Môi Việt Herald hở, răng VNCR phải lạnh

Bolsa Thiên Hạ Sự 15/7/2010

Cách nay hơn 2 tuần ngồi quán Zen dưới hàng hiên Câu Lạc Bộ “báo đường”, tức là làm báo ngồi ngoài đường bàn chuyện Tam Quốc Chí làng báo, không phải là Sugar Newspaper, người viết đã tiết lộ tin về “khủng hoảng tài chánh” của công ty VMG. Lúc đó có lẽ không ai tin vì “Trong đôi mắt em anh làm vất vả” của các nhà báo ai cũng có vẻ “làm sao biết được tình yêu, tình yêu vỗ cánh, vỗ cánh bay đi, father ai mà tin” nhìn về phía người viết đăm đăm, không phải là cái nhìn nửa tin nửa ngờ, mà là cái nhìn ngầm hỏi “Are you OK, man?”.

Người viết OK hay không thì nay đã có câu trả lời, nhưng chắc chắn chuyện nội bộ của Việt Herald và VNCR không OK rồi. Không tin người viết, giờ ai cũng cũng phải tin câu chuyện “hàng hiên quán Zen” là bản tin “xịn” thứ thiệt, nói tầm bậy trúng tùm lum. Danh hiệu thám tử của Việt Weekly đặt cho người viết vậy mà linh đáo để! Ngày 1 tháng 7 năm 2010, nhà báo Vũ Ánh, đã lặng lẽ đi vào “chỗ đứng” về hưu qua bức thư tình ngắn ngủi “Anh ra đi mùa Thu, mùa Thu không trở lại.” Trước đó, vài ngày người viết được biết đã có một cuộc “chỉnh lý” của các nhà truyền thông trẻ trong cộng đồng Việt Herald. Hai tháng không lương, lấy gì nuôi bao tử? Khi mà “bao tử” nổi giận thì “nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc” (Chuyện Trung Hoa Nụ Cười Bao Tự, cười lần thứ nhất mất thành, cười lần sau mất nước. Cười Việt Herald là cười foreclosure, không tiền trả biu) Nhà báo Đỗ Dzũng người được “bảo đảm” trả lương 2 năm cho dù Việt Herald có mệnh hệ gì. Nhưng khổ nỗi Đỗ Dzũng lại có “phần hùn” tức là cổ đông (chủ nhân) thì làm sao khiếu nại cái gọi là  “bảo đảm” lương lậu này? “2 tháng làm việc không lương, sức chiụ đựng của chúng tôi có giới hạn” đó là lời than phiền của nhà báo trẻ Đỗ Dzũng. Người viết hoàn toàn đồng ý với Đỗ Dzũng, tình yêu cũng không thể ngồi uống nước lạnh để “bốn mắt nhìn nhau trào máu họng” hà huống chi công ăn việc làm “no money, no honey” cũng là chuyện thường tình trên cõi đời vật chất xa hoa đầy quyến rũ này.

Chuyện cần đến đã đến, Chủ Nhật 4/7/2010 ngày lễ Độc Lâp Hoa Kỳ, trong khi dân chúng cờ Hoa ăn mừng 234 năm Lễ Độc Lập thì tại tòa soạn nhật báo Việt Herald cũng cắt bánh ăn mừng thôi nôi 1 tuổi. Với hình ảnh bà Bùi Bích Hà đứng giữa (những cái gì “chính” thường phải ở giữa. Period.) Sau buổi tiệc thì những tràng pháo bông đã nổ tung toà soạn bằng một cơn điạ chấn qua lời tuyên bố “từ chức” của “đại ký giả” trẻ Đỗ Dzũng. Nhưng sự từ chức của Đỗ Dzũng không im lặng bình thản như sự di chuyển “chỗ đứng” của người ký giả già Vũ Ánh. Được biết là một ký giả trẻ, nóng tính, lanh chanh (họp báo Diễn Đàn Công Luận) nên sự ra đi của Đỗ Dzũng cũng sẽ không bình thường. Một trận cãi nhau kịch liệt tại toà báo mà ông Lê Công Tâm, trong một buổi chiều tình cờ gặp nhau tại Office Depot, Garden Grove (8/7/2010) đã xác nhận với người viết: “Ông Bí (Đỗ Việt Anh) thì chủ quan và độc tài, ông Đỗ Dzũng thì nóng nảy, bộp chộp. Sự va chạm lẽ dĩ nhiên không tránh khỏi. Một trong 2 ông sẽ phải ra đi mà thôi.” Ông Lê Công Tâm còn xác quyết: “Tài chánh không phải là sự kiện quan tâm, management (Ban Quản Trị) mới chính là nguyên ủy của vấn đề.”

