Category Archives: Bình Luận – Phê Phán – Nhận Định

Bình Luận – Phê Phán – Nhận Định

Ngô Thanh Vân phản hồi khi bị chỉ trích từng mặc áo dài phản cảm

P.C.Tùng

THANH NIÊN ONLINE

“Chiếc áo tôi mặc khi đó không phải áo dài, đó là một phần của bộ sưu tập trong show thời trang của nhà thiết kế Mai Lâm. Đánh đồng tôi với ý thức của nữ ca sĩ Mỹ kia là không đúng!” – Ngô Thanh Vân cho biết.

Ngô Thanh Vân trong phim Hai Phượng /// ẢNH: ĐPCC

Ngô Thanh Vân trong phim Hai Phượng ẢNH: ĐPCC

Hai ngày trước đây, khi “đả nữ” Ngô Thanh Vân lên tiếng phản ứng gay gắt về việc nữ ca sĩ người Mỹ Kacey Musgraves mặc áo dài Việt Nam không đúng cách, cộng đồng mạng đã có truyền tay tấm ảnh cũ của Ngô Thanh Vân cùng với những lời bàn tán không hay.Ngô Thanh Vân đã có những chia sẻ chính thức về việc này: “Đó là thời điểm cách đây 15 năm, lúc đó tôi khoảng 25 tuổi, đang là người mẫu cho show thời trang của nhà thiết kế Mai Lâm. Nhà thiết kế đưa gì, tôi mặc đó. Thêm vào đó, đây không phải là Áo Dài khi không có xẻ tà hai bên và có phần xẻ nửa rốn. Vì thế, đánh đồng tôi với việc mặc áo dài theo cách phản cảm như nữ ca sĩ kia là hoàn toàn không chính xác”.

Ngô Thanh Vân phản hồi khi bị chỉ trích từng mặc áo dài phản cảm  - ảnh 1

Hình ảnh Ngô Thanh Vân biểu diễn thời trang cách đây 15 nămCô cho biết thêm: “Việc tôi bức xúc trước hình ảnh kia là vì từ khi trở thành nhà sản xuất phim, sứ mệnh tôi đặt ra cho mình là quảng bá văn hóa Việt Nam đến quốc tế, thông qua điện ảnh và các dự án khác nhau, đơn cử như bộ phim Cô Ba Sài Gòn trước đây, vì vậy khi thấy chiếc Áo Dài truyền thống được mặc một cách sai lệch, tôi cảm thấy rất phẫn nộ vì công sức bảo vệ chiếc áo dân tộc bị xúc phạm”.

Ngô Thanh Vân phản hồi khi bị chỉ trích từng mặc áo dài phản cảm  - ảnh 2

Trang phục biểu diễn gây tranh cãi của Kacey Musgraves”Trong tâm lý nóng giận, tôi có những lời lẽ khá nặng nề để chỉ trích ca sĩ kia, đó là điều không nên. Tôi xin lỗi nếu có làm cô hay cộng đồng người hâm mộ của cô khó chịu. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm của mình rằng việc ca sĩ kia mặc một bộ trang phục truyền thống của quốc gia khác mà không có tìm hiểu là việc làm sai, cần lên án” – Ngô Thanh Vân bộc bạch.Nữ diễn viên cho biết thêm, hiện tại cô đang tất bật chuẩn bị chu đáo nhất có thể cho buổi casting dự án điện ảnh mới Thanh Sói, để tìm ra thế hệ “đả nữ” tiếp theo cho màn ảnh Việt vào ngày 26.10 tới đây. Vì vậy, cô mong mọi người hãy nhìn nhận sự việc một cách đúng đắn nhất.

Ngô Thanh Vân phản hồi khi bị chỉ trích từng mặc áo dài phản cảm  - ảnh 3

Ngô Thanh Vân luôn chú trọng phát triển hình ảnh, văn hóa Việt ra quốc tếTrước đó, Ngô Thanh Vân chỉ trích Kacey Musgraves: “Trước khi mặc bộ trang phục truyền thống của một đất nước nào thì cũng nên tìm hiểu cho kỹ hoặc làm ơn kìm kiếm thông tin để xem nước người ta mặc nó như thế nào. Thời đại gì rồi. Điện thoại cũng đã làm bạn thông minh lên gấp bội phần rồi đấy chứ. Vậy tại sao?”. 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 4 người, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng
Trong hình ảnh có thể có: 3 người, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi
Advertisements

‘Có những người bán rẻ Tổ quốc vì quyền lợi cá nhân’

VietnamNet đăng lạiGốc

“Có những người lúc đầu khi chưa có quyền lực thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân”.

LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết mới nhất của Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, nguyên phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, xung quanh một vấn đề mà ông luôn trăn trở – quyền lực và kiểm soát quyền lực.

Quyền lực như “con ngựa” bất kham, người không đủ nhân cách mà giao cho họ cầm cương thì nó sẽ tung phá, gây đổ ngã và làm chết cả người ngồi trên yên ngựa. Quyền lực là “con dao” hai lưỡi, có thể phục vụ cho đời và cũng có thể làm hại đất nước nếu rơi vào tay những kẻ bất tài, tham lam.

Năm 2011, Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam đã đề cập, dù là mới thoáng qua, việc kiểm soát quyền lực. Rất tiếc là chủ trương đó chưa được triển khai thực hiện cụ thể. Trước và trong Đại hội XII, Tổng Bí thư của Đảng ít nhất đã hai lần nhấn mạnh phải kiểm soát quyền lực.

Gần hai năm trước, trong bài “Tham vọng quyền lực và sự tha hóa”, tôi có viết ý kiến về kiểm soát quyền lực và trả lời phỏng vấn của báo chí về việc này. Thời gian gần đây một số tờ báo có đặt vấn đề phỏng vấn tôi yêu cầu nói tiếp ý kiến về kiểm soát quyền lực. Đó là lý do khiến tôi viết tiếp bài này trao đổi thêm để bạn đọc tham khảo.

TS Vũ Ngọc Hoàng. Ảnh: Lê Anh Dũng

Câu hỏi trước tiên cần nói thêm là vì sao phải kiểm soát quyền lực? nếu không kiểm soát quyền lực thì sẽ thế nào?

Mặt tiêu cực của quyền lực

Quyền lực vốn là của cộng đồng nhân dân, khởi đầu là thế, và mãi mãi cũng là thế, không phải của thần linh, không phải của bất kỳ cá nhân ai, của một gia đình trị hoặc một tộc họ nào; cũng không phải của bất kỳ một tổ chức nào khác.

Từ lâu Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhận thức được và đã nhiều lần khẳng định trong các Nghị quyết rằng quyền lực thuộc về nhân dân. Nhân dân không trực tiếp nắm giữ tất cả, mà chỉ nắm giữ một số vấn đề then chốt (sẽ nói sau), còn lại là ủy quyền cho nhà nước quản lý và sử dụng quyền lực để bảo vệ và phục vụ nhân dân, kiến tạo một quốc gia phát triển.

Tuy nhiên, trong lịch sử, đã từng có không ít trường hợp những người (hoặc nhóm người) bằng các thủ đoạn chính trị đã cướp đoạt quyền lực của nhân dân, biến nhân dân thành đối tượng bị cai trị. Nhân dân sau khi ủy quyền thì mất quyền, còn người được ủy quyền thì dần dần bị quyền lực làm tha hóa. Họ sử dụng quyền lực không phải để bảo vệ và phục vụ nhân dân như mục đích ban đầu, mà để phục vụ lợi ích của cá nhân, gia đình, dòng họ, cho một nhóm người, họ quay lại ức hiếp nhân dân, biến nhân dân từ chủ nhân của quyền lực thành đối tượng bị chèn ép, bị ức hiếp, bị tước đoạt.

Ở bất kỳ đâu và bất kỳ lúc nào, quyền lực cũng luôn có hai mặt. Mặt tích cực, nó là công cụ hữu hiệu bậc nhất để tập hợp lực lượng xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xây dựng một xã hội tốt đẹp, nếu như quyền lực ấy được trao cho những con người có nhân cách tốt.

Mặt tiêu cực, nó luôn làm tha hóa những con người và bộ máy sử dụng quyền lực nhưng lại yếu kém về nhân cách và không có cơ chế tốt để kiểm soát quyền lực. Sự tha hóa như vậy có từ trong bản chất tự nhiên của con người và quyền lực. Có những người lúc đầu (khi chưa có quyền lực) thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân.

Cá biệt có những người thay đổi bản chất rất nhanh, chỉ sau một lần bỏ phiếu, họ gần như trở thành một người khác hẳn, từ dáng đi, cách nói, cách bắt tay. Họ khệnh khạng hơn, có vẻ “oai vệ” hơn, “bề trên” hơn. Khi người ta đến được đỉnh cao của “chiến thắng” trong quyền lực thì đấy là lúc người ta bắt đầu thua, mà trước tiên là thua chính mình.

Trên đỉnh cao của quyền lực ít ai nhìn thấy tai họa ẩn chứa vốn có từ bên trong quyền lực ấy, nếu không phải là người lãnh đạo có nhân cách lớn, minh triết uyên thâm, có khả năng vượt qua chính mình và ma lực cám dỗ của quyền lực, để tịnh tâm nhìn xa trông rộng. Khi đã có trong tay tất cả thì đấy cũng là lúc tự mình bắt đầu đánh mất dần.

Tha hóa quyền lực dẫn đến sụp đổ chế độ

Việc kiểm soát quyền lực trước tiên là để bảo đảm cho quyền lực luôn thuộc về đúng chủ nhân của nó, tức là thuộc về nhân dân, được sử dụng đúng mục đích, không bị lợi dụng, lạm quyền. Khi quyền lực bị lạm dụng thì tất yếu sẽ tha hóa bộ máy cầm quyền, và cũng là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến tha hóa đạo đức xã hội.

Sự tha hóa quyền lực tất yếu sẽ dẫn đến sụp đổ chế độ chính trị. Nếu sự tha hóa ấy không dừng lại và lành mạnh hóa thì sụp đổ là không thể khác, chỉ còn là vấn đề thời gian. Sự sụp đổ ấy chính là tự đổ, không phải do ai phá và cũng không ai cản nổi.

Có những suy nghĩ rất ấu trĩ sai lầm khi cho rằng nắm cho chắc lực lượng vũ trang là có thể đẩy lùi sự sụp đổ. Không đâu! Liên Xô ngày trước cả quân đội và lực lượng an ninh KGB còn rất mạnh, bậc nhất thế giới, vậy mà đến một lúc, khi sự tha hóa đã đến ngưỡng, thì cả một chế độ được cho là thành trì ấy bỗng chốc đổ ào, đến mức không tưởng tượng được, không hiểu nổi.

Nhiều người đã giải thích rằng do địch phá bằng “diễn biến hòa bình”… Không phải như thế đâu! Đấy là cách giải thích miễn cưỡng, không có cơ sở khoa học, tự trấn an mình. Địch thì lúc nào mà chả phá ta? Do phá ta nên nó mới là địch. Địch mà không phá ta mới là chuyện lạ.

Phá là việc của địch, còn ngã đổ là chuyện của ta. Nếu cử đổ lỗi cho địch thì rồi chẳng biết cách nào mà sửa. Địch phá Liên Xô ư? Phá sao bằng thời kỳ trước đó, khi 14 nước đế quốc tập trung bao vây nhà nước nhân dân còn non trẻ, rồi nội chiến, rồi chủ nghĩa phát-xít đã tập trung cao độ lực lượng với nửa nghìn sư đoàn thiện chiến trong đại chiến thế giới lần thứ 2 để tiêu diệt Liên Xô, nhưng không tiêu diệt được.

Ngược lại, Liên Xô đã lớn mạnh thành một cường quốc hàng đầu thế giới. Sao bây giờ địch giỏi vậy, tài tình vậy, chẳng tốn một viên đạn mà Liên Xô vẫn đổ ào không cứu vãn được, cứ như một cơn đột quỵ dữ dội và bất ngờ. Địch mà giỏi như vậy thì thật đáng kính phục?

Những nhà tuyên truyền “ngây thơ” đã vô tình tâng bốc địch, vậy mà cứ tưởng thế mới là có lập trường địch – ta. Bản chất của vấn đề Liên Xô đổ là tự đổ, do tha hóa quyền lực mà đổ, do không thể tự đứng được nữa mà đổ, do thối nát mà đổ, chứ chẳng phải ai xô ngã được.

Có những người có quyền lực trong tay trở nên tha hóa. Ảnh minh họa: Shutterstock/Thanh niên

Tham nhũng, lợi ích nhóm lan cả vào chốn thiêng liêng

Đặc điểm chính trị quan trọng nhất của xã hội xã hội chủ nghĩa (XHCN) chân chính là quyền lực thật sự và luôn luôn thuộc về nhân dân. Chỉ khi ấy mới có một nền chính trị thật sự tốt đẹp và bền vững.

Thực tế lịch sử nhân loại đã cho thấy: nhà nước của chủ nô, của vua và các tập đoàn phong kiến, nhà nước của quan lại tha hóa (như Liên Xô giai đoạn sau chẳng hạn) và nhà nước của tài phiệt (tư bản hoang dã thời kỳ đầu) cuối cùng đều phải ngã đổ và kết thúc. Chỉ có nhà nước của dân, thật sự của dân, thì mới bền vững lâu dài, vì dân là vạn đại.

Vì vậy, việc kiểm soát quyền lực vừa là giá trị nhân văn của một xã hội tiến bộ, phòng chống sự tha hóa của Nhà nước và xã hội, đồng thời là để thực hiện mục tiêu XHCN chân chính, để có được một nhà nước bền vững lâu dài phục vụ nhân dân.

