Category Archives: Độc Giả

THÍCH THÔNG LAI ĐANG LÀM LỢI CHO VGCS!!!

CHÍNH KHÍ VIỆT 

Có thật trao hay photoshop? Hôm đó không vào Quốc hội Hoa Kỳ mà chỉ ở sân đình tượng đài Albraham Lincoln


Khi viết những dòng đầu đề của bài, chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng cụ thể về việc Thích Thông Lai đã có những việc làm lừa đảo một cách bỉ ổi đổi đối với phong trào chống VGCS cả ở trong lẫn ngoài nước.


CHÚ Ý 1: Thích Thông Lai tổ chức một đoàn biểu tình đến trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ, mục đích chính là để ra mắt việc hắn có 1 TRIỆU CHỮ KÝ của người Việt Nam trong nước tố cáo tội ác của tập đoàn VGCS!!!
Cái lừa đảo chính là 1 triệu chữ ký này được một người của nhóm Thích Thông Lai làm đại diện và giữ bí mật niêm phong cất kín, chỉ có mình hắn mới biết và được quyền đại diện cho 1 Triệu người đã ký???


Chúng ta hãy bình tĩnh đặt vấn đề thì sẽ thấy  mạng lưới an ninh của tình báo VGCS với một lực lượng khoảng 7 triệu con chó ngao công an, với tất cả dụng cụ máy móc được các đối tác của chúng viện trợ và bán cho, đồng thời các đối tác này huấn luyện cách thức sử dụng thành thạo các khí tài đó.

Mạng lưới an ninh của chúng xuống đến cấp xã với một thằng có cấp bậc thiếu tá làm Trưởng Công An Xã, nghĩa là một thằng sỹ quan công an VGCS được huấn luyện chính quy từ các trường công an chính quy và chúng còn được thực nghiệm thực tế.  

Chưa nói đến  những tổ chức chân rết của chúng như Hội Cờ Đỏ; Hội Cựu Chiến Binh; Lực Lượng Bảo Vệ các xí nghiệp cơ quan; Hội đoàn Thanh Niên Cộng Sản, Hội Đoàn Thiếu Niên; Các chi bộ, chi đoàn của những tổ chức đó cùng phối hợp với Đảng Uỷ VGCS địa phương và nguỵ quyền VGCS địa phương cũng như các chi bộ hoặc đảng bộ của các cơ quan VGCS đóng tại địa phương.


Đối với VGCS, an ninh chính trị và an toàn trật tự xã hội là điểm chính yếu nhất có tính chất sống còn của VGCS.  Vì thế, chúng còn cho tổ chức sự liên minh hoạt động giữa Bộ công an và Bộ quốc phòng VGCS để làm nhiệm vụ bảo vệ an toàn tuyệt đối về AN NINH CHÍNH TRỊ.

Vậy nhóm Thích Thông Lai làm sao có thể giữ được bí mật để tổ chức được một lực lượng gồm 1 TRIỆU NGƯỜI, 1 TRIỆU CHỮ KÝ???


CHÚ Ý 2: Nên nhớ rằng VGCS  ra đời từ 1930 đến nay là cuối năm 2018, trong 88 năm đó lực lượng đảng viên VGCS chỉ mới có 5,5 Triệu tên. Thế mà nhóm Thích Thông Lai đã có tới 1 Triệu kẻ -chúng tôi tạm coi như là-  “Đảng viên Đảng Thích Thông Lai”!!!


CHÚ Ý 3: Điều rất đặc biệt của cái gọi là “Đảng Thích Thông Lai”, chỉ có một người duy nhất nhân danh cho 1 Triệu Đảng Viên! Như thế có nghĩa hắn đi tới đâu tiếng nói của hắn cũng như sinh hoạt chính trị của hắn là đại diện cho 1 Triệu người!


Xin hỏi rằng, số lượng Đảng viên của Việt Tân; của các Đảng phái khác như Dân Chủ 21; 8406; Cao Trào Nhân Bản, kể cả lũ dân chủ cuội…  Những đảng phái này cho dù có phối hợp số lượng lại với nhau, liệu có tới 10 ngàn người hay không?

Nếu kẻ cộng tác của Thích Thông Lai với tư cách đại diện cho 1 Triệu người mà hắn tuyên bố hợp tác với VGCS, hoà giải hoà hợp để tách ra khỏi Tàu Cộng, thì quý bạn đọc nghĩ sao?


(Truong hop 1)(Trường hợp 2: Chân bao nhiêu độ, đầu gối bao nhiêu độ, ngực bao nhiêu độ, ngực, trán và đỉnh đầu.. để biết kẻ chết có được VÃNH SANH hay không???)(Chú ý ở phút 29:40 trở đi) 

CHÚ Ý 4: Phương pháp tuyên truyền và thu nhận thêm số cảm tình viên hoặc đảng viên của “Đảng Thích Thông Lai” đang bị u mê bởi trò ảo thuật được sử dụng bằng những phương pháp trông có vẻ khoa học nhưng lại là trò lừa đảo bằng giả khoa học! Hắn dùng việc đo nhiệt độ cơ thể của Tín Chủ khi chết để khẳng định kẻ đã chết còn ở Hoả Ngục hay hồn đã siêu thoát Vãng Sanh???


KẾT LUẬN:
1/ Mọi người chúng ta đều có trách nhiệm phải lật tẩy sự lừa đảo lòng tin của những người yêu nước, không chấp nhận  Đảng CSVN cũng như tổ chức nguỵ quyền VGCS của chúng, vì còn nghĩ tới Tổ Quốc Việt Nam và đặc biệt là sự lừa đảo niềm tin tôn giáo của một kẻ mạo danh là Trưởng Tử Như Lai. 


2/ Với những chứng cớ như vậy chúng ta có trách nhiệm báo cho FBI về sự lừa đảo này, nhất là bọn Thích Thông Lai đã mượn sự xuất hiện trước toà Quốc Hội Hoa Kỳ để tăng uy tín trong trò lừa đảo của chúng.

3/ Trong việc hành nghề lừa đảo này, những người đóng góp tiền bạc cho hắn không phải là ít.  Và tổ chức của nhóm Thích Thông Lai, vì chúng coi việc làm của chúng là “hoằng pháp” là việc cứu nước Việt Nam, nghĩa là Bất Vụ Lợi cho nên không đóng thuế.  Chúng ta cần báo cáo cho cơ quan thuế vụ biết để họ điều tra hư thực và truy thu số thuế thất thoát cũng như trừng phạt tội lừa đảo cơ quan thuế vụ.


Chúng tôi kêu gọi quý bạn đọc dù ở trong hay ngoài Việt Nam hãy tố giác việc này. Điều cần thiết khác là gởi một bản sao lá đơn tố giác tới văn phòng Tổng Thống Donald Trump; cho các cơ quan truyền thông của Hoa Kỳ cũng như của một số nước Phương Tây có uy tín.


Chính Khí Việt

Ngày 13 Tháng 11, 2018

BẢN CHẤT BẤT LƯƠNG CỦA THẰNG LƯƠNG THIỆN


Huỳnh Lương Thiện hay Huỳnh Bất Lương?

November 17, 2019
Lê Thành Quang.

Từ lâu lắm rồi, hải ngoại vô phúc xuất hiện một tên chạy hiệu đình đám phướm lọng dưới nhiều mâm cổ:

Đoàn viên Mặt Trận Bán Nước Phở Bò: Là nó.
Đảng Viên Đảng Việt Tanh: Chính hắn,
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút Báo Khiếng Chán: Vô ra cũng thằng cha khi nảy.
Chủ báo Thằng Mỏ RV: Cũng hắn.
Phong Trào Trưởng Phong Trào Hưng Ca: Lại hắn.
Chức vụ gì hắn cũng hý hửng cười tươi Ừ VÀI PHÁT LIÊN HỒI ngoại trừ cái dzụ Đảng viên và Đoàn viên của cái đảng chết tiệt nhiều tai tiếng Việt Tanh và Mặt Trận Bán Nước thì hắn chơi trò hai mặt CHỐI và BÊNH như 6 mặt thò lò con xúc xắc.
Ngày 23 tháng 5 năm 2017, Huỳnh Lương Thiện lên đài Truyền Hình Cali Today để nói lên những sự thật chưa từng tiết lộ xưa hơn trái đất của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, đảng Việt Tân trên tinh thần Thái Giám Bảo Hoàng, và cho biết, sau khi chứng minh theo lối phán truyền của Chánh Án Tòa Án Nhân Dân, “ta đã chấm dứt nhiệm vụ đoàn đảng viên kể từ ngày 3 tháng 12 năm 1984 sau khi đã thực hành nhiệm vụ 7 tháng tính từ tháng 5 năm 1984” và thêm “… nhưng chẳng có ma nào tin, quả thật đời quá bất nhân với ta”.
Ngày 10 tháng 11 năm 2019, Huỳnh Lương Thiện trên tay vài xấp báo, dường như là Bút Việt phát hành tại Dallas, đến từ San José, có mặt tại Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh như một người ủng hộ.
Thứ Tư 13 tháng 11 năm 2019, trên email gởi cho một người tên Hòa, Huỳnh Lương Thiện “góp ý”:
On Wednesday, November 13, 2019, 3:54:59 PM PST, Thien Huynh huynhluongthien@gmail.com wrote:
Thứ nhất. Tôi đề nghị anh Hòa nên nói rõ hơn cho chị Thủy và anh Hợp là Bắc Cali có vài ca sĩ vừa hát khá lại cò Đài phát thanh, cho nên nếu mời họ tham gia chương trình thì mình sẽ được sự hỗ trợ về truyền thông rất mạnh.
Thứ hai. Bắc Cali thường xuyên có những show văn nghệ với rất nhiều ca sĩ hạng A. Khách đã quen rồi. Cho nên nếu mình không có thêm 1 vài ca sĩ nổi tiếng hạng A thì kém phần hấp dẫn., bán vé không dễ đâu.
Dallas lần đầu tiên tổ chức ĐNH Cám Ơn Anh . Giá vé chỉ $15:00 thế mà hội trường 1000 người vẫn không đầy. Tôi thấy trống khoảng 200 ghế..góc trái từ phiá dưới khán giả nhìn lên..
Hội trường San Jose có 2.600 ghế. Vé $25:00. Cho nên nếu vẫn giữ dàn ca sĩ như vậy thì tôi rất lo. Đề nghị BTC nên quan tâm đến việc này để bão đãm sự thành công cho ĐNH San Jose.
Kính
HL Thiện
Tới đây thì hết đường, Huỳnh Lương Thiện hiện nguyên hình là tên chuyên chụp mũ, xuyên tạc, viết không cần dữ kiện chứng minh, thiếu theo dõi tìm hiểu, đổi trắng thay đen còn hơn cả Đảng và Mặt Trận.
Viết bậy, nói bậy mắc tội nghe Thiện Huỳnh Lương.
Huỳnh Lương Thiện! Banh tai nghe cho rõ:

Hội trường chỉ chứa được 1,200 ghế.

Nhóm Thân Hữu Phụ Trách Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh (danh xưng khiêm nhường của Ban Tổ Chức) đã bán hết 1,500 vé – ghi nhận theo biên bản thành văn.
Địa điểm trình diễn là Hội trường của nhà thờ, sáng Chủ Nhật giáo dân đi lễ, 3 Parking Lot không đủ chỗ đậu xe đành ca bài Bye Bye.
Email của Huỳnh Lương Thiện đã biến chủ nhân thành bất thiện, một tên chuyên rình mò phá bỉnh, xuyên tạc sự thật… và chắc chắn, những HÀM mà Thiện đang mang như nhà báo, phong trào trưởng, tà lọt cho Đảng Đoàn vv… chỉ là thứ bá vơ nhận bừa cho vui.
Chúng ta cùng điểm nhản Huỳnh Lương Thiện với 4 câu hỏi:

Có ai đọc được một bài báo mang nội dung tinh thần chống Cộng (hoặc chỉ bài bình thường như phóng sự chẳng hạn) của Huỳnh Lương Thiện? Phải gọi NHÀ BÁO CỔ THỤ KHÔNG THÈM VIẾT HUỲNH LƯƠNG THIỆN.
Tuần báo Thằng Mõ Phó Bản là sản phẩm trí tuệ (?) của Huỳnh Lương Thiện hay do Mr. H. bố thí? Nếu do HLT xin thì Huỳnh Lương Thiện là TIÊN SƯ CHA CỦA TÊN GIỎI NGHỂ NỊNH BỢ.
Giả sử Huỳnh Lương Thiện là người vô khả năng nhưng yêu nghề báo, ít nhất củng phải có quan điểm, nhận định riêng của mình, tức phân biệt được đúng sai. Huỳnh Lương Thiện, kẻ chuyên nghề “CỦA NGƯỜ I PHÚC TA – MƯỢN ĐẦU HEO NẤU CHÁO”, muốn đưa báo Người Việt Nam Cali về Bắc Cali, bị ông Ngô Kỷ ra lệnh KHÔNG ĐƯỢC, đành ngưng? HUỲNH LƯƠNG THIỆN CÓ MÙI THÚI CỦA THẰNG VÔ LIÊM SĨ.
Phong Trào Hưng Ca hình thành vài thập niên trước, là một tổ chức đấu tranh chống Cộng qua âm nhạc nhiều hiệu quả do những Ca Nhạc Sĩ thứ thiệt như Nguyệt Ánh, Huỳnh Công Ánh, Trương Sĩ Lương đã bỏ nhiều công sức xây dựng. Hùynh Lương Thiện, một tên mù tịt Độ Rề Mi, chỉ biết hét mà không biết hát, nói chi đến sáng tác mà lại là bốn (4) lần Phong Trào Trưởng tái đi tái lại để lợi dụng và phá hoại Hưng Ca theo lệnh đảng. Phải nói một cách thực tế, Huỳnh Lương Thiện đã thành công về mặt phá hoại nếu nhin những hoạt động tả pín lù của Hưng Ca ngày nay. HUỲNH LƯƠNG THIỆN LÀ TÊN HỎA THIÊU PHONG TRÀO HƯNG CA.
Nhơn vô thập toàn là lời người xưa. Mọi người đều có người thương kẻ ghét, Huỳnh Lương Thiện cũng vậy. Quay đầu là bờ, buông dao thành Phật không là đặc ân cho ai cả.
Đừng để cái xấu, cái bẩn, cái đốn mạt lan sâu vào mình mà thành bản chất.
Tên Huỳnh Lương Thiện do bố mẹ ban cho với ước muốn con mình luôn LƯƠNG THIỆN. Trường hợp này như đang chuyển thành Huỳnh Bất Thiện.
Chận nó lại ngay nghe Huỳnh Lương Thiện vì mọi người sẽ ngoảnh mặt với mình – sợ lây.

Lê Thành Quang.

Tại sao Luật sư Hoàng Duy Hùng chuyển hướng đấu tranh?

HS-Nguyễn Phi Thọ 

Thời gian gần đây đồng hương tại hải ngoại xôn xao về chuyện luật sư Hoàng Duy Hùng chuyển hướng đấu tranh. Người thì cho là ông bưng bô cộng sản Việt Nam , kẻ thì nói ông là kẻ phản bội lại những người ông đã từng dựa vai kề lưng chống cộng với họ.

