Trần Nhật Quang: Loạn nhiễu nhương Facebook

Advertisements

Hiệp định Genève, 1954

https://vi.wikipedia.org/wiki/Hiệp_định_Genève,_1954

 Hội nghị Genève.

Hiệp định Genève 1954 (tiếng ViệtHiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954) là hiệp định đình chiến được ký kết tại thành phố Genève, Thụy Sĩ để khôi phục hòa bình ở Đông Dương. Hiệp định dẫn đến chấm dứt sự hiện diện của quân đội Pháp trên bán đảo Đông Dương, chính thức chấm dứt chế độ thực dân Pháp tại Đông Dương.

Continue reading Hiệp định Genève, 1954

Đội mật vụ bí ẩn tháp tùng ông Kim Jong-un: 1 phút hạ được 8 người trong phạm vi 100m

Lực lượng mật vụ Triều Tiên được coi là đội “ngự lâm quân”, là đội quân tinh nhuệ nhất, là tuyến phòng thủ cuối cùng của lãnh đạo Kim Jong-un. Sáng 27/4, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đã lần đầu tiên đặt chân sang biên giới Hàn Quốc tham dự hội nghị thượng đỉnh liên Triều dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của các mật vụ nước này.

Đội mật vụ tháp tùng ông Kim Jong un trong phiên họp sáng nay với ngoại hình sáng, mặc sơ mi trắng, khoác ngoài bộ vest đen lịch sự và đeo huy hiệu đảng bên ngực trái. Họ luôn theo sát ông Kim cũng như vây quanh, chạy theo đảm bảo an ninh, hộ tống xe của ông khi đến Bàn Môn Điếm cũng như lúc trở lại Triều Tiên. Được biết, mật vụ Triều Tiền trực thuộc Tổng cục an ninh quốc thường được được mệnh danh là đội “ngự lâm quân” của các nhà lãnh đạo Bình Nhưỡng, là đội quân tinh nhuệ nhất trong trong các đội quân tinh nhuệ của quân đội Triều Tiên, là tuyến phòng thủ cuối cùng của nhà lãnh đạo Kim Jong-un. Lực lượng này cũng là một trong những cơ quan bí ẩn nhất Triều Tiên.

Theo sát lãnh đạo như hình với bóng Đơn vị mật vụ bảo vệ ông Kim Jong-un thường tuân theo một điều lệ tiên quyết: “Bắt buộc bảo mật triệt để mọi hoạt động theo tiểu đội, trung đội”, thậm chí không được công khai thông tin với cha mẹ và người thân. Lực lượng đặc vụ thuộc Tổng cục an ninh Triều Tiên lần đầu tiên công khai trong hội nghị cấp cao liên Triều ngày 15/6/2000. Khi đó, công tác an ninh được đảm bảo vô cùng chặt chẽ, các mật vụ Triều Tiên theo sát lãnh đạo bấy giờ là ông Kim Jong-il. Thời điểm đó, khác với các sĩ quan quân đội bình thường của Triều Tiên, mật vụ nước này thường đeo thắt lưng da lệch trên vai cùng một khẩu súng ngắn giắt ở ngang eo và gắn một quốc huy 5 sao trên quân phục.

Đáng chú ý, quân hàm của các mật vụ này đều là Đại tá hoặc Thượng tá, trong đó, vệ sĩ đảm bảo an ninh cho lãnh đạo tối cao thường có quân hàm Thượng tướng. Người này nắm toàn quyền phụ trách an ninh nên còn được coi là “trưởng nhóm an ninh”. Công nghệ cao cũng bị làm khó So với các quốc gia khác, mật vụ Triều Tiên không dùng các thiết bị liên lạc vô tuyến do họ sợ bị tiết lộ vị trí. Một cựu đặc vụ Hàn Quốc cho biết, mật vụ Triều Tiên thường chỉ dựa vào năng lực cá nhân cũng có thể đảm bảo công tác kiểm an ninh, họ làm việc vô cùng hiệu quả trong các chuyến thị sát địa phương của lãnh đạo tối cao.