Khi quyền lực không được kiểm soát thì mặt trái của nó chính là tác nhân quan trọng nhất làm tha hóa cán bộ, tha hóa những con người được trao quyền lực, rồi tha hóa cả bộ máy, làm cho bộ máy bị biến chất, không còn là nhà nước của dân, mà dần dần thành nhà nước phản bội nhân dân.

Trong bất kỳ điều kiện nào, sự tha hóa quyền lực ở cán bộ và các cơ quan lãnh đạo quản lý, đều là nguyên nhân lớn nhất làm cho đạo đức xã hội xuống cấp, văn hóa suy đồi, dân tộc bị mất dần sức mạnh nội sinh, xã hội trì trệ và quốc gia không thể hưng thịnh, không có đủ sức mạnh để bảo vệ Tổ quốc, mục tiêu XHCN tốt đẹp mà nhiều người đã từng mong ước cũng trở nên xa vời và mơ hồ.

Lịch sử nước ta đã từng có nhiều lần do tha hóa quyền lực mà dẫn đến mất nước. Hầu hết các triều đại phong kiến Việt Nam đã từng bị sụp đổ vì tha hóa quyền lực. Triều đại sau được dân chúng ủng hộ lên thay, rồi cũng tha hóa tương tự, lặp lại như cũ. Ngay cả những triều đại đã một thời rất huy hoàng, có công lao to lớn bậc nhất với lịch sử dân tộc nhưng sau đó cũng tha hóa và sụp đổ (như nhà Lý, nhà Trần, Hậu Lê và Tây Sơn chẳng hạn).

Nhiều năm qua lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta đã rất nhiều lần đề ra chủ trương và kêu gọi phải chống tham nhũng, chống “lợi ích nhóm” tiêu cực, cũng đã mất nhiều công sức cho công việc khó khăn và vất vả này, nhưng kết quả vẫn còn rất hạn chế. Tình hình tham nhũng, “lợi ích nhóm” chẳng những không dừng lại, mà đang còn khá phổ biến và phức tạp, gây nhức nhối xã hội, đau đầu các cơ quan lãnh đạo đất nước.

Nó cứ lan rộng dần vào tất cả mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, của công việc quản lý và quản trị quốc gia, vào ngay trong các lĩnh vực mà trước đến nay thường được cho là trong sạch, thiêng liêng (như lĩnh vực dạy người, cứu người, an ninh quốc gia, nắm cán cân công lý để bảo vệ sự nghiêm minh, kể cả cơ quan ở cấp cao, cả nhà thờ, chùa chiền, cả lĩnh vực làm từ thiện, nhân đạo, chính sách đền ơn đáp nghĩa…).

Điều đó có nguyên nhân trực tiếp quan trọng nhất là chưa làm tốt việc kiểm soát quyền lực, nói thẳng và mạnh hơn là quyền lực về cơ bản chưa được kiểm soát, từ đó dẫn đến tha hóa cán bộ và các tổ chức trong bộ máy lãnh đạo quản lý.

Vũ Ngọc Hoàng

Phản Bác bài “Trời Cao Có Mắt” của Mc Nam Lộc

Hoàng Lan Chi

Ảnh đại diện của LanChi Hoang, Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, kính râm và ngoài trời

v/v CBC-Canada-  với bộ phim liên quan đến vụ Voice-thuyền nhân nhập cảnh Canada

LGT: CBC Canada vừa có bài viết và cả youtube nói về “Sự yếu kém của hệ thông di trú Canada qua chương trình bảo lãnh nhân đạo”. Nội dung liên quan đến một chương trình nhân đạo của Canada, giúp các thuyền nhân VN. Điều kiện là các thuyền nhân PHẢI LƯU LẠC Ở THÁI LAN 20 NĂM. Nhưng đợt qua Canada vừa qua do Voice Trịnh Hội làm: ít nhất 5 người KHÔNG ĐỦ ĐK ĐÓ vì họ đã về VN ( tự nguyện hoặc bị cưỡng ép). Sau đó họ lại “vượt biên” lần 2 ( có thể do được Voice nháy cho biết có chương trình  này). 

Chúng ta muốn cứu tất cả thuyền nhân: đúng. Nhưng CP Canada chỉ nhân đạo, cho những thuyền nhân nào đã lưu lạc ở Thái 20 năm mà thôi. Voice, bằng cách phù phép nào đó (mà CP Canada sẽ điều tra) mà Võ Văn Dũng, đã về VN, làm cty du lịch cùng thân nhân là cán cộng, rất sung túc, nhưng đã đi Canada bằng tiền vé phi cơ mà những đồng hương giàu lòng từ tâm đã đóng góp cho Voice!

Việc tráo người này: sẽ lấy mất chỗ của những người khác. Hoặc có thể là một dịch vụ nhận tiền của người “sung túc” cho họ nhập lậu Canada, nhưng đã gạt đồng hương đó là các thuyền nhân đang vất vưởng ở Thái!

Chúng ta mong, sau khi điều tra, CP Canada hãy truy cứu trách nhiệm của những kẻ làm sai, gây hậu quả cho thuyền nhân Thật, lưu lạc Thật. Với các thuyền nhân ( vd Võ Văn Dũng) dù không đủ điều kiện nhưng “đã lỡ đến Canada rồi”: xin CP Canada nhân đạo, cho phép họ tiếp tục được sống ở Canada

Ông Nam Lộc  viết bài “Trời Cao Có Mắt” nhằm mục đích biện minh cho VOICE. Dưới đây là những góp ý point to point của Hoàng Lan Chi cho Nam Lộc.

Hãy phản bác vào nội dung. Tôi đã lấy nội dung câu viết của ô Nam Lộc và phản bác : point to point. Tôi nghĩ fans Voice-NL cũng làm vậy. Chỉ những kẻ đuối lý, vô giáo dục, hoặc trình độ không có, không phản bác được thì mới chụp mũ, vu cáo, chửi rủa, mạ lị cá nhân.

Hoàng Lan Chi

***************************** 

1. Nam Lộc viết: Tại sao cơ quan di trú Canada không thắc mắc về vấn đề “trở lại VN”. mà chính người VN mình lại bận tâm rồi đi tố cáo với họ? Khi sự cáo buộc đó không thành công thì lại tìm cách “méc bu” báo chí bản xứ để làm khổ người mình?

Hoàng Lan Chi viết: NL giả vờ ngu. Mọi người thắc mắc vì: 1) Chỉ có danh sách 100 người đầu tiên đạt tiêu chuẩn. Nay, nếu có 5 người không đạt mà được đi thì coi như 5 người khác bị lấy mất chỗ. 2) Giả thuyết: Voice ăn tiền của XYZ để đưa XYZ vào list

2-Nam Lộc viết:  Đối với những người từng bị “cưỡng bức hồi hương”, không ai có thể cho rằng họ “đã về Việt Nam”! Bởi vì khi một người bị cưỡng bức, bị trói và khiêng lên phi cơ như con vật, thì đâu phải là sự mong muốn hay chọn lựa của họ? Và nếu vì lý do đó mà nói rằng họ “không đủ tiêu chuẩn” để được đi định cư, tôi cho đó là một luận cứ thiển cận và ích kỷ!

Hoàng Lan Chi viết: NL lại giả vờ ngu. Đồng hương không ai đặt tiêu chuẩn cả vì mọi người không có quyền đó. Tiêu chuẩn đó là của CP Canada đặt ra. CP chỉ cứu xét nhân đạo những người ở 20 năm trên đất Thái. Nam Lộc ngụy biện.

3-Nam Lộc viết “Đối với những đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan, đôi khi vì nhớ thương gia đình hoặc vì một lý do khẩn cấp nào đó, họ lén lút vượt biên bất hợp pháp về lại VN một đôi lần, thì cũng đâu có thể nào cho rằng họ “ra vào VN một cách chính thức” như những người đã và đang tố cáo họ?”

Hoàng Lan Chi viết: NL lại ngụy biện. CP Canada đặt tiêu chuẩn là người lưu lạc 20 năm trên đất Thái. CP Canada không hề cứu xét những thuyền nhân nào “lâu lâu về VN vì thương nhớ” rồi lại quay lại Thái! Mặt khác, kẻ nào có điều kiện dư dả đến độ “thỉnh thoảng về VN thăm gia đình”???

4-Nam Lộc viết :Nhưng hầu như tất cả mọi người, kể cả một vị luật sư di trú Canada, ông Guiddy Mamann đều đồng ý một điểm và cho là “Bản Ghi Nhớ Liên Quan Đến Chính Sách Tạm Thời Về Một Số Người Việt Cụ Thể Tại Thái Lan (“Memorandum Of Understanding Relating To A Temporary Public Policy Concerning Certain Vietnamese Persons In Thailand — MOU”) đã không được rõ ràng. Bài báo viết:

“Bản ghi nhớ này quy định rằng những người nộp đơn phải từ Việt Nam đến trong thời gian từ năm 1984 đến năm 1991, và phải đã cư trú tại Thái Lan – nhưng lại không nêu ra điều kiện cụ thể rằng họ phải sống ở Thái Lan liên tục trong suốt khoảng thời gian đó”.

Hoàng Lan Chi viết: Sai. Khi Ts Cấn Lê xin, có điều kiện ở 20 năm tại Thái Lan

Coi chứng cớ 1 ở đây:

Trích Ts Cấn Lê “ Ts Cấn Lê đã nói: I just want to give you a piece of information: For 275 people from the Philippines whom we brought into Canada, we spent around $650,000, an average of $2,500 per person. We raised that money entirely on our own. We took care of everything for them, from medical examinations, the application fee overseas, airfares and resettlement. When they came here, within a couple of weeks, sometimes days, they started to work right away. We never had any problems.I think that, because of that experience, the government — this time it was Minister Jason Kenney — became aware of what we did with the refugees from the Philippines, so he was willing to let us sponsor some more refugees. We were able to compile a list of around 110 refugees who were stranded in Thailand for over 20 years. We started to collect funds from the Vietnamese community in Canada, in the U.S., Australia and other countries, and the first group of these refugees came just last week, 28 of them.” Link Canada:

https://sencanada.ca/en/Content/Sen/committee/412/ridr/51755-e)

Chứng cớ 2: 2017. Thời Báo Canada phỏng vấn ô Đỗ Kỳ Anh. ( nên nhớ: ô Đỗ Kỳ Anh là Voice ở Canada).

5-Nam Lộc viết: Thật ra trong suốt hơn 20 năm sống ẩn dật ở Thái Lan kể từ khi trốn trại để tránh bị cưỡng bức hồi hương, người tỵ nạn đã phải tìm đủ mọi cách để sống còn, cũng như để kiếm tiền để nuôi sống gia đình, kể cả làm giấy tờ giả để đi lại làm ăn, buôn bán. Sống chui rúc, hay sống sung túc là do họ tự phấn đấu với cuộc đời lưu vong nơi xứ lạ quê người. Có kẻ thì rất khấm khá, có người thì vẫn thiếu thốn. Tuy nhiên không ai, kể cả linh mục Namwong hay VCF hoặc VOICE biết được họ làm gì hay sinh hoạt ra sao? Trong lúc đó thì hồ sơ xin tỵ nạn của họ vẫn nằm đợi chính phủ Canada phỏng vấn! Khi được phỏng vấn, họ khai báo những gì, đúng hay sai thì những người không có thẩm quyền chẳng làm sao mà biết được!

Hoàng Lan Chi viết: Nam Lộc nói sai.

Sai 1: người lưu lạc có thể sống “khổ” hay sống “khá” tùy khả năng mỗi người. Đa số  sống khổ vì không được luật pháp bảo vệ. CS Thái luôn bố ráp. Còn Võ Văn Dũng về VN, hợp tác với người nhà là cán bộ cs, làm ăn “lớn”.

Sai 2: Võ Văn Dũng, Lê Thị Ba đã về VN và tư cách tị nạn của họ đối với Liên Hiệp Quốc CHẤM DỨT. Khi họ “vượt biên” lần 2, đến Thái Lan: họ có “ID” mới với Liên Hiệp Quốc. Ai là người nộp cho list cho CP Canada? LM Wong từng nói, Trịnh Hội làm hết. Sau đó, có tin đồn rằng (Trịnh Hội đã “dọa” LM Nam Wong là sẽ tố cáo với CP Thái là cha từng bao che cho người tị nạn..nên cha phải trả lời xuôi theo Trịnh Hội nhưng LM Nam Wong không hề xác nhận là list đó GỒM TOÀN NHỮNG NGƯỜI Ở THÁI TRÊN 20 NĂM. Nói cách khác, LM Nam Wong rất khôn ngoan. Nhờ Chúa che chở nên ông làm theo Trịnh Hội yêu cầu nhưng ô vẫn tự bảo vệ được: list đó có lẫn người không đủ điêu kiện của Canada.

6-Nam Lộc viết:Cho đến nay, nếu qua phóng sự điều tra này của CBC News, mà chính quyền Canada xem lại hồ sơ của các trường hợp trên và khám phá ra có sự sai sót trong qua trình cứu xét thì đó là trách vụ của sở di trú Canada, và hậu quả xẩy ra như thế nào thì người được họ phỏng vấn sẽ phải trả lời!

Hoàng Lan Chi viết: rất đúng. Chính phủ Canada có nhiệm vụ điều tra: 1) Tại sao lại có vụ nhận hồ sơ rồi phỏng vấn hời hợt đến vậy? Trách nhiệm thuộc về ai? Lm Nam Wong hay Trịnh Hội nộp hồ sơ? 2) Các viên chức phỏng vấn: tại sao làm việc hời hợt? Vì thái độ kém? Vì được ai đó, vd Trịnh Hội đút lót nên làm việc qua loa???

