Category Archives: Góc Nhìn

NPH2020_151: Thơ gửi Bác Tổng Bí Thư/Chủ Tịch Nguyễn Phú Trọng

Người muốn nhắn gửi Bác Tổng mà không có phương tiện

Vui lòng bấm “Đăng Ký” (màu đỏ góc phải bên dưới) để nhận thông báo video mới nhất của kênh
https://www.youtube.com/KBCHNTV/
https://youtube.com/thacmac52
https://facebook.com/bac.ha.9655
Email: bacha52@gmail.com
ĐT: (+00) 1-714-469-3202
VN (+84) 0327941647

(Bài 2) “TRƯỜNG SA TRONG MẮT CHÚNG TÔI”, CHỦ QUAN HAY KHÁCH QUAN?

http://www.chinhkhiviet.net/2020/04/bai-2-truong-sa-trong-mat-chung-toi-chu.html

(BÀI 2) “TRƯỜNG SA TRONG MẮT CHÚNG TÔI”, CHỦ QUAN HAY KHÁCH QUAN?

CHÍNH KHÍ VIỆT 4/01/2020 11:15:00 AM  

https://www.youtube.com/watch?v=FDa93_mbDic&fbclid=IwAR18QkYMdLG8SNldbU1cItbk1WgoRSYr0tTic7n1COdJs721qSFoW0dBVO8


Cổ nhân có câu: “nói nhiều thì láo nhiều”. Háo danh luôn nói nhiều, và thường do nơi lòng tự đắc…nó xui khiến ta như thế! Nói láo là một thói quen, mà ngay khi từ nhỏ…ta không tập luyện ngăn ngừa, sau này ta không dễ gì sửa đổi được thói quen đó.


Washington lúc còn trẻ, một hôm đẽo phải cây quý của cha đang trồng. Lúc cha của ông đang hầm hầm giận dữ, ông vẫn can đảm thú tội của mình…mà không sợ hình phạt gì cả! Người cha thấy con như thế, đổi giận làm vui…ôm con và nói:


– “Tất cả sự-sản của cha, không quý bằng cái tánh ngay thật của con”.
Quả thật, cái tinh thần ấy…đã làm cho ông Washington sau này trở nên một bậc anh hùng cái thế!


Người ta sở dĩ nói láo, là vì SỢ mà nói. Sợ oai quyền – sợ hình phạt – sợ thất lợi – sợ chê cười..v.v..ví như Trần Nhật Phong (TNP), sở dĩ hắn ta nói láo là do SỢ THẤT LỢI chăng? Vợ TNP sẽ bị cấm về XHCNVN ca hát?
Tuy nhiên, nhiều khi nói láo như TNP lại được cộng đồng cho là những cách khôn khéo ở đời! Đứa nào mà dẻo miệng lanh lợi như TNP, là đứa “khôn ngoan sắc sảo” về sau thế nào cũng đắc thắng trên trường đời. Còn những đứa ăn ngay nói thẳng, thật thà mà TNP cho rằng “chửi cộng sản cho đã miệng” (phút 15:20), thì cộng đồng cho là “ngu si đần độn” là “cực đoan”! Một cộng đồng chống VGCS như thế trong và ngoài nước, luôn dua nịnh bọn người có nhiều tiền bạc là tôn quý thì làm gì kiếm được một bậc đại dũng như Tổng Thống Ngô Đình Diệm?

Nếu TNP nói sự thật về chủ quyền Trường Sa thì ắt mếch lòng “chính quyền”, thà nói vừa theo có phải được lợi cho “chính quyền” ưa mình không? Đó là con buôn chính trị, và người như TNP là người mà bọn VGCS ai ai cũng ưa, nhưng họ cũng ngờ! Thế còn người dân bị trị trong nước, khi họ có dịp vào phố Bolsa TV họ sẽ nhận định về TNP ra sao? Chúng tôi từng nghe họ nhận định như vầy:
– Chúng tôi là những người dân trong nước, đang sống trong vòng kềm tỏa của VGCS nên chúng tôi sợ bị tù đày – chết chóc, và chúng tôi đã phải CÂM MỒM. Chúng tôi quả là những THẰNG HÈN. Chúng tôi phải giả điếc giả đui để mà sống, nên chúng tôi chỉ còn biết đặt hết tất cả hy vọng vào những người Việt tại hải ngoại. Các anh-chị ở hải ngoại, sống ngoài vòng cương tỏa của VGCS các anh có thừa những điều kiện để chống cộng, cho dù chỉ là chống cộng bằng mồm đi cũng được.


– Nhưng hỡi ôi, chúng tôi quá sức thất vọng! Ai đời bọn giặc mà anh Trần Nhật Phong lại gọi chúng là: “chính quyền Việt Nam”? Tụi tôi đâu có tín nhiệm, và bầu bọn chúng lên để đại diện cho chúng tôi bao giờ đâu? Những cái tên cộng phỉ – cộng sản – việt cộng – vẹm – việt gian cộng sản, các anh đã quăng đi đâu mất rồi? Thật là thất vọng vô cùng! Chỉ nội vấn đề TỘI DANH của bọn chúng, mà các anh còn không dám gọi thì còn mong chờ các anh làm được điều gì để giải cứu chúng tôi? CÁC ANH CÒN HÈN HƠN CHÚNG TÔI NỮA!!!


3. NƯỚC MỸ TRỞ LẠI Á CHÂU. 


Bọn dân chủ cuội trong nước và lũ theo voi hít bã mía tại hải ngoại, về hình thức có vẻ “chống” tập đoàn việt gian đương quyền tại Hànội, nhưng thật bất hạnh thay chúng lại rơi đúng vào cái bẫy mà bọn phản gián VGCS giương ra, tức là cái sách lược “nước Mỹ trở lại Á Châu” mà TNP gọi là: “cộng đồng Quốc Tế vẫn đang làm việc cho hồ sơ tại biển Đông”!
VGCS bán Trường Sa cho Tàu cộng…chuyện rõ như ban ngày, người Việt tỵ nạn, dù không để tâm mấy  đến thời sự, tin tức và vận mệnh Quốc gia, Dân tộc…cũng đều rõ cả. Thế mà đạo diễn TNP lại mất công đi làm truyền thông hai chiều để dạy cho người Việt tỵ nạn “bình tỉnh” hiểu rằng: “cộng đồng Quốc Tế vẫn đang làm việc cho hồ sơ tại biển Đông”. Có phải thừa thãi không?


Nhưng cứ theo thái độ và giọng điệu của TNP: “chỉ có thiểu số cực đoan, mà mục tiêu của họ là chửi cộng sản cho đã miệng…và tìm mọi cách lật đổ chính quyền”, thì người ta có thể hiểu được rằng TNP đang cố gắng thi hành một sứ mệnh. Cái sứ mệnh này là thuyết phục người Việt tỵ nạn quên đi mối hận người Mỹ đã bỏ rơi miền Nam, và chấp nhận đi theo chân người Mỹ trở lại quê hương để làm tôi tớ cho VGCS. Hay nói một cách văn hoa là: “hòa hợp hòa giải” với VGCS.


Về điểm này, chúng tôi đã nhiều lần trình bầy, điều ngăn trở lớn nhất cho chính sách ngoại giao của VGCS là khối người Việt tỵ nạn tại hải ngoại. Để hóa giải trở ngại này, VGCS đã phải nhờ đến những bàn tay lông lá mang nhãn hiệu “chống cộng” để thu hút những con mồi rơi vào bẫy. Đáng kể nhất là các tờ báo điện tử như: Đàn Chim Việt, VietNam Review, Talawas, VietWeekly, Người Việt, Giao Điểm, Thông Luận..v.v..  
Trong thâm ý của film tài liệu “Trường Sa trong mắt chúng tôi”, câu: “cộng đồng Quốc Tế vẫn đang làm việc cho hồ sơ tại biển Đông” cũng có nghĩa là “nước Mỹ trở lại VN”. TNP hô hào người Việt tỵ nạn “bình tỉnh” ủng hộ vấn đề này, nhưng rất tiếc hắn ta đã không giải thích chính sách trở lại VN của Mỹ như thế nào: “để chống VGCS hay để giúp VGCS?”


Trước kia, người Mỹ đã từng ở VN…và đã từng giúp đỡ miền Nam, nhưng rồi lại giết chết lãnh đạo của miền Nam và triệt hạ chế độ của miền Nam để trao miền Nam cho VGCS. Đến thời Clinton, Obama, chính phủ Mỹ vẫn còn đang o bế và giúp đỡ VGCS. Như vậy thì TNP hô hào ủng hộ sự trở lại VN của người Mỹ – thời chính phủ Obama, mang ý nghĩa gì? Từ đó mà suy ra TNP hô hào ủng hộ chính sách hiện hành của Mỹ thời chính phủ Obama, tức là TNP tiếp tay HỌ triệt tiêu lòng yêu nước của những người dân Việt trong và ngoài nước, đang chống lại bạo quyền VGCS.
“Truyền thông hai chiều” mà TNP đang cổ-súy trong cộng đồng người Việt tỵ nạn, khiến người ta lại nghĩ đến KHÁI NIỆM “tự do ngôn luận” mà nước Mỹ đã từng đem đến cho một nước VNCH độc-lập và tự chủ. Xem ra dân VN mình học giỏi hơn dân Mỹ rất nhiều!