Có người nhẹ nhàng rằng là  ông đang trở cờ đón gió, người khác văn chương hoa mỹ hơn gọi ông là chuyển hướng đấu tranh. Riêng cá nhân tôi, tôi cho ông là người “vô thường”, và nghĩa “vô thường” tôi đang dành ông Hùng đúng cả hai nghĩa, nghĩa đạo, nghĩa đời.

Nhìn qua lăng kiếng nào, ông Hùng “vô thường” đều đúng. Tôi biết ông Hùng từ lâu, từ khi ông rời khỏi nhà tù CSVN để trở về Mỹ. Lần đầu tiên tôi gặp ông và nói chuyện với ông, có lẽ là cuộc họp báo “bỏ túi” tại một quán Phở gần đường Milam và Travis ở downtown Houston, cách đây khoảng ba thập niên.

Lúc đó trông ông gầy còm và nhút nhát như một thư sinh mới vào đời. Bây giờ, ông Hùng đang bị cộng đồng người Việt tỵ nạn tấn công khá dồn dập. Họ tấn công ông mọi phía qua nhiều cách nặng lẫn nhẹ, trí thức lẫn hỗ lốn, hung bạo tới thô lỗ, phân tích lớp lang cũng có, đánh te tua như phường bát nháo cũng không thiếu…

Nói chung ông đang bị tấn công. Tại sao ông bị tấn công? Đó là câu hỏi tôi muốn viết lên, theo quan điểm cá nhân tôi trong bài viết ngắn gọn dưới đây. Tôi biết sau khi đọc, không ít bạn đọc sẽ dành cho tôi những từ ngữ như họ đã dành cho ông Hùng hay có thể họ có cùng quan điểm với tôi. Nhưng với tôi, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là mong đọc giả đọc hết bài tôi viết.

Khi đã nói là quan điểm cá nhân, chắc chắn phải có điều sai điều đúng, nhưng tôi chỉ mong bài viết nầy có thể giúp được phần nào cho ông Hoàng Duy Hùng, thế thì tốt.

Nhưng nếu ông không thèm đọc cũng không phải là điều xấu, đối với tôi. Trong số những người trẻ đang hoạt động trên lãnh vực chính trị tại Houston , TX nói riêng và trên khắp nước Mỹ nói chung, tôi nghĩ ông Hoàng Duy Hùng là một trong những người có tiêu chuẩn để làm chuyện đó.

Ông có kiến thức rộng, hiểu biết nhiều về các lãnh vực như chính trị, kinh tế, tôn giáo và văn hóa. Ông am tường lãnh vực chính trị. Ông biết cách đào sâu và thuyết phục người nghe trong lãnh vực nầy. Nói chung, ông là người đã chọn đúng hoài bảo ông mơ ước để đi.

Nếu nói ở Houston có vị dân cử như dân biễu, nghị viên, chánh án… người Mỹ gốc Việt, tôi tin không có ai có được cái nhìn xa hiểu rộng về nhiều lãnh vực như ông Hùng.

Hãy bỏ những cái hay cái dỡ, cái tốt cái xấu qua một bên, chúng ta chỉ đưa ra một nhân vật người Mỹ gốc Việt, tuổi trung niên, có khả năng như ông Hùng để yểm trợ họ đi vào dòng chính, chúng ta thử đan cử người đó là ai, ở Houston ?

Tôi chưa thấy. Trong con người ông Hùng cũng có những kỳ cục lý thú, ông Hùng lại có nhiều khuyết điểm về bản tính khó lòng thay đổi. Ông trực tính và cộng thêm nóng nảy, khó kềm chế khi bị thách thức hoặc lúc bị va chạm tự ái.

Ông cũng là người thích làm những chuyện khác thiên hạ. Những bản tính nầy không thể có nơi con người muốn làm chính trị. Đây là những “tật xấu” và cũng là những rào cản to lớn trên đường sự nghiệp công danh , nếu người đó muốn thành công để tiến thân trên đường chính trị. Những bản tính nầy phát xuất từ cái “tôi” trong con người có mộng làm chuyện “lấp biển vá trời”.

Thường thường những người như thế ai cũng có thể mắc phạm lỗi lầm. Ông Tổng thống Donard Trump của chúng ta là một trong những người nầy, nhưng ông Trump rất khôn ngoan. Ông Trump là người rất muốn được ca ngợi, thường hay công kích hoặc chê bai ngưòi khác, kể cả phái nữ. Ông sẳn sàng tấn công khá nặng lời với những ai không nói đúng theo ý ông. Nhưng ông Trump có một sự dè dặt rất khôn ngoan: ông không bao giờ thách thức ai làm một điều gì đó, với ông.

Thách thức là một hành động rất dễ làm tổn thương và chạm tự ái đến người khác. Ông Trump luôn tránh né về chuyện nầy. Ngược lại, ông Hoàng Duy Hùng lại là người thích thách thức người khác. Và cách thách thức “phách lối” với đối phương làm cho họ từ người có cảm tình với ông trở thành thù địch. 

Ông Hùng không phải là người xấu, nhưng chính ông tự tạo cho ông thành xấu cũng chỉ vì ông không chịu tự mình xét lại những sai của mình hay người khác đóng góp cho ông.

Ông Hùng không hiểu rằng khi đã dấn thân vào đường chính trị có nghĩa là cái “tôi” của mình đã giao cho quần chúng, nó không còn là của mình nữa. Và mình không còn là mình, mình là người phải phục vụ cho quần chúng nhưng quần chúng không phục vụ cho mình.

Nếu một người khôn ngoan khi có những điều quần chúng không muốn như mình muốn, nhưng chúng ta cũng phải phục vụ, phục vụ bằng cách loại bỏ cái “tôi” của mình để giữ được quần chúng đang tin tưởng nơi mình. Chống lại quần chúng và bắt họ theo mình, đó là sự sai lầm để đi tới chỗ mất luôn quần chúng.  Ông Hùng chắc hiểu rõ điều nầy. Nhưng ông không giữ được nên ông đã mất quần chúng. 

Có lẽ độc giả cũng đồng quan điểm với tôi, ông Hùng thích thách thức, thích tranh luận, thích tỏ bày sự hiểu biết của mình cho quần chúng biết, và ông luôn tự cho rằng mình hơn quần chúng. Điều nầy đâu có lợi gì cho ông, nhưng chỉ nới rộng thêm khoảng cách với quần chúng.

Bây giờ tôi sẽ hỏi: Tại sao luật sư Hoàng Duy Hùng xoay chiều đấu tranh chống lại chế độ CSVN? 

Ông Hùng qúa nôn nóng để đạt tới mục tiêu. Các nhà làm chính trị, miệng ông nào cũng bô bô vì nước vì dân. Có đúng thế không? Với tôi, là KHÔNG. Nói thế không có nghĩa ai làm chính trị cũng vậy. Nhưng với ông Hùng, tôi nghĩ là đúng. Ông có nhiệt huyết, ông có tấm lòng, nhưng không biết hai việc nầy có lấn át nỗi cái tham vọng “được làm vua thua làm giặc” của ông không.

Chính vì sự thúc dục qúa cao, qúa nhanh kiến ông thấy con đường đấu tranh của ông sau hơn bốn thập niên, cứ xa vời vợi. Và ông quan niệm có lẽ tới lúc phải thay đổi đường hướng đấu tranh. Đây là con đường ông Hùng biết trước sẽ gặp muôn vàn khó khăn, nhất là khó khăn với cộng đồng người Việt tỵ nạn.

Đưa tay lật ngửa một con bài thì dễ, nhưng dũng khí và sự can đảm có làm được hay không là không dễ. Ông Hùng tin ở mình, tin rất nhiều, và ông đã can đảm, đầy dũng lực, cầm lá bài lật ngửa nó ra. Tại sao ông dám làm điều đó? Sau khi đắc cử chức nghị viên thành phố Houston, TX, tôi và rất nhiều bạn hữu tin tưởng ông Hùng sẽ thay đổi rất nhiều chuyện, rất nhiều việc, qua nhiều lãnh vực khác nhau, trong đó ưu tiên một tôi hy vọng là tính tình của ông.

Nhưng tôi đã thất vọng. Tôi biết nếu tính nóng nảy và bốc đồng của ông không thay đổi, ông sẽ thất bại từ chuyện nầy qua chuyện, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn.

Câu chuyện ông muốn lấy thành tích mở đường bay từ Houston về Việt Nam, đây là cơ hội tốt đầu tiên cho ông trên lãnh vực ngoại giao, nhưng đó không phải là chuyện lớn, vì ông “quan trọng hóa” nó thành chuyện lớn. Để làm gì? Để “build up” cái tôi của mình trên đường sự nghiệp chính trị.

Nhưng vì qúa vội vàng, ông đánh mất cơ hội tốt đó. Những người đã không mấy cảm tình với ông, thừa cơ hội nầy họ biến câu chuyện nhỏ như con thỏ thành to như con bò. Ông đã mắc mưu họ.

Thế là không chế ngự được sự bực tức, nó biến thành lý do để họ “dập” ông tới nơi tới chốn. Khi là nghị viên thành phố, ông được đề cử về Việt Nam cho một công tác của thành phố. Đây cũng là cơ hội tốt thứ hai cho ông. Nhưng không như những người của chính quyền Mỹ được về Việt Nam trước đây, ông là người Mỹ gốc Việt và có thể có lợi cho chính quyền.

Nếu là một nghị viên khôn ngoan, ông sẽ biến chuyến công tác nầy có lợi cho phía Mỹ (thành phố) và cả cho người Việt đang định cư ở đây. Ngược lại ông Hùng đã biến chuyến đi rất “tầm thường” thành một chuyến đi cứu quốc. Ông ồn ào và “tô son vẽ phấn” cho chuyến như là một chuyến công du của bộ trưởng ngoại giao Mỹ đến Việt Nam để bàn chuyện đại cuộc, ảnh hưởng tới thế giới. 

Trở về Mỹ với những lời tuyên bố đầy “ngược chiều”vụ Cồn Dầu tại Đà Nẵng. Những hình ảnh được cựu phó chủ tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết, thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn tiếp đón tại tư gia. Ông lại mang cả gia đình tới trước bàn thờ gia tiên của ông Nguyễn Thanh Sơn bái lạy rất thân thiện như người trong gia đình..v.v.

Chính những hình ảnh nầy đã làm cho người chống ông càng tăng tốc chống đối và quyết không để cho một người mà họ gọi là kẻ “lộng hành phản bội” lại lý tưởng người quốc gia. Sự chống đối càng gia tăng, phản ứng của ông Hùng càng mạnh mẽ. Cứ thế cuộc chiến giữa ông Hùng và một số đồng hương khó lòng hàn gắn. 

Từ sau khi tổng thống Donard Trump lên làm tổng thống, không ai phủ nhận mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ càng gia tăng. Đối với ông Trump, như ông đã từng tuyên bố trước cuộc bầu cử, ông sẽ làm cho nước Mỹ “Great again”.

Lời hứa của ông vẫn mạnh mẽ tiếp tục tới bây giờ, không thay đổi. Mối quan hệ thân thiết Mỹ với Việt Nam làm cho cộng đồng người Việt tỵ nạn chia làm hai phe thấy rõ.

Phe ủng hộ cho rằng ông Trump đang lợi dụng CSVN để làm lợi cho nước Mỹ. Phe chống đối lại cho rằng ông Trump đang tính chuyện “bán đứng” Việt Nam cho Tàu như các vị tổng thống tiền nhiệm.

Sự thực thì người Việt tỵ nạn thường tiên đoán theo cảm tính, cảm tình nhiều hơn sự kiện đang xảy ra. Nhưng dù sao cũng làm một số người tỵ nạn từ cái nhìn cảm tính, cảm tình đó để thay đổi chiều hướng đấu tranh. Trong số người nầy có luật sư Hoàng Duy Hùng. Theo tôi nghĩ, ông Hùng lý luận: Ông là người theo đảng Cộng Hòa.

Đảng cũng đã từng yểm trợ để ông ra tranh cử chức Dân biểu tiểu bang, nhưng không thành công. Ông đã từng về Việt Nam với tư cách là một nghị viên thành phố để định mở đầu cho một chương trình gì đó của thành phố. Là người có trình độ cao, hiểu biết rộng trong sinh hoạt chính trị, quen biết nhiều chính trị gia trong cũng như ngoài nước (hải ngoại),Anh ngữ vững vàng khi đối diện với chính khách Mỹ, ngoại hình ông đúng tiêu chuẩn cho một công dân Mỹ khi xuất hiện trước các quốc gia bạn, cùng với số tuổi đời trung niên, có tài hùng biện, ông còn là một người lãnh đạo một tổ chức chống cộng, tác giả của nhiều tác phẩm có gía trị . .v.v. ông tin người Mỹ sẽ xem ông như là một nhân tố đúng tiêu chuẩn của họ. Ông còn nhận ra rằng dưới thời ông Trump, người Mỹ có thể lơ là với những đồng minh Á Châu, nhưng điều khá thú vị là Mỹ trông như gần gũi và giúp đỡ Việt Nam nhiều hơn. Mỹ và Việt Nam mất gì được gì?

Không ai biết nhưng tôi chắc chắn dưới mắt ông Hùng thời cơ đến với ông, và Mỹ sẽ cần tới những người như ông. 

Phóng một cái nhìn về quê hương, ông quen thân được với cựu chủ tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết, nhà ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn.. và còn nhiều chức sắc lớn nhỏ trong thể chế CS hiện tại.

Hai người có tầm cỡ như ông Triết và ông Sơn, chúng ta không biết họ sẽ giới thiệu ông Hùng với ai thêm nữa, chúng ta không biết. Ông tin tưởng người Việt trong nước biết ông nhiều, và họ tin tưởng ông có thể là người Việt hải ngoại được chế độ dùng tới, móc nối hoặc có thể lợi dụng ông cho việc kiến thiết xây dựng đất nước khi Mỹ trở thành một “đối tác” lớn với Việt Nam.

Những dữ kiện nầy không sai nếu nhìn một cách tích cực. Ngoài những lý do tôi nói ở trên, còn một lý do cuối cùng, rất qua trọng và có thể là chìa khóa chính mở cánh cửa ” đổi chiều quay hướng” để ông Hùng nhắm mắt bước vào: Một số người Việt cực đoan, thù hận cá nhân hoặc phe đảng, tôi không ngoại trừ những thành phần ganh ghét và đố kỵ với ông Hùng, đã chống đối ông bừa bãi để dồn ông vào con đường cùng.

Khi ông đã trở thành người của quần chúng, chuyện bị chống đối là rất bình thường, phải chấp nhận. Nói rằng tất cả triệu người tỵ nạn cộng sản chống ông, đó là điều không đúng. Bất cứ một chính trị gia nào trên thế giới cũng có nhiều người theo và không thiếu người chống.

Ông Hùng cũng thế thôi. Chúng ta không thể phủ nhận những điều tốt ông Hùng đã làm, những sai trái ông đã phạm. Chỉ có điều những sai phạm thì qúa lớn, những thành qủa lại qúa nhỏ.

Tôi không rõ ông Hùng nghĩ thế nào về những việc ông đã làm: Phát tán rộng rãi  việc ông đến tư gia cựu chủ tịch Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Thanh Sơn và được tiếp đón rất thân thiết như người trong nhà?

