Nguyễn Trung Ngôn chính là nhà báo Nguyễn Phương Hùng

NHÂN ÐỌC BÀI BÁO CỦA KÝ GIẢ FRANK MICKADEIT TRÊN TỜ ORANGE COUNTY REGISTERS NGÀY 9-4-2008.

NGUYỄN TRUNG NGÔN

Dưới đầu đề “Newspaper’s tormentors sick, stupid – Nut jobs in Little Saigon” (Những kẻ quấy rối tờ báo đều bệnh hoạn, ngu xuẩn) ký giả FRANK MICKADEIT đã tường thuật một cách hằn học, đầy hận thù.

Dường như ký giả FRANK MICKADEIT đã sử dụng gần hết những từ ngữ tồi tệ và đao to búa lớn để đánh giá việc làm của ông Ðoàn Trọng, một người Mỹ gốc Việt, tuổi trung niên, vừa bị quan tòa Derek Hunt ra lệnh không được quấy nhiễu nhân viên hoặc khách hàng của một tờ nhật báo ở Little Saigon.

Ðối với những người biểu tình trước tòa báo Người Việt trong thời gian vừa qua, ký giả này đã gọi họ là “cohorts” có nghĩa là “bọn người tụ tập”. FRANK MICKADEIT cho rằng khi nhóm người của ông Ðoàn Trọng không chấp nhận lời xin lỗi của tờ báo Người Việt, họ đã đi đến một kết cuộc không lối thoát. 

Ông ta viết “The protesters have turned into the kind of lawless communist thugs they claim to abhor. The monster hunters have become the monsters”: Những người biểu tình đã trở thành một thứ cộng sản phi pháp côn đồ hung dữ mà họ nói là căm thù. Người săn đuổi quái vật đã biến thành những con quái vật.

Ôi, ví von, so sánh thật là “cường điệu hết chỗ nói”! Không hiểu được vì động lực nào mà ký giả FRANK MICKADEIT của báo Orange County Registers lại có thể trút hết căm thù lên nhóm biểu tình của ông Ðoàn Trọng?Thật sự ông Ðoàn Trọng đã làm gì trước tòa báo Người Việt? Những hành động của cá nhân ông Ðoàn Trọng có gì ghê gớm và kinh khiếp như ký giả FRANK MICKADEIT mô tả chăng?

Chính bài báo ghi lại rằng “Theo những lời khai hữu thệ và một cuộc phỏng vấn với chủ nhiệm báo Người Việt Ðỗ Anh, thì: những người biểu tình cũng đã chận lối ra vào của tòa báo và chận cửa của các khách hàng và nhân viên; ăn cắp và phá hủy những ấn bản của tờ báo, đi tiểu lên đất đai của tòa báo; dùng loa điện cầm tay để la hét vào các cửa sổ của những chiếc xe đến tòa báo; la ó qua loa điện bên trong phòng đợi của tòa báo.”Những hành vi này quả là sai đối luật pháp Hoa Kỳ, nhưng không thể nào so sánh với “cộng sản côn đồ hung dữ” hoặc “quái vật tàn bạo”. 

Ký giả FRANK MICKADEIT đã viết bài này với thành kiến và ác cảm đối với những người tỵ nạn cộng sản đang hành xử quyền tự do phát biểu hiến định của công dân Hoa Kỳ, thậm chí FRANK MICKADEIT đã có lời lẽ miệt thị những người Việt yêu quý lá cờ quốc gia nền vàng ba sọc đỏ khi ông ta viết “These are also dumb people. They wrap themselves in a dead country’s flag so as to persecute phantom political enemies” Ðây cũng la những người ngớ ngẩn. Họ tự quấn vào mình lá cờ của một quốc gia đã chết để hành hạ bóng ma những kẻ thù chính trị.”

Qua suy luận này của ký giả FRANK MICKADEIT, tôi nhận thấy ông ta là một người mang tâm trạng bệnh hoạn, bản chất thấp hèn, thiếu kiến thức và kinh nghiệm về đời sống tâm linh. Vì nặng về duy vật ký giả FRANK MICKADEIT không thể thấu hiểu được cái quá khứ mà mỗi dân tộc có nguồn gốc thần thoại đều gắn bó và tự hào. 

Về mặt chính trị, các chế độ có thể chết, nhưng một quốc gia không thể nào chết được, nhất là khi quốc gia đó đã bao gồm những giá trị nhân bản mà hầu hết loài người đều khát vọng, đó là Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Lá cờ vàng ba sọc đỏ của người Việt tỵ nạn cộng sản đã tượng trưng cho ba lý tưởng đó. 

Ký giả FRANK MICKADEIT đã vượt quá chức năng của một người làm báo, ông đã đưa ra những phán đoán hồ đồ xúc phạm đến tâm tư và tình cảm của kẻ khác, thì thử hỏi ông FRANK MICKADEIT có “sick và stupid” không? Nếu là một người công bằng, có lẽ ông FRANK MICKADEIT nên tìm hiểu xem có lý do nào sâu xa khiến số người biểu tình kia không chấp nhận lời xin lỗi của báo Người Việt? 