Dân VN mình học thứ “tự do ngôn luận” này nhanh quá, vội quá không tiêu hóa nổi, nên BỘI THỰC “tự do ngôn luận”…đến nổi bị quân vô lại Dương văn Minh – Đỗ Mậu – Trần Thiện Khiêm – Tôn Thất Đính và tập đoàn ma đạo Phật Giáo Ấn Quang chửi Tổng Thống Ngô Đình Diệm hằng ngày, mà họ cũng cho là “tự do ngôn luận”? Cái thứ “tự do ngôn luận” này, chúng tôi xin tạm gọi nó là “Hủ Mỹ” để so sánh với tình trạng “Hủ Nho” ở nước ta thời xưa. Nạn hủ nho đã làm cho đất nước ta không ngóc đầu lên nổi. Nạn “Hủ Mỹ” thời VNCH cũng thế, đã làm miền Nam rơi vào tay VGCS. Và bây giờ, nó đang giúp cho VGCS nhuộm đỏ cộng đồng. Lịch sử đã chứng minh, và còn đang chứng minh điều đó…


Quan Truong
Ngày 1 Tháng 4, 2020

“TRƯỜNG SA TRONG MẮT CHÚNG TÔI”, CHỦ QUAN HAY KHÁCH QUAN?

THS2018 – Lúc vàng lúc đỏ như HDH.

“TRƯỜNG SA TRONG MẮT CHÚNG TÔI”, CHỦ QUAN HAY KHÁCH QUAN?

https://www.youtube.com/watch?v=FDa93_mbDic&fbclid=IwAR18QkYMdLG8SNldbU1cItbk1WgoRSYr0tTic7n1COdJs721qSFoW0dBVO8


Sau bài viết “MỤC TIÊU PHÍA TRƯỚC CỦA TRẦN NHẬT PHONG, LÀ MỤC TIÊU NÀO?”, (http://www.chinhkhiviet.net/2020/03/muc-tieu-phia-truoc-cua-tran-nhat-phong.html), chúng tôi nhận được một số chỉ bảo và đóng góp ý kiến của bạn bè – thân hữu Joseph L. Phạm – Chính Khí Việt và quý bạn đọc cho bài viết tiếp theo về lời giới thiệu của đạo diễn Trần Nhật Phong (TNP) cho một film tài liệu: “Trường sa trong mắt chúng tôi”. 

Vì bận việc quá nhưng rồi chúng tôi cũng xoay xở cho bằng được để nghe lời giới thiệu này. Không phải chúng tôi chỉ nghe như nghe một bài ca cải lương, mà cố ý nghe để biết một sự thật về “chủ quyền Trường sa” này ra sao mà thấy thiên hạ ở phố Bolsa quảng cáo quá chừng!


Thú thật, chúng tôi đã định không viết thêm gì về TNP và đồng bọn vì viết đi viết lại về một người hay một nhóm, chúng tôi sợ bị cho rằng vì ganh tỵ hoặc thù oán cá nhân sao đó nên sinh lòng thù ghét chăng? Tuy nhiên trong trường hợp này, chúng tôi cũng xin cố gắng một lần nữa để góp thêm chút ý kiến ngắn gọn về lời giới thiệu cuốn film tài liệu này của “đạo diễn Trần Nhật Phong”!!!


 Bây giờ, chúng tôi xin đi vào phần nghị luận về lời giới thiệu. Có 3 vấn đề chúng tôi muốn đề cập, dựa trên cuộc phỏng vấn của phố Bolsa TV và đạo diễn TNP: thứ nhất, thế nào là CHỦ QUAN VÀ KHÁCH QUAN? Thứ hai, sự hiểu biết của TNP về tập đoàn VGCS? Thứ ba, quan điểm của TNP và đồng bọn về việc nước Mỹ trở lại Á châu, hay còn được gọi là “biển Đông dậy sóng”?
_ _ _
1. CHỦ QUAN: PHÁN ĐOÁN VỀ GIÁ TRỊ, KHÁCH QUAN: PHÁN ĐOÁN VỀ SỰ THẬT.
Sau vài phút quảng cáo về hình ảnh Trường sa, toàn là những vật tai to mặt lớn: ta – tầu – tây đủ cả, thì ở phút thứ 10, TNP cho rằng film tư liệu này là “tránh được chủ quan”, vì chỉ đưa ra tư liệu về hình ảnh và sự kiện? Nhưng ở phút 14:30, có lẽ do thổi ống đu đủ quá trớn nên cái “khách quan” của TNP trở nên trần truồng và rất lộ lieu: “khi cuốn film này đưa ra chính quyền (tức ngụy quyền Việt Gian Cộng Sản- QT)có thể chấp nhận được, vì đây là những sự kiện có thật”.


Phần đông những ý kiến của con người về chánh trị và xã hội, đều do ÁM THỊ (thôi miên) mà gây nên. Có nhiều cách ám thị: sách – báo – diễn thuyết – quảng cáo – film – ảnh..v.v..Nói ra, đã là ám thị rồi nhưng đâu chỉ có một mình sự ám thị bằng miệng là gây nên tai hại cho con người! Lối ÁM THỊ bằng film, ảnh…có sức khêu gợi hơn xa tiếng nói gấp ngàn lần. Bọn con buôn vô liêm sỉ thường tìm cách liên hợp các món hàng của mình bằng film – ảnh, với những ý tưởng mà phần đông con người cho là khoái trá hơn hết như: dâm dật – mê ly – giàu sang – thể lực..v.v..


Ví như, họ đem cơ thể của một người đàn bà đẹp với một nước da trắng bóng, khêu gợi…sửa soạn đi tắm trong một cái phòng tắm bằng đá cẩm thạch màu hường rất xinh xắn, được chưng diện xa hoa cực điểm theo lối triệu phú để làm quảng cáo cho một thứ xà bông.


Muốn quảng cáo thuốc lá điếu, họ đem hình dạ hội với nhiều người cực kỳ sang trọng quần áo tuyệt “mốt”, cùng nhau ngậm điếu thuốc phì phà, hoặc đem hình một ngôi sao điện ảnh, hay một anh chàng thanh niên đẹp trai – bảnh bao…miệng ngậm điếu thuốc. Muốn quảng cáo cho một món thuốc bổ, thì họ đem hình của một lực sĩ đã hổ, hay một lực sĩ bẻ gãy sừng trâu..v.v..


Gérard de Lacaze-Duthiers (1876-1958) nói rất chí lý như sau: “Càng thấy nhiều quảng cáo chung quanh một người nào hay một vật nào, càng làm cho ta nên nghi ngờ về chân giá trị của người ấy hay vật ấy” (Pour Sauver L’Esprit)


Như thế, cái “tránh được chủ quan” trong film tài liệu của TNP, phải hiểu toàn bộ cuốn film chỉ là phịa và dối trá (fake and fiction), và dĩ nhiên hắn ta “tránh” nêu rõ được bản chất tay sai bán nước của VGCS. Chẳng hạn như khi TNP thuật lại đảo Song Tử Tây, đưa ra những sự kiện lịch sử và hình ảnh để ÁM THỊ khán giả rằng nó hiện thuộc chủ quyền của XHCNVN, thì đâu còn khách quan nữa mà đã chen tình ý của hắn ta với VGCS vào đó, nên sẽ có nhiều người sẽ cãi lại rằng: “nó hiện thuộc chủ quyền của Tàu cộng”! Nhưng nếu TNP nói: “đảo Song Tử Tây thuộc biển Đông”, thì ắt sẽ không ai cãi với TNP!


Trong những câu chuyện hàng ngày trên mạng xã hội cũng thế, nếu chúng ta nói: “nhà thi sĩ việt cộng đáng yêu”, thì sẽ có kẻ cãi: “thằng thi sĩ việt cộng đáng ghét”. Trái lại, nếu ta nói: “nhà thi sĩ việt cộng làm thơ”, thì ắt không ai còn cãi với ta nữa! Cái bàn hình tròn – sắt đốt nóng thì giãn ra – nhà thi sĩ làm thơ là những phán đoán chỉ về tánh chất của sự vật, mảy may không có một dục vọng hay yêu ghét gì của mình chen vào. Những phán đoán ấy, nhà triết học gọi là phán đoán khách quan.


2. SỰ HIỂU BIẾT CỦA TRẦN NHẬT PHONG VỀ VGCS


– Ở phút 14:10, TNP trả lời phỏng vấn rằng: “trong nước và ngoài nước hiện có hai bên, một bên đang cầm quyền (tức bọn VGCS), và một bên là những người không đồng ý việc nắm quyền (tức cộng đồng người Việt tỵ nạn?). Và chính quyền (tức bọn VGCS) đang nỗ lực chứng minh cho quần chúng (cộng đồng người Việt tỵ nạn?) là Trường Sa vẫn thuộc chủ quyền của VN!” (TNP không gọi là XHCNVN). TNP nói tiếp:
– “Do đó, khi cuốn film này đưa ra…chính quyền có thể chấp nhận được, vì đây là những sự kiện có thật*, và cũng bởi vì TNP không nói thêm – nói bớt cho chính quyền. Nhưng, những người ở ngoài này (tức cộng đồng người Việt tỵ nạn)…vì quá khứ – vì lịch sử – vì không đồng ý việc nắm quyền, nên họ phản ứng…cho rằng TNP tuyên truyền cho VN”. Ngưng trích.


Đến đây, thì người ta đã có đủ lý do để xác định được mục đích của film tài liệu này là gì. Sự thành công của nó ra sao tùy thuộc vào yếu tố chính là tinh thần và nhận thức của mọi người. Chúng ta có ý thức đúng không, và có đủ sáng suốt để nhận thức không? Tổ quốc VN là một sản vật thiêng liêng, mà TNP và đồng bọn cũng xúm nhau vào quảng cáo đem nó làm món hàng LÀM TIỀN, với những mánh khóe “con buôn chính trị”, quả thật…cũng đê tiện và hèn hạ như những kẻ bán nước VGCS! Phải chăng, TNP và đồng bọn cũng là những kẻ bán nước…nên giống nhau thì hợp đàn với nhau? (Qui ressemblent, s’assemblent)


– Câu hỏi đặt ra là…tại sao TNP lại ra sức làm film tài liệu để quảng cáo “Trường Sa vẫn thuộc chủ quyền của XHCNVN”?


