Category Archives: Góc Nhìn

Cầu vong linh hay cạo da đầu?

Phóng Viên Đã Vào Hang ổ sâu mọt của Chùa Ba Vàng 
Đã có bằng chứng Chùa Ba Vàng tà đạo nhé
Lần này con yến hết chối cái

Advertisements

MẶT THẬT CỦA NHỮNG KẺ MUỐN HỢP NHẤT CỘNG ĐỒNG (BÀI 2)

LÃO MÓC

Như chúng tôi đã trình bày trong bài viết trước đây vào đầu tháng 10 năm 2017, ông “cảnh sát” Trần Đức Túc đã “giải thích” với ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ Tịch đương nhiệm Ban Đại Diện CĐVN/Bắc California là ông Trần Công Luyện là “đúng nhất”, còn mấy ông trước kia, tức mấy ông Nguyễn Tái Đàm, Nguyễn Trọng Nhi, Đỗ Doãn Quế… là “đúng… nhì” và khuyên ông Nguyễn Ngọc Tiên nên “đoàn kết” bằng cách ra ứng cử trong cuộc bầu cử do ông TCL tổ chức?

Ông Nguyễn Ngọc Tiên đã từ chối khéo bằng cách trả lời là muốn có một Ban Đại Diện Cộng Đồng Hợp Nhất thì những Ban Đại Diện CĐ Tiếm Danh nên quay về hợp tác với Ban Đại Diện CĐVN/BC mà ông ta là Chủ Tịch. 

Chúng tôi cũng có lặp lại ý kiến của cụ Nguyễn Mỹ Hào, Cố Vấn của Ban Đại Diện CĐVN/BC là bac sĩ TCL sẽ xứng đáng là… “từ mẫu” nếu ông ta đến gặp ông NNT trước ngày ông ta “được” làm “Trưởng Ban Bầu Cử” – như trước đây ông nhà thơ Trường Giang, tức cựu Trung Tá Đặng Văn Triêm “được” ông Nguyễn Khắc Bình “ban” cho chức Trưởng Ban Bầu Cử đã “đẻ” ra Ban Đại Diện Cộng Đồng Xe Tăng” do Trương Thành Minh làm Chủ Tịch. Sau đó, ông này từ chức – nghe nói vì bị một “ông kẹ” của Liên Đoàn Cử Tri “đuổi cổ”. 

Cùng lúc hai ông Phó Chủ Tịch là Hồ Vũ và Lê Lộc là “cán cộm” của LĐCT cũng rút lui không kèn, không trống. Lẽ ra, bà Cao Tình là Tổng Thư Ký phải lên “chấp chánh”; nhưng không hiểu sao họ lại “đẻ ngang” Ban Đại Diện CĐ Người Việt/BC với “bộ tam sênh”  Phạm Hữu Sơn, Nguyễn Công Khanh, Vũ Huynh Trưởng?

Tuần trước, trong lễ tưởng niệm cố  Tổng Thống Ngô Đình Diệm, có vị khách có tham dự “cái gọi là bầu cử của phía bên kia” – theo cách nói của vị khách. Vị này cho biết là có một, hai liên danh gì đó, bên của Phạm Hữu Sơn, bên của Vũ Huynh Trưởng gì đó. Hai bên không đồng ý về điều lệ gì đó đã phải nhờ tới cảnh sát tới giải quyết. Vị khách thở dài, nói: “Bây giờ đồng bào đã rõ bên nào chánh, bên nào tà. Đề nghị mấy anh nên cố gắng giữ vững cộng đồng chống Cộng.” 

Ngày 12 tháng 11 năm 2017 vừa qua, ông TCL có tổ chức buổi hội thảo “Tìm giải pháp đoàn kết cộng đồng” tại thư viện Tully.

Sau buổi hội thảo, ông Chris Le, người được MC của buổi hội thảo giới thiệu là ứng cử viên ứng cử vào chức Nghị viên Khu vực 7 là khu vực mà ông luật sư bị tước bằng hành nghề Nguyễn Tâm đang là nghị viên đương nhiệm, đã lên tiếng tố cáo là đã bị ông TCL “cho security dùng vũ lực áp tải ra khỏi phòng họp” (Xin coi phụ bản).

Theo ông ứng cử viên Chris Le thì ông ta đã khiếu nại với thành phố San Jose về chuyện kỳ thị này của các ông TCL, nghị viên Nguyễn Tâm…

Cũng theo ông Chris Le thì lý do Vũ Huynh Trưởng “đuổi” ông ta vì ông ta chống Nghị quyết 3.8 của nghị viên Nguyễn Tâm. 

Vấn đề đặt ra là như vậy thì những ai chống đối hay không đồng ý với Nghị quyết 3.8 cùa ông Nghị viên Nguyễn Tâm và phe nhóm của ông ta đều sẽ phải BỊ ÔNG TRẦN CÔNG LUYỆN TRỤC XUÁT BẰNG VŨ LỰC ra khỏi phòng họp mà ông TCL là trưởng ban tổ chức.

May mà các ông Võ Tử Đản, Kiêm Ái Lê Văn Ấn – những người vì lên tiếng phản đối Nghị quyết 3.8 của nghị viên Nguyễn Tâm và đã bị ông ta kiện phủ đầu để bịt miệng không có tới tahm dự cuộc hội thảo.

Nếu hai ông này mà có tới, chắc chắn cũng chịu chung số phận của ông Chris Le là cái… cẳng. 

Nhưng, phải nói “người may mắn nhất trong năm Con Gà Qué” là ông Nguyễn Ngọc Tiên. May cho ông Chủ Tịch Cộng Đồng Chính Danh NNT  đã không nghe theo lời KÊU GỌI KHÔNG CÓ BẢO CHỨNG của “hai niên trưởng” là ông “bác sĩ Tây y” Trần Công Luyện và “bác sĩ Đông y” Nguyễn Trọng Nhi và đã dứt khoát tuyên bố là KHÔNG ĐỂ CHO HAI ÔNG NIÊN TRƯỞNG NÀY ĐEM RẮN BỎ VÀI GIỎ LƯƠN CỘNG ĐỒNG CHỐNG CỘNG.

Chớ nếu không có lập trường chống Cộng dứt khoát như thế, chắc chắn ông Nguyễn Ngọc Tiên CŨNG ĐÃ BỊ ÔNG TRẦN CÔNG LUYỆN TRỤC XUẤT 

như ông Chris Le là cái chắc. Lý do: vì chính ông Nguyễn Ngọc Tiên, với tư cách Chủ Tịch Ban ại Diện CĐ Việt Nam/ BC đã tổ chức cuộc họp báo lên tiếng về việc nghị viên Nguyễn Tâm đã kiện phủ đầu để bịt miệng hai ông Võ Tử Đản và ông Kiêm Á Lê Văn Ấn vì hai ông này công khai lên tiếng về những tác hại của Nghị Quyết 3.8 của “Nghị gian” Nguyễn Tâm. 

Chuyện có vẻ khôi hài nhất trong cuộc hội thảo do ông Trần Công Luyện tổ chức là chuyện báo điện tử Việt Vùng Vịnh mà nhiều người cứ nhất định gọi là Vịt Vùng Vẹm ngay sau buổi hội thảo đã “chơi” ngay cái “tít”: 

“HỘI THẢO TÌM “GIẢI PHÁP ĐOÀN KẾT CỘNG ĐỒNG”, ĐƯỢC KS THỌ “CHỈNH” CON ĐÚNG HƯỚNG”

Thiệt là kêu hết biết!

Theo Lão Móc được biết, KS Thọ của ông VVV chỉ là “đại diện cho Thượng Nghị sĩ Janet Nguyễn” để chuyển mấy cái emails của bà này. Cũng theo Lão Móc biết, thì ông này cũng chỉ là đảng viên Đại Việt của ông Nguyễn Văn Canh có biệt danh “doctor Súp”- do ông Ký Còm Vũ Bình Nghi, cựu chủ nhiệm nhật báo Thời Báo “xưng tụng”.   

Trong khi đó, ông Trần Công Luyện là “bác sĩ thứ thiệt, là vàng ròng hai mươi bốn carat” có ông cựu Trung Tá Nhảy Dù Nguyễn Mộng Hùng, cựu Trưởng Ban Giám Sát Ban Đại Diện CĐVN/BC  làm chứng.

Như vậy, thử hỏi KS Thọ của diễn đàn điện tử Vịt Vùng Vẹm là cái thá, cái ví gì mà lại ĐI “GIẬT TÍT” MỘT CÁCH HỖN HÀO, MẤT DẠY ĐỐI VỚI BÁC SĨ TRẦN CÔNG LUYỆN – như thế?  (Chữ “GIẬT TÍT” là LM “thuỗng” của nhà báo VC ở trong nước).

Ông bác sĩ Trần Công Luyện ôi là ông bác sĩ Trần Công Luyện ôi.  Ông ăn học tới… nghề bác sĩ, tôi không nghĩ ông không biết câu: “CHƠI VỚI CHÓ, CHÓ LIẾM MẶT” và nhất là câu: “Thượng bất chánh, hạ tắc loạn”.

Mong ông bác sĩ nghĩ lại.

LÃO MÓC

PHỤ BẢN: ỨNG CỬ VIÊN CHRIS LE BỊ ĐUỔI KHỎI BUỔI HỘI THẢO TÌM “GIẢI PHÁP ĐOÀN KẾT CỘNG ĐỒNG” DO ÔNG TRẦN CÔNG LUYỆN TỔ CHỨC

On Monday, November 13, 2017 8:53 AM, Chris Le <dovesons@yahoo.com> wrote:

Kính gửi quý đồng hương,

San Jose lại có chuyện dzạy sóng. Nhóm Chris Le chúng tôi lại đụng độ với nhóm ông Vũ Huynh Trưởng hôm Chủ Nhật vừa qua. Ông VHT lại chơi trò dơ chính trị đuổi Chris Le ra khỏi phiên họp cộng đồng. Lần trước tại khu hội khi chúng tôi muốn tham gia về lũ lụt San Jose, lần này ông VHT lại đuổi chúng tôi ra khỏi phiên họp tại thư viện Tully.

