Hoạ sĩ Mạc Chánh Hòa: Ngô Kỷ là tên trốn lính vô học

LTS Việt Weekly: Ý kiến của họa sĩ Mạc Chánh Hòa phản ảnh quan điểm cá nhân trên tinh thần diễn đàn, không phải của tòa soạn.

LÊ VÔ HỌC ghi

Việt Weekly (VW):Họa sĩ Mạc Chánh Hòa cho biết nhận xét về Tướng Nguyễn Cao Kỳ?

Mạc Chánh Hòa (MCH): Ý kiến về tang lễ của Tướng Nguyễn Cao Kỳ làm tôi rất buồn lòng. Một số người trong cộng đồng không chịu khó coi và đọc, nghe tận tai sẽ hiểu ông Kỳ. Đừng vì ghét người ta mà mình không coi, không nghe. Phải coi cho rõ ràng để tìm hiểu, mới đúng. Oâng Kỳ đã nói rất rõ ràng và minh bạch.

VW: Đối với một số người tranh đấu, chống cộng sản, họ cho rằng hành động của ông Nguyễn Cao Kỳ là phản bội khi ông trở lại Việt Nam vào năm 2004. Anh có cho rằng, ông Nguyễn Cao Kỳ phản bội lại đồng đội và cộng đồng chống cộng hay không?

MCH: Tôi thấy rằng, chuyện đó không bao giờ xảy ra. Tôi nghe những điều ông Kỳ nói, tôi thấy là đúng. Còn những ý kiến kia, đó chỉ là những điều của những người quá khích nói thôi.

Sau năm 1975, đồng ý là những người trong miền Nam đã chịu nhiều đau thương. Họ không chấp nhận được chế độ cộng sản và đã ra đi, họ đã bỏ biết bao nhiêu thứ chỉ để tìm một sự sống mà thôi. Sự uất hận đó đã được ghim vào lòng. Nhưng phải nghĩ lại là, còn lại biết bao nhiêu sĩ quan, binh lính còn ở lại Việt Nam. Phải làm một điều gì đó để giúp cho những người còn kẹt lại trong nước đi chứ. Thể chế có khác, nhưng vẫn là đất nước Việt Nam và người Việt Nam sống ở đó. Phải tìm cách để nói chuyện với nhau, đối thoại với nhau để cho đất nước và dân tộc tốt đẹp hơn.

VW: Quan điểm của anh là ủng hộ ông Nguyễn Cao Kỳ trở lại Việt Nam?

MCH: Tôi không thích chính trị, không liên quan đến chính trị. Nhưng tôi muốn đất nước được thanh bình. Hơn tám mươi mấy triệu người trong nước cần được sống thanh bình.

VW: Trong lễ truy điệu Tướng Nguyễn Cao Kỳ được tổ chức tại nghĩa trang Rose Hills đã có sự tham dự của hai phó tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco. Ông Ngô Kỷ cho rằng, khi có sự xuất hiện của phía chính quyền cộng sản, người quốc gia phải có trách nhiệm là phải có thái độ. Anh có nhận xét thế nào?

MCH: Đối với tôi, những điều ông Kỳ đã làm là đúng. Sự việc hai phó tổng lãnh sự đến tham dự tang lễ của ông Kỳ đó là việc xã giao và họ đã làm đúng. Họ có sự thân thiện và văn minh. Tại sao mình không có được sự văn minh?

VW: Ông Ngô Kỷ cho rằng, những vị tướng lãnh, cựu quân nhân, những người có mặt ngày hôm đó phải chịu trách nhiệm về sự thua thiệt của phía chính nghĩa quốc gia. Anh có ý kiến thế nào?

MCH: Làm sao mà thua. Những người phía chính quyền biết được những gì sẽ xảy ra nhưng họ vẫn đến vì phép lịch sự, xã giao, giao tế và văn minh. Cả hai phía đều làm đúng việc của mình và rất văn minh.

Ngô Kỷ không có một giá trị gì cả và không có một trình độ gì cả. Ngô Kỷ là tên trốn lính và tên vô học. Đó là những bằng cấp vứt đi, đối với tôi không có ý nghĩa gì hết. Cách ăn nói của Ngô Kỷ là một thứ vô học, vô lối.

VW: Xã hội văn minh Hoa Kỳ chấp nhận mọi tiếng nói khác nhau. Yù kiến của ông Ngô Kỷ là một tiếng nói của nhà tranh đấu trong cộng đồng. Tại sao anh cho rằng tiếng nói của ông Ngô Kỷ không có giá trị?

MCH: Ngô Kỷ có quyền khen chê. Nhưng người hiểu biết sẽ khen chê một cách khác. Còn người ngu khen chê một cách khác. Ngô Kỷ là người ngu không biết, nhưng cũng đi xem và đi nghe, và khen chê.

VW: Anh cho rằng, kẻ ngu thường hay lên tiếng nhưng tại người khôn lại im lặng?

MCH: Có những người lo làm ăn không muốn dây vào với hủi, họ không muốn dây vào loại người đó, họ thấy bẩn và mất thì giờ. Dây dưa kiện tụng Ngô Kỷ đâu có được gì, vì hắn là tên không có gì hết, vô ích thôi. Hắn lợi dụng chỗ đó mà quấy rối cộng đồng. Riêng tôi, chẳng có sợ hắn một tí nào hết.

