FIDEL CASTRO NÓI GÌ SAU SỰ KIỆN 17/2/1979

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng

Ảnh tư liệu: Fidel đến Việt Nam năm 1973
Từ trái sang phải: Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Fidel, Lê Duẩn


(Toàn văn phát biểu của Fidel tại La Habana ngày 21/02/1979. Một tư liệu quý, rất đáng đọc và suy ngẫm)

“Kính thưa đồng bào!
Tôi đã không dự định phát biểu tại cuộc mít tinh này. Tôi đến đây giống như các bạn, để bày tỏ tình đoàn kết của cá nhân tôi đối với nhân dân Việt Nam(vỗ tay).
Đồng chí Jaime Crombet đã có bài phát biểu rất tốt (vỗ tay). Nhưng vì tôi đã được ngồi trên khán đài này – mà tôi nghĩ là do quyết định của người phụ trách lễ tân – tôi sẽ nói một vài điều.
Sự thực là thời điểm chúng ta đang sống không phải là một thời điểm bình thường. Chúng ta đã nhiều lần tham dự mít tinh. Có quá nhiều vấn đề trên thế giới thời gian gần đây. Nhưng sự việc này chắc chắn là một trong những điều nghiêm trọng, nếu không muốn nói là nghiêm trọng nhất trong thời gian gần đây, và đòi hỏi mọi người phải suy nghĩ và đánh giá thật thấu đáo.
Dĩ nhiên, một trong những hành vi ghê tởm nhất, hèn hạ nhất, khốn nạn nhất mà chúng ta chưa từng chứng kiến – và nó sẽ khó lòng bị vượt qua bởi kẻ khác – là cuộc xâm lược này chống Việt Nam. Nếu như tội ác hay những tội ác trước đây là nghiêm trọng thì đây là tội ác nghiêm trọng nhất, bời vì tội ác này không còn là của những tên thực dân, của đế quốc Nhật, hay thực dân Pháp, hay đế quốc Mỹ, mà là của một quốc gia vài năm trước đây còn được coi là một thành trì của phong trào cách mạng thế giới, được xem là một nước xã hội chủ nghĩa, một nước chống đế quốc, một nước thân thiện với các phong trào cách mạng, một quốc gia – như chúng ta đã nói trước đây – đã thực hiện một cuộc cách mạng đem lại niềm hy vọng cho tất cả các dân tộc trên thế giới và tất cả các lực lượng tiến bộ trên thế giới.
Chúng ta đã biết chủ nghĩa đế quốc. Chúng ta cũng đã biết chủ nghĩa thực dân. Nhưng một vài năm trước đây chúng ta không bao giờ nghĩ điều này lại có thể xảy ra. Đây là sự phản bội kinh tởm nhất đối với phong trào cách mạng trong suốt lịch sử nhân loại.
Tất nhiên, chúng ta sẽ không nói rằng nhân dân Trung Quốc đã gây ra sự phản bội này. Không phải nhân dân Trung Quốc, không thể là nhân dân Trung Quốc, mà là một lũ tội phạm, một lũ phát xít, những kẻ đã tiếm quyền lãnh đạo nhân dân Trung Quốc (vỗ tay). Chúng ta thực sự không tin rằng nhân dân Trung Quốc có thể làm điều đó, chúng ta không tin! nhất là nhân dân Trung Quốc là một dân tôc có những phẩm chất và tinh thần cách mạng. Họ thậm chí không biết điều gì đang xảy ra tại thời điểm này. Họ không biết rằng lúc này Việt Nam đang bị tấn công, Việt Nam đang bị xâm lược. Nhân dân Trung Quốc đang bị lừa dối cay độc thông qua các phương tiện truyền thông đại chúng, phát thanh, truyền hình, báo chí trong tay của bè lũ phản động. Nhưng đâu có thể dễ dàng qua mắt cả một dân tộc!
Và vì vậy, tôi tự hỏi tại sao cho đến lúc này các nhà lãnh đạo Trung Quốc không nói với nhân dân về cuộc chiến tranh xâm lược, sự xâm lược trắng trợn họ đang tiến hành chống lại nhân dân Việt Nam? Họ nói về sự xâm lược của Việt Nam chống lại Trung Quốc, một sự xâm lược của Việt Nam chống lại Trung Quốc. Họ nói về sự phản kích tự vệ của Trung Quốc.