Thư viện, công viên, hay trung tâm cộng đồng là tài sản công cộng, do sự đóng góp tiền thuế của dân. Bất cứ ai cũng có thể tham dự các phiên họp cộng đồng. TP có những điều lệ khắc khe để bảo đảm không ai bị kỳ thị khi xử dụng nơi công cộng. Nhà riêng hay văn phòng thì quý vị muốn cấm cản ai cũng được, nhưng phòng họp của TP thì kỳ thị cư dân, là vi phạm nặng nề, sẽ khiến cho thành phố bị kiện.

Chủ nhật vừa qua ngày 12 tháng 11, 2017 có phiên họp cộng đồng lúc 1PM tại thư viện Tully về tình hình chính trị San Jose do ông BS Trần Công Luyện tổ chức. Tôi cũng không biết là của Ban Đại Diện Cộng Đồng #3 vì số DT đăng trên các báo chí là số ma. Vì phiên họp này tại thư viện Tully nên Chris Lê tham gia. Trong khi đang chờ hội luận thì ông VHT tuyên bố muốn trục xuất tôi ra khỏi phiên họp, lúc đó có sự hiện diện của NV Nguyễn Tâm đang đứng gần tôi. Ông BS TCL đã ra lệnh cho security dùng vũ lực áp tải Chris Le ra khỏi phòng họp. Bởi vì đây là nơi công cộng và phiên họp mang tính chất  cộng đồng nên việc kỳ thị và trục xuất một cư dân là vi phạm nặng nề điều lệ xử dụng phòng họp công cộng.

Ông NV/NT cũng có mặt và chứng kiến mà không lên tiếng thì coi như chính TP đã bao che cho vụ việc này. Quyền lợi công dân đã bị vi phạm thì Chris Le tôi có cơ sở để khiếu nại cơ quan TP. Vài hôm nữa thì báo chí Mỹ cũng sẽ đăng bài cho cả TP biết về vụ này. Ông NV/NT phải chịu trách nhiệm vì bao che cho nhóm VHT tác quái trong cộng đồng. Ông BS TCL là thành phần ban tổ chức sẽ bị TP điều tra về hành vi phi dân chủ sau khi tôi nộp đơn khiếu nại với TP.

Chris Le for San Jose Council 2018

Sự thật ở đâu? Đề nghị công an vào cuộc.

Trần Phước1

Kính thưa 3 ông.


Thứ nhất là ông trung tá Gia việt Bùi ( bùi minh Tiến)

https://www.facebook.com/gia.bui.54

Trong hình ảnh có thể có: 1 người


Thứ hai, ông Đại úy xuân trần ( trần ngọc xuân)

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đồ uống


Thứ ba, ông đại úy Nguyễn Trọng Nghĩa,

https://www.facebook.com/profile.php?id=100006630438603

Trong hình ảnh có thể có: Hoang Bui Ngoc


Trên MXH có một số ace đang nghi tất các ngài là giả quân nhân, và mang quân hàm giả, vì vậy bản thân tôi xin yêu cầu 3 ông nếu là quân nhân và quân hàm được quân đội cấp thì nên cho ace thấy cái quyết định mà mấy ông được cấp,


Mong 3 ông thông cảm tôi cũng gì muốn tốt cho 3 ông thôi nên mới đăng tút này xin 3 ông đừng báo cáo ních tôi, 


Cảm ơn 3 ngày, chụt chụt.


P/ét. Có một bạn tham gia fb nhắn nếu các ông đưa ra những quyết định trên bạn ấy sẽ tặng riêng mỗi ông 50 triệu, chụt chụt.

Trần Văn Phước
ĐỜN CA TÀI TỬ – SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY
Người dân Nam Bộ – chất phát quê mùa.

Nguyên văn bÀi phát biểu của nhà báo Nguyễn Phương Hùng VN-EN

THS2018 – Bài phát biểu tại nghị trường thành phố Westminster ngày 16/3/2019 lúc 15.45

Việt Nam:

Thư Yêu Cầu thu hồi Nghị quyết 4935

Mar. 16, 2019

From: Nguyen Hung                   
Freelance Reporter

To:  Honorable Mayor, Tri Ta
Honorable City Council members
Honorable City Manager and City Lawyer

Chủ đề: Thu hồi Nghị quyết No. 4935.

Thưa quý vị,

Tôi, Nguyễn Hùng, cư dân Westminster, viết thư này để yêu cầu hội đồng nghị viên thành phố Westminster vui lòng thu hồi nghị quyết No. 4935 “Vietnamese-American Month”. Tên đầy đủ là “A Resolution of the Mayor and City Council of the City of Westminster, Recognizing the Month of April as ‘Vietnamese-American Month’ đã được đưa ra trong phiên họp thường lệ của thành phố ngày 13 tháng 3, 2019 với những lý do sau đây:

Mặc dù chúng ta đã ở đây trên 44 năm nhưng vẫn chỉ là nhóm thiểu số mới nhất định cư tại thành phố Westminster cùng với nhiều sắc dân khác như Mexican, Chinese, Korean, Japanese, Indian, Thailand và nhiều sắc tộc Á và Âu Châu khác.

Trong quá khứ qúy vị đã đưa ra nhiều sáng kiến như ngày tháng tư đen, ngày quân lực Việt Nam Cộng Hòa, ngày thuyền nhân, công nhận Cờ Vàng …v…v… và bây giờ là “Vietnamese-American Month”. Tôi rất lấy làm xấu hổ khi thấy hình như quý vị lợi dụng số phiếu đàn áp 3-2 hoặc 4-1 để đạt ý đồ bởi thành phố đã và đang có ít nhất 3 nghị viên Việt Nam từ nhiều năm nay, cho nên quý vị chỉ tạo ra những cơ hội cho đặc trưng Việt Nam hơn bất cứ sắc dân thiểu số nào. Thí dụ: Nghị quyết: No Communist Zone, Cấm treo biểu tượng Cộng Sản Việt Nam trong khuôn viên hội đồng thành phố. Gần đây nhất quý vị cũng đã thông qua nghị quyết “quy định các chủ nhân cơ sở thương mại mỗi khi tổ chức sự kiện có thể gây ra biểu tình, phải thông báo với Sở Cảnh Sát Westminster trước 10 ngày.“

Nhưng quý vị nên nhớ rằng, là những người dân cử của thành phố tức là quý vị đại diện cho tất cả các cư dân đang sống trong thành phố Westminster, công việc của các bạn là phục vụ cho quyền lợi tất cả mọi người không phải chỉ riêng có cộng đồng Việt Nam. Tháng tư là tháng của mọi người không phải chỉ riêng người Mỹ gốc Việt.

Trong qua khứ thành phố đã có những thành tích xấu như:

  • Nợ công 3 triệu dollars mà thành phố phải tăng 1% tiền thuế tiêu thụ (RESOLUTION NO. 4825)
  • Bổi thường nguyên cảnh sát trưởng Kevin Baker 500 ngàn dollars
  • Bội thường 3 cảnh sát bị ngược đãi 3.4 millions dollars
  • Bồi thường nhân viên thành phố Piscotty….

https://voiceofoc.org/2019/02/westminster-settles-with-two-former-employees-alleging-discrimination/

Vui lòng đừng tạo thêm những quyết định sai lầm để làm thất thoát tiền thuế của chúng tôi vì những vụ kiện liên quan đến đạo đức và kỳ thị.

Cám ơn quý vị dành thì giờ lắng nghe và vui lòng chấp nhận lòng biết ơn của chúng tôi ở đây luôn luôn tin tưởng vào công lý của Hoa Kỳ.

Trân trọng,

__________________________________________
Nguyen Hung
Director KBCHaiNgoai Media Services
14362 Bushard St. SPC#93, Westminster, CA 92683
(714) 469-3202 http://kbchn.com
email: bacha52@gmail.com

English:

Letter of Revocation

Mar. 16, 2019

From: Nguyen Hung                   
Freelance Reporter

To:  Honorable Mayor, Tri Ta
Honorable City Council members
Honorable City Manager and City Lawyer

Subject: Revocation of Resolution No. 4935.

Ladies and Gentlemen,

I, Nguyen Hung, Westminster residence, wrote this letter to ask the Westminster council staff to please revoke the resolution No. 4935 “Vietnamese-American Month”. The resolution’s full name is “A Resolution of the Mayor and City Council of the City of Westminster, Recognizing the Month of April as ‘Vietnamese-American Month’ was given in the regular city session on March 13th, 2019 with the following reasons:

Although we have been here for over 44 years, it is still the latest minority group to reside in Westminster with many other ethnic groups such as Mexican, Chinese, Korean, Japanese, Indian, Thai and many Asian and European ethnic groups.

In the past, you have given many initiatives such as black April, military days of the Republic of Vietnam, boat people ‘s day, recognition of the Yellow Flag … etc … and now it is “Vietnamese – American Month”. I am very embarrassed to see that you seem to be using the advance of 3-2 or 4-1 repression votes to get the idea because the city has had at least 3 Vietnamese Council members for many years, so you only create opportunities for the Vietnamese community more than any minority. Example: Resolution: No Communist Zone, Prohibition of Vietnamese Communist symbols on the city council campus. Most recently you have passed a resolution “that regulates restaurant business owners every time an event can cause a demonstration, to notify the Westminster Police Department 10 days in advance.”

But keep in mind that as city elected people represent all residents living in the city of Westminster, your job is to serve the rights of all people not just own Vietnamese community. April is everyone’s month not just Vietnamese Americans.