Câu trả lời…nên coi là một nguyên lý bất biến, chạy tội bán nước cho Hồ Chí Minh (HCM) và đồng đảng VGCS qua 2 bằng chứng cụ thể trên giấy trắng mực đen như sau:
– Thứ nhất, vào tháng 6 năm 1956, Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm dưới quyền của HCM nói với Li Zhimin – Xử lý Thường vụ Toà Đại Sứ Trung quốc tại Bắc Việt rằng: “theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là môt bô phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc.”


Saigon – Hanoi – Paracels Islands Dispute – 1974
Frank Ching (Far Eastern Economic Review, Feb. 10, 1994)
– Thứ hai, ngày 4 tháng 9 năm 1958…chính phủ Trung Quốc đã tuyên bố bề rộng của lãnh hải Trung Quốc là mười hai hải lý, được áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, bao gồm cả Quần Đảo Ðông Sa – quần đảo Tây Sa – quần đảo Trung Sa, và quần đảo Nam Sa. Mười ngày sau đó…tức là ngày 14-9-1958, Phạm Văn Đồng, thủ tướng dưới quyền HCM, gởi một công hàm ngoại giao cho Chu Ân Lai ủng hộ lời tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc nguyên văn như sau:

Thưa Đồng chí Tổng lý.
Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc. Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể.
Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng.


Chạy tội bán nước cho HCM và đồng đảng VGCS của TNP, chỉ là một mánh lới lừa bịp người dân ít học và bọn trí thức đầu bò trong và ngoài nước mà giá trị không bằng cục phân. Nói tóm lại, chúng tôi không tin một ai trong nhóm tham dự làm film tài liệu này cho dù họ có thể là những người có “học thức” cao, bao gồm VN và ngoại quốc.


Hơn nữa, bản thân người Việt tỵ nạn họ dư hiểu tại sao họ phải bỏ nước ra đi, chỉ có TNP và đồng bọn cũng là người tỵ nạn(?)…nhưng lại có lối ăn nói xỏ lá: “những người ở ngoài này…vì quá khứ – vì lịch sử – vì không đồng ý việc nắm quyền, nên họ phản ứng…” Chúng tôi thiểt nghĩ, nhất định không phải TNP ngu dốt – không hiểu biết…mà hắn ta mượn cớ “truyền thông 2 chiều” để tuyên truyền dùm cho VGCS. Chỉ có cách giải thích đó mới hợp lý thôi! Việc TNP làm đây không công hay có công thì tự hắn ta biết.


(còn tiếp)
QUAN TRUONG

BIG DATA TIẾT LỘ: Tuyến đường ‘chạy trốn’ của 60.000 người Vũ Hán khớp với sự lây lan đại dịch toàn cầu

BIG DATA TIẾT LỘ: Tuyến đường ‘chạy trốn’ của 60.000 người Vũ Hán khớp với sự lây lan đại dịch toàn cầu

(Sưu tầm)

Vào tháng 2/2020, một nhóm nghiên cứu của Đại học Southampton ở Anh đã sử dụng dữ liệu lớn phân tích, để mô phỏng và theo dõi dấu vết di chuyển của gần 60.000 người dân Vũ Hán trước khi thành phố này đóng cửa. Kết quả bất ngờ cho thấy có một sự trùng khớp đến kinh ngạc về lộ trình di tản của những người này với tình hình bùng phát dịch bệnh ở châu Âu và Hoa Kỳ.

Dịch viêm phổi Vũ Hán đang hoành hành toàn cầu, gần đây số bệnh nhân nhiễm dịch tại nhiều quốc gia ở Châu Âu và Châu Mỹ đã tăng nhanh chóng. Vào ngày 23/1/2020, dịch viêm phổi Vũ Hán đã lây lan và bùng phát mạnh trên khắp Trung Quốc đại lục, và tâm dịch Vũ Hán đã tuyên bố đóng cửa thành phố. Ngay trước đêm thành phố đóng cửa, một lượng lớn người dân Vũ Hán đã “chạy trốn” bằng nhiều cách khác nhau.

Thị trưởng Vũ Hán, ông Chu Tiên Vượng từng nói với truyền thông của Đại lục rằng hơn 5 triệu người đã rời khỏi Vũ Hán trước khi thành phố này đóng cửa vào ngày 23/1.

Vào giữa tháng 2/2020, nhóm dữ liệu lớn Worldpop của Đại học Southampton, đã sử dụng phần mềm máy tính để phân tích các dữ liệu điện thoại di động và hàng không của gần 60.000 trong số 5 triệu người Vũ Hán đã “chạy trốn” trước khi Vũ Hán đóng cửa. Phân tích này phát hiện ra rằng những người này đã di tản rải rác đến khắp 382 thành phố bên ngoài Trung Quốc, bao gồm Châu Á, Châu Âu, Hoa Kỳ, Úc và những nơi khác. Trong những người bỏ trốn này có ít nhất 834 bệnh nhân được xác nhận nhiễm virus Vũ Hán.

Nhóm Worldpop đã chỉ ra rằng do dịch bệnh bùng phát trên quy mô lớn, nên nó có thể lan rộng hơn nữa ra bên ngoài, vì vậy tất cả các quốc gia cần phải chuẩn bị. Từ tháng 2 đến tháng 4 năm nay, các thành phố có nguy cơ nhiễm dịch cao ở Trung Quốc và các trung tâm lớn trên thế giới nên tăng cường kiểm dịch để ngăn chặn sự lây lan của virus.

Tuy nhiên, do hướng dẫn sai lệch từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và sự che đậy thông tin của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), các quốc gia khác không cách nào biết được thông tin thật về tình hình dịch bệnh. Do đó, dòng người từ Vũ Hán (bao gồm cả những người được chẩn đoán nhiễm dịch) đã có cơ hội “chạy trốn” sang nhiều quốc gia khác trên thế giới, cuối cùng điều này dẫn đến việc toàn cầu “vỡ trận” và dịch bệnh bị mất kiểm soát.

Về vấn đề này, một cư dân mạng Facebook đã đăng tải thông tin về báo cáo của nhóm Worldpop vào ngày 14/2, và cho biết rằng điều này sẽ khiến cộng đồng thế giới không khỏi rùng mình kinh ngạc. Không lạ gì khi cả Châu Âu và Hoa Kỳ đều rơi vào tình trạng bùng phát mạnh.

Cư dân mạng cho rằng ĐCSTQ phải chịu trách nhiệm cho lần dịch bệnh này. ĐCSTQ đã phát động một “cuộc tấn công” vào toàn thế giới.

Vào cuối tháng 1/2020, khi dịch bệnh vượt mức kiểm soát, các quan chức của ĐCSTQ đã phải thừa nhận rằng virus Vũ Hán có thể lây truyền từ người sang người. Thời điểm đó, “chạy khỏi Vũ Hán” đã trở thành một từ khóa được tìm kiếm trên mạng Weibo. Người dân thành phố Vũ Hán đã “bỏ chạy” qua đường bộ và đường hàng không. Một số người bỏ chạy khỏi Vũ Hán vào ngày 20/1 còn “khoe” trên mạng xã hội rằng họ bị sốt đến 39 độ C. Một số người bị ho và sốt nhẹ, nhưng họ đã tự uống thuốc hạ sốt để “vượt qua” máy đo thân nhiệt hồng ngoại, và đã đáp máy bay đến Pháp thành công. Những người này còn đăng ảnh chia sẻ, nói rằng cuộc trốn thoát thành công của họ là “câu lạc bộ chiến thắng”.

Vào ngày 23/3, Phoenix Video đã đăng lại một video từ kênh truyền thông đại lục cho thấy vào ngày 19/3, bệnh nhân đầu tiên được chẩn đoán virus là bà Hồ Á Mẫn (sinh năm 1954). Bà là giáo sư “chủ nghĩa Marx Lenin”, cựu Viện trưởng Viện văn học Đại học Sư phạm Hoa Trung, Vũ Hán. Sau 49 ngày điều trị, bà Hồ Á Mẫn đã rời bệnh viện bệnh truyền nhiễm và được chuyển đến Bệnh viện Đa khoa Rome.

Ngày 30/1, Thủ tướng Ý Giuseppe Conte tuyên bố trong một cuộc họp báo rằng, hai người khách du lịch từ Trung Quốc được xác nhận bị nhiễm viêm phổi Vũ Hán là một cặp vợ chồng ở độ tuổi 66 và 67. Họ đã được cách ly để điều trị. Danh tính của họ không được tiết lộ.

Theo truyền thông Il Messaggero của Ý, cặp đôi người Trung Quốc này đã đến Milan vào ngày 23/1 và sau đó đến một khách sạn ở Rome. Trong chuyến đi, họ đã bắt xe buýt đến Cassino để tham quan; đêm ngày 29/1 họ cảm thấy không khỏe nên đã đi khám bệnh, và kết quả cho thấy họ dương tính với virus Vũ Hán. Điều này có nghĩa là hai người đã đi du lịch ở Ý 6 ngày trước khi được chẩn đoán nhiễm virus.

Bài báo cho biết cặp vợ chồng này cũng là ca viêm phổi Vũ Hán đầu tiên được xác nhận ở Ý. Cư dân mạng nói: “Đây chắc chắn là bệnh nhân số 0 ở Ý, bệnh nhân số 0 ở Hoa Kỳ chắc chắn là người Trung Quốc ở Seattle. Bệnh nhân số 0 ở tất cả các quốc gia đều là do ĐCSTQ chuyển ra, vậy mà vẫn không biết xấu hổ còn đi đổ lỗi khắp nơi?”

