

Nhìn lại cuộc chiến tranh 40 năm trước, cảm xúc làm tôi lay động nhiều nhất chính là dân tộc ta đã bước vào trận chiến chống quân xâm lược với tâm thế đĩnh đạc, với lòng tự tôn dân tộc rất cao dù chúng ta vừa thoát khỏi cuộc chiến tranh kéo dài 30 năm. Đó là sự hy sinh rất lớn.

Ấn tượng khác với tôi, chính là hình ảnh của những chiến sĩ, đồng đội ở Vị Xuyên và ở rất nhiều nơi khác đã nằm xuống và rất nhiều người chưa thể đón về với đất mẹ. Đó luôn là một nỗi niềm đau đáu trong tâm khảm những người còn sống như chúng tôi.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và trong nhà

Là người từng trực tiếp chiến đấu trên những trận địa ác liệt nhất, chắc hẳn cùng với những kỷ niệm sâu sắc, còn có cả những điều ám ảnh ông trong suốt cuộc chiến ấy?

Ấn tượng sâu sắc nhất với tôi là ngày 28/2/1986, sau trận đánh ác liệt với quân Trung Quốc, tôi cùng một trợ lý tác chiến đi kiểm tra một đại đội chốt tiền tiêu. Thời điểm đó vào dịp Tết, nhưng anh em ở đó cuộc sống rất khó khăn, tiếp tế rau củ quả chưa kịp tới, nên suốt cả một đêm và trọn ngày hôm sau ngồi ở chốt điểm tiền tiêu ấy, quan sát hoạt động của lính Trung Quốc, chúng tôi cùng ăn lương khô, uống nước dự trữ trong bi-đông. Khi đó tôi ngẫm ra một điều là khả năng chịu đựng tuyệt vời, cùng tính nhân văn người Việt thấm đẫm vào từng người lính.

Khi ấy, cấp trên với cấp dưới không có ngăn cách gì hết, chỉ có một cái chung là bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc, dù gian khổ, hy sinh cũng quyết chiến đấu giữ cho bằng được.

Nhìn cán bộ chiến sĩ cấp dưới quây quần chia nhau từng hơi thuốc lá, chia nhau miếng lương khô, tôi thấy nghẹn ngào. Nó cũng đã củng cố tinh thần cho tôi – một người chỉ huy, chịu trách nhiệm trước sinh mệnh của gần 2.000 con người. Nó cho tôi niềm tin mãnh liệt, tin vào mình và tin anh em, dù hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, lại vào dịp Tết nhưng tinh thần của người lính luôn lạc quan, vững vàng, không có gì suy chuyển được.

Nhưng cũng có rất nhiều sự hy sinh đã ám ảnh tôi, mà có lẽ sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.

Đó là khi tôi nhìn thấy đồng đội mình trong bãi mìn bị thương mà không làm sao đưa anh em ra được. Sau những quyết định rất khó khăn, tôi cho một người vào cứu đồng đội ra khỏi bãi mìn, thì chính người đó cũng hy sinh. Nhìn ảnh người đồng đội của mình bị thương, gãy tay, gãy chân, nằm phơi nắng giữa bãi mìn mà không thể làm gì, thực sự vô cùng ám ảnh. Đó là sự tàn khốc của chiến tranh.

Nếu để so sánh mức độ tàn khốc, ác liệt của cuộc chiến ấy, ông sẽ so sánh nó với điều gì?

Mỗi một cuộc chiến nếu so sánh sẽ rất khập khiễng. Trong sự nghiệp chiến đấu của tôi với 45 năm là người lính, có 17 năm cầm súng chiến đấu và chỉ huy chiến đấu, có 9 năm ở chiến trường miền Nam và 8 năm ở chiến trường biên giới phía Bắc, đánh hàng trăm trận, tham gia hàng chục chiến dịch với quy mô lớn, tôi vẫn không thể quên những trận địa pháo binh của Trung Quốc. Mật độ pháo bắn rất khủng khiếp. Chúng không chỉ bắn một tiếng, hai tiếng mà bắn suốt cả một ngày, từ sáng sớm cho đến tối. Tàn phá đến nỗi có những đoạn núi đá tai mèo bị pháo bắn trắng như vôi.

Tổn thất của chúng ta cũng rất lớn, đặc biệt là sự hy sinh trong những ngày mở đầu cuộc chiến, vì về mặt chiến thuật, chúng ta bị bất ngờ. Có những đồn biên phòng tổn thất rất nặng, có đồn hầu hết anh em hy sinh, vì sáng ra tập thể dục thì quân Trung Quốc đã nằm ngay trước cửa và anh em không có khả năng tự vệ.

Để giữ hòa bình, phải tự vươn lên, không phụ thuộc nước nào

Nhớ lại quá khứ không phải để khơi gợi lại những hận thù. Những kí ức đau buồn, những khoảnh khắc lịch sử bi tráng trong quá khứ nếu có nhắc đến thì cũng chỉ để chúng ta nhớ về với lòng tự hào và biết ơn những người đã hy sinh. Từ đó đất nước ta mới có được sự thanh bình, no ấm như hôm nay. Ông có nghĩ như vậy?

Đương nhiên rồi. Dân tộc ta là như thế. Chúng ta bây giờ cũng không coi Pháp, Mỹ là cựu thù, vì mọi cuộc chiến đã qua.

Có thể nói rằng, không dân tộc nào như dân tộc Việt Nam, lúc nào cũng mong muốn, khát vọng hoà bình rất lớn lao, vì dân tộc ta đã chịu quá nhiều đau thương và mất mát.

Trong lịch sử hàng nghìn năm dựng nước, giữ nước và chống giặc ngoại xâm từ thời Hùng Vương, An Dương Vương cho đến thời kỳ Hồ Chí Minh, chúng ta luôn rất khát khao hoà bình, không muốn có cuộc chiến tranh nào.

Đảng, Nhà nước ta cũng đưa ra chiến lược quan hệ với tất cả các nước. Chúng ta có quan hệ hợp tác nhưng cũng có đấu tranh, đấu tranh ấy là để giữ gìn bờ cõi, biên cương, biển đảo, đất liền mà thế hệ tiền nhân đã đổ xương máu để có được đất nước như ngày nay.

Nhưng lịch sử là lịch sử, lịch sử không thể bóp méo.

Dù vậy, quan hệ với các nước láng giềng và quan hệ quốc tế là vấn đề chúng ta cần đặt lên hàng đầu, vì nó liên quan đến sự trường tồn của dân tộc.

Chúng ta phải xây dựng đất nước mạnh về quân sự, quốc phòng, kinh tế và các lĩnh vực khác, để trước hết tự bảo vệ mình. Nếu không xây dựng đất nước mạnh giàu, khi chúng ta yếu đuối sẽ là cơ hội để các thế lực thù địch, các kẻ thù phát động cuộc chiến với đất nước ta.

Và để xây dựng đất nước mạnh lên không đơn giản, nhưng không có nghĩa ta không là được, vì lịch sử đã cho ta bài học rồi.