Vâng, những điều đó không hề là cường điệu mà chính xác là những gì mà chính phủ Trung Quốc đang làm. Cũng cần phải nói, chúng ta không biết những gì đang xảy ra bên trong Trung Quốc. Chúng ta không biết những vấn đề, những chia rẽ mà họ đang có, phe phái nào đang chiếm ưu thế vào lúc này, và những ai chịu trách nhiệm, phe phái nào chịu trách nhiệm về cuộc chiến và cuộc phiêu lưu không thể tin nổi này, mặc dù rõ ràng, rõ ràng, kẻ đang cầm đầu bè lũ khốn kiếp đó, kẻ chủ mưu của tội ác này, có lẽ là tên trơ tráo (cười), là con rối, là kẻ không biết xấu hổ này là Đặng Tiểu Bình, kẻ đã bị thanh trừng rồi được phục hồi, rồi lại bị thanh trừng, lại được phục hồi, và vào ngày nào đó có thể lại bị thanh trừng lần nữa. Điều đó có thể xảy ra. Chúng ta chưa biết được. Các phe phái đã thanh trừng nhau trong nhiều năm. Thanh trừng rồi lại phục hồi, và cứ tiếp tục thanh trừng và phục hồi cho đến khi nhân dân Trung Quốc thanh tẩy tất cả chúng cùng một lúc (Vỗ tay). A, nhưng chúng nguy hiểm, rất nguy hiểm!
Điều báo “Granma” từng đề cập đã được đồng chí Jaime chỉ ra tối nay, về những cách thức, những phương pháp (mà Trung Quốc sử dụng chống Việt Nam) gợi nhớ y chang các phương pháp của phát xít, các phương pháp của Hitler, và sự kiện này làm cho chúng ta nhớ đến một sự kiện giống hệt, bắt đầu bằng một cuộc phiêu lưu quân sự tương tự và kết thúc bằng một cuộc chiến tranh thế giới: cuộc xâm lược Ba Lan của quân đội Hitler vào tháng 9 năm 1939. Một trường hợp y chang .
Sau này, người ta đã biết về các tài liệu, những ai đã tham gia, những ai đã lên kế hoạch cho cuộc phiêu lưu đó, thậm chí có cả những bộ phim giải thích cách thức sự kiện đó đã xảy ra, cách thức phát xít Đức đã dùng các thường phạm từ các nhà tù, cho họ mặc đồng phục của Ba Lan và tấn công một đài phát thanh Đức, và ngay lập tức kích hoạt cuộc xâm lược như thế nào.
Những hành vi quấy rối của Trung Quốc đối với Việt Nam đã được thực hiện trong một thời gian dài. Còn ai mà không biết người Việt Nam! Khôn ngoan, thận trọng và thông minh, đó là người Việt Nam (vỗ tay). Ai có thể tưởng tượng rằng Việt Nam lại hứng thú với một cuộc xung đột với Trung Quốc? Tuy nhiên, hàng trăm hành vi quấy rối của người Trung Quốc đã diễn ra trên biên giới.
Nhưng kế hoạch này không phải chỉ mới có đây. Kế hoạch này đã được ấp ủ trong một thời gian dài. Và bây giờ nó cho chúng ta thấy tại sao lại có những buổi đánh bóng bàn giữa người Trung Quốc và người Mỹ, những chuyến đi của từ Kissinger đến Nixon tới Bắc Kinh, trong khi vừa tăng cường cuộc chiến xâm lược của đế quốc đối với Việt Nam. Đó là một kế hoạch và mưu mô toàn diện. Người Trung Quốc thực sự không quan tâm đến một nước Việt Nam độc lập, một Việt Nam thống nhất và cách mạng. Họ chẳng hề quan tâm điều đó.
Chúng ta hãy nhớ lại, Khi còn Mỹ ở miền Nam Việt Nam, họ đã không tấn công một cù lao nào của Nam Việt Nam. Nhưng khi Mỹ đã rút đi họ đã chiếm các đảo, bởi vì có đánh giá là các đảo này rất giầu tài nguyên, có thể có dầu lửa, v.v…Nghĩa là khi miền Nam chưa được giải phóng nhưng Mỹ đã rút thì họ đã tấn công và chiếm các đảo của Việt Nam. Rồi sau đó, tập trung can thiệp vào Campuchia dưới chiêu bài ủng hộ cách mạng Camphuchia. Họ thâm nhập vào Campuchia và kiểm soát được phong trào bằng các phần tử ủng hộ họ vô điều kiện, một số là gốc Hoa, một số có quan hệ với người Hoa, là họ hàng, kết hôn với người Hoa. Và như vậy, họ đã nắm quyền lãnh đạo phong trào cách mạng ở Camphuchia.