Theo đánh giá, công tác bảo mật của đặc vụ Triều Tiên khiến cơ quan tình báo số 1 của Mỹ, Hàn cũng phải “bó tay”. Từng có thời gian, tình báo Mỹ-Triều đã cố gắng sử dụng các loại thiết bị trinh sát như vệ tinh hay máy bay trinh sát U-2 để theo dõi “hành tung” của ông Kim Jong-il nhưng trong thời gian dài các thiết bị công nghệ cao cũng “bất lực”. Không chỉ trong các chuyến thăm quốc tế, tình báo nước ngoài cũng rất khó để theo dõi vị trí của ông Kim Jong-il trong các chuyến khảo sát địa phương bằng tàu hỏa. Do đó, sau khi ông Kim Jong-il qua đời vào tháng 12/2011, phải đến hơn hai ngày sau, tình báo Mỹ-Hàn mới nhận được thông tin. 1 phút hạ gục được 8 người Để có thể nhận được nhiệm vụ bảo vệ lãnh đạo tối cao, mật vụ Triều Tiên đã phải trả qua rất nhiều khóa huấn luyện kỹ năng gian khổ.

Truyền thông Hàn Quốc từng tiết lộ: “Tổng cục an ninh yêu cầu các nhân viên bắt buộc phải có bản lĩnh “bách phát bách trúng”. Ví dụ, trong 1 phút với phạm vi 100m, 1 mật vụ cần bắn hạ trúng 8 người mới đạt 90 điểm; trong khi đó nếu lái xe moto hoặc ngồi thuyền nhắm bắn các mục tiêu di động cũng buộc phải đạt tỷ lệ bắn trúng rất cao. Đối với các tân binh, mỗi tuần phải vác 25kg hàng hóa hành quân trong 100km, trong 7 ngày phải bơi 4km”. Nhân viên của Tổng cục an ninh Triều Tiên được tuyển chọn từ các học sinh trung học cùng quá trình điều tra lý lịch vô cùng chặt chẽ với lối sống thiết quân luật trong đơn vị nhưng lại được hưởng đãi ngộ cao, trong thời gian công tác, họ được trang bị những thiết bị tối tân nhất của quân đội Triều Tiên, các kỳ lễ tết còn có thể nhận được quà từ các lãnh đạo.

Biểu tượng tinh thần của mật vụ Triều Tiên Ngày 1/3/1946, khi ông Kim Nhật Thành tham gia một hội nghị ở Bình Nhưỡng, một quả lựu đạn đã được ném lên khán đài phía ông này. Tuy nhiên, Trung úy Liên Xô Yakov Novichenko đã chạy lên phía trước và tóm lấy quả lựu đạn. Novichenko khi đó đã bị thương dẫn tới mất một cánh tay nhưng sau đã được Triều Tiên phong tặng danh hiệu anh hùng. Novichenko cũng vì thế đã trở thành biểu tượng tinh thần của các mật vụ Triều Tiên. Các mật vụ Triều Tiên cũng được thấm nhuần tư tưởng: “Là vệ sĩ của lãnh đạo tối cao nên trong mắt chỉ có một người là Ủy viên trưởng”. “Các hoạt động ngoài trời có ông Kim Jong-il tham gia đều được coi là “hành động số 1″, hành động tuyệt mật”, một cựu đặc vụ Triều Tiên chia sẻ. Theo đó, Tổng cục an ninh Triều Tiên tổ chức rất chặt chẽ với phân công chi tiết, trong đó, Bộ tham mưu có 3 Cục 1, 2,3; trong Cục 1 lại có ba đơn vị đặc vụ 1,2,3.

Toàn văn Tuyên bố chung Thượng đỉnh liên Triều


Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in và lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un nắm tay nhau đưa lên cao sau khi ký Tuyên bố chung Thượng đỉnh liên Triều ngày 27/4/2018 tại Bản Môn Ðiếm ở khu phi quân sự chia cắt hai miền Nam-Bắc Triều Tiên.
Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in và lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un nắm tay nhau đưa lên cao sau khi ký Tuyên bố chung Thượng đỉnh liên Triều ngày 27/4/2018 tại Bản Môn Ðiếm ở khu phi quân sự chia cắt hai miền Nam-Bắc Triều Tiên.

Trong thời khắc chuyển giao lịch sử quan trọng trên bán đảo Triều Tiên, phản ánh khát vọng lâu dài về hòa bình, thịnh vượng và thống nhất của người dân Triều Tiên, Tổng thống Cộng hoà Triều Tiên (Nam Triều Tiên) Moon Jae-in và Chủ tịch Ủy ban Quốc vụ Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (Bắc Triều Tiên) Kim Jong Un đã họp Thượng đỉnh liên Triều tại Nhà Hòa Bình ở Bản Môn Ðiếm ngày 27/4/2018.

Hai nhà lãnh đạo trịnh trọng tuyên bố trước 80 triệu người dân [hai miền] Triều Tiên và toàn thế giới rằng sẽ không còn chiến tranh trên Bán đảo Triều Tiên và một kỷ nguyên hòa bình mới đã bắt đầu.