7-Nam Lộc viết:Còn VOICE vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ thiêng liêng, vô vụ lợi của mình là giúp người bất hạnh, giúp được người nào, hay người đó. VOICE cũng tha thiết mong mỏi các cá nhân, các hội đoàn quan tâm đến người tỵ nạn, khi nghe họ kêu gào “xin hãy cứu giúp chúng tôi”, thì hãy cứu họ một cách thực tế, đó là vận động cho họ được các quốc gia tự do đón nhận. Chỉ trích hay moi móc những sơ hở của chương trình định cư như tựa đề của bài báo sẽ chẳng giúp gì được cho đồng bào, ngược lại chỉ tạo thêm khó khăn và nguy hiểm cho cuộc sống của họ hiện nay mà thôi!

Hoàng Lan Chi viết: Nếu Voice làm việc tử tế: Voice không sợ gì cả. Còn việc chỉ trích sơ hở của chương trình định cư? Không hề có. Điều kiện của CP rất rõ ràng. Chỉ áp dụng cho THUYỀN NHÂN SỐNG LƯU LẠC TẠI THÁI TRÊN 20 NĂM. Chỉ có kẻ làm sai vì: 1) Ăn tiền của thuyền nhân “giàu có” để úm ba la đưa họ nhập lậu Canada. 2) Lấy mất chỗ của thuyền nhân đang sống lưu lạc ở Thái và đưa cho “người của mình” thế chỗ.

8-Nam Lộc viết:Trước đây, mỗi khi đối chất với những kẻ vu khống việc làm của VOICE nhưng không trưng được bằng cớ nào, thì họ đều vu vơ nói: Chỉ có Trời mới biết mà thôi! Nay thì Trời đã trả lời và minh oan cho những việc làm nhân ái của các thành viên tổ chức nhân đạo này ở khắp nơi trên thế giới. Và quả đúng là: Trời Cao Có Mắt.

Hoàng Lan Chi viết: Trời nào trả lời? chỉ có Nam Lộc trả lời và sự trả lời của NL là: 1) Ngụy biện vì nói thuyền nhân có thể lâu lâu lén về VN thăm gia đình. Cái này, sorry,  chỉ có “chó” mới “ngửi” được lý luận này. 2) Vu cáo là “mét bu” với CP Caanda để hại thuyền nhân. No, lấy công bằng cho các thuyền nhân bị mất chỗ, vạch sự lường gạt móc túi đồng hương của Voice vì Voice kêu gào là họ sống khổ cực nhưng Võ Văn Dũng không hề khổ cực,  để Voice lấy tiền xin của bá tánh, mua vé cho gia đình Dũng! 3) Bịa đặt là Văn bản ghi nhớ không ghi rõ. Nguyên thủy ghi rất rõ: thuyền nhân bị kẹt ở Thái trên 20 năm. Chính Voice Đỗ Kỳ Anh, trước đó, trả lời báo chí, cũng nói rõ điều kiện đó.

Tóm lại: TRỜI CAO SẼ CÓ MẮT.

Trời sẽ: 1) Cho những kẻ chuyên nói sai để móc túi đồng hương, kỳ này phải vào tù hay án treo gì đó. 2) Cho những kẻ sau đây vào tù hay án treo gì đó: đã  lấy mất chỗ của “thuyền nhân Thật, lưu lạc Thật” RỒI ĐEM CHO  những thuyền nhân đã về VN, sống giàu có, làm business “hoành tráng”,  đi qua Canada. 3) Cho những kẻ móc ngoặc với kẻ xấu để lấy tiền đút túi: sẽ gặp tai nạn.

Hoàng Lan Chi

10/2019

Bài của Nam Lộc:

TRỜI CAO CÓ MẮT!

Nam Lộc

Sau những cáo buộc đầy phi lý, không chứng cớ và bịa đặt, của một thiểu số người Việt dựa vào những nghi kỵ và tỵ hiềm cá nhân, thì vào ngày Thứ Năm 10 tháng 10, 2019 vừa qua, một phóng sự điều tra rất công phu, tỉ mỉ của hãng truyển thông lớn ở Canada là CBC News, đã được phổ biến dưới tiêu đề: “Làm thế nào một chương trình đặc biệt để tái định cư thuyền nhân Việt Nam để lộ ra những yếu kém của hệ thống di trú Canada” (How a special program to resettle Vietnamese boat people revealed flaws in Canada’s immigration system)

Bài báo nói trên là một minh chứng rõ ràng phản lại những lời vu cáo thiếu đứng đắn, vô trách nhiệm nhằm vào tổ chức VOICE cùng một số thiện nguyện viên có lòng, nhưng cũng là nỗi buồn phiền cho các nhà bảo trợ có tâm và có đức trong nỗ lực giúp đỡ người đồng hương. Hậu quả chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tiến trình vận động định cư cũng như cuộc sống vốn đã khó khăn của đồng bào tỵ nạn VN đang lánh nạn tại Thái Lan hiện nay và mong có ngày được một quốc gia tự do cho phép họ định cư.

Qua phóng sự điều tra nói trên, không có bất cứ kẻ đưa ra những cáo buộc hay phóng viên nào của CBS News, kể cả các viên chức của chính quyền Canada đưa ra một bằng cớ chứng minh những việc làm mà họ cho là “bất hợp pháp” của VOICE như, “tráo người” hoặc “đưa người trái phép” vào Canada v..v… Ngược lại người đọc có thể sẽ thắc mắc: như vậy thì mục đích của sự “tố cáo” với các cơ quan truyền thông bản xứ về hoàn cảnh của đồng bào mình để làm gì, và lý do nào đã thúc đẩy họ làm việc đó?

Tuy nhiên, nếu gọi là “kết quả” của cuộc điều tra thì người ta nhận ra được những điểm chính sau đây:

Rõ ràng là tất cả sự nhận định hay phát biểu của mọi người, từ phóng viên, đến những vị lãnh đạo, điều hành các tổ chức được nêu tên trong bài báo như: Hiệp Hội Người Canada Gốc Việt (Vietnamese Canadian Federation – VCF), VOICE, BPSOS…, hay một số luật sư di trú Canada, đều đồng ý rằng, dựa theo các tiêu chuẩn mà chính phủ đưa ra trên giấy trắng, mực đen thì hầu như tất cả các thuyền nhân trong dánh sách được phỏng vấn đều hội đủ điều kiện, vì họ đều là thuyền nhân cũng như là người tỵ nạn đến Thái Lan trong khoảng thời gian từ 1984-1991 (ngoại trừ thân nhân hay con cái sinh ra sau thời gian đó). Tuy nhiên theo 4 người Việt Nam được phỏng vấn và “tố cáo” với báo chí Canada thì những ai “đã từng về VN, sẽ không hội đủ tiêu chuẩn” để được đi định cư!   

Cá nhân tôi có một vài nhận xét như sau:

1. Tại sao cơ quan di trú Canada không thắc mắc về vấn đề “trở lại VN”. mà chính người VN mình lại bận tâm rồi đi tố cáo với họ? Khi sự cáo buộc đó không thành công thì lại tìm cách “méc bu” báo chí bản xứ để làm khổ người mình?

2. Đối với những người từng bị “cưỡng bức hồi hương”, không ai có thể cho rằng họ “đã về Việt Nam”! Bởi vì khi một người bị cưỡng bức, bị trói và khiêng lên phi cơ như con vật, thì đâu phải là sự mong muốn hay chọn lựa của họ? Và nếu vì lý do đó mà nói rằng họ “không đủ tiêu chuẩn” để được đi định cư, tôi cho đó là một luận cứ thiển cận và ích kỷ!

3. Đối với những đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan, đôi khi vì nhớ thương gia đình hoặc vì một lý do khẩn cấp nào đó, họ lén lút vượt biên bất hợp pháp về lại VN một đôi lần, thì cũng đâu có thể nào cho rằng họ “ra vào VN một cách chính thức” như những người đã và đang tố cáo họ?

Toàn bộ bài viết và cuộc phỏng vấn không đưa ra một dữ kiện nào để hỗ trợ những luận cứ rất là vu vơ kết án tổ chức VOICE của 4 nhân vật người Việt được tờ báo phỏng vấn hay nhắc đến tên trong đó. Nhưng hầu như tất cả mọi người, kể cả một vị luật sư di trú Canada, ông Guiddy Mamann đều đồng ý một điểm và cho là “Bản Ghi Nhớ Liên Quan Đến Chính Sách Tạm Thời Về Một Số Người Việt Cụ Thể Tại Thái Lan (“Memorandum Of Understanding Relating To A Temporary Public Policy Concerning Certain Vietnamese Persons In Thailand — MOU”) đã không được rõ ràng. Bài báo viết:

“Bản ghi nhớ này quy định rằng những người nộp đơn phải từ Việt Nam đến trong thời gian từ năm 1984 đến năm 1991, và phải đã cư trú tại Thái Lan – nhưng lại không nêu ra điều kiện cụ thể rằng họ phải sống ở Thái Lan liên tục trong suốt khoảng thời gian đó”.

Một số vị điều hành các tổ chức VCF và VOICE cũng được CBC News phỏng vấn, tất cả đều trả lời rõ ràng rằng họ không vi phạm bất cứ điều khoản nào do chính phủ Canada đưa ra trong tiến trình định cư những người Việt nói trên, và vai trò của họ là giúp đồng bào hoàn tất thủ tục điền đơn rồi nộp cho các viên chức của chính phủ Canada để được phỏng vấn và quyết định.

Điều này làm tôi nhớ đến tiến trình định cư hàng trăm ngàn thuyền nhân tại các trại tỵ nạn Đông Nam Á trước đây mà cá nhân tôi đã tham dự trực tiếp trong nhiều năm trời. Các cơ quan thiện nguyện như USCC, IRC, LIRS, CWS v..v.. (tương tự như vai trò của VCF, VOICE hoặc BPSOS…) giúp đồng bào điền đơn và hoàn tất hồ sơ để nộp cho Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, sau khi Cao Ủy cứu xét và cảm thấy những hồ sơ nào hội đủ tiêu chuẩn tỵ nạn thì họ sẽ trình lên cho đại diện của các nước định cư như Mỹ, Canada, Pháp, Đức, Anh, Úc v..v… Sau đó mọi quyết định đều nằm trong tay các viên chức di trú của những quốc gia đó. Người tỵ nạn khai báo như thế nào, thành thật hay giả dối là hoàn toàn do sự thẩm định của viên chức phỏng vấn. Cơ quan thiện nguyện không chịu bất cứ một trách nhiệm gì. Ai đã từng vượt biên, vượt biển chắc cũng đều biết rõ điều này!

Tiến trình phỏng vấn hơn 100 thuyền nhân và ngưới tỵ nạn cùng thân nhân của họ tại Thái Lan cũng tương tự như vậy, có khác chăng là không có sự tham dự của Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, mà hồ sơ được trao trưc tiếp cho cơ quan thẩm quyền của chính phủ Canada tại Thái Lan để họ phỏng vấn. Trong thủ tục này, bài báo có đề cập đến 5 người mà họ cho rằng “không phải là những người mà chính phủ Canada muốn giúp đỡ” (nhưng họ chỉ nêu tên 3 người: một là ông Võ Văn Dũng, cựu thuyền nhân, có người vợ tên Trương Lan Anh, không phải thuyên nhân, nhưng luật cho phép, vợ được đi theo chồng (hay ngược lại), bất kể mang quốc tịch nào và có tài sản hay không!  Còn một là ông Sabay Kieng, người tỵ nạn Việt gốc Campuchia).

Xin nhắc lại rằng tất cả hơn 100 người tỵ nạn nói trên đều nằm trong hai danh sách do linh mục Peter Namwong trao cho tổ chức VCF, VOICE, cũng như trực tiếp cho chính phủ Canada kể từ năm 2006, vì chỉ có ngài mới biết lai lịch của những người này mà thôi. Và kể từ ngày đó cho đến khi họ được cứu xét để đi tỵ nạn thì tất cả đều đã phải chờ đợi từ 8 cho đến 11 năm trời, tiếp tục cuộc sống bất hơp pháp ở Thái Lan. Biết bao nhiêu điều đã xảy ra, vật đổi sao dời!

Thật ra trong suốt hơn 20 năm sống ẩn dật ở Thái Lan kể từ khi trốn trại để tránh bị cưỡng bức hồi hương, người tỵ nạn đã phải tìm đủ mọi cách để sống còn, cũng như để kiếm tiền để nuôi sống gia đình, kể cả làm giấy tờ giả để đi lại làm ăn, buôn bán. Sống chui rúc, hay sống sung túc là do họ tự phấn đấu với cuộc đời lưu vong nơi xứ lạ quê người. Có kẻ thì rất khấm khá, có người thì vẫn thiếu thốn. Tuy nhiên không ai, kể cả linh mục Namwong hay VCF hoặc VOICE biết được họ làm gì hay sinh hoạt ra sao? Trong lúc đó thì hồ sơ xin tỵ nạn của họ vẫn nằm đợi chính phủ Canada phỏng vấn! Khi được phỏng vấn, họ khai báo những gì, đúng hay sai thì những người không có thẩm quyền chẳng làm sao mà biết được!

Cho đến nay, nếu qua phóng sự điều tra này của CBC News, mà chính quyền Canada xem lại hồ sơ của các trường hợp trên và khám phá ra có sự sai sót trong qua trình cứu xét thì đó là trách vụ của sở di trú Canada, và hậu quả xẩy ra như thế nào thì người được họ phỏng vấn sẽ phải trả lời!