Hoà bình, hữu nghị phải gắn với độc lập chủ quyền, vì thế, ta phải tự vươn lên, không thể phụ thuộc vào bất cứ nước nào, nếu không ta sẽ phải trả giá rất đắt. Lịch sử đã cho thấy điều đó.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và trong nhà

Đến nay, còn hàng nghìn liệt sĩ nằm rải rác khắp chiến trường Vị Xuyên chưa quy tập được hài cốt. Nhiều thương binh cũng chưa được hưởng đầy đủ những chính sách, chế độ… Là một người lính, cũng từng là người chỉ huy, ông mong muốn điều gì cho những người đồng chí, đồng đội của mình?

Chúng tôi vừa tổ chức một đoàn lên Vị Xuyên – nơi tôi trực tiếp chỉ huy một trung đoàn chiến đấu ở Vị Xuyên suốt 2 năm 1985 -1986, đó là những năm ác liệt nhất, để tri ân đồng đội.

Hiện nay, khoảng gần 2.000 đồng đội còn nằm ở các đỉnh núi cao, trong các hang đá bị lấp mà chưa được quy tụ về nghĩa trang Vị Xuyên.

Chúng tôi rất muốn đưa những đồng đội của mình về nghĩa trang để ấm lòng hơn, đỡ áy náy hơn, nhưng việc đưa các đồng đội về không đơn giản, vì nếu không cẩn thận những người đến đưa các đồng đội về có thể hy sinh tiếp, bởi vì mìn của Trung Quốc và của ta, pháo của 2 bên bắn vào các trận địa vẫn còn lẫn vào đó, dù phương tiện dò gỡ mìn của ta rất hiện đại nhưng để dò mìn và đưa các đồng đội ra không dễ chút nào.

Mong muốn thì rất nhiều, nhưng cái thực tế nhất là có một sự quan tâm thực sự đến hậu phương của những người lính, những người đã mãi mãi ra đi, làm sao để họ cảm thấy vơi đi mất mát, đau thương và ấm lòng khi có sự quan tâm thực sự.

Tiếp đó là cố gắng trong những điều kiện có thể để đưa người con ưu tú hi sinh còn nằm lại ở các chiến trường về với đất Mẹ.

Trân trọng cảm ơn ông!

Hơn 5.000 bộ đội ta hy sinh

Trao đổi với Báo Giao thông, Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, nguyên Phó tư lệnh Quân khu 2, nguyên Tham mưu trưởng mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang thời kỳ 1985- 1989 cho biết, tháng 2/1979, hơn 60 vạn quân Trung Quốc tràn sang xâm lược Việt Nam, có nơi vào sâu trong đất liền tới 50km, phá hoại và san bằng TX Lào Cai, Cao Bằng, một phần TX Lạng Sơn cùng nhiều làng mạc.

Nằm trong cuộc chiến đó, từ tháng 4/1984 – 5/1989, Trung Quốc lần lượt đưa hơn 60 vạn quân của 8 trong 10 đại quân khu tiến công toàn diện biên giới Hà Giang, tập trung là huyện Vị Xuyên với âm mưu vẽ lại đường biên giới tới phía Bắc suối Thanh Thủy.

“Đây là cuộc chiến tranh xâm lược quy mô lớn nhất kể từ sau khi Việt Nam đánh thắng đế quốc Mỹ năm 1975. Ác liệt nhất, có đợt chỉ trong 3 ngày Trung Quốc đã bắn hơn 100.000 quả đạn đại bác vào khu vực Vị Xuyên. Cuộc chiến kéo dài hơn 5 năm (1984 – 1989), nếu tính từ năm 1979 thì cuộc chiến kéo dài tới 10 năm”, tướng Huy cho biết.

Để giữ vững biên cương, 9 sư đoàn chủ lực cùng nhiều trung đoàn, tiểu đoàn trực tiếp tham chiến tại mặt trận Vị Xuyên. Những trận đánh giữ đất của bộ đội Việt Nam diễn ra vô cùng quyết liệt trên các cao điểm 1509, 1100, 772, 685, Đồi Đài, Cô Ích, Bốn Hầm…

Chiến tranh kết thúc, có cao điểm bị bạt đi hơn 3m vì đạn pháo, ác liệt đến mức được gọi là “lò vôi thế kỷ”. Quân dân Việt Nam đã tiêu diệt và làm bị thương hàng vạn quân Trung Quốc, buộc họ phải rút quân về bên kia biên giới.

“Thắng lợi rất anh hùng nhưng tổn thất cũng rất lớn. Đã có hơn 5.000 cán bộ, chiến sĩ hy sinh. Phần lớn họ trên dưới 20 tuổi. Tính đến nay, vẫn chưa có con số thống kê chính thức về số người dân thiệt mạng, nhưng ước tính con số này là không nhỏ, trong đó có nhiều phụ nữ và trẻ em”, Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy chia sẻ.

(Theo baogiaothong.vn)

BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN VÀ TAY SAI VŨ VĂN LỘC CHỈ THÍCH NÓI CHO SƯỚNG MIỆNG – LÃO MÓC

THS018 – Trong tinh thần truyền thông 2 chiều THS2018 sẽ nhận đăng bài phản biện. Nội dung không nhất thiết là chủ trương và quan điểm của Thiên Hạ Sự 2018.

Dẫn nhập: Mới đây, ông nhà văn nghĩa địa VêVêenLờ khi viết bài “Valentine trong di sản chiến tranh” ông ta có viết như sau: “Hãy viết lời yêu thương ngay từ San Jose, California cho những người bên cạnh ta. Một lần. Và xin đừng thông báo cho tôi những lời mắng chửi qua lại giữa anh em làm hư hỏng cả chữ nghĩa của tổ tiên ông bà để lại từ ngàn xưa.”

Nhưng, sau đó, chính ông ta lại làm y chang điều mà ông ta kêu gọi trong bài viết kêu gọi tham dự tiệc gây quỹ của tổ chức VOICE của Trịnh Hội và “Lộc cát-sê” tại San Jose khi ông ta viết những dòng chữ kết tội người khác là “gieo rắc hận thù” khi lên tiếng về những việc làm khuất tất của Trịnh Hôi và Lộc cát-sê  mà anh Nguyễn Thanh Tú đã chứng minh đây là cái vòi của con bạch tuộc Việt Tân.  

Năm ngoái, Trịnh Hội, Nam Lộc mà Nguyễn Thanh Tú gọi là “Lộc – cát -sê” đã họp báo về chuyện NTT đã tố cáo các ông này về chuyện mờ ám khi quyên tiền đưa những người tị nạn tại Thái Lan qua Canada. 

Bà Hoàng Lan Chi đã có đưa nhận định của bà về cuộc họp báo để “kềm chế tác hại” này – một thủ đoạn mà băng đảng Việt Tân thường hay áp dụng.

Ông Nguyễn Thanh Tú cũng đã trả lời là các ông Trịnh Hội, Nam Lộc, Đỗ Kỳ Anh… của tổ chức VOICE nên trả lời với những cơ quan có thẩm quyền về việc này của chính quyền Canada.

Nguyễn Thanh Tú cũng đã thách thức Trịnh Hội nên đi kiện ông ta về những chuyện mà Trịnh Hội cho rằng Nguyễn Thanh Tú đã vu cáo ông ta.

Ôn cố tri tân, chúng tôi cho đăng lại loạt bài “MẶT TRẬN ĐÃ KIỆN BÁO CHÍ VIỆT NGỮ – VIỆT TÂN CÓ DÁM KIỆN KÝ GIẢ A.C. THOMPSON VÀ ĐÀI TRUYỀN HÌNH PBS?” được viết cách đây ba năm để rộng đường dư luận. 