Vậy họ đã làm gì ở đó? Vâng, nhân danh cách mạng, nhân danh chủ nghĩa xã hội, họ đã dựng lên một trong những chế độ tàn ác nhất đã được biết đến trong thời gian gần đây: đuổi người dân ra khỏi các thành phố bằng mũi lưỡi lê. Điều này không có nghĩa là một thành phố không cần thiết phải sơ tán trong một thời điểm, một tình huống hay một nhu cầu nào đó. Một phương pháp cách mạng là thuyết phục người dân, quần chúng, khi có nhu cầu thực sự về quân sự hoặc bất kỳ tình huống bất khả kháng nào khác. Nhưng họ lại sơ tán các thành phố bằng lưỡi lê. Họ tách các thành viên gia đình khỏi nhau, tổ chức các trại tập trung khổng lồ. Họ thậm chí đã đi quá xa đến mức thiết lập các cuộc hôn nhân bằng cách … Tôi không rõ liệu nó có phải là bằng sắc luật hay không. Không, không, nó lạ lắm, những thứ rất kỳ lạ. Họ nói với những người kết hôn rằng cuộc hôn nhân là bắt buộc. Mặt khác, họ tách những người đàn ông khỏi phụ nữ, trẻ em khỏi gia đình, và hầu hết các nhà chuyên môn của đất nước đã bị giết chết, thực hiện thảm sát một cách không thể tưởng tượng. Mọi người đều biết điều đó. Đó không phải là mới, đến mức mà người ta nói rằng 3 triệu người đã chết trong hai năm rưỡi hoặc ba năm. Đó là chủ nghĩa Mao trên thực tế, đó là chủ nghĩa Mao, một thứ chủ nghĩa Mao mà người Trung Quốc thậm chí không thực hiện ở Trung Quốc nhưng lại thực hiện ở Campuchia. Đó là một cuộc diệt chủng thực sự. Không có chính phủ nào có thể tồn tại trên những nền tảng như vậy. Đó là điều hoàn toàn không thể. Đó là một chính sách một mặt là hủy diệt, một mặt là bao vây Việt Nam. Họ đã xúi giục những kẻ phát xít Campuchia tiến hành xâm lược chống lại Việt Nam. Việc xâm lược đã bắt đầu ở phía Nam từ biên giới Campuchia. Có những phim tài liệu về các vụ thảm sát hàng chục ngàn người Việt Nam: đàn ông, phụ nữ, trẻ em. Đó là một trong những chế độ diệt chủng tàn bạo nhất từng được biết đến.
Chế độ đó phải sụp đổ vào một ngày nào đó, và nó đã sụp đổ. Điều đó không thể được tồn tại ở Campuchia hay bất cứ nơi nào trên thế giới.Và tôi nghĩ rằng một trong những điều tốt đẹp nhất đã từng xảy ra là đã lật đổ nhóm phát xít diệt chủng này ở Campuchia (vỗ tay), vẫn được biết đến với cái tên bè lũ Pol Pot – Ieng Sary, bởi sức mạnh của nhân dân. Bè lũ đó đã bị kéo sập giống như một ngôi nhà làm từ nhữnglá bài.Và điều này không chỉ có nghĩa là Campuchia đã được giải phóng, một dân tộc không thể tiếp tục sống trong những điều kiện như vậy đã được giải phóng, mà còn đồng nghĩa với một thất bại chính trị to lớn đối với chính phủ Trung Quốc.
Đế quốc Mỹ đã từng là bậc thầy về sự giả tạo và đạo đức giả – tôi nói họ “đã từng” bởi vì bây giờ đã có kẻ khác giỏi hơn họ nhiều – bắt đầu la toáng lên, bởi vì, tất nhiên Trung Quốc và Mỹ xích lại gần nhau, quan hệ với nhau là do cả hai chế độ đều muốn bao vây Việt Nam. Chính phủ Mỹ đã từng nói về nhân quyền, và ngay cả trong Thượng viện Mỹ đã đề xuất một sự can thiệp quốc tế nhằm chấm dứt nạn diệt chủng đang diễn ra tại Campuchia. Ngay cả báo chí thế giới và báo chí Mỹ đã không biết bao nhiêu lần nói về những gì đang diễn ra ở đó.