Còn VOICE vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ thiêng liêng, vô vụ lợi của mình là giúp người bất hạnh, giúp được người nào, hay người đó. VOICE cũng tha thiết mong mỏi các cá nhân, các hội đoàn quan tâm đến người tỵ nạn, khi nghe họ kêu gào “xin hãy cứu giúp chúng tôi”, thì hãy cứu họ một cách thực tế, đó là vận động cho họ được các quốc gia tự do đón nhận. Chỉ trích hay moi móc những sơ hở của chương trình định cư như tựa đề của bài báo sẽ chẳng giúp gì được cho đồng bào, ngược lại chỉ tạo thêm khó khăn và nguy hiểm cho cuộc sống của họ hiện nay mà thôi!

Đồng bào tỵ nạn VN tại Thái Lan hiện nay

Một trong những điểm đáng lưu ý, là ở phần cuối của phóng sự truyền hình cùng đề tài của CBC News TV, cô xướng ngôn viên Canadian có nhắc khán thính giả một câu rằng: “Các viên chức liên bang không nói cho chúng tôi biết là có một người nào đang bị điều tra hay không?”. Tuy nhiên tổ chức VOICE lại rất mong chính phủ Canada sẽ có một cuộc điều tra sâu rộng để giải tỏa mọi lời đồn đoán thiếu trung thực, đồng thời bạch hóa những việc làm hợp pháp của VOICE.

Trước đây, mỗi khi đối chất với những kẻ vu khống việc làm của VOICE nhưng không trưng được bằng cớ nào, thì họ đều vu vơ nói: Chỉ có Trời mới biết mà thôi! Nay thì Trời đã trả lời và minh oan cho những việc làm nhân ái của các thành viên tổ chức nhân đạo này ở khắp nơi trên thế giới. Và quả đúng là: Trời Cao Có Mắt.

Nam Lộc   

Đùa với chính quyền coi thường luật pháp

NÓNG! NÓNG! NÓNG! CHƯƠNG TRÌNH ĐẶC BIỆT CHO THUYỀN NHÂN CHO THẤY NHỮNG YẾU KÉM CỦA HỆ THỐNG DI TRÚ CANADA

OCTOBER 10, 2019THIENHASU2018LEAVE A COMMENTEDIT

THS2018 – Cuộc điều tra của Nguyễn Thanh Tú về nhóm VOICE của Trịnh Hội – Nam Lộc có kết quả tốt đẹp. Có thể những người này sẽ bị trả về Việt Nam. Nhưng Trịnh Hội – Nam Lộc – Nguyễn Đình Thắng có bị đi tù không?

Cơ quan Dịch vụ Biên giới Canada đang điều tra một số vi phạm luật pháp liên bang có khả năng đã xảy ra

Eric Szeto, Joseph Loiero, David Common · CBC News · Posted: Oct 10, 2019 4:00 AM ET | Last Updated: 11 hours ago

Võ Văn Dũng đến Sân Bay Quốc Tế Pearson ở Toronto vào năm 2016 từ Thái Lan. Một cuộc điều tra của CBC đã phát hiện ít nhất năm người, bao gồm ông Dũng, được cho nhập cư vào Canada thông qua một chương trình tái định cư đặc biệt, mặc dù họ có vẻ không phải là những người mà chính phủ liên bang muốn giúp đỡ. (Pho Duc Lam/Facebook)

Võ Văn Dũng đưa ngón tay cái lên trước ống kính truyền hình khi ông đi qua Sân Bay Quốc Tế Pearson, Thành phố Toronto.

Cùng với hơn 100 “thuyền nhân” Việt Nam đến Canada trong khoảng thời gian từ năm 2014 đến năm 2017, có thể nói ông đã đáp xuống đất nước này sau 20 năm sinh sống trong bóng tối xã hội.

Thay vì chịu đựng sự cai trị của Cộng Sản ở Việt Nam, nhiều người trốn chạy khỏi quê hương mình sau Chiến Tranh Việt Nam đã xin tỵ nạn ở nước láng giềng Thái Lan vào những năm 1970 và 80. Nhưng việc tỵ nạn đồng nghĩa với phải trả giá. Trong nhiều thập niên, họ là những người “vô tổ quốc,” sống một cuộc sống “không được thừa nhận”. Họ không thể làm việc mà không bị đe dọa bắt giữ hay xử phạt. Họ không được hưởng các dịch vụ chăm sóc y tế. Một số phải lệ thuộc vào các khoản cứu trợ để sống qua ngày.

Họ có rất ít hoặc không có sự lựa chọn nào cho đến khi Canada tiếp nhận họ theo một chương trình đặc biệt được thiết kế nhằm tái định cư các thuyền nhân mà trước đó đã sống trong hoàn cảnh vô vọng.

Nhưng CBC News được tin rằng trước khi đến Canada, ông Dũng rõ ràng đã có một cuộc sống sung túc hơn.

Người đàn ông 57 tuổi này trước đó điều hành một cơ sở kinh doanh tour du lịch có hướng dẫn viên. Có trụ sở chính tại Thành Phố Hồ Chí Minh, Việt Nam, Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Lữ Hành Đỏ Sài Gòn (Saigon Red Travel Company Limited) cung cấp các tour du lịch giữa Việt Nam và Thái Lan. Và ông Dũng cũng vô tư không che giấu việc làm ăn và các dự án kinh doanh lữ hành của mình, vẫn thản nhiên chụp ảnh cùng nhân viên và đăng trên mạng xã hội.

Tấm danh thiếp xác nhận ông Võ Văn Dũng là giám đốc của công ty Saigon Red Travel, có trụ sở chính tại Việt Nam. (Submitted)

Cuộc điều tra của CBC về chương trình này phát hiện rằng ít nhất năm người, bao gồm ông Dũng, được Canada cho nhập cư mặc dù họ không phải là những người mà chính phủ Canada muốn giúp đỡ, điều mà đã đặt ra một số nghi vấn về quá trình kiểm tra và xét duyệt nhằm mục đích bảo vệ hệ thống di trú của quốc gia này.

Ông Guiddy Mamann, luật sư chuyên biện hộ cho người tị nạn ở Toronto, đã chia sẻ với chúng tôi rằng, “Canada được biết đến là tấm gương sáng cho cả thế giới về những chương trình nhân đạo cứu giúp những người tha hương, những người mà đã không may rơi vào hoàn cảnh bế tắc vì một lý do nào đó.”

Hồ sơ cho thấy cơ sở kinh doanh này được thành lập vào năm 2014. (CBC)

 “Nếu có người đã chiếm chỗ của những người mà thực sự xứng đáng được đi Canada, thì điều đó làm tôi hết sức phiền lòng.”

Ông Dũng đã không trả lời yêu cầu cho ý kiến của CBC. Nhưng khi CBC News hỏi một người quen của ông về công việc làm ăn và lối sống của ông, thì người đó nói rằng ông hay đi lại giữa Việt Nam, Thái Lan và vùng Vancouver mở rộng và họ “nghĩ rằng ông ấy đang sống rất tốt”.

Ai là những người vô tổ quốc?

Một cuộc khủng hoảng nhân đạo đã xảy ra sau khi Sài Gòn thất thủ vào năm 1975. Gần một triệu người chạy trốn khỏi Việt Nam – nhiều người ra đi bằng thuyền, lao mình vào những cuộc hành trình đầy hiểm nguy. Liên Hiệp Quốc ước tính rằng lên đến 250,000 thuyền nhân đã chết trên biển.

Nhiều người trong số những thuyền nhân sống sót đã cập bến tại các nước láng giềng như Malaysia, Hong Kong, Philippines và Thái Lan.

Riêng Canada đã tiếp nhận hơn 100,000 người tỵ nạn sau chiến tranh.

Một nhóm người đang nghỉ ngơi tại một cơ sở lưu trú dành cho người tỵ nạn ở Hồng Kông vào ngày 7 tháng 1 năm 1980, sau khi rời khỏi Việt Nam. (Fresco/Evening Standard/Hulton Archive/Getty Images)

Vào năm 1996, Việt Nam hồi hương hàng chục ngàn thuyền nhân từ nước ngoài. Những người không muốn trở về vì sợ bị đàn áp tại quê nhà đã trốn khỏi trại tỵ nạn, sống trong tình trạng vô tổ quốc ở những nơi như Thái Lan.

Năm 2006, Hiệp Hội Người Canada Gốc Việt (Vietnamese Canadian Federation – VCF), cùng với một hội nhóm có trụ sở tại Hoa Kỳ có tên gọi là Sáng Kiến Thể Hiện Lương Tâm Người Việt Hải Ngoại (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment – VOICE), đã gửi kiến nghị lên chính quyền Canada, yêu cầu chính quyền cho nhập cư một số người còn mắc kẹt tại Thái Lan.

Ông Jason Kenney, thủ hiến đương nhiệm của Alberta, lúc đó là bộ trưởng di trú liên bang, đã bí mật gặp gỡ các quan chức chính phủ Thái Lan để đảm bảo những người này được cấp giấy phép xuất cảnh để rời khỏi Thái Lan.

Một quan chức trong chính phủ Canada cho biết, nhà chức trách Thái Lan không muốn lan truyền tin tức về chương trình này vì sợ rằng hàng ngàn người sẽ đến nước họ một cách bất hợp pháp và biến nước họ thành một trung tâm nhập cư.

“Thực sự tôi đã đi Bangkok … và chúng tôi đã có nhiều cuộc đàm phán,” ông Kenney phát biểu trước một phòng họp đầy kín những người vừa mới đến Vancouver mà đã từng bị mắc kẹt tại Thái Lan, theo một video trên YouTube về phiên họp này vào năm 2014. “Chúng tôi đã hứa thực hiện việc đàm phán này một cách bí mật.”

Theo lời một quan chức cấp cao và một người khác được tham vấn để xây dựng chương trình tái định cư này, các điều kiện được đưa ra cho 100 người tỵ nạn mà sau này được Canada tiếp nhận khá hạn chế và cụ thể: những người được chọn phải sống ở Thái Lan sau khi rời khỏi Việt Nam trong khoảng thời gian từ năm 1984 đến năm 1991. Điều này có nghĩa là bất kỳ ai đã hồi hương về Việt Nam hoặc đã sống ở một nơi nào khác sẽ không hội đủ điều kiện.

Nhưng ông Mamann, luật sư di trú ở Toronto, nói rằng có một số lỗi nghiêm trọng trong văn bản chính sách của chương trình này, được gọi là “Bản Ghi Nhớ Liên Quan Đến Chính Sách Tạm Thời Về Một số Người Việt Cụ Thể Tại Thái Lan (“Memorandum Of Understanding Relating To A Temporary Public Policy Concerning Certain Vietnamese Persons In Thailand — MOU”).

Bản ghi nhớ này quy định rằng những người nộp đơn phải từ Việt Nam đến trong thời gian từ năm 1984 đến năm 1991, và phải đã cư trú tại Thái Lan – nhưng lại không ra điều kiện cụ thể rằng họ phải sống ở Thái Lan liên tục trong suốt khoảng thời gian đó.

“Đây là một lỗi rất rõ ràng …Điểm mấu chốt của chương trình này là chúng tôi tin rằng những người tỵ nạn này không có cách nào để quay về quê hương [và] rằng họ bị mắc kẹt ở đây. Họ giống như đang ở trên một hòn đảo giữa đại dương và chúng tôi phải đến cứu họ,” ông Mamann nói. “Bản ghi nhớ này đã được biên soạn một cách cẩu thả và không chính xác.”

Nhóm người đầu tiên đến Canada vào năm 2014, và gia đình cuối cùng đến vào năm 2017.

Tuy nhiên, vào giai đoạn cuối của chương trình này, cộng đồng người Việt tại Bắc Mỹ và hải ngoại đã bắt đầu chỉ trích một số trong những người được chọn cho đi nhập cư.

“Xin hãy giúp chúng tôi”

Ông Tú Nguyễn, một cựu thuyền nhân đang điều hành một công ty an ninh mạng tại Houston, bắt đầu điều tra các nghi ngờ vào năm 2016 sau khi nhận được thông tin về chương trình này từ một số người còn bị mắc kẹt tại Thái Lan.

Ông đã đến Việt Nam, Thái Lan và đã nghe người ta cáo buộc rằng một số người thuộc nhóm dễ bị tổn thương, những người mà tin rằng họ đáng lẽ phải được chấp nhận bởi chương trình này, đã bị bỏ qua.

“Một số thuyền nhân từ Thái Lan đã liên lạc với tôi … [và nói rằng], ‘Xin hãy cứu giúp chúng tôi, cứu giúp chúng tôi,’” Ông Tú kể lại.

Cựu thuyền nhân Nguyễn Tú bắt đầu điều tra các nghi ngờ về chương trình tái định cư của Canada sau khi nhận được cáo buộc về chương trình này từ một số người còn bị mắc kẹt tại Thái Lan. (Jonathan Castell/CBC)

Những lời cáo buộc đó và một vài sự cố khác đã thúc đẩy ông Tú thu xếp họp mặt với quan chức của Cục Di Trú Thái Lan (Thailand Immigration Bureau), Cơ Quan Các Dịch Vụ Biên Giới Canada và RCMP tại Thái Lan. Ông nói rằng ông đã cung cấp cho họ các tài liệu mà ông đã phát hiện được.

Sau đó, vào tháng 5 năm 2019, Cha Nguyễn Thiện, một linh mục tại Hoa Kỳ, cùng với Vũ Bắc Đẩu, một cựu thuyền nhân hiện đang cư trú tại Hoa Kỳ, đã thực hiện video trực tiếp trên Facebook từ Bangkok để đưa ra thêm cáo buộc, trong video có sự tham gia của một nhóm người Việt vô tổ quốc. Với gần 50,000 lượt xem, nội dung video này cáo buộc rằng các hội nhóm như VOICE đã chọn một số người mà đã từng quay trở lại Việt Nam như Võ Văng Dũng thay vì chọn họ.

