Cảnh giác với bệnh công thần và kiêu ngạo cộng sản

QĐND – Bệnh công thần, kiêu ngạo cộng sản là những thói hư tật xấu trong một bộ phận cán bộ, đảng viên đã từng được V.I Lênin và Chủ tịch Hồ Chí Minh cảnh báo từ lâu. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn mỗi cán bộ, đảng viên phải luôn gương mẫu, tránh những căn bệnh ấy, rèn luyện đạo đức cách mạng suốt cuộc đời, khi đương chức cũng như khi nghỉ hưu. Thế nhưng, vẫn có những người xao nhãng, để những căn bệnh ấy không chỉ làm méo mó hình ảnh, nhân cách, vinh quang của chính họ mà còn tạo ra dư luận xấu, ảnh hưởng đến niềm tin, tình cảm của nhân dân, đồng đội…

Họ đã và đang tự đánh mất chính mình

Chúng ta hẳn có nhớ một sự việc gần đây, từng có cựu Ủy viên Trung ương Đảng tuổi đời còn trẻ, tương lai đang rộng mở thì “dính chàm”, bị cách hết mọi chức vụ. Nguyên nhân do nhiều sai phạm, trong đó một phần do thói độc đoán, chuyên quyền, kiêu ngạo, không biết lắng nghe, không tôn trọng cả cấp trên và cấp dưới.

Lại có cán bộ cấp cao lúc nghỉ hưu vẫn không giữ được mình, có nhiều sai phạm ảnh hưởng đến thanh danh họ, như cựu quan chức mạt sát cảnh sát giao thông; cựu bộ trưởng đòi đặc quyền đặc lợi… Đáng buồn hơn, có cả cán bộ kinh qua rèn luyện, cống hiến, lập nhiều chiến công nhưng lúc nghỉ hưu lại thiếu tỉnh táo, nói và viết không đúng đường lối quan điểm của Đảng; tiếp xúc với nhiều đối tượng cơ hội chính trị, thậm chí cả đối tượng phản động, bị chúng lợi dụng, kích động, dẫn đến tán phát nhiều thông tin xấu, gây hoang mang, bức xúc trong dư luận. Trước góp ý chân thành của đồng chí đồng đội, những người này lại không tiếp thu, sửa chữa, cho rằng cách nghĩ, cách làm của họ mới là cấp tiến, là “trở về với nhân dân”.

Họ còn tham gia các cuộc tọa đàm, trao đổi, tham gia xuất bản những ấn phẩm do một vài hội, nhóm tổ chức gây ra những tranh cãi, bất đồng chính kiến làm bức xúc dư luận. Rồi còn tham gia ký các đơn, tâm thư, thỉnh nguyện tập thể có nội dung trái với đường lối, quan điểm của Đảng, không có lợi cho đất nước, quân đội nhưng họ lại được kẻ xấu tung hô, ngợi ca nên ngày càng mù quáng… Ngay trong lĩnh vực báo chí, truyền thông, văn hóa văn nghệ, nhiều năm qua, chúng ta không khỏi đau xót khi thấy có những nhà văn, nhà báo, nhà quản lý từng dạn dày kinh nghiệm, có tên tuổi nhưng khi nghỉ hưu đã đánh mất chính mình, đăng đàn nói, viết những điều sai trái, đi ngược với lý tưởng cả một đời theo đuổi. Có người còn tham gia thường xuyên viết bài, cộng tác cả cho những trang mạng phản động, có người bị kích động và bị lợi dụng để rồi xuất hiện trong những clip với nhiều nội dung sai sự thật, có cả thông tin xấu độc gây hoang mang dư luận. Có người để lại lời nói, việc làm thiếu trách nhiệm, tùy tiện đưa thông tin sai sự thật, xúc phạm danh dự, uy tín lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước, quân đội…

Những căn bệnh cần tránh của người cộng sản

Cuộc sống luôn cần sự phản biện đa chiều nhưng nếu sự chỉ trích đi kèm bệnh kiêu ngạo cộng sản và công thần thì hậu quả vô cùng nguy hiểm.