Lãnh đạo hai nước, chia sẻ cam kết chắc chắn sẽ sớm chấm dứt chia rẽ và đối đầu lâu nay từ thời Chiến tranh Lạnh, quyết tâm hướng tới kỷ nguyên mới về hòa giải dân tộc, hòa bình và thịnh vượng, cải thiện quan hệ liên Triều và tuyên bố tại địa điểm lịch sử Bản Môn Ðiếm:

1. Nam và Bắc Triều Tiên sẽ nối lại quan hệ huyết thống của người dân hai nước nhằm đem lại tương lai thịnh vượng và thống nhất do người dân Triều Tiên lãnh đạo bằng việc tạo dựng mối quan hệ liên Triều toàn diện và đột phá. Cải thiện quan hệ liên Triều nhằm đáp ứng khao khát của toàn dân tộc và sự cấp thiết của thời đại khiến cho mối quan hệ này không thể tiếp tục bị kìm chế hơn nữa.

(1) Nam và Bắc Triều Tiên khẳng định nguyên tắc tự quyết định vận mệnh của dân tộc Triều Tiên và đồng ý thúc đẩy thời khắc quyết định để cải thiện quan hệ liên Triều bằng cách thực thi đầy đủ các thỏa thuận và tuyên bố hiện có mà hai nước đã thông qua.

(2) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý sẽ tiến hành đối thoại và đàm phán cấp cao trong nhiều lĩnh vực và thực thi những biện pháp tích cực để đạt được các thỏa thuận đạt được tại Thượng đỉnh.

(3) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý thiết lập một văn phòng tùy viên chung với đại diện thường trú của cả hai bên đặt tại Gaeseong để có thể cung cấp tham vấn xác thực giữa hai chính phủ cũng như thúc đẩy trao đổi và hợp tác giữa nhân dân hai nước.

(4) Nam và Bắc và Triều Tiên đồng ý khuyến khích hợp tác, trao đổi, thăm hỏi và liên lạc ở tất cả các cấp một cách tích cực hơn nhằm hồi sinh tinh thần hòa giải và đoàn kết dân tộc. Ở Triều Tiên, hai bên sẽ khuyến khích bầu không khí hòa bình và hợp tác bằng cách tổ chức các sự kiện chung của cả hai nước, như ngày 15/6 với sự tham gia của chính phủ, quốc hội, các đảng phái chính trị và các tổ chức dân sự. Trên bình diện quốc tế, hai bên nhất trí thể hiện sự đoàn kết, trí tuệ và tài năng chung bằng cách cùng tham gia vào các sự kiện thể thao quốc tế như Đại hội thể thao châu Á 2018.

(5) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý nhanh chóng giải quyết các vấn đề nhân đạo do việc chia đôi đất nước gây ra và sẽ tổ chức cuộc họp Hội Chữ thập Đỏ liên Triều để giải quyết nhiều vấn đề, bao gồm việc đoàn tụ các gia đình ly tán. Trên tinh thần đó, hai bên đồng ý đẩy mạnh chương trình đoàn tụ các gia đình ly tán nhân dịp đánh dấu Ngày Giải phóng Dân tộc 15/8 năm nay.

(6) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý tích cực tham gia các dự án mà hai bên đã ký kết trong Tuyên bố ngày 4/10/2007, để thúc đẩy sự cân bằng về phát triển kinh tế và thịnh vượng chung cho dân tộc. Bước đầu, hai bên đồng ý tiến hành các bước đi thiết thực hướng tới việc nối kết và hiện đại hóa các tuyến đường bộ và đường sắt dọc theo hành lang vận tải phía Đông và giữa Seoul và Sinuiji.

2. Nam và Bắc Triều Tiên sẽ cùng nỗ lực hạ giảm căng thẳng quân sự và loại trừ nguy cơ chiến tranh trên Bán đảo Triều Tiên.

(1) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý chấm dứt mọi hành động thù địch trên bộ, trên không và trên biển – là những nguyên nhân gây căng thẳng quân sự và dẫn đến xung đột. Trên tinh thần đó, cả hai bên đồng ý biến khu phi quân sự [DMZ] thành khu hòa bình bằng một quyết tâm thực sự bắt đầu bằng việc chấm dứt mọi hành động thù địch, bao gồm việc chấm dứt phát thanh tuyên truyền, rải truyền đơn tại khu vực dọc theo Đường Phân giới Quân sự, bắt đầu từ ngày 1/5.