Đó là nguyên văn ông Lê Công Tâm nói với người viết, ông Tâm nói vậy biết vậy. Nhưng sự thật đúng như lời nói của ông Tâm, thật hay không chỉ có ông biết. Người viết chỉ biết nhìn sự kiện từ bên ngoài, vận dụng suy nghĩ “đoán bạch tuộc” mà thôi. Việc trước mắt ngày đầu tháng 7 “cây cổ thụ” Vũ Ánh đã từ nhiệm với lý do “permanent retirement” (về hưu vĩnh viễn,) 4 ngày sau “chủ bút” Đỗ Dzũng” cũng “vẫy tay vẫy tay chào nhau.” Thế lày nà thế lào. Tại sao tin Vũ Ánh về hưu không loan báo? Chuyện về hưu có gì xấu cần che đậy? Thói đời cái gì càng che càng làm cho người ta thắc mắc. Chuyện gì, chuyện gì? Hết Vũ Ánh đến Đỗ Dzũng, tất cả không công khai loan báo. À thì ra có “vấn đề”. Nếu bình thường sao lại phải dấu? À thì ra vấn đề không đơn giản, nên cần dấu? Thế rồi chuyện xảy ra lại lên đài cấm không cho thiên hạ thắc mắc. Thế mới dzô dziên.

Chuyện dễ hiểu thôi, người viết số trước bận viết bài về “chỗ đứng, chỗ nằm” của ông Lê Khắc Lý, trước đó chuyện “bò vào, bò ra đài VBS” của Dương Đại Hải, thêm một tuần ngao du sơn thuỷ Houston ngày Quân Lực nên không kịp “súng ống” viết bài bàn về Việt Herald, dù đã nói chuyện tại “báo đường”. Tuần này ông TTK Việt Weekly la làng “tới rồi, tới rồi” ầm ĩ, nên người viết đành phải “suốt đêm tâm sự bên tách cà phê đen” nhớ lại biến cố 1 năm Herald để viết. “Tới rồi, tới rồi”, đúng vậy, điều gì tiên đoán về Việt Herald người viết đề cập đến Việt Weekly trong năm qua mọi việc xảy ra đúng như Không Minh Gia Cát Lượng bấm độn trúng phoóc. Ông Trần Văn Chi: “Không biết anh Hùng lấy tin từ ai, từ đâu, nhưng mỗi tháng lỗ 30 ngàn mỹ kim là con số rất chính xác. 50 ngàn tiền chi, 20 ngàn thu về từ quảng cáo, vị chi là 30 ngàn.”  Câu nói này ông Chi chỉ tâm sự với người viết cách đây khoảng 2 tuần, nhân dịp “hộ tống” phu nhân lên đài VHN-TV talks show của Lệ Hằng trước ngày 25/6/2010.       