*

Vào những ngày đầu tháng 11 năm 2015, các lãnh tụ đảng Việt Tân (VT) Lý Thái Hùng (LTH), Hoàng Cơ Định (HCĐ), Nguyễn Xuân Nghĩa (NXN), Hoàng Tứ Duy (HTD) và ký giả A.C. Thompson nổi nang hết biết. 
  
Ngay khi phim phóng sự điều tra “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ” của đài truyền hình PBS mới được  quảng cáo, người ta thấy Dogtor Brake đã nhanh nhẩu đoản nhảy vào dở trò “nhân nghĩa Bà Tú Để để “lấy nôm cộng đồng”, như sau: 
  
“Cho dù cuốn phim không công khai đánh đánh đồng mọi người Việt tị nạn với các hành vi mà nhóm thực hiện cho là khủng bố, người xem vẫn được dẫn đến nhận định rằng một thành phần ‘bên thua cuộc’ vì cay cú nên muốn dở ngược lại trang sử chiến tranh VN và sẵn sàng dùng các biện pháp thanh trừng, ám sát, hăm dọa… đối với những ai trong cộng đồng Việt mà trái ý họ. Qua lời giới thiệu phim, chúng ta có thể đọc được một thông điệp ngầm, lồng trong phim về thái độ im lặng của cộng đồng Việt trong hơn 30 năm qua. Sự im lặng ấy có thể được diễn giải là đồng lõa, là dung túng, là chấp nhận, là bất cần hay sợ hãi. Cách nào cũng đều chẳng tốt.” 
  
Và như đã biết, ngay khi cuốn phim được trình chiếu thì quả thật là “dậy sóc Băm Bo” khắp nơi. 
Đầu tiên là “cậu ấm” Hoàng Tứ Duy, phát ngôn nhân của đảng VT lên tiếng “đòi” giám sát viên của đài truyền hình PBS phải “giám sát” lại phim “Khủng bố tại Sàigòn Nhỏ” và đòi PBS phải ngưng chiếu cuốn phim và xin lỗi… đảng VT của cậu (sic!). 
  
Kế, báo Người Việt ở Nam California mà nhiều người cứ nhất định gọi là báo Người Vẹm vì những việc làm lợi cho VC của báo này từ trước tới nay bắt đầu phỏng vấn hai “cán lớn” của Mặt Trận là Hoàng Cơ Định, Nguyễn Xuân Nghĩa và ký giả AC Thompsom. Kế, đài BBC, đài Á Châu Tự Do (RFA) cũng vào cuộc. 
  
Nhiều người nghĩ là báo Người Vẹm phỏng vấn hai cán lớn của MT là HCĐ và NXN; trong khi chỉ phỏng vấn ký giả AC Thompsom thì thế nào cũng xảy ra chuyện “hai đánh một, hổng chột cũng què”. Không dè chuyện nghĩ vậy mà không phải vậy. 
  
Xin không kể chuyện nữ ký giả Hà Giang phỏng vấn “cán bự” HCĐ mà làm gì cho mất thì giờ vì lý luận của ông “cán bự” này không có gì đáng nói, chỉ xin nói về chuyện “thần khẩu hại xác phàm” của kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa trong bài phỏng vấn của báo NV khi ông ta kể lể: 
  
“-NXN: Vì vậy, lần thứ hai, vào tháng 9, AC lại muốn xin gặp tôi và lần này nói thực sự là muốn hỏi về việc Mặt Trận. Tôi đồng ý và nghĩ mình không có gì phải giấu. Tôi nói nhiều về cơ cấu tổ chức khi tôi còn ở trong MT. Về việc ông Phạm Văn Liễu lo cơ cấu hải ngoại và ông Hoàng Cơ Minh lo chiến khu. Tôi đã mất cả giờ để giải thích  vai trò của Tổng Vụ Trưởng TổngVụ Hải Ngoại là Phạm Văn Liễuvới đơn vị K9 trong Mặt Trận, mà AC Thompson không lần dùng tới, không hề nhắc đến tên ông Liễu. Tôi cũng có nói nhiều về ông Hoàng Cơ Minh, mà AC 
Thompson cũng không hề dùng đến, vì những điều tôi nói không hợp với mục đích cuốn phim của ông ta. 
 
-Người Việt (Hà Giang): Ông đã nói điều gì về ông HCM mà họ không dùng? 
  
-NXN: Về con người ông Minh và điều ông ta nhấn mạnh “hết chiến tranh và quân đội rồi, không được nghĩ theo kiểu chiến tranh và vũ trang, mà phải nghĩ đến đấu tranh.” (do Lão Móc in đậm và gạch đít). Tôi còn chia sẻ đoạn đối thọai khi gặp ông Minh lần đầu trong đời, và yêu cầu họ, nếu trích dẫn thì hãy trích đoạn này: “Tôi hỏi ông Minh vào năm 1984: ông có tin rằng việc ông làm sẽ thành công không và năm năm nữa thì ông ở đâu, làm gì? Ông Minh trả lời: “Tôi không nghĩ là tôi sẽ thấy Việt Nam thoát khỏi chế độ Cộng Sản trong cuộc đời tôi. Nhưng thà tôi chết như một tên thảo khấu trong rừng còn hơn sống kiếp người mất nước, tị nạn tha hương ở quê người.” Và đây là câu đáp đã gây ‘nghiệp’ cho tôi. Thế thì không cần nói có 10,000 người trong chiến khu, mà chỉ có 3 người tôi cũng theo ông tới cùng.” (Trích bài phỏng vấn của ký giả Hà Giang, báo NV). 
  
Chưa hết! Xin mời độc giả đọc tiếp đoạn giải thích của kinh tế gia NXN giải thích về câu nói của ông ta: 
 
“Câu tôi nói ‘đó là 1 chương đen tối trong cuộc đời tôi,’ là nói về chuyện mất nước, đời sống tị nạn, tâm tư của mình trong thời gian đó, không đi làm việc mà gia nhập Mặt Trận và về những nỗ lực chống Tàu, chống Pháp của tổ tiên mà thất bại. Nhưng AC Thompson bẻ quặt đi, viết cái kiểu cho người đọc hiểu lầm là tôi xấu hổ về thời gian hoạt động trong Mặt Trận.” (Trích bài phỏng vấn). 
  
Qua những trích đoạn trả lời phỏng vấn của nữ ký giả Hà Giang về phim “Khủng bố ở Sàigòn Nhỏ” quả tình ông kinh tế gia NXN đã làm chuyện “ăn cơm Mặt Trận mà lại hại Việt Tân”! 
  
Ông kinh tế gia NXN nỡ lòng nào đi hạ bệ thần tượng Hoàng Cơ Minh của ông cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc, người đã xưng tụng “ông HCM là Nguyễn Thái Học của thế kỷ 21”  bằng cái câu nói mà ông đặt vào miệng cố Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh: “…thà tôi chết như một tên thảo khấu trong rừng còn hơn sống kiếp người mất nước (sic!)”. Ông HCM đã chết, lặp lại câu nói mà ông NXN nói là ông HCM nói thì một người đã chết như ông HCM làm sao có thể lên tiếng, theo tôi, ông NXN là một thằng hèn! 
  