(2) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý lập kế hoạch biến khu vực xung quanh Đường Biên giới phía Bắc ở Biển Tây thành vùng biển hòa bình để tránh nguy cơ va chạm quân sự ngoài mong muốn và đảm bảo an toàn cho hoạt động đánh bắt cá của ngư dân của cả hai miền.

(3) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý xúc tiến các biện pháp quân sự để đảm bảo việc liên lạc, thăm hỏi, trao đổi và hợp tác diễn ra tích cực. Hai bên đồng ý tiến hành các cuộc gặp thường xuyên giữa giới chức quân đội hai nước, bao gồm các cuộc họp Bộ trưởng Quốc phòng để có thể đối thoại và giải quyết ngay lập tức các vấn đề về quân sự giữa hai bên. Trên tinh thần đó, hai bên đồng ý tiến hành các cuộc đối thoại quân sự đầu tiên ở cấp tướng lãnh vào tháng 5.

3. Nam và Bắc Triều Tiên sẽ tích cực hợp tác để thiết lập một nền hòa bình lâu dài và bền vững trên bán đảo Triều Tiên. Việc chấm dứt tình trạng đình chiến bất thường hiện nay và thiết lập một nền hòa bình lâu dài trên bán đảo Triều Tiên là một sứ mệnh lịch sử không thể trì hoãn hơn nữa.

(1) Nam và Bắc Triều Tiên tái khẳng định Hiệp ước không có những hành động thù địch nhằm ngăn chặn việc sử dụng vũ lực dưới bất kỳ hình thức nào và đồng ý tuân thủ chặt chẽ hiệp ước này.

(2) Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý giải trừ vũ khí theo từng đợt ngay khi căng thẳng quân sự hạ giảm và tạo được những bước tiến vững chắc trong việc tạo dựng niềm tin quân sự giữa hai bên.

(3) Vào dịp đánh dấu 65 năm Hiệp ước đình chiến, Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý thúc đẩy các cuộc gặp ba bên, gồm hai miền Triều Tiên và Mỹ, và có thể là cuộc họp bốn bên bao gồm cả Trung Quốc để đi đến tuyên bố chấm dứt chiến tranh, thiết lập một nền hòa bình vĩnh viễn.

(4) Nam và Bắc Triều Tiên xác nhận mục tiêu chung là phi hạt nhân hóa hoàn toàn, tiến tới một bán đảo Triều Tiên không có hạt nhân. Nam và Bắc Triều Tiên chia sẻ quan điểm rằng, các biện pháp do Bắc Triều Tiên khởi xướng rất có ý nghĩa và thiết yếu cho việc phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên, đồng ý thực thi vai trò và trách nhiệm của mỗi bên trong vấn đề này. Nam và Bắc Triều Tiên đồng ý tích cực mưu tìm sự ủng hộ và hợp tác của cộng đồng quốc tế vì mục tiêu phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.

Hai nhà lãnh đạo đồng ý, thông qua các cuộc họp thường xuyên, các cuộc điện đàm trực tiếp, sẽ tiến hành các cuộc đối thoại thường xuyên và thẳng thắn về những vấn đề quan trọng của dân tộc, củng cố lòng tin lẫn nhau để tạo dựng động lực tích cực cho quan hệ liên Triều nhằm đem lại hòa bình, thịnh vượng và thống nhất trên bán đảo Triều Tiên.

Trên tinh thần đó, Tổng thống Moon Jae-in đồng ý đi thăm Bình Nhưỡng vào mùa thu năm nay.

Ngày 27 tháng 4, 2018

Tại Bản Môn Ðiếm

VOA

Nguyễn Cao Kỳ – Người muốn hòa giải

30/04/2018 09:00

(KBCHN) – Cách đây gần 7 năm, sau cái chết của ông Nguyễn Cao Kỳ tại Malaysia, báo chí trong nước và nước ngoài, đây đó, đều có đưa tin, với lời giới thiệu vắn tắt về cuộc đời ông. Có một loạt bài với tiêu đề…

Tôi gặp ông Nguyễn Cao Kỳ lần đầu tiên vào cuối năm 2004, ít lâu sau chuyến trở về “ầm ỹ” trên truyền thông ở cả trong và ngoài nước, sau 29 năm, kể từ khi Sài Gòn sụp đổ.