Ông Chi nhìn thấy khó khăn của Việt Herald thì đương mọi người trong Ban Quản Trị cũng thấy. Không thấy sao nhà báo Đỗ Dzũng la làng, trời ơi 2 tháng không lương lấy gì mà sống? Nhà báo Tú Gàn bị “cắt” không biết có phải đây là một “kế hoạch” mượn tay ông Ngô Kỷ “biểu tình” để có lý do chặt bớt thế lực và để ông Chi “ngậm miệng ăn tiền?” Chuyện “biểu tình” lần này có được trả lương hay không thì người viết không biết, vì lần này Ngô Kỷ “biểu tình” do-it-himself cho chắc ăn. One man show không ai biết được khỏi thắc mắc. Vụ biểu tình đạt được nhất cử lưỡng (tam, tứ) tiện: 1-Đuổi cổ Tú Gàn, 2-Xoá sổ chức vụ Trần Văn Chi, 3-Treo cờ VNCH trên xe Ngô Kỷ để đậu trước cửa toà soạn mà vẫn không mất lòng “chủ nhân”, 4-Được tiếng trung thành với lực lượng cách mạng 1-11-1963 (Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu).

Cổ phần cuả ông Trần Văn Chi và ông Đỗ Việt Anh nghe nói ngang ngửa, nhưng tại sao thế lực của ông Đỗ Việt Anh “to” hơn ông Trần Văn Chi? Chuyện này viết ra rất dài dòng văn tự, viết toạc móng heo nhiều khi ông Vũ Ánh không thèm về hưu mà “về quê” luôn cho tiện sổ sách thì cũng mệt. Ngày 15/7/2010 Ban Quản Trị Việt Herald sẽ làm tiệc đưa chân (go away lunch) nhà báo Đỗ Dzũng với quan điểm giữ người ở, không ai giữ người đi. You muốn sugar go thì you “gâu” sugar you. Toà soạn Việt Herald cũng không thích buôn đường (sợ blood sugar) chứng tỏ chuyện ông Lê Công Tâm muốn dàn xếp cho Đỗ Dzũng ở lại coi như đã “chấm xuống hàng” thôi chia ly từ đây.

Chuyện buồn cười là trong mục Sổ Tay ông Vũ  Ánh từng viết “Trong ngày vui của tòa soạn nhân lễ khai trương, trộm phép tâm sự một vài điều, có thể là vớ vẩn, nhưng nghĩ sao nói vậy. Tuổi 70 cũng chẳng còn bao nhiêu năm để làm việc. Ấy vậy mà tới giờ vẫn phải biết lắng nghe thì mới tồn tại được. Làm nên một sự nghiệp là điều đã khó, giữ được sự nghiệp còn khó hơn nhiều.” Vớ vẩn vẩn thật, ông Vũ Ánh viết sao đúng vào hoàn cảnh của ông 1 năm sau. Cái sự nghiệp mới của ông tại Việt Herald sao mà mau tàn như lá rụng mùa Thu, cái sự nghiệp đứng sau lưng Đỗ Dzũng sao mà khó giữ đến thế. “Phải biết lắng nghe mới tồn tại được” vậy cái chuyện ông không tồn tại chỉ vì ông không biết lắng nghe? Lắng nghe ai, lắng nghe cái gì? Lắng nghe ở đâu? Hi vọng ông Vũ Ánh cũng cho bà con biết “chúc chúc” cho dzui cửa dzui nhà được không? Với người viết thì câu trả lời chẳng qua tiền ơi là tiền. Vũ Ánh trong các bài viết sổ tay thường ký tên Vũ Ánh/Việt Herald, nhưng bài viết ngày 10/7/2010 thì không còn ngoài 2 chữ tắt cuối bài (V.A.). Cũng dễ hiểu một đàng thì “cổ động” (hi sinh không lãnh lương,) một đàng “mì ăn liền” viết bài nào lãnh tiền nhuận bút bài đó. Cái này có lẽ chắc ăn hơn là cái chức vụ có tiếng mà không có miếng (ăn)?