Tại sao Báo Người Việt đã sa thải hai chủ bút và mua lại những tờ báo xuân đã bán ra mà người ta vẫn tiếp tục biểu tình? Vì bênh người bạn lâu năm, ái nữ của ông Ðỗ Ngọc Yến là Ðỗ Anh, ký giả này đã vội vàng đổ hết cái xấu lên người biểu tình, rồi còn đặt câu hỏi: “thế những lãnh tụ chính trị người Mỹ gốc Việt ở đâu, không can thiệp để lên án nhưng chiến thuật phi pháp này?” 

Nếu FRANK MICKADEIT là người có đủ kiến thức về tâm lý và xã hội, chắc ông ta sẽ không kết luận một cách ấu trĩ như vậy. Xã hội nào cũng có kẻ thế này, người thế khác, suy nghĩ và hành động không hoàn toàn giống nhau. Nước Mỹ và nhiều nước văn minh khác cũng có rất nhiều lãnh tụ chính trị, nhưng cũng có rất nhiều kẻ khùng điên và phạm pháp, đó là hiện tượng xã hội muôn đời, không xã hội thánh thiện nào tránh khỏi, ký giả FRANK MICKADEIT cần phải xem xét lại các phán đoán giá trị của mình.

Ngoài ra, FRANK MICKADEIT chỉ lên tiếng miệt thị ông Ðoàn Trọng sau khi ông này bị tòa án cảnh cáo, đây là hành động tiểu nhân đắc chí; ông gọi những người biểu tình chống báo Người Việt là bọn quấy rối bệnh hoạn và ngu xuẩn, và cho đó là những việc làm càn dỡ tại Little Saigon, một ký giả đứng đắn và có lương tâm chức nghiệp, sẽ không bao giờ đưa ra những phán đoán như FRANK MICKADEIT.

FRANK MICKADEIT đã lộ rõ sự thiên vị báo Người Việt khi dùng bài báo này để tấn công những người biểu tình. Ông bênh vực báo Người Việt hết lòng và chửi rủa những người biểu tình tận mạng, vì ông ta là bạn với Ðỗ Anh gần 15 năm qua! Thảo nào, ông đã rinh hết những từ ngữ xấu xa độc ác nhất để chụp lên nhóm của ông Ðoàn Trọng. Ngoài ra, FRANK MICKADEIT còn nịnh quan tòa là vị thẩm phán uyên bác, đúng là khen phò mã tốt áo. 

Tuy bài báo của ký giả FRANK MICKADEIT không có giá trị thuyết phục được bao nhiêu, nhưng qua sự kiện ông Ðoàn Trọng bị tòa báo Người Việt kiện, và tòa đã đưa ra xét xử, những người có trách nhiệm hướng dẫn cộng đồng trong các cuộc đấu tranh, hành xử quyền tự do phát biểu, cần nên nhắc nhở để mọi người hiểu rõ đâu là giới hạn của quyền tự do trong xã hội, thế nào là bất bạo động, là ôn hòa và cần hiểu rõ nhưng điều luật căn bản để khỏi vi phạm. Ðiều quan trọng là mỗi người đều phải giữ bình tĩnh và tự kiểm soát tình cảm và hành vi của bản thân của mình.

Quan tòa Hunt đã giải thích của rằng “rõ ràng là vấn đề này không có gì liên quan với những biến cố ở Nam Việt Nam trong một phần tư thế kỷ đã qua” và “chuyện phe nào chịu đau khổ nhiều nhất trong bàn tay cộng sản, là không thích đáng”. “Cuộc tranh luận hôm nay là về Luật Pháp Hoa Kỳ.”

Ðúng vậy, trước tòa án, chúng ta không thể lấy lý do quá căm thù cộng sản để biện minh cho sự vi phạm đến quyền lợi của cá nhân hay tập thể khác, vì tại đây không có vấn đề TÌNH, chỉ có LÝ mà thôi. Ông quan tòa đã nhấn mạnh với những người biểu tình là họ có thể biểu tình “một cách đông đảo và náo nhiệt”.

Nnhưng nếu xẩy ra việc dùng loa phóng thanh chĩa vào lỗ tai người khác, thì “nếu đó không phải là một sự đánh đập hay hành hung, thì chắc chắn là một cuộc tấn công, như tôi nhận thấy” Nam Cali và Bắc Cali đã từng có những cuộc biểu tình vĩ đại rất trật tự, ôn hòa và kỷ luật, các cộng đồng bạn cũng như chính quyền đã ghi nhận, vậy những cá nhân trong các cuộc biểu tình tự phát nhằm bảo vệ danh dự cộng đồng, bảo vệ màu cờ sắc áo, cần nên luôn luôn tự kiềm chế các cảm xúc, nóng nẩy, tránh bị kích động đưa đến những hành vi vô tình phạm pháp, chúng ta nên luôn luôn giữ tinh thần thượng tôn luật pháp trong các cuộc biểu tình dù quy mô nhỏ hay lớn.

NGUYỄN TRUNG NGÔN

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s