Kể từ tháng 3/2020, dịch viêm phổi Vũ Hán đã lan rộng khắp thế giới, và ĐCSTQ đã bị cộng đồng quốc tế chỉ trích, yêu cầu phải chịu trách nhiệm về những tổn thất to lớn do dịch bệnh gây ra. Trong khi đó, ĐCSTQ lại đi truyền bá “thuyết âm mưu” nhằm đổ lỗi cho Hoa Kỳ và Ý về nguồn gốc của virus.

Giáo sư Lý Dậu Đàm thuộc Viện Nghiên cứu Phát triển Quốc gia tại Đại học Chính trị Quốc gia Đài Loan nói với báo The Epoch Times rằng các nước châu Âu đã quá bất cẩn và nghe theo lời khuyên của WHO, kết quả các nước này đã trở thành ổ dịch, dịch bệnh bùng phát mạnh ở Châu Âu, sau đó truyền sang Hoa Kỳ.

Virus Vũ Hán đã “quét qua” hơn một trăm quốc gia chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, nhưng đến tận đầu tháng 3/2020 WHO vẫn một mực từ chối thừa nhận đây là một đại dịch. Kể từ khi dịch bệnh bùng phát, ngoại giới nghi ngờ và chỉ trích WHO và Tổng giám đốc Tedros Adhanom Ghebreyesus vì “bảo vệ” ĐCSTQ, cho rằng WHO đã trở thành một “đảng chi bộ” ở nước ngoài của ĐCSTQ.

Ông Mario Vargas Llosa, một nhà văn người Peru và là tác giả được giải thưởng Nobel về văn học, gần đây đã lên tiếng phê bình rằng, chính vì hệ thống chính trị của ĐCSTQ mà thế giới hiện đang sống trong một cơn hoảng loạn dịch bệnh như thời trung cổ. Ông chỉ ra rằng bệnh dịch là sự trừng phạt của Thượng đế.

Theo Epoch Times

Từ fb Do Son.

TGĐ WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus con khỉ phi châu của Bắc Kinh dựng lên nuôi dạy để biểu diễn các trò khỉ phục vụ cho dã tâm của ĐCS Tầu với thế giới.

– Tedros thắng cử chức Tổng giám đốc WHO năm 2017 là nhờ sự hậu thuẫn của chế độ Trung cộng.

– Tedros hiện nay đang bảo vệ cho chiến dịch tuyên truyền của Tàu cộng nhằm phủ định trách nhiệm của nước này với đại dịch virus Chinese Virus.

– Tedros ca ngợi “sự minh bạch” của Tàu cộng và tuyên bố rằng cách Tàu cộng ứng phó với ChineseVirus là hình mẫu cho các nước khác học tập, bất chấp việc Tàu cộng đã cố che giấu dịch bệnh và bịt miệng “những người thổi còi”.

– Tedros là giám đốc WHO đầu tiên không phải là bác sĩ y khoa và ông cũng bị cáo buộc đã che giấu ba đợt dịch tả khi còn làm bộ trưởng y tế Ethiopia.

– Tên Tedros Adhanom Ghebreyesus thắng cử vị trí Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) trong cuộc bầu cử năm 2017 nhờ sự hỗ trợ của cầm quyền Trung cộng. Bây giờ, hắn ta Tedros đang lãnh đạo WHO – cơ quan của Liên Hiệp Quốc – bao che cho nỗ lực của chế độ Tàu cộng trong việc che dấu trốn tránh trách nhiệm của Tầu về đại dịch ChineseVirrus toàn cầu.

Bất chấp tất cả các bằng chứng trái ngược, các nhà chức trách Tàu cộng đang vẽ ra câu chuyện sai lệch rằng Tàu cộng là nạn nhân của một loại virus nước ngoài mà họ đã nhanh chóng khống chế được. Và WHO qua tên Tedros đang giúp chế độ cộng sản Tầu thúc đẩy câu chuyện sai lệch này.

– Tên Tedros lại còn ca tụng “sự minh bạch” của Trung cộng và đã lấy Trung cộng làm hình mẫu chống đại dịch ngay cả khi chế độ cộng sản khốn nạn này đã che giấu và giữ kín mức độ nghiêm trọng của dịch bệnh mà chính hắn và WHO cũng không được đến điều tra.

Đám cầm quyền Tàu cộng đã ép các nhà khoa học phát hiện virus corona từ tháng 12/2019 phải phá hủy bằng chứng về virus Wuhan này, theo nhật báo Sunday Times đưa tin.

Chế độ Trung cộng đã trừng phạt các bác sĩ đã cố gắng cảnh báo cho công chúng từ những giai đoạn sớm của dịch bệnh.

– Chế độ Trung cộng cũng bưng bít tin tức, trấn áp người đưa tin về ChineseVirus trên mạng trực tuyến.

– Gần đây, một ông trùm bất động sản Tàu cộng đã đột ngột mất tích sau khi công khai chỉ trích cách cầm quyền Tàu cộng xử lý dịch bệnh.

– Khoảng 7 triệu người đã rời thành phố Vũ Hán vào tháng Một trước khi cầm quyền Trung cộng phong tỏa Vũ Hán vào ngày 22/1. Hàng triệu người này đã lây lan virus ra toàn Hoa Lục và khắp thế giới, theo New York Times đưa tin hôm Chủ Nhật (22/3).

– Một nghiên cứu phát hiện rằng “nếu sự can thiệp [dịch bệnh] tại Tàu cộng có thể được thực hiện một tuần, hai tuần hoặc ba tuần sớm hơn, thì các ca nhiễm bệnh sẽ giảm được tương ứng 66%, 86% và 95% và từ đó cũng giới hạn sự lây lan địa lý của bệnh dịch”.

WHO qua tên Tedros đã lặp lại những phát ngôn sai của Tàu cộng về khả năng virus truyền nhiễm từ người sang người trong những giai đoạn đầu dịch bệnh. Tedros mượn danh WHO viết trên Twitter hôm 14/1: “Những điều tra cơ bản do các nhà chức trách Tàu cộng thực hiện đã cho thấy rằng không có bằng chứng rõ ràng về việc virus corona chủng mới (2019-nCoV) được xác nhận tại Vũ Hán, Tàu cộng có thể truyền từ người sang người”. <Đây là bằng chứng giết người hàng loạt của hắn>.

Chỉ một ngày sau phát ngôn của WHO, ngày 15/1 tại Mỹ đã xác nhận ca nhiễm virus Wuhan đầu tiên. Bệnh nhân là một người trở về Mỹ sau khi đã đến ở tai Vũ Hán, theo thông tin của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC).

– Tedros đã ca ngợi cách xử lý đại dịch một cách tàn khốc của Tàu cộng là hình mẫu cho phần còn lại của thế giới học theo. “Trung cộng thực sự đang đặt ra một tiêu chuẩn mới về cách ứng phó với dịch bệnh”, Tên Tedros nói vào ngày 30/1, thời gian ngắn sau khi ông có chuyên công du Bắc Kinh.

“Tên Tedros rõ ràng đã nhắm mắt làm ngơ trước những gì đã xảy ra ở Vũ Hán và phần còn lại của Hoa Lục, và sau cuộc gặp với họ Tập vào tháng Một, ông Tedros đã giúp Tàu cộng tuyên truyền giảm mức độ nghiêm trọng, tỷ lệ mắc và phạm vi của dịch COVID-19” tên mới do hắn đặt, Giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Texas-San Antonio Bradley A. Thayer và Phó chủ tịch của Sáng kiến Quyền lực Công dân cho Hoa lục Lianchao Han viết bài bình luận đăng trên the Hill hôm 17/3. Hai ông đã kêu gọi Tổng giám đốc Tedros nên từ chức và cho biết thêm rằng: “Ngay từ đầu, ông Tedros đã bảo vệ Tàu cộng mặc dù cầm quyền nước này đã xử lý sai căn bệnh có khả năng truyền nhiễm rất cao. Khi số ca mắc bệnh và số người chết tăng vọt, WHO đã bỏ phí nhiều tháng để tuyên bố dịch COVID-19 là đại dịch, mặc dù dịch bệnh này đã sớm đáp ứng các tiêu chí lây truyền giữa người, tỷ lệ tử vong cao và lây lan trên toàn thế giới do WHO đặt ra”.

VẬY AI PHẢI NHẬN TRÁCH NHIỆM CHO NHỮNG LÂY LAN CHẾT CHÓC CAO NGẤT TRỜI NÀY???!!!

Xin các bạn đọc tiếp …….

….

THẾ GIỚI VẪN CÒN RẤT NHIỀU TÊN LÀM VIỆC CHO CÁC CƠ QUAN QUỐC TẾ MANG LỢI ÍCH VÀ SỰ AN TOÀN CHO NHÂN LOẠI NHƯNG LẠI LÀ NHỮNG KẺ ĐỒNG LÕA TIẾP TAY CHO NHUNG NHÀ NƯỚC ĐẢNG HAY CẦM QUYÊT SÁT NHÂN – THÌ CHÚNG CŨNG CHÍNH LÀ THỦ PHẠM CỦA SỰ CHẾT CHÓC NÀY. 

https://dailycaller.com/2020/03/22/who-director-general-tedros-adhanom-ghebreyesus-china-coronavirus-pandemic-cover-up/

https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fwww.ntdvn.com%2Ftrung-quoc%2Ftuyen-duong-chay-tron-nguoi-vu-han-khop-voi-su-lay-lan-dai-dich-toan-cau-24266.html&h=AT1-xXw_QUbBCu4fD5wx9vCSJ5vE4W5TCvJ7taCshVVHhcOdsUbT7_C88WMB5ntQlbNC57diDbxVNT3ySmodmSVzsSd4u5yuWzakDXsoGXfaUzHtqnvROZAwpueXJtI&s=1 CHP –

Câu chuyện buôn ma túy chỉ là diện. Điểm cần nói là ở đâu?