Ông tuyên bố chuyện Cồn Dầu ở Đà Nẵng không vì lý do công lý nhưng vì vấn đề tiền bạc, chia chác tiền bạc không công bằng (?), liên lạc và móc nối những tên Việt gian “trở cờ” ở hải ngoại, chê bai những chiến sĩ Hải Quân VNCH trong trận chiến Hoàng Sa là hèn nhát, thách thức hết hội đoàn nầy tới tổ chức kia lên đài đấu trí với ông, ca ngợi chế độ CSVN một cách qúa tích cực nếu không muốn nói là lộ liễu, vạch áo cho người xem lưng công cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị, quốc gia đang tìm cách chống lại chế độ CSVN…

Biết rằng trong những sự thật “thắt họng” đó, nếu có, ông Hùng có cần thiết phải phơi bày cho đối phương và giới trẻ trong ngoài nước biết không? Với tôi, đó là điều không cần thiết. Lý do là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Con đường ông Hùng muốn đi chẳng ăn nhập gì với những chuyện ông Hùng đã và đang làm ở trên, trừ khi ông muốn biểu lộ “cho bỏ ghét, cho hã giận” với những người đang chống đối ông. Từ những cái lợi theo cách nhìn  chủ quan đó, ông Hùng muốn lắp thêm một đôi cánh phụ cho một con én để cố dựng một mùa xuân mới.

Người xưa có câu “dục tốc bất đạt” nhưng vì nôn nóng cho ước vọng chóng thành, ông Hùng biến thành “giục tốc tri đạt”.

Công việc đại sự, nhất là muốn thay đổi một chế độ, đó không phải là chuyện “mì ăn liền” mà cần sự kiên trì, nhẩn nại. Biết rằng cộng đồng người tỵ nạn đã hơn 44 năm rồi, công việc dựt sập chế độ đương thời chẳng đi tới đâu, nhưng họ nuôi dưỡng được ý chí và quyết tâm đó suốt hơn 44 năm là một thành công, một gương sáng cho tuổi trẻ nhìn vào để bái phục sự kiên nhẫn của lớp cha anh họ. Biết bao quốc gia trên thế giới mất nước, mất luôn tổ quốc, nhưng họ vẫn kiên trì và thành công trong công việc lấy lại đất tổ, đó là Do Thái.

Nếu con đường ông Hùng đi là đúng, ông có nằm xuống thì thế hệ con, cháu, chắt của ông sẽ tiếp nối, cần chi phải là ông Hùng để lãnh đạo đất nước mai sau. 

Gần đây nhất, ông Hùng gởi bài cho báo Nhân Dân của đảng CSVN, bài ông đã được đăng. Một bài viết của một luật sư người Mỹ gốc Việt, đang ở nước ngoài, có một qúa trình tranh đấu chống cộng và định lật đổ chế độ, điều nầy có gì không bình thường? Chắc chắn là không bình thường. Bài viết nói về những sinh hoạt chống cộng tại hải ngoại, đây là một nhận xét của ông Hùng rất có lợi cho đảng CSVN.

Dĩ nhiên khi đăng bài nầy, không phải ông Hùng viết sao họ đăng vây. Không. Họ phải kiểm duyệt, những gì ông Hùng được nói và những gì ông Hùng không được nói, nghĩa là tự do phát biểu của ông Hùng đã bị kiểm soát. Thế thì ông Hùng đã và đang tranh đấu cho tự do của hơn 90 người dân trong nước, dù ông có đổi chiều theo CSVN, để tranh đấu làm sao được khi tự do cá nhân ông còn chưa có, lấy đâu tranh đấu cho tự do hơn 90 triệu người dân trong nước.

Ông Hùng có hiểu một việc đơn giản như thế thôi, chưa trả lời được thì ông có nên đi tiếp không? Có biết bao nhiêu người khoa bảng đã đi theo CSVN và cũng một tấm lòng, một ước vọng, một đường lối hoạt động như ông, nhưng cuối cùng ông Hùng đã rõ, kết cuộc như thế nào. Những việc làm ông Hùng tôi dẫn giải ở trên, có thể đó là những lý do dẫn đến sự chống đối ông Hùng trong thời gian qua.

Và một số người tỵ nạn đã chống ông Hùng đúng hay sai? Xin thưa rằng: ĐÚNG cho mục đích, SAI về cách chống. Tiêu diệt kẻ thù như giết một con rắn, phải chặt đứt đầu nó, nhưng cải hóa một người bạn đã từng cùng chí hướng, không thể như giết một con rắn.

Ông Hùng có phải là kẻ thù cần tiêu diệt không? Tôi nghĩ là không.

Ông Hùng có những lỗi lầm, và tôi tin chắc ông Hùng cũng biết rõ điều đó hơn ai hết. Nhưng vì ngay tự trong con người đầy tự mãn, tự tin và tự kiêu, ông Hùng đã biến nó thành những vũ khí, kích thích thêm lòng thù hận những người không thích ông.

Cũng như thế, những người nầy không đông nhưng họ có cơ hội, lý do và phương tiện để trù dập ông dễ dàng. Còn ông có gì? Không có gì cả ngoài trái tim đầy nhiệt huyết nhưng dòng máu chảy vào tim lung tung như con suối mất hết những hòn đá cản dòng nước đang êm  đềm róc rách chảy. Thử hỏi, những người chống ông có còn nhân tính hay không khi xử dụng những ngôn từ tận cùng của hạ cấp bĩ ổi như: chó đẻ, bâng bô, việt gian, vô học, côn đồ, lưu manh, phản phúc, phản quốc, con chó… dành cho ông.

Chưa hết, người ta còn tàn nhẫn lôi cả cha mẹ, ông bà, vợ con, anh em của ông để nghiền nát và họ xem như một trò chơi mới, hơn cả chặt đầu một con rắn.

 Trước năm 1975 Việt Nam có bọn người mà hiện nay đổi thành Xã Hội Đen. Chúng dùng dao, súng, acid… để đi thanh toán hoặc giải quyết những vụ mà thân chủ không dám làm vì sợ ở tù, trả thù hay mất mạng. Họ sẽ thuê đám nầy giải quyết cho họ. Họ không phải  là bọn đầu trộm đuôi cướp, nhưng là những thành phần giàu có, tiếng tăm, có thế lực, quan chức trong chính quyền, các đại gia… họ chỉ bỏ ít tiền nhờ tụi nầy giải quyết .

Bọn nầy nói chung được gọi là đám “đâm thuê chém mướn“. Bây giở ở hải ngoại, bọn nầy cũng tái xuất giang hồ nhưng dưới một hình thức khác, một phương cách khác chuyên nghiệp và hợp pháp hơn. Bọn chúng không còn dùng dao, súng hay những vũ khí sát hại, vì đây là nước Mỹ. Nhưng chúng có những loại “vũ khí” tinh vi hơn như thư nặc danh, phịa chuyện vô tưởng, internet, diễn đàn và mới nhất là livestream.

Người ta có thể bỏ ra một vài chục dollars để nhờ chúng viết lên diễn đàn những lời nhục mạ vô giáo dục, những chuyện bịa đặt để hại tới thanh danh của người đã được lựa chọn. Nếu mạnh hơn, họ có thể thuê bọn làm Livestream, một video clip dài 15 phút hay nữa tiếng, 1 tiếng, đưa lên youtube, chửi bới thậm tệ nạn nhân và gia đình một cách tàn nhẫn. Muốn chửi tới mức nào bọn chúng cũng làm được.

Những người thuê chúng làm cũng không phải người dân bình thường, nhưng đa số là những kẻ có tiếng tăm trong cộng đồng như bác sĩ, kỷ sư, tiến sĩ, dân biểu, nghị viên, chủ tịch nầy giám đốc nọ…

Họ có ân oán giang hồ với một ai đó, đôi khi kể cả chuyện cạnh tranh công việc kinh doanh, nhưng không dám dám ra mặt mà cần nhờ tới bọn âm binh nầy.

Ở đây bọn chúng được gọi là đám “viết thuê chửi mướn“. Ông Hùng bị thân bại danh liệt cũng vì bọn nầy, chứ không phải là những người Việt trong cộng đồng. Và cũng chính những người đã có sẳn ác cảm với ông Hùng, nương theo hành vi của bọn thảo khấu tiếp sức nghiền nát ông Hùng ra thành cám.

Những người có chút tiếng tăm hay làm được ít việc tốt đẹp cho cộng đồng, hoặc những người có lỡ làm những lỗi lầm đến cá nhân hay hội đoàn, tổ chức, tất cả đều bị đánh phá bởi bọn “viết thuê chửi mướn” nầy. Khi nạn nhân đã ôm đầu máu, cũng bọn chúng trở thành cái loa đổ hết lên đầu người Việt tỵ nạn. 

Ai trong chúng ta có thể ngồi đó nhẫn nại chịu đựng như ông Hùng suốt hơn mấy thập niên qua. Chúng ta tự hỏi những chuỗi tấn công vào ông Hùng như thế có còn chút tình người, tình bạn, tình chiến hữu mà họ từng rêu rao suốt ngày rằng là: Người quốc gia chúng ta đầy tình người hơn bọn Cộng sản.

Ông Hùng sai một ly, đi một dặm. Những người chống đối ông Hùng sai một ly, không những đi một dặm, mà cả ngàn dặm. Tại sao tôi dám nói như vậy? Vì hậu qủa của những chống đối bất nhân và cực đoan đó sẽ làm cho giới trẻ sợ hãi. Khi chúng đã sợ hải thì chúng không còn dám tham gia vào bất cứ chuyện gì nếu chúng biết có những đầu óc kích động, cực đoan và bất nhân nằm trong đó.

Chúng cũng hiểu rằng nếu có mắc phạm lỗi lầm như ông Hùng thì cũng sẽ trở thành nạn nhân giống ông Hùng thôi. Khi tuổi trẻ đã tránh xa, khi tuổi già cực đoan và thù hận vẫn tiếp tục chế ngự công lý thì cơ may cứu dân cứu nước sẽ không còn, cộng sản vẫn tiếp tục nằm đó và mãi mãi nằm đó. 

Có người cho rằng ông Hùng bất cần, coi thường cộng đồng người Việt nên họ không mấy ưu ái với ông. Những tin bậy hoàn toàn không đúng mà do những kẻ thù nghịch với ông mượn cái lổ miệng kiếm tiền để chia cách ông với cộng đồng..

Trước khi ông bị cộng đồng thờ ơ, ông vẫn là người rất trân qúy và tha thiết với cộng đồng, kể cả những người có thể ngấm ngầm chống đối ông nhưng không ra mặt. Cách đây gần 10 năm về trước, khi tôi chuẩn bị ra mắt cuốn “Tụ Do Trên Biển Máu” tôi có nhờ ông viết cho tôi một nhận định về cuốn sách.

Lúc nầy ông đang là nghị viên của thành phố Houston . Ông viết:” Thành qủa của những người Việt hải ngoại được xây dựng phần lớn trên sự hy sinh vỹ đại này của những người vượt biên. Người Việt nay đã thành công, có nhiều là chính trị gia như dân biểu liên bang Cao Quang Ánh, Dân biểu Trần Thái Văn, Dân biểu Hubert Võ..v.v..

Họ thành công về khoa học như khoa học gia Dương Nguyệt Ánh. Về kỷ thuật, thương mại, y khoa thì có vô số bác sĩ, kỷ sư, và đại doanh gia. Lễ hy tế của dân Việt đã đâm chồi nẩy lộc, và mong rằng sự đâm chồi nẩy lộc đó một ngày không xa sẽ trổ bông trái ngay chính tại Việt Nam “. 

Một số người khác cho rằng ông Hùng chỉ là người tham tiền, tham danh? Tham danh tôi cho là đúng nhưng tham tiền, tôi nghĩ là không. Nếu ông Hùng tham tiền, cần gì ông phải chui đầu vào con đường chính trị, trừ khi làm chính trị ở Việt Nam .

Vậy ông Hùng trở cờ về phò CSVN, thế thì ông ham tiền chăng? Không ai biết. Nhưng ở Mỹ, với bằng cấp là một luật sư, tương đối chuẩn về mọi mặt, ông thừa khả năng đi vào lãnh vực kinh doanh ở Mỹ và ở Việt Nam để làm ra tiền, không khó.

Nhưng ông Hùng đã chọn con đường chính trị, con đường không dễ đi. 

Phần kết: Có nhiều người chống, cũng không thiếu người khen ông Hùng, đó là quyền tự do của mỗi người. Nếu chống hay khen vì tư lợi, buôn bán làm ăn, hận thù cá nhân, tranh chấp phe nhóm… thì cứ tạm coi như OK.

Nhưng chống về quan điểm chính trị, lý tưởng hay tôn giáo thì chúng ta không nên, theo tôi. Lý tưởng về tổ quốc, niềm tin về tôn giáo, đó là những  sự trừu tượng nằm trong trái tim và trí óc của con người mà không ai thể có thể nhảy vào để chống đối. Chúng ta có trình bày để thuyết phục và quyết định là phần của họ, không phải của chúng ta.

Ông Hùng rời bỏ những người cùng chung chí hướng để đi theo con đường khác, đó là quyền của ông, ông có tự do làm chuyện đó và chúng ta phải tôn trọng sự tự do của ông. Với cá nhân tôi, tôi không chống ông. Tôi biết ông đang thay đổi con đường ông đi.

Trong một message ngắn gởi cho ông qua I-phone khi biết ông thay đổi đường lối ông theo đuổi suốt mấy chục năm qua, tôi viết: “Anh biết Hùng thay đổi quan điểm chính trị. OK, tùy Hùng, nhưng anh vẫn theo dõi những bước chân đi của Hùng”. Có thế thôi.

Tôi không chống ông Hùng, vì như thế hóa ra tôi áp đặt quyền tự do của tôi trên tự do người khác. CSVN đang làm chuyện đó, hóa ra tôi là Cộng sản sao? Ông Hùng sẽ thành công hay thất bại? Chưa ai biết. Nhưng dù thất bại hay thành công, tôi vẫn mong Hùng, với trí óc sáng suốt của mình, nhìn đúng con đường mình đang đi là Thiện hay Ác.

Cộng đồng để mất đi một người bạn trẻ như ông là điều đáng buồn. Tôi tin ông Hùng không phải là Cộng sản và chính ông đã xác nhận nhiều lần điều đó. Tôi mong cánh cửa cộng đồng vẫn mở để đón nhận ông như một chú rể đón người vợ mới cưới của mình vừa đi gặp người yêu cũ lần cuối để giã từ, trở về. 

Ông là một tín hữu Công giáo, tôi cũng như ông. Nhưng ông hơn tôi ở chỗ ông đã vào tu viện để mong trở thành một linh mục. còn tôi thì không, vẫn là đứa con Chúa và còn mang nhiều lỗi lầm mà Chúa không muốn.

Nhưng dù không đi tu, tôi vẫn nghe lời Chúa văng vẵng đâu đây trước khi Ngài tắt thở trên thập gía: “Lạy Cha, xin Cha tha tội cho những việc chúng làm mà chúng không biết”. Thưa bạn đọc! Tôi đã gác bút hơn 6 năm, tôi không còn màng gì tới viết lách nữa.

Nhưng vì câu chuyện của ông Hoàng Duy Hùng, tôi xem như một người em tôi rất qúy mến, nên cũng đành cấm bút giấy trở lại để chia xẽ với Hùng và với bạn đọc. Xin bạn đọc và Hùng tha thứ cho tôi nếu có phạm những lỗi lầm nào trong bài viết nầy. Rất cảm ơn và trân trọng. 