Năm 1919, nhà văn Maxim Gorki đã viết thư đề nghị V.I Lênin ngừng “khủng bố” những trí thức bị bắt vì phản loạn. V.I Lênin đã viết bức thư trả lời, phân tích rằng không nên trộn lẫn “các lực lượng trí tuệ” của nhân dân với “lực lượng” trí thức tư sản. Ông còn lấy trường hợp tác giả cuốn sách với những mỹ từ “Chiến tranh, Tổ quốc và Nhân loại” nhưng thực ra là kẻ dùng lời đường mật đánh tráo khái niệm yêu nước đích thực; ông cho rằng những trí thức phản loạn, những kẻ tưởng mình là bộ não của quốc gia “bọn chúng không phải là bộ não …”. Sau này, trong bài viết vào năm 1921, V.I Lênin đã vạch ra một trong 3 thứ kẻ thù chính-kẻ thù “nội xâm” mà những người cộng sản Nga phải kiên quyết đấu tranh tiêu diệt, kẻ thù đầu tiên, chính là “tính kiêu ngạo cộng sản chủ nghĩa”.

               Bác Hồ về thăm bà con Pác Bó (Hà Quảng, Cao Bằng) tháng 2-1961. Nguồn: Ảnh tư liệu.

Trong Báo cáo chính trị tại Đại hội lần thứ II của Đảng năm 1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh đề cập đến bệnh công thần: “Cậy mình có một ít thành tích, thì tự kiêu tự đại, cho mình là “cứu tinh” của dân, “công thần” của Đảng. Theo Người: “… Có những người cậy mình là “công thần cách mạng”, rồi đâm ra ngang tàng, không giữ gìn kỷ luật, không thi hành nghị quyết của Đảng…”. Người cũng chỉ ra nhiều thứ “bệnh” của cán bộ, trong đó có bệnh kiêu ngạo với những biểu hiện: “Tự cao, tự đại, hay lên mặt. Ưa người ta khen ngợi, tâng bốc mình. Ưa sai khiến người khác. Hễ làm được việc gì hơi thành công thì khoe khoang vênh váo… Việc gì cũng muốn làm thày người khác”. Cùng với đó là bệnh hiếu danh, tham danh, trục lợi, thích địa vị quyền hành, tự cho mình là anh hùng, là vĩ đại. Rồi bệnh óc lãnh tụ: “Đánh được vài trận, hoặc làm được vài việc gì ở địa phương đã cho mình là tài giỏi lắm rồi, anh hùng lắm rồi, đáng làm lãnh tụ rồi. Nào có biết so với công cuộc giải phóng cả dân tộc thì những thành công đó chỉ là một chút cỏn con, đã thấm vào đâu!”.

Vi phạm cả pháp lý, đạo lý, xa rời nhân tâm, tự vùi danh dự

Soi rọi những lời căn dặn trên vào các biểu hiện mắc bệnh của một số cán bộ mà chúng tôi nêu ở phần đầu bài viết, có thể thấy rất rõ những điều các bậc tiền bối cách mạng căn dặn dường như đã nói đúng, nói trúng tim đen của ai đó xa rời đạo đức, danh dự người cộng sản chân chính. Người cộng sản cần có dũng khí để đấu tranh với những điều sai trái, những thói hư tật xấu trong xã hội nhưng phê bình phải trên tinh thần xây dựng, phải có cái tâm. Cuộc sống xấu đi bởi sự im lặng nhưng cuộc sống cũng xấu đi và tồi tệ hơn bởi những tiếng nói sai sự thật, phán xét hồ đồ, tùy tiện, vô trách nhiệm, giật gân, đao to búa lớn để nâng mình lên bằng cách bôi nhọ người khác, gắp lửa bỏ tay người. Đó là thói phê bình nói lấy được của kẻ không biết mình là ai, thậm chí “Chân mình thì lấm mê mê/Lại đi cầm đuốc mà rê chân người” như cha ông ta đã dạy. Đó là thói phê bình vơi tình cạn nghĩa, không thể chấp nhận đối với những người từng chung đội ngũ, từng thuộc lời thề thứ 7 về tình đồng đội.