Chưa hết! Trong khi các cán lớn của đảng VT chối bai bải về chuyện K.9 thì ông kinh tế gia NXN lại lôi chuyện ông Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Phạm Văn Liễu với K9 ra mà nói, chơi vậy chơi với ai?! 
  
Mới đây, khi trả lời phỏng vấn luật sư Nguyễn Hoàng Duyên của truyền hình CaliToday của nhà báo Nguyễn Xuân Nam ở Bắc California, anh ký giả AC Thompson còn nói huỵch tẹt ra là ông kinh tế gia NXN có đề cập đến chuyện ngăn cản MT định giết một ký giả của tờ nhật báo ở Quận Cam. Theo AC Thompson, người ký giả đó là ông Đỗ Ngọc Yến, chủ nhiệm nhật báo Người Việt! (Xin xem phần phụ đính).    

Trong bài viết của “nhà báo tự do” Bùi Văn Phú có viết như sau: “Nếu Mặt Trận coi đây là một sự vu khống về những hành động khủng bố, ông Vũ Văn Lộc cho biết MT có thể kiện ký giả AC Thompson, cơ sở truyền thông ProPublica và đài PBS ra Toà”. 
  
Và trên diễn đàn điện tử người ta cũng thấy có cái gọi là “bài quan điểm của Cộng Hòa Thời Báo” có nội dung như sau: 
 

“VIỆT NAM CỘNG HÒA KHÔNG CHẤP NHẬN KHỦNG BỐ.

Quan điểm Cộng Hòa Thời Báo

Trước 30-4-1975, người Việt là nạn nhân khủng bố do Việt cộng gây ra. Thể chế Việt Nam Cộng Hòa tôn trọng tự do báo chí. Việt Nam Cộng Hòa xây dựng xã hội nhân bản lấy con người làm gốc. Việt Nam Cộng Hòa không chấp nhận khủng bố dưới bất cứ hình thức nào và luôn lên án khủng bố.

Không riêng gì người Việt, mọi người có lương tâm đều xem khủng bố là tội ác.

Người Việt bỏ nước ra đi, lại phải sống trong sợ hãi vì một vài cá nhân hay tổ chức khủng bố. Người Việt chính là nạn nhân của những cá nhân hay tổ chức khủng bố nói trên.

Hành động khủng bố lại nhắm vào nhà báo nhằm tiêu diệt quyền tự do ngôn luận ngay trên xứ sở Hoa Kỳ. Nên lại càng phải lên án.

Sau 40 năm người Việt hải ngoại đã trưởng thành, khủng bố đã không còn tồn tại, các vụ khủng bố tại Hoa Kỳ xảy ra những năm 1980-90 vì chưa tìm ra thủ phạm nên sẽ được mở lại bất cứ lúc nào. Với chúng tôi phim phóng sự “Khủng Bố ở Little Sài Gòn” là sinh hoạt bình thường của thông tin tự do và có thể là khởi đầu để mở lại hồ sơ các vụ án.

Ai hành động, ai ra lệnh cần chịu trách nhiệm trước pháp luật Hoa Kỳ và trước lịch sử định cư của người Việt tại Hoa Kỳ.

Người Việt Tự Do đã trưởng thành nên lập luận kiểu ông Nguyễn Xuân Nghĩa “Chúng ta tiếp tục là nạn nhân của truyền thông Mỹ” là lập luận không thể chấp nhận được. Mặt Trận hay đảng Việt Tân bị vu cáo bởi thế nên dùng chữ “chúng tôi” thay vì chữ chúng ta cho tập thể người Việt.

Theo quan điểm của chúng tôi chỉ có tòa án mới có quyền quyết định có tội hay vô tội đối với Mặt Trận tiền thân của đảng Việt Tân. Chúng tôi ghi nhận ông Lý Thái Hùng Tổng Bí Thư Việt Tân đã lên tiếng về sự vu cáo và đã làm việc với luật sư. Chúng tôi mong rằng ông sẽ tiến hành đưa cơ sở truyền thông ProPublica và hệ thống truyền hình PBS ra tòa để xác minh Mặt Trận hay đảng Việt Tân hoàn toàn vô tội.

Chúng tôi tin rằng muốn mang lại tự do cho đất nước chúng ta không thể tiếp tục lập luận rằng phim “Khủng Bố ở Little Sài Gòn” hay những người muốn thực sự tìm ra thủ phạm là “làm lợi” cho cộng sản. Việc cộng sản lợi dụng là do đã có cá nhân hay tổ chức khủng bố, khi các vụ án chưa được đưa ra ánh sáng thì cộng sản vẫn còn cơ hội tiếp tục lợi dụng.

Công lý là điều đang được đấu tranh hãy thực hiện công lý ngay tại Hoa Kỳ song song với việc đấu tranh đòi công lý cho Việt Nam.

Chỉ có sự thật mới giúp chúng ta hiểu, chấp nhận và tôn trọng nhau. Chỉ có sự thật mới tạo được liên kết để giải thể cộng sản.

Trên tinh thần này chúng tôi kêu gọi mọi người hãy cộng tác với các cơ quan truyền thông và giới chức Hoa Kỳ để đưa ra sự thật ra ánh sáng mang thủ phạm ra trước pháp luật.

CỘNG HÒA THỜI BÁO

Cũng theo một bài viết của ông Nguyễn Quang Duy mà dư luận cho biết là một đảng viên VT (ngầm) ở bên Úc, thì ông này coi vụ VT kiện ký giả AC Thompson và phim “Khủng bố Little Sàigòn” là một “Thách thức và cơ hội cho đảng Việt Tân”.

Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam năm 1994 đã kiện các ông Nguyễn Thanh Hoàng, Cao Thế Dung, Vũ Ngự Chiêu ra toà.

11 năm sau, năm 2015, đảng Việt Tân cũng sẽ kiện ký giả AC Thompson, cơ sở truyền thông ProPublica và đài PBS ra Tòa?

Xem ra câu hỏi “kiện hay không kiện” chỉ có mấy ông cán lớn của đảng Việt Tân mới có thẩm quyền trả lời.

Theo dư luận thì kiện cũng chết, mà không kiện thì cũng chết!

Nói theo truyện Kiều của Nguyễn Du khi cụ diễn tả cái chết của nhân vật Từ Hải là ĐẢNG VIỆT TÂN ĐANG “CHẾT ĐỨNG!” GIỮA TRẬN TIỀN!

Xin thưa đừng hiểu ba chữ “giữa trận tiền” là “giữa chiến trận”. “TRẬN TIỀN” ở đây là chuyện tiền bạc, đấy ạ!

“Mặt Trận kháng chiến phở bò” hàng chục năm nay đã nửa đường đi xuống vì dân Việt tị nạn cộng sản tại hải ngoại khám phá những “chủ tiệm phở kháng chiến” đã “nấu phở bằng thịt… Thầy” (nói theo cách nói của nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh) khi đổi tên tiệm từ Mặt Trận qua Việt Tân.

Đề nghị lãnh đạo đảng Việt Tân chối phắt là đảng ta không có dính líu gì đến chuyện khủng bố, khủng biếc, ám sát, ám siếc gì của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam là xong ngay!