HS-Nguyễn Phi Thọ (Trong nhóm Đất Mẹ)
Houston , TX 
28 tháng 11,  Thanksgiving  2019.

VỀ TÂM THƯ CỦA Ô ĐẶNG HỮU DŨNG ( VỤ BÃI NHIỆM Ở NAM CA)

HOÀNG LAN CHI

Tôi xin cảm ơn bức Tâm Thư của ô Đặng Hữu Dũng ( đại diện một nhóm có cả  hai thế hệ Một và Hai  ở Texas) . Chúng tôi đồng ý với ô Dũng ở các câu này:
–  hãy “Đóng cửa dạy bảo nhau” trước khi ra tay một cách nặng nề, “Bãi Nhiệm” theo kiểu “gà nhà bôi mặt đá nhau”?

“ làm dâu trăm họ”, hay “ăn cơm nhà vác ngà voi”, “không ai có thể làm hài lòng hết tất cả mọi người trên thế gian này

– và câu này “Theo thiển ý của chúng tôi, hãy để những người trẻ  có cơ hội tiếp tục công việc phục vụ tha nhân và học hỏi, ít nhất là cho hết nhiệm kỳ này để họ ra đi, hay ở lại,  tùy theo sự lựa chọn lá phiếu của người dân. “người biết nhận lỗi là người tốt nhất”!

Thưa ô Đặng Hữu Dũng,

Tôi là người thế hệ Một, theo dõi câu chuyện này từ đầu, xem nhiều youtube của cả đôi bên nên tôi có ý kiến nhỏ như sau:

1) Vụ “Đóng cửa dạy nhau”: bây giờ dường như chả ai chịu làm vậy. Quả đáng tiếc. Sao họ không nghe các cụ dạy bảo nhỉ? Họ phe đảng rồi “chơi nhau sát ván”. Cứ thế chơi qua chơi lại.

2) Vụ bãi nhiệm: theo tôi xem youtube  thì lý do ô Hoàng Kiều ủng hộ nhóm A bãi nhiệm nhóm B là vì ô Trí Tạ, nhân danh Thị Trưởng, gửi thư cho ô Hoàng Kiều và nói vụ ô này muốn đưa Lý Tống vào nghĩa trang A. Sau đó ô Ngô Kỷ và vài người tôi không nhớ tên, mạt sát Hoàng Kiều, chụp mũ HK là CS. Ô HK nổi điên là thế chứ không phải là không có lý do. Rồi ô Hoàng Kiều nói rằng, phải bãi nhiệm “nhóm mafia” này, chống cộng quá khích, chụp mũ cs cho bất cứ ai khác ý, đưa người hiền đức, tài ba khác thay thế. Thời gian đầu, tôi KHÔNG ỦNG HỘ VỤ BÃI NHIỆM NHÓM TRÍ TẠ nhưng sau này khi nhóm Trí Tạ, “chơi nhóm Phát Bùi” bằng vụ “Diễn Hành Tết ở Little Sài Gòn” thì tôi KHÔNG CÓ Ý KIẾN NỮA.

3) Vụ “để người trẻ học hỏi”: tôi rất đồng ý nhưng khi quan sát thì tôi thấy “người trẻ “ Trí Tạ,  KHÔNG XIN LỖI vụ trao Nghị Quyết Vinh Danh cho đạo diễn và cuốn phim “Hai Phượng” (một sản phẩm hoàn toàn made in VNCS) mà “băng đảng” ô Trí Tạ lại cãi chày, cãi cối và bà Đào Trần (binh nhóm Trí Tạ),  còn lăng mạ nhóm kia bằng ngôn ngữ bất xứng. Tiếp, “người trẻ” Trí Tạ lại “chơi” nhóm kia, làm cộng đồng phân hóa thêm, bằng hai vụ Diễn Hành Tết Little Sài Gòn 2020.

4) Do đó, tôi nghĩ rằng ô  Đặng Hữu Dũng có tâm thư gửi mọi người, có thư gửi ô Hoàng Kiều nhưng lại QUÊN không có tâm thư gửi cho nhóm Trí Tạ.

5) Sau khi đọc Tâm Thư (dù còn thiếu phần gửi nhóm Trí Tạ) của ô Đặng Hữu Dũng nhưng cá nhân tôi đồng ý vầy: XIN Ô HOÀNG KIỀU HÃY NGƯNG ỦNG HỘ NHÓM A, BÃI NHIỆM NHÓM TRÍ TẠ. Sự việc trắng đen ra sao: người có hiểu biết, không phe đảng, đọc cả hai chiều: ĐỀU BIẾT CẢ RỒI. Vậy: hãy để nhóm Trí Tạ LÀM HẾT NHIỆM KỲ NÀY.

6) Cá nhân tôi không quen biết cả hai nhóm. Tôi chỉ là người đọc tin cộng đồng và góp ý kiến. Tôi nghĩ đó là “bổn phận” của mọi người . Hãy chú ý chuyện cộng đồng một chút và đóng góp ý kiến để cộng đồng ngày vững mạnh hơn.

7) Tài liệu về vụ này, tôi có lưu một mớ tại Blog Tự Do: Tài liệu về vụ Trí Tạ-Phát Bùi ở Little Sài Gòn- Oct 1, 2019

Cảm ơn Ô Đặng Hữu Dũng và mong ô Hoàng Kiều nghe theo lời nói phải, nhóm Trí Tạ cũng cần “rút kinh nghiệm và tự soi gương”.

Hoàng Lan Chi

11/2019

PHỤ LỤC- TÂM THƯ CỦA Ô ĐẶNG HỮU DŨNG

From: Luong Truong
To: “phungsuxahoi@googlegroups.com
Sent: Monday, November 25, 2019, 09:15:05 PM CST

Subject: [PSXH] Tâm thư kính gởi đồng hương của Đặng Hữu Dũng vụ bãi nhiệm ở Nam CA

Texas , Ngày 25 tháng 10, năm 2019

TÂM THƯ

Kính gởi:  Quí Đồng Hương gần xa,

Gần đây chúng tôi có dịp xem vài đoạn “youtube”, nói về việc “Bãi nhiệm” Ông Thị Trưởng và 2 Nghị Viên người Mỹ gốc Việt ở Thành phố Westminster, California.

Đồng thời, mấy hôm trước, chúng tôi cũng được xem những “video clip” và tin tức nói về việc Hải Quân Hoa Kỳ đã vinh thăng cấp tướng (một sao) cho “ Phó Đô Đốc Nguyễn Từ Huấn”, Trưởng nam của cố Trung Tá  Thiết giáp,  Quân Lực VNCH, đã tử trận trong Tết Mậu Thân năm 1968. Cộng đồng NVQG của chúng ta khắp thế giới,  đa số rất vui và hãnh diện,  về sự thành đạt của Tướng Từ Huấn!

Sau gần 45 năm lưu lạc ở xứ người, người Việt chúng ta đã không ngừng tranh đấu, học tập và cố gắng bằng mọi cách, mọi giá để vươn lên mới có được ngày hôm nay. Đó là cơ hội chúng ta đã và đang hội nhập vững mạnh vào những sinh hoạt chung của người bản xứ: chính trị, xã hội cũng như thương trường.

Thế hệ thứ nhất, đến tỵ nạn tại hải ngoại, năm 1975 chân ướt chân ráo, khó khăn trăm bề, nhưng họ đã thật sự vượt qua mọi trở ngại và nuôi dạy con cái khiến cho giới trẻ học hành thành đạt, nên người,  trên nhiều ngành nghề như: Y khoa, khoa học kỹ thuật, luật khoa, tin học và nhiều ngành khác nữa,  khiến cho phụ huynh các cộng đồng bạn phải khen ngợi sự học hành chăm chỉ, hiếu học và thông minh của con em chúng ta.

Ngoài sự gia nhập quân đội thuộc mọi binh chủng của quân đội Hoa Kỳ, có mặt từ cấp thấp binh sĩ tới cấp tướng, được chính giới ca ngợi không tiếc lời. Song song với lãnh vực quân sự, giới trẻ cũng đã không ngần ngại bước vào sinh hoạt “chính trị dòng chính”, tức là ứng cử vào các chức vụ dân cử từ cấp thành phố, tới quận hạt, tiểu bang và cả Liên Bang.

Trong thời gian hơn 10 năm gần đây, chúng tôi thấy một số đã cố gắng và may mắn được đắc cử vào “dòng chính Hoa Kỳ” một cách đáng ca ngợi. Nhưng thật sự họ đã trả một giá tương đối khá đắt để có được ngày hôm nay.

Kết quả của sự cố gắng không ngừng của giới trẻ, vài năm trước đây, Cộng Đồng người Việt ở Cali, và nhất là ở thành phố Westminster, tập thể người Việt đã hân hoan chào đón các tân Thị Trưởng và môt số nghị viên người Việt đầu tiên ở đất Mỹ này. Tuy ở xa, nhưng chúng tôi cũng cảm thấy rất vui về sự thành công này của giới trẻ.

Thế rồi gần đây, chúng tôi lại đươc nghe vài tin xấu về việc có một nhóm người không hài lòng cách hành sự của các vị dân cử gốc Việt này,  nên đã rầm rộ vận động  “Bãi Nhiệm”  họ với những lý do gì gì đó (?).

Kính thưa quí vị,

Nếu như quí vị đã từng có công tác “làm dâu trăm họ”, hay “ăn cơm nhà vác ngà voi”, chắc là quý vị đã thấy “không ai có thể làm hài lòng hết tất cả mọi người trên thế gian này” phải không?

Do đó, môt cách hành xử dân chủ nhất mà quý  vị có thể bày tỏ quan điểm bất đồng của mình,  là sử dụng lá phiếu  trong các cuộc Bầu cử.  Hoặc tế nhị hơn,  như cha ông mình thường nói,  là  hãy “Đóng cửa dạy bảo nhau” trước khi ra tay một cách nặng nề, “Bãi Nhiệm” theo kiểu “gà nhà bôi mặt đá nhau”?

Tại sao chúng ta phải rùm beng làm chuyện bãi nhiệm để bêu xấu nhau một cách đau lòng như thế? Có phải chúng ta đang cố tình “Vạch áo cho người xem lưng.” Chúng tôi tin rằng, đây không phải là chuyện cá nhân mà là chuyện của tập thể của chúng ta đang đứng trước một âm mưu nghiêm trọng,  có thể của một thế lực bất chánh dàn trận đàng sau, với mục tiêu làm xấu mặt người Việt ly hương của chúng ta trên xứ người. Đó là một chiến dịch cố tình hủy hoại sự lớn mạnh của người Việt chống cộng hải ngoại.

Chúng tôi thường nghe thấy quí vị kêu gọi đoàn kết, xây dựng cộng đồng tốt đẹp hơn để giữ gìn và phát huy văn hóa dân tộc Việt Nam, khuyến khích thế hệ trẻ vào dòng chính để phục vụ tha nhân và làm rạng danh “con rồng cháu Tiên.”

Thưa quý vị,

Đa số quí vị chắc hẳn rất hãnh diện về việc chúng ta có 3 tướng gốc Việt trong quân đội Hoa Kỳ và một số tỉ phú, triệu phú, danh nhân thành đạt gốc Việt ở khắp hải ngoại này. Sự thành công của họ,  nhờ vào truyền thống dân tộc Việt: chăm chỉ, hiếu học và nhất là biết hành xử theo theo đúng nhân cách của người Đông Phương: “Nhân lễ nghĩa trí tín”.

Qua thư tâm thư này, chúng tôi hy vọng đồng hương Việt Nam ở quận Cam,  nhất là dân cư người Việt của thành phố Westminster, hãy suy nghĩ thật kỹ lưỡng, cố gắng gìn giữ danh dự chung của người Việt Nam để khỏi đau lòng và xấu hổ khi đối diện với tập thể người bản xứ.  Xin đừng làm xấu mặt thế hệ trẻ của chúng ta, vì làm xấu mặt họ, tức là chúng ta tự bôi xấu vào mặt mình.

Theo thiển ý của chúng tôi, hãy để những người trẻ  có cơ hội tiếp tục công việc phục vụ tha nhân và học hỏi, ít nhất là cho hết nhiệm kỳ này để họ ra đi, hay ở lại,  tùy theo sự lựa chọn lá phiếu của người dân. “người biết nhận lỗi là người tốt nhất”!

Kính mong quí vị suy xét lại.

Thư kính gởi Tỷ Phú Hoàng Kiều

Kính thưa chú Hoàng Kiều:

Chúng tôi ở rất xa nhưng cũng rất ngưỡng mộ về sự thành đạt của chú ở xứ Mỹ này. Chú là người giàu có, vĩ đại biết bao vì chú có tấm lòng bác ái, từ bi, được thể hiện qua những lần cứu trợ đồng hương ở San Jose, California và nhiều nơi khác khi bà con mình gặp hoạn nạn; nhất là lần thấy chú đáp máy bay riêng, hạ cánh xuống phi trường ở Houston và trao một ngân phiếu 5 triệu đô-la cho ông Thị Trưởng thành phố Houston để giúp nạn nhân Bão Lụt Harvey, trong đó có cư dân gốc Việt, bị trận bão tàn phá thành phố này vào năm 2017.

Chúng tôi thật sự phục sát đất về tấm lòng thương người của chú. Việc bố thí, cứu giúp khi đồng loại gặp tai trời ách đất của chú khiến cho tập thể người Việt khắp hải ngoại, không những thán phục tấm lòng nhân ái, từ bi của chú, mà tiếng lành, tiếng tốt của chú đã bay xa khắp 4 phương trời.

Chúng tôi mong chú dùng một số “tiền lẻ” của chú  vào việc tài trợ các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia ở Hoa Kỳ để họ có thêm phương tiện sinh hoạt trong việc giữ gìn và phát huy văn hóa dân tộc trên xứ người, như chú thường thỉnh thoảng nhắc tới. Xin chú hãy dùng số “tiền lẻ” đó để cấp học bổng cho một số học sinh sinh viên nghèo, từ trung học đến đại học, để họ theo đuổi việc học hành và thành đạt.

Làm được như thế, từ đó, tên tuổi của chú sẽ đi vào lòng người dân Việt tỵ nạn nhiều hơn nữa, kể từ sau biến cố tang thương năm 1975. Được vậy, chú muốn làm chức gì của tập thể người Việt khắp nơi mà không được? Chúng tôi sẽ hết lòng vận động bỏ phiếu cho chú.

Thưa chú, theo dõi trên mạng xã hội, cũng như báo chí Việt ngữ về những sinh hoạt lùm xùm của chú trong gần năm qua, rất nhiều bài viết khắp nơi đã chỉ trích chú rất nặng nề, khiến cho chúng tôi đau lòng quá! Thần tượng một tỷ phú tài ba và biết thương người, biết sử dụng đồng tiền đúng cách mà chúng tôi ngưỡng mộ,  bỗng dưng gần như bị sụp đổ. Có người quá buồn phải than câu ca dao trong nhân gian: “Tưởng giếng sâu ta nối sợi dây dài, ai ngờ giếng cạn nên tiếc hoài sợi dây!”