Ông Nguyễn Cao Kỳ (thứ 2 từ trái sang) trong một lần về thăm Việt Nam được nguyên Chủ tịch Ủy ban T.Ư Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phạm Thế Duyệt đón tiếp – Ảnh tư liệu

Trong chuyến trở về lần thứ hai, ông không chỉ đi cùng với người vợ (thứ ba) là bà Lê Kim. Ông còn dẫn theo ba ông bạn là những doanh nhân Mỹ. Ngoài vai trò làm một nhịp cầu nối giữa “hai miền thiên kiến”, ông còn muốn làm một “nhịp cầu đầu tư”.

Và điểm đến đầu tiên của ông và những người bạn là Tuần Châu, lúc đó cũng đang thu hút sự quan tâm của dư luận qua sự kiện rùm beng “Hoa hậu Việt Nam 2004”, cũng như tiếng tăm, ở nhiều khía cạnh, của “chúa đảo” Đào Hồng Tuyển.

Báo Nikkei (Thời báo Kinh tế Nhật Bản), nơi tôi đang làm lúc đó, vốn không mấy quan tâm đến cuộc đua thông tin nhân chuyến trở về đầu tiên của ông, lại chú ý đặc biệt tới chuyến đi thứ hai. Đó là lý do tôi xuống Tuần Châu để phỏng vấn ông.

Liên lạc trước với cô Võ Hồng Vân, người con riêng của bà Lê Kim, tôi nhanh chóng được gặp ông Nguyễn Cao Kỳ trước buổi chiêu đãi mà ông Đào Hồng Tuyển dành cho đoàn của ông.

Không phải là lần đầu tiên gặp một nhân vật được gọi là “từ phía bên kia”, tôi vẫn thấy hơi lúng túng, trong suốt thời gian ngồi trên xe hơi từ Hà Nội đến Tuần Châu. Bởi dư luận lúc đó có hai chiều trái ngược nhau: hồ hởi, thậm chí đến vồ vập, và dè chừng, nếu không nói là đầy nghi ngại. Tôi lần lượt “nháp” thử trong óc các phương án khác nhau.

Nhưng khi gặp ông, đón cái bắt tay chặt, và ánh mắt nhìn thẳng, bình thản, tôi đã chọn cách tiếp xúc đơn giản nhất. Tôi coi ông như một ông già đáng tuổi cha chú mình (sau này tôi biết ông kém ba tôi hai tuổi), với một quá khứ đại diện phần nào đó cho quá khứ của đất nước này, dân tộc này. Nhưng điều khác biệt ở ông là đã quyết định góp phần xây tương lai ở cái tuổi mà hầu hết những người khác chỉ còn biết hoài niệm về dĩ vãng.

Và trong cuộc phỏng vấn đầu tiên ấy, khoảng chừng một tiếng đồng hồ, tôi đã cố gắng hỏi hết những điều mình thấy quan tâm, chứ không nhất thiết chỉ phục vụ cho bài phỏng vấn, sau đó đăng trên Nikkei. Tôi cũng chọn cách đặt câu hỏi thẳng thắn, không vòng vo, hay tìm cách “gài”.

Và tôi đã được đáp lại tương xứng. Ông không hề né tránh trả lời bất cứ câu hỏi nào.

Duy chỉ khi kết thúc cuộc phỏng vấn, ông mới cười cười bảo tôi: “Lẽ ra, cậu phải trả tiền cho tôi đấy nhé. Truyền hình Mỹ, hay Nhật, khi phỏng vấn đều phải trả tiền cho tôi đấy.”

“Thế cháu phải trả bao nhiêu, hả chú?”, tôi cũng cười cười hỏi lại, và đổi sang cách xưng hô thân mật.

“Một chai XO”, ông nói gọn lỏn, “nhưng là để tôi uống với cậu”.

“Nhưng cháu chỉ khoái whiskey, chứ không thích cognac”, tôi đáp.

“Vậy thì tôi với anh khó ngồi với nhau rồi, anh bạn phóng viên ạ. Coi như thôi nhé”, ông đứng dậy, và chìa tay ra cho tôi.

Tuy nhiên, tối hôm đó, tôi vẫn có vài lần cụng ly với ông, cũng như tiếp tục trao đổi thêm với ông. Có điều, đó là rượu vang do ông “chúa đảo” mời.

Cũng trong buổi tối hôm đó, chúng tôi được thưởng thức tiết mục độc tấu ghi ta cổ điển, kéo dài chừng 30 phút, của nghệ sĩ Phan Quang Minh – người đi cùng tôi tới Tuần Châu. Chủ nhân bữa tiệc là ông Đào Hồng Tuyển cũng “nổi hứng” hát bài “Mười năm tình cũ” với lời “chế” cho phù hợp với nhân vật Nguyễn Cao Kỳ.