Vậy mà, ngay sau khi chế độ diệt chủng đó bị lật đổ, họ đã phát động một chiến dịch toàn cầu mạnh mẽ chống lại Việt Nam, vì sự đoàn kết của Việt Nam với phong trào cách mạng Campuchia, ra sức trình diện Việt Nam trước dư luận quốc tế như một kẻ xâm lược, một quốc gia đã xâm phạm độc lập của dân tộc khác, để phủ nhận một thực tế là chế độ đó không thể bền vững và không thể duy trì. Tất cả điều này, tôi nhắc lại, là một cú đánh cực mạnh vào tập đoàn lãnh đạo Trung Quốc. Và từ thời điểm đó, những vụ xâm lấn và quấy nhiễu chống lại Việt Nam liên tục xảy ra ở biên giới, đồng thời với việc tập trung lực lượng quân sự. Mọi người đều đã biết rằng chính phủ Trung Quốc khi ấy đang tập trung quân trên biên giới với Việt Nam.
Trong bối cảnh đó, Đặng Tiểu Bình đến thăm Mỹ, và ở đó kẻ cực trơ tráo ấy đã tuyên bố rằng phải trừng phạt Việt Nam và Cuba. Đó là điều hắn đã nói, rằng phải trừng phạt Việt Nam và Cuba. Hắn đã nói với bọn Mỹ: các vị hãy trừng phạt Cuba! Các vị hãy xem chúng tôi đã đi đến đâu rồi.
Chính phủ của của một nước đã từng huấn luyện trẻ con, đội viên thiếu niên dùng lưỡi lê đâm vào hình nộm Nixon, Mỹ, đế quốc, đúng, đích thị là Nixon, đâm vào bụng hình nôm Nixon, đúng, đúng như thế, lũ đội viên đâm vào bụng hình nộm Nixon, bây giờ đã quay ngoắt mặt như vậy.
Đất nước đó đã từng gửi đi biết bao bức điện tới khắp nơi trên thế giới, tới những người cách mạng nói rằng một tỷ người Trung Hoa – à không, thời kỳ ấy là 800 triệu – 800 triệu nhân dân Trung Quốc ủng hộ các đồng chí, rằng hãy tin vào tình đoàn kết của 800 triệu người Trung Hoa. Họ phô bầy 800 triệu, sau đó là 900 triệu và theo kiểu như vậy.
Tất nhiên, từ rất sớm chúng ta đã thấy một số điều kỳ lạ trong ban lãnh đạo Trung Quốc. Ví dụ, trong cuộc khủng hoảng tháng Mười, khi thế giới đang trên bờ vực của chiến tranh. Trong tình hình rất nghiêm trọng như vậy, người Trung Quốc đã ngậm miệng và chú tâm tiến hành một cuộc chiến tranh chống lại Ấn Độ, tước đoạt một mảnh lãnh thổ Ấn Độ.Trong suốt thời kỳ khủng hoảng tháng Mười họ không lề lên tiếng, dù chỉ một lời.
Một thời gian sau đó, họ bắt đầu ra tuyên bố, cáo buộc và ra sức âm mưu trục lợi về tất cả những vấn đề của cuộc khủng hoảng tháng Mười.
Nhưng có ai ngờ rằng rằng đất nước đó, rằng chính phủ của nước đó cuối cùng lại nói với bọn Mỹ: phải trừng phạt Cuba, và phải trừng phạt Việt Nam. Đó chính là những phát biểu của Đặng Tiểu Bình tại Hoa Kỳ. Và sau đó ở Nhật Bản, hắn đã lặp lại về Việt Nam: phải trừng phạt Việt Nam.
Và rất nhanh… như hôm nay đã rõ, nhờ một bản tin nội bộ về những cuộc gặp đó đã lọt vào tay một nhà báo nước ngoài và đã được công bố. Một ngày sau khi Đặng Tiểu Bình trở về nước, ông ta đã họp Ủy ban Quân sự Trung Ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc mà ông ta chỉ đạo, trong suốt ba hoặc bốn ngày, và chính tại cuộc họp đó đã quyết định khẩn trương bổ sung một lượng lớn quân đội tới biên giới với Việt Nam, và tấn công Việt Nam. Ngay lập tức sau khi vừa từ Mỹ về .