Thật sự tôi cũng không hiểu nổi tại sao chú đã dùng đồng tiền để tài trợ cho việc “bãi nhiệm” các dân cử gốc Việt. Hành động đó không những chỉ gây thêm sự chia rẽ, tị hiềm nhau vốn đã có sẵn ít nhiều trong tập thể người Việt, mà còn để lại tai tiếng về chú Hoàng Kiều trong lòng dân Việt lâu lắm!  Nếu chú có thể suy nghĩ lại và bỏ ý định nhúng tay vào vụ “bãi nhiệm” không cần thiết này, thì đó là một đại hạnh vô cùng tốt cho chú. Chúng tôi xin góp lời: “Buông bỏ là thượng sách mà chú cần phải làm ngay để cứu mình, cứu người, trong số đó có người thân và bằng hữu của chú nữa.”

Dám mong chú đừng phụ lòng người!

Kính thư,

Đại diện một nhóm hai thế hệ người Việt tha hương ngưỡng mộ chú ở Texas:

Đặng Hữu Dũng

DAVIDTNL@yahoo.com

25/10/2019

CHÓ SỦA BÓNG TRĂNG

THS2018 – Có một ông luật sư ở Houston một tháng trước chê ông “Bắp Cải” là “Chó Sủa Trăng” nhưng một tháng sau giận NNVN không cho phép nhập cảnh Việt Nam bèn khen ngược là “Bắp Cải” đại thắng trong vụ kiện “Tòa bắt phải cách ly ông “Rồng Vàng” theo đơn kiện”. Nhưng cũng vừa lúc chung quyết vụ của ông cũng “đại thắng” (vợ đuổi ra khỏi nhà) nên lại hồ hởi phấn khởi CSVN muôn năm, CSVN vô địch, CSVN nhất, nhất, nhất… vì ông biết phải khen thì Nhà Nước cũng phải nghe lời?

Cheguevara Che

Hồi còn đi học, mình có lần đọc thấy cụm từ “trông gà hóa cuốc, chó sủa bóng trăng”. Đem hỏi Thầy, Thầy mình cười bảo, đây là 2 thành ngữ, song khi kháp lại với nhau đã nói về một thực trạng hành vi của con người.

Đó là những kẻ thiếu bản lĩnh, kém tri thức, chỉ nhìn thấy vật mơ hồ đã hốt hoảng phản ứng lại, dẫn đến sai lầm ngộ nhận cho bản thân, và gây nên trò cười cho thế nhân.

Ai mà chả có sai sót, nhưng những kẻ tự cho mình không sai lệch, huyễn hoặc trình độ hiểu biết của mình, bị cảm tính dẫn dắt đến mức nhìn nhận không đúng vấn đề, thì đáng bị chê cười biết bao.

Có điều, những lời ấy của Thầy mình, đến hôm nay lại được mình nhìn ở góc cạnh khác. Sự nhầm lẫn của những kẻ manh động nhất thời, hóa ra đâu chỉ gây hại cho cá nhân hay gây hài cho cộng đồng, mà có khi còn liên lụy và làm nguy hiểm tình hình cho nhiều người.

Con chó ngủ gật trong đêm, nhìn ra thấy bóng trăng sáng tỏ, giật mình ngỡ đã sáng, sủa toáng lên; hoặc thấy bóng vật thể dưới trăng, ngơ ngác mù mờ không đoán định được, cũng sủa toáng lên. Người ta có thể cười bảo chó giật mình, hay chó sủa ma, chả tin vào kết quả của việc ấy.

Nhưng nếu là con người, khi chưa thấy vật thể, chưa rõ nguồn cơn, chỉ do bản thân nhất thời sinh sự, hoặc cầu lợi hoặc tự huyễn hoặc, mà gây nên sự ngộ nhận sai lầm, tác hại đến tâm lý tinh thần kẻ khác, và hại chính tư duy chính kiến bản thân, thì 4 chữ “chó sủa bóng trăng” không còn đơn thuần chỉ có nghĩa khiến đời bật cười.

Xã hội hôm nay, có bao nhiêu chuyện thị phi đen trắng, mờ tỏ bất phân, ấy đã là điều không nên.

Nhưng xem xét lại, có bao nhiêu kẻ đứng trong môi trường thông tin, tay cầm bút, óc nghĩ suy, mà lại tự mình định kiến sai lầm, hiểu biết chưa thấu đã lu loa ẩu tả, lại còn hợp lũ tạo bầy gây áp lực để bảo vệ cho sự thiển kiến u mê của mình, như thế còn đáng không nên biết bao.

Tiếc rằng hình như do thời cuộc, mà giờ đây, ngày ngày theo thông tin, dõi thế cuộc, người đời càng nhận ra những người mang danh tri thức, nhận rõ trách nhiệm thông tin truyền thông, nhưng lệch lạc sai lầm, chủ quan vô ý, chuyên cưỡng từ đoạt lý để định thắng thua, lại ngày càng đông hơn.

Ấy đều là những sự mà những kẻ làm ra, đáng tiếc lại đều là những kẻ rất tỏ vị trí, hiểu vai trò của mình, chưa kể đến loại người nước đục thả câu, a dua bốc hốt.

Những cách hành xử ấy, thật đáng buồn, đang lây lan tràn khắp dư luận, tự làm cho những kẻ cầm bút chân chính lấy làm xấu hổ, không biết lý giải ra sao. Trong thiển ý của mình, chỉ có thể lấy 4 chữ diễn tả cho điều việc ấy.

Chó sủa bóng trăng.

Hôm nay đọc thấy thông tin, có nhiều người trong môi trường báo chí, viết rằng có dự án đầu tư kia đang bị kiểm tra tính xác thực, đã từ chối không tiếp đón báo chí. Nhiều người mỉa mai rằng việc từ chối ấy là không có bản lĩnh, là mượn luật để chạy trốn dư luận, né tránh vấn đề.

Riêng với mình, mình thấy vậy không phải.

Điều đầu tiên mà mình biết, trong sự làm thông tin báo chí, ấy là phải tôn trọng đương sự có thông tin. Quyền của người ta là từ chối báo chí nếu cảm thấy báo chí thông tin có thể gây tác dụng không tốt với mình.

Nếu mọi người dõi sự việc xưa nay, sẽ có thể nhớ đến chuyện nhiều nữ sinh Nhật Bản treo cổ tự vẫn, nhiều diễn viên Hàn quốc tự sát, đều dính líu đến thông tin báo chí, những ý kiến đánh giá sai lệch, cái nhìn méo mó, đẩy kẻ khác vào đường cùng, nhất định truy cùng giết tận. Có không ít những di thư để lại của những kẻ xấu số ấy, đều ghi nhận cảm nhận bất bình căm tức dư luận, cầu mong báo chí tha cho mình, để cho họ yên. Bởi lẽ họ có làm gì sai, nhưng một khi đã lên mặt báo chí, thì không thấy tại đó 2 từ lượng thứ, dù kẻ cầm bút nào cũng luôn dương dương tự đắc để nói rằng mình có tấm lòng nhân hậu bao dung.

Ác độc như báo chí kền kền, ấy đã trở thành điều đe dọa lắm người!

Có một chuyện nhỏ mình từng thấy và phải nhớ. Ấy là tại một buổi đình công ở doanh nghiệp Đài Loan kia, tại Đà Nẵng, đã có nhà báo kỳ cựu đặt câu hỏi với lãnh đạo doanh nghiệp về lý do tại sao lại có đình công, vì sao người lao động phản ứng với chế độ tiền lương và chính sách lao động tại cơ sở sản xuất này.

Một cách vô ý, nhà báo bảo, tôi không nắm rõ lắm về luật lao động, nên đề nghị các ông giải thích rõ các vấn đề đó.

Vị lãnh đạo Đài Loan kia đã rất từ tốn mỉm cười, trả lời rằng ông đang đầu tư làm ăn ở Việt Nam, nên nhất định tuân thủ các luật định của Việt Nam, trong đó có luật lao động. Nếu nhà báo chưa biết rõ luật của nước mình, thì nhân ông đang có 2 quyển in luật, ông sẽ tặng cho nhà báo 1 cuốn để về đọc lại, khi nào hiểu rõ thì quay lại đặt vấn đề cũng không muộn.

Sự trả lời ấy khiến mọi người có mặt bật cười.

Một chuyện nhỏ như vậy, xem ra là ngẫu nhiên, nhưng khiến mình cứ phải giật mình, không biết trong đời cầm bút, mình sẽ có bao lần nhầm lẫn hớ hênh như vậy không.

Điều tự mình không biết, lại muốn đi bắt bí người, như thế thật gây cười.

Nhưng điều mình không biết, lại nhất mực đi áp đặt cho người, lấy ý kiến chủ quan, suy nghĩ phiến diện để đè áp kẻ khác, thì không thể gọi là gây ra cười nữa, mà là độc địa ác tâm.

Chó sủa bóng trăng khiến người hoảng hốt, thì chó đáng bị ăn gậy!

Những gì đang xảy ra xung quanh mình, phải chăng đang minh chứng thực tế rằng, xã hội đang có bao kẻ cầm bút mà không suy xét kỹ trách nhiệm của bản thân mình, không thấy được trọng trách xã hội giao cho, chỉ vì ích lợi cá nhân câu view kiếm điểm, chỉ vì ấu trĩ mơ hồ đưa thông tin lệch lạc?

Mình chỉ muốn nói với những kẻ ấy rằng, người xưa đã dạy, điều gì chưa nắm rõ, hiểu rõ, thì chớ nói, chớ viết.

Cũng như kẻ biết mà không nói điều mình biết, ấy là bất nhân, kẻ nói mà không biết mình nói gì, ấy là bất nghĩa.

Xin đừng làm chó sủa bóng trăng!

Bởi sự khác biệt ở trong hành động ấy, là con chó sau khi sủa nhầm bóng trăng, vẫn là con chó; còn con người sau khi hành động vô tri bừa bãi, gây nên hệ lụy sai lầm, thì không còn là con người!

Trân trọng lắm thay.

Hiểm Họa Của Tỷ Phú Hoàng Kiều và Sự Im Lặng Khó Hiểu

THS2018 – Trước sự thành công của chiến dịch lấy chữ ký để bãi nhiệm nhóm GO3 (Thị trưởng Tạ Đức Trí – PTT Kimberly Hồ – Nghị viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí) do nhóm Westminster United phát động với sự yểm trợ tài chính mạnh mẽ của tỉ phú Hoàng Kiều nhóm cựu dân biểu Trần Thái Văn, LS Nguyễn Quốc Lân, Giám Sát Viên Andrew Đỗ và ông Lê Công Tâm càng ngông cuồng đánh phá và vu cáo đã có bàn tay của CSVN thao túng. Nhà báo Nguyễn Phương Hùng cũng đã bị ám chỉ là một Việt gian và tiếp tay với CSVN. Tuy nhiên, trên tinh thần truyền thông 2 chiều, tòa soạn vẫn đăng toàn bộ không cắt xén là thư “nhờ cậy đăng không trả tiền” để rộng đường dư luận.

                                                                        Luật Sư Nguyễn Quốc Lân

Đây là loạt bài Cậy Đăng Không Trả Tiền về những vấn đề gây tranh cãi trong cộng đồng. Các báo chí Việt ngữ hầu hết không muốn đăng vì nhiều lý do khác nhau. Tôi mong các bạn hãy tiếp tay phổ biến bài viết này trong khả năng của các bạn để giải quyết bế tắc này.

Sự Im Lặng Khó Hiểu

Sau bài cậy đăng không trả tiền số 8 cho tới ngày hôm nay vẫn chưa có một đoàn thể nào lên tiếng về hiểm họa Tỷ Phú Hoàng Kiều đang đe dọa tương lai của cộng đồng người Việt tại Little Saigon. Đây là một sự im lặng thật khó hiểu.

Phía ông Hoàng Kiều và những người tiếp tay với ông ta vẫn cứ vun vít tuyên bố đủ thứ điều như không có một giới hạn nào về nhân cách, uy tín, danh dự hay thực tế trước mặt. Họ tuyên bố rằng họ đã thâu góp được hơn chữ ký cần thiết, nhưng vẫn muốn đạt được 70%, hay ngay cả 100%, 16,000, 20,000 hay cả 30,000 thay vì chỉ cần gần 9,000 chữ ký. Bất cứ con số hay tỉ lệ nào chỉ có thể tin được qua tiến trình xác nhận của Phòng Ghi Danh Bầu Cử Quận Cam trong vòng hơn một tháng nữa.

Những tuyên bố bừa bãi này cũng giống như phương thức họ thâu thập chữ ký. Gặp ai đi chợ cũng xin chữ ký. Đến từng nhà để xin chữ ký. Dùng bất cứ lý do hay hình thức nào miễn sao lấy được chữ ký. Có nhiều tiền thì hầu như muốn làm gì cũng được. Chỉ cần một hộp cơm có mùi vị tôm hùm hay một vé xem văn nghệ miễn phí thì cũng có thể điều khiển được cả ngàn người vỗ tay, tung hô hay nhắm mắt làm ngơ theo yêu cầu.

Những lời đe dọa kiện tụng một cách vu vơ hay vô lý hay sợ bị đem tên ra chửi bởi ông Tỷ Phú thiếu mọi thứ ngoại trừ tiền bạc này có vẻ cũng có tác dụng. Ông nhà giàu này ngay giữa lòng khu Little Saigon, trên các phương tiện truyền thông và truyền hình với đầy đủ những hình tượng và hành động khiêu khích cộng đồng ngay vào cốt lõi của chính nghĩa chống cộng của cộng đồng. Cứ nhìn hình ảnh ông ta khoác áo đỏ, gắn thêm 6 ngôi sao vàng kèm với quần vàng ngồi trễm trệ trong một đài truyền hình để được phỏng vấn và khoe khoang những biểu tượng đó thì đủ hiểu mức độ táo tợn của ông tỷ phú này. Các cá nhân và đoàn thể vẫn tự xưng là “nhà vô địch” chống cộng lại đang sợ “địch vô nhà,” nói theo câu chuyện hài hước Linh Mục Nguyễn Văn Khải vẫn thường kể lại để ám chỉ nhà nước CSVN đối với hiểm họa Trung Cộng.

Cộng đồng không thể trông mong vào các nhân vật lãnh đạo cộng đồng vì chính ông Chủ Tịch Cộng Đồng và Nghị Viên Phát Bùi đã công khai ủng hộ quan điểm và lập trường chống cộng của ông Hoàng Kiều và cho rằng cộng đồng đã hiểu lầm ông ta khi ông Tỷ Phú này tuyên bố rằng chống cộng làm gì nữa vì khi xưa có hàng triệu quân cựu trong lực lượng chiến sĩ VNCH và hàng trăm ngàn lính đồng minh mà không làm được gì mà ngày nay nói chi đến chống cộng. Các lực lượng chuyên môn chống cộng hay biểu tình trong cộng đồng thì coi như đã buôn suôi và giữ im lặng.