In the past, the city had bad achievements such as:

– Public debt of 3 million dollars that the city must increase 1% of consumption tax
– Former police chief Sheriff Kevin Baker 500 thousands dollars
– Regularly 3 persecuted policemen 3.4 million dollars
– Compensation for city employees Piscotty ….

https://voiceofoc.org/2019/02/westminster-settles-with-two-former-employees-alleging-discrimination/

Please do not make any further wrong decisions to lose our tax because of ethics and discrimination lawsuits can be happen.

Thank you for taking the time to listen and please accept our gratitude here for always believing in American justice.

Best regards,

__________________________________________
Nguyen Hung
Director
KBCHaiNgoai Media Services
14362 Bushard St. SPC#93, Westminster, CA 92683
(714) 469-3202 http://kbchn.com
email: bacha52@gmail.com

cc: – Vietnamese News Media
– OC Register
– OC Weekly
– LA Times
– VoiceofOC




Khát khao đến Mỹ lập nghiệp, khi thành danh tôi chỉ muốn về Việt Nam

‘Trước tôi nghĩ Mỹ là thiên đường và phải tới bằng được, giờ đang là nha sĩ, có cơ ngơi ở đó, tôi lại mong ngày về”, anh Jason Pham viết.

Bài viết dưới đây là trải nghiệm của anh Jason Pham, 40 tuổi, sinh ra tại TP HCM, hiện sống và làm việc ở Houston, bang Texas, Mỹ.  

Tôi qua Mỹ 15 năm trước với giấc mộng đẹp. Ước mơ đến Mỹ bắt đầu từ khi tôi học tiểu học. Hồi đó, gia đình có điều kiện kinh tế, tôi được đầu tư cho học hành, tiếp xúc với những sách báo, phim ảnh nước ngoài khá sớm. Sau này, so với mặt bằng chung của người Việt Nam, tôi khá giỏi tiếng Anh và luôn là học sinh ưu tú của trường.

Càng lớn, tôi càng ngày đêm mong mỏi được đi Mỹ. Tôi ước mơ trở thành nha sĩ, bác sĩ nhưng chuyện đó là không thể khi ở Việt Nam vì tôi biết khả năng thi cử của mình. Tôi rất ghét học vẹt. Tôi thích học rộng, học hiểu và ứng dụng. Trong tâm trí tôi, nước Mỹ là thiên đường, là nơi sẽ cho tôi cơ hội để làm những gì mình muốn. 

Khi đang học Đại học Mở TPHCM năm thứ 4, có cơ hội sang Mỹ, tôi không chần chừ đi ngay. Qua tới nơi, tôi choáng ngợp với điều kiện vật chất xứ người. Tuy nhiên, cảm giác hụt hẫng là rất lớn vì sự phân biệt đối xử, nhất là rào cản ngôn ngữ và chủng tộc. Nhiều người Mỹ bản xứ có thái độ ra mặt khi thấy mình không rành tiếng Mỹ hoặc phát âm không chuẩn.

Tôi nhớ như in thời gian mình làm cho một nhà hàng trước khi đi học lại. Vốn được gọi là “công tử”, không mó tay vào việc gì, giờ tôi đứng từ 9h sáng tới 9h tối phục vụ, chỉ nghỉ 5-10 phút ăn trưa. Không chỉ chân tay mỏi rã rời, tôi còn bị khách hàng và quản lý coi thường vì họ nghĩ tôi chỉ là một người ít học vừa chân ướt chân ráo tới Mỹ. Lúc đó tôi tự hứa một ngày nào đó sẽ thành công để không ai có thể cười vào mặt mình. Tôi học ngày, học đêm gần tám năm trời liên tục để rồi tốt nghiệp trong tốp 3 của trường nha khoa. Một kết quả mà tôi rất tự hào.

Trường Texas A&M University, nơi anh Jason Pham theo học ngành nha khoa. Ảnh: Americandream.
Trường Texas A&M University, nơi anh Jason Pham học trước khi trúng tuyển vào trường nha khoa. Ảnh: Americandream.

Bây giờ tôi đang hành nghề nha khoa và được gọi là bác sĩ. Tuy nhiên, có một sự thật là, nếu ra đường, người Mỹ, nhất là người da trắng, không biết tôi là bác sĩ, họ vẫn đối xử với tôi như trước đây. Trong con mắt họ, màu da, cách phát âm có chất giọng địa phương của tôi cho họ cái quyền trên cơ và tỏ thái độ với tôi. Rất nhiều lần, tôi thấy sự thay đổi rõ rệt trong cách nói chuyện và thái độ khi họ biết tôi là bác sĩ nha khoa. Ngay cả khi đi máy bay, có lần tôi ngồi ghế hạng nhất chung với những người Mỹ da trắng khác nhưng khi phục vụ, tôi bị xem như “con rơi”. Nhiều người còn giễu cợt khi nghe tôi phát âm sai mà họ đâu biết học vị của tôi. Chính những điều đó tạo nên một rào cản vô hình. 

Trước đây tôi cứ nghĩ khi mình rành tiếng Anh, có địa vị, có nhà, có xe, có sự nghiệp thì tôi sẽ có cảm giác nước Mỹ là nhà của mình. Nhưng thực tế không phải vậy. Tôi vẫn chưa có cảm giác đó. Vừa rồi khi có dịp về lại Việt Nam, sống ở miền Trung và Sài Gòn, mặc dù cuộc sống vật chất không bằng bên Mỹ, nhưng tôi luôn có cảm giác là nhà. Cái sự mộc mạc trong cuộc sống và cách đối xử gần gũi giữa người với người trong xã hội mới cho tôi cảm giác mình thuộc về nơi này, ấm cúng và thân thuộc vô cùng.

Khi về lại Mỹ, tôi thấy rất nhớ cuộc sống ở Việt Nam. Tôi không thể về Việt Nam sống bây giờ vì đang trong giai đoạn gây dựng sự nghiệp. Thực tế là, một khi đã có cơ ngơi, sẽ rất khó để làm lại từ đầu vì cuộc sống như cái guồng máy, vào rồi thì khó thoát ra.

Cuộc sống của tôi hiện tại rất ổn định. Có nhà cửa và thu nhập cao. Tôi lên kế hoạch sẽ về Việt Nam khi sự nghiệp vững vàng. Thực ra, suy nghĩ hướng về Việt Nam không phải của riêng tôi mà là suy nghĩ của nhiều người lớn lên ở Việt Nam và sang Mỹ định cư một thời gian dài. Cuộc sống ở Mỹ rất vất vả. Bạn phải làm ngày làm đêm để trang trải các hoá đơn vì càng văn minh bao nhiêu, càng nhiều luật lệ và nhiều thứ phải chi. Bạn càng kiếm được nhiều tiền thì bạn càng có nhiều thứ phải trả.

Tôi luôn cám ơn nước Mỹ vì đã cho tôi cơ hội được thành công, vì tôi biết rằng, với cách học và khả năng học của mình, tôi chỉ có thể vào được trường nha ở Mỹ vì tôi không giỏi học thuộc lòng hay giải toán và các môn khoa học cực kỳ phức tạp của đề thi Việt Nam. Trải qua nhiều thứ, tôi thấy cuộc sống vật chất đầy đủ là rất quan trọng. Tuy nhiên, tới một giới hạn nào đó, khi đã đủ ăn, đủ mặc, thì cuộc sống tinh thần mới là thứ làm cho người ta hạnh phúc. Cuộc sống vật chất ở Việt Nam bây giờ đã rất là đầy đủ. Không hào nhoáng như ở Mỹ, nhưng có sự cân bằng với cuộc sống tinh thần. 

Nếu các bạn trẻ có ước mơ lớn, và nếu biết rằng ước mơ không thể thành hiện thực khi ở Việt Nam như tôi, các bạn nên tìm cơ hội đi nước ngoài. Khi đi nước ngoài, các bạn nên nghĩ đi là để học, để thành công, và để trải nghiệm. Nếu chỉ để trải nghiệm thôi thì chưa đủ, mà phải coi đây là cơ hội học hỏi để có thành công. Nếu không thành công, các bạn sẽ rơi vào tình huống tuổi trung niên ập đến mà vẫn thấy mình không thuộc về nơi này, sự nghiệp, tiền bạc lại không có, muốn về Việt Nam cũng không được. 

Jason Pham

Kẻ nào vượt quyền chủ tịch Liên Hội Người Việt Tị Nạn CS Tại Đức ? March 11, 2019

Hoàng Lan Chi

KẺ NÀO VƯỢT QUYỀN CHỦ TỊCH LIÊN HỘI NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN CS TẠI ĐỨC  ĐỂ GỌI ĐIỆN THỌAI MẮNG CHỬI NGƯỜI GÓP Ý (TRẦN VĂN TÍCH)?

Đã từ lâu, tôi từng ngán ngẩm khi thấy fans của VT, đa số không biết phản bác vào nội dung mà chỉ có các hành vi sau: đánh bùn sang ao, vu cáo, nói hồ đồ, tấn công cá nhân.

Nay, tháng 3/2019, Bs Trần Văn Tích, vừa viết bài “Người Mình Đối Với Người Khác”, nội dung bài là phê phán một người –trí thức-có địa vị trong xã hội- đã có hành xử khó chấp nhận. Trích bài bs Tích “ Khi tôi viết xong một bài nhận xét về việc làm của một đồng hương mà tôi nghĩ là có sai lầm thì tôi nghe điện thoại reo. Nhấc mấy, tôi nhận một trận bão ào ạt đổ vào tai với đủ loại ngôn ngữ trách móc sỉ vả để rồi máy cúp cái rụp, không cho tôi nói nửa lời”. Ngưng trích

Tại sao như vậy? Không phải là con nít, không phải là kẻ vô học, không phải là kẻ vô giáo dục, lại không học được cách phản bác đúng mà gọi điện thọai chửi bới rồi cúp???