Nhiều bạn yêu cầu tôi giải mã HDH nhưng tôi vẫn còn nợ các bạn lời xin lỗi. Sau ngày 7/4 sẽ có nhiều chuyện cần giải mã sau khi Tam Nhân Bang bị dẹp.

Tuy nhiên, hôm nay tôi có thể tạm có lời khai mạc kịch bản HDH như thế này.

Vấn đề đặt ra sự kiện Fidel Castro mất ngày 26 November 2016, cách đây 3 năm rưỡi. Vụ “buôn cần sa ma túy” năm nào không thấy link dẫn chứng của HDH nhưng chắc chắn phải ít nhất 50 năm trước. Vậy tại sao vì cạn đề tài hay mục đích gì HDH lại đem chuyện này ra bàn hay “trả thù” NNVN không đáp ứng chuyện trở về đầu năm 2020 và xin làm đại biểu nhân dân?
Thêm nữa Tại truyền thông câu view khai thác chuyện này hay vì sao? Ở đây chuyện có thật hay không mà khơi lại với mục đích gì? Và để giải quyết vấn đề gì? Mục đích bên trong mới là điều đáng nói. Phải chăng chiếc mặt nạ đã đến lúc phải rơi.

Với các bạn từng thích uống nước đường của HDH trách cứ nhà báo “ghen ăn tức ở” nhưng tôi không giận ai vì không biết thì không có lỗi. Các bạn không cần xin lỗi tôi chỉ mong mọi người không bị lừa thế thôi. Một số bạn đã cắt đứt liên hệ tôi cũng chấp nhận vì giữ người ở ai giữ được người đi.

Sau khi về nước sau Tết 2019 thì NNVN im lặng vô tuyến, VHVN TV cũng im, Thăng Long TV cũng hết ca tụng.
Như tôi đã viết HDH rơi vào bẫy của ANVN mà không biết. Việc cho HDH vào VN là khóa cửa sinh hoạt tại hải ngoại của HDH. Điều này đã thể hiện rõ ràng. Nhất là thêm những chi tiết từ Nguyễn Hồng Phúc và David Lee cho thấy lá bài HDH đã bị cháy. Nói theo ngôn từ trong nước là TOANG.

Tại sao sau khi cấm cửa từ 2015 l(ần cuối cùng được vào VN). Tết 2018, vợ được phép vào VN, HDH bị từ chối nhập cảnh. Lẽ dĩ nhiên, ANVN sau đó cũng nói chuyện với vợ HDH lý do và cho thấy vụ đặt bom tại Houston là fake news dẫn đến những phiền phức cho bà Trâm và kết quả là ly dị kết thúc vào tháng 10/2019.

Nói túm lại, cái gì không thật trước sau cũng lòi ra thôi.

Pháp chuẩn y cho bệnh viện sử dụng Hydroxychloroquine để trị dịch cúm China

Hữu Văn


Trước tình hình nguy cấp của cơn phát tán lây lan căn bệnh nhiễm cúm virus China, và con số người tử vong tăng cao ở Pháp mỗi ngày. Chính phủ Pháp đã chấp thuận cho bệnh viện sử dụng Hydroxychloroquine kèm với thuốc anto-viral Lopinavir/Ritonavir để điều trị cho bệnh nhân đang nằm viện .

Tin chuẩn y này vừa được ban hành lúc 19 H ngày 26/3 theo thông báo sau đây : Chính phủ Pháp đã đồng ý để các bệnh viện sử dụng liệu Hydroxychloroquine để trị dịch cúm virus China cho các bệnh nhân đang nhập viện mắc bệnh nhiễm virus cúm China.





Trước tình hình nguy cấp của cơn phát tán lây lan căn bệnh nhiễm cúm virus China, và con số người tử vong tăng cao mỗi ngày ở Pháp. Sau khi chính phủ đã lấy ý kiến của các bác sĩ, chuyên gia dịch tể học cộng với kinh nghiệm lâm sàng điều trị thời gian gần đây cho các bệnh nhân đã được hồi phục qua liệu trình này v.v… Chính phủ Pháp đã chấp thuận cho Bệnh viện dùng thuốc Hydroxychloroquine kèm với thuốc anto-viral Lopinavir/Ritonavir / Kháng sinh Azithromycin để trị bệnh. Việc điều trị này được ưu tiên cho các bác sĩ chuyên về phong thấp, da, thận, não và thiếu nhi.


Pháp thử nghiệm lâm sàng thay đổi công thức bây giờ là: Hydroxychloroquine 400mg/ngày trong ngày đầu và sau đó xuống lại 200mg/ngày kế tiếp. Kháng sinh Azithromycin 500mg ngày đầu và những ngày sau còn lại 250mg/ngày.

Pháp không thử nghiệm 10 ngày như Mỹ mà đổi công thức còn 5 ngày – Sau ngày thứ 5 thì bệnh nhân uống Vitamin C và dĩ nhiên trong cuộc thử nghiệm Hydroxychloroquine có Zinc là thành phần chính nhưng vì chỉ là Vitamin nên không được ghi vào danh sách mà chỉ bổ sung qua đường truyền nước biển. Hiện nay các bệnh nhân tại Pháp chữa bằng liệu pháp Hydroxychloroquine đã thành công 26 người …


Sau khi bệnh nhân đã điều trị bằng liệu trình này xong ở BV , các bác sĩ gia đình mới có quyền tái cho đơn thuốc tiếp tục cho bệnh nhân . Hiện nay liệu trình này mới chỉ áp dụng cho các bệnh nhân đang điều trị trong bệnh viện mà thôi.

Chính phủ Pháp nghiêm cấm xuất cảng ra khỏi nước Pháp các loại thuốc nói trên. Các nhà thuốc tây ở Pháp cũng không được quyền bán tự do các loại thuốc này .


Bên cạnh đó là cuộc chiến đầy cam go của Mỹ khi con số người nhiễm bệnh đột ngột tăng thêm 12,646 cases và thêm 163 người chết đưa con số buồn đau ghi nhận tại Mỹ lúc 14 h hôm nay 26/3 có 80, 857 cases lây nhiễm và 1,163 người tử vong vì căn bệnh cúm virus China . Hiện nay Nước Mỹ đang tạm chữa trị theo liệu trình Hydroxychloroquine và Remdesivir . Nếu 2 loại thuốc này thất bại thì Mỹ chắc sẽ phải đóng cửa, cấm vận toàn quốc gắt gao hơn cho tới July 4.để tìm ra phương cách mới chống trả với con virus tàn độc này .


Cầu xin Thượng Đế gia ân cho toàn Thế giới chiến thắng được con virus tàn độc này .

Tài Đỗ là ai?

Alvin’s Speech

I am Alvin Do and I am Tai Do’s firstborn.
Tôi là Alvin Do, tôi là con trai trưởng của ba tôi, ông Tai Do

 I grew up in the city of Westminster and I pursued a career in law enforcement following my dad’s footsteps. 
Tôi lớn lên ở Westminster, và tôi nối bước ba tôi theo nghề cảnh sát. 

I am currently in-field training and in a few short months, I will be off probation. 
Tôi đang còn trong thời gian huấn luyện và chỉ trong một vài tháng nửa, tôi sẻ hoàng thành chương trình thực tập huấn luyện

So, if I have to pick 3 words to describe my dad, I would pick perseverance, educator, and guardian. 
Nếu tôi phải chọn 3 chữ để diễn tả ba tôi, tôi sẽ chọn kiên nhẫn, thầy giáo, và người bảo vệ. 

Perseverance: My father escaped VN when he was 14, went to a new country, learned a new language, and assimilated into a new culture.  
Kiên nhẫn: Ba tôi trốn khỏi Việt Nam khi ông 14 tuổi.  Đến một nơi xứ lạ phải học một ngôn ngữ mới, và phải hoà đồng với một nền văn hoá mới

Just Watching him preparing for the police academy and succeeded as a police officer, 
Khi còn nhỏ tôi nhìn thấy ba tôi chuẩn bị thể lực đễ thi vào trường huấn lcảnh sát và trở thành một sỉ quan cảnh sát

it really taught me how to manage time and to move forward despite life hardships. 
Điều đó đã dạy cho tôi cách quản lý thời gian hữu hiệu và  phát triển thắng tiến bấp chấp những gian khổ trong cuộc sống. 

As an educator, he always taught me.  
Là một người thầy, ông lúc nào cũng dạy tôi.

One of his favorite sayings was that if your goal is to walk across the street, you must train and prepare for a marathon. 
Một trong những lời dạy lý thú và chí lý nhất của ông là, “nếu con muốn băng qua đường, con phải huấn luyện và như là sắp chạy đua điền kinh.”

Initially, I thought it was kind of crazy. 
Lúc mới nghe ông nói, tôi nghĩ câu nói đó hơi bất bình thường. 

 But reflecting upon it growing up, 
Nhưng khi tôi suy nghĩ lại câu nói đó lúc trưởng thành,

It was really a standard of preparation of what is important to you. 
Đó là một tiêu chuẩn đẳng cấp cần cù của ông để sửa soạn cho những gì quan trọng cho cuộc sống của ông. 

He taught me how to become a man. 
Ông dạy tôi cách trở thành nên thành đàn ông chân chính.
 
What you do and how much money you have doesn’t define you as a man. 
Công danh và tiền bạc không làm nên một người đàn ông chân chính. 

What defines you as a man is how you treat people.  
Cách sử thế  với người khác định nghĩa một người đàng ông chân chính. 

And really speaking of treating people, my dad always taught me about the platinum rule,
Nói về cách sử thế ở đời, ba tôi luôn luôn dạy tôi về cách sử thế của riêng ông, 

which is you treat people how they want to be treated not to treat people how you want to be treated. (The Golden Rule)
Mình nên đối sử với người khác một cách mà người ta muốn chứ không phải như là cách mình muốn. 