Đặng Tiểu Bình đã nói gì với Brzezinski? Đặng Tiểu Bình đã nói chuyện gì với Carter? Liệu chính phủ Mỹ có biết hay không biết kế hoạch của Trung Quốc gây hấn và xâm lược Việt Nam? Đó là một câu hỏi rất quan trọng. Bạn giải thích ra sao về việc khi vừa từ Mỹ trở về, ông ta đã vội họp Quân ủy và ra lệnh xâm lược Việt Nam?
Thực tế là chính phủ Mỹ đã liên kết về chính trị với cuộc xâm lược Việt Nam, liên kết về chính trị. Còn hơn nữa, một thượng nghị sĩ Mỹ gần đây đã tuyên bố rằng Brzezinski đã nói với ông ta là bây giờ Việt Nam sẽ phải rút khỏi Campuchia. Đó là một lời tuyên bố. Và chính phủ Mỹ, chắc chắn là đã biết trước và ủng hộ cuộc phiêu lưu quân sự này của Bắc Kinh, nói rằng Việt Nam phải rút khỏi Campuchia để đổi lại việc Trung Quốc rút khỏi Việt Nam. Đế quốc Mỹ và giới lãnh đạo Trung Quốc đã cùng hội cùng thuyền trong cuộc xâm lược này. Chúng là cùng hội cùng thuyền trong cuộc phiêu lưu quân sự phi lý và điên rồ này. Đó là dấu hiệu cho thấy cả Mỹ và Trung Quốc đang tìm cách tái lập chế độ diệt chủng PolPot – Ieng Sary ở Campuchia. Đây là mục tiêu chính trị: tấn công Việt Nam chính là để Việt Nam chấm dứt tất cả sự hợp tác và tất cả sự đoàn kết với chính quyền cách mạng Campuchia, để thiết lập lại chế độ diệt chủng và từ đó lại bao vây Việt Nam từ hai phía, từ phía Nam và từ phía Bắc. Đây là chính sách của Mỹ mặc dù họ làm như là kẻ ngoài cuộc.
Và bây giờ, thật là trơ tráo, cách mà họ nói với thế giới, cách mà Trung Quốc đã diễn giải : họ đã bị Việt Nam xâm lược, và họ phải phản kích.
Nhưng này, họ chỉ là kẻ học việc tồi tệ của Hitler. Bởi vì, có thể nói, Đặng Tiểu Bình với những gì đã làm đã gần như, hầu như trở thành, không phải là một Hitler mà là một loại bản sao khôi hài của Hitler. Bởi vì người ta đã biết nhờ thông tin được công bố từ bản báo cáo nội bộ, trong đó nói rõ về: thời gian tấn công, đã tấn công bất ngờ như thế nào, thực hiện pháo kích và không kích thế nào vào lúc 3:00 sáng, đã bắt đầu cuộc xâm lược ra sao… Trong bản báo cáo họ cũng không che giấu về thương vong. Không thể che giấu được. Họ đã nói điều đó trong báo cáo. Có hai điều thú vị, hai điều đáng quan tâm. Đó là: họ đã có khoảng 3.000 trường hợp thương vong. Con số này khớp với con số mà phía Việt Nam đã công bố đến thời điểm đó. Tất nhiên, họ đã không nói về việc đã mất hàng chục xe tăng. Họ cũng không nói về việc họ phải gánh chịu một số thất bại nghiêm trọng. Điều duy nhất đã nói trong bản báo cáo là đã không có sự phối hợp tốt giữa các binh chủng, giữa không quân và bộ binh, và vì thế, đã có khó khăn trong việc tiến quân. Nghĩa là, trong khi một mặt họ nói rằng họ đã bị tấn công và hành động của họ là phản kích, mặt khác họ lại làm một bản thông tin nội bộ lưu hành hạn chế, giải thích tất cả những gì đang diễn ra.
Thật là trơ tráo, thật là vô liêm sỉ! Sao mà lại giống, lại giống hệt đến mức khó tin những phương pháp của Hitler! cả trong việc xâm lược ồ ạt và tàn bạo một nước nhỏ, cũng như trong cách trình bày vấn đề này với thế giới.