Nhớ ngày xưa thân ái, ông Vũ Ánh, Đỗ Dzũng, Vũ Đình Trọng và Đỗ Trọng “jumped out the boat” (nhảy ra con thuyền sắp chìm,) nhà báo “kinh nguyệt” (sorry kinh nghiệm) Vũ Ánh viết bài “Vì cớ làm âu sầu mà không chịu nói” để giải thích chuyện từ giã con” tim” Người Việt để sang ngang con “tim” Việt Herald. Ôi cái thời vàng son của thuở ban đầu sao nỡ vội đi qua. Những huy hoàng đã được che đậy bằng những hào quang lộng lẫy nhưng phù phiếm như lâu đài xây trên cát biển. Ngày nay, không ai trách ông Đỗ Dzũng đi tìm “kinh tế”, nhưng người ta ngạc nhiên ở chỗ “nghe nói” Đỗ Dzũng trở lại con “tim” Người Việt. Sự kiện Đỗ Dzũng trở lại Người Việt thì chẳng có gì chê trách, vì những Mr. Bill không ai mời nhưng lại cứ lẽo đẽo theo “gió heo may” bay đến nhà hàng tháng. Cháu nhỏ có bông sữa WIC và Cash Assistance và văn phòng phục vụ quận Cam (GSV Janet Nguyễn) giúp điền đơn. Nhưng mà bill thì hơi khó à, không có ai giúp đâu trừ ông thần Washington. Người ta nếu thắc mắc thì  thắc mắc là bài viết của ông Vũ Ánh, nhảy từ cái thuyền sắp chìm (nGƯỜI vIỆT) qua cái thuyền thứ nhì (Việt Herald,) nay cái thuyền thứ nhì cũng sắp chìm thì Đỗ Dzũng lại nhảy trở lại cái thuyền mà ông Vũ Ánh đã chê trước đây. Chỉ có Vũ Quí Hạo Nhiên là thích thú vuốt cằm (không cầm) tự khen mình là khôn ngoan. Dại gì mà nhảy.

Chuyện bắt buồn cười là nếu Đỗ Dzũng trở về Ngưới Việt thì sẽ làm Vũ Ánh mất mặt vì bài báo xưa (break away) biện minh cho chuyện VQHN viết “Anh biết em đi chẳng trở về”. Thế mà nay em lại về thật. Đỗ Dzũng có thể cãi chầy cãi cố tôi đi mua “xi” về trám lại vết lủng của con thuyền Người Việt. Nếu báo Người Việt chơi khăm mướn lại Đỗ Dzũng để làm mất mặt Việt Herald (tạm thời trong lúc này,) sau đó cho nghỉ việc mới là chuyện vui? “Vẫn biết trên cõi đời, tình yêu (báo chí) là con nước trôi, trôi mênh mang ….”  Khó ai đoán được chuyện tương lai trên con đường tự do báo chí (Freedom Press – Moran) khi từ ngày có em (Việt Herald) về. Cũng có thể Đỗ Dzũng sẽ trở lại nhiệm sở cũ là làm việc cho văn phòng GSV đơn vị 1 quận Cam, nơi mà Đỗ Dzũng đã làm 2 tháng và chê (vì không thích thắt “ca-vạt và mặc áo vét-tông.) Đỗ Dzũng thuộc tuýp người lăn xả, xông pha trận mạc, nên quần tây, áo Polo có vẻ thích hợp với kiểu người và dáng người anh ta hơn là đóng bộ ngồi trong phòng máy điều hoà không khí. Mặc quần áo vét-tông mà đòi gọi cảnh sát thì quả thật chẳng giống ai. Nhưng “Em ơi nếu mộng (Người Việt) không thành thì sao?” Vì kinh tế gia đình Đỗ Dzũng đành phải quay về GSV để lãnh “hot dog” thôi. (Từ ngày 30/4 đến World Cup, người viết tìm ra được chân lý, GSV Janet Nguyễn có vẻ thích Hot Dog và có lẽ có sẵn hang trong kho. May mà World Cup chấm dứt 1 tháng, nếu kéo dài thì hơn 1 tháng có lẽ bà con mê đá banh còn được ăn hot dog dài dài. “Dù sao đi nữa, dù sao đi nữa tôi cũng chê em”, chắc chỉ có GSV Janet Nguyễn mừng vì ít ra từ nay sẽ không phải “mau mắn” nhận lời phỏng vấn của anh Đỗ Dzũng vì sợ anh Đỗ Dzũng mang lên báo dũa te tua (Nghe câu này thấy Đỗ Dzũng tệ thật, việc gọi cảnh sát cũng chỉ còn là chuyện nhỏ đáng bỏ qua.)          