Tôi biết:  bài trên của Bs Tích liên quan đến vụ Bs Tích báo động với cộng đồng người Việt chống CS trên toàn thế giới rằng: Thông báo từ Liên Hội NVTNCS tại Đức vào tháng 3/2019, do người ngoài gửi, không có logo, và có vài sai lầm. Bs Tích chỉ ra các sai lầm đó.

Vậy nhiệm vụ của người đứng đầu Liên Hội NVTNCS là: 1) Giải thích những gì có thể giải thích. 2) Ngôn ngữ phải đàng hoàng.

Bs Hoàng Mỹ Lâm đã làm đúng như thế. Đúng với giáo dục Gia Long, giáo dục Tây Đức mà Bs được hấp thụ.

NHƯNG:

Kẻ nào đã dám vượt quyền Bs Hoàng Mỹ Lâm, chủ tịch Liên Hội NVTNCS tại Đức,  để có hành vi lỗ mãng, thiếu giáo dục là gọi điện thọai mắng chửi Bs Trần Văn Tích?

Chúng tôi chờ kẻ đó lên tiếng phản bác.

Hoàng Lan Chi

Việt kiều Mỹ về nước: Ám ảnh mặc định ‘chắc tiền bạc, quà cáp rủng rỉnh mang về’

Cho dù không cần biết người ra đi thuộc diện gì nhưng cứ sang Mỹ thì ‘ắt giàu có tiền bạc, quà cáp mang về sẽ rủng rỉnh’ là suy nghĩ của không ít người ở quê nhà. Điều đó cũng đã khiến tôi có phần nặng lòng khi ngày trở về đã gần kề…

Những chuyến bay quốc tế cuối năm đã mang các gia đình đoàn viên cùng nhau

Gần đến ngày trở lại quê hương, tôi bồi hồi nhẩm đếm ngược mà nhiều khi cũng giả vờ lơ đi bởi càng đếm càng thấy dài thêm. Xa nhà đã gần 8 năm, tưởng tượng đến ngày đáp xuống sân bay gặp lại cha mẹ, người thân, bạn bè là tôi mừng đến muốn khóc.

Chộn rộn ngày trở về

Điều quan tâm hàng đầu của gia đình là mua vé máy bay thế nào cho rẻ nên cứ so sánh các hãng bay, canh cho được “chuyến bay đẹp” như: ít quá cảnh, giờ đến không quá trễ để đỡ vất vả người đi đón, tránh ngày lễ và mùa mưa bão…Rồi “rình rập” đặt cho được vé rẻ nhất bởi hãng bay cũng chơi lắt léo, cứ thấy mình dùng một địa chỉ IP (viết tắt của từ tiếng Anh: Internet Protocol – giao thức Internet) kiểm tra chặng bay đó liên tục là sẽ treo giá trên trời chẳng bao giờ chịu tụt xuống.

Do vậy kinh nghiệm đặt vé máy bay quốc tế là bạn phải “làm mới” (refresh) liên tục, xóa lịch sử tìm kiếm để hãng bay “ngó lơ”.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã đặt được vé phổ thông cách ngày về những… 8 tháng. Bởi đối với những người phải sinh sống ở xa sân bay, ít có người thân hỗ trợ thì kế hoạch tác chiến cho ngày về càng thêm chi tiết bởi “sai một ly đi …vài chục ngàn USD” là chuyện thường. Việc vé giờ chót chênh lệch đến vài ngàn USD nhân với cả gia đình thì cũng là con số khiến mọi người “tối tăm mặt mũi” nên đặt vé càng sớm thì thời gian chuẩn bị càng được chu đáo hơn.

Cứ có dịp ghé sân bay quốc tế Dallas, tôi lại thăm dãy ghế mà gia đình khi lần đầu sang Mỹ đã ngồi nghỉ ở đây chờ nối chuyến.

Thứ đến là theo lệ “Món quà mở ra câu chuyện”.

Chuyện quà cáp không chỉ liên quan đến kinh tế gia đình mà còn phải tính toán làm sao để dễ dàng vận chuyển và ai cũng có quà. Người nhà, họ hàng, người thân, bạn bè, đồng nghiệp cũ… ai cũng quan trọng cả, có quà cho người này thì không thể thiếu được người kia. Chưa kể người này dặn mua hộ cái điện thoại Iphone đời mới, bạn khác nhờ mua hộ vài hộp thuốc thực phẩm chức năng mà Facebook của tôi càng nhiều “Friends” thì càng không thể từ chối.

Cả nhà phải làm cho mỗi người một chiếc “sớ” là tờ giấy chi chít chữ dán trên tường cạnh bàn ăn để khi nào nhớ ra ai, mua cái gì thì ghi liền vào. Có nhiều món quà đã lỡ mua từ cách đây 2,3 năm như nước hoa bởi mỗi năm người ta sale off một vài lần nên “có gì mua nấy” để tiết kiệm.

Áo quần thì cũng phải mua hàng trái mùa để có giá giảm 75 – 80% nhưng tuyệt đối không lấy hàng “Sản xuất tại Việt Nam” dù hầu hết đều làm gia công từ quê nhà bởi sợ bị chê là “chở củi về rừng”. Mà có lỡ mua đúng hàng này thì phải nhanh tay…cắt mác đi để giữ đúng chuẩn là hàng hiệu của Mỹ mang về.

Thuốc uống thì đủ độ tuổi, giới tính hay trị đủ loại bệnh được tôi đều đặn săn hàng tuần tại tiệm thuốc Walgreen chờ người ta bán 1 tặng 1 hoặc loại tích được nhiều điểm thưởng. Chỉ có thuốc cho con cái là không quan tâm lắm vì chẳng biết chúng ốm khi nào để mua trước!

Rồi bao nhiêu thứ khác nữa cho chuyến “di dân” trở về khiến tôi phải mua trước thùng giấy, ướm thử đồ rồi mang lên cân sợ quá ký sẽ bị phạt. Cứ bỏ vào lấy ra suốt ngày rộn rịp không kém gì chuẩn bị cho đêm Giao thừa.

Mỗi lần nhìn những chiếc máy bay đỗ trên sân, tôi lại tưởng tượng đến chuyến bay ngày trở về

Mỗi lần nhìn những chiếc máy bay đỗ cạnh ống lồng, tôi lại tưởng tượng đến chuyến bay của ngày trở về hay cứ có dịp ghé sân bay quốc tế ở thành phố Dallas (bang Texas), tôi lại thăm dãy ghế mà gia đình khi lần đầu sang Mỹ đã từng ngồi nghỉ ở đây chờ nối chuyến cách đây 8 năm.

Những điều mà nhiều gia đình Việt Kiều hay các bạn trẻ đi du học ở Mỹ khác chắc chắn cũng sẽ có cảm giác xao xuyến giống như tôi.

“Văn Lâm”, anh ở đâu?

Đã có nhiều bạn bè đặt câu hỏi cho tôi rằng “Bỏ việc tốt ở Việt Nam làm gì để qua Mỹ làm …con cu li (dù tôi chẳng biết con này là con gỉ gì). Và rồi giờ lại phải giải trình “Qua …bển rồi, về Việt Nam làm gì?”.

Cứ như vậy nên có thời gian tôi phải khóa Facebook trốn biệt để tránh phải giải thích lại chuyện “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”.

Một thế hệ Việt kiều trẻ thời “hậu chiến” đang ngày càng quan tâm Việt Nam như là một mảnh đất có nhiều cơ hội. Tận dụng vốn kiến thức và chuyên môn được đào tạo từ nước Mỹ, những thanh niên Việt kiều mong muốn về nước sinh sống và lập nghiệp, muốn thử sức tại một nền kinh tế nhiều cơ hội tăng trưởng, bên cạnh việc khám phá văn hóa, cội nguồn của cha ông.

Tôi cũng không nằm ngoài dòng chảy xuôi ngược đó, giống như chú chim ở ngoài thì muốn bay vào lồng và ngược lại. Nhưng để có một câu giải thích chung cho mọi người hiểu không phải là chuyện dễ dàng.

Nước Mỹ đã cho tôi khám phá những khả năng “tiềm ẩn” của bản thân, những trải nghiệm sống trên đất khách quê người, kỹ năng “review” đánh giá dịch vụ khi đi qua hàng trăm thành phố lớn nhỏ, thưởng thức cả ngàn món ăn khác nhau khi làm phục vụ hay tiếp xúc một vài nhân vật người Mỹ gốc Việt nổi tiếng từ đó giới thiệu cho bạn đọc trẻ Việt Nam làm gương phấn đấu qua những bài báo của mình.

Những chuyến bay quốc tế cuối năm đã mang các gia đình đoàn viên cùng nhau

Đặc biệt hơn là vài chục giám đốc phòng Marketing, truyền thông của các thành phố du lịch lớn ở Hoa Kỳ đã biết đến tôi qua những bài báo sau chuyến đi rồi từ đó luôn thường xuyên liên lạc để trao đổi thông tin tìm hiểu cho thị trường khách du lịch Việt Nam đầy tiềm năng khi đường bay thẳng giữa hai nước đã được xúc tiến.

Còn những ban quản lý khu du lịch hay hội đồng thành phố nhỏ hơn nhận được tạp chí tôi tặng đã rất vui mừng khi được lần đầu tiên xuất hiện trên một tờ báo ở tân…nửa bên kia thế giới và lần đầu tiên đón người khách du lịch đến từ Việt Nam. Và biết đâu sẽ có tiếp theo những đám cưới khác từ các cặp đôi của Hoa Kỳ tại Việt Nam qua sự giới thiệu của mình hay những bài báo được đăng tải?

Thế nhưng ở Mỹ thì người ta cần nói thêm về họ làm gì nữa cơ chứ? Vì vậy tôi phải mang nước Mỹ ra khỏi biên giới để giới thiệu cho mọi người ở nhà. Tôi cũng đã gõ cửa đến rất nhiều tuyển dụng, “nhẵn mặt” trên các trang mạng tuyển nhân sự du lịch nhưng chỉ nhận được sự im lặng và để lại trong tôi quá nhiều câu hỏi như không ai muốn trả lời.