“Theo hiểu biết của tôi thì một số trong những người này không xứng đáng được đi với tư cách là thuyền nhân,” ông Đẩu nói bằng tiếng Việt. “Như vậy những người này đáng lẽ ra không được đi, vậy mà họ vẫn được VOICE bảo trợ.”

CBC đã nói chuyện với hai trong số những người sống gần biên giới Thái Lan. Họ cho chúng tôi biết rằng họ đã không được đưa vào danh sách [của VOICE].

Ông Phạm Tý cho biết ông đến Thái Lan vào năm 1991 và đã nhiều năm sống trong trại tỵ nạn. Theo lời ông kể, gần 30 năm sau ông vẫn đang sống tại một thị trấn gần biên giới Thái Lan – Campuchia.

Vào tháng 5 năm 2019, Cha Nguyễn Thiện, một linh mục tại Hoa Kỳ, đồng thực hiện một video trực tiếp trên Facebook từ Bangkok, nơi một nhóm người Việt vô tổ quốc đã đưa ra thêm cáo buộc về chương trình. (Nguyen Thien/Facebook)

Ông nói ông đã nộp đơn cho chương trình tái định cư Canada nhưng không được chọn và không được giải thích tại sao.

“Tôi tin tưởng vào sự công bằng. Tôi tin rằng ông trời sẽ nhìn thấy mọi thứ. Chẳng có ích gì khi đổ lỗi cho người khác,” ông Tý nói khi được hỏi liệu ông có buồn bực khi người khác được cho đi tái định cư tại Canada chứ không phải ông. “Nếu tôi được phép [đến Canada] thì tôi sẽ rất biết ơn.”

Những trường hợp khác

Thông qua các nguồn thông tin, hồ sơ kinh doanh, tài khoản mạng xã hội, email và cảnh quay trên truyền hình Việt Nam được lưu trữ, CBC phát hiện có ít nhất năm trường hợp người nộp đơn đáng nghi ngờ liên quan đến chương trình này.

Một trong những trường hợp này là bà Trương Lan Anh – trang mạng xã hội cá nhân của bà cho thấy bà đang sống tại Ottawa. Bà đến Canada vào năm 2016, tuy nhiên hồ sơ kinh doanh của một công ty lữ hành thành lập tại Việt Nam cho thấy bà là chủ sở hữu của công ty này từ năm 2012.

Hồ sơ kinh doanh cho thấy Trương Lan Anh sở hữu một công ty lữ hành tại Thành Phố Hồ Chí Minh kể từ năm 2012. (Submitted)

Facebook của bà có đăng hình ảnh mà bà đã chụp tại cơ sở kinh doanh này vào năm 2013. Theo một video CBC có được, nhân viên công ty lữ hành này đã xác nhận Trương Lan Anh  là chủ nhân của mình.

Bà Trương Lan Anh không trả lời yêu cầu cho ý kiến từ CBC.

Hồ sơ kinh doanh cho thấy giấy phép đề ngày 7 tháng 9 năm 2012 được cấp cho cơ sở kinh doanh do Trương Lan Anh sở hữu. (CBC)

Một trường hợp khác liên quan đến một người tên Sabay Kieng. Năm 2014, ông đã được chào đón bởi đông đảo giới truyền thông và những người ủng hộ khi đến Toronto. Kieng tuyên bố ông đã phải vật lộn trong nhiều năm để cố gắng nuôi sống gia đình mình.

“Tôi [muốn] tìm một việc làm. Điều đó không dễ dàng nên tôi đi bán trái cây trên đường phố [tại Thái Lan] … để nuôi con trai và vợ tôi,” ông nói với CBC trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại.

Ông cho biết ông đang làm việc trong ngành sản xuất ô tô tại Khu Vực Đại Đô Thị Toronto.

Nhưng CBC thu thập được một số hồ sơ, hình ảnh và video cho thấy ông đã điều hành một cơ sở kinh doanh về trang sức và hàng thủ công tại Campuchia có tên là Craftworks Cambodia ít nhất từ năm 2008. Có lần ông đã đến Manilla để trình bày về kinh nghiệm kinh doanh của mình tại một hội nghị.

Một hồ sơ tài sản xác nhận Sapbay Keang là chủ sở hữu của Craftworks Cambodia. (CBC)

Ông Kieng xác nhận với CBC rằng ông có các cơ sở kinh doanh tại Campuchia nhưng ông không sống ở đó và chỉ sống gần biên giới.

Tuy nhiên, theo lời của một đối tác kinh doanh trước đây của ông, ông đã sống trong một ngôi nhà tại thủ đô Campuchia, Phnom Penh, trước khi đến Canada.

“Tôi nghĩ rằng so với nhiều người ở Campuchia, ông ấy lúc đó có cuộc sống khá tốt,” đối tác kinh doanh này nói với CBC. “Ông ta đã đi thẳng đến Canada. Ý tôi là, ông ta phải đi ngay khi được chấp thuận.”

CBC cố gắng liên lạc lại qua điện thoại với Kieng, nhưng ông bảo ông “bận” trước khi ngắt máy.

CBC đã nỗ lực thêm vài lần để yêu cầu ông cho ý kiến về những thông tin không nhất quán này nhưng không nhận được câu trả lời.

‘Một đám mây báo điềm rất xấu’

Nguyễn Đinh Thắng, giám đốc điều hành của tổ chức Thuyền Nhân S.O.S (Boat People S.O.S), một tổ chức phi lợi nhuận tại Hoa Kỳ chuyên hỗ trợ về mặt pháp lý cho người Việt tỵ nạn ở nước ngoài, cũng đặt ra một số câu hỏi quan trọng về chương trình này sau khi CBC cho ông xem các ví dụ mà chúng tôi đã phát hiện, bao gồm trường hợp của ông Võ Văn Dũng.

Ông Thắng, người đã nhiều lần thảo luận với Hiệp Hội Người Canada Gốc Việt trong các cuộc đàm phán về thỏa thuận này, nói rằng, “Họ thậm chí không thể làm việc một cách hợp pháp tại Thái Lan chứ đừng nói đến việc [điều hành] một cơ sở kinh doanh tại Thái Lan hoặc các nước khác.  Nếu họ thực sự bị mắc kẹt, thì nhất định họ không được phép [làm việc hoặc kinh doanh].”

Mặc dù Bản Ghi Nhớ Liên Quan Đến Chính Sách Tạm Thời Về Một số Người Việt Cụ Thể Tại Thái Lan không rõ ràng lắm và không hề nêu cụ thể rằng người nộp đơn với chương trình này phải sống liên tục tại Thái Lan trong suốt thời gian đó, sau khi xem xét các trường hợp của CBC, ông Thắng không nghĩ rằng đây là những người mà chính phủ Canada có ý định giúp đỡ dựa trên mục đích của chính sách này.

“Theo quy tắc của chương trình tạm thời đặc biệt này, không một trường hợp nào trong những trường hợp đó đủ điều kiện cả,” ông nói.

Nguyễn Đinh Thắng, giám đốc điều hành của Thuyền Nhân S.O.S. (Boat People S.O.S), một tổ chức phi lợi nhuận tại Hoa Kỳ chuyên cung cấp hỗ trợ pháp lý cho người Việt tỵ nạn ở nước ngoài, đặt ra một số câu hỏi quan trọng về chương trình này. (Andrew Lee/CBC)

Quá trình chọn người như thế này: VCF có nhiệm vụ xác định những người có thể đủ điều kiện,  nhưng nhờ đến VOICE để giúp đỡ những người bị mắc kẹt tại Thái Lan điền và nộp đơn cho Bộ Quốc Tịch và Di Trú Canada (Citizenship and Immigration Canada) (nay là Bộ Di Trú, Tỵ Nạn và Quốc Tịch Canada – Immigration, Refugees and Citizenship Canada).

Sau khi nộp danh sách những người có thể đủ điều kiện cho cơ quan di trú Canada, chính phủ liên bang có trách nhiệm phỏng vấn những người này và đồng thời thực hiện bước sau cùng là đảm bảo họ hội đủ điều kiện để được tái định cư tại Canada.

Ông Thắng, người chuyên cung cấp dịch vụ hỗ trợ pháp lý cho người Việt tỵ nạn tại Thái Lan, nói rằng ông “hoang mang vì sự thiếu kiểm soát nội bộ” của chính quyền Canada, bởi vì nếu xảy ra bất kỳ hoạt động đáng nghi ngờ nào, điều đó sẽ “rõ ràng tạo thành một đám mây báo điềm rất xấu” lên tất cả các chương trình tỵ nạn.

“Trách nhiệm của bộ di trú là sàng lọc và đảm vai trò tuyến phòng ngự đầu tiên để bảo vệ tính trung thực của chương trình di trú quốc gia này,” ông Thắng nói.

VCF cho biết tổ chức này không hay biết về bất kỳ trường hợp tái định cư tại Canada nào mà đáng nghi ngờ, và rằng quyết định cuối cùng trong việc tiếp nhận bất kỳ ai đến Canada thuộc về bộ di trú Canada.

Một quan chức cấp cao có đóng góp vào quá trình thành lập chương trình này nói với CBC rằng chính phủ Canada sẽ không bao giờ phê duyệt chương trình này nếu họ biết rằng một số người đã đến Thái Lan từ Việt Nam hoặc những nơi khác sau khi hồi hương.

Ông nói rằng điều này sẽ “làm yếu đi lý luận rằng họ không có lựa chọn nào khác cho mình.”

‘Điều đó không công bằng”

CBC đã cho ông Trịnh Hội, người đồng sáng lập VOICE, xem xét các trường hợp mà dư luận cho rằng không đủ điều kiện để đi Canada, trong đó có trường hợp của ông Võ Văn Dũng.

“Chỉ vì có người đã tái định cư ở đây không có nghĩa là người đó không thể trở lại Việt Nam và thăm quê hương mình,” ông Trịnh Hội nói.

“Quý vị không thể sử dụng câu chuyện của một người mà lâu nay có một cuộc sống tốt hoặc tương đối tốt … để minh họa và nói rằng những người tỵ nạn này đã không lâm vào tuyệt vọng và không phải là những người vô tổ quốc – điều đó không công bằng,” ông nói.

Trịnh Hội, người đồng sáng lập tổ chức Sáng Kiến Thể Hiện Lương Tâm Người Việt Hải Ngoại (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment – VOICE), nói rằng các hồ sơ được nộp cho chính phủ Canada để xem xét theo chương trình tái định cư này đều “hội đủ điều kiện theo hiểu biết tốt nhất của tôi.” (CBC)

Theo ông, “Khi một người lợi dụng, và tôi không đang nói là [ông Dũng ] đã lợi dụng chương trình này, nếu ông ta hội đủ điều kiện theo pháp luật …ông ta nên được xem xét nếu ông ta đáp ứng được các yêu cầu [đó].”

Ông nói tiếp rằng các hồ sơ được nộp cho chính phủ Canada đều “hội đủ điều kiện theo hiểu biết tốt nhất của tôi” và rằng công việc của ông là “giới thiệu các trường hợp đó để được xem xét” cho chính quyền liên bang.

Ông phủ nhận ông hay hội nhóm của mình đã làm bất kỳ điều gì mờ ám, bác bỏ những lời khẳng định trong video nói trên.

‘Chúng tôi rất nghiêm túc đối với các quan ngại này’

Một nguồn tin từ chính phủ Canada xác nhận với CBC rằng Cơ quan Dịch Vụ Biên Giới Canada (Canada Border Services Agency – CBSA) đang điều tra các vi phạm có thể đã xảy ra đối với Đạo Luật Di Trú, Bảo Vệ Người Tỵ Nạn (Immigration, Refugee Protection Act) nhưng không nêu rõ cụ thể ai là những người đang bị điều tra, nếu có.

Ông Ahmed Hussen, Bộ Trưởng Bộ Di Trú, Tỵ Nạn và Quốc Tịch Canada, không đưa ra bình luận về bất kỳ cáo buộc nào trong những cáo buộc này, nhưng nói rằng niềm tin vào hệ thống di trú Canada là điều tối quan trọng.

Bộ Trưởng Bộ Di Trú Ahmed Hussen nói rằng sự tin tưởng vào hệ thống di trú Canada là điều tối quan trọng.(Joseph Loiero/CBC)

“Tôi nghĩ rằng điều quan trọng là chúng ta tiếp tục duy trì tính trung thực của hệ thống của mình. Chúng tôi hết sức nghiêm túc trong việc điều tra bất kỳ cáo buộc nào về gian lận hay bất kỳ điều gì đe dọa đến tính trung thực của hệ thống tỵ nạn của chúng tôi”, ông Hussen nói.

Ông nói ông không thể cho ý kiến về những điều được cân nhắc vào thời điểm chương trình này ra đời, vì chương trình này được thành lập bởi chính quyền trước đây.

Văn phòng ông Kenney từ chối bình luận về vấn đề này và nói với CBC rằng “ông Kenny giữ chức bộ trưởng bộ di trú cách đây lâu lắm rồi và hiện giờ ông hoàn toàn tập trung vào Alberta.