Đã là người cộng sản, là đồng chí, đồng đội, thì khi góp ý, phê bình phải với tinh thần người cộng sản, đồng chí, đồng đội chứ không thể bịa đặt thông tin, đổi trắng thay đen, gây hoang mang, suy giảm niềm tin của nhân dân. Càng không thể phê phán khi chính mình chưa đủ tâm, đủ tầm, đủ thông tin và nhận thức về những lĩnh vực mình còn nông cạn, chưa trải nghiệm. Không thể chấp nhận những kiểu phê bình tùy tiện như biến người từng trải nghiệm, kinh qua chiến đấu, được đào tạo bài bản, có trình độ, năng lực chỉ huy quân sự cao thành người “không hiểu quân sự, không qua chiến tranh”. Không thể phê bình kiểu thầy bói xem voi phủ nhận cả thành tích, nỗ lực của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân bằng ý kiến chủ quan, lệch lạc.

Đây cũng là vấn đề mà Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII về xây dựng, chỉnh đốn Đảng đã đề cập, chỉ rõ để mỗi cán bộ, đảng viên không sai phạm. Nghị quyết chỉ rõ, những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống có việc nói và viết không đúng với quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Nói không đi đôi với làm; hứa nhiều làm ít; nói một đằng, làm một nẻo; nói trong hội nghị khác, nói ngoài hội nghị khác; nói và làm không nhất quán giữa khi đương chức với lúc về nghỉ hưu… Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước, quân đội; Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước, quân đội.

Nghị quyết cũng không cho phép “kích động tư tưởng bất mãn, bất đồng chính kiến, chống đối trong nội bộ. Lợi dụng và sử dụng các phương tiện thông tin, truyền thông, mạng xã hội để nói xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ nội bộ, nghi ngờ trong cán bộ, đảng viên và nhân dân. Móc nối, cấu kết với các thế lực thù địch, phản động và các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị để truyền bá tư tưởng, quan điểm đối lập; vận động, tổ chức, tập hợp lực lượng để chống phá Đảng và Nhà nước…”.

Vậy thì rõ ràng, một vài hiện tượng cán bộ nghỉ hưu gần đây giao lưu, cấu kết với các thế lực phản động hoặc bị chúng lợi dụng để xuyên tạc, chống phá, tán phát thông tin sai sự thật trên mạng xã hội là điều không thể chấp nhận, chính là việc vi phạm Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII của Đảng.

Nhìn ở góc độ pháp lý, những hành vi xuyên tạc, vu khống người khác thông qua cái gọi là phê bình, đấu tranh, bày tỏ chính kiến với nhiều trường hợp đã vi phạm Điều 155, Điều 156 Bộ luật Hình sự 2015, người vu khống, nói xấu, bôi nhọ danh dự, tuy tín của người khác còn có thể phải chịu trách nhiệm hình sự về một trong các tội: Tội làm nhục người khác hoặc tội vu khống…

Đấu tranh và xử lý, không để tạo những tiền lệ xấu

Những hành vi vi phạm cả về pháp lý và đạo lý như vậy cần phải được đấu tranh, phê phán, lên án, ngăn chặn và xử lý nghiêm minh. Tổ chức đảng, đoàn thể nơi quản lý những cán bộ đó phải tăng cường giáo dục, rèn luyện họ chấp hành đúng kỷ luật và các quy định của Đảng, đề cao lương tâm, trách nhiệm, danh dự của người đảng viên chân chính.

Đối với các cơ quan chức năng, nhất là cơ quan quản lý Nhà nước, phải có thái độ và biện pháp xử lý nghiêm minh, công bằng, không để nương nhẹ, hóa mù ra mưa với những trường hợp công thần, kiêu ngạo cộng sản dẫn đến những lời nói, việc làm sai phạm. Chúng ta từng có bài học kinh nghiệm sâu sắc về một số trường hợp tướng lĩnh quân đội, công an từng được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân nhưng vi phạm kỷ luật, pháp luật vẫn bị xử lý nghiêm minh, không có vùng cấm.

Bác Hồ từng căn dặn: “Từ xưa đến nay, quần chúng không bao giờ tin cậy và yêu mến những kẻ tự cao, tự đại, những kẻ có óc lãnh tụ, tự xưng ta đây là anh hùng, là lãnh tụ”. Nhưng nhân dân và tổ chức cũng luôn rộng mở với những người biết khắc phục sửa sai. Thực tế đã có cán bộ tướng lĩnh có biểu hiện kiêu ngạo, được Bác Hồ nhắc nhở, rèn luyện sau trở thành vị tướng tài năng, đức độ, đảm nhiệm các chức vụ cao cấp của quân đội, sau đó ông tiếp tục sống cuộc sống khiêm nhường, cống hiến theo đạo đức cách mạng cho đến lúc nghỉ hưu, qua đời. Theo Người, để phòng trị bệnh kiêu ngạo, công thần, mỗi cán bộ, đảng viên phải: Rèn luyện đức khiêm tốn; thật thà tự phê bình và tiếp thu ý kiến phê bình của người khác; kịp thời phát huy ưu điểm, sửa chữa khuyết điểm…