He also taught me about giving without expectation. 
Ông cũng dạy tôi là phải cho giúp đỡ người mà không mong đợi nhận lại. 

That means willingly give without expecting anything in return. 
Có nghĩa là giúp người mà không cần họ trả ơn. 

He also taught me to be in the moment. 
Ba tôi dạy tôi cách sống trong hiện tại Chánh Niệm

Be in-tuned with your senses to the point that you 100% aware of yourself and your surroundings. 
Phải hoà hợp và nhận thức với 5 giác quan của mình để mình cảm nhận được chính bản thân ta và những sự kiện xung quanh ta. 

He really taught me how he connected with the people.  
Ba tôi cũng dạy tôi cách giao thiệp kết nối của ông với mọi người. 

So my dad is a guardian he spent a lot of time with my sister and I. He kept us safe. 
Ba tôi là người bảo vệ con cái và gia đình và lúc nào củng dành nhiều thì giờ cho tôi và em gái tôi. Ông  lúc nào củng bảo vệ cho chúng tôi được an toàn. 

He made sure that we always prepare and he always there for us 100%. 
Ông lúc nào cũng muốn chúng tôi chuẩn bị cho tương lai và ông lúc nào củng ở bên chúng tôi

His example of love taught me to care for myself and the people around me. 
Cái gương của ba tôi dạy tôi phải lo cho bảng thân tôi và những người xung quanh tôi

There were a few lessons my dad had taught me over the years. I really want you to know him like I did. 
Đó là những bài học ba tôi dạy tôi trong những năm tôi khôn lớn. Tôi muốn quý vị hiểu con người của ba tôi như tôi biết ba tôi. 

I would not be here without your love and support. 
Tôi không có đuợc như ngày hôm nay nếu không có sự yêu thương và lo lắng của ba tôi. 

Dad I love you. Thank you everybody
Ba, Con thương ba. Xin cám ơn tất cả mọi người.

Alvin Do

Lợi dụng lá bài chống cộng một cách trơ trẽn

Thứ Sáu, 27/09/2019, 03:53:58

Đó là ý kiến của độc giả sau khi xem – nghe đoạn phim có nhan đề thành phố Westminster ra nghị quyết “Lên án các thành phần gây rối loạn theo Nghị quyết 36” công bố trên Phố Bolsa TV – một địa chỉ truyền thông của người Mỹ gốc Việt, tường thuật tại chỗ cuộc họp Hội đồng thành phố Westminster (Oét-min-tơ, Mỹ) tổ chức ngày 11-9-2019 vừa qua. Vậy đâu là nguyên nhân đẩy tới sự kiện được chính các người Mỹ gốc Việt đánh giá là trơ trẽn này?

Năm 2004, Bộ Chính trị Ðảng Cộng sản Việt Nam ban hành Nghị quyết 36-NQ/TW Về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài (Nghị quyết 36), trong đó xác định người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời và là một nguồn lực của cộng đồng dân tộc Việt Nam, là nhân tố quan trọng góp phần tăng cường quan hệ hợp tác, hữu nghị giữa nước ta với các nước. Nhà nước có trách nhiệm thỏa thuận với các nước hữu quan về khuôn khổ pháp lý để đồng bào ổn định cuộc sống và bảo vệ quyền lợi chính đáng của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài theo luật pháp, công ước và thông lệ quốc tế. Nghị quyết 36 khẳng định cơ sở của sự đoàn kết là ý thức dân tộc và lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và mục tiêu chung của mọi người Việt Nam là giữ vững nền độc lập dân tộc, thống nhất của Tổ quốc, làm cho dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh… Ðồng thời khẳng định Nhà nước tạo mọi điều kiện thuận lợi và hỗ trợ đồng bào ổn định cuộc sống, yên tâm làm ăn sinh sống, hội nhập đời sống xã hội nước sở tại, duy trì quan hệ gắn bó với quê hương, đất nước; hoàn chỉnh và xây dựng mới hệ thống chính sách thu hút, trọng dụng nhân tài, phát huy sự đóng góp của trí thức kiều bào vào công cuộc phát triển đất nước… Nghị quyết 36 đã thể hiện quan điểm đúng đắn của Ðảng Cộng sản Việt Nam về việc củng cố, phát triển khối đoàn kết dân tộc, là tư tưởng chỉ đạo để xây dựng, triển khai nhiều chính sách thiết thực, phù hợp, đáp ứng được nhu cầu chính đáng của hàng triệu người Việt Nam đang sinh sống, làm việc ở nước ngoài, tạo điều kiện thuận lợi để người dân giữ gìn, củng cố, phát triển quan hệ với gia đình, họ hàng, quê hương, đất nước. Và sau 15 năm, Nghị quyết 36 đã đưa tới nhiều kết quả rất tích cực.

Thế nhưng, các thế lực thù địch lại coi Nghị quyết 36 là lực cản với hoạt động chống phá của họ. Bởi, Nghị quyết 36 được triển khai đã tạo điều kiện thuận lợi để ngày càng nhiều người Việt Nam từ nước ngoài trở về quê hương, tận mắt chứng kiến sự phát triển nhanh chóng, đổi thay tích cực của đất nước, phát hiện ra các thế lực thù địch đã sử dụng các thủ đoạn dối trá bẩn thỉu như thế nào, từ đó nhận ra chân giá trị, đặt niềm tin vào Ðảng, Nhà nước Việt Nam, nỗ lực góp phần xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. Ðể chống phá Nghị quyết 36, các thế lực thù địch đã không chỉ ra sức vu khống, bôi nhọ, xuyên tạc đó là “chiến lược thâm nhập của cộng sản” vào cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, mà còn tổ chức rất nhiều hoạt động phá hoại. Mà việc gần đây Hội đồng thành phố Westminster (Hội đồng) thông qua “nghị quyết” cho rằng Nghị quyết 36 là “nguyên nhân” của tình trạng tranh giành lợi ích giữa các băng đảng chống cộng tại thành phố này, là một thí dụ điển hình.

Với diện tích 26,2 km2 và dân số chưa đầy 100 nghìn người, Westminster không phải là thành phố lớn ở nước Mỹ. Song từ năm 1975 đến nay, sau khi có nhiều người Việt Nam tới đây định cư và dần chiếm tới 40,2% dân số, thì thành phố này cũng là nơi được các băng đảng chống cộng trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt lựa chọn tập trung hoạt động. Ở đây có Little Saigon (Sài Gòn nhỏ), nơi diễn ra các cuộc biểu tình chống cộng ồn ào, dai dẳng do đám tàn quân thảm hại của chế độ Sài Gòn trước đây hung hăng tổ chức để “biểu dương lực lượng”, triệt đường sống của một số tờ báo và cá nhân bị họ cho là “thân cộng”, tổ chức quyên góp “ủng hộ đấu tranh dân chủ, nhân quyền ở quốc nội” mà thực chất là giúp một số kẻ “móc túi đồng hương”… Westminster cũng là nơi tổ chức khủng bố “Việt tân” ráo riết hoạt động; xe cộ và người của tổ chức khủng bố “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” cũng thường tới đây bắng nhắng gõ trống khua chiêng. Vì thế, Westminster còn là địa chỉ được các “nhà dân chủ” ở Việt Nam mơ ước, nên sau khi vi phạm pháp luật và phải nhận án tù, rồi được hưởng lượng khoan hồng của Nhà nước đến Mỹ định cư, một số người lập tức đến đây trình diện. Ðể rồi, sau khi được đón tiếp như “người hùng” và rất nhanh chóng vỡ mộng. Bởi phần lớn đều bị hắt hủi, chửi bới, tẩy chay vì không còn giá trị sử dụng hoặc không làm theo chỉ đạo của băng đảng chống cộng.

Lợi dụng tỷ lệ dân cư áp đảo, nhiều nhân vật hoạt động chính trị người Mỹ gốc Việt cực đoan ở Westminster vừa sử dụng “dân chủ, nhân quyền ở quốc nội” như một chiêu bài, vừa ve vãn băng đảng chống cộng để kiếm phiếu của cử tri. Sau khi được bầu vào Hội đồng, họ tiếp tục lợi dụng và ve vãn qua một số sự kiện như: công nhận “cờ vàng” đại diện cho cộng đồng gốc Việt; dựng cái gọi là “tượng đài chiến sĩ Việt – Mỹ”; tổ chức “ngày thuyền nhân”… Nhưng dù có điên cuồng chống phá như thế nào thì các băng đảng chống cộng và mấy ủy viên gốc Việt ở Hội đồng cũng không thể lừa bịp công luận được mãi. Họ không thể ngăn cản được xu hướng tất yếu là thời gian qua rất nhiều người Mỹ gốc Việt ở Westminster đã nhận ra chân bản chất, tâm địa xấu xa của họ, từ đó người bình thường thì trở về thăm quê hương, người làm báo thì về nước đưa tin, có người ra Trường Sa nhiều lần. Qua mạng xã hội, nhiều người bày tỏ thiện cảm với sự phát triển của Việt Nam, vạch trần những thủ đoạn xấu xa, bẩn thỉu của các băng đảng chống cộng. Ðáng chú ý, nhiều năm gần đây tại Westminster, đã có người công khai treo cờ đỏ sao vàng trước nhà, treo ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh và cờ đỏ sao vàng lên ô-tô, mặc áo cờ đỏ sao vàng, đội mũ cối ra đường…. Thậm chí mới đây, ông Nguyễn Mạnh Cường sống ở Westminster công khai lên YouTube khẳng định “công lao trời biển của Ðảng Cộng sản Việt Nam là thống nhất đất nước vào năm 1975”.