CBC’s Journalistic Standards and Practices|About CBC News

Cảnh giác với bệnh công thần và kiêu ngạo cộng sản

QĐND – Bệnh công thần, kiêu ngạo cộng sản là những thói hư tật xấu trong một bộ phận cán bộ, đảng viên đã từng được V.I Lênin và Chủ tịch Hồ Chí Minh cảnh báo từ lâu. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn mỗi cán bộ, đảng viên phải luôn gương mẫu, tránh những căn bệnh ấy, rèn luyện đạo đức cách mạng suốt cuộc đời, khi đương chức cũng như khi nghỉ hưu. Thế nhưng, vẫn có những người xao nhãng, để những căn bệnh ấy không chỉ làm méo mó hình ảnh, nhân cách, vinh quang của chính họ mà còn tạo ra dư luận xấu, ảnh hưởng đến niềm tin, tình cảm của nhân dân, đồng đội…

Họ đã và đang tự đánh mất chính mình

Chúng ta hẳn có nhớ một sự việc gần đây, từng có cựu Ủy viên Trung ương Đảng tuổi đời còn trẻ, tương lai đang rộng mở thì “dính chàm”, bị cách hết mọi chức vụ. Nguyên nhân do nhiều sai phạm, trong đó một phần do thói độc đoán, chuyên quyền, kiêu ngạo, không biết lắng nghe, không tôn trọng cả cấp trên và cấp dưới.

Lại có cán bộ cấp cao lúc nghỉ hưu vẫn không giữ được mình, có nhiều sai phạm ảnh hưởng đến thanh danh họ, như cựu quan chức mạt sát cảnh sát giao thông; cựu bộ trưởng đòi đặc quyền đặc lợi… Đáng buồn hơn, có cả cán bộ kinh qua rèn luyện, cống hiến, lập nhiều chiến công nhưng lúc nghỉ hưu lại thiếu tỉnh táo, nói và viết không đúng đường lối quan điểm của Đảng; tiếp xúc với nhiều đối tượng cơ hội chính trị, thậm chí cả đối tượng phản động, bị chúng lợi dụng, kích động, dẫn đến tán phát nhiều thông tin xấu, gây hoang mang, bức xúc trong dư luận. Trước góp ý chân thành của đồng chí đồng đội, những người này lại không tiếp thu, sửa chữa, cho rằng cách nghĩ, cách làm của họ mới là cấp tiến, là “trở về với nhân dân”.

Họ còn tham gia các cuộc tọa đàm, trao đổi, tham gia xuất bản những ấn phẩm do một vài hội, nhóm tổ chức gây ra những tranh cãi, bất đồng chính kiến làm bức xúc dư luận. Rồi còn tham gia ký các đơn, tâm thư, thỉnh nguyện tập thể có nội dung trái với đường lối, quan điểm của Đảng, không có lợi cho đất nước, quân đội nhưng họ lại được kẻ xấu tung hô, ngợi ca nên ngày càng mù quáng… Ngay trong lĩnh vực báo chí, truyền thông, văn hóa văn nghệ, nhiều năm qua, chúng ta không khỏi đau xót khi thấy có những nhà văn, nhà báo, nhà quản lý từng dạn dày kinh nghiệm, có tên tuổi nhưng khi nghỉ hưu đã đánh mất chính mình, đăng đàn nói, viết những điều sai trái, đi ngược với lý tưởng cả một đời theo đuổi. Có người còn tham gia thường xuyên viết bài, cộng tác cả cho những trang mạng phản động, có người bị kích động và bị lợi dụng để rồi xuất hiện trong những clip với nhiều nội dung sai sự thật, có cả thông tin xấu độc gây hoang mang dư luận. Có người để lại lời nói, việc làm thiếu trách nhiệm, tùy tiện đưa thông tin sai sự thật, xúc phạm danh dự, uy tín lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước, quân đội…

Những căn bệnh cần tránh của người cộng sản

Cuộc sống luôn cần sự phản biện đa chiều nhưng nếu sự chỉ trích đi kèm bệnh kiêu ngạo cộng sản và công thần thì hậu quả vô cùng nguy hiểm.

Năm 1919, nhà văn Maxim Gorki đã viết thư đề nghị V.I Lênin ngừng “khủng bố” những trí thức bị bắt vì phản loạn. V.I Lênin đã viết bức thư trả lời, phân tích rằng không nên trộn lẫn “các lực lượng trí tuệ” của nhân dân với “lực lượng” trí thức tư sản. Ông còn lấy trường hợp tác giả cuốn sách với những mỹ từ “Chiến tranh, Tổ quốc và Nhân loại” nhưng thực ra là kẻ dùng lời đường mật đánh tráo khái niệm yêu nước đích thực; ông cho rằng những trí thức phản loạn, những kẻ tưởng mình là bộ não của quốc gia “bọn chúng không phải là bộ não …”. Sau này, trong bài viết vào năm 1921, V.I Lênin đã vạch ra một trong 3 thứ kẻ thù chính-kẻ thù “nội xâm” mà những người cộng sản Nga phải kiên quyết đấu tranh tiêu diệt, kẻ thù đầu tiên, chính là “tính kiêu ngạo cộng sản chủ nghĩa”.

Cảnh giác với bệnh công thần và kiêu ngạo cộng sản - 1
               Bác Hồ về thăm bà con Pác Bó (Hà Quảng, Cao Bằng) tháng 2-1961. Nguồn: Ảnh tư liệu.

Trong Báo cáo chính trị tại Đại hội lần thứ II của Đảng năm 1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh đề cập đến bệnh công thần: “Cậy mình có một ít thành tích, thì tự kiêu tự đại, cho mình là “cứu tinh” của dân, “công thần” của Đảng. Theo Người: “… Có những người cậy mình là “công thần cách mạng”, rồi đâm ra ngang tàng, không giữ gìn kỷ luật, không thi hành nghị quyết của Đảng…”. Người cũng chỉ ra nhiều thứ “bệnh” của cán bộ, trong đó có bệnh kiêu ngạo với những biểu hiện: “Tự cao, tự đại, hay lên mặt. Ưa người ta khen ngợi, tâng bốc mình. Ưa sai khiến người khác. Hễ làm được việc gì hơi thành công thì khoe khoang vênh váo… Việc gì cũng muốn làm thày người khác”. Cùng với đó là bệnh hiếu danh, tham danh, trục lợi, thích địa vị quyền hành, tự cho mình là anh hùng, là vĩ đại. Rồi bệnh óc lãnh tụ: “Đánh được vài trận, hoặc làm được vài việc gì ở địa phương đã cho mình là tài giỏi lắm rồi, anh hùng lắm rồi, đáng làm lãnh tụ rồi. Nào có biết so với công cuộc giải phóng cả dân tộc thì những thành công đó chỉ là một chút cỏn con, đã thấm vào đâu!”.

Vi phạm cả pháp lý, đạo lý, xa rời nhân tâm, tự vùi danh dự

Soi rọi những lời căn dặn trên vào các biểu hiện mắc bệnh của một số cán bộ mà chúng tôi nêu ở phần đầu bài viết, có thể thấy rất rõ những điều các bậc tiền bối cách mạng căn dặn dường như đã nói đúng, nói trúng tim đen của ai đó xa rời đạo đức, danh dự người cộng sản chân chính. Người cộng sản cần có dũng khí để đấu tranh với những điều sai trái, những thói hư tật xấu trong xã hội nhưng phê bình phải trên tinh thần xây dựng, phải có cái tâm. Cuộc sống xấu đi bởi sự im lặng nhưng cuộc sống cũng xấu đi và tồi tệ hơn bởi những tiếng nói sai sự thật, phán xét hồ đồ, tùy tiện, vô trách nhiệm, giật gân, đao to búa lớn để nâng mình lên bằng cách bôi nhọ người khác, gắp lửa bỏ tay người. Đó là thói phê bình nói lấy được của kẻ không biết mình là ai, thậm chí “Chân mình thì lấm mê mê/Lại đi cầm đuốc mà rê chân người” như cha ông ta đã dạy. Đó là thói phê bình vơi tình cạn nghĩa, không thể chấp nhận đối với những người từng chung đội ngũ, từng thuộc lời thề thứ 7 về tình đồng đội.

Đã là người cộng sản, là đồng chí, đồng đội, thì khi góp ý, phê bình phải với tinh thần người cộng sản, đồng chí, đồng đội chứ không thể bịa đặt thông tin, đổi trắng thay đen, gây hoang mang, suy giảm niềm tin của nhân dân. Càng không thể phê phán khi chính mình chưa đủ tâm, đủ tầm, đủ thông tin và nhận thức về những lĩnh vực mình còn nông cạn, chưa trải nghiệm. Không thể chấp nhận những kiểu phê bình tùy tiện như biến người từng trải nghiệm, kinh qua chiến đấu, được đào tạo bài bản, có trình độ, năng lực chỉ huy quân sự cao thành người “không hiểu quân sự, không qua chiến tranh”. Không thể phê bình kiểu thầy bói xem voi phủ nhận cả thành tích, nỗ lực của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân bằng ý kiến chủ quan, lệch lạc.

Đây cũng là vấn đề mà Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII về xây dựng, chỉnh đốn Đảng đã đề cập, chỉ rõ để mỗi cán bộ, đảng viên không sai phạm. Nghị quyết chỉ rõ, những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống có việc nói và viết không đúng với quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Nói không đi đôi với làm; hứa nhiều làm ít; nói một đằng, làm một nẻo; nói trong hội nghị khác, nói ngoài hội nghị khác; nói và làm không nhất quán giữa khi đương chức với lúc về nghỉ hưu… Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước, quân đội; Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước, quân đội.

Nghị quyết cũng không cho phép “kích động tư tưởng bất mãn, bất đồng chính kiến, chống đối trong nội bộ. Lợi dụng và sử dụng các phương tiện thông tin, truyền thông, mạng xã hội để nói xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ nội bộ, nghi ngờ trong cán bộ, đảng viên và nhân dân. Móc nối, cấu kết với các thế lực thù địch, phản động và các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị để truyền bá tư tưởng, quan điểm đối lập; vận động, tổ chức, tập hợp lực lượng để chống phá Đảng và Nhà nước…”.

Vậy thì rõ ràng, một vài hiện tượng cán bộ nghỉ hưu gần đây giao lưu, cấu kết với các thế lực phản động hoặc bị chúng lợi dụng để xuyên tạc, chống phá, tán phát thông tin sai sự thật trên mạng xã hội là điều không thể chấp nhận, chính là việc vi phạm Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII của Đảng.

Nhìn ở góc độ pháp lý, những hành vi xuyên tạc, vu khống người khác thông qua cái gọi là phê bình, đấu tranh, bày tỏ chính kiến với nhiều trường hợp đã vi phạm Điều 155, Điều 156 Bộ luật Hình sự 2015, người vu khống, nói xấu, bôi nhọ danh dự, tuy tín của người khác còn có thể phải chịu trách nhiệm hình sự về một trong các tội: Tội làm nhục người khác hoặc tội vu khống…

Đấu tranh và xử lý, không để tạo những tiền lệ xấu

Những hành vi vi phạm cả về pháp lý và đạo lý như vậy cần phải được đấu tranh, phê phán, lên án, ngăn chặn và xử lý nghiêm minh. Tổ chức đảng, đoàn thể nơi quản lý những cán bộ đó phải tăng cường giáo dục, rèn luyện họ chấp hành đúng kỷ luật và các quy định của Đảng, đề cao lương tâm, trách nhiệm, danh dự của người đảng viên chân chính.

Đối với các cơ quan chức năng, nhất là cơ quan quản lý Nhà nước, phải có thái độ và biện pháp xử lý nghiêm minh, công bằng, không để nương nhẹ, hóa mù ra mưa với những trường hợp công thần, kiêu ngạo cộng sản dẫn đến những lời nói, việc làm sai phạm. Chúng ta từng có bài học kinh nghiệm sâu sắc về một số trường hợp tướng lĩnh quân đội, công an từng được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân nhưng vi phạm kỷ luật, pháp luật vẫn bị xử lý nghiêm minh, không có vùng cấm.

Bác Hồ từng căn dặn: “Từ xưa đến nay, quần chúng không bao giờ tin cậy và yêu mến những kẻ tự cao, tự đại, những kẻ có óc lãnh tụ, tự xưng ta đây là anh hùng, là lãnh tụ”. Nhưng nhân dân và tổ chức cũng luôn rộng mở với những người biết khắc phục sửa sai. Thực tế đã có cán bộ tướng lĩnh có biểu hiện kiêu ngạo, được Bác Hồ nhắc nhở, rèn luyện sau trở thành vị tướng tài năng, đức độ, đảm nhiệm các chức vụ cao cấp của quân đội, sau đó ông tiếp tục sống cuộc sống khiêm nhường, cống hiến theo đạo đức cách mạng cho đến lúc nghỉ hưu, qua đời. Theo Người, để phòng trị bệnh kiêu ngạo, công thần, mỗi cán bộ, đảng viên phải: Rèn luyện đức khiêm tốn; thật thà tự phê bình và tiếp thu ý kiến phê bình của người khác; kịp thời phát huy ưu điểm, sửa chữa khuyết điểm…

Với cán bộ cao cấp, càng đòi hỏi khi đương chức cũng như nghỉ hưu phải có sự tỉnh táo, cẩn trọng khi nói và làm, nhất là phát ngôn trên truyền thông và mạng xã hội, đặt lợi ích của đất nước, của cộng đồng lên trên; giữ gìn bản lĩnh, danh dự và uy tín người quân nhân cách mạng. Sinh thời, Bác Hồ từng gửi cho Thiếu tướng Nguyễn Sơn 12 chữ: “Đảm dục đại” (Gan phải to); “Tâm dục tế” (tấm lòng, tâm hồn phải trong sáng); “Trí dục viên” (Suy nghĩ trọn vẹn, toàn diện, chu đáo); “Hạnh dục phương” (Hành động đúng đắn, ngay thẳng, phân minh, đàng hoàng). Sau này, nói chuyện với các tướng lĩnh, Bác nói đến 6 đức tính cần phải có, gồm: Trí, Dũng, Nhân, Tín, Liêm, Trung nhưng phẩm chất đầu tiên phải có là Trí. Người chỉ rõ Trí là phải có đầu óc sáng suốt, nhìn mọi việc để suy xét, rồi quyết định cho đúng. Suy nghĩ thấu suốt, nhìn xa trông rộng, phát ngôn rạch ròi, có thể định hướng dư luận, thế mới xứng tầm của những người từng ở vị trí lãnh đạo, chỉ huy.