Sau hành trình học hành gần 8 năm, chúng tôi lại chuẩn bị trở về quê hương và tìm kiếm cơ hội mới cho mình

Nhiều khi tự đùa rằng ở Mỹ có trang mạng “Kelley Blue Book” giúp người ta nhập các thông số của chiếc xe cũ của mình vào sẽ định được giá mua bán. Nếu ở Việt Nam có trang tuyển dụng nhân lực nào có chức năng nhập thông tin ứng viên vào sẽ hiện ra được giá trị của người đó như định giá cầu thủ để chuyển nhượng thì sẽ bớt đi được chuyện “Thương lượng mức lương” nhiều khi khá cảm tính của người phỏng vấn.

Và tôi cũng đỡ khổ sở khi phải điền vào mức lương mong muốn khi đã rời Việt Nam gần cả thập kỷ, cái hồi tô cơm hến ở Huế chỉ có… 5.000 đồng!

Thành phố North Platte ở bang Nebraska lần đầu tiên đón khách du lịch đến từ Việt Nam trong năm 2018

Tôi tự an ủi khi nhớ lại chuyện thủ môn Văn Lâm từng “đăng đàng facebook” ngày xưa bởi nếu chàng hotboy hộ pháp này buông xuôi ước mơ của mình ngay từ cái khước từ đầu tiên, nếu tâm sự được đăng lên mà chẳng mấy ai quan tâm chia sẻ thì fan cuồng bóng đá đã không thể biết đến một “người nhện của Việt Nam” như bây giờ.

So sánh với Văn Lâm nổi tiếng làm gì để tôi nhận thêm gạch đá về mình nhưng đâu đó chắc chắn còn nhiều bản sao Lâm “Tây” trên thế giới trong nhiều lĩnh vực khác nhau ở Việt Nam đang thiếu nhân lực mà chưa đủ DUYÊN để được trở về quê hương thử sức mình.

Tôi đã nộp đơn cũng gần bằng với số đơn xin việc ở Mỹ nhưng vẫn chưa có hồi âm

Mong lắm, muốn lắm, cần lắm và nhiều hơn “4 chữ lắm” nữa là ước mơ của những người con đất Việt đang tìm một con đường trở về đóng góp cho đất nước. Riêng tôi cũng chỉ muốn trở thành một “Văn Lâm” khác trong ngành du lịch và chờ cơ hội được trao để ra sân.

Thành phố North Platte ở bang Nebraska lần đầu tiên đón khách du lịch đến từ Việt Nam trong năm 2018 (2)

Khi kết thúc bài viết này thì tôi đã không cầm được nước mắt. Tôi khóc vì nỗi hạnh phúc khi trở về với đại gia đình và người thân quá lâu không gặp, vì một chút lo lắng khi phải trở lại với cảm giác “thất nghiệp” ngay tại quê hương của mình, vì chút ngại ngần khi bị dán mác “Việt kiều” và trăm ngàn thứ khác nữa!

Chị Marcy, trưởng phòng du lịch đang cầm chiếc poster của thành phố sử dụng bức ảnh của tác giả

Mà thôi, cứ vui lên để nghe lòng tôi khẽ hát cùng anh chàng Soobin: “Từng chặng đường dài mà ta qua/ Đều để lại kỉ niệm quý giá/ Để lại một điều rằng càng đi xa/ Ta càng thêm nhớ nhà/ Đi thật xa để trở về…”

Phan Quốc Vinh

TẦM NHÌN CỦA TƯỚNG THƯỚC DẦN ĐƯỢC CỤ THỂ HÓA TRONG ĐỀ ÁN QUỐC SỬ ?

Facebooker Phạm Quang NúiH

Và một vài thông tin liên quan đến chủ đề “nhạy cảm” này trên báo Tiền Phong cũng cách đây 5 năm : CHỦ QUYỀN HOÀNG SA, TRƯỜNG SA : VNCH THỰC THI RA SAO ?

Hơn 5 năm về trước, khi Trung tướng Nguyễn Quốc Thước thẳng thắn nhắc đến chủ đề được cho là vô cùng “nhạy cảm” ở thời điểm đó bằng những chia sẻ cảm nhận theo ông là về “sự hy sinh của những người lính Việt Nam Cộng hòa (VNCH)” tháng 1.1974 ở bài phát biểu “Cần tôn vinh những người lính VNCH chống ngoại xâm” được đăng trên báo Thanh Niên vào ngày 7/1/2014 trong Chuyên đề : 40 năm hải chiến Hoàng Sa (19.1.1974 -19.1.2014) khiến không ít người còn mơ hồ về trận hải chiến này không khỏi bị “sốc”. “Sốc” không hẳn là vì vẫn còn nặng nề tư tưởng “bên này – bên kia”.. ở khía cạnh nào đó, cũng như Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc tròn 40 năm chúng ta vừa tuyên truyền rất mạnh mẻ “chưa có tiền lệ”, thì trận Hải chiến này hầu như không được nhắc đến trước đó trong sách lịch sử nói riêng chứ chưa nói đến trong tài liệu truyền thông chính thống nước nhà nói chung.

Trong bài viết này : Tướng Thước cho biết Bác Hồ đã nói “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một”, đó là tư tưởng xuyên suốt. Sau 30 năm thống nhất đất nước, những người sau năm 1975 di tản đa phần đã từng trở về, vì họ hiểu thế nào là ý nghĩa của Tổ quốc.

Theo ông, lên án chế độ VNCH là chuyện khác, nhưng tôn vinh tinh thần yêu nước của người lính VNCH chống ngoại xâm là cần thiết, hai điều này hoàn toàn khác nhau.

Tướng Thước cho rằng, hành động của người lính VNCH bảo vệ chủ quyền, đưa người ra chiến đấu giữ Hoàng Sa tháng 1.1974, không để một thế lực nước ngoài nào vào xâm lược mảnh đất của Tổ quốc là hành động yêu nước, hành động chính nghĩa và cần được nhân dân ghi nhận.

“Tổ quốc chúng ta có đất, có biển, có trời. Việt Nam giải phóng Campuchia khỏi nạn diệt chủng Pol Pot, và rút quân về, đó là hành động chính nghĩa. Nhưng bất kỳ thế lực nào lấy danh nghĩa giúp chúng ta, chiếm đất, đảo của chúng ta và không trả lại đó là hành động phi nghĩa”, trung tướng Nguyễn Quốc Thước nhấn mạnh.

Như đã nói, chủ đề về trận Hải chiến Hoàng Sa 1974 từng được xem là”nhạy cảm” hay là một “khoảng trống lịch sử không rõ ràng” trước đây trong sách sử nước nhà sau giải phóng (1975). Thậm chí đến thời điểm hiện tại, 5 năm sau phát biểu trên của tướng Thước, vẫn còn một số kẻ với động cơ, mục đích chính trị không rõ ràng (đa phần là những “gương mặt thân quen, đầu đàn” trong vụ kích động đốt sách, biểu tình chống Bộ sử 15 tập của nhà nước) dựa vào đó lấy làm “bằng chứng” cào xới lại để xuyên tạc và công kích ông là “cùng một lò lật sử”, là quay lại phản bội đồng đội mình, giúp kẻ thù bắn vào họ thêm lần thứ hai và quay lại phỉ nhổ vào chính chế độ đã nuôi dưỡng mình” hay “Một thời cống hiến cho cách mạng, cho Đảng, cho nhân dân, mà về già lại biến chất “… từ đó chúng đưa ra những suy diễn u ám để một số người thiếu thông tin hiểu sai về những tâm nguyện, cảm nhận rất tình người của một vị tướng xuyên suốt cuộc đời được Đảng, Nhà nước và nhân dân vô cùng yêu mến, kính trọng.

Hiện nay, rất nhiều độc giả đã hoan nghênh và tiếp tục kỳ vọng vào những công trình lịch sử nước nhà sẽ lấp đầy “những khoảng trống lịch sử” cũng như xây dựng một nhận thức mới về lịch sử Việt Nam một cách toàn bộ, toàn diện..mà chủ đề Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 là một trong những “khoảng trống” đó, phần nào cho chúng ta hiểu và trân quý cái tâm lẫn tầm nhìn xa trông rộng nhưng đầy sâu sắc, giá trị của tướng Thước trong bài phát biểu trên báo Thanh Niên 5 năm về trước nay dần được hiện thực hóa, cụ thể hóa trong chính sử nước nhà.

Theo như những thông tin ghi nhận trên truyền thông được gợi mở trong đề án Bộ Quốc sử Việt Nam từ các thành viên Hội đồng khoa học biên soạn thì Bộ quốc sử tới đây không né tránh những “khoảng trống nhạy cảm” như chính quyền Việt Nam Cộng hòa, hải chiến bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa. Bộ sử được Hội Khoa học lịch sử Việt Nam đề xuất lên Đảng, Nhà nước từ năm 2012. Đến năm 2014, đề án được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị đồng ý.

PGS Nguyễn Mạnh Hà, nguyên Viện trưởng Lịch sử Đảng, thành viên Hội đồng khoa học biên soạn, bộ quốc sử cho rằng nếu chính sử không thừa nhận Việt Nam Cộng hòa thì Việt Nam sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc khẳng định và bảo vệ chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Bởi theo công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982, chủ quyền phải được kế thừa liên tục. Trong khi giai đoạn 1954-1975, chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã thụ đắc chủ quyền hai quần đảo này. Năm 1974, khi Trung Quốc nổ súng xâm lược quần đảo Hoàng Sa, các binh sĩ Việt Nam Cộng hòa đã chiến đấu, nhiều người ngã xuống để bảo vệ đảo. “Thời điểm đó có sự phân chia chế độ chính trị, nhưng những người lính Việt Nam Cộng hòa hy sinh vì Tổ quốc thì phải được ghi vào sách sử”, ông Hà nói.