Sự Kiên Cường của Cư Dân tại Westminster

Trong sự im lặng giữa một trận chiến quyết tử này, chỉ có những cư dân từ Thành Phố Westminster đã chứng tỏ sự quyết tâm và lòng dũng cảm hơn ai hết. Họ phải đương đầu với đủ mọi loại người không rõ xuất xứ và với nhiều lý do khác nhau để xin chữ ký của họ. Đa số những cư dân này đều không có khoa bảng, học vị, phương tiện lên tiếng, đoàn thể, chức vụ và dĩ nhiên là phương tiện truyền thông, đã tay không đáp trả và đối phó với những loại người này bằng mọi phương tiện và khả năng họ có trên người của họ. Họ chưởi bới, đóng cửa, đuổi đi và xử dụng ngay cả bằng tiếng Việt và biết rõ những người xin chữ ký để kiếm tiền chả hiểu họ nói gì. Trong nhiều trường hợp họ còn viết thư nguệch ngoạc với lời lẽ văn chương rất bình dân, như xử dụng phong bì có đề sẵn địa chỉ và tem thư dán sẵn bởi ông Tỷ Phú Hoàng Kiều chỉ để tỏ bày những tâm tư đơn giản của họ.

Sự kiên cường này vẫn tiếp tục trong khi một số các khoa bảng, tai to mặt lớn, đoàn thể có máu mặt hay các cơ quan truyền thông vẫn cứ tiếp tục hoặc giữ im lặng, hoặc nhận tiền của ông Tỷ Phú Hoàng Kiều để thi hành sứ mạng triệt tiêu cộng đồng của ông ta.

Những Thực Tế Trước Mặt

Ông Tỷ Phú Hoàng Kiều rồi sẽ nộp số chữ ký thâu thập được để kiểm nhận. Cho dầu là số lượng chữ ký có bao nhiêu đi nữa, Phòng Ghi Danh Bầu Cử (PGDBC) sẽ phải kiểm nhận từng chữ ký để xác nhận xem nhóm vận động có xin đủ gần 9,000 chữ ký cho mỗi vị dân cử đang bị bãi nhiệm hay không. Thủ tục này có thể kéo dài đến 45 ngày.

PGDBC sẽ cùng lúc kiểm nhận hơn 1,000 chữ ký của những cư dân đã ký vào mẫu chữ ký bãi nhiệm vì nhiều lý do khác nhau nhưng nay đã đổi ý và ký vào mẫu đơn xin rút lại chữ ký đó do Ban Vận Động Chống Bãi Nhiệm (BVDCBN) đã thâu thập được trong thời gian qua. Số chữ ký này có tỉ lệ chính xác hơn số chữ ký thâu được bởi ông Hoàng Kiều vì đây là những cư dân nhìn nhận đã ký lầm vì nhiều lý do khác nhau và nay muốn đổi ý hay rút lại chữ ký đã ký trước đó.

Thêm vào đó, BVDCBN đã thâu thậu nhiều bản lời khai hữu thệ của những nạn nhân đã bị lừa gạt ký tên vào mẫu giấy bãi nhiệm vì nhiều hoàn cảnh khác nhau và đệ trình lên các cơ quan có thẩm quyền để tiến hành điều tra hình sự. Nhiều hành động gian dối lộ liễu như treo bảng hiệu ký tên xin giảm tiền nhà, cho quà cáp nếu ký tên bãi nhiệm hay dùng những lý do lấp liếm để lấy chữ ký, tất cả đều phạm luật bầu cử đối với tiến trình bãi nhiệm.

Nếu xác nhận là các trường hợp gian lận đã xảy ra, những người thâu chữ ký gian lận này có thể bị truy tố hình sự và đương nhiên những ai điều khiển hay trả tiền cho những người này có thể bị liên lụy nghiêm trọng hơn. Tiến trình này sẽ mất nhiều thời gian và chắc chắn không có kết quả cho đến sau khi kết thúc tiến trình vận động bãi nhiệm.

Cuộc Bầu Cử Bãi Nhiệm

Sau khi có kết quả kiểm nhận số chữ ký cần thiết, nếu không có đủ số chữ cần thiết cho mỗi vị dân cử, cuộc vận động bãi nhiệm coi như chấm dứt. Nếu có đủ số chữ ký hợp lệ, Hội Đồng Thành Phố sẽ nhóm họp để quyết định một ngày bầu cử trong vòng 88 và 125 ngày sau đó.

Trong cuộc bầu cử này, tất cả cử tri trong TP Westminster sẽ phải quyết định nhiều sự lựa chọn khác nhau như (1) đồng ý hay không bãi nhiệm từng vị dân cử, và (2) ai sẽ được chọn thay thế vị dân cử này nếu bị bãi nhiệm. Như vậy mỗi cử tri sẽ có tối thiểu sáu sự lựa chọn và có thể lên đến hơn 10 sự lựa chọn vì chưa biết được bao nhiêu người sẽ ra tranh cử chức vụ thị trưởng và hai chức vụ nghị viên. Chắc chắn sẽ có nhiều người lợi dụng cơ hội này để thử vận may vào một chức vụ lãnh đạo thành phố.

Nếu cuộc vận động bầu cử này xảy ra, cộng đồng sẽ phải hứng chịu nhiều cuộc vận động trái ngược nhau và đến từ nhiều phía và nhiều thành phần. Đương nhiên là hai phía vận động yêu cầu và chống bãi nhiệm đối với mỗi vị dân cử. Thêm vào đó, nhiều ứng cử viên cũng vận động tranh cử cho mình và chống lại nhiều người khác. Vì chưa biết được có bao nhiêu ứng cử viên gốc Việt hay không gốc Việt sẽ ra tranh cử và cuộc đối đầu giữa cộng đồng Việt Nam và các cộng đồng khác với nhiều ứng cử viên từ nhiều phía sẽ rất là phức tạp.

Tuy nhiên cuộc vận động bầy nhầy này có thể không xảy ra nếu ban vận động bãi nhiệm không thâu thập đủ số chữ ký trong thời gian qua.

Cộng Đồng Có Thể Làm Gì?

Trong hoàn cảnh rối ren hiện nay, cộng đồng vẫn còn nhiều chuyện cần phải làm để đối phó với vấn đề trước mặt.

Thứ nhất, các cư dân tại Westminster nếu đã ký tên vào đơn xin bãi nhiệm vẫn có thể ký tên vào mẫu đơn xin rút lại chữ ký đó. Nỗ lực này cần được tiến hành ngay bây giờ và trong vòng 30 ngày sắp tới. Quí vị có thể liên lạc với văn phòng luật sư của tôi ở số điện thoại (714) 891-1901 để biết thêm chi tiết.

Thứ hai, các cá nhân hay đoàn thể trong cộng đồng vẫn có thể lên tiếng chống lại hiểm hoạ của ông Tỷ Phú Hoàng Kiều trong mọi khả năng và phương tiện sẵn có của mình. Cho dầu tiến trình bầu cử bãi nhiệm sẽ diễn ra như thế nào trong thời gian sắp tới, sự lên tiếng chống đối này vẫn rất cần thiết.

Thứ ba, cộng đồng nên phát động chiến dịch ghi danh bầu cử để chuẩn bị cho nhiều cuộc bầu cử sắp tới, nhất là cuộc bầu cử sơ bộ vào tháng 3 năm 2020 và cuộc bầu cử tổng quát vào tháng 11 sau đó. Cho dầu cuộc bầu cử bãi nhiệm này có tiến hành hay không, nhiều thành phần khác sẽ đẩy mạnh việc tấn công vào sức mạnh chính trị của cộng đồng và lợi dụng vào sự chia rẻ, phân hóa và yếu đi do cuộc vận động bãi nhiệm hiện nay.

Cộng Đồng Sau Hiểm Họa Hoàng Kiều

Cộng đồng Việt Nam có nhiều công tác hàn gắn và gây dựng lại sức mạnh chính trị của mình sau cuộc tương tàn như hiện nay và trong thời gian sắp tới. Chính nghĩa, sự thật và sức mạnh của cộng đồng sẽ chiến thắng sau cùng, nhưng không tránh khỏi những chia rẽ hay tương tàn do chính mình gây ra.

Ông Tỷ Phú Hoàng Kiều đến rồi sẽ đi và mang theo số tiền chưa dùng hết của ông. Chỉ có các thành phần trong cộng đồng vẫn còn lại làm việc và đối diện với nhau sau đó. Sau khi mọi chuyện đã ngã ngũ và ổn định, mọi người trong cộng đồng rồi sẽ phải tự trả lời câu hỏi, anh hay chị đã làm gì khi hiểm họa Tỷ Phú Hoàng Kiều đang bao trùm lên cộng đồng? Sự im lặng lúc đó sẽ không phải là câu trả lời.

Lan Quoc Nguyen, Esq.

(714) 891-1901

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Nhập Cuộc và Chiến Thuật Biển Tiền Đang Đe Dọa Cộng Đồng

THS2018 – Trước sự thành công của chiến dịch lấy chữ ký để bãi nhiệm nhóm GO3 (Thị trưởng Tạ Đức Trí – PTT Kimberly Hồ – Nghị viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí) do nhóm Westminster United phát động với sự yểm trợ tài chính mạnh mẽ của tỉ phú Hoàng Kiều nhóm cựu dân biểu Trần Thái Văn, LS Nguyễn Quốc Lân, Giám Sát Viên Andrew Đỗ và ông Lê Công Tâm càng ngông cuồng đánh phá và vu cáo đã có bàn tay của CSVN thao túng. Nhà báo Nguyễn Phương Hùng cũng đã bị ám chỉ là một Việt gian và tiếp tay với CSVN. Tuy nhiên, trên tinh thần truyền thông 2 chiều, tòa soạn vẫn đăng toàn bộ không cắt xén là thư “nhờ cậy đăng không trả tiền” để rộng đường dư luận.

                                                                        Luật Sư Nguyễn Quốc Lân

Đây là loạt bài Cậy Đăng Không Trả Tiền về những vấn đề gây tranh cãi trong cộng đồng. Các báo chí Việt ngữ hầu hết không muốn đăng vì nhiều lý do khác nhau. Tôi mong các bạn hãy tiếp tay phổ biến bài viết này trong khả năng của các bạn để giải quyết bế tắc này.

Cuộc vận động bãi nhiệm tại Westminster đã càng ngày càng trở nên gây cấn hơn. Đảng CSVN đã chính thức nhập cuộc. Chiến thuật “biển tiền” đang bao trùm khu vực Little Saigon từ trên làn sóng truyền thông, tài liệu gởi đến nhà và sự đối mặt nhan nhãn tại các khu chợ búa và lối xóm trong khu vực Westminster. Cuộc đối đầu đã đến mức độ giống như cuộc tử thủ “An Lộc” năm xưa. Phần lớn các thành phần lãnh đạo trong cộng đồng chỉ biết bó tay ngồi nhìn “xem pháo bông” hay chờ thời.

Đảng CSVN đã nhập cuộc

Nhật Báo Nhân Dân, cơ quan chính thức của Đảng Cộng Sản Việt Nam, đã đưa ra bài bình luận trong số ra ngày 27 tháng 9 để chính thức hỗ trợ cuộc vận động bãi nhiệm và lớn tiếng phản đối một nghị quyết mới đây được Hội Đồng Thành Phố Westminster thông qua hôm 11 tháng 9. Nghị quyết tại Westminster đã lên án các thành phần thân cộng đội lốt truyền thông đã ra mặt gây xáo trộn hay chia rẽ trong cộng đồng. https://nhandan.com.vn/chinhtri/item/41699402-loi-dung-la-bai-chong-cong-mot-cach-tro-tren.html. Đây là một hiện tượng rất hiếm hoi khi Đảng CSVN đã công khai lên tiếng can thiệp vào vận động chính trị tại Hoa Kỳ.

Nghị quyết của Hội Đồng TP Westminster đã soi ánh sáng vào hiện tượng của một số các thành phần trong cộng đồng đã và đang tuyên truyền cho cộng sản, hãnh diện và tôn vinh các biểu tượng, chính sách hay quan điểm của chính quyền CSVN và lợi dụng các tranh chấp hiện nay trong TP Westminster để đỗ dầu vào lửa và gây thêm sự rối loạn và chia rẽ trong cộng đồng. Mặc dầu không nêu rõ đích danh các thành phần này, nghị quyết này đã nói thẳng thừng là các hành động này rõ ràng là để thi hành theo bài bản của Nghị Quyết 36 do Đảng CSVN ban hành từ nhiều năm qua. Đảng CSVN đã phải lên tiếng khi thấy các hoạt động của họ đang bị phơi bày trên các diễn đàn chính thức của chính quyền địa phương. Xin hãy đọc kỹ văn bản của nghị quyết này để hiểu rõ vấn đề hơn https://www.facebook.com/100000147737230/posts/2849675105047386/

Chiến Thuật “Biển Tiền”

Phía bên này Thái Bình Dương, ông Tỉ Phú Hoàng Kiều đã hứa tung ra hàng trăm triệu dollar để bảo đảm sự thành công cho cuộc vận động bãi nhiệm. Nếu đỗ đồng $100,000,000 để có khoảng 10,000 chữ ký cần thiết, mỗi chữ ký có thể mang trị giá trung bình $10,000.  Các quảng cáo bãi nhiệm với những lý do vô căn cứ đã tràn ngập trên một số làn sóng truyền hình và radio Việt Ngữ. Các chương trình hội luận theo đơn đặt hàng hay cả những chương trình thuê bao dài cả tiếng đồng hồ với đầy đủ các từ ngữ vô văn hóa hay đe dọa thô bạo vẫn được chiếu đi chiếu lại trên các làn sóng, ngay cả giữa ban ngày khi có cả trẻ em theo dõi. Càng đối phó với sự chống cự của dư dân gốc Việt trong vùng, ông Hoàng Kiều càng gia tăng cường độ quảng cáo hay chiếu lại các chương trình hội luận trên các cơ quan truyền thông Việt ngữ.

Ông Hoàng Kiều đã xử dụng tiền để phổ biến những lời đe dọa nguy hiểm ông có thể nói được một cách công khai đối với những thành phần dám lên tiếng chống lại ông ta. Ông còn phổ biến danh sách, địa chỉ và lý lịch của hơn 1,500 người đã từng góp ý miệt thị ông trên các diễn đàn điện toán xã hội và đe doạ sẽ kiện tất cả những người này.  Lý luận của ông nhà giàu này rất là đơn giản. Cứ kiện họ để buộc họ phải tốn một vài ngàn để thuê luật sư làm đơn trả lời là đủ làm cho họ sợ rồi. Những lời đe dọa khôi hài này trên thực tế cũng làm một số người tai to mặt lớn trong cộng đồng lo sợ và không dám lên tiếng.

Một số các cơ quan truyền thông khác vẫn kiên trì không chấp nhận quảng cáo của ông Hoàng Kiều. Trong thời buổi kinh tế cạnh tranh và khó khăn như hiện nay, việc từ chối nhận những cọc  tiền lớn và trả trước không phải là chuyện dễ dàng. Chúng tôi xin được ghi nhận sự kiên cường của các cơ quan truyền thông này. Sự giằng co bất cân xứng này có thể sẽ không giữ được lâu.

Sự đối kháng của cư dân và lãnh đạo cộng đồng

Các cư dân trong vùng Westminster vẫn kiên cường đối phó với đội quân thâu thập chữ ký dưới những bảng hiệu hay luận điệu dối trá như xin giảm tiền thuê nhà, ghi danh bầu cử hay cả “hỗ trợ Thị Trưởng Trí Tạ.” Những người thâu chữ ký này hầu như không hiểu rõ việc họ làm, miễn sao họ thâu được càng nhiều chữ ký bằng mọi cách để đem về tính tiền với nhà tài trợ. Các cư dân thấp cổ bé miệng trong vùng Westminster vẫn mạnh dạng đứng lên chống lại nhóm “giặc ngoại xâm” này với tất cả những phương tiện sẵn có như xua đuổi, đóng cửa, chửi rủa hay gởi trả lại thư với những lời lẽ thô sơ, không văn chương, không lịch sự, không đúng văn phạm hay cú pháp, nhưng đầy dũng khí của một cư dân gốc Việt.