Tôi đã ở lại Tuần Châu suốt một tuần liền, thay vì về ngay từ sáng hôm sau. Lý do là vì ông Đào Hồng Tuyển cho biết ông sẽ thương thảo hợp đồng liên doanh xây dựng sân golf 36 lỗ và khu resort đi kèm với hai “đại gia” từ Mỹ, bạn của ông Nguyễn Cao Kỳ, là Andy Dye và Frank Butler.

Cũng chính vì vậy, tôi có dịp nghe câu chuyện của ông nhiều hơn. Nhất là không phải với chiếc máy ghi âm ở giữa hai người.

Ông kể rằng bài diễn văn ông kêu gọi Tổng thống Bill Clinton bỏ cấm vận với Việt Nam được viết khi ông đang ở Hongkong. Rồi sau đó, phía Bộ Ngoại giao Việt Nam đã tiếp xúc với ông như thế nào, liên quan đến khả năng và kế hoạch mời ông trở về thăm lại quê hương. Đầu tiên là Tổng Lãnh sự Nguyễn Bá Hùng, rồi Thứ trưởng Nguyễn Đình Bin, đã cùng ông vừa đi đánh golf vừa trò chuyện ra sao.

(Nguyên Thứ trưởng Ngoại giao kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, Nguyễn Đình Bin, trong cuộc điện thoại trước khi đi Trường Sa với đoàn Việt Kiều, đã xác nhận điều đó với người viết. Ông nói: “Tôi đã nói với ông Nguyễn Cao kỳ và đông đảo Việt Kiều tại Cali về lòng yêu nước của người Việt, và Tổ quốc rất mong đón họ trở về thăm quê. Ông Kỳ đã khóc. Sau đó, chúng tôi đi đánh golf và nói rất nhiều về chuyện đất nước.”)

Rồi ông kể về những người bạn mới ở Việt Nam như Tướng Công an Phạm Chuyên ở Hà Nội, Tướng Võ Viết Thanh ở Sài Gòn, hay ông Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh. Theo thông tin tôi nghe được lúc đó, dường như những vị này được “phân công” giao du với ông để giúp ông hiểu hơn về một Việt Nam đang thay đổi, và cũng để ông cảm thấy thoải mái hơn tại quê nhà.

Ông kể cả những câu chuyện mà sau này ông viết lại trong cuốn sách viết chung với tác giả Mỹ Marvin Wolf với tựa đề “Buddha’s Child: My Fight to Save Vietnam”. Chẳng hạn, như cha mẹ ông đã phải lên tận Chùa Hương khấn vái để xin sinh được cậu con trai “cầu tự”, như ông, thế nào.

Thú vị nhất là câu chuyện ông đã từng lấy trộm súng lục của người anh rể, lúc đó đi lính cho Nhật, và định trốn lên chiến khu.

“Cơn sốt bất thình lình đã khiến tôi ngất đi, và bị bắt trở lại nhà. Và cuộc đời tôi đã rẽ qua ngã khác”, ông nói, giọng bình thản, nhưng mắt nhướng lên nhìn vào mắt tôi.

Tôi hiểu chứ. Trong nhiều trường hợp, trong cái vòng xoáy của lịch sử, mỗi con người, tùy vào số phận, lại bị văng theo một hướng.

Chẳng hạn, trong khi ông nội tôi và mấy người em như (Chuyên viên cao cấp TTXVN) Hoàng Hỷ, họa sĩ Hoàng Kiệt, (Giáo sư) Hoàng Quý, (Giáo sư) Hoàng Phê, (Giáo sư) Hoàng Tụy, hay (Giáo sư) Hoàng Chúng, tập kết ra Bắc, thì có một người (em kế của Giáo sư Hoàng Tuỵ) do hoàn cảnh riêng, đã ở lại miền Nam, và đeo lon sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng Hoà.

Tuần lễ đó đã diễn ra tốt đẹp với việc ông Đào Hồng Tuyển và hai ông bạn người Mỹ của ông Nguyễn Cao Kỳ đã ký tắt thành lập liên doanh xây dựng sân golf tại Tuần Châu, và một số sự án khác ở Nha Trang và Sài Gòn. Trong bữa tiệc chiêu đãi ăn mừng lễ ký, ông Nguyễn Cao Kỳ vui lắm, cười nói luôn miệng.