Lúc này đây, một tình huống rất nguy hiểm đã được tạo ra. Đúng là vậy. Họ đã thực hiện một cú nhảy vào khoảng không. Ý định của họ là gì? Họ có thể đi được bao xa? Cuộc khủng hoảng này sẽ tiếp diễn như thế nào? Bao lâu nữa cuộc khủng hoảng này có thể kết thúc? Bởi vì họ đã lao vào một cuộc phiêu lưu phi lý, thực sự điên rồ và nguy hiểm.
Tình đoàn kết của chúng ta với Việt Nam, sự động viên tất cả các lực lượng cách mạng, cùng nhân dân tiến bộ và yêu chuộng hòa bình trên thế giới (ủng hộ Việt Nam) càng không phải là vô ích. Nếu chúng ta đã nhiều lần tham gia các hoạt động đoàn kết, thì tôi tin chắc rằng không có hoạt động nào có ý nghĩa toàn cầu hơn và quan trọng hơn, không có hoạt động nào cần thiết hơn là cuộc mít tinh đoàn kết tối nay (vỗ tay).
Các lực lượng tiến bộ, các dân tộc trên thế giới cần phải chung tay để chặn đứng cuộc phiêu lưu này, để chặn đứng mối nguy hiểm này, để chặn đứng sự điên rồ này, bởi vì cả thế giới có thể sẽ bị cuốn vào tình huống này. Hậu quả của kiểu phiêu lưu này, không hề phóng đại, có thể là khủng khiếp đối với thế giới. Bởi vì Việt Nam không thể bị hủy diệt như thế này, trong im lặng. Không thể như thế! Và như vậy, những tên quan ngông cuồng, kiêu ngạo ấy sẽ không có lựa chọn nào khác là phải rút chạy, chúng sẽ không có sự lựa chọn nào khác là bị đánh bại. Dư luận thế giới cần thiết phải lên tiếng để tác động, để chặn đứng một cuộc phiêu lưu có thể đưa thế giới vào một cuộc chiến thảm khốc.
Và đây chính là lúc để chứng tỏ mình, đối với tất cả những ai trên thế giới tự coi là người cách mạng, là người tiến bộ (vỗ tay), là người yêu chuộng hòa bình. Bởi vì, đây không phải là lúc có thể dao động, có thể nhập nhằng, đây không phải là lúc có thể lưỡng lự, không phải là lúc có thể xem Việt Nam và Trung Quốc ai cũng như ai đối với cả thế giới này. Đây là lúc để xác định anh là ai, anh là ai (vỗ tay). Bởi vì, không một người yêu chuộng hòa bình nào, không một người tiến bộ nào, không một người cách mạng, hoặc tự coi mình là người cách mạng nào trên thế giới lại không thể lên án một cách mạnh mẽ nhất, kịch liệt nhất, cuộc phiêu lưu đầy tội ác này của chính phủ Trung Quốc (vỗ tay).
Tuy nhiên, cần phải bình tĩnh. Chính trong những lúc nguy hiểm lớn nhất đối với thế giới thì cần phải hành động với sự bình tĩnh tối đa và sự lạnh lùng hết mức. Và, một trách nhiệm của tất cả các nước xã hội chủ nghĩa, của các dân tộc tiến bộ trên thế giới là phải hành động với sự bình tĩnh tối đa và bằng cái đầu lạnh. Đây không phải là lúc để mất kiểm soát hay mất bình tĩnh, bởi vì, một số hành động nào đó, sau khi được thực hiện, có thể sẽ không thể đảo ngược được.
Cuộc phiêu lưu này, sự điên rồ này dứt khoát phải bị đập tan. Bởi vì, phải đánh bại nó, phải đánh bại nó! (vỗ tay và tiếng hò reo: “Fidel, Fidel, Fidel”). Hãy ngăn chặn những tên tân phát xít mất trí này, bè lũ điên khùng này, đúng vậy, một bè lũ điên loạn, những kẻ tân phát xít hiện thời đang cầm quyền ở Trung Quốc thực hiện ý đồ của chúng kéo thế giới vào một cuộc chiến tranh hạt nhân. Nhất thiết phải làm cho chúng thất bại và ngăn cản chúng thực hiện ý đồ.
Chúng ta phải quan sát kỹ càng các chuyển biến của tình hình, phải cập nhật mọi thông tin, tất cả các thông tin đến từ Việt Nam.