Ông Hà cho rằng nếu chính sử không thừa nhận Việt Nam Cộng hòa thì Việt Nam sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc khẳng định và bảo vệ chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Bởi theo công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982, chủ quyền phải được kế thừa liên tục. Trong khi giai đoạn 1954-1975, chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã thụ đắc chủ quyền hai quần đảo này.

Năm 1974, khi Trung Quốc nổ súng xâm lược quần đảo Hoàng Sa, các binh sĩ Việt Nam Cộng hòa đã chiến đấu, nhiều người ngã xuống để bảo vệ đảo. “Thời điểm đó có sự phân chia chế độ chính trị, nhưng những người lính Việt Nam Cộng hòa hy sinh vì Tổ quốc thì phải được ghi vào sách sử”, ông Hà nói.

Quan điểm này của bộ sử được ông Phạm Đức Bảo, Viện phó Viện Nghiên cứu chính sách ủng hộ. Ông Bảo cho rằng : Khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974 thì ngay sau đó nhân dân TP Sài Gòn biểu tình chống Trung Quốc. Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu lập tức gửi kháng thư đến Liên Hợp Quốc phản đối hành động xâm lược này. (Trích trong bài : Bộ quốc sử Việt Nam lần đầu tiên đề cập nhiều vấn đề nhạy cảm, http://yenbai.noichinh.vn/…/bo-quoc-su-viet-nam-lan-dau-tie…)

Để chúng ta có cái nhìn khách quan và cho mình một cảm nhận riêng về chủ để “nhạy cảm”, “mới mà không mới” trong phát biểu của tướng Thước hay Đề án Quốc sử khi nói đến Chủ quyền Hoàng Sa thời VNCH cũng như đôi nét về trận Hải chiến Hoàng Sa…Xin mời mọi người tham khảo qua bài viết chính thống được đăng trên báo Tiền Phong cũng cách đây 5 năm – 9.7.2014 (Cũng hi vọng đây không phải là “tư liệu” để cho những kẻ cực đoan cố tình suy diễn theo hướng “tô đen lịch sử” để tiếp tục tấn công báo Tiền Phong là “ngụy sử, lật sử” như chúng đang công kích vào hệ thống truyền thông, báo chí nước ta trong thời gian qua từ VTV, Thanh Niên, Tuổi Trẻ…thậm chí là cả Ban tuyên giáo TW) : 

CHỦ QUYỀN HOÀNG SA, TRƯỜNG SA : VIỆT NAM CỘNG HÒA THỰC THI RA SAO?

Ngày 23/5/2014, tại cuộc họp báo quốc tế của Bộ Ngoại giao về chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa, trả lời báo chí về việc quản lý Hoàng Sa, Trường Sa những năm 1960-1970 của thế kỷ trước, Bộ Ngoại giao khẳng định “Công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng không có giá trị pháp lý với Hoàng Sa và Trường Sa”.

Khẳng định chủ quyền

Lý giải vấn đề này, ông Trần Duy Hải, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Biên giới, Bộ Ngoại giao Việt Nam nói: “Việt Nam tôn trọng vấn đề 12 hải lý nêu trong công thư chứ không đề cập tới Hoàng Sa, Trường Sa vì thế đương nhiên không có giá trị pháp lý với Hoàng Sa và Trường Sa. Giá trị công thư phải đặt trong bối cảnh cụ thể. Công thư gửi Trung Quốc lúc đó Hoàng Sa và Trường Sa đang thuộc quản lý của Việt Nam cộng hòa, Trung Quốc chỉ là một bên tham gia. Không thể cho người khác cái gì mà bạn chưa có được”.

Chính quyền Việt Nam đã thực thi chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa trước năm 1975 như thế nào? Phóng viên Tiền Phong có bài viết cung cấp thêm thông tin cho bạn đọc.

Kế thừa

Trong thế kỷ 19 và thế kỷ 20 đầy biến động, Việt Nam cũng như nhiều nước khác bị thực dân đế quốc đô hộ, nhưng nhà nước phong kiến Việt Nam đã khéo léo trong việc thực thi chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Đây là việc kế thừa văn hóa biển lâu đời của người Việt, mà bằng chứng thể hiện trên Trống Đồng Ngọc Lũ hay các di chỉ ven biển Đông cũng như các di tích khảo cổ ven bờ và các hòn đảo.

Triều đình nhà Nguyễn tiếp nhận sự quản lý đối với Hoàng Sa từ triều Lê với nhiều văn bản cấp quốc gia quản lý Hoàng Sa. Năm 1802 dưới thời vua Gia Long đã thiết lập Đội Hoàng Sa đã kiểm soát và khai khẩn quần đảo.

Mặc dù đất nước chịu họa xâm lăng của người Pháp, nhưng triều đình nhà Nguyễn vẫn là nhà nước nắm giữ chính quyền, đặc biệt là sự kiểm soát chặt chẽ địa lý hành chính khu vực miền Trung nơi có kinh đô Huế. Nghị định ra ngày 15/6/1932 toàn quyền Đông Dương đã đặt Hoàng Sa thành đơn vị hành chính trực thuộc tỉnh Thừa Thiên, tức là dưới sự quản lý trực tiếp của Triều đình Huế. Binh lính được đưa ra đảo đồn trú. Năm 1938 có chỉ dụ của Đại Nam Hoàng Đế Bảo Đại số 10, ngày 30/3/1938 về Hoàng Sa.

Việc quản lý vẫn tiếp tục ngay cả khi phát xít Nhật chiếm đóng trái phép (Năm 1939 chính phủ Pháp đã phản đối việc chiếm đóng của phát xít Nhật). Phát xít thua trận, Hội nghị San Francisco được tổ chức với 51 nước tham dự. Điều 2 của hòa ước San Francisco năm 1951 có hiệu lực tái lập sự toàn vẹn lãnh thổ cho những quốc gia từng bị phát xít Nhật chiếm đóng. Đoàn đại biểu Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền tại Hoàng Sa và nhận được sự đồng ý của 48/51 đại biểu của các nước tham dự và tiếp tục sự quản lý hoàn toàn hợp pháp của mình với Hoàng Sa và Trường Sa.

Sau năm 1954, tăng cường luật pháp

Hiệp định Geneve lấy vĩ tuyến 17 làm giới tuyến tạm thời, ghi: “Trong khi đợi tổng tuyển cử thống nhất Việt Nam, bên nào có quân đội của mình tập hợp ở vùng nào theo quy định của Hiệp định này thì bên ấy sẽ phụ trách quản lý hành chính ở vùng ấy”. Bản Tuyên bố chung, được phổ biến rộng rãi tại miền Nam khi đó cũng ghi rõ: “Đường ranh giới quân sự tạm thời này không thể diễn giải bằng bất cứ cách nào rằng đó là một biên giới phân định về chính trị hay lãnh thổ”. Việc tổng tuyển cử thống nhất hai miền vì nhiều lý do bị trì hoãn, nhưng việc thực thi chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa luôn được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) chú ý.

Vấn đề hải phận đã được cụ thể hóa bằng Sắc lệnh số 81-NG của Thủ tướng chính phủ VNCH ngày 27/5/1965 ấn định hai khu vực: Một khu vực gọi là Khu vực phòng vệ trong giới hạn 03 Hải lý kể từ bờ. Một khu vực gọi là Khu vực kế cận kể từ ranh giới ngoài hải phận đến giới hạn 12 hải lý kể từ bờ. Trong khu vực kế cận, văn kiện ấn định cho quốc gia những thẩm quyền tương đương với quyền mà thỏa ước Geneve quy định cho một quốc gia ven biển, đối với vùng kế cận hải phận của mình. 
Năm 1969, VNCH đã thành lập một Ủy ban Liên bộ soạn thảo dự luật quy định hải phận quốc gia.

Vấn đề thềm lục địa cũng nóng lên cùng với những hoạt động con thoi: Một bản tuyên cáo của Chủ tịch Ủy ban lãnh đạo quốc gia ngày 7/9/1967 xác định phần lòng đất và đáy biển thềm lục địa là một phần lãnh thổ quốc gia, và thuộc thẩm quyền của Chính phủ VNCH.

Năm 1968, VNCH thành lập một Ủy ban nghiên cứu thềm lục địa, sau đó giao công việc lại cho Ủy ban Quốc gia dầu hỏa 2/6/1971.

Ngày 13/7/1961 dưới thời Đệ nhất cộng hòa, Tổng thống VNCH đã ban hành sắc lệnh 174NV đặt quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam thay vì tỉnh Thừa Thiên và thành lập lại quần đảo này thành xã Định Hải, quận Hòa Vang.

Dưới thời Đệ nhị cộng hòa, Nghị định số 709-BNV/HC ngày 21/10/1969 của Thủ tướng chính phủ VNCH đã sáp nhập xã Định Hải vào xã Hòa Long cũng thuộc quận Hòa Vang tỉnh Quảng Nam.

Tìm tiếng nói quốc tế

Hội nghị Liên Hợp Quốc (LHQ) lần 1 về Luật Biển được tổ chức vào năm 1958 tại Geneve với 86 quốc gia tham dự, trong đó có VNCH. Hội nghị này đã chấp thuận bốn công ước về luật biển.

-Công ước về lãnh hải và vùng tiếp cận

-Công ước về biển cả

-Công ước về đánh cá và bảo toàn tài nguyên sinh vật ở biển cả

-Công ước về thềm lục địa

Tất cả các công ước này có hiệu lực vào các năm khác nhau sau đó, với số quốc gia kết ước trung bình vào khoảng 40 mỗi công ước. Kỹ sư Trần Văn Khởi, Tổng cục trưởng Dầu hỏa và Khoáng sản của VNCH đánh giá rằng: “Hai khuyết điểm vô cùng quan trọng của các công ước này là không định được giới hạn của lãnh hải, và không định nghĩa rõ ràng về thềm lục địa”.