Rất tiếc, dự án sân golf đó, cũng như một số dự án khác, khi được chính thức trình lên Bộ Kế hoạch – Đầu tư, đã không được cấp phép. Có người nói rằng nguyên nhân chính là do ông Nguyễn Cao Kỳ đã giới thiệu “huyếnh” lên rằng mấy ông bạn là “tỷ phú” Mỹ, nhưng thực sự không phải. Điều này khiến ông Nguyễn Cao Kỳ có phần bị mang tiếng.

Tôi xác nhận điều này. Và tôi cũng là “nạn nhân” khi là người đưa tin trên báo.

Nhưng, theo thông tin tôi có được, thực chất, điều đó không phải là nguyên nhân chính. Nếu có, đó chỉ là cái cớ. Bởi, tuy họ không phải là tỷ phú, nhưng là những người làm sân golf, xây dựng resort chuyên nghiệp. Và đằng sau họ luôn có một nhóm đầu tư tài chính đi cùng.

Sự đổ vỡ của dự án là do câu chuyện rắc rối tài chính liên quan tới một cổ đông trước đó của ông Đào Hồng Tuyển. Và cũng không loại trừ một câu chuyện lợi ích khác, liên quan tới sự phát triển của phần đối diện trên bờ.

Nhưng đó chưa phải cái “tai tiếng” lớn nhất mà ông Nguyễn Cao Kỳ gặp phải, sau những ngày đầu tiên được chào đón “hoành tráng” ở Việt Nam. Hay như người ta thường nói là “mặt trái của tấm huân chương”.

Ngay trước Tết Nguyên Đán năm đó, ông trở thành tâm điểm của giới truyền thông trong nước. Bối cảnh lúc đó không chỉ bó gọn trong câu chuyện hoà giải dân tộc, mà xa hơn nữa, là tăng cường quan hệ với Hoa Kỳ, và gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới.

Nhiều báo đã có bài phỏng vấn ông, về nhiều chủ đề khác nhau, cho số Xuân của họ. Và nói chung, là một người quen xuất hiện trên truyền thông, không chỉ ở Mỹ, ông đã không làm cho các độc giả của những tờ báo đó thất vọng.

Nhưng có một bài báo đã thực sự gây rắc rối lớn cho ông. Không phải với Việt Nam, mà với cộng đồng người Việt ở hải ngoại, nhất là ở Mỹ, những người mà ông đang cố làm cái cầu nối với quê hương mình.

Bài báo đó đã đăng lời ông nhận xét về các đồng đội cũ trong quân đội Việt Nam Cộng Hoà: “Quân đội miền Nam, không có ai đáng giá cả, kể từ ông Nguyễn Văn Thiệu – Tổng thống kiêm Tổng tư lệnh – trở xuống. Trong số những vị cùng vai với tôi, cứ mười ông thì đến mười một ông tham sống sợ chết! Trong khi đó, miền Bắc có trang bị quân số, vũ khí không kém gì, nhưng các ông chỉ huy lại có rất nhiều kinh nghiệm chiến trường, được cấp dưới tin cậy và kính trọng về nhân cách, đó là sự hơn hẳn.”

Lập tức, sự phản ứng ầm ỹ trên các trang mạng hải ngoại.

Tôi cũng không định nhắc lại sự cố “đáng quên” này. Nhưng việc một tờ báo trích đăng lại những câu nói “gây tranh cãi” này, mà không “chua” thêm một lời giải thích có thể tạo thêm những hiểu lầm, hay thậm chí là chia rẽ, không cần thiết, trong bối cảnh mà sự hòa giải dân tộc đang là mục tiêu ưu tiên cao nhất vào thời điểm đó.

Vả lại, ông đã không còn cơ hội để tự thanh minh cho mình ở Việt Nam, như ông đã từng thành công trong cái gọi là “crisis management” (xử lý khủng hoảng) đó ở hải ngoại. Hôm đó, tôi đã chứng kiến ông Nguyễn Cao Kỳ đã chứng tỏ phẩm chất của một cựu chính khách chuyên nghiệp như thế nào, khi ngay lập tức giải thích trên một số tờ báo điện tử tiếng Việt ở hải ngoại.

Sáng hôm sau, khi gặp tôi ở quán phở 24, tại 24 Bà Triệu, nơi ông vẫn hay tới ăn sáng và tán gẫu với mấy người bạn cả mới lẫn cũ, trong đó có Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Phú Bình, ông đã nói với tôi, giọng vẫn chưa hết căng thẳng:

“Tôi biết dân tộc này, đất nước này và những người lãnh đạo muốn tôi đóng vai trò gì, và tôi sẵn sàng làm chuyện đó, bất chấp đây đó có những ý kiến nghi ngờ, thậm chí chê bai, hay chế giễu. Vì điều đó có lợi cho tương lai dân tộc này, đất nước này.