Để tán phát những thông tin xấu, tiếp tay cho những căn bệnh kiêu ngạo, công thần, những điều sai trái có “cánh tay vô hình” của kênh truyền thông mạng xã hội và thủ đoạn lôi kéo của các đối tượng xấu, cơ hội chính trị thường lợi dụng những cán bộ nghỉ hưu, có tinh thần đấu tranh cao nhưng trong nhiều trường hợp lại thiếu thông tin; không sử dụng hoặc ít cập nhật mạng xã hội, internet… Vì thế, cũng cần có biện pháp thường xuyên trao đổi, cung cấp thông tin, ngăn ngừa các đối tượng xấu lôi kéo, lợi dụng.

Các cơ quan chức năng cần có biện pháp tăng cường quản lý hiệu quả mạng xã hội, để các nhà cung cấp của Google, Facebook, YouTube… chấp hành nghiêm quy định của pháp luật Việt Nam; buộc họ chủ động và có biện pháp ngăn chặn, xử lý những thông tin chưa được kiểm chứng, tránh lăng mạ, xúc phạm uy tín, danh dự của tổ chức, cá nhân, chống phá Đảng, Nhà nước, quân đội…

CÔNG MINH – NGUYÊN MINH

Nhận định của nhà báo Hoàng Lan Chi

Ảnh đại diện của LanChi Hoang, Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, kính râm và ngoài trời

Trích từ Facebook của nhà báo Hoàng Lan Chi

LanChi Hoang cùng với Ha Nguyen Manh và 10 người khác.

CHUONG TRÌNH ĐẶC BIỆT NHÂN ĐẠO CHO THẤY YẾU KÉM CỦA HỆ THỐNG DI TRÚ CANADA

( tố cáo Voice Trịnh Hội -Nam Lộc-Kỳ Anh)

Hoàng Lan Chi viết: bài mới October 2019. Nói về sự yếu kém của system về tị nạn của Canada. Trường hợp cụ thể được nêu là Võ Văn Dũng. CT Tị nạn nhân đạo của Canada, chỉ nhằm giúp những thuyền nhân sống lưu lạc ở Thái Lan trên 20 năm ( vô tổ quốc, lang thang..) nhưng Võ Văn Dũng đã có một đời sống sung túc. Thật ra trường hợp ô Dũng này, đã được Nguyễn Thanh Tú, con trai nhà báo Đạm Phong ( ĐP là ký giả bị giết sau khi báo của ông đăng loạt bài phanh phui sự lường gạt của Mặt Trận HCM. Năm 2015, ACThompson dựng bộ phim Terror in Little Sài Gòn để dựng lại vụ 5 ký giả Mỹ Việt bị giết mà không tìm ra thủ phạm nhưng xoáy vào vụ Đạm Phong nhiều nhât ) tố cáo từ 2018. Bọn Việt Tân-Voice Trịnh Hội-Nam Lộc đã họp báo, lắt léo cãi và còn thách đố này nọ. Ô Tú đã nộp hồ sơ cho chính phủ Canada từ 2018 gì đó nhưng có lẽ CP Canada chậm xem xét vì nếu lộ ra thì họ sẽ quê. Quê vì bị nhãi ranh qua mặt. Quê, có thể là nhân viên phỏng vấn đã bị “móc ngoặc”.

Nay, Oct 2019, tờ báo này đăng. Theo báo này, Cơ Quan Dịch Vụ Biên Giới đang điều tra . Tôi hoan hô. Cần cho những kẻ sau đây vào tù: Trịnh Hội, Nam Lộc, Voice Canada Đỗ Kỳ Anh. Những người này quyên góp xin tiền đồng bào giúp thuyền nhân nhưng thực chất họ lấy tiền của đồng bào tặng để đưa những kẻ như Võ Văn Dũng qua Canada. Voice lập căn cứ mới cho VT ở Canda. Đồng bào đã bị lường gạt. Đồng bào phải lên tiếng yêu cầu Trịnh Hội giải đáp cho rõ. Việc cứu giúp cac thuyền nhân BỊ KẸT TRÊN 20 NĂM Ở THÁI LAN LÀ ĐÚNG nhung mập mờ để đưa những kẻ giàu có như Võ Văn Dũng qua Canada là KHÔNG chấp nhận được .

Tôi hy vọng những người có giáo dục,có học thức, có trình độ , sẽ có nhận định đúng đắn. Không nên vì phe đảng, bè phái mà bẻ quẹo lương tâm mình như vài bà cao niên đã hô hoán khen Bùi Bích Hà khi bà Hà viết bài ngụy biện để binh vực cho Thị Trưởng Westminster, Trí Tạ, khi Trí Tạ trao nghị quyết vinh danh cho một sản phẩm made in/from VNCS là “Hai Phượng” của Ngô Thanh Vân. Bè phái, phe đảng rồi binh điều sai, điều xấu: KO ĐÚNG.

Joe Biden đang che dấu điều gì?

 (Tác giả : Jeffrey Lord-The American Spectator 

Hai cha con Joe và Hunter Biden

Vào năm 2017, khi khai mạc Viện Biden (Biden Institute) tại đại học Delaware thì báo Washington Post đưa tin với tít lớn :Hồ sơ của Joe Biden ở Thượng viện có thể trả lời cho mọi thắc mắc về quá khứ của ông ta, nhưng chúng vẫn đang được giam giữ trong bí mật.

Câu chuyện do ký giả Matt Viser tường trình với nhũng đoạn in đậm nét để nhấn mạnh những việc quan trọng đã bắt đầu như sau:Nỗ lực của ông Joe Biden nhằm biến kinh nghiệm chính trường lâu dài của ông ta thành trung điểm cho cuộc vận động tranh cử…. đã tiêu tan bởi vấn nạn về sự liên quan của những hoạt động của ông qua gần 4 thập kỷ làm thượng nghị sĩ Mỹ đến những chuyện dính líu về pháp lý hình sự, xóa dấu vết và điều trần cho việc đề cử thẩm phán Clarence Thomas vào Tối Cao Pháp Viện.Những câu hỏi thắc mắc đó có thể được trả lời bằng số tài liệu khổng lồ về thời gian ông phục vụ tại Thượng Viện mà ông ta đã trao tặng cho đại học Delaware 8 năm về trước với một cam kết là chúng chỉ đuợc công bố cho công chúng biết vào đầu năm nay.

Nhưng các tàì liệu lưu trử này lại đang bị giữ kín bởi những điều khoản mới mà đại học này đã niêm yết trên trang mạng của họ ngay trước thời điểm ông Biden chính thức khởi dộng chiến dịch tranh cử tổng thống của ông vào tháng Tư năm nay.

Vào năm 2011, lúc ông Biden đang làm Phó Tổng Thống thì ông ta đã tặng số tài liệu về thành tích làm việc của ông tại Thượng viện — suốt tù thời gian ông được bầu làm thượng nghị sĩ cho đến lúc ông trúng cử làm phó tổng thống vào năm 2008, tổng cọng là dài 36 năm — cho nhà trường đào tạo ra ông, đó là Đại học Delaware.

Báo Washington Post tường thuật cho biết là số tài liệu đó được đựng trong những thùng giấy nhiều tới “1,875 thùng và cũng gồm luôn cả số tài liệu bằng điện toán có dung lượng lớn đến 415 GB. 

Tài liệu gồm những bản tường trình, những thảo văn về lập pháp và thư từ.”Rồi câu chuyện lại quay về lại số không vì một sự thay đổi đột ngột trong thỏa thuận giữa ông Biden và đại học  :Bắt đầu từ năm 2011 cho đến những năm sau, đại học đã ấn định thời hạn cho viêc giũ kín các tài liệu là “2 năm sau khi ông Biden rời khỏi công vụ” (tức vào ngày December 21, 2019). 

Nhưng năm nay, vào ngày mà ông Biden loan báo khởi động chiến dịch tranh cử tổng thống của ông, thì đại học đã thay đổi cam kết mà họ đã mô tả trong các định hạn đó.

Thay vì nói ông Biden rời khỏi “công vụ” thì đại học lại đổi cách nói rằng các tài liệu sẽ không được công bố cho đến 2 năm sau khi ông Biden “rút lui khỏi  cuộc sống  công chúng” (retires from public life). Họ không định nghĩa chữ “cuộc sống công chúng” là thế nào.

Điều này có nghĩa rằng, thỏa thuận mà ông Biden cam kết vào năm 2011 cho phép số tài liệu lưu trử về thời gian ông làm việc cho chính quyền được mở ra công khai cho quần chúng biết là 2 năm sau khi ông rời khỏi chức vụ

Ông Biden đã hoàn tất 2 nhiệm kỳ phó tổng thống của ông vào ngày January 20, 2017. Và bây giờ đã là 2 năm 9 tháng kể từ khi ông rời khỏi chức vụ. Tuy nhiên báo Washington Post ghi nhận rằng, hạn định của lời cam kết với đại học đã bât ngờ bị thay đổi. 

Vào ngày April 24, 2019 — đó là ngày mà ông Biden loan báo ra tranh cử tổng thống — hạn định của sự cam kết giữa Biden và đại học Delaware đã được thay đổi một cách huyền bí từ “2 năm sau khi Biden rời khỏi công vụ” qua thành “2 năm sau khi Biden ‘rời khỏi cuộc sống quần chúng.”

Thình lình, với việc vừa mới khai mạc chiến dịch tranh cử tổng thống, thì hồ sơ của ông Biden tại Thượng Viện bây giờ lại bị cố tình dấu kín khỏi tầm mắt của công chúng. So với thời của vụ tai tiếng Watergate, việc che dấu các tài liệu — băng ghi âm về vụ việc đó — được mau chóng và chính xác gán cho cái nhãn là “xây tường đá” (stonewalling) thì hôm nay  ông Joe Biden cũng đang xây tường đá cho ông.

Trò chơi che dấu tài liệu hẵn có ý nghĩa giải thích lý do tại sao lại  có vụ ầm ỉ xoay quanh chuyện TT Trump gọi điện thoại cho TT của Ukraine,… mà một bản ghi chép lại đã được phổ biến vào sáng thứ Tư. Bản ghi chép không cho thấy có một hồi đáp tương xứng nào (quid pro quo – Bánh ít trao đi, bánh quy trao lại).

Sự thật là không có lời nào của ông Trump dọa sẽ ngưng viện trợ Mỹ cho đến khi Ukraine cung cấp tin tức về các nỗ lực đòi hỏi của Joe Biden muốn che chở cho thằng con Hunter của ông khỏi cuộc điều tra bởi một công tố viên ở Ukraine.

Đáng kể là ngày December 8, 2015, không phải chỉ có tờ New York Times mà nhiều báo chí khác cũng đưa tin về chính sự tham nhũng của ông Biden mà về sau TT Trump đã đề cập đến trong buổi đàm thoại với TT Ukraine.

Báo New York Times đã giật tít như thế này:Joe Biden, con trai của ông, và vụ chống lại một đầu sỏ chính trị tại Ukraine.

Câu chuyện trên tờ Times kể ra một phần như sau:Uy tín chống tham nhũng của phó tổng thống xem ra bị hủy hoại bởi sự hợp tác của thằng con của ông là Hunter Biden với một đại công ty dầu khí của Ukraine có tên là Burisma Holdings, và với chủ nhân của công ty này là ông Mykola Zlochevsky, bộ trưởng về môi trường dưới thời của tổng thống Viktor F. Yanukovych trước khi ông này bị lưu đày.

Gợi lại sụ giao dịch của Biden với Ukraine, theo một băng ghi hình tại một lần xuất hiện trước Hội Đồng Đối Ngoại, ký giả John Solomon của tờ The Hill đã tường thuật như sau :Qua chính lời của mình, qua máy video đang quay, ông Biden diễn tả cách mà ông đã đe dọa tổng thống Petro Poroshenko của Ukraine trong tháng Ba năm 2016 rằng chính quyền Obama rút lui tiền viện trợ, không cho Ukraine vay 1 tỷ US$ để cố tình đưa quốc gia cựu thành viên của khối Soviet vào tình trạng không thể trả nợ nổi, nếu Ukraine không lập tức sa thải quan tổng công tố Viktor Shokin.

Tôi nói, ‘quý vị sẽ không có được tỷ dollar đó.’ Tôi sắp rời khoỉ nơi đây trong vòng 6 giờ nữa. Tôi nhìn thẳng vào mặt họ và nói: ‘6 giờ nữa là tôi rời khỏi đây. Nếu vị công tố đó không bị sa thải, thì các ông sẽ không được tiền đó,’ ”

Ông Biden gợi lại câu đã nói với ông Poroshenko.“Vâng, đồ chó đẻ, tên công tố đó đã bị đuổi. Và họ đã thế vào chỗ của hắn một người vững mạnh ngay lúc đó,” ông Biden đã nói với Hội đồng Đối Ngoại về sự việc trên và nhấn mạnh rằng tổng thống Obama có phần trong sự đe dọa này.Hãy ghi nhận rõ rằng, theo tường trình của Solomon, ông Biden đã “nhấn mạnh rằng TT Obama cũng can dự vào sự đe dọa này.