Với cán bộ cao cấp, càng đòi hỏi khi đương chức cũng như nghỉ hưu phải có sự tỉnh táo, cẩn trọng khi nói và làm, nhất là phát ngôn trên truyền thông và mạng xã hội, đặt lợi ích của đất nước, của cộng đồng lên trên; giữ gìn bản lĩnh, danh dự và uy tín người quân nhân cách mạng. Sinh thời, Bác Hồ từng gửi cho Thiếu tướng Nguyễn Sơn 12 chữ: “Đảm dục đại” (Gan phải to); “Tâm dục tế” (tấm lòng, tâm hồn phải trong sáng); “Trí dục viên” (Suy nghĩ trọn vẹn, toàn diện, chu đáo); “Hạnh dục phương” (Hành động đúng đắn, ngay thẳng, phân minh, đàng hoàng). Sau này, nói chuyện với các tướng lĩnh, Bác nói đến 6 đức tính cần phải có, gồm: Trí, Dũng, Nhân, Tín, Liêm, Trung nhưng phẩm chất đầu tiên phải có là Trí. Người chỉ rõ Trí là phải có đầu óc sáng suốt, nhìn mọi việc để suy xét, rồi quyết định cho đúng. Suy nghĩ thấu suốt, nhìn xa trông rộng, phát ngôn rạch ròi, có thể định hướng dư luận, thế mới xứng tầm của những người từng ở vị trí lãnh đạo, chỉ huy.

Để tán phát những thông tin xấu, tiếp tay cho những căn bệnh kiêu ngạo, công thần, những điều sai trái có “cánh tay vô hình” của kênh truyền thông mạng xã hội và thủ đoạn lôi kéo của các đối tượng xấu, cơ hội chính trị thường lợi dụng những cán bộ nghỉ hưu, có tinh thần đấu tranh cao nhưng trong nhiều trường hợp lại thiếu thông tin; không sử dụng hoặc ít cập nhật mạng xã hội, internet… Vì thế, cũng cần có biện pháp thường xuyên trao đổi, cung cấp thông tin, ngăn ngừa các đối tượng xấu lôi kéo, lợi dụng.

Các cơ quan chức năng cần có biện pháp tăng cường quản lý hiệu quả mạng xã hội, để các nhà cung cấp của Google, Facebook, YouTube… chấp hành nghiêm quy định của pháp luật Việt Nam; buộc họ chủ động và có biện pháp ngăn chặn, xử lý những thông tin chưa được kiểm chứng, tránh lăng mạ, xúc phạm uy tín, danh dự của tổ chức, cá nhân, chống phá Đảng, Nhà nước, quân đội…

CÔNG MINH – NGUYÊN MINH

Advertisements

4 thoughts on “Cảnh giác với bệnh công thần và kiêu ngạo cộng sản”

  1. Thời gian gần đây, có một vài cán bộ lãnh đạo trước đã từng kinh qua rèn luyện, cống hiến, lập nhiều chiến công nhưng khi nghỉ hưu lại thiếu tỉnh táo, nói và viết không đúng đường lối, quan điểm của Đảng. Có người tiếp xúc với nhiều đối tượng cơ hội chính trị, phản động, bị chúng lợi dụng, kích động, dẫn đến tán phát nhiều thông tin xấu; thậm chí bịa đặt, xúc phạm danh dự, uy tín lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước, quân đội… gây bức xúc trong dư luận.
    Quả thực cán bộ, chiến sĩ đang tại ngũ chúng tôi hết sức buồn và thất vọng khi trong số những người mắc bệnh công thần , kiêu ngạo lại có cả sĩ quan nghỉ hưu cấp tướng, người từng được chúng tôi yêu mến, tôn vinh qua những bài báo, trang sách.
    Ai cũng có thể mắc sai lầm và cũng có thể sửa chữa được. Mấy ngày qua, chúng tôi được đọc, theo dõi nhiều ý kiến phản hồi, có cả bức xúc, cả tâm tình, khuyên nhủ của nhiều tướng lĩnh, người dân trên mạng xã hội. Tôi hy vọng những đồng chí từng mắc sai lầm sẽ đọc được các ý kiến ấy, cũng là những lời tâm huyết của đồng chí, đồng đội, của nhân dân. Mong họ sẽ tự soi, tự sửa để khắc phục sai lầm và không đánh mất chính mình.