Đó là chuyện Đỗ Dzũng, nhưng trường hợp Vũ Ánh thì coi như đã hết thuốc chữa. Đúng ra thì sự nghiệp làm báo của Vũ Ánh đã chấm dứt kể từ ngày ông viết bài nhận trách nhiệm cho đăng bài và hình cờ VNCH trong chậu rửa chân cũng như bênh vực Hùynh Thuỷ Châu. Ông Nguyễn Xuân Tùng đã có bài trả lời Vũ Ánh, nên người viết không đăng bài của mình nữa. Tuần trước người viết định viết bài trả lời Vũ Ánh về các bài viết “tân Ban Đại Diện” chưa kịp viết thì nay ông lại về quê nghỉ hưu. Giá mà nhà báo Vũ Ánh trước khi ra đi cho bà con cộng đồng và độc giả théc méc cái chuyện tại sao có trang in chậu rửa chân và bài viết lọt vào báo Xuân Người Việt ngày này năm xưa thì hay biết mấy.

Câu chuyện môi Việt Herald hở thì răng VNCR bắt buộc phải lạnh vì Tổng Giám Đốc Việt Herald cũng kiêm nhiệm dám xúi VNCR, nếu không muốn nói là “dám đốc” cả 2 cơ quan truyền thông. Trưa nay thứ Ba 13/7/2010, bài viết chuẩn bị gửi đi cho Việt Weekly thì phải tạm ngưng gửi, cắt phần sau và viết tiếp vì nguồn tin sốt dẻo của 2 phóng viên “one way” (không hề có mặt săn tin trừ phi được lệnh bà “gâu” (go) và một “dám đốc” đòi bịt miệng nhà truyền thông klhông biên giới (có lẽ ám chỉ nhà báo tự do Nguyễn Phương Hùng?) Mở đài nghe biết ngày tình trạng Cuba đang “căng thẳng” nghĩa là không khí trong đài VNCR không cần nhìn vào cũng biết họ bồn chồn không đủ kiên nhẫn chờ đợi vì “Mother Cái đồng hồ bữa sao nó chạy chậm thế nhỉ?

Ngay sau màn nhạc hiệu và giới thiệu chương trình là chuyện đưa ngay lên bàn mổ một chương trình phát thanh ban đêm (1190AM của Người Việt Tị Nạn?) với những bản tin của một phóng viên không biên giới (tức nhà báo NPH?) Bà “dám đốc” và 2 ông “dám xúi” luân phiên hăm dọa sẽ đưa ra toà những ai loan tin thất thiệt (không thấy nói tin thất thiệt gì nội dung ra sao, ngày tháng năm sinh?) làm phương hại đến “tài chánh” của đài (cũng không cho biết mất bao nhiêu quảng cáo và thiệt hại bao nhiêu?) cuối cùng cả 3 đều “hăm doạ” ai đó chuẩn bị vác chiếu hầu toà. Chó suả là chó không cắn. Theo luật muốn gì phải viết thư 30 ngày yêu cầu cải chánh trước khi “càng đi xa anh càng nhớ em, càng nhớ em anh càng đi xa”. Sau đó hạ hồi phân bua buá liềm thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Bà “dám đốc” thì giọng Bắc Kỳ chanh chua, người ta chưa chết mà bảo người ta chết làm cho thân chủ “vẫy tay chào nhau” là ác ý, là xuyên tạc. Ông “dám xúi” trẻ tuổi, tiếp lời đúng vậy “mất bao nhiêu tiền bạc” sẽ phải ra toà bồi thường. Chà nghe lạnh xương sống, một là phóng viên không biên giới (ai vậy?) phải câm họng, hai là chuẩn bị in tiền bắng Photoshop để bồi thường? Tin trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông?