Trong bối cảnh đó, việc tranh giành ảnh hưởng, tranh giành lợi ích giữa các băng đảng chống cộng ở Westminster đã bị đẩy tới mâu thuẫn sâu sắc. Họ công khai lên mạng tiến công lẫn nhau, ai có ý kiến khác biệt lập tức bị chụp mũ “cộng sản”, đến mức một người Mỹ gốc Việt là ông Nguyễn Thế Ngọc phải nhận xét một cách hài hước rằng ở Westminster “Chỉ có cái cột điện là không phải cộng sản”! Vì thế, nhiều người Mỹ gốc Việt sống tại Westminster đã vạch trần việc Hội đồng chia phe nhóm nhằm thao túng quyền lực, tranh giành quyền lợi, triệt hạ đối thủ. Họ gọi nhóm ba ủy viên Hội đồng gồm Thị trưởng Tạ Ðức Trí, Kimberly Ho, Nguyễn Mạnh Chí là “băng đảng ba người” kéo bè kéo cánh khuynh loát quyền lực, lấn át hai ủy viên còn lại. Nên ngày 29-6-2019, một tổ chức đại diện cư dân Westminster đã đứng ra tổ chức lấy chữ ký để có thể bỏ phiếu phế truất phế ba ủy viên này trong cuộc bầu cử sơ bộ tổ chức vào tháng 3-2020. Và sự việc này đang diễn ra rất ầm ĩ.

Ðể đối phó, Thị trưởng Tạ Ðức Trí và phe nhóm đã tiến hành nhiều hoạt động tiến công những người mà họ coi là đối thủ. Ðáng chú ý là ngày 11-9-2019, họ tổ chức thông qua cái gọi là “nghị quyết”, như theo bản tin trên VOA ngày 13-9-2019 là để “lên án những đối tượng bị cáo buộc có liên hệ với chính quyền cộng sản ở Việt Nam đang gây chia rẽ cộng đồng”, và VOA đã nhận xét: “Nghị quyết cho thấy sự chia rẽ chính trị ngày càng sâu sắc trong cộng đồng người Việt khi họ đã giành thêm quyền lực chính trị trong cuộc bầu cử tháng 11-2018. Sự chia rẽ này cũng được phản ánh trong Hội đồng thành phố với hai phe thường đối đầu nhau trong nhiều vấn đề”. Trong cái gọi là “nghị quyết” này, “băng đảng ba người” cho rằng bất cứ người Mỹ gốc Việt nào ở Westminster “tiếp đón, chấp chứa các viên chức cao cấp cộng sản Việt Nam hay đại diện của họ tại tư gia; mang trên người hay trưng bày lá cờ của nước CHXHCN Việt Nam trên các chương trình TV, mạng xã hội; đi Việt Nam, và gặp các viên chức cộng sản cao cấp theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội; tham dự phỏng vấn trên các phương tiện truyền thông do chính quyền kiểm soát để khen ngợi chính quyền cộng sản hiện nay; được trao giải thưởng hay tuyên dương từ nhà cầm quyền Hà Nội…” đều là “tiếp tay, cấu kết với Hà Nội, vi phạm các tội danh chính trị là đã phản bội chính mình, gia đình và cộng đồng”.

Trước cuộc họp, dư luận của người Mỹ gốc Việt ở Westminster đã khẳng định, là văn bản do phe nhóm chiếm tỷ lệ áp đảo đưa ra, nên dù hai ủy viên còn lại phản đối thì “nghị quyết” vẫn sẽ được thông qua. Và thực tế diễn ra đúng như vậy. Lố bịch là khi bị chất vấn “Ai là người liên quan các hành vi nghị quyết đề cập? Ðâu là tài liệu chứng minh Cộng sản Việt Nam can thiệp vào công việc nội bộ của Westminster?”, thì Thị trưởng Tạ Ðức Trí đều quanh co, hoặc trơ tráo trả lời “Không có bằng chứng”. Ðiều này khiến hai ủy viên còn lại bất bình cho rằng: “Nghị quyết để đe dọa, làm người khác sợ. Có thể hiểu đây là một nước cờ nhằm gán mác cộng sản cho bất cứ thành viên nào của công chúng bất đồng với thị trưởng và phe đa số của Hội đồng. Hội đồng cần quay lại làm việc hơn là họp để đưa ra nghị quyết không có ích gì với cư dân”, “Ðây là sự lừa gạt của thị trưởng. Ông muốn làm câm họng các tiếng nói không đồng ý. Làm như vậy, người nào phản đối sẽ bị coi là cộng sản. Ðó là chiêu thức hù dọa, che chắn khỏi bị truất quyền trước nhiệm kỳ. Thật xấu hổ”. Còn dư luận của người Mỹ gốc Việt thì quyết liệt hơn. Như ông Trịnh Quốc Thiên coi đó là “Nghị quyết tào lao, giống như phong trào tố cộng thời Ngô Ðình Diệm”; ông Nam Quang nhận xét: “Nghị quyết mị dân, để đánh lạc hướng, lấy lòng người tị nạn cộng sản. Thông qua nghị quyết là đưa cho họ một dụng cụ để họ có thể gõ lên đầu mình bất cứ lúc nào”; ông Khải Ðào khẳng định: “Thị trưởng lợi dụng cái ghế của mình ra nghị quyết tạo điều kiện cho những người ủng hộ ông ta có thể mạnh miệng lên án, chụp mũ người khác một cách danh chính ngôn thuận”…

Thực tế, hành động của phe nhóm do Tạ Ðức Trí cầm đầu trong Hội đồng thành phố Westminster chỉ là nối dài thủ đoạn đen tối của các thế lực chống cộng trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Sự kiện này củng cố thêm cơ sở chứng minh các thế lực đó không chỉ lợi dụng chống cộng để lừa bịp, dọa dẫm, móc túi người Mỹ gốc Việt, mà còn sử dụng làm phương tiện triệt hạ lẫn nhau, biện hộ cho sự sa sút thảm hại của những kẻ đã 44 năm qua chỉ biết “buôn hận thù, bán hàng giả”. Tuy nhiên, dù điên cuồng chống phá như thế nào, họ vẫn không thể ngăn cản nổi xu hướng tất yếu mang tính quy luật là người Việt Nam ở trong nước và ngoài nước ngày càng đoàn kết, đồng lòng quyết tâm xây dựng nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

VŨ HỢP LÂN

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”

https://nhandan.com.vn/baothoinay-chinhtri/baothoinay-chinhtri-thuocdang/item/43469002-%E2%80%9Ctien-trach-ky-hau-trach-nhan%E2%80%9D.html


Từ những nguyên nhân như: hoạt động vượt quyền hạn, tham nhũng, gia đình trị, thiên vị, quản lý sai lầm, độc tài, lạm dụng cảnh sát, vi phạm đạo đức, âm mưu đặt luật mới để tăng quyền hạn và bịt miệng thành viên khác trong hội đồng…, ba ủy viên Hội đồng TP Westminster (Mỹ) là Trí Tạ, Kimberly Hồ, Charlie Chí Nguyễn đã phải đứng trước nguy cơ bị bãi nhiệm (recall). Và ngày 7-4 tới đây, cư dân Westminster sẽ tiến hành bỏ phiếu quyết định sự việc này.
Càng gần tới ngày này, ba vị ủy viên nói trên và người ủng hộ họ càng tung ra nhiều chiêu trò được dư luận người Mỹ gốc Việt đánh giá là “lộ liễu đến đê hèn, bẩn thỉu”, mà nổi lên trong số đó là vu cáo người phản đối họ là “cộng sản, tay sai cộng sản”, thậm chí vu cáo việc bỏ phiếu bãi nhiệm là “âm mưu thực hiện Nghị quyết 36 của cộng sản Việt Nam”, rồi la lối “báo chí của cộng sản can thiệp”.

Là một thành phố nhỏ, dân số chưa đầy 10 vạn người, song từ năm 1975, Westminster đã trở thành sào huyệt của các băng nhóm chống cộng người Mỹ gốc Việt. Hơn 40 năm qua, tại đây những đối tượng này đã thi thố vô số thủ đoạn xấu xa nhằm vu cáo, bôi nhọ và phá hoại sự phát triển của Việt Nam, chống phá những người có thiện chí hướng về quê hương, đồng thời ra sức công kích triệt hạ lẫn nhau để tranh giành ảnh hưởng, thường xuyên lợ0i dụng danh nghĩa “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam” để lừa bịp cộng đồng, tổ chức biểu tình, quyên góp để trục lợi. Không ngẫu nhiên Westminster từng có biệt danh là “thành trì chống cộng”, “chốn gió tanh, mưa máu”.

Trong bối cảnh đó, lẽ ra Hội đồng TP Westminster phải tổ chức và điều hành hoạt động của thành phố vì cuộc sống của mọi cư dân, bảo đảm tư cách đại diện của chính quyền Mỹ ở địa phương, nhưng ngược lại, nhiều năm họ không chỉ dung túng, cổ vũ, về hùa, mà còn lợi dụng các băng nhóm chống cộng để thực hiện mưu đồ cá nhân ích kỷ.Đó là lý do mà báo chí Việt Nam đã phê phán hoạt động của Hội đồng TP Westminster.

Còn việc họ được bầu hoặc bị bãi nhiệm là do ý nguyện của công dân Mỹ sống tại Westminster chứ không phải do báo chí Việt Nam. Cho nên, họ phải thấy xấu hổ khi ngày 26-2 vừa qua, tại cuộc họp Hội đồng thành phố này, bà Lan Nguyen – người Mỹ gốc Việt bị kẻ cùng phe cánh với họ vu khống, vừa tức tưởi khóc, vừa nói thẳng trước mặt họ: “Các người bất chấp mọi giá, dùng hành động đê tiện, hèn hạ, bẩn thỉu để thuyết phục ông Binh Nguyen đến Hội đồng phát biểu nhằm triệt hạ ủy viên Tài Đỗ.