    Like

  2. Bài báo của báo Quân đội nhân dân Việt Nam rất sâu sắc. Những ý kiến của CCB, CB và người dân rất hay. Để bệnh công thần gia tăng ở một số cán bộ cao cấp nghỉ hưu, theo tôi một phần có lý do đáng trách từ các cơ quan, đơn vị đã mời những nhân vật này làm cử tọa, dự một số hội nghị, hoạt động mà không xem xét kỹ lưỡng uy tín, nhân cách và khả năng của họ.
    Họ nhận thức về chính trị và xã hội rất hời hợt khi nhắc đi nhắc lại một số vấn đề mà bọn phản động tung hô; lợi dụng các vấn đề về bảo vệ chủ quyền biển, đảo để xuyên tạc, chống phá.
    Tôi cũng không hiểu sao một người như thế mà vẫn được tham gia làm chủ tịch hội nọ, hội kia, thậm chí vẫn là Ủy viên Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam. Một người với nhân cách, lời nói, việc làm ảnh hưởng xấu đến Đảng, Nhà nước, quân đội, đến quan hệ ngoại giao như vậy thì sao có thể tham gia vào khối đại đoàn kết dân tộc hay chỉ gây thêm chia rẽ, thiệt hại cho cộng đồng, cho đất nước? Có lẽ đã đến lúc tổ chức đảng ở địa phương và Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam phải xem xét việc về việc phát ngôn không đúng đường lối, quan điểm của Đảng, giao du với những đối tượng chống phá Đảng, Nhà nước, vô hình trung tiếp tay cho những đối tượng này.
    Bài viết và tổng hợp rất hay và đúng đắn! Cựu chiến binh dù công lao đến đâu mà mắc bệnh công thần kiêu bình thì phải loại bỏ và xử lý theo pháp luật để làm gương cho nhiều kẻ biến thái công thần khác.

    Like

  3. Cả tuần nay trên báo QĐND đã có nhiều ý kiến của các các tướng lĩnh CCB và một số cá nhân đoàn thể có ý kiến phản đối với Lê Mã Lương (LML), tướng bảo tàng có những phát biểu lộng ngôn hàm hồ trong buổi hội thảo bãi Tư Chính và biển Đông.
    Nhân sự kiện này tôi muốn nói đến chuyện của hai danh tướng mà tôi được biết về tính cách, cũng như sự tôn trọng nhau khi lớp người đi trước, đối với người lớp sau là Đại tướng Phạm Văn Trà với Trung tướng Nguyễn Thới Bưng.
    Trung Tướng Nguyễn Thới Bưng đã từng giữ chức tư lệnh quân khu 9 vào năm 1983, còn Đại tướng Phạm Văn Trà năm 1985 lúc đó là tư lệnh phó tham mưu trưởng quân khu 9 là cấp dưới của Trung tướng Nguyễn Thới Bưng, cả quá trình hai ông ở trong quân ngũ thời điểm đó ông Tướng Bưng luôn là cấp trên của Tướng Trà.
    Đến năm 1992 Tướng Bưng lên thứ trưởng bộ quốc phòng, thì cũng vào thời điểm đó Tướng Trà đã vượt qua Tướng Bưng với chức tổng tham mưu trưởng kiêm thứ trưởng quốc phòng, và đến năm 1996 Tướng Trà đã lên bộ trưởng quốc phòng còn Tướng Bưng vẫn là thứ trưởng.
    Nếu nói về tuổi quân tuổi đời thì Trung tương Nguyễn Thới Bưng luôn là đàn anh của Đại tướng Phạm Văn Trà, nhưng con đường phát triển trên con đường binh nghiệp thì Tướng Trà đã vượt qua đàn anh của mình là Tướng Bưng đó cũng là quy luật bình thường.
    Thế mới thấy được các danh Tướng cấp đó đức độ giản dị ra sao, họ thể hiện đúng tinh thần kỷ luật của những danh Tướng của quân đội, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào thời thế nào, họ vẫn tôn trọng nhau như đồng chí đồng đội không hề tự ái biểu hiện kiêu ngạo công thần.
    Trong khi đó đối với tướng bảo tàng LML mới có chút công trạng, nhưng khi bị thất sủng do tư cách phẩm chất kém không thể phát triển được thành lãnh đạo quân đội, khi đã nghỉ hưu thì lại tỏ ra cay cú kiêu ngạo công thần, rồi từ đó biến chất tha hoá khi giao du chơi bởi đi lại với những thành phần bất hảo về chính trị, đã nhiều lần sử dụng cái danh cái hàm mình ăn nói hàm hồ xuyên tạc.
    LML đã tự tách mình ra khỏi hàng ngũ của các CCB binh, qua các phát biểu nhiều lần trong các hội thảo của các thành phần tự cho mình là dân chủ cấp tiến, LML đã tự biến mình thành một ngu tướng không còn xứng danh với những gì đảng và quân đội đã trao cho LML, với những tái phạm theo cách cố ý nhiều lần, đảng quân đội, nhà nước nên xem xét xử lý tước mọi danh hiệu và cấp bậc của LML.