Nghe dư luận nói, không đúng tim đỏ thì tim đen cũng đâu sao? Không đúng thì lên đài từ từ nói năng, nhỏ nhẹ, đàn bà con gái già 70 tuổi sao tính vẫn còn nóng hổi, vừa thổi vừa nói chanh chua, con dâu con rể nghe mẹ chồng, mẹ vợ như vậy thì làm sao gỡ rối tơ lòng thiên hạ được? Chúng nó cũng buồn chứ? À! cái chuyện ông “phóng dziên” đó nói thì chúng tôi xin tâm sự với độc giả chuyện đó hoàn toàn không có, đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm. Thế có phải là văn chương giáo sư, gỡ rối tâm tình không? Làm gì cuống quýt bỏ cả ghế nhảy chồm hổm lên bàn ghi âm mà hổn hển nghe mất trật tự truyền thông. Ghê quá. May mà cái thằng ông nhà báo phải gió này không biết giọng cái mai-cờ-phôn vào họng như ông “cụ” Lê Khắc Lý, nếu không thì bà chết với con, nghe chưa? Tin đồn bên ngoài thì Việt Herald đang đang bị căng thẳng thần kinh vì nhân viên 3 tháng không lương và đó là lý do nhà báo Đỗ Dzũng phải “Em ra đi mùa Thu (tháng 7)” và từ đó “em VNCR cũng phải nên buồn”. Trong lúc tang gia bối rối người ta bàn loạn cũng cấm không cho được xiá vào chuyện nhà tôi. Thế ông “cụ” (Cựu) Đại tá Lê Khắc Lý xía vào Ban Đại Diện khác sao quý dzị không lên tiếng cảnh báo cụ Lê Khắc Lý cho em nhờ?

Trong một câu khắc để khoả lấp sự “hoang mang của dư luận” bà dám đốc “bật mí” tin bí mật. Này này bà bảo cho mày biết nhé con, không biết chuyện của bà thì đừng chõ mỏ, bà đang có những “vấn đề” chưa tiện nói ra thôi. Bà đang chuẩn bị chương trình làm đài “tàng hình” và nhiều chương trình truyền thông khác nhưng chưa ký xong khế ước nên chưa tiện nói. Câu trước chưa xong thì câu sau bà cho biết: cho mày biết luôn bà sắp sửa đóng “phinh” (làm them đài tàng hình.) Ra cái điều không có đóng báo nói, nếu có đóng  thì bà mở báo hình. Làm 2 cái một càng sướng. Mỹ nó gọi là double pleasure. Bà già “dám đốc” này này thật là mâu thuẫn, chưa tiện nói lại nói toạc móng heo. Giấy tờ ký xong chưa mà đã lại “thành thật khai báo”? Bà được phép (đại) tiện nói ra chưa hay vẫn còn (tiểu) tiện che dấu, hay chỉ vì “ấm ức” nên xổ ra cho nhẹ bầu tâm sự, tức quá phải “phun châu nhả ngọc” cho bà con nghe? Trước đó ông “dám xúi” trẻ tuổi thì vẫn cái không biết nói gì hơn ảnh hưởng “tài chánh” là phải ra toà bồi thường. Tài chánh bế tắc mà lại sắp ký khế ước đài tàng hình. Mâu thuẫn không? Làm gì phải doạ nhau như công an của “đầy tớ nhân dân” doạ nạt thằng “dân làm chủ”? Thật ra thì ông “dám xuí” trẻ chỉ cần nói như sau: “Tội nghiệp ông phóng viên không biên giới ơi, tôi buồn cho kiến thức hẹn hẹp của ông, thật là tôi nghiệp. Này này ông bảo cho mà biết, ông đã từng bthách thức cộng cộng đồng phát bài “Nhớ Bác Lâm Li” do Đàm Vĩnh Hưng hát, ông đếch sợ nào; mai mốt ông sửa soạn mở đài tàng hình chiếu bác “Lâm Li” trong bộ phim Cuba “căng thẳng” chúng mày mở to mắt như sau ngày 30/4/75 mà xem.”