VW: Cộng đồng có vẻ sợ những người lớn tiếng. Những người nhân danh quốc gia, cờ vàng, chính nghĩa lớn miệng, anh có nhận xét thế nào?

MCH: Cộng đồng không có ngu. Đại đa số những người Việt Nam thầm lặng, họ rất đông. Họ nghĩ rằng là, dây vào để làm gì, chứ không phải họ sợ. Họ coi thường đó. Có những người đâu có muốn dính dáng vào cộng đồng đâu. Ơû cách xa cộng đồng, họ sống ở những chỗ người Mỹ chứ đâu có sống trong cộng đồng.

VW: Một số người vẫn sống trong cộng đồng và sợ hãi, sợ bị biểu tình, bị chống đối, bị chụp mũ. Anh sống ở đây có thấy nỗi sợ đó hiện hữu hay không?

MCH: Tôi thấy rằng những người sống ở đây không có sợ, họ không muốn dây vào, họ không có rỗi thì giờ cho những việc đó, họ chỉ lo làm ăn thôi. Họ không có sợ. Nhưng tôi nghĩ rằng, những người thầm lặng nên lên tiếng nói. Chỉ có một thiểu số không giống ai quậy rối thôi.

VW: Anh có nhận xét thế nào về những người hô hào đấu tranh cho dân chủ tự do tại Việt Nam nhưng lại phản dân chủ ở đây?

MCH: Tôi rất buồn. Nước Mỹ là đất nước tự do. Mình luôn luôn đòi dân chủ, đòi tự do tại sao lại không để cho người ta tự do, dân chủ, lại đi làm ngược lại những điều mình đòi hỏi. Tại sao lúc nào cũng đem lá cờ ra nhơn nhởn, làm đau lá cờ, mất giá trị của lá cờ, phải đặt lá cờ ở nơi tôn nghiêm.

VW: Là cựu quân nhân, nhưng từ lúc qua Mỹ tới giờ chưa bao giờ thấy anh mặc bộ đồ lính, tại sao?

MCH: Tôi đã mặc bộ đồ lính mười mấy năm phục vụ cho quân lực VNCH. Bộ đồ lính đó để phục vụ cho quân đội VNCH. Nhưng bây giờ quân đội đó không còn nữa, mặc vào chỉ để buồn mà thôi. Tôi rất tôn trọng bộ quân phục, cho nên, tôi không mặc nữa.

VW: Xã hội dân chủ chấp nhận mọi tiếng nói khác nhau. Anh có chấp nhận cho ông Ngô Kỷ lên tiếng hay không?

MCH: Theo tôi, tự do ngôn luận, ai muốn nói tôi đều chấp nhận. Nhưng những tiếng nói quấy rối, không đại diện cho ai, không dựa trên sự thật, tôi nghĩ nên chấm dứt. Còn nói kiểu ngu ngu dại dại, nói như thằng khùng thằng điên, không nên cho nói để làm gì.

VW: Tiếng nói của ông Ngô Kỷ cũng đại diện cho nhóm người của ông ta, phải để cho ông ta lên tiếng, đó mới là tự do ngôn luận. Anh nghĩ sao?

MCH: Ngô Kỷ không có đại diện cho bất cứ một ai. Chẳng đại diện cho ai cả. Một thằng homeless. Homeless nhiều người rất dễ thương, họ chỉ xin tiền để ăn. Họ sống rất hiền lành chứ không là loại mất dạy như tên Ngô Kỷ. Đã không làm ăn được trò trống gì, có sức khỏe mà không lo làm ăn. Tôi năm nay 70 tuổi. Tôi qua đất nước Mỹ, tự tôi làm ra tiền, tự tôi sống. Ngày hôm nay, tôi vẫn chưa xin một cái gì của nước Mỹ cả. Tôi tự đi làm, tự đóng thuế. Tôi già cỡ này, tôi vẫn leo trèo để vẽ, tôi vẫn làm việc. Tôi không lợi dụng gì ở nước Mỹ.

VW: Anh cho rằng ông Ngô Kỷ sống bám vào cộng đồng?

MCH: Đương nhiên. Có những người nghĩ rằng, thôi nó quậy quá để cho nó yên, dúi cho nó tí tiền. Vì có những người như vậy cho nên mới có những thứ như Ngô Kỷ.

Tôi muốn nói với cộng đồng rằng, hãy dẹp tên ngay Ngô Kỷ đi. Vì loại này không thể để trong cộng đồng, nó làm cho hư cả cộng đồng. Những người thầm lặng hãy lên tiếng để triệt loại này đi, cứ để những loại này sẽ làm cho những người khác đau khổ. Không vì một đám xiu xíu như vậy, bé nhỏ như vậy mà đại diện cho đám đông người Việt thầm lặng.

VW: Anh không ngại ông Ngô Kỷ sẽ phản ứng và đặt vấn đề với anh hay sao?

MCH: Tôi không hề sợ bất cứ một ai chứ đừng nói là Ngô Kỷ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s