Chúng ta không nên đánh giá quá cao sức mạnh của Trung Quốc. Đừng đánh giá quá cao họ. Chúng ta cũng không nên coi thường sức mạnh của Việt Nam (vỗ tay). Về mặt kỹ thuật, trên giác độ quân sự, sau tất cả những sự điên rồ của họ và cuộc “cách mạng văn hóa” của họ, những cuộc thanh trừng nối tiếp thanh trừng, phục hồi rồi lại phục hồi, quân đội Trung Quốc vẫn duy trì vũ khí kỹ thuật lạc hậu. Một chiếc xe tăng của Trung Quốc không thể sánh với một chiếc xe tăng Việt Nam (vỗ tay và hò reo). Một tên lửa phòng không Trung Quốc không thể sánh với một tên lửa phòng không Việt Nam. Vũ khí phòng không của Trung Quốc không thể sánh được với vũ khí phòng không của Việt Nam (vỗ tay và la hét). Pháo binh Trung Quốc cũng không thể sánh với pháo binh Việt Nam.
Họ có thể mạnh miệng để nói về dân số hàng trăm triệu và thậm chí một tỷ người, nhưng chẳng hề dễ dàng đưa một dân tộc đến lò sát sinh. Không hề dễ đâu. Ngoài ra, người lính cần một động lực. Chẳng có gì phải nghi ngờ là khi chiến đấu chống lại các lực lượng phản động trong cuộc chiến tranh giải phóng trước đây, người lính Trung Quốc là một người lính xuất sắc, một người lính dũng cảm. Chẳng có gì phải nghi ngờ là khi chiến đấu chống lại quân Mỹ tại Triều Tiên trước đây, người lính Trung Quốc là một người lính xuất sắc, một người lính dũng cảm. Họ đã có một động lực. Họ đã đối mặt với chủ nghĩa đế quốc và đã có một động lực cách mạng sâu sắc (vỗ tay).Tôi tự hỏi: những kẻ phát xít sẽ cho người lính Trung Quốc động lực gì để họ có thể coi thường cái chết? Và, nếu những người lính Trung Quốc có thể được truyền cảm hứng để chiến đấu giống như một tên lính chì, giết chóc phụ nữ và trẻ em Việt Nam, triệt hạ các gia đình Việt Nam, thực hiện hành vi diệt chủng thì loại huấn luyện viên nào có thể khuyến khích đội quân ấy hiện những tội ác đó? Và tôi nghi ngờ tinh thần chiến đấu của những người lính Trung Quốc đang xâm lược Việt Nam, cho dù người ta đã cố gắng nhiều thế nào để lừa bịp họ. Hơn nữa, một Việt Nam sẽ không ngồi khoanh tay, một Việt Nam có một kinh nghiệm chiến đấu phi thường (vỗ tay), một Việt Nam sở hữu những vũ khí tuyệt vời, và một Việt Nam không đơn độc (vỗ tay và reo hò: “Không!”)
Thật là một tội ác quái đản chống lại dân tộc đó! Họ đã lập nên biết bao nhiêu chiến công, thể hiện biết bao nhiêu khí phách anh hùng trong vài thập kỷ qua! Đầu tiên là những tên xâm lược Nhật Bản, sau đó, là những tên xâm lược của đội quân viễn chinh của thực dân Pháp, rồi đến bọn xâm lược Mỹ. Và bây giờ, mới nhất: quân xâm lược Trung Quốc. Trải qua những cuộc chiến đấu đó, người Việt Nam đã gặt hái được rất nhiều kinh nghiệm. Không có dân tộc nào trên thế giới tinh thông hơn dân tộc Viêt Nam về chiến thuật và chiến lược trong các cuộc chiến tranh giải phóng (vỗ tay), bởi vì họ đã phải liên tục đối mặt với những kẻ thù rất mạnh. Và người Việt Nam hiểu biết về chiến thuật và chiến lược hơn người Trung Quốc (vỗ tay). Và, một cuộc chiến tranh cách mạng không phải là điều tương tự như một cuộc chiến tranh diệt chủng. Không hề có sự giống nhau giữa một cuộc chiến tranh cách mạng như cuộc chiến tranh Trung Quốc đã tiến hành chống lại quân chiếm đóng Nhật và chống lại các lực lượng phản động, với một cuộc chiến tranh diệt chủng, tội ác chống lại một dân tộc dũng cảm đang bảo vệ sự nghiệp của họ, quê hương của họ, cuộc cách mạng của họ, độc lập của họ, sự tồn tại của họ, như nhân dân Việt Nam đang bảo vệ ngày hôm nay (vỗ tay).