Cuối năm 1974, sau khi Trung Quốc đánh chiếm trái phép Hoàng Sa, Đoàn VNCH cũng tham dự Hội nghị Luật biển lần thứ 3 của LHQ tại Caracas ngày 2/7/1974. Hội nghị này có gần 150 quốc gia được mời tham dự.

Hội nghị Luật biển tại Caracas bàn nhiều về quyền khảo cứu và khai thác tài nguyên biển. Một số nước đưa quan điểm mọi quốc gia đều có quyền khảo cứu và khai thác trong khu vực biển quốc tế miễn là tuân hành theo những quy định và điều kiện do cơ quan quốc tế ấn định. Song, người ta tính rằng vào thời điểm đó “chỉ có chưa được 10 quốc gia trên thế giới có khả năng và phương tiện khai thác”.

Đoàn Việt Nam, trưởng phái đoàn VNCH là ngoại trưởng Vương Văn Bắc, ngày 30/7/1974 đã chính thức trình bày lập trường: “Chính phủ VNCH đặc biệt chú trọng đến vấn đề khai thác tài nguyên thiên nhiên ở phần phía Nam của thềm lục địa liên hệ. Lập trường của VNCH về ranh giới thềm lục địa là phải áp dụng tiêu chuẩn khoảng cách 200 hải lý kể từ đường căn bản nhưng khi thềm lục địa rộng hơn khoảng cách trên bề rộng của thềm lục địa sẽ được ấn định ra đến cạnh ngoài cùng thấp nhất của bờ lục địa”.

Chính phủ VNCH cũng bày tỏ rằng hoàn toàn ủng hộ lập trường đã được đề nghị, theo đó việc phân tranh thềm lục địa phải được giải quyết bằng những cuộc thương thuyết trực tiếp và song phương theo nguyên tắc công bằng hay mọi tranh chấp nếu có, sẽ được giải quyết bằng mọi phương cách hòa bình bởi những cơ quan tài phán quốc tế.

Cũng trong hội nghị này, ngày 28/8/1974 tổng trưởng Ngoại giao Vương Văn Bắc, Trưởng phái đoàn VNCH đã lên diễn đàn long trọng tuyên bố rằng: “Chính phủ VNCH không chấp nhận mọi xâm phạm đến sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia bất kể trên đất liền hay khoảng biển thuộc quyền tài phán quốc gia. Cũng như đã có thông báo với Tổng thư ký LHQ và Hội đồng An ninh, Phái đoàn VNCH xác nhận một lần nữa rằng quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là những thành phần bất khả phân của lãnh thổ VNCH.

(Theo báo Tiền Phong)
https://www.tienphong.vn/…/chu-quyen-hoang-sa-truong-sa-vie…

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời và văn bản
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cây và ngoài trời


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, đám đông và ngoài trời

CHỐNG THẦY TRÒ “NGỤY SỬ, GIẶC SỬ, LẬT SỬ” ĐẾN ĐÂU RỒI, THƯA CÁC BỐ ĐỜI ?

Facebooker Phạm Quang Núi

Kết tội GS Phan Huy Lê cùng các học trò của ông là “xét lại lịch sử, “lật đổ lịch sử, “phủ nhận chế độ, “phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng”, là bè lũ “ngụy sử, lật sử”… Từ khi Bộ sử 15 tập ra đời ngày nào mấy bố cũng viết “tâm thư thỉnh nguyện” với đầy đủ các “tội danh thiên cổ” nêu trên, vậy mà không hiểu sao Bộ chính trị, Ban bí thư lại “chưa bao giờ nhận ra nguy cơ sống còn với chế độ” để rồi duyệt cho Ban chủ nhiệm đề án Quốc sử toàn “hàng khủng lật sử” bao gồm cả ” thầy lẫn trò tào phản” bị mấy bố đời đặt tên, chỉ mặt thế này đây :

Trong hình ảnh có thể có: 12 người, mọi người đang cười, văn bản

– Chủ nhiệm: GS Phan Huy Lê (Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)

– ba Phó Chủ nhiệm:

+ PGS.TS Trần Đức Cường (Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, cũng là tổng chủ biên Bộ sách lịch sử 15 tập bị quy là sách của “ngụy sử, giặc sử, lật sử” từ năm 2017)
+ GS.TSKH Vũ Minh Giang (Đại học Quốc gia Hà Nội)
+ GS.TS Nguyễn Quang Ngọc (Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, Đại học Quốc gia Hà Nội)…

+ Chưa hết, còn một người luôn kính trọng, gọi GS. Phan Huy Lê bằng “thầy” dưới đây không biết các bố đời có “tha” cho không ?

“Từng tham dự cuộc họp của ban biên soạn đề án bộ Quốc sử với Bộ Chính trị, PGS Nguyễn Mạnh Hà chia sẻ rất ấn tượng khi bước vào phòng họp, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thấy GS Phan Huy Lê thì đi rất nhanh đến và nói: “Em chào thầy. Hôm nay Bộ Chính trị được nghe các thầy nói về đề án bộ Quốc sử”.

GS Lê đáp lại: “Đây là công việc của Hội mà chúng tôi đã chuẩn bị từ lâu, nay được trình bày với các đồng chí”. Cuộc họp chỉ diễn ra 15 phút bởi Tổng bí thư xác nhận ngay tất cả đề nghị mà GS Lê đưa ra. (Trích trong : https://www.google.com/…/gs-phan-huy-le-nhan-cach-lon-trong…)

Với đà “CHỐNG THẦY TRÒ, NGỤY SỬ, GIẶC SỬ, LẬT SỬ” theo kiểu coi trời bằng vung tấn công không trừa, không tha cho một ai gần hai năm ròng rã từ các bố đời này, rồi tới đây “chuông sẽ nguyện hồn ai”?

ĐỀ ÁN NGHIÊN CỨU, BIÊN SOẠN BỘ LỊCH SỬ VIỆT NAM

Đề án khoa học xã hội cấp quốc gia “Nghiên cứu, biên soạn bộ Lịch sử Việt Nam” là một đề án có tầm quan trọng đặc biệt được Ban Bí thư (tại Kết luận số 82-KL/TW ngày 15/01/2014) và Thủ tướng Chính phủ (tại Công văn số 1516/VPCP-KGVX ngày 04/3/2015) chỉ đạo giao Bộ Khoa học và Công nghệ chủ trì, phê duyệt và tổ chức thực hiện.

Thực hiện ý kiến chỉ đạo của Ban Bí thư Trung ương Đảng tại Kết luận số 82-KL/TW, Bộ Khoa học và Công nghệ đã tổ chức triển khai thực hiện Đề án.

1. Xây dựng, ban hành các văn bản liên quan đến tổ chức triển khai thực hiện Đề án

1.1.Về phê duyệt Đề án:

Bộ Khoa học và Công nghệ đã ban hành Quyết định về việc Phê duyệt mục tiêu, nội dung và dự kiến sản phẩm của Đề án Khoa học xã hội cấp quốc gia giai đoạn 2014-2018 “Nghiên cứu, biên soạn bộ Lịch sử Việt Nam” (trên cơ sở Tờ trình số 3678/TTr-BKHCN, ngày 07/11/2013 của Bộ Khoa học và Công nghệ về việc triển khai nhiệm vụ xây dựng Đề án Nghiên cứu, biên soạn bộ Lịch sử Việt Nam); Quyết định về việc thành lập Ban Chủ nhiệm, Thư ký Đề án Khoa học xã hội cấp quốc gia giai đoạn 2014-2018 “Nghiên cứu, biên soạn bộ Lịch sử Việt Nam” (số 510/QĐ-BKHCN ngày 26/3/2014), gồm Chủ nhiệm: GS Phan Huy Lê (Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam), ba Phó Chủ nhiệm: GS.TSKH Vũ Minh Giang (Đại học Quốc gia Hà Nội), PGS.TS Trần Đức Cường (Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam), GS.TS Nguyễn Quang Ngọc (Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, Đại học Quốc gia Hà Nội). Hai Thư ký khoa học: PGS.TS Vũ Văn Quân (Đại học khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội), PGS.TS Đoàn Minh Huấn (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh – nay là Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản).

1.2. Về tổ chức quản lý Đề án: Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành Quyết định về Quy chế tổ chức quản lý hoạt động của Đề án Khoa học xã hội cấp quốc gia giai đoạn 2014-2018 “Nghiên cứu, biên soạn bộ Lịch sử Việt Nam” (số 3575/QĐ-BKHCN ngày 26/12/2014); Quyết định về việc thành lập và ban hành Quy chế tổ chức và hoạt động của Hội đồng khoa học Đề án Khoa học xã hội cấp quốc gia giai đoạn 2014-2018 “Nghiên cứu, biên soạn bộ Lịch sử Việt Nam” (số 135/QĐ-HĐQL-NAFOSTED ngày 31/12/2014). Hội đồng Khoa học Đề án gồm 21 ủy viên là nhà khoa học, nhà quản lý có năng lực, trình độ, kinh nghiệm, uy tín; đại diện một số Bộ, ban, ngành và viện nghiên cứu, trường đại học trong cả nước. Hội đồng Khoa học Đề án do GS Phan Huy Lê làm Chủ tịch, GS.TS Nguyễn Văn Khánh làm Phó chủ tịch, PGS.TS Vũ Văn Quân là thư ký khoa học.

2. Triển khai thực hiện Đề án

2.1 Về điều kiện làm việc của Đề án: Bộ Khoa học và Công nghệ đã giao Quỹ Phát triển khoa học và công nghệ Quốc gia tổ chức triển khai thực hiện Đề án và bố trí các điều kiện cơ sở vật chất: Phòng làm việc, trang thiết bị cần thiết, kinh phí hoạt động… của Ban Chủ nhiệm, Hội đồng khoa học Đề án và các đề tài thuộc Đề án.