Các thành phần lãnh đạo trong cộng đồng Việt Nam hầu như đã bị tê liệt trước hiện tượng ông Tỷ Phú Hoàng Kiều. Ngay cả ông Chủ Tịch Cộng Đồng Bùi Phát đã công khai hỗ trợ cho tư tưởng và đường lối chống cộng của ông Hoàng Kiều. Ông Phát Bùi còn biện minh rằng cộng đồng đã hiểu lầm ông Hoàng Kiều khi ông ta tuyên bố trước 5-7 ngàn khán giả rằng ngày xưa có cả một triệu quân, 500,000 lính trong lực lượng đồng minh mà còn không thắng được cộng sản thì bây giờ chống cộng để làm gì và muốn chống cộng thì cứ chống ca sĩ VC Võ Hà Trâm đi khi cô chuẩn bị trình diễn tại buổi văn nghệ đó.

Ông Hoàng Kiều còn lên một đài truyền hình với đầy đủ áo đỏ có 6 ngôi sao vàng và quần vàng để thách thức cộng đồng Việt Nam. Đây không phải là mẫu mã thời trang tình cờ hay lối ăn mặc màu mè và luộm thuộm của ông ta. Áo đỏ tượng trưng cho chế độ cộng sản, cho dầu là Trung Cộng hay Việt Cộng. Sáu ngôi sau tượng trưng cho 5 ngôi sao trên cờ Trung Cộng cộng với một ngôi sao cho CSVN sau khi hội nhập vào là một. Quần vàng tượng trưng cho sự miệt thị đối với Miền Nam Việt Nam hay tinh thần chống cộng của cộng đồng Việt Nam. Trong cuộc phỏng vấn, ông Hoàng Kiều còn không ngần ngại vỗ ngực khoe khoang các biểu tượng và ý nghĩa này. Thế mà không ai trong số lãnh đạo cộng đồng dám lên tiếng phản đối ngoại trừ vài thành phần thấp cổ bé miệng vẫn thường xuyên lên tiếng chống đối ông Hoàng Kiều.

Ngày xưa Trần Trường của tiệm VideoTek chỉ trưng có một lá cờ nhỏ của CSVN thì cộng đồng ùn ùn biểu tình suốt 53 ngày đêm. Ngày nay sự thách thức một cách trắng trợn và trơ trẽn như vậy thì không ai trong cộng đồng dám lên tiếng.

Ngay cả các nhóm cựu quân nhân cũng không dám lên tiếng hay nhắc đến tên Hoàng Kiều. Hầu như không có một tổ chức, đoàn thể hay cộng đồng nào công khai lên tiếng chống đối ông Hoàng Kiều để bảo vệ cộng đồng, mặc dầu hầu như không một người Việt nào mà không tỏ ra khinh bỉ những lời nói và hành động của ông Hoàng Kiều (ngoại trừ một ông lính cựu sĩ quan không quân nào đó muốn đúc tượng Hoàng Kiều để tôn vinh ông Hoàng Kiều trên đường Bolsa). Hy vọng họ không mua được khu đất nào gần Đài Đức Thánh Trần trên Đại Lộ Trần Hưng Đạo.  Sự im lặng của những thành phần lãnh đạo trong cộng đồng là yếu tố chính để ông Hoàng Kiều mới có can đảm và cơ hội gia tăng mức độ tấn công cộng đồng của ông ta.

Nhưng đe doạ chính không hẳn đến từ ông Hoàng Kiều, nhưng thực ra là những thành phần tiếp tay với ông ta để tung tiền ra đe dọa cộng đồng. Cho dầu tiếp tay dưới hình thức nào, những thành phần này vẫn không nhìn nhận những hậu quả sẽ xảy ra nếu ông Hoàng Kiều thành công trong kế hoạch của ông ta. Nếu không có sự tiếp tay của những thành phần này, ông Hoàng Kiều không thể chuyển đạt được những đe doạ của ông ta đến với cộng đồng người Việt tại đây.

Đàn bò không thể vào thành phố được nếu không có xe kéo cộng với tài xế.

Mọi người cần phái lên tiếng

Đứng trước sự đe dọa nghiêm trọng này, mọi người trong cộng đồng cần phải lên tiếng, cho dầu từ mọi quan điểm, phe phái hay khuynh hướng nào. Thử tưởng tượng nếu cuộc vận động bãi nhiệm này thành công thì cộng đồng người Việt trong khu Little Saigon sẽ ra sao? Một điều chắc chắn là chúng ta không còn nói được rằng “tiền bạc không thể mua chuộc lương tâm và nhân phẩm của cộng đồng.” Chính nghĩa và tinh thần chống cộng tại Quận Cam sẽ thay đổi hoàn toàn. Ông Hoàng Kiều sẽ chỉ định những ai giống ông ta vào các chức vụ dân cử và không ai có khả năng lên tiếng chống đối hay phản đối. Các thành phần khác sẽ giữ im lặng hoặc ra mặt hỗ trợ ông ta. Hậu quả này sẽ không giới hạn tại Westminster nhưng sẽ lan sang các khu vực, thành phố hay đơn vị chính quyền khác. Lúc đó, thành phần “đón gió trở cờ” sẽ mạnh dạn và thô bạo hơn ngày hôm nay gấp nhiều lần.

Nhóm người hỗ trợ cho cuộc vận động bãi nhiệm hiện nay vẫn mong chờ ngày “đoàn quân giải phóng” đó tiến vào thành phố. Đây là tư tưởng của Vua Lê Chiêu Thống và thành phần phò Nhà Hậu Lê xưa kia. Những thành phần bán nước này chỉ mong lấy lại được ngai vàng mà bất kể đến hậu quả Nhà Mãn Thanh sẽ làm gì với đất nước.

Sự im lặng và bàn quang của mỗi người chúng ta đã góp phần giúp cho hiện tượng Hoàng Kiều lan ra như ngày hôm nay.

Lan Quoc Nguyen, Esq.

Thị trưởng đổi màu

                      Lỗ trí Thâm

A/-THỊ TRƯỞNG

“..Con đây mà mẹ..con là thằng út đây..”

Bà mẹ già qua bóng tối không nhận ra người con út của mình,nên sợ không ra mở cổng.Người anh cả sau khi thay mẹ mở cổng cho em mình vào ,nói”..Khi đi chú mặc aó trắng.Bây giờ về chú mặc aó đen..Chú thay đổi mà chú không nhận ra chú thay đổi..Chú trách mẹ là chú sai!!”

Người em khi ra đi mặc áo trắng.Nửa đường gặp mưa , ướt sũng.Khi về,người bạn cho mượn cái áo đen mặc đỡ..Bà mẹ già thấy người lạ,sợ không mở cổng cho vào.Người con đổ..quặu!!

Ông Thị Trưởng,sau khi đắc cử 4 năm, ông thay đổi ra sao?.

Cuộc biểu tình chống tên văn công cờ đỏ Đàm vĩnh Hưng tại nhà hàng Royal Restaurant chiều ngày 18/10/2018 từ 6 giờ chiều đến 8.30 tối. Đồng hương tới tấp gọi cho ông Thị Trưởng khản cả tiếng..Nhưng ông không đến. Ông nói ông..bận!!..

Sau này,trong một buổi họp, ông khẳng định rằng đó là private party nên ông không đến. Đồng hương có người.. lỡ lời !!.nói ông nên từ chức. Nghe vậy,nghĩ mình bị xúc phạm… Ông tuyên bố:”Ngày xưa,trước 1975 đồng bào có dám nói ông Đô Trưởng Sài Gòn từ chức không!!(?)”

Sài Gòn xưa kia là Thủ Đô của một nước…Gồm 11 Quận.Mỗi Quận có nhiều xã..

Westminster chỉ là một xã nhỏ của một quận(Orange County).Người Việt lịch sự, âu yếm gọi là Thị Truởng thay vì là Xã Trưởng!!So sánh như thế là cao ngạo,xấc láo!!..

Trước 1975, Ông Thị Trưởng còn bé, ông không biết gì nhiều về miền Nam tự do.Người dân tha hồ xuống đường phản đối đả đảo chính quyền,chức xắc v.v..Tôi còn nhớ ông Đạo Dừa dựng hình nhân ông Tổng Thống Thiệu  viết trước ngực rằng”Chém tên độc diễn Nguyễn văn Thiệu làm 3 mảnh,ném xuống sông ở ba miền cho cá ăn..” .Không ai làm gì ông..

Tại nước Mỹ này, đương kim Tổng Thống Donald Trump cũng đã bị nhiều lần người dân nói ông từ chức..

Ông Thị Trưởng còn trẻ chắc không đến nỗi lú lẫn để hoang tưởng rằng chức vị của mình hiện tại ngang hàng như là ông Đô Trưởng Sài Gòn ngày xưa..

Những ngày,tháng gần đây, ông Thị Trưởng còn cao ngạo rằng”Tượng và đường Trần Hưng Đạo.Tượng đài tưởng niệm 5 vị Tướng tuẫn tiết của Miền Nam là do ông cho phép mới có..”

Thực chất,cái ghế ông đang ngồi là do từ những công lao của những người tao dựng nên những thành tích đó. Ông hay một Thị Trưởng nào khác cũng sẽ hăm hở chấp thuận ngay để có Credits ứng cử..”ngồi mát ăn bát vàng..”

Cuộc bầu phiếu vừa qua, ông Thị Trưởng thắng cử gần như tuyệt đối.Không những thế,thời hạn nhiệm kỳ Thị Trưởng đang từ 2 năm kéo dài thành 4 năm.. Hai năm thì còn áy náy.Bốn năm thì chắc ăn..Có lẽ vì  Chắc ăn..4 năm dài nên ông “Đổi Mầu” chẳng ai hạ bệ được ông!!..Chữ tín?. Đồng hương?.cho đi chỗ khác chơi!!.. Ông “Đổi Mầu”.. Ông mời vẹm cái vào văn phòng.Dẹp cờ yêu thương của đồng hương. Ông “đổi lá cờ vàng ba sọc đỏ sang cờ đỏ sao vàng”..Dựa vào luật Mỹ,ông vênh váo, ngạo nghễ trao bằng khen thưởng,ca ngợi vẹm cái .Xúc phạm nặng nề đến những nỗi đau thương của người Việt miền Nam ly hương.Nạn nhân của lũ Cộng Sản Hà Nội!!..

Bây giờ đang bước vào tháng tư đau thương của toàn thể miền Nam yêu dấu.Hà cớ gì 44 năm rồi,bỗng dưng ông đổi tên”Tháng Tư Đen” thành”Tháng Người Mỹ Gốc Việt”. Trở cờ ?.. Ý đồ gì?.

Ngày thứ Tư 27/3/2019 vừa qua.Tại hội trường Thị Xã, đồng hương gần như đồng loạt van xin,cầu khẩn ông Thị Trưởng rút lại bằng khen vẹm cái.Nhưng ông vẫn quyết liệt từ chối!!.. Ông lấy luật của Thị Xã. Luật Mỹ quốc. Đưa ông luật sư người Mỹ của thành phố ra xác định rằng ông làm đúng luật.

Người Mỹ biết gì về nỗi đau của người Việt tỵ nạn Cộng Sản?!.Những lá phiếu đồng hương bầu cho ông mang nặng những tâm tư day dứt đau thương của của những nỗi khổ tan cửa ,nát nhà,của những chết thảm,ly tán, mất mát,chia lìa mà lũ Cộng Sản Hà Nội gieo họa lên gia đình họ sau ngày 30/4/1975.

Nay ôngThị Trưởng  lấy luật ra để bênh biện, khống chế ý nguyện của họ,thì rỏ rang là:”Cả vú lấp miệng em”.Như thế có nghĩa là :”Từ đây vẹm cái tha hồ,ngạo nghễ dạo phố Bôn Sa??.Bước chân đạp trên những viên gạch mà đồng hương của ông đã đổ công, đổ sức lót đường tạo dựng nên cái Thủ Đô Little Saigon này..!!”

Tráo trở,tồi tệ. Ý đồ đen tối gì??.Ngôn ngữ nào đủ để diễn tả hết hành vi phản trắc này??...”Qua sông phụ sóng”?”Qua cầu rút ván”?”Vong ơn ,bôi nghĩa”?” Ăn cháo, đá bát”?.. Cạn lời!!..

B/-Vẹm Cái

“Tôi hỏi tên cai tù về số phận của những hồi chánh viên đang bị giam bên cạnh trại giam tôi.Hắn cho biết:”Các anh còn có ngày về.Những người này đã là người của chúng tôi, đã biết chúng tôi mà phản bội chúng tôi,thì khó có ngày về..”.(Lào Cai 1978)

Diễn viên  vẹm cái trong phim mà ông Thị Trưởng trao bằng khen , ông bảo rằng  cô là Việt kiều, Đạo diễn cũng là Việt kiều.

Việt kiều không là Việt Cộng??!!..Việt Kiều hồi hương.Việt Kiều trở cờ.Việt Kiều đầu đội “Bác Hồ”.Mình mang cờ đỏ.Việt Kiều làm văn công.Thi hành sứ mạng”giới thiệu phim ảnh Việt Nam Cộng Sản ra nước ngoài v.v”.. Điển hình ngày đầu ra mắt trình chiếu,bọn cai thầu chỉ đạo văn hóa Hà Nội tuyên bố:”Cuốn phim Hai Phượng này sẽ được trình chiếu ở Saìgon,Hà Nội và trên toàn thể nước Mỹ..Phim ảnh Việt Nam sẽ tiếp tục được giới thiệu ra nước ngoài”Dựa vào đâu mà chúng mạnh mồm khẳng định như vậy??.”Tiền là tiên,là Phật”.Ai đi đêm. với chúng??!!..

..” Đảng và Nhà Nước luôn coi Việt Kiều là những người con xa xứ của mình..”( đại hội Việt kiều)

..”Kiều bào xứng đáng là bộ phận không tách rời của dân tộc Việt Nam”(Chủ Tịch TP Hồ chí Minh Nguyễn thành Phong)

Nghe những lời cao ngạo,láo xược trên.Người còn liêm sỉ tất phải thấy tự ái, đau đớn!!..

Diễn viên được “ngài Thị Trưởng và phu nhân tặng bằng khen thưởng”(hơn 30 tờ báo việt Cộng trong nước đưa tin như thế).

Vẹm cái này từ đâu?

Vẹm cái này cắm đầu chạy xa Việt Cộng khi 9 tuổi.Mười năm sau quay đầu về nước.Làm nghề ca,hát,nhảy múa hở hang..khoe hàng(tiếng trong nước).Dần dần bước sang lãnh vực điện ảnh.Bọn đểu Hà Nội bèn dùng chiêu độc:”gậy ông, đập lưng ông”.Việt Kiều chống phá Việt Kiều. Hậu quả ,” trái pháo có vỏ bọc bằng tiền vừa ném ra,ngựa trong chuồng đá nhau loạn.”.

Người trúng độc nặng nề đầu tiên là ông Thị Trưởng trẻ cùng tay,chân thân tín của ông đá loạn với hai Nghị viên khác..