Ngoài ra, người Việt Nam rất khôn ngoan, họ biết những gì họ làm rất tốt, và họ có thể để cho kẻ thù tiến vào đến đâu, rồi đánh lại nó thế nào và khi nào, bằng cách nào. Họ biết những gì họ làm. Và tôi nói với các bạn rằng tôi có một niềm tin vô hạn đối với những phẩm chất của người Việt Nam (vỗ tay). Và mặc dù lũ phát xít mới đang cầm quyền ở Trung Quốc luôn mồm nói về dân số một tỷ người, tôi cũng không hề ngạc nhiên là chúng sẽ phải chịu một thất bại to lớn ở Việt Nam, không có gì lạ cả ( vỗ tay).
Và đó là lý do tại sao tôi nói rằng những tên tội phạm ấy đã lao vào một cuộc phiêu lưu man rợ, vào một đường hầm không lối thoát. Và, vì vậy mà tình hình này nguy hiểm. Thật sự là một tình hình nguy hiểm, một tình hình phức tạp, đòi hỏi phải có một sự bình tĩnh tối đa, một cái đầu cực lạnh. Nhưng, đồng thời đòi hỏi phải có sự đoàn kết lớn nhất, sự hỗ trợ tối đa cho Việt Nam và sự quyết tâm cực điểm (vỗ tay).
Niềm tin của chúng ta ư? Người Việt Nam đã đánh bại người Nhật Bản, người Việt Nam đã đánh bại người Pháp, người Việt Nam đánh bại người Mỹ, những kẻ thù mạnh hơn rất nhiều, mạnh hơn rất nhiều mà bọn phát xít Trung Quốc không thể so sánh (vỗ tay); kể cả khi Mỹ bao vây Việt Nam với những tàu sân bay cùng hàng ngàn chiến đấu cơ và máy bay ném bom chiến lược, chúng vẫn bị đánh bại. Niềm tin của chúng ta là người Việt Nam sẽ đánh bại cuộc chiến tranh của những kẻ phát xít Trung Quốc (vỗ tay). Đó là niềm tin của chúng ta! Chúng vào sâu 10 hoặc 15km, hoặc nhiều hơn một chút hoặc ít hơn một chút, không quan trọng. Nhiều kẻ khác cũng đã vào. Và, các bạn đã biết chúng đã phải ra đi như thế nào.
Nhân dân ta phải theo dõi chặt chẽ, tôi nhắc lại, từng sự kiện, phải rất chú ý tới mọi thông tin. Báo chí của chúng ta, truyền hình của chúng ta, đài phát thanh của chúng ta, phải phấn đấu để cung cấp cho nhân dân ta càng nhiều thông tin càng tốt để nhận định. Và, nhân dân ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ, cho tất cả mọi thứ! (vỗ tay).
Các cuộc khủng hoảng không phải là mới đối với chúng ta. Chúng ta đã từng trải qua, ít năm trước đây, cuộc khủng hoảng tháng Mười, khi nhiều tên lửa hạt nhân chĩa vào chúng ta, và chẳng có ai ở đây phải mất ngủ. Tôi không hề biết bất cứ ai như vậy cả. Thậm chí, tôi cho rằng trong những ngày đó, người dân đã ngủ ngon hơn bao giờ hết (vỗ tay). Và bây giờ cũng như vậy: phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ. Chúng ta không biết cuộc khủng hoảng này sẽ kéo dài bao lâu. Hiện tại, không ai có thể dự đoán tương lai của nó. Hãy sẵn sàng cho tất cả mọi điều, sẵn sàng cho tất cả mọi thứ! (vỗ tay).
Hãy tăng cường sự đoàn kết của chúng ta! Hãy làm giàu thêm hiểu biết và lương tâm của chúng ta! Nhưng không để mất đi sự bình tĩnh và đừng mất ngủ. Hãy cùng hô vang với sự cảm nhận sâu sắc hơn và quyết tâm hơn bao giờ hết:
Chủ nghĩa Quốc tế vô sản muôn năm! (đồng thanh hô “Muôn năm!”)
Nhân dân Việt Nam nghìn lần anh hùng muôn năm! (đồng thanh hô “Muôn năm!”)
Tổ quốc hay là chết!
Chúng ta nhất định thắng!
(Nguồn st: Fb của cố nhà báo Nguyễn Đức Hy)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s