    Like

  4. Những ngày vừa qua, theo dõi thông tin về bệnh công thần, kiêu ngạo xảy ra với hiện tượng một số cán bộ nghỉ hưu, trong đó có cả một vị tướng khiến cháu rất buồn.
    Là thế hệ trẻ, sinh ra và lớn lên trong điều kiện đất nước hòa bình, ổn định và ngày càng phát triển, chúng cháu nhận thức rằng, để có nền độc lập, tự do như hôm nay, các thế hệ cha ông đã phải đánh đổi bằng những hy sinh, gian khổ. Từ các cuộc chiến tranh để giành độc lập, tự do cho Tổ quốc cũng đã xuất hiện những tấm gương anh hùng chiến đấu dũng cảm, quên mình, hy sinh dâng hiến cả tuổi thanh xuân, thậm chí xương máu, tính mạng của mình cho nền độc lập, tự do của nước nhà. Có người từng được tôn vinh, báo chí, phim ảnh nhắc nhiều và trở thành thần tượng của chúng cháu. Thế mà không hiểu tại sao những người đó lại có thể thay đổi đến như vậy?
    Cháu cũng đã được nghe lời căn dặn của Bác Hồ: “Thương binh tàn nhưng không phế”. Nhiều người đã vươn lên, tiếp tục đóng góp, dựng xây đất nước nhưng thật đáng buồn lại có một số ít thương binh công thần, lợi dụng danh nghĩa thương binh để tham gia vào những việc như đòi nợ thuê, gây sức ép ở những nơi cần giải phóng mặt bằng. Hay như vừa rồi, có nhóm người tự xưng là thương binh quậy phá đòi đặc quyền nhận vé vào xem bóng đá. Thậm chí có chủ tịch một hội liên quan đến thương binh mà lại tiếp xúc, tham gia các hoạt động do những đối tượng bất mãn, cơ hội chính trị chống phá Đảng, Nhà nước tổ chức… thì phải chăng họ đã bị “phế” về tư tưởng, về nhân cách?
    Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những chiến công, hy sinh của cha ông, thế hệ trẻ chúng cháu luôn trân trọng và biết ơn. Nhưng chúng cháu thật sự cảm thấy thất vọng khi có trường hợp nhân vật là thần tượng của mình một thời bỗng dưng sụp đổ. Chúng cháu không muốn xảy ra điều đó. Ai vấp ngã cũng có thể đứng dậy. Những năm chiến tranh, từ phong trào thi đua, các đơn vị quân đội, các tập thể và toàn quân, toàn dân đã người người thi đua, xây dựng nên hình ảnh những người anh hùng. Vậy thì thời bình, khi họ mắc sai lầm, rất cần sự vào cuộc của cả cộng đồng, của toàn xã hội để phê bình, đấu tranh, giúp họ nhận thức, sửa sai, tiến bộ. Còn với những người không còn xứng đáng nữa thì cũng cần có kết luận rõ ràng, không để tốt xấu lẫn lộn, không để những tấm gương mờ làm giảm niềm tin của thế hệ đi sau.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s