Bốn mươi ba năm qua,sau khi khống chế toàn thể quê hương.Bọn vẹm Hà Nội trong nước đã cho rất nhiều phim truyện ra đời đủ mọi thể loại ,sao không thấy công khai trình chiếu ở Thị Xã này?.sao không thấy ông Thị Trưởng ưu ái tặng bằng cho diễn viên??.Nghe đồn cuốn phim này kiếm được 6 triệu đô la tiền tươi!!..Chi ra vài triệu để sai khiến kẻ tham tiền,vô lương,vô loại là chuyện rẻ..

C/-Kết Luận

Câu hỏi được đặt ra là sau 44 năm.Người Việt tỵ nạn trên toàn thể nước Mỹ này cũng đã có khá nhiều Người Việt đắc cử chức vị Thị Trưởng ở những tiểu bang khác, sao không có ai bị trúng trò đểu này của bọn Việt Cộng??.

Đôi lời khiêm tốn rằng:”Ngũ thập tri thiên mệnh”. Ông Thị Trưởng năm nay chắc cũng đã đạt tới cái tuổi này. Ơ tuổi này,người ta phải biết hết cái tốt,cái xấu,cái đạo đức,cái trung thủy,cái nhân nghĩa,cái ơn huệ để cuối cùng khi mắt nhắm,tay xuôi giữ được”Cọp chết để da.Người chết để tiếng”.Hoặc còn tránh được:”Trăm năm bia đá thì mòn.Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ..trơ”..

Đồng hương,những người đã nhiệt tình tin tưởng ở ông Thị Trưởng qua cuộc bầu cử vừa qua đều mong mỏi thiện chí xét lại ở nơi ông qua cái quyết định quá phức tạp vấp váp xa bẫy nghị quyết 36 của Việt Cộng .Bản chất vốn nhân aí và bao dung của người việt miền Nam Viêt Nam Cộng Hòa năm xưa luôn luôn:” Không cố chấp người làm sai,mà chỉ chê trách kẻ không chịu nhận mình sai”.Vì không nhận ra mình sai thì không chịu sửa!!..

                                 Thủ Đô Little

Độc giả bổ túc thêm chi tiết

Tân Cảng

Vì lo sợ nguy hiểm tính mạng khi nhiều đàn em của Quân “xa lộ” công khai tuyên bố sẽ trả thù “Không trả thù, không phải là quân tử”, nên nhóm gây án đã chủ động kéo nhau ra công an đầu thú để tránh đòn.
Ngày 10/11, Công an TP.HCM cho biết đang tạm giữ Hồ Thanh Phương (tên gọi khác Sử, SN 1986) để điều tra về hành vi “Giết người”. Nạn nhân là Mai Văn Quân (SN 1965, trú trại quận Thủ Đức, TP HCM) – đối tượng giang hồ có tên gọi khác là Quân “xa lộ”, Quân “khùng”.


Liên quan đến vụ án trên, công an còn tạm giữ 10 đối tượng khác gồm: Vương Vũ Hoàng (tên gọi khác Tâm Chùa, SN 1990); Phan Thanh Giàu (tên gọi khác Ba Đen, SN 1990); Nguyễn Duy Khải (tên gọi khác Bi, SN 1999) và Lê Minh Tiến (tên gọi khác Đỏ, SN 2002), Võ Thùy Linh (SN 1991, Việt kiều Úc, ngụ huyện Hóc Môn), Ty Thành Đại (SN 1985), Đặng Quốc Duy (SN 2003), Bùi Quốc Duy (SN 2003), Nguyễn Tiến Minh Tài (SN 1982) và Nguyễn Anh Trung.


Qua quá trình lấy lời khai ban đầu, công an xác định 2 đối tượng tên Linh và Trung có mâu thuẫn trong việc mua bán căn nhà hàng chục tỷ trên đường Sương Nguyệt Ánh, quận 1.


Sau đó, Trung nhờ Mai Văn Quân dàn xếp. Trong quá trình thỏa thuận, Linh với Quân xảy ra mâu thuẫn nên Linh gọi người đến truy sát Mai Văn Quân.

Tối 4/11, Linh, Nhàn, Tài đã gọi điện cho Phương đến giúp đỡ. Phương đã gọi điện cho Hoàng (tự Tâm Chùa), Thỏ và một số đối tượng khác mang hung khí gồm: dao tự chế, xiên, gậy… đến quán karaoke Nice ở đường Khổng Tử, phường Trường Thọ, quận Thủ Đức tìm đánh Quân “xa lộ”.


Hơn 23h, Quân chuẩn bị ra về thì bị nhóm này xông vào chém Quân gây thương tích. Quân được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy để cấp cứu nhưng đến 2h sáng 7/11, Quân tử vong.

Sau khi gây án, Võ Thùy Linh cho 4 xe ô tô chờ sẵn để đưa nhóm sát thủ trốn xuống TP Vũng Tàu ẩn náu. Linh liên lạc với người anh là Võ Trường Giang tiếp tế tiền bạc, thuê nhà cho nhóm đối tượng lẫn trốn.


Sau khi bố trí cho băng nhóm chém thuê trốn ở nhiều địa điểm, Linh dùng thẻ xanh của chính phủ Australia, đi bằng đường “chính ngạch” qua Campuchia, dự định từ đây bay về Australia.


Nắm bắt được thông tin, lực lượng Công an đã phối hợp với Trung tâm An ninh hàng không sân bay Tân Sơn Nhất nhanh chóng ngăn chặn việc xuất cảnh. Khi Linh đang ở sân bay thì công an phát hiện bắt giữ. Hiện vụ án đang được điều tra mở rộng.


Thế này thì nhóm gây án phải cảm ơn cơ quan công an vì đã tạo chỗ cho chúng ẩn nấp tránh đòn trừng phạt tới mức phải đổi mạng, chứ chả chơi. Tuy nhiên, đã giết người thì cũng khó thoát khỏi án tử lắm.
Nhưng để giữ trật tự an ninh xã hội, cơ quan chức năng không thể để tình trạng thanh toán lẫn nhau xảy ra trong đời sống xã hội gây hoang mang trong quần chúng nhân dân. Kẻ phạm pháp cần phải bị pháp luật trừng trị, đó là sự công bằng.

LÊN TIẾNG VÌ CÔNG LÝ

Bằng Phong Đặng Văn Âu

Mặc dù tôi từng bị Bà Hoàng Lan Chi phê bình, nhưng tôi không phản ứng giận dữ, tôi không bào chữa, vì tôi nghĩ bà hiểu nhầm tấm lòng chân thật của tôi. Theo dõi việc làm của bà, tôi nhận thấy bà xứng đáng hơn người làm báo chuyên nghiệp ở chỗ bà không im lặng trước băng đảng Việt Tân.

Tôi khinh những người làm báo không có tinh thần chống lại quân khủng bố hủy diệt tiếng nói của đồng nghiệp. Tôi gọi họ là những con buôn chữ nghĩa, giống bọn con buôn tôn giáo, con buôn chính trị.

Tôi không sống nghề làm báo; nhưng tôi nguyên là chiến sĩ VNCH thì tôi phải sống như một chiến sĩ để không tủi hổ vong linh chiến hữu của mình đã nằm xuống vì Tổ Quốc. Im lặng trước bạo lực, trước khủng bố là loại trốn quân dịch!

Tội trạng của Hoàng Cơ Minh và dòng họ quá rõ ràng, giống như tội trạng của Hồ Chí Minh đối với dân tộc Việt Nam. Ngày nay, bọn cầm đầu đảng cộng sản Việt Nam còn ra lệnh bắt quần chúng học tập tư tưởng, đạo đức, lối sống của Chủ tịch Hồ Chí Minh, dù Hồ Chí Minh là một tên tội đồ, mà quần chúng không dám phản kháng vì họ sợ họng súng.

Hoàng Cơ Minh cũng là một tên tội đồ đối với người tị nạn cộng sản, vì ông dựng lên một tổ chức mang danh Kháng Chiến Phục Quốc mà tôi chứng minh cho ông thấy việc làm của ông là sai quy luật đấu tranh bạo động bằng những lý lẽ không thể tranh cãi. Tôi kiên nhẫn can ngăn ông đừng tiến hành. Nhưng ông vẫn xúc tiến, thì tôi nghĩ ông có ý đồ làm đầu nậu của một hãng buôn có thương hiệu Kháng Chiến, chứ chẳng phục quốc gì cả.

Chính ông “kinh tế gia” Nguyễn Xuân Nghĩa cũng tiết lộ Hoàng Cơ Minh tâm sự thà làm một tên thảo khấu trong rừng hơn là phải làm cu ly tại nước Mỹ. (Vì có nhiều người trùng tên Nguyễn Xuân Nghĩa, nên tôi phải dùng ba chữ “kinh tế gia” để người đọc hiểu Nguyễn Xuân Nghĩa mà tôi đề cập là cháu Mười Cúc Nguyễn văn Linh, làm Tổng Tuyên Huấn của Mặt Trận, là bộ óc bày mưu tính kế cho anh em nhà Hoàng Cơ).

Sự kiện Hoàng Cơ Minh đã chết từ năm 1987 mà 14 năm sau mới công bố (2001) là để tiếp tục đánh lừa đồng bào bằng những bức thư của chiến hữu chủ tịch viết từ chiến khu quốc nội gửi ra thăm đồng bào đăng trên tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận. Tuần nào tờ báo cũng đăng tin “kháng chiến quân ta” đánh đồn Công An Việt Cộng tịch thu vũ khí địch nhiều đến độ không có chỗ chứa.

Cái chết của Hoàng Cơ Minh và đoàn kháng chiến quân là do Hoàng Cơ Định, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh và Nguyễn Kim Huờn chủ mưu. Bởi vì “lãnh tụ” đi vào đất địch mà tờ Kháng Chiến oang oang chiến dịch Đông Tiến I, Đông Tiến II, Đông Tiến III là chỉ điểm cho Việt Cộng.

Năm 1988 tôi đăng bài Vàng Rơi Không Tiếc, tức là một năm sau cái chết của Hoàng Cơ Minh. Thế mà Mặt Trận điều động cán bộ của Thành Bộ Mặt Trận ở Houston khủng bố tinh thần, chụp mũ Việt Cộng, đe dọa mạng sống của anh em trong tòa soạn, gây nên cái chết của một Thiếu tá Không Quân. Đó là hành động của quân thảo khấu, côn đồ chứ chính nghĩa kháng chiến phục quốc cái quái gì?

Chứng cớ ăn cướp rành rành ra đó, mà những đứa còn bênh vực thì rõ ràng chúng là tay sai. Chúng là phần tử cặn bã của xã hội, không chịu kiếm công ăn việc làm một cách lương thiện, lại cúi mặt làm tay sai cho một băng đảng tội ác.

Sự dốt nát, vô tư cách của Vũ văn Lộc là một sự sỉ nhục Quân Lực VNCH, hành động của Vũ văn Lộc một bằng chứng để cho Việt Cộng miệt thị Quân Lực của ta. Vì cái lon Đại tá của anh ta làm nhục Quân Lực hơn là một anh binh nhì vô ý thức. Anh ta đòi bắn vỡ óc Tướng Nguyễn Ngọc Loan thì đúng anh ta là Việt Cộng. Tôi không chụp mũ Vũ văn Lộc. Vì chỉ Việt Cộng mới đòi bắn vỡ óc vị Tướng mà quân nhân chúng ta coi như vị anh hùng. Vũ văn Lộc này chẳng khác Đại tá Đinh văn Đệ, Tỉnh trưởng Bình Thuận, Chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện nằm vùng trong hàng ngũ Quân Lực VNCH, được Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cử sang Hoa Kỳ tháo khoáng viện trợ năm 1974.

Những đảng viên có quá khứ diệt Cộng như Đại Việt, Quốc Dân Đảng không thấy Việt Tân (con đẻ của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh) hoạt động y chang như Việt Cộng thì hãy tuyên bộ giải tán đảng đi cho rồi, để vong hồn của đảng trưởng Trương Tử Anh, Nguyễn Thái Học được yên nghỉ dưới suối vàng! Đừng làm lãnh tụ xấu hổ vì một bầy đồng chí hậu sinh bất xứng!

Trước kia Kháng Chiến dùng bạo lực để diệt khẩu. Bây giờ Việt Tân dùng bọn đầu đường xó chợ dùng lời lẽ thô tục, mất dạy để bôi bẩn bất cứ ai động đến Việt Tân.

Nếu Việt Tân là một đảng chính trị đứng đắn thì không nuôi dưỡng một bầy “dư luận viên” dơ bẩn như vậy.

Quan sát cách hoạt động của Việt Tân, anh Kiêm Ái bảo Việt Tân là em Việt Cộng. Còn tôi thì đánh giá Việt Tân là Tay Sai Việt Cộng; chứ chưa thể được gọi là EM.

Tôi khinh sự im lặng của những đảng viên Đại Việt, Quốc Dân Đảng, vì sự im lặng là vô đạo đức, là đồng lõa với tội ác, làm tủi vong linh những đồng chí đã nằm xuống vì lý tưởng.

Tôi mới đọc tin cuộc hội thảo của Quốc Dân Đảng tại Na Uy, người điều khiển chương trình giới thiệu quan khách có sự hiện diện của đảng Việt Tân, thì tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng. Vì tôi coi QDĐ mời Việt Tân tham dự thì chẳng khác nào mời Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn thị Kim Ngân đến tham dự.

Các ông Quốc Dân Đảng kể đến những đảng viên như Đại tá Zù Nguyễn Đình Bảo và nhiều đảng viên QDĐ đã hy sinh xương máu trong cuộc chiến chống Cộng trước năm 1975, tức là những ông QDĐ ngày nay chỉ là những anh hùng “mượn hoa cúng Phật” để làm dáng Chống Cộng mà thôi.

Nếu những đảng viên QDĐ, Đại Việt nhìn nhận Việt Tân là một tổ chức chính trị chính đáng trong Cộng Đồng thì hãy công khai lên tiếng để được lòng Việt Tân.

Nếu im lặng thì sẽ bị quần chúng coi khinh.

Hãy là cán bộ cách mạng thực sự cứu nước; chứ đừng làm chính khách cổ cồn cà vạt để làm trò đọc tuyên ngôn, tuyên cáo.

Người phụ nữ như bà Hoàng Lan Chi còn dám lên tiếng, mặc cho bọn đầu đường xó chợ sử dụng những thậm từ làm nhục một nòi giống luôn miệng tự hào là con rồng cháu tiên.

Từ lâu tôi kêu gọi các đoàn thể Chống Cộng cùng nhau dẹp bỏ đảng Việt Tân, vì nó là một nỗi ô nhục trong Cộng Đồng. Nhưng toàn thể đều im lặng. Nay tôi thấy Nguyễn Thanh Tú vừa đi tìm công lý cho cha, vừa kiếm những cái vòi con bạch tuộc để chặt thì tôi ủng hộ.

Tôi sống với lời thơ của thi sĩ Phùng Quán kể lại Lời Mẹ Dặn để bày tỏ lòng hiếu thảo của tôi đối với Mẹ đã qua đời.

Tôi chịu trách nhiệm bài viết của tôi. Nếu đảng viên QDĐ, Đại Việt không đồng ý với nhận định của tôi, hãy lên tiếng!

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Email Address: bangphongdva033@gmail.com
714 – 276 – 5600