LÃO MÓC

PHỤ ĐÍNH

  • Ý KIẾN CỦA NHÀ HOẠT ĐỘNG CỘNG ĐỒNG TÔN NỮ HOÀNG HOA VỀ BUỔI PHỎNG VẤN A.C. THOMPSON CỦA NHẬT BÁO CALITODAY

Tôi không biết ông LS Nguyễn Hoàng Duyên là ai ? Có phải là đảng viên của Đảng Việt Tân hay không ? Nhưng ông đã hoàn toàn thất bại trên những ý kiến, lời nói điều hướng cuộc phỏng vấn với ký giả A.C Thompson . Hành vi mở đầu của ông NHD cho rằng chữ Terror in Little Saigon đã upset  toàn Cộng Đồng. Ông LS NHD muốn mượn hậu thuẩn của Cộng Đồng để áp đảo Ký giả A.C Thompson.

Nhưng A.C. Thompson đã quá lịch lãm và bình tĩnh trước thái độ mượn áo cọp để nhát khỉ của LS NHD. A.C Thompsom cho biết là ông muốn nói đến những nạn nhân đã bị khủng bố và thảm sát trong cộng đồng và ông ta xin lỗi về sự suy diễn của khán giả mà ông ta không kiễm soát được .

Đồng thời ông Thompson cũng cho biết ông ta không thể đặt cái tittle dài hơn vì qui luật của PBS. Tuy nhiên theo ông AC Thopsom cho biết cái tittle đó rất đúng khi ông ta muốn mở lại những vụ ám sát các ký giả trong thập niên 80 mà phần đông trên hàng trăm cuộc phỏng vấn của ông với dân cư trong little Saigon đều nghi ngờ là do Mặt Trận chủ trương .

Ông A.C Thomson còn cho biết  một mai đây trong các cuộc điều tra tiếp diễn nếu ông nghe được từ những người dân cho rằng những vụ ám sát đó không phải là do Mặt Trận thì ông sẽ có những sửa đổi . Tuy nhên hiện nay trong những cuộc phỏng vấn của ông đều được nghe nhắc tới tên của Măt Trận có liên quan trong những vụ khủng bố này.

 LS Nguyễn Hoàng Duyên đã hoàn toàn thất bại trước sự đối đáp rõ ràng , minh bạch của ký gỉa A.C Thompson, trong khi LS NHD lại mập mờ gán ghép về cuốn phim đã upset toàn cộng đồng Người Mỹ Gốc Việt Hơn nữa cái không minh bạch của ông NHD khi gán ghép cái tựa đề Terror in Little Saigon cũng tương tự như ISIS

 Đây là một sự việc không đúng sự thật vì Đảng Việt Tân hay Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là tổ chức của họ cho nên LS NHD không nên nhập nhằng cho rằng họ là toàn thể cộng đồng Người Việt gốc Mỹ  để tấn công ký giả A.C Thompson . Nhưng trái lại, A.C Thompson đã tỏ ra quá hiểu biết về tổ chức Mặt Trận khi xác nhận rằng ông đã trực tiếp nghe từ thủ lãnh Mặt trận cho biết đã giết hai người trong bưng và ông ta đang lấy lại công lý cho những nạn nhân đã bị ám sát trong cộng đồng mà FBI đã  thiếu trách nhiệm trong việc điều tra .

Điều đáng tức cười là LS NHD muốn bỏ chữ “out of control” và “mistake” vào miệng của AC Thompson nhưng LS NHD đã hoàn toàn thất bại khi Ký giả AC Thompson cho rằng ông ta không bị ai kiễm soát và bắt buộc trong sự diễn tiến tình tự của phim Terror In Little Saigon mà ông muốn nói là ông ước ao được nói nhiều hơn về những vụ ám sát này nhưng vì tính cách thời gian và qui luật của PBS nên ông sẽ phải tiếp tục điều tra thêm cho cuốn phim tới.

LS NHD lại muốn kéo chữ “mistake” của AC Thompson trong câu nói của ông ta để muốn điều hướng AC Thompson nói ra là ông ta đã hiểu lầm khi làm cuốn phim đó. Một lần nữa LS NHD đã phải ngỡ ngàng khi nghe rõ ràng A.C Thompson cho biết LS NHD  đã hiểu lầm chữ “mistake” của ông ta  . Đồng thời A.C Thompson cũng cho biết tất cả dữ kiện ông làm cuốn phim đó đã được thâu thập ý kiến và sự suy nghĩ của những người mà ông đã phỏng vấn qua. Tất cả đều cho là các vụ khủng bố đó có liên quan đến Mặt Trận . A.C Thompsom đã cho biết thêm là những nạn nhân này đã từng bị MT hăm doạ bằng mail, phone hay mua chuộc tiền bạc . Lần sau nếu có được phỏng vấn những nhà ký giả lão luyện như A.C Thompson thì LS NHD cần phải học lại cách thức phỏng vấn để trước hết thu phục đưọc nhân tâm và sau đó có thể làm vẽ vang cho dân tôc Việt

TNHH

AC Thompson trả lời các vấn đề qua phim ‘Terror in Little Saigon’

Nhà báo A.C. Thompson, tác giả phóng sự điều tra, đã lật lại hồ sơ vụ án về những cái chết của các ký giả Dương Trọng Lâm, chủ bút Cái Đình Làng, bị bắn chết tại San Francisco, California, năm 1981; ông Nguyễn Đạm Phong, sáng lập tờ Tự Do, bị ám sát tại nhà riêng ở Houston, Texas, năm 1982; ông Phạm Văn Tập, biên tập tờ Mai, chết trong vụ hỏa hoạn tại văn phòng năm 1987; Đỗ Trọng Nhân, biên tập viên tờ Văn nghệ Tiền phong, bị bắn chết trong xe tại Fairfax, Virginia; ông Lê Triết, bình luận viên của tờ Văn nghệ Tiền phong, bị bắn chết trong xe cùng với vợ năm 1990.

  • Trích trên các diễn đàn :

Trong buổi phỏng vấn mới nhất bằng Anh ngữ  cuả LS Nguyễn Hoàng Duyên với nhà báo AC Thompson do nhật báo Calitoday  thực hiện , có rất nhiều điều rất lý thú , xin tạm lược thuật như sau :

1- Nhà báo AC Thompson xác nhận : trong lúc phát biểu không chính thức (off camera), ông Nguyễn Xuân Nghĩa có nói “ông đã tham gia một buổi họp của Mặt Trận, trong đó các thành viên thảo luận việc ám sát biên tập viên của một nhật báo nổi tiếng ở Quận Cam.” 

Và  AC Thompson nói rõ trong buổi phỏng vấn này: người bị Mặt Trận dự tính ám sát là ông Đỗ Ngọc Yến , chủ bút nhật báo Người Việt , nguyên văn như sau ( ở phút thứ 25:24 ):

 “He said us in the meeting with the other members, they planned to assassinate Mr . Do Ngoc Yen from Nguoi Viet.”

  Nhưng trong buổi phỏng vấn của nhật báo Người Việt do nhà báo Hà Giang thực hiện  và đăng trên Ngươi Viêt on line ngày 6-11-2015  ô. Nguyễn Xuân Nghĩa đã phủ nhận câu nói đó, nguyên văn như sau :Tôi không hề nói câu đã tham gia một buổi họp của Mặt Trận, trong đó các thành viên thảo luận việc ám sát biên tập viên của một nhật báo nổi tiếng ở Quận Cam, cả trong khi quay phim lẫn lúc không quay phim.