Giờ đây. Sự kiện của câu chuyện là những cuộc đàm thoại giữa một tổng thống và phó tổng thống Hoa Kỳ với một vị lãnh đạo nước ngoài đều được ghi lại bởi nhân viên đặc trách.

Như một ví dụ hiển nhiên về sự minh bạch mà cơ quan truyền thông Fox News ghi nhận về văn bản phổ biến cuộc điện thoại của TT Trump với đối tác ở Ukraine cho thấy rằng Tòa Bạch Cung đã minh bạch ghi rõ rằng cuộc gọi nêu trên đã “xảy ra vào ngày 25 tháng 7 từ 9:03 a.m. đến 9:33 a.m.” 

Có nghĩa rằng, không những cuộc trò chuyện giữa 2 nguyên thủ quốc gia đã được ghi lại, mà cả giờ giấc chính xác khi nó bắt đầu cũng như lúc chấm dứt đều được nêu ra.Thắc mắc rõ rệt là không ai thấy có sự minh bạch khai báo nào từ ông Biden và Obama ở những việc như :

• Các bản ghi chép cuộc nói chuyện giữa PTT Biden với tổng thống Petro Poroshenko của Ukraine hồi đó — là người mà ông Biden thừa nhận rằng mình đã đe dọa cắt viện trợ Mỹ nếu ông Poroshenko không sa thải vị quan công tố là người đang điều tra về đứa con trai của ông Biden và về công ty dầu khí mà người con là Hunter Biden đang phục vụ trong ban điều hành ?

• Tại sao ông Biden không đưa ra bất cứ những bản ghi chép, hồ sơ nào ghi lại những đàm luận giữa ông Biden và TT Obama về vụ Ukraine ?

• Tổng thống Obama đã biết được những gì về sự đe dọa của ông Biden lên TT Poroshenko và biết được vào lúc nào ?Căn cứ lên quyết định đột ngột của ông Biden nhằm che dấu các hồ sơ làm việc của ông tại Thượng Viện không cho người dân được biết trong thời gian ông ra tranh cử tổng thống, thì sự từ chối cung cấp mọi hồ sơ lưu trử về các giao dịch của Obama và Biden với Ukraine là một nghi ngờ cao độ.

Lời kêu gọi của TNS Lindsey Graham với bộ Tư Pháp phải mở một cuộc điều tra lên “mọi việc liên can với Ukraine” đang là điểm sáng được chú ý.Hiển nhiên là TT Trump hoàn toàn có lý khi ông ta  nói lên điều sau đây trong cuộc đàm thoại với tổng thống Ukraine như hãng thông tấn Fox News đã tường trình:

“[Thưa ngài tổng thống…]Có nhiều điều đàm tiếu về người con trai của ông Biden, rằng ông Biden đã chặn ngang một cuộc truy tố, và nhiều người muốn tìm cho ra lẽ chuyện đó để mong cho bất cứ điều gì quý ngài (TT Ukraine) có thể làm đối với vị bộ trưởng kiểm sát được trở nên vĩ đại,” tổng thống Trump đã nói trong cuộc điện đàm.

Ông Biden cứ loanh quanh khoác lác rằng mình đã chặn đứng một cuộc truy tố, vậy ngài có thể để mắt vào chuyện đó không… Đó là chuyện kinh hoàng đối với tôi.

Nói cách khác, vì báo New York Times đã tường trình rằng có nhiều thắc mắc xoay quanh việc giao dịch làm ăn của Hunter Biden tại Ukraine, đó là chưa nói đến chuyện đáng báo động là sự thiếu thận trọng của phó tổng thống Joe Biden khi ông đe dọa sẽ cắt viện trợ Mỹ cho Ukraine nếu lời đòi hỏi của ông với tổng thống Ukraine không được thực hiện… là phải sa thải một vị quan công tố của chính quyền Ukraine đang điều tra tội lỗi của cậu con trai là Hunter Biden.

 TT Trump hữu lý một cách rất chính xác khi hỏi tổng thống Ukraine để biết tường tận về sự đe dọa trên của ông Biden ..Vậy thì ở đây chúng ta có đưọc gì ?

Điều mà chúng ta có là sự bùng nổ của vụ tai tiếng xấu xa về nạn tham nhũng tập trung vào chính quyền của Obama-Biden qua giao dịch làm ăn với Ukraine.. 

Không giống như cuộc gọi của TT Trump với TT Zelenskiy của Ukraine mà nội dung được ghi chép lại và phổ biến minh bạch cho công chúng, thì những giấy tờ hồ sơ giao dịch giữa Obama-Biden với Ukraine lại không hề được công khai hóa.

Và, bây giờ thì rõ ràng là hồ sơ tại Thượng viện của Joe Biden đang bị “xây tường đá” để che dấu thì  — chúng ta có đầy đủ lý do để tin rằng những hồ sơ giao dịch làm ăn cửa Obama-Biden tại Ukraine cũng sẽ được che dấu khỏi tầm nhìn của công chúng vậy.

Câu hỏi là: Giới truyền thông đang ở đâu ? Sao họ lại bao che cho Obama và Biden?

TNS Lindsey Graham đã nói rát hữu lý rằng đây là lúc Bộ Tư Pháp phải ra tay điều tra về “mọi sự xảy ra trong vụ giao dịch với Ukraine.”Và đây cũng là lúc ông Joe Biden phải chấm dứt trò “xây tường đá” và mở các hồ sơ làm việc của ông trong quá khứ khi làm việc tại Thượng viện cho dân chúng Mỹ được biết.

Điền Phong biên dịch

Cựu Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, Nikki Haley đang ra sức ủng hộ toàn diện chiến dịch tái tranh cử của Tổng thống Donald Trump.

Bà gọi những thành công trong chính sách đối ngoại của ông Trump là kỷ lục và là điều mà “mọi người Mỹ nên tự hào”.

Nikki Haley, cựu Hoa Kỳ Đại sứ Liên Hợp Quốc, phát biểu trong hội nghị Thay thế Skybridge tại thành phố Las Vegas, bang Nevada, Hoa Kỳ, vào ngày 9/5/2019. (Ảnh qua Gazeta Alo)

Tôi rất vui khi được hợp tác với Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa (RNC)để ủng hộ hoạt động tái tranh cử của Tổng thống Trump và tôi mong muốn được làm nhiều hơn nữa cho chiến dịch của ông ấy vào năm tới”, bà Haley nói với hãng tin Fox News.

Trước khi rút lui khỏi chính trường, bà đã chỉ ra những thành công trong chính sách đối ngoại của Tổng thống Trump, từ các lĩnh vực như chống khủng bố Hồi giáo cho đến quyết tâm đẩy lùi các chế độ bạo ngược trên toàn cầu.

Nếu nhìn ra khắp thế giới, bạn sẽ thấy Tổng thống Trump đã lập được nhiều kỷ lục khiến người Mỹ tự hào. Tại Trung Đông, Nhà nước Hồi Giáo tự xưng ISIS đã bị tiêu diệt và chúng ta đã chấm dứt việc trao hàng tỷ tiền mặt cho Iran, số tiền mà nước này thường dùng để tài trợ cho khủng bố. Chính quyền Bắc Triều Tiên đã không còn thử tên lửa tầm xa. Nước Mỹ một lần nữa áp dụng biện pháp cứng rắn để trừng phạt sự ngang ngược của chế độ độc tài Cuba, và những ngày cai trị của Maduro tại Venezuela sắp chấm dứt”.“Nước Mỹ đang mạnh mẽ trở lại, và đó là nhờ các quyết định đúng đắn của Tổng thống Trump”, cựu đại sứ Haley phát biểu.

Kể từ đó, bà đã lập ra nhóm chính sách “đứng lên vì người Mỹ”. Bà cũng tham gia hội đồng quản trị tập đoàn sản xuất máy bay Boeing và viết một cuốn sách mang tên: “With All Due Respect: Defending America with Grit and Grace” (Tạm dịch: Với tất cả sự tôn trọng: Bảo vệ nước Mỹ bằng sự kiên cường bất khuất).

Được biết, gần đây Haley đã phải đối mặt với những lời đồn thổi cho rằng bà có thể sẽ thay thế vị trí Phó Tổng thống Mike Pence vào năm 2020.

Trong suốt mùa hè, bà đã phải lên tiếng bác bỏ những tin đồn lệch lạc này: “Không, tôi sẽ không ra tranh cử vào năm 2020”,  bà phát biểu trong buổi nói chuyện với các phóng viên ngày 9/10.

Khi còn đang làm Đại sứ Hoa Kỳ tại LHQ, bà Haley đã chứng tỏ mình là người thẳng thắn và không ngần ngại phát biểu suy nghĩ của mình về các vấn đề hệ trọng, cho dù điều đó có làm cho các đại sứ hay các quốc gia khác bực mình phẫn nộ, thậm chí kể cả ông Trump.

Thỉnh thoảng, trong thời gian ủng hộ ông Trump, bà cũng đưa ra những chỉ trích rất thẳng thừng. Vào tháng 8/2019, Khi thấy Trump đăng bài trên Twitter chế nhạo vụ cướp tại nhà một dân biểu thuộc Đảng Dân chủ, Elijah Cummings. Bà đã thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình và gọi đó là hành động “rất không cần thiết”.

Tháng trước, bà đã nói với một khán giả tại Đại học Elon ở Bắc Carolina rằng bà rời khỏi chính quyền một cách bình yên vì luôn nói thẳng sự thật với tổng thống. “Chúng tôi chưa bao giờ có xung đột. Ông ấy luôn lắng nghe ý kiến của tôi. Tôi không có ý là lúc nào mình cũng có lý, nhưng ông ấy luôn lắng nghe tôi và chúng tôi luôn có một cuộc trò chuyện thẳng thắn”.Cuộc sống sẽ trở nên thật dễ dàng hơn khi bạn chịu nói ra sự thật”, bà Haley nói. 

Thiện Thành (Theo Fox News)

THẦY GIÁO DẠY HÓA CÓ GẦN 176.000 TÀI KHOẢN FOLLOW SAU KHI KÊU GỌI REPORT AIRVISUAL ĐÃ PHẢI VIẾT BÀI XIN LỖI

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

Theo Hãng tin Reuters, đầu tuần này nhà phát triển ứng dụng theo dõi chất lượng không khí AirVisual thông báo “một chiến dịch tấn công phối hợp” nhằm hạ uy tín ứng dụng này đã diễn ra ở Việt Nam.

Động thái này được cho là diễn ra sau nhiều ngày AirVisual đưa cảnh báo chất lượng không khí ở Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh nằm trong top ô nhiễm nhất thế giới.

“AirVisual nhận được nhiều tin nhắn chửi bới, đe dọa trên Facebook và 2 kho ứng dụng Apple App Store, Google Play Store. Do đó, ứng dụng AirVisual và trang Facebook (của app) hiện không thể truy cập được ở Việt Nam” – nhà phát triển AirVisual cho biết.

Được biết, chiến dịch hạ uy tín AirVisual bắt đầu sau khi một tài khoản Facebook tên Vũ Khắc Ngọc – trong mô tả ghi là giáo viên dạy Hóa – đăng bài viết chỉ trích AirVisual đã chỉnh sửa dữ liệu nhằm bán máy lọc không khí do công ty mẹ IQair sản xuất.

Tài khoản này không đưa ra bằng chứng nào khác, tuy nhiên nhấn mạnh xếp hạng của AirVisual sẽ làm ảnh hưởng đến ngành du lịch Việt Nam, đồng thời kêu gọi người dùng viết nhận xét chê bai trên các kho ứng dụng. Bài viết nhận được vài ngàn lượt like và share.

Trong thông cáo, AirVisual cho biết đang làm việc trực tiếp với Apple, Google và Facebook để xác nhận ứng dụng bị phê phán không công bằng, với hi vọng sớm mở lại quyền truy cập cho người dùng ở Việt Nam.

Khoảng 12h ngày 8-10, tài khoản facebook Vũ Khắc Ngọc đã đăng lời xin lỗi đối với những hậu quả mà ứng dụng AirVisual vừa phải chịu sau lời kêu gọi tẩy chay được cho là đã phát động từ facebook cá nhân này.

Bài xin lỗi có đoạn: “… Do chúng tôi chưa được cung cấp thông tin chi tiết về cách thức Airvisual thu thập thông tin, bố trí các điểm quan trắc, tính tin cậy của phương pháp đo, độ chính xác của thiết bị đo, cách hiệu chỉnh sai lệch giữa các lần đo, cách tính giá trị trung bình, quy trình vệ sinh các đầu do sau khi đo… bên cạnh đó, thông tin về việc “Hà Nội đứng số 1 trong số các thành phố ô nhiễm nhất thế giới” lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội ở Việt Nam gây ra nhiều hoang mang.

Tôi rất lấy làm tiếc khi những đánh giá tiêu cực về AirVisual gây ảnh hưởng, trở ngại tới hoạt động của ứng dụng này ở Việt Nam. Tôi hy vọng khi những hiểu lầm về cách xếp hạng của AirVisual đã được làm rõ, các bạn sẽ nhanh chóng trở lại hoạt động tại Việt Nam, cung cấp nhiều thông tin hữu ích, xác thực và có những đóng góp tích cực trong việc đưa ra các giải pháp cải thiện chất lượng không khí tại các thành phố lớn của chúng tôi.”

Được biết, ngoài Reuters, một vài hãng thông tấn nước ngoài khác cũng đưa tin về “chiến dịch” report này.

————

Bảo dân trí thấp thì lại tự ái.

Report liệu có làm cho môi trường VN cải thiện được lên ko?

Hãy yêu nước bằng cả bộ óc chứ ko chỉ nhờ con tim!