Nhưng việc họ đưa tôi lên báo chí chính thống, nói tôi mạ lị những tướng lãnh đồng đội cũ của tôi thì tôi còn tư cách nào làm việc đó nữa. Như thế khác nào bắt tôi quì dưới chân các vị lãnh đạo Việt Nam.”

Tôi hiểu ông!

Cũng như Tướng Dương Văn Minh gần 30 năm trước thời điểm đó, khi phải quyết định tuyên bố “đơn phương hạ vũ khí”, ông Nguyễn Cao Kỳ cũng cần “bản lĩnh” và “tinh thần dân tộc” thực sự, khi dám quyết định vượt qua những thiên kiến chính trị, và cả “búa rìu dư luận”, để trở về quê hương.

Tôi không chứng kiến cuộc phỏng vấn đó, nhưng tôi biết người thực hiện bài phỏng vấn đó. Hồi ở Tuần Châu, tôi đã từng nghe đồng nghiệp đó “ông ông, con con” rất thân thiết với ông Nguyễn Cao Kỳ. Tôi hình dung rằng đó thực chất là một cuộc trò chuyện bán chính thức, như giữa những người gần gũi, và, trong lúc vô ý, ông đã buông ra những câu nhận xét thiếu cẩn trọng như vậy.

Riêng đồng nghiệp nói trên, tôi biết là một người dễ thương, tử tế. Có điều anh không ý thức được hậu quả của đoạn phỏng vấn đó.

Sau này, tôi vẫn hay cùng đám bạn bè, đồng nghiệp, tranh luận về ông, về sự trở về của ông, tại quán cà phê 15B Trần Hưng Đạo.

Có người nói ông đã thành công trong cuộc “phục thù” về chính trị, khi những người đã “đuổi” ông chạy khỏi đất nước phải mang hoa đón ông trở lại.

Có người nói ông muốn “kiếm tiền” thông qua việc môi giới đầu tư, khi dẫn ra câu nói của ông rằng ông muốn có 3 trang trại ở Bắc – Trung – Nam, để vui thú điền viên với bạn hữu.

Riêng tôi, kể từ lúc đó, qua cảm nhận của riêng mình, vẫn tin rằng mọi việc ông làm, ngoài cái “vai trò người ta muốn ông đóng, và ông sẵn sàng đóng”, ông chỉ mong kiếm được “hai thước vuông đất” ở quê nhà.

Tôi đã từng nghe bà Lê Kim nói: “Cái ông Kỳ này lạ thiệt. Hoa anh đào của Nhật bông to, đẹp, vừa dày bông, như thế, thì ông không thích. Mà lúc nào cũng nhớ, cũng đắm đuối với cái cành đào Bắc, vừa khẳng khiu gầy guộc, bông thì chút chút à.”

Tôi không biết niềm tin của mình, cho đến lúc đang gõ những dòng này, có đúng hay không. Nhưng tôi thực sự vui khi nghe báo chí đưa tin con gái ông, MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên, đã quyết định đưa ông về an táng tại Việt Nam.

Nếu ở Sơn Tây, quê ông, tôi nhất định sẽ đến thắp nhang cho ông. Mộ ba tôi cũng ở Yên Kỳ, gần đó.

Còn nếu ở miền Nam… Chắc phải đợi khi có dịp…

(Rất tiếc là cuối cùng, vì một số lý do, người nhà ông đã không thực hiện được nguyện ước của ông – yên nghỉ trên mảnh đất quê hương.)

“Qui est Ky?”

Những người quan tâm đến ông, dù cho với thái độ nào, cũng sẽ có câu trả lời cho mình, sớm hay muộn mà thôi.

Như Tướng Phạm Chuyên, khi tôi tình cờ hỏi ông qua điện thoại vào đúng ngày 21.6.2011, rằng có phải ông được phân công tiếp ông Nguyễn Cao Kỳ ở ngoài Bắc không, đã nói chắc như đinh đóng cột: “Cậu nhầm rồi. Tôi chơi với anh Kỳ là hoàn toàn tự nguyện. Anh Kỳ là một nhân cách!”

Một Thế Giới

Advertisements

kbchn, kbc hải ngoại, thienhasu, thiên hạ sự, NVHN, CCCĐ, VNCH, CSVN