2-  Sự phản biện của LS Nguyễn Hoàng Duyên về sự mập mờ, gán ghép trong cách đặt tựa đề : Terror in Litle Saigon của cuốn phim, cũng giống như sự gán ghép giữa ISIS và Muslim 

3- AC Thompson  nói  không có  ý làm tổn thương Cộng đồng người Việt  và  xin lỗi những người  không thích  cái tên ( title ) của cuốn phim ( phút thứ 40:32 )

Câu Chuyện Đầu Năm (Hợi): Thông Điệp Liên Bang

Không hiểu ai đã dịch từ State of the Union sang thành Thông Điệp Liên Bang nghe thấy hay hay, chứ thật ra, đúng nghĩa “sát sườn” luôn, đó là bản báo cáo Tình Hình Quốc Gia hàng năm.

Đây là dịp tổng thống, người đứng đầu nhánh Hành Pháp đến Quốc Hội (là nhánh lập pháp), báo cáo hay trình bày lại những chuyện đã qua trong một năm, có những luật lệ gì nhánh lập pháp cần thay đổi, hay có những luật lệ gì phía Hành Pháp thấy khó khăn.

Bên cạnh nhánh lập pháp (gồm các nghị sĩ và dân biểu), các vị thẩm phán tối cao của nhánh Tư Pháp cũng được mời đến để nghe. Một hệ thống phân chia quyền lực trong một thể chế cộng hoà, bảo đảm cho một xã hội tự do, dân chủ là như vậy.

Thế mà rất nhiều quốc gia chưa chắc có hay chưa bao giờ có thể có được. Ở đây xin mở ngoặc nói thêm, bản thân tui cũng chỉ là một tên di cư đến ở xứ này, với sự hiểu biết hạn hẹp, nhưng ít ra cũng nắm vững thể chế cộng hoà nó ra làm sao. Còn hơn cô (bé) dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez đại diện cho New York mà lại không biết “tam quyền phân lập” của thể chế cộng hoà, khi gọi tổng thống, Thượng Viện, và Hạ Viện là 3 nhánh quyền lực!!! Thế mà cô ta được dân New York bầu làm người đại diện cho mình!!!

Quay trở lại Thông Điệp Liên Bang năm nay, lẽ ra đã được tổng thống Trump trình bày hồi hạ tuần tháng Giêng. Nhưng lấy lý do một số văn phòng chính phủ tạm đóng cửa vì vụ “dằn co” về vấn đề ngân sách, bà Nancy Pelosi, người đang nắm chức Chủ Tịch Hạ Viện đã “đình chỉ” việc này vì không đủ nhân viên an ninh bảo vệ tất cả Quốc Hội và tổng thống trong buổi trình bày Thông Điệp Liên Bang. Cuối cùng, ngày tổng thống đến Quốc Hội để đọc Thông Điệp Liên Bang mới dời lại hôm nay.

Một ghi nhận trước lúc tổng thống đến Quốc Hội, bà dân biểu Lois Frankel của đảng Dân Chủ đã kêu gọi các bà dân biểu đồng viện, cùng đảng của mình hãy mặc đồ màu trắng để thể hiện “tình đoàn kết” trong đảng Dân Chủ. Cho nên, không lạ khi các ống kính thâu hình chĩa vào các hàng ghế có các bà này ngồi, mà bản thân tui đếm được có cỡ 46 bộ đồ trắng. Điểm tình cờ là ngay ái nữ của tổng thống Trump, cô Tiffany Trump khi đến dự, cũng mặc bộ đồ màu trắng luôn.

Mở đầu Thông Điệp Liên Bang, tổng thống Trump đã nhấn mạnh, những thành tựu chúng ta đạt được là cho quốc gia, chứ không phải cho bất kỳ đảng phái nào. Ông kêu gọi sự hợp tác giữa hai đảng, vì quốc gia, vì người dân, và ông đã mạnh dạn báo cáo “Tình Hình Quốc Gia hoàn toàn vững mạnh”.

Tuy nhiên, ông cũng nêu lên những thách thức, những khó khăn, mà tất cả các vị dân cử, cũng như chính quyền dưới sự lãnh đạo của ông phải rán vượt qua để làm quốc gia hùng cường hơn. Có thể nói, ông Trump dường như quá … “tham lam”, nên đã nêu lên rất nhiều vấn đề, cũng như không ngại “đụng chạm” cũng rất nhiều … vấn đề.

So với những tổng thống tiền nhiệm, có thể nói, ông Trump dường như muốn làm nhiều thứ, và giải quyết luôn một lần. Không có kiểu “hứa cho nhiều, cũng vậy thôi”. Nhiều người có thể trách cứ ông Trump “tham lam” hay là “ôm đồm” quá. Cứ từ từ từng chuyện, làm một hai ba chuyện như mấy vị tổng thống trước là được rồi.

Nhưng, nói đi cũng phải nói lại. Rõ ràng những vấn đề nước Mỹ đang gặp phải hiện nay, không phải một sớm một chiều mà có. Nó là hậu quả của cả mấy đời tổng thống trước, nhưng ít có ai dám giải quyết tới nơi tới chốn, giải quyết một lần cho xong. Cho nên, nó cứ kéo dài gần cả hai chục năm nay!!!

Để tóm tắt những vấn đề ông Trump trình bày hôm nay, xin được ghi nhận lại như sau:


Về đối ngoại: 
Ông Trump khẳng định Tàu đã lợi dụng việc buôn bán, cũng như ăn cắp quyền sở hữu của Mỹ trong nhiều năm qua, khiến cho cán cân thương mại hai bên không được cân bằng. Ông nhất quyết phải chấm dứt tình trạng này cho bằng được. Ông còn đi xa hơn khi đề nghị Quốc Hội hãy nghĩ đến một loại luật cho phép Mỹ có thể đánh thuế lại bất kỳ quốc gia nào chơi …. không đẹp, không công bằng với Mỹ bằng chính mức thuế hay thiệt hại mà phía Mỹ gánh chịu.


Ông Trump cũng nhắn luôn với Nga rằng Nga đã chơi lén lút qua mặt Mỹ khi hai bên đã có thoả thuận “chạy đua vũ trang”. Ông cũng nhắc cho Nga biết, Nga sẽ không đuổi kịp Mỹ về kỹ thuật, về quân sự đâu. Ông rút ra khỏi thoả thuận với Nga, và sẵn sàng nếu Nga muốn … chạy đua.


Ông cũng cho rằng Iran là quốc gia nguy hiểm khi vẫn cố gắng thủ đắc vũ khí hạch tâm.


Ông khắng định vẫn sẽ là “tiên phuông” trong việc chống khủng bố trên toàn thế giới.


Và ông khen ngợi sự tiến triển trong việc đàm phán với Bắc Hàn. Một hy vọng hoà bình đang diễn ra ở bán đảo này mà mấy đời tổng thống trước chưa làm được. Ông cũng “đá nhẹ” cho biết mười mấy tháng qua, có ai thấy Bắc Hàn bắn thử quả hoả tiễn nào không? Cũng như ông xác nhận ông sẽ gặp chủ tịch Kim vào ngày 27 – 28 tháng hai ở Việt Nam.