Cuối cùng, ông “bán nước” Vũ Chung phạng một câu đại khái, nói cho cùng thì ông phóng viên không biên giới này nói chẳng đâu vào đâu, chẳng có ai nghe. Ông này đâu có uy tín để thuyết phục người nghe…v…v… Cái chiện này mới là dzô dziên thuộc loại 13 con giáp “bán nước” buôn “hot dog” Chê người ta không có khả năng, uy tín vậy mà ngay đầu chương trình 1, 2, 3 cả ba ta cùng nhảy chồm hổm lên bàn “phun châu nhả ngọc”. Lỗ tai Vũ Chung nằm 2 bên đầu óc tăm tối của mình chứ có nằm trong đầu người khác đâu mà biết được thuyết phục thính giả hay không? Mà nếu nói không ai nghe tại sao lại phải dẫy nẩy như điả phải vôi? Sốt ruột không chờ nổi. Mắc mớ gì phải tốn giờ airtime mắc hơn vàng từ 12 giờ trưa đến 4 giờ chiều để bàn chuyện người phóng viên không ai tin này. Lại them một nhân vật thứ ba mâu thuẫn. Nếu đài có đóng chỉ vì 3 cái lẩm cẩm của quý vị mà thôi. Đừng đổ lỗi cho người khác trước khi chạy làng. Người viết đã tha không thưa kiện nay lại ngang nngược đòi kiện lại. Go ahead, make my day man.

Định viết chuyện cổ phần VNCR sắp được phân phối 30% vẫn còn của Người Việt 70% còn lại ai muốn giữ, ai muốn bán? Ai lên đài VNCR ngồi than thở, không lẽ mình cứ ngồi gặm mai-cờ-phôn suốt đời (hàm ý mở lời bắn tiếng thấy người ta go mình cũng “gâu”.) Có gì đâu mà hăm mới doạ! Có tiền mở thêm đài tàng hình thì lên chứ làm gì xuống được? Đứa nào sai kệ mother nó, thằng đoán sai tẽn tò chứ người nghe sao tẽn tò được. Bởi vậy không nói không ai biết tâm trạng, chương trình “tâm tình với Thái Hà”  từ 10 đêm đến 12 giờ khuya thứ Bảy tự nhiên mang lên phát 12 giờ trưa thứ Ba 13/7/2010 (không thông báo trước) làm bà con không biết “oắt-sờ-heo-go-inh-ỏi”. Vô tình cho thính giả biết tiếng nói của thằng ký giả không biên giới ghê gớm lắm. Nhớ đón nghe mỗi tối thứ Hai và tối thứ Tư và “đột xuất” vào thứ Sáu đầu tháng. Cám ơn các táo tàu (2 ông, 1 bà) “VNCR” có lòng thòng quảng cáo miễn phí cho chương trình Tiếng Nói Người Việt Tự Do. Để đáp lại tấm thạnh tính kính mời 3 vị quá bộ tối Chủ Nhật 8/8/2010 ghé chơi buổi tiệc gây quỹ của thằng phải gió không biên giới tại nhà hàng Paracel giá báo chí 30 mỹ kim một người. Giá VIP 50 mỹ kim ngồi bàn danh dự.                                

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s