Các người không nghĩ đến hậu quả đem đến cho gia đình và các con của tôi. Con gái của tôi dưới tuổi vị thành niên đã bị khủng hoảng tinh thần, đang được chữa trị. Lương tâm của các người để ở đâu? Các người chỉ biết làm những trò đê tiện để hy vọng cư dân đừng phế truất. Các người lầm rồi, cư dân bây giờ sáng suốt và hiểu hơn trước nhiều. Đừng tiếp tục trò bẩn thỉu này nữa… Hành động bỉ ổi để triệt tiêu đối thủ của các người phải chấm dứt ngay lập tức.

Tôi là một người mẹ độc thân lo làm việc để nuôi các con của tôi. Tôi đã khổ quá nhiều rồi, từ nay các người hãy chấm dứt việc tiến công những người vô tội, để cho tôi và các con được sống yên bình”.

Videoclip phát biểu của Lan Nguyen đã được đưa lên nhiều trang mạng, họ nên xem lại để suy ngẫm. Chưa kể, là người gốc Việt, họ nên tự lý giải tại sao từ xa xưa, cha ông họ từng chỉ dạy rằng “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”?

Độc giả Phúc Linh nhận định về bà Hoàng Dược Thảo

Kính thưa qúy vị,

Phúc Linh không có chủ trương moi móc đời tư của người khác để tìm những cái xấu xa của họ mà phơi bày trước công chúng, bởi vì qua tìm hiểu, Phúc Linh hiểu đó là vi phạm luật pháp, đó là tội phỉ báng, mạ lỵ người công dân khác.

Nhưng nhà báo có 35 năm kinh nghiệm Đào Nương Hoàng Dược Thảo đã nặng lời phỉ báng bà Hoàng Vĩnh là người có ” tình ái lăng nhăng ” nhưng không viện dẫn được nhân chứng hoặc chứng cớ nào hữu hiệu để bảo vệ bà trước tòa, tất cả chỉ là ” Hearsay ” là nghe nói, là tin đồn, nghĩa là bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo viết tin tức trên báo mà bà không phân tích và kiểm chứng sự thật.

Phúc Linh cũng không quan trọng lắm về vấn đề bằng cấp của con người.  Có những người không có bằng cấp nhưng họ đã có kinh nghiệm trường đời qúy báu giúp họ có cách đối nhân xử thế khéo léo được nhiều người nể trọng hoặc không có bằng cấp  nhưng nghề dạy nghề, họ đã thành công trong công việc.

Chẳng hạn bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo  chê bai bà Hoàng Vĩnh là người ít học hoặc người có trí tuệ thấp kém, nhưng bà Hoàng Vĩnh đã làm được công việc của bà suốt bao nhiêu năm, hoặc ngay chính bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo không có bằng Cử nhân báo chí hoặc bằng cấp nào về báo chí nhưng đã thành công trong nghề làm báo tại California. 

Theo thiển ý của chúng tôi, bà Hoàng Vĩnh là người ít học nhưng giữ chức vụ quan trọng nhiều năm qua là việc nội bộ, riêng tư của báo Người Việt trong vấn đề tuyển dụng và sử dụng nhân viên, người bên ngoài không nên có ý kiến.

Chúng ta hãy nhìn lại những người Tàu Chợ lớn xa xưa tại Việt Nam, họ không có bằng cử nhân, tiến sĩ về kinh tế, nhưng họ đã điểu khiển thị trường, thao túng thương trường…

Không những vậy, bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo còn nặng lời  ” sỉ vả ” Ls Phan Huy Đạt có ảnh hưởng đến nghề nghiệp của ông như sau   ” tuy có bằng Jurist Doctor và thi đậu vào luật sư đoàn nhưng ông Phan Huy Đạt có 20 năm làm nghề giáo, sau khi có bằng hành nghề luật sư vẫn tiếp tục dạy học. Thời gian này dài hơn thời gian để ông luật sư tay mơ “ già tuổi đời ” nhưng “ non tuổi nghề ” có thể thành công hay hái ra bạc với nghề luật sư “
Theo thiển ý của Phúc Linh, mỗi năm có rất nhiều sinh viên tốt nghiệp các phân khoa đại học, trong số những ông bà bác sỹ, luật sư, kỹ sư, dựơc sỹ ….mới tốt nghiệp, nhưng không phải tất cả mọi người đều có khả năng ở một mức độ giống nhau, có những người vượt trội mà không cần phải chờ thời gian trong nghề lâu dài, có những người lận đận dù đã làm việc lâu năm trong nghề…

Phúc Linh đã xem nhiều Youtube, nhiều bài viết –  bênh có  –  khen có  –  chê có  –  liên quan đến vụ báo Người Việt kiện báo Saigon Nhỏ tại California kết thúc vào tháng 2/2016 với bản án phạt bà Đào Nương 4.5 triệu Mỹ kim. 

Bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo đã khai phá sản để không phải trả tiền thi hành án nhưng Tòa đã kịp thời cho phép báo Người Việt ” tiếp thu “ cơ sở báo Saigon Nhỏ để ” thanh toán ” số tiền 4.5 triệu rưỡi.

Qua những Youtube, có rất nhiều nguồn tin không tốt đẹp cho bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo và Phúc Linh cũng không muốn lập lại.

Chúng tôi sưu tầm được một câu chuyện vui ” Nói một đàng làm một nẻo”

Cả thế giới phải sợ Mỹ vì  Mỹ  nói cái gì thì sẽ làm cái đó.Nhưng Mỹ lại sợ  Nhật vì  Nhật làm xong mới nói.
Nhật lại sợ Trung Cộng, vì  Trung Cộng làm nhưng không nói.

Trung Cộng sợ ai,  Trung Cộng sợ Cộng sản Việt Nam  vì CSVN ” Nói một đằng làm một nẻo ” không biết đâu mà rờ. 

Một người khi còn ở California luôn tự hào là người chống Cộng,  đó là bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo, nhưng giờ đây, bà lại ca tụng ” Nhóm Quán Gió “ ví như một đảng phái chính trị ” Đảng Cộng hòa ”  trong sinh hoạt của cộng đồng người Việt tại Houston của ba lãnh tụ Ls Hoàng Duy Hùng –  Lê Phát Minh – Nguyễn Tấn Trí, những người  đã và đang bị mang tai tiếng trên toàn nước Mỹ là  không có lập trường phù hợp với lập trường của người Việt quốc gia tỵ nạn Cộng sản.

Trong một bái viết nhận định về vụ kiện báo Người Việt  kiện  báo Saigon Nhỏ, tác giả Bia Miệng viết trong phần kết luận ” Mong rằng những thành phần hòa giải hòa hợp, nối giáo cho VC trở về với lưong tri của mình, để khỏi mang nhục “


Nhóm Quán Gió đã được thành lập từ rất lâu, họ thường gặp nhau vào sáng ngày thứ Bảy mỗi tuần, trước đó, họ text cho nhau địa điểm gặp  mặt.  Họ bàn thảo và quyết định những vấn đề quan trọng của tổ chức cộng đồng Houston.  Đây là lý do tại sao Ls Hoàng Duy Hùng đã phát biểu một số tin tức trên Youtube, sau đó, ông Trần Trí mới nói lại những điều đó  trên cơ quan truyền thông mà Ls Steven Dieu đã từng phê bình.

Không phải tự nhiên Phúc Linh biết được điều này.  Tin tức và hình ảnh là do những người đã có một thời gian ngắn từng là ” cảm tình viên ” của Quán Gió cung cấp và kể lại.

Quán Gió giống như một đảng phái chính trị đang trong thời kỳ phôi thai là giai đoạn mới thành lập,  đang thu nạp đảng viên.  

Sau một thời gian sinh hoạt chung, nếu một người mới gia nhập gọi là ” cảm tình viên ” dưới hình thức bề ngoài là họp mặt thân hữu, nếu cảm tình viên tỏ ra tuân phục, các lãnh tụ Quán Gió nhận thấy lợi dụng được, sử dụng được sẽ giữ người này lại trong tổ chức.  Nếu họ thấy người này có vẻ không phục tùng thì sẽ không text địa điểm họp mặt hàng tuần nữa, đó là một hình thức sa thải ” cảm tình viên ” ra khỏi tổ chức.

Inline image
Inline image

Trong bức hình bên trên là ông Trần Trí, trưởng Ủy ban bầu cử,  đứng kế tiếp là ông Nguyễn Tấn Trí, người tuyên bố sẵn sàng hợp tác với CSVN vô điều kiện,  người mập mạp mặc quần trắng đứng đối diện vối ông Trần Trí là ông Nguyễn Hữu Thiết, cố vấn của ông Trần Trí trong Ủy ban bầu cử.
Chủ báo Saigon Nhỏ Đào Nương Hoàng Dược Thảo đã từng khoe bà là người chỉ biết  ”  Nói ngay,  nói thật, nói thẳng  không sợ đụng chạm,  không sợ mích lòng, không có bạn, không có thù, chỉ có sự thật và công lý ”  nhưng sau vài bài viết vừa qua, Phúc Linh đã chứng minh bà là người không những đã chối bỏ sự thật mà còn nhẫn tâm bịa đặt,  xuyên tạc sự thật, khiến cho rất nhiều người ngạc nhiên hỏi nhau có thật là bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo đã sinh sống ở California, người mà họ yêu mến và kính trọng năm xưa không ??


Sau khi đọc bài viết dưới đây của tác giả  NHANSF rất am tường về  Đào Nương Hoàng Dược Thảo trong thời gian bà còn làm ăn tại California, quí vị sẽ hiểu con người thật của  bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo là như thế nào. 

Trân trọng,

Phúc Linh