Cuối cùng, ông không quên nhắc tới trường hợp Venezuela khi những tay lãnh đạo độc tài đang sắp đến hồi cáo chung và các quốc gia XHCN sẽ có kết cuộc như thế.

Về đối nội:
Ông Trump khẳng định Mỹ sẽ không bao giờ là quốc gia theo chế độ XHCN, trước những luồng tư tưởng, hay một số đề nghị, chính sách của một vài chính trị gia đảng Dân Chủ muốn đi theo con đường này.

Chỗ này xin nói thêm để các bạn ở xa không hiểu. Lý do là qua cuộc bầu cử giữa kỳ hồi tháng 11 năm ngoái, có 3 dân biểu trẻ, đã có những tuyên bố cổ suý tư tưởng XHCN, với những dự tính “lấy của người giàu, chia cho người nghèo” qua việc tăng thuế người giàu lên 70%. Chưa kể các dân biểu này còn “vẽ” ra cảnh rất “thiên đường” khi tuyên bố nhiều thứ mà chính phủ sẽ cho … FREE cho mọi người dân.

Một cái bánh vẽ y chang các quốc gia cộng sản “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, mà chỉ có trong sách vở tuyên truyền của cộng sản. Bản thân tui khi đến Mỹ cũng học được câu người Mỹ nói “no free lunch”. Không hiểu các vị đó từ xứ nào mà lại nghĩ đến chuyện cho … FREE. Mà cho FREE cũng được, tiền lấy đâu ra để cho FREE?


Ông Trump cũng nói đến việc cải tổ luật di trú. Ông khẳng định ủng hộ dân di cư, nhưng phải là dân di cư hợp pháp đàng hoàng. Từ đó, ông lại đưa vấn đề cần thiết phải có sự kiểm soát chặt chẽ ở biên giới phía Nam, và cần phải có hàng rào, hay bờ tường, hay bất kể vật thể gì để ngăn chặn số người vượt biên lậu ở những vùng được cho là nguy hiểm.

Ông nhắc lại đã có nhiều vị dân cử đương nhiệm đã từng đồng ý, bỏ phiếu cho ngân sách xây dựng hàng rào như vậy ở những năm trước, và ông hy vọng các vị dân cử nhìn rõ vấn đề. Ông cũng “đá nhẹ” một chút xíu khi nói rằng một số các chính trị gia giàu có, sẵn sàng xây tường, hàng rào, để bảo vệ căn nhà của mình, nhưng các công dân bình thường khác thì không có khả năng đó. Và hàng rào biên giới là khả năng bảo vệ căn nhà (quốc gia) chung của mọi người.


Ông Trump cũng khoe thành tích về kinh tế khi con số việc làm tăng cao, con số người thất nghiệp giảm xuống thấp nhất trong vòng 10 năm qua.
Việc cải tổ luật thuế cá nhân, đã giúp cho các gia đình có con nhỏ sẽ có thêm tiền, cũng như giới chủ nhân có thêm tiền để mở rộng thêm việc làm ăn, thuê mướn thêm nhiều nhân viên.


Ông Trump cũng nhắc lại việc phải xây dựng lại hệ thống cầu đường ở Mỹ để canh tân và phát triển.


Ông cũng đưa ra tham vọng là phải “đánh hạ” được bịnh AIDS (ở VN gọi là SIDA). Với nền khoa học kỹ thuật tiên tiến như Mỹ thì phải “diệt” cho được con vi trùng bịnh này.


Ông cũng đề nghị Quốc Hội chấp thuận ngân sách cho việc nghiên cứu chữa trị ung thư. Ông giới thiệu khách mời danh dự của ông, cô bé Grace Eline, chỉ mới 10 tuổi, đã được chữa trị bịnh ung thư não. Hình ảnh của cô bé Grace Eline đã được toàn thể các vị dân cử vỗ tay tán thưởng và có thể đã khiến nhiều người dân theo dõi qua truyền hình cảm động.


Và ông cũng không quên “tuyên chiến” với … kỹ nghệ dược phòng, khi cho rằng các hãng dược phẩm đã bán quá mắc, khiến người dân gặp khó khăn khi cần mua thuốc. Ông muốn quốc hội phải có luật khắt khe hơn để có thể bảo đảm giá thuốc tây phải giảm cho vừa túi tiền người dân.


Điểm mà ông khiến các đối thủ chính trị có thể ghét ông thêm, đó là ông không đồng tình các luật phá thai của các chính trị gia đảng Dân Chủ đề cao bây giờ. Ông cho rằng bảo vệ phụ nữ, bảo vệ bào thai, bảo vệ mạng sống đó là trách nhiệm. Ông thẳng thừng chống lại quan điểm phá thai tuồn luông như các chính trị gia đảng Dân Chủ đề xướng.

Phù… Phù…. tóm tắt lại cũng đủ mệt không biết có quên điểm nào không, vậy mà không biết sao, ông Trump ổng nhớ và trình bày hết mọi thứ. Đúng là ông Trump quá “tham lam” khi đả động đến quá nhiều vấn đề. Ủng hộ, hay không ủng hộ, tuỳ quan điểm của người dân, của các bạn. Bản thân tui thì thấy ông Trump “ngon” dám chơi … xả láng, không ngán ai! Dân New York có khác!

XUÂN ẤM TRƯỜNG SA

Khi những con tàu của Vùng 4 Hải quân mang theo hàng và quà Tết từ đất liền cập đảo cũng là lúc quân dân trên huyện đảo Trường Sa (tỉnh Khánh Hòa) rộn ràng chuẩn bị đón một mùa xuân mới. Dẫu cách nghìn trùng sóng gió nhưng Tết ở Trường Sa vẫn đủ đầy hương vị quê nhà, ấm tình đồng đội, thắm tình quân dân và sẵn sàng chiến đấu (SSCĐ) cao.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Quà xuân ra đảo

Từ quân cảng Cam Ranh (Khánh Hòa), vượt biển gần 250 hải lý trong điều kiện gió to, sóng lớn, con tàu chở đoàn công tác của Lữ đoàn 146 (Vùng 4 Hải quân) cùng phóng viên, biên tập viên các cơ quan báo chí Trung ương, địa phương và thành viên Câu lạc bộ “Tuổi trẻ vì biển, đảo quê hương” đã đến “Thủ đô” của huyện đảo Trường Sa. Giữa trùng khơi, đảo Trường Sa hiện lên rất đỗi thân quen bởi màu xanh của cây lá và mái ngói đỏ tươi của những ngôi nhà quen thuộc. Dù lần đầu hay đã nhiều lần đến với Trường Sa, giây phút bước lên đảo với mỗi thành viên trong đoàn công tác thật thiêng liêng và cảm động. Sau những cái ôm thắm thiết, cái bắt tay thật chặt, mọi người ân cần hỏi thăm sức khỏe, gia đình và tình hình công việc của nhau như người thân lâu ngày gặp lại. Những phần quà Tết mang hơi ấm từ đất liền được đoàn công tác trao tận tay cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Trò chuyện với chúng tôi, Thượng tá Lương Xuân Giáp, Phó chính ủy Lữ đoàn 146 cho biết: “Tết năm nào quân dân huyện đảo Trường Sa cũng nhận được sự quan tâm, chăm lo chu đáo của Đảng, Nhà nước, quân đội và nhân dân cả nước. Năm nay, ngoài tiêu chuẩn theo quy định, cán bộ, chiến sĩ và nhân dân huyện đảo Trường Sa còn được Chủ tịch nước, Bộ Quốc phòng, Quân chủng Hải quân, Bộ tư lệnh Vùng 4 Hải quân, UBND tỉnh Khánh Hòa cùng nhiều địa phương, tổ chức chính trị, xã hội, doanh nghiệp và cá nhân gửi tặng nhiều phần quà ý nghĩa, giá trị. Bên cạnh hàng Tết phổ biến, như: Gạo nếp, lá dong, đậu xanh, giò chả, miến dong, măng khô, bánh kẹo, nước ngọt, lợn, gà… quân dân Trường Sa còn nhận được những món quà mang đậm hương vị quê nhà và sản vật của địa phương, như: Nước mắm Phan Thiết, mứt Hà Nội, chè Thái Nguyên, cà phê Tây Nguyên, quất cảnh Hưng Yên… Đây là những món quà vô giá, góp phần giúp quân dân, các lực lượng trên quần đảo Trường Sa vui xuân, đón Tết đầy đủ hương vị quê nhà”.