2.2 Về cơ chế tài chính của Đề án: Thực hiện Chỉ đạo của Ban Bí thư, Bộ Khoa học và Công nghệ đã phối hợp với Bộ Tài chính xây dựng cơ chế tài chính đặc thù cho Đề án theo quy định tại Thông tư số 207/2013/TTLT-BTC-BKHCN ngày 25/12/2013 về quy định quản lý tài chính các chương trình KH&CN cấp nhà nước (Công văn số 12152/BTC-HCSN, ngày 01/9/2015 của Bộ Tài chính)

2.3 Về xây dựng hệ thống đề tài và sản phẩm của Đề án: Bộ Khoa học và Công nghệ đã phối hợp với Ban Chủ nhiệm Đề án, Hội đồng khoa học của Đề án, bao gồm: bộ Lịch sử Việt Nam 25 tập, bộ Biên niên sự kiện lịch sử Việt Nam 5 tập và Cơ sở dữ liệu lịch sử Việt Nam. Mỗi tập được xác định là một Đề tài khoa học cấp quốc gia.

2.4 Về phê duyệt các đề tài của Đề án: Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành Quyết định Danh sách Chủ nhiệm, Chủ biên và tổ chức chủ trì được giao trực tiếp xây dựng Thuyết minh đề tài của Đề án (trên cơ sở đề nghị của Ban Chủ nhiệm Đề án có thông qua Hội đồng khoa học của Đề án), Quyết định phê duyệt tổ chức và cá nhân chủ trì thực hiện các đề tài của Đề án, Quyết định phê duyệt kinh phí thực hiện các đề tài. Thực hiện chỉ đạo của Ban Bí thư “huy động tham gia của các nhà sử học trong cả nước, nhất là các chuyên gia đầu ngành về lịch sử dân tộc từ cổ đại đến hiện đại, lịch sử Đảng, lịch sử cách mạng, lịch sử quân sự, lịch sử an ninh, văn hóa và khảo cổ học và các nhà lãnh đạo, quản lý và khoa học trong các lĩnh vực liên quan khác”. Thực tế, Đề án đã huy động được trên 300 nhà khoa học trong cả nước tham gia thực hiện. Các tổ chức chủ trì gồm: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Hội Khảo cổ học, Hội khoa học Lịch sử Thừa thiên – Huế, Viện Khảo cổ học và Viện Sử học – Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn – Đại học Quốc gia Hà Nội, Đại học Sư phạm Hà Nội, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn – Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, Hội đồng Lý luận Trung ương.

(https://nafosted.gov.vn/chuong-trinh-t…/de-lich-su-viet-nam/)

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang ngồi và văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và trong nhà

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, kính mắt và văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười
Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang cười


Một cái nhìn về cuộc sống của người Việt tại Mỹ

Để nói sống trong xã hội nào là hạnh phúc hơn là tùy ở suy nghĩ và định hướng của mỗi người. Một số người sẽ thành công ở Mỹ nhưng một số khác sẽ lại hạnh phúc hơn nếu sống ở Việt Nam.

Tôi đã đọc qua một số bài viết về cuộc sống tại nước Mỹ thời gian gần đây. Tôi cũng đang sống tại Mỹ, cũng muốn góp một số ý kiến của mình cho độc giả cùng tham khảo. Nhưng bài viết của tôi sẽ không đi vào chi tiết cuộc sống của một ai, mà sẽ cố gắng viết một cách tổng thể về cộng đồng người Việt tại Mỹ bằng sự khách quan nhất có thể.

Như chúng ta đã biết, đa số người Việt nhập cư vào Mỹ sau năm 1975 thuộc rất nhiều thành phần khác nhau. Một số lớn người Việt qua Mỹ sau đó theo diện bảo lãnh thân nhân. Hầu hết họ đều đã không còn trẻ. Việc phải trải qua cuộc sống mới tại nơi xứ lạ quê người, tiếp thu văn hóa và đặc biệt là ngôn ngữ hết sức khó khăn. Họ phải bắt đầu bằng những công việc lao động chân tay đơn giản với đồng lương tối thiểu ở Mỹ (trung bình 6 đến 8 đôla một giờ) trong các xưởng sản xuất, nhà hàng…. Đồng tiền mà họ kiếm được không hề dễ dàng đó đều phải bỏ ra để trang trải các chi phí đắt đỏ ở Mỹ, đặc biệt là vấn đề nhà ở.

Tuy nhiên nhờ sự hỗ trợ ban đầu của chính phủ Mỹ dành cho người nhập cư (food stamp, cash aid..) nên về cơ bản cuộc sống của họ không đến nỗi nào. Dần dần một số ít người có khả năng thích nghi và hòa nhập cao, học hiểu tiếng Anh đã xin được những công việc tốt hơn, đa phần là công việc hành chính liên quan đến người Việt ở Mỹ, hoặc công việc họ từng làm tại Việt Nam. Một số người khác bắt đầu kinh doanh cafe, nhà hàng, tiệm phở…. và đặc biệt là tiệm nail (làm móng). Đó là cách mà cộng đồng người Việt hình thành và phát triển ở Mỹ.

Thu nhập bình quân của họ có thể nói là ổn định, vào khoảng 20.000 đến 40.000 USD một năm. Tại Mỹ đây là thu nhập dưới mức trung bình. Thống kê thu nhập bình quân đầu người tại Mỹ năm 2008 vào khoảng 50.000 USD/năm. Có nghĩa là đa phần người Việt ở Mỹ thuộc tầng lớp thấp trong xã hội đa sắc tộc tại đây. Tôi chỉ ước tính theo tình hình chung, lấy đa số. Dĩ nhiên vẫn có thiểu số người Việt vươn lên bằng khả năng thực, làm việc trong những chuyên ngành với mức thu nhập cao trên 100.000 USD một năm (máy tính, tài chính ngân hàng, y học …), nhưng chỉ là thiểu số.

Vậy sự khác biệt cơ bản giữa cuộc sống tại Mỹ và tại Việt Nam là ở giá trị đồng tiền kiếm ra. Vẫn cùng một công việc phụ bếp hay làm móng tay, một người tại Mỹ có thể lái xe hơi, ở một ngôi nhà đẹp có khoảng sân vườn rộng và garage để xe, sắm một chiếc tivi màn hình lớn…. Còn người ở Việt Nam chỉ đủ sống và mua được một chiếc xe máy. Với thu nhập như vậy người đó không thể so sánh với người bản xứ nhưng nếu đem số tiền đó về Việt Nam thì người đó bỗng trở thành phú hộ giàu có.

Còn một sự khác biệt lớn giữa xã hội Mỹ và Việt Nam đó là vai trò của chính phủ trong cuộc sống của người dân. Tại Mỹ khi bạn thuộc tầng lớp low income (thu nhập thấp dưới tiêu chuẩn sống), bạn sẽ được chính phủ cung cấp food stamp (một chiếc thẻ như thẻ tín dụng để bạn mua thức ăn mỗi tháng với hạn mức tiền ấn định trước), cash aid (hỗ trợ tiền mặt), cash aid for unemployee (tiền thất nghiệp), tax refund (hoàn trả thuế – có khi nhiều hơn nhiều lần số tiền bạn đã đóng thuế) SSI for disability (tiền cho người mất khả năng làm việc, cho người già…). Ngoài ra còn có medicaid (bảo hiểm y tế) giúp bạn được chăm sóc sức khỏe một cách tốt nhất.

Hệ thống giáo dục phổ thông được chính phủ chi trả hoàn toàn. Lên đại học bạn có thể mượn tiền không lãi suất để theo học bất kỳ ngành nghề nào bạn muốn. Thậm chí nếu không đúng tuổi đi làm bạn còn được cho tiền để khuyến khích hoàn tất chương trình đại học. Đó là những tiện ích xã hội mà Việt Nam còn rất lâu mới có thể thực hiện được. Do vậy người Việt Nam tại Mỹ có thể yên tâm cho tương lai của con cháu tại Mỹ, được thừa hưởng những lợi ích xã hội tốt nhất để vươn lên và thành công .

Tuy nhiên một người sống tại Mỹ phải cần xác định họ phải làm việc. Dù là làm bất cứ công việc gì thì họ cũng phải cố gắng làm việc. Nếu không họ sẽ rất vất vả trong việc chi trả chi phí sinh hoạt đắt đỏ đặc biệt là tiền nhà. Chính phủ Mỹ chỉ hỗ trợ khi bạn gặp khó khăn thật sự. Cơ cấu xã hội Mỹ và những chiếc bẫy tín dụng từ ngân hàng buộc người ta phải làm việc để có được một cuộc sống tốt. Bạn kiếm ra càng nhiều tiền thì bạn càng phải đóng thuế nhiều. Ngân hàng sẽ cho bạn mượn tiền để mua nhà, xe hoặc bất cứ thứ gì bạn muốn. Nhưng để hoàn toàn sở hữu những thứ đó bạn phải làm việc trong một thời gian tương đối dài. Đó là cách mà xã hội Mỹ vận hành.

Làm việc, kiếm tiền, mua tài sản (hay tiêu sản) rồi lại phải làm việc, trả nợ… một cái vòng tuần hoàn. Áp lực cuộc sống buộc mọi người phải làm việc liên tục. Điều đó dẫn đến xã hội làm ra của cải vật chất nhiều hơn, giúp xã hội phát triển hơn. Nhiều người gọi đó là xã hội đồng tiền, hay xã hội với khẩu hiệu “làm việc là sống, sống là để làm việc”. Thứ áp lực đó không có ở xã hội Việt Nam.

Do vậy để nói sống trong xã hội nào là hạnh phúc hơn là tùy ở suy nghĩ và định hướng của mỗi người. Một số người sẽ thành công ở Mỹ nhưng một số khác sẽ lại hạnh phúc hơn nếu sống ở Việt Nam.

Theo ĐỖ HUY TƯỞNG