Ngoài hàng và quà Tết, bộ đội Trường Sa còn nhận được hàng nghìn lá thư, thiếp chúc Tết của học sinh từ mọi miền đất nước. Mỗi lá thư chứa đựng tình cảm chân thành, mộc mạc của các cháu dành cho bộ đội đảo. Quà Tết ngoài giá trị vật chất còn có ý nghĩa tinh thần to lớn, là tình cảm, niềm tin, hơi ấm của đất liền trao gửi quân dân Trường Sa. Trung tá Lê Trọng Thông, Chính trị viên đảo Trường Sa chia sẻ: “Tình cảm, sự quan tâm của đồng bào cả nước về vật chất và tinh thần có ý nghĩa đặc biệt, cổ vũ, động viên, làm ấm lòng cán bộ, chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh để quân dân Trường Sa hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao”.

Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang ngồi và bàn

Tết sớm trên quần đảo tiền tiêu

Những ngày cuối “tháng củ mật”, không khí chuẩn bị đón Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019 trên các đảo: Đá Lát, Trường Sa, Đá Tây, Đá Đông, Trường Sa Đông, An Bang, Thuyền Chài… diễn ra khá rộn ràng. Tại các đơn vị, cán bộ, chiến sĩ tập trung vệ sinh doanh trại, cắt tỉa bồn hoa, cây cảnh, sửa soạn, trang trí phòng đón Giao thừa, trang trí cây quất, cây mai, bàn thờ Tổ quốc…

Trên trận địa 12,7mm ở đảo Trường Sa, cán bộ, chiến sĩ vẫn miệt mài luyện tập phương án xử lý tình huống chiến đấu. Chúng tôi được biết, không riêng đảo Trường Sa mà tại các đảo nổi, đảo chìm, công tác canh trực, SSCĐ đều được chỉ huy các đơn vị quán triệt sâu sắc và phân công cụ thể đến từng bộ phận, cá nhân. Trung tá Hoàng Văn Phước, Chỉ huy trưởng đảo Trường Sa Đông cho biết: “Xác định vui xuân, đón Tết không quên nhiệm vụ, do đó, đơn vị duy trì nghiêm túc chế độ canh trực SSCĐ, luyện tập thành thục các phương án, đồng thời xây dựng kế hoạch tổ chức các hoạt động vui chơi, giải trí, giao lưu văn hóa-văn nghệ, thể dục thể thao, tạo sân chơi cho bộ đội. Ngoài lượng vật chất theo tiêu chuẩn, đơn vị cũng chủ động tăng gia, chăn nuôi, chuẩn bị được nguồn lương thực, thực phẩm tươi sống đưa thêm vào bữa ăn bộ đội, mỗi đồng chí 150.000 đồng trong những ngày Tết”.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Chúng tôi được hòa mình vào các hoạt động vui xuân, đón Tết sớm trên đảo Trường Sa và đảo An Bang. Dưới tán cây bàng quả vuông, quân dân quây quần gói bánh chưng như một gia đình ấm áp. Ngoài lá dong, bánh chưng ở đây còn được gói bằng lá bàng quả vuông. Đây là đặc sản mang hương vị riêng của biển mà chỉ ở Trường Sa mới có. Bữa cơm tất niên được bộ đội và nhân dân chuẩn bị chu đáo, tươm tất với những món ăn truyền thống của dân tộc trong ngày Tết và các món ăn chế biến từ sản phẩm nuôi trồng ở đảo, như: Lợn, gà, vịt, rau cải, rau muống… Chị Nguyễn Thị Mỹ Hà, người dân thị trấn Trường Sa, cùng gia đình đón Tết sớm với bộ đội, tâm sự: “Mặc dù xa đất liền, xa quê hương nhưng ở đây quân dân luôn đoàn kết, gắn bó. Chúng tôi được đón một mùa xuân đầy đủ, ấm áp và thắm tình quân dân”. Đêm Trường Sa lung linh ánh đèn. Chương trình giao lưu văn nghệ, thi bình báo tường, hái hoa dân chủ… thu hút cán bộ, chiến sĩ, chị em phụ nữ và các cháu thiếu nhi thị trấn Trường Sa tham gia. Quà tặng chỉ là cuốn sổ lưu niệm, hộp dầu gội đầu, bánh xà bông… nhưng thiết thực và ấm áp. Binh nhất Lương Đức Anh, pháo thủ ĐKZ, Cụm chiến đấu 1 (đảo Trường Sa) bộc bạch: “Đây là lần đầu tiên em ăn Tết xa gia đình. Tuy nhớ nhà, nhớ người thân nhưng chúng em cảm thấy vui và đầm ấm bởi sự quan tâm, yêu thương, đùm bọc của chỉ huy, đồng chí, đồng đội”.

Xuân này, quân dân Trường Sa đón Tết trong tâm thế phấn khởi bởi các đơn vị đều hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị trung tâm, đời sống vật chất, tinh thần được cải thiện và nâng lên. Đồng chí Trần Văn Quyển, Chủ tịch UBND thị trấn Trường Sa phấn khởi cho biết: “Cùng với được đầu tư về cơ sở hạ tầng, nguồn nhân lực đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế-xã hội, khám, chữa bệnh, giáo dục-đào tạo… thì hệ thống điện mặt trời, điện gió ở đảo cũng được đầu tư kịp thời, đồng bộ, bảo đảm đủ nhu cầu sử dụng điện sinh hoạt. Đến nay, 100% hộ dân đã có ti vi, tủ lạnh phục vụ đời sống sinh hoạt hằng ngày. Đặc biệt, được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, Bộ Quốc phòng và Quân chủng Hải quân, từ tháng 11-2018, hệ thống trạm lọc nước biển đi vào hoạt động với công suất 24m3/ngày, bảo đảm 100% nhu cầu sử dụng nước ngọt của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân”.

Chia tay Trường Sa trong quyến luyến, những ánh mắt, nụ cười tươi rói của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân như nói lên lời hứa cùng thi đua với đất liền: Quân dân Trường Sa vui xuân mới không quên nhiệm vụ, luôn SSCĐ cao, giữ vững chủ quyền biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc.


(NGUYỄN